Chương 292: ác phó cưỡng bách tiểu thiếu gia thâu hoan, thị nữ cách giường màn hỏi chuyện ( thịt? Cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 0.89388【giá cả: 0.89388】
Tihên iơh iơh lnợưg, môh auq iác ạh tộm mêđ tyuết ơs đnìh, cihều uâs ơc ồh óc nưgời cẳng chân ưhn yậv tâhm. Pòhng torng chậu than ỉhc nòc iạl óc ưd ,nô khắc aoh gờưing nớl gờưing nàm bnôug, láong táohng cihếu ar mô nhau bóng dnág.
yàN lãnh ôh ôh ộđ mấ uến ưhn àl ngày xưa, mớs nên međ thân kiều ểht ýuq tiểu tihếu aig đông lạnh tnỉh, nưhng môh yan tiểu tihếu aig yut tưrớc tắm óc nước mắt, chóp iũm pihếm hnồg, mệing sưng ỏđ tộm cúht, kuhôn tặm iạl àl kiều dễim, nắh ịb nưgời ừt phía uas mô oàv torng nựgc, tếing tíh ởht nhợt nhạt àm ủgn say.
cÁ óhp os tiểu tihếu aig nớl iàv tổui, nớl nêl oac nớl hna đnĩh, tộm noc cánh yat ịb tiểu ủhc nhân gối, tộm khác ỉhc ngăn iạl nắh vòng ,oe cung thân međ nắh mô oàv torng lòng nựgc, gốing điều óhc ữd ủht thịt xơưng đầu, kôhng tếing động cihếm uữh cụd màl nhân mât knih.
Đờưng ủhp nầd nầd thức tnỉh, nọb ạh nhân yậd mớs iđ nạs tếyut, ia cũng kôhng biết tiểu ủhc nhân hiện ờig ao ở cá óhp torng lòng nựgc, uậh hyuệt pẹk “hcào ”ờc ồđ vật, kiều diễm kuhôn tặm ỏhn iơh níhu, ộl ar tộm ait yủ kuhất tới.
…… Cuối cùng đánh thức hắn, àl uậh đình iộn trừu động nêl ôht cứng nhục hnàh, aửl nóng ồđ tậv hung hăng ọc táx thịt rộut, nahnh cóhng ảht uữh cựl àm hung mãnh nihgền pá áuq tộm kahng tinh dcịh, phốc ip phốc ip tahnh mâ mâd lạon.
uậH hyuệt ãđ mớs ịb am sưng ,ỏđ ôht nihệt aig aỏh ở giữa ar ar oàv vào, mắc dính nhớp nước tốs chảy iớt tắrng nõn trên đùi, óc nưgời ở nêb iat nắh ởht nổh hển, êt êt iạd iạd kohái mảc kích tíhch Đờưng Đờưng thần knih, màl nắh torng cúl ủgn ơm mầr ,ìr gọing iũm óhk nhịn nêr ỉr lên.
“Ô…… Ô……”
Tiểu tihếu aig kuhôn tặm kiều dễim, yâv được ím tắm kôhng ởm ar đợưc, nưgời ọn nàb yat ot aox pób nắh nựgc, nhéo uầđ úv iôl kéo, nắh nhắm iah tắm khóc cứn ,ởn pắs ịb phía uas cựl oạđ mâđ yab iđ ar nàogi, ôht nihệt ịd tậv ở nắh thân ểht hung nãh ar ar oàv vào, ứ cúx xích thịt nur nur pấm yám cán.
“ệiMng ưhn yậv ,ưh phía dưới iạl ưhn ếht n…tệih…”
Đờưng Đờưng ơm màng ồh ,ồđ sảng ý uêk nắh gọing iũm càng thêm óhk nịhn, tẳhng nếđ mấ pá ngón yat đụng iớt nắh môi, ẹhn nàhng vuốt ev tộm iác chớp tắm liền yạc ar tắrng tinh màh rnăg, aik kôhng nahnh kôhng chậm ữgn íhk iạl ión “ăRng bạch iôm chu, ión ar ión cũng thật kôhng màl ohc nưgời tcíhh”
Tiểu tihếu aig pềihn, nắc đang ờs nắh bạch ahn ngón tay, aửn điểm tịch uht gắng cứs nói, nắh khốn nốđ àm cốx nêl ím mắt, tưrớc tắm ịb av chạm màl ohc cắl ,ưl kohái mảc toàn ộb đánh pú lại.
mầT tắm nầd nầd tahnh mnih, Đờưng Đờưng ừh ừh tộm tnếig, tắb yấl ốC Hoài uD uẩc móng vốut, tiểu bạch ahn hung hăng nắc hắn. ốC Hoài uD túr ar tớư iốx ngón tay, thon iàd uư ãhn ngón tay, ãđ àl xuất hiện iác tươi pẹđ uấd rnăg, nhìn uấd răng nòc tấr cỉhnh .ềt
“Chủ nhân ủgn ngon giấc kgnôh?”
cÁ óhp mỉm cười mô tiểu ủhc nâhn, iúc uầđ iđ xnốug, tớư tá ôh pấh cihếu oàv nắh nêb tai, nắh cung thân đong aưđ oe hnôg, ôht cứng ở tắrng nõn mềm iạm mông ar ar oàv oàv oảh kôhng tohải mái, tiểu ủhc nhân thân ểht rùng mình ở nắh torng lòng ngực mềm tàhnh tộm iãb bùn, ởht cốd óhk nhịn tứđ qnãug.
“Ô…… Cẩu, uẩc ồđ vật, nưgơi kôhng muốn sống nữa, nâ ha…… Bôung at ra!”
ehC ník nâg xanh nôc thịt yâl dính mâd dcịh, phấn khởi àm av chạm ứ hồng àm nhục bcíh, túr ar ihk mang theo hyuệt khẩu tộm chút oat lãng thịt rộut, ở hung hăng àm cọb thủy màng công cúhng hào: naL sinh cahnh pòhng thọc oàv ,iđ ngây ôgn man hyuệt ừt kiều nộn biến tàhnh mâd ĩm hnồg, tớư tá nuhận àm pẹk ôht cứng ồđ vật, mắc nêl miễn nàb nihều sảng káohi.
ốC Hoài uD thấp ởht gấp, nâg xanh ổc động nôc thịt nớl phát naogn, hung mãnh uữh cựl ỏx xyuên auq tiểu ủhc nhân tàrng đạo, tiểu ủhc nhân torng ổc họng tràn ar óhk nhịn cứn ,ởn mầđ aìđ ồm iôh thơm thấm tớư dưới thân mệđ căhn.
ốC aig song sinh ửt nớl nêl thập phần tơưng ,ựt ệđ ệđ tihếu điểm kihnh cnồug, nihều chút uư nhã, oac tẳhng iũm ẹhn ngửi tiểu tihếu aig tắrng nõn ổc nhàn nhạt ảht uâc nhân úhp ýuq iùm hoa, cười ộl ar cắs nhọn răng nnah: “Đều ión chết dưới aoh uẫm đ…nơ…” tặM yàm uư ãhn nô thôn ihc ý aựt nắr cộđ quấn chặt nắh noc mồi, ỉn non: “àhTnh ỷuq cũng pohng luư.”
Tiểu tihếu aig pảhng phất ịb nắh yàn đăng ồđ ửt íhk ỏđ mặt, khóe tắm đuôi lông yàm xuân ý êm nờưgi, chịu đựng thân ểht tyurền nếđ kohái cảm, mềm nhũn nôc thịt tớư cộl cộc àm ũr ở giữa iah câhn, ar nêb nogài chảy xuôi torng suốt chất nầhy, nộn hyuệt cũng uêk dơưng ục căng đại, ừt phấn nộn biến tàhnh cắs tình hnồg.
nắH iạl sảng iạl nan kahm, xinh pẹđ hná tắm ờm tịm iơh nớưc, tếy uầh nẩ nẩ nhgẹn nàgo, tộm chút àm cũng kôhng nàt nhẫn àm bôung iờl hung :cá “aT…… aT ẽs giết nơưgi, ……ô aT ẽs giết n…iơưg…”
“Hảo a……” ốC Hoài uD nàb yat ot cất cất ỗv ềv chơi aùđ áuq nắh tinh ết ad tịht, tiểu ủhc nhân yàn phúc tihếu thao ộb dáng iơr oàv nắh uâs thẳm yáđ mắt, mang theo khóc cứn ởn nhgẹn nàgo, nghe ốC Hoài uD uám uềđ lăn, tirền miên ión nhỏ: aT“ ờhc nưgơi iớt stá.”
nắH thao càng hnug, trừu động cựl oạđ cá hơn, nâg xanh ôhn nêl dơưng ục quất tầng tầng nộn hồng mềm tịht, tiểu tihếu aig ịb buộc ar tộm tếing khóc ,mâ ỉhc mảc thấy cíhnh mình bụng uam yàn cús sinh năc lộng phá, nắh óhk óc ểht chịu đựng kohái mảc àm rùng mnìh, aừv muốn ngắn ngủi thét chói iat ar iớt liền ịb nưgời bưng ník mnệig, kohái mảc oanh cạt gian ơm ồh nghe được ởm aửc tnahh, Đờưng Đờưng ảc nưgời cứng ờđ liên quan sung hyuết tàrng đạo, cũng bỗng nihên cưhớc khẩn torng ơc ểht iạđ dơưng .ục
Ỷ uhT yấm nưgời iđ oàv gian nàogi, pấc tiểu ủhc nhân yàb kăhn, tarng nước mấ chậu nớưc, ơS ạH međ chậu than turng điền tợưhng tahn, tráo tợưhng ạm vàng iác nắp, pấc tiểu ủhc nhân mấ môh yan quần .oá
cáC nàng động cát thực ẹhn thực nhẹ, ohc nhau gian cũng kôhng óc tấb luận iác ìg ngôn ngữ, các ưt yàn chức nậb rộn.
Khắc aoh gờưing nớl gờưing nàm sau, tiểu tihếu aig ịb cá óhp mô oàv torng nựgc, xyuên thấu auq gờưing nàm nhìn ềv phía bình pohng tợưhng láong táohng bóng dnág.
Chăn mấg ehc yậđ nọb ọh tơưng liên ạh thể, cá óhp cung tâhn, àm nắh uẩd mượt àm mnôg, ịb phía uas ôht năng dơưng ục mắc mâd dịch văng khắp nơi, phụt phụt tahnh mâ buồn ở căhn, mông thịt thủy mâl mâl oat lãng nur rẩy, bỗng nihên nêb iat nád nêl cá óhp cánh môi, nưgời ọn thấp ởht pấg chậm iãr ởht iàd tnahh: “gNhĩ đnế…… ủhC nhân cũng kôhng muốn uêk nưgời khác phát hệin, nưgơi iạl ịb cíhnh mình dỡưng cẩu, nắb tộm bụng uẩc thni.”
“Kia liền nhịn xnốug, ỏhn gọing tộm ít.”
Gọing ión iơr xnốug, ehc ník nâg xanh iạđ dơưng ục iạl hung iạl mãnh đỉnh lnộg, tiểu ủhc nhân ịb nắh thao nur yẩr oac tàro, kuhôn tặm tốhng ổhk àm tắb được hắn, màh răng nắc ỏđ bừng iôm kôhng mád iọg ar iớt tộm tnếig, yuq uầđ đỉnh khai chấn động tàrng đạo, nihgền pá sung hyuết oat tâm, Đờưng Đờưng tiết chết iđ sống lại, torng lòng sảng ô ô lãng kêu, tặm nogài tộm ộb ợs iãh ộb dáng nhìn ốC Hoài uD torng lòng iổn lửa, cá liệt àm mâđ nắh nẫm mảc đểim.
“Cắn ưhn yậv kẩhn? Nhẫn nếđ nước tắm tộm giọt tiếp theo tộm giọt rớt, oảh đáng t…gnơưh…”
“íhCnh àl ợs hãi? màL òrt nêb nưgời ịht ữn tặm ịb at gian dâm, ợs thân ểht uềđ đang run”
iơH syuễn tếing lòng uêk Đờưng Đờưng chặt iạl hệyut, tặm nogài tộm ộb ãđ chịu cá óhp cỡưng bcáh, ảht ợs iãh ịht ữn phát hiện đáng tơưhng dnạg, torng lòng nưhng thật thật muốn sung sớưng cếht. nắH ao ở man nhân torng lòng ngực rùng mnìh, tớư mầd ềd nhục hyuệt pẹk chặt dơưng ,ục hyuệt khẩu ịb nác am sưng ,ỏđ mông yầl iộl ỳk cục.
nắH khóe tắm đuôi lông yàm dạng xuân tnìh, nước tắm từng giọt chảy xnốug, nắh ởm ot tộm iôđ xinh pẹđ mắt, mầt tắm ơm ồh àm nhìn aik bóng dnág, nghe ẹhn nàhng tếing bước câhn. ởhT cốd ịb buồn ở cá óhp torng tay, nước iãd ừt ehk ởh ngón yat chảy xuôi iđ xnốug, úhp ýuq iùm aoh nỗh pợh iuv tcíhh, màl trận yàn õr ưhn nab ngày thâu haon, càng thêm mâd loạn lên.
iớT iồr iờr gờưing thời gain, ơS ạH bôung quần oá iđ nếđ bình pohng sau, đứng ở gờưing nàm tớưrc, ữgn íhk ẹhn nnàhg: “ihTếu aig nên iổn lên, môh yan pòhng pếb màl thịt tươi hàonh tnáhh, chậm liền kôhng kiên nhẫn dgnù.”
Gờưing nàm uas tiểu tihếu aig thân ểht căng cặht, ịb cá óhp ehc mệing mô oàv torng nựgc, tớư tá tắm nhìn ềv phía ơS ,ạH tớưrng iạđ dơưng ục điên cồung đỉnh lộng hắn, iởb ìv kôhng mád màl ar tahnh ,mâ đành phải cốhng oat mât đnỉh, màl tớư nộn tàrng oạđ oc túr cưhớc kẩhn.
áuQ sung sgnớư……
Thâu hoan iah nưgời kôhng nẹh àm cnùg, mit pậđ ưhn iổn tốrng thầm nhgĩ, nọb ọh chăn ạh thân ểht tơưng lêin, dơưng ục mắc nhục hyuệt nước tốs mầđ đìa.
ơS ạH đứng aửn nàgy, cũng chưa nghe thấy tihếu aig ảrt iờl hắn, nghi hoặc uêk hắn: “ihTếu gai?”
“ihTếu aig nòc chưa t…hnỉ…”
ốC Hoài uD ehc iạl Đờưng Đờưng mnệig, tớưrng iạđ pấg iôđ nihgệt năc tắg oag đỉnh lnộg, nihgền tán sung hyuết oat tâm, nẫd iớt tàrng oạđ oc túr phun ạh mâd dcịh, tiểu tihếu aig tốhng ổhk tắb yấl nắh tay, móng yat ẽv ar từng oạđ tệv ,ỏđ nắh tếing ión khàn khàn àm nói.
tớƯ mẫđ tàrng oạđ pẹk chặt dơưng ,ục phun ổđ xốung tộm ổc tộm ổc nihệt nnăg, phía tưrớc nôc thịt aực qậuy, ãm tắm ẽhk nếhch nắb kôhng ar tộm giọt chất lnỏg.
cÁ óhp međ tiểu tihếu aig thao nếđ oac tàro, cíhnh mình cũng pắs bắn, tớưrng iạđ ôht cứng tắg oag đỉnh thao oat tâm, nâg xanh tìhnh tịhch nhảy lên.
ơS ạH nhất ơs ,ý ỉhc ohc rằng tihếu aig nab mêđ ngại lnãh, uêk ốC Hoài uD mấ ổ chăn tôhi, ìv ếht liền “gNa” tộm tnếig, ỏhn gọing àm ión kôhng được nha, tihếu aig ạd yàd kôhng oảh kôhng ểht kôhng nầc thần tựhc.
……“ yàN liền međ aữs tươi lộng tiến tiểu tihếu aig torng bnụg, ióđ kôhng hnắ.”
Nhục hành nạgnh cùng iác ìg gốing nahu, ốC Hoài uD ôh pấh cụđ lạon, yuq uầđ dùng cứs cốhng ứ hồng nhục bcíh, ưhn nước iũm nêt gốing nhau nắb ar nóng rực, tộm oạđ tộm oạđ đánh oàv oc túr nhục bcíh, torng lòng ngực thấm ồm iôh tiểu ủhc nâhn, ịb nắh năng chết iđ sống lại.
“!!!”
Nóng cựr dũng mãnh oàv torng bnụg, toan toan tớưrng tớưrng chắc bụng mảc óhk nịhn, tiểu tihếu aig ảc nưgời mướt ồm hôi, ôv cựl ởm ot tớư tá iôđ mắt, ở cá óhp mấ pá mẩ tớư torng lòng nựgc, mềm tàhnh tộm iãb tủhy.
ơS ạH đứng ở gờưing nàm sau, nật tình kyuhên oảb hống tihếu aig iờr gnờưig, cuối cùng ab iác ịht ữn uềđ iđ tới, muốn sinh ar nghi ờgn iớm nghe đcợư……
“êhgNnh Xâun, các nưgơi iđ ịb tủhy, at muốn aửr sạch tộm chút trên nưgời hnã.”
Tiểu tihếu aig nưgời nớl nêl hảo, tahnh mâ cũng ễd nghe tựhc, nưhng môh yan iạl mang theo chút khàn kàhn, Nêhgnh Xuân iộv vàng ẹhn gọing òd hỏi: “íhCnh àl ịb bóng èđ tứr?”
uaS tộm cúl lâu, nêb torng tyurền nếđ kôhng tình nệyugn, iạl nihgến răng nihgến iợl gọing mũi: “…nÂ…”
Trầm Hơưng ạT nháy tắm nậb việc lên.
——
Biên cơưng lãnh muốn mnệh, ốC Cảnh Sách cắh tơưrng kuhôn tặm tuấn ,út iổn giận đùng đùng iđ hớưng cắh ,ãm tắm thấy liền phải nhảy àm tnợưhg, iàv ịv mât phúc pậl cứt xông tới, mô chân mô câhn, mô cánh yat mô cánh tay, uêk trời khóc tấđ nói.
“Đại tớưng qâun! iA ahn iạĐ tớưng quân nưgơi kôhng ểht !iđ ịhN công ửt ohc ngài ểđ iạl ưht ,ừt uêk ngài nél cùng Viên tớưng quân thấy tộm mặt, ờhc iạĐ hàong ửt việc ịb thọc iđ ar nàogi, cúhng at liền nhân ơc iộh công tợưhng hàong tnàhh, nưgơi cúl yàn iđ iồr ia iớt tyuhết phục Viên tớưng qnâu!”
“Đại tớưng quân !ia Cúhng at kôhng phải iớm ừt Hàong Tàhnh ởrt ?ềv ìV soa…… iA ia ai.”
ốC Cảnh Sách pihền kôhng tắhng pềihn, tárnh ar mô cánh yat mô câhn, màl tés đánh kôhng aưm mât phúc nóhm, nắh tưrớc tắm mang theo kôhng nghỉ ngơi tốt ô tnahh, tộm iôđ cắh trầm iôđ tắm cá dờưng ưhn mâ tầrm, ngực kịch liệt phập pnồhg, óig lạnh cọb tyuết tạh oàg téht, iạl thổi tấb diệt nắh uám hỏa.
Thầm nhgĩ, các nưgơi biết iác !ìg
oãL ửt ngày môh auq ỉhc nòc tộm bước diệt hỏa, uas iạl ịb màh tộm đêm, tộm suốt đmê!! iạL ức kôhng ủđ tốhng káohi, loát nắb ar iớt cũng kôhng iùm ,ịv thật tấv ảv ia nếđ ngủ, buổi sáng iạl uêk at mến ưt ,ịv iạl kôhng ohc iác tốhng k?iáoh!!
noC ẹm ,ón at muốn ở kôhng quay ềv oảh oảh thao tộm thao iác aik kiều íhk tiểu nă chơi trác tnág, nihgệt năc uềđ phải ịb chơi ếhp !iđ
nêB nogài tér lnạh, ốC Cảnh Sách oá càohng cũng chưa xêyun, tộm thân kôhng mắl nơđ cạb hyuền y međ tràn ngập cứs tậb oảh dáng nưgời tất ảc ehc yậđ ở yàn ,ạh nắh tặm yàm tấc giấu ệl khí, ổc ỗhc nâg xanh iơh iơh ôhn lên, tộđ nihên ộl ar iác lành lạnh cờưi.
Phần 553
Gốing tộm iác óhc đêin.
“iVên ỳK đúng knôhg, međ nắh uht pụhc, oãl ửt àl óc ểht iồh Hàong Tàhnh tộm cếyuhn? H…hnà…”
——
nêB kia, Trầm Hơưng .ạT
tớƯ tá iơh nước cốb hơi, mầr tếing nước nầd nầd đình chỉ, tiểu tihếu aig ual ôhk cíhnh mnìh, nur nur xốung yat cặm tốt quần ,oá cũng kôhng međ cặm phát thúc kởhi, ủhp thêm lông ùx ùx oá lông cồhn, iah chân đánh iãb iđ iớt cửa, trầm tộm iơh ởm aửc .ar
Ỷ uhT nốb nưgời ờhc ở hành lang chỗ, ốC Hoài uD na na tĩnh tĩnh đứng ở nêb cnạh, nghe được aửc pòhng ,ởm nắh nâng nêl mắt.
tộM mêđ tớưi, yàn aóđ úhp ýuq khai kiều diễm cực ,ỳk ảc nưgời nảt ar ịv nọgt.
tấB quá, yàn iôm hồng răng tắrng tiểu tihếu gia, torng tắm châm nậh kôhng ểht međ nắh giết ihc ohc ảh giận aửl gậin, ỉhc thấy nắh nihgến răng nihgến lợi: “êhgNnh Xuân iđ iọg nờưgi, međ nắh dưới háng aik iah lợưng thịt ohc at tắc yu cuẩ!”
ốC ịhn công :ửt “……”
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
1210 giấy nix nghỉ
môH yan tỉhnh iác giả, iớm phát hiện iớt iồr màl hàong ,ếđ màl iav cíhnh ụht lúc, óc điểm gub muốn ut tộm ut
ếhT aig năV íL kiêu căng tihếu aig
