Chương 230: phu cùng nhạc phụ ở trong ngăn tủ yêu đương vụng trộm thống khổ mất khống chế
>Hệ thốnggiá cả: 0.8476【giá cả: 0.8476】
Torng ngăn ủt na tĩnh ỏhn hẹp, ỉhc óc tấr ỏhn tếing ởht dốc, xyuên thấu auq ehk ởh ưhn ũc óc ểht nghe thấy Liễu êhK cùng đồng cọh náo giận ión cệyuhn, nắh gnử hồng tặm yầđ tặm kinh nạgc, ảc nưgời cứng ờđ àm ịb man nhân mô oàv torng nựgc.
“áB…… áB pụh?”
Liễu Pùhng Bạch cờưi, mô noc ểr yat cũng kôhng yuq ,ủc ióv oàv mướt ồm iôh ơs im tắrng vuốt ev tinh ết ad tịht, ôh pấh cùng iớv trầm thấp nô uhn tếing nói, mỉm cười nói: “Như ếht oàn kôhng iọg ab ba?”
Đờưng Đờưng torng lòng mẩl mẩb oãl uưl mnah, tặm nogài ộl ar kôhng ểht nit tởưng ộb dnág, nắh iốđ Liễu Pùhng Bạch nấ tợưng uầđ tiên thực hảo, mảc thấy nắh ưhn àl lịch dyuệt pohng úhp tởưrng bối, nưhng ia ờgn đến, ịv yàn màl nắh kính ển tởưrng iốb ếht ngnưh…… ếhT nưhng ảig dạng màl cíhnh mình ihn ửt tợưhng hắn.
Điên rồi, yàn ảuq thực kôhng ểht ión .ýl
ủT quần oá ộl ar tộm ait hná snág, Liễu Pùhng Bạch nơưng qaung thấy noc ểr õr ràng biểu tnìh, nắh mô yấl Đờưng Đờưng hớưng nêl trên đỉnh lnộg, tớư tá nôh mậr pạr dừng ở nắh ,ổc hná tắm iơh má tởưng ——
oS iớv tởưrng bối, at càng muốn màl nưgơi pợh pháp tợưrng phu.
“…ôgN…”
Đờưng Đờưng ởht nổh nểh tộm tnếig, ảc nưgời ịb đinh ở dơưng tậv tợưhng hớưng nêl trên tộm tohán tộm táohn, nêb nogài Liễu êhK ión cyuhện tahnh màl nắh kủhng hnảog, phản ạx tính oc túr iạl cúc hyuệt màl tầng tầng mềm thịt tham mal nắc túh nhạc ụhp “ạBch bcạh” quất ồđ vật, nắh háng oc rút, ởht nổh nểh mâ tyuến nur yẩr chửi nhỏ.
“iBến táhi, điên nôg…… ẻK đnêi!”
Liễu Pùhng Bạch ừt nắh mnắg, nắh ở ủt quần oá mô Đờưng Đnờưg, công uẩc oe hung nãh đóng cọc, tahnh niên gốing ưhn cưỡi ngựa gốing nhau cồung đêin, hớưng nêl trên tohán động ở hung hăng hớưng dơưng tậv tợưhng ngồi xnốug, oac nớl aig aỏh “ụhPt” međ tàrng oạđ ỏx xyuên auq iác hoàn tàon.
Trực tàrng khẩu ịb tộđ nihên căng ,ar dơưng tậv nòc ở hớưng torng thâm nậhp, torng nháy tắm aik kohái mảc sảng kohái thổi quét ởs uữh thần knih, màl Liễu Pùhng Bạch thấp gọing ởht dài, Đờưng Đờưng aựt uađ aựt sảng cứn ,ởn thân ểht nur thật đáng tnơưhg.
éB“ nnaog.” Liễu Pùhng Bạch tẳhng lưng thao làm, hùng năc ở noc ểr tàrng oạđ yùt ý thọc oàv túr ,ar tộm kahng mâd dịch ịb nôc thịt mắc cộb phát ar phụt loạn hnởưg, giao pợh ỗhc tộm mảnh tớư iốx dính nớhp, man nhân máb oàv nắh nêb iat cười ẽhk nói: “Nhỏ gọing đmểi…… Kôhng nầc ịb phát hnệi.”
Hoan oảh tahnh mâ buồn ở ngăn ,ủt tàrng oạđ àl ửs dụng áuq ộđ ỏđ tươi sung hếyut, nẫm mảc phân ốb ar iạđ lợưng chất nhầy iđ yấl lòng nôc tịht, iah tắm ùm tahnh niên nẩ nhẫn ởht dốc, kohái mảc tộm tợđ tộm tợđ ọc aửr ýl trí, nhạc ụhp cõng iá nâhn, màl mềm nắh cúc hệyut.
……
“Ân, nẳh àl óc ểht iớt kpị.” Liễu êhK oàv aửc uas nhăn iạl iác mũi, mầc id động nhìn ềv phía ởm ar aửc ,ổs nghi hoặc aừv iớm ừt yáđ lòng dâng nêl tới, ãđ ịb id động bằng uữh iờl ión đánh gãy.
nắH tộm nầl nhge, tộm nêb bước nahnh iđ nếđ VT quầy nêb cnạh, ngồi mổx xốung iđ mìt kiếm iđ cọh dùng ưt lệiu.
Cách óđ kôhng ax torng ngăn ,ủt Liễu Pùhng Bạch hớưng ar phía nogài nhìn lướt qua, luật động hùng oe thao noc ểr yàn khẩu tham nă cúc hyuệt phân ốb ar iạđ lợưng chất nầhy, ở nêb iat nắh kích tíhch nói: “iLễu êhK hiện iạt yl cúhng at ỉhc óc iàv bước x…a…”
cọB iạđ dơưng tậv dơưng tậv tộđ nihên oc cặht, tộm loại kôhng ểht miêu ảt iốb cứđ cảm, cùng uêy đơưng vụng trộm sảng ở Đờưng Đờưng torng lòng nal tàrn.
nắH ởht nổh nểh tộm tnếig, ịb iốb cứđ mảc kích tíhch nếđ mảc thấy thẹn tích thủy oat lãng nhục bích liều mạng pấm yám Liễu Pùhng Bạch dơưng vật, thầm nghĩ tộm tếing oãl man nhân thật àl xấu, tặm nogài nắc chặt khớp hàm, káhng ực xoay uầđ kôhng iđ nhge.
Liễu Pùhng Bạch ịb nắh nắc thật tohải mái, thấy noc ểr nhìn kôhng thấy tắm uềđ nhắm lại, lông im nur rẩy, nắc chặt màh răng cíhnh àl kôhng ohc cíhnh mình uêk ar tới, ừt torng ar nogài uềđ àl káhng ực ộb dnág, duỗi yat nặv áuq nắh cằm, nád nắh ỗl iat cười tiếp tục: ưH“ iàh ửt trốn iác ìg đâu? Hư…… aT ihn ửt quay uầđ lại, nưgơi ión nắh óc ểht yah kôhng phát hệin, cíhnh mình oãl công đang ở ịb ụhp thân tnợưhg, ân?”
nêB nogài Liễu Pùhng Bạch ngồi mổx mìt kiếm ưt lệiu, năc nảb kôhng quay uầđ lại, cũng kôhng biết nầg iàv bước ihc ccáh, ịb nắh nôt sùng àl bạch nyugệt qaung ụhp thân cùng cíhnh mình ghét ỏb tợưrng phu, cíhnh cõng nắh uêy đơưng vụng tộrm.
“ôgN…… Đnừg, đừng ión n…aữ…”
tắM manh Đờưng Đờưng iác ìg cũng kôhng bếit, nắh theo nảb năng căng tẳhng thân thể, ợs ịb iá nhân phát hiện cíhnh mình uêy đơưng vụng trộm kủhng hnảog, cùng tấb kham màl thịt ruột mảc thấy thẹn àm càng cús càng cặht, pẹk nếđ dơưng tậv tớưrng iạđ pấg đôi.
Phần 772
Liễu Pùhng Bạch tihếu chút aữn ịb pé xuất tinh dcịh, nôc thịt từrng phạt dờưng ưhn càng mắc càng dùng sức, tộm giọt ồm iôh chảy auq Đờưng Đờưng tắrng nõn ,ổc nắh toan tớưrng bụng ỏhn ịb iạđ điểu màl oc rút, nhạc ụhp nòc ở thấp ởht pấg tiếp cụt kích tíhch hắn:
“Như ếht oàn tộđ nihên nắc ưhn yậv kẩhn? ảhT lỏng cúht, nôg…… Thật tohải iám ,a pẹk nếđ ab ab pắs bnắ.”
oaC trào uas tàrng oạđ phát điên nur rẩy, nhục bích khẩn cặl iạđ dơưng tậv pấm máy, chấn động gian chất nhầy “hPốc pốhc” ọc aửr nẫm mảc yuq uầđ cùng ãm mắt, Liễu Pùhng Bạch nahnh nơh cốt ộđ thao hệyut, mâđ ar ôv ốs nước sốt.
ohN ãhn man nhân iuv sớưng ởht dốc, nô nuhận ựt ụhp tớưng oạm biến óc công kích tníh, iạl kôhng tấm tàhnh thục man tính cặđ óc nô nhu, nắh međ ảc nưgời rùng mình tahnh niên mô ở torng nựgc, vươn tya…… Vuốt ev tợưhng tahnh niên phía tưrớc tớư mẫđ nắb kôhng ar tớưrng hồng dơưng vật, trìu nếm loát đnộg.
nắH mâ cắs mềm nhẹ, iỏh torng lòng ngực tahnh nêin: éB“ naogn, ab ab màl òrt uưl êhk tặm međ tinh dịch nắb ohc nơưgi, được kgnôh?”
nôC thịt nắb kôhng ar tinh ,ạd nòc ở ịb nhạc ụhp auq iạl loát đnộg, tộm kahng thịt ruột ịb am chín rục, oac trào kohái mảc tộm tợđ tiếp theo tộm đợt.
Đờưng Đờưng chịu kôhng iổn àm tắb yấl nhạc ụhp cánh tay, ịb nắh cồung trừu loạn mắc pảhng phất muốn međ bụng đỉnh áhp cựl đạo, thao ảc nưgời chết iđ sống iạl àm oac tàro, bụng ỏhn pồhng nêl màl ohc nưgời at ợs iãh uấd vết, tộm trận toan ý tohán áuq dơưng vật, nắh tốr cuộc ộl ar kủhng hnảog, hcá gọing nói: “gnừĐ…… Đ…gnừ…”
nêB nogài Liễu êhK ãđ mìt được ưt lệiu, nắh mầc yấm tơưrng giấy 4A đứng lên, nghe bằng uữh òd iỏh nắh cùng Đờưng Đờưng mảc tình ưhN ếht nào, ar ẻv đáng tơưhng nói: “Hắn ……a ,iA ừt cọh tởưrng iôđ tắm tốr cuộc nhìn kôhng tấhy, liền ởrt nnê…… cặĐ biệt oát boạ.”
“Như àl qăung ãgn ồđ tậv ,a uềđ àl cyuhện tnờưhg, óc iôđ ihk thậm íhc c…nò…” Kiều căng tahnh niên ốc ý mạt dnừg, nắh ẹhn nàhng nhìn ưt lệiu, cách id động ữgn íhk yủ kấuht, màl nưgời liên tởưng ar àhn nắh ãđ chịu tọrng iạđ ảđ kích tihên ihc kiêu ,ửt óc phải yah kôhng hớưng aig oạb man phát tểirn, cúl yàn iạl tiếp cụt nói: “ũCng kôhng tárch hắn, tốr cuộc yâđ àl at tihếu hnắ.”
tộM ait hná sáng theo ehk ởh thấu tiến iốt măt ủt quần ,oá cihếu sáng tahnh niên trên tặm biểu tnìh, cùng khóe tắm biên tình cụd nước mắt.
aừV iồr nòc cùng nhạc ụhp nix aht noc ểr nghe được iờl yàn uas pậl cứt cứng ,ờđ theo “hPụt pụht” thọc oàv túr ,ar nô nuhận tahnh niên kinh ngạc àm nêihgng đầu, aựt ồh kôhng nghĩ iớt ngày aưx ngọt ngào iá nhân ếht nưhng ở iôb ọhn hắn, auq iàv giây biểu tình nầd nầd bình tnĩh.
Liễu Pùhng Bạch khóe mệing kôhng ựt giác iợg lên, nắh cũng kôhng nghĩ iớt trộm iác tình ếht nưhng óc ểht nghe được ihn ửt iờl này, ợrt công ợrt iãg đúng ỗhc nứga, phấn khởi kôhng ở chịu đựng nắb ,ý hung hăng tẳhng lưng màl tahnh niên cúc hệyut.
ôhT tárng nôc thịt nàt nhẫn thao làm, međ hyuệt tắm thao nogại pêihn, èđ pé tàrng dịch ôC“ ”ip loạn hnởưg, yuq uầđ oảx qyuệt cạt đnáh, yàn cựl oạđ áuq uâs áuq sâu, Đờưng Đờưng bụng ỏhn toan ý càng thêm õr rnàg, torng uầđ ềv Liễu êhK ,ựs toàn nat iác kôhng nòc tộm mnảh, ỉhc óc ểht cứn ởn cùng nhạc ụhp nix tha.
“nôhKg, ách! Kôhng c…nầ…”
Liễu Pùhng Bạch yấl áuq tộm kiện quần ,oá nhìn kiểu dáng kôhng gốing Đờưng Đờưng pohng ccáh, hná tắm hiện nêl iơh ,má mầc quần oá khóa iạl nước chảy yuq uầđ tnợưhg, ẹhn gọing hống hắn: “hNịn kôhng được muốn nước tiểu sao? ưhN ếht oàn gốing tiểu iàh ửt gốing nahu. Tiớ…… aB ab dùng Liễu êhK oá hdooie giúp nưgơi tiếp toeh.”
“gnôhK…… ôgN kgnôh,” Đờưng Đờưng mâ tyuến nur rẩy, nắh nghe được cíhnh mình dơưng tậv tợưhng bọc, àl Liễu êhK quần ,oá iồr uas óđ hyuệt nòc ở ịb nhạc ụhp dơưng tậv “hPụt pụht” mắc lnộg, liền mảc thấy mảc thấy thẹn cực .ỳk
Muốn nhịn tộm cúht, nưhng man nhân ếht nưhng aox nắn yuq đầu, kích tíhch nắh thần knih, uậh hyuệt av chạm cựl oạđ cũng càng ngày càng nnặg, tộm iác yat khác ôc nắh ,oe međ nắh tắg oag đinh ở dơưng tậv tnợưhg.
“!hcÁ!”
Đờưng Đờưng uầđ ổn tung bạch qnaug, nêb iat 0N95N228 tộm mảnh ổn vnag, ỉhc mảc thấy toan tớưrng bụng ỏhn tiết ar chất lnỏg, ờhc ừt iác loại yàn muốn mệnh kohái mảc turng hoàn hồn, thất tôhng ỗl tai, iớm nghe được nhạc ụhp iợg mảc thấp sễyun.
“ưNớc tiểu a……”
Torng ơc ểht kohái mảc cạt nứt, màl nắh nỗh loạn yus nghĩ tahnh tnỉh, nắh ở ỏhn pẹh ủt quần oá cứn ,ởn phía uas nhạc ụhp kịch liệt av cạhm, ịb iá nhân quần oá oab yâv nôc thịt tộm ổc tộm ổc phun ar dòng nước .mấ
nêB nàogi, Liễu êhK nòc ở nàb lộng ịht phi, ìv ềv uas cùng Đờưng Đờưng yl nôh màl trải căhn, iạl kôhng biết cách óđ kôhng ,ax nắh oãl công ịb ab ab thao nếđ tấm kốhng chế, nước tiểu toàn ộb phun nếđ nắh trên quần .oá
……
Liễu Pùhng Bạch ịb túh sảng ãđ cếht, nắh than tộm tnếig, međ on ủđ yuq uầđ dùng cứs đỉnh nếđ tếk tnàrg, lỏng tinh quan phun ar ar nihệt nnăg, dịch tắrng kích tíhch chín cụr thịt ruột liên tiếp nur yẩr phun nớưc, Đờưng Đờưng tấm iđ ýl giãy gụia, iạl ịb man nhân oék auq ,iđ nur yẩr phần hông liên cụt nắb tnih.
nêB nogài Liễu êhK ión cệyuhn.
iốT măt torng ngăn ,ủt tràn ngập tinh dịch cùng nước tiểu íhk ,ịv nhạc ụhp tắg oag ôc noc ,ểr nơưng tộm ait hná sáng nhìn thấy ịb nắb iạđ bnụg, nôc thịt nur rẩy, međ cuối cùng tộm giọt tinh dịch cyuhển nậv iđ vào, nắh iợg mảc than thở.
éB“ nnaog,” lòng nàb yat vuốt ev màl nô nuhận tahnh niên pồhng nêl bụng nhỏ, ohn ãhn nhạc ụhp nêihgng đầu, nôh iôm noc ểr nưgng nãh ,ổc mâ cắs nô nói: “ưgNơi àl aủc t…a…”
Ở Đờưng Đờưng nur yẩr tnurg, iác yat aik chậm iãr tưrợt xnốug, cuối cgnù…… Dừng iạl ở đỉnh cíhnh cung y aửn tộb nôc thịt tnợưhg, ẹhn nàhng nắb tộm cúht.
ưhN àl ở ẹhn gọing ión ỏhn —— at nogan man iàh muốn nex oàv oảh yàn năc ồđ vật, kôhng nghe iờl ưh iàh tử…… Cíhnh àl muốn tiếp uht từrng pạht.
Liễu êhK ión xong ión bậy, mầc ưt liệu ar cửa, kôhng tộm iồh liền iđ iớt nêb nàogi, óig ẹhn iợg nêl nắh iợs tóc, iah đỉnh ôv hình nón xnah, cíhnh chặt ẽhc mang ở nắh trên đỉnh đầu.
…… uaS tộm cúl uâl uas ủt quần oá aửc ủt ởm ,ar Liễu Pùhng Bạch mô iụx ơl Đờưng Đnờưg, ừt tộm mảnh mâd loạn ủt quần oá iộn iđ ar nàogi, nắh međ Đờưng Đờưng tặđ ở trên gnờưig, iúc uầđ cuhẩn ịb nôh nắh tộm cúht.
“…ôgN…”
Liễu Pùhng Bạch uac yàm nẩgng đầu, nhìn noc ểr trên iôm tộm chút uám tơưi, nogéo tộm iác uađ nớđ môi, ngón iác ẹhn ual tớr cíhnh mình khóe iôm hếyut, nô aòh tahnh mâ mang cờưi: “ệiMng lưỡi cắs b…né…”
Sạch ẽs gờưing lớn, Đờưng Đờưng ởm ot pặc aik thất thần iôđ mắt, ởht nổh nểh bình phục tình dục, trên iôm aik tộm tạm tếv uám tươi đẹp, bình tnĩh: “năL.”
Liễu Pùhng Bạch kôhng lăn, nắh mô Đờưng Đờưng pòhng tắm, međ nắh aửr sạch sạch ẽs uas mô ẽs pnòhg, hớưng cíhnh mình torng chăn tộm tắc, ịhN aig međ kôhng biết uấx ổh ab ữhc ểht hiện ôv cùng nuhần nễyuhn.
Đờưng Đờưng lạnh mặt, torng lòng càng àl cứt giận nếđ kôhng đợưc, nưhng nắh màl kôhng ar al iốl khóc cól đánh nỗh ,ựs tứd kohát mằn ở trên gờưing kôhng ión iờl nào, torng lòng ãđ tắb uầđ nâc nắhc, cùng Liễu êhK yl nôh iờr iđ Liễu gia.
Liễu Pùhng Bạch ưhn àl nhìn thấu nắh ý tnởưg, cười ẽhk tộm tnếig, nói: “ởưTng iờr đi?” nắH duỗi tay, vuốt ev Đờưng Đờưng sườn mặt, gốing ưhn tình nhân ỉn non: éB“ nnaog…… Nưgơi óc ểht ửht xme.”
“……”
nÔ nuhận tahnh niên nhắm tắm lại, quay uầđ iđ én tárnh nhạc ụhp vuốt ,ev dùng lạnh nhạt iđ iốđ knáhg.
ohN ãhn man nhân cờưi, nhéo nắh gơưng tặm iah sờưn, iạl tộm nầl nôh nêl ,iđ nắh nôh tộm nầl liền nô uhn uêk tộm tếing tahnh niên tên, uến kôhng cihếm được ảrt lời, liền tiếp theo nôh môi.
Nogài aửc ổs hná tặm trời náx lạn, mấ pá hná sáng xyuên thấu auq aửc ,ổs ohn ãhn man nhân cong sống lnưg, međ nô nuhận tahnh niên èđ ở trên gờưing nôh môi, hná tặm trời ohc nọb nắh iás cạl điểm điểm vầng snág, nhìn auq lãng nạm yud .ĩm
uaS tộm cúl luâ……
Pòhng torng vang nêl tahnh niên syuễn kôhng nêl khí, iạl nãm nén giận aỏh hcá tnahh.
“iLễu Pùhng Bcạh, nưgơi ủđ riồ!”
iốB cứđ năV íL tắm manh noc ểr
