Chương 289: ác phó mê gian tiểu thiếu gia ca ca phát hiện cộng cảm ( thịt? Cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 1.40426【giá cả: 1.40426】
Tiểu ủhc nhân iảr xong khí, cá óhp trên nưgời ãđ kôhng tộm khối oảh ỗhc nồgi, nắh óc ểht ión tuhận theo ỳuq trên tặm đất, tếv ior nagng cọd nađ nex uấd tếv ở on ủđ ơc nựgc, nêb phải uầđ úv cắs tình sưng ,ỏđ thậm íhc liền ổc ỗhc cũng óc tếv tnơưhg.
Đờưng Đờưng đứng ở ốC Hoài uD tưrớc mặt, ior khơi oàm nắh cằm, mex miêu ihn a uẩc ihn a dờưng ưhn hná tắm đánh áig nắh tặm mày, ữgn íhk cá lệit: ốC“ Hoài ,uD nưgơi thật đúng àl ohc rnằg, cíhnh mình nẫv àl ốC aig ịhn công ?ửt tấB áuq àl at dỡưng cẩu, cũng mád iốđ iớv nưgời khác yẫv điôu!”
Nói, ior kôhng ẹhn kôhng nặng ỗv ỗv nắh mặt: “Cẩu ồđ vtậ…… nầC phải nghe nẩc tậhn, uến ưhn iạl màl at phát hệin, at liền yủh iđ nưgơi óhc haong xơưng cốt, nghe hiểu soa?”
ốC Hoài uD iơh iơh ởht nổh hển, xinh pẹđ ơc pắb ehc ník tươi pẹđ tếv roi, nắh neđ náhnh tắm lẳng lặng àm nhìn chăm úhc Đờưng Đnờưg, màl Đờưng Đờưng mảc thấy cíhnh mình pảhng phất ịb nắr cộđ nhìn tnẳhg, aik nắr cộđ nit ửt ở liếm pál hắn.
Theo uas nưgời yàn ũr im ũr mắt, mầt tắm dừng ở ệh ơt hồng mik linh aỏl ủđ tnợưhg, cung kníh: ……“ Nghe huểi.”
nắR cộđ nghe iờl màl Đờưng Đờưng mât nứga, nắh tihếu oèv oèv ,àm ẹhn chọn dùng ior khơi oàm nắh cằm: “Cẩu ồđ vật, nên iọg at iác gì?”
ốC Hoài uD tặm yàm nô tôhn, ịb uàm neđ ior chọn cằm, cốx nêl ím tắm ở tiểu tihếu aig iôm hồng răng tắrng ộb dáng oảđ qua, iôm mỏng éh ởm phun ar iah chữ.
“Chủ nnâh.”
nắR cộđ kôhng nắc nưgời thật naogn. Nưhng iạl nogan Đờưng Đờưng cũng kôhng mád đậu, ợs tiếp theo uậđ iđ xốung môh yan ảhk năng ẽs chết ở trên gnờưig, uht iồh chọn nắh mằc roi, tiếc nuối ờs ờs đỉnh uầđ hắn: “ogNan uẩc cuẩ.”
ốC ịhn công ửt tuhận theo ũr mắt, ehc yậđ nặng ền neđ tối.
……
oàV đêm, êm hơưng uâs ník pihêu tán.
Khắc aoh gờưing nớl tyurền nếđ ô ô tếy tếy khóc cứn ,ởn ỉhc thấy tắrng nõn tiểu tihếu aig ịb cá óhp iởc sạch cọb qầun, mô oàv torng ngực međ ôht cứng dơưng ục mắc oàv giữa iah câhn, oac nớl ỏđ mít ở tắrng nõn ar vào, uưl iạl tộm mảnh tệv nớưc.
Tiểu tihếu aig mằn nnêihgg, ổc uas nàl ad ịb nôh mút, tớư tá ôh pấh phun ở nắh ổc ỗhc nàl ,ad uầđ lưỡi ẹhn nàhng liếm pál pảhng phất giây tiếp theo liền ẽs ịb mâđ tnủhg, tór oàv nắr cộđ cộđ .ốt
ốC Hoài uD mô hơưng mềm tiểu tihếu gia, ôht nihệt ọc táx áuq trơn mềm nàl ,ad nẫm mảc yáđ cậhu, cuối cùng av chạm tiểu tihếu aig ồđ vật.
aiK ỗhc bạch bạch 30 mal 00 mal 23 tịnh tnịh, đỉnh cùng song uầc ộl ar điểm ihn mạđ pấhn, ưhn ngọc dờưng ưhn iọg nưgời oảh kôhng vui. ốC Hoài uD tộm nêb thao tiểu tihếu aig câhn, tộm nêb dùng thon iàd ngón yat uâ mếy loát động ,ón cẳhng auq óc chút dùng sức, kôhng biết óc phải yah kôhng ở ảrt ùht tiểu tihếu aig môh yan nèh .ạh
aiK ồđ tậv thật àl áuq dài, tiểu ủhc nhân iah chân pẹk kôhng đợưc, sinh iôs nihều ar tộm tếit, iạđ yuq uầđ chảy xuôi ạh chất nhầy màl ơd tắrng nõn ad tịht, nắh ở Đờưng Đờưng nêb iat mỉm cười ỉn non: “iTểu ủhc nâhn, uẩc uẩc nòc nogan soa?”
“…Ô…”
Tiểu ủhc nhân thân ểht tinh ết nur rẩy, ỉhc óc ểht phát ar ôv ý thức ión ,ớm đứng tẳhng tiểu nôc thịt ịb nàb yat pấc loát ỏđ lên, chảy ar chất lỏng cùng iạđ dơưng ục chất lỏng nỗh hợp, nhão dính dính àm ồh ở giữa iah câhn, nắh nhắm tắm iạl ừh ,ừh lông im uềđ ịb nước tắm pấc thấm ướt.
“Hảo nộn c…nâh…” cÁ óhp than ởht tộm tnếig, túr ar ehc ník nâg xanh dơưng ,ục yuq uầđ ểđ ở phấn nộn hyuệt kẩhu, tộm chút tộm chút ẹhn nàhng av chạm nihgền ,pá màl ohc tiểu ủhc nhân torng cúl ủgn ơm thân ểht nur rẩy.
Nhắm chặt u cốc ịb ỏđ mít áhp kahi, hyuệt khẩu mềm thịt tham mal túm túh yuq uầđ tợưhng chất nầhy, ốC Hoài uD ởht nổh nểh tẳhng lưng tiến oàv toàn ộb yuq đầu, ểđ ở khẩn írt tàrng oạđ ẹhn nềihgn, thao kiều nộn ịm tịht, kôhng iàv iác hyuệt khẩu ỗhc liền tớư mầd .ềd
Đờưng Đờưng nhắm iah tắm ởht dốc, nắh kuhôn tặm gnử hồng kiều dễim, màl ộb ủgn yas uas phát hiện thân ểht kôhng khoẻ àm èđ pé iạđ yuq đầu, liền ờhc ốC Hoài uD tọv oàv tới, liền ởm ar song sinh ửt cộng mảc ỹk nnăg.
Trên gờưing tarng ịb êm cáohng nưgời nảb tính cá lệit. Phía tưrớc quất ốc ý kôhng khai ỹk năng qyuền hạn, liền đang ờhc màl ốC Cảnh Sách ở nắh ệđ ệđ màl nắh nháy mắt, iớm hiểu được nọb ọh hyunh ệđ ihc gian àl óc cộng cảm.
nộN hồng uậh hyuệt nước tốs yẫđ ,àđ hyuệt khẩu mềm thịt nắc cụd vọng hớưng torng oék túm. ốC Hoài uD tộm yat mô yấl Đờưng Đờưng ,oe dơưng ục mắc oàv tắrng nõn mông turng gian tớư mềm nhục đnộg, nhợt nhạt ở hyuệt khẩu ỗhc trừu động iàv cái. “…tụhP…” ếhT ưhn ẻhc ert áhp nat tầng tầng thịt rộut, bỗng nihên đánh oàv trực tàrng khẩu nẫm mảc nhục bcíh, Đờưng Đờưng iạl uađ iạl sảng thân ểht nur rẩy.
“…A…”
Đồng tờhi, vùng nogại ô káhch đếim.
ốC Cảnh Sách yấm nưgời đuổi tộm ngày đnờưg, trời iốt iớm nếđ káhch điếm nghỉ nơgi, nắh mắt aửr xong mằn ở trên gnờưig, kôhng oab uâl chợt ởm ot mắt.
ủgN yas giận long iàv giây gian dâng trào đứng tnẳhg, aik khẩn írt nihều nước aịđ pnơưhg, màng thịt dờưng ưhn quấn chặt hắn, ôv ốs oat lãng lưỡi liếm pál nôc thịt ehc ník nâg xanh cán, tờưhng tờưhng phun ar tộm ngụm nihệt nnăg, tưới iốx ở nẫm mảc yuq đầu, cặl khẩn nòc óc chút phát đau.
Phần 153
……“ Toảh!”
ốC Cảnh Sách tộđ nihên ngồi dậy, torng bóng mêđ ẻv tặm aủc nắh mâ tình tấb đnịh, ôht syuễn hởưng ụht nếđ yàn kịch liệt kohái cảm, hung nợt nắc răng từng uâc từng chữ: “ộCng cmả?! Nogạn ý ihn yàn kôhng phải mớs kôhng óc sao! noC ẹm nó…… n —— nắc oảh kẩhn, ốC Hoài uD nưgơi noc ẹm n!ó!”
Nihgệt năc ịb nă tấr sâu, nốb pơưhng mát hớưng cọb èđ pé kohái mảc thật ựs áuq snảg, nưhng tởưng tợưng nếđ nắh sinh iôđ hyunh ệđ đang ở tiểu tihếu aig trên nờưgi, dùng dơưng ục hung hăng oảđ khai aik ngây ôgn tàrng đạo, nắb nớl ỏhn tihếu aig bnụg, nắh liền tởưng cưỡi ngựa ởrt ,ềv uht thập ốC Hoài uD tộm đốn!
Cíhnh àl kôhng đợưc, kôhng ión bên, nơđ nắh hiện ờig ạh ểht nạgnh cùng tơưhng dờưng như, cũng kôhng óc ảhk năng suốt mêđ chạy ềv .iđ ốC Cảnh Sách aựd pém gnờưig, nhgẹn kuhất ôht syuễn iởc ỏb qầun, cóm ar nạgnh nếđ chảy thủy nihgệt căn, kaohnh iạl nác trên dưới loát đnộg.
“H…ôm auq iớm ịb khai bao, môh yan liền ưhn ếht oàn oat lnãg, ccậh.”
——
Thịt mum púm tàrng oạđ pẹk dơưng ,ục phân ốb ar nihệt năng nước sốt, oat ỳk cục dờưng ưhn èđ ,pé nắc túm dơưng ục tợưhng nâg xnah.
ốC Hoài uD sảng thấp syuễn kôhng nnừgg, nắh mằn nêihgng ở ịb êm cáohng nhân thân sau, nâng nêl nắh tộm câhn, tẳhng lưng động hông hớưng tớư mềm uậh đình av cạhm, yuq uầđ nihgền pá thịt mum púm tàrng đạo, màl nộn hồng mềm thịt chảy tủhy, yấl lòng àm quấn yấl ẻk mâx lấn.
Tiểu ủhc nhân cót neđ ôhp nãm bối, ịb thao thân ểht iđ phía tưrớc cóx nảy, tộm chân ịb cá óhp nâng lên, pẹk iạđ dơưng ục phấn hyuệt khẩu ộl ar tới, phía uas cá óhp mạnh ẽm av cạhm, nhục hyuệt nước tốs văng khắp nơi, tắm ác chân ỗhc cụl cạl leng keng leng keng vnag.
“Chủ nâhn, óhc haong màl nưgơi nưhng sảng kiáoh?” ốC Hoài uD cánh iôm nád ở Đờưng Đờưng pihếm hồng ỗl tai, ữgn íhk óc iàv phần mâ trắc tắrc, hớưng ãđ chết tẳhng lnưg, bạch bạch bạch thao lộng nắh ngây ôgn nhục hệyut.
“Ô…… Đgnừ…… n ”ah
iạL ôht iạl nihệt iạđ ồđ tậv thọc bụng ỏhn êt iỏm tộm mnảh, aik ỗhc môh auq iớm ịb khai bao, chịu kôhng iổn ưhn yậv kịch liệt iuv tcíhh, kiêu căng tihếu aig nhắm tắm iạl ô ô tếy yết, tiểu nôc thịt nur yẩr phun ar xuất tinh dcịh.
tớƯ tá tàrng oạđ bỗng nihên cưhớc khẩn dơưng ,ục ốC Hoài uD ốC Cảnh Sách ịb pẹk nếđ uêk nêl tộm tnếig, nưgời tưrớc nâng tiểu ủhc nhân câhn, yuq uầđ kiên định àm áhp khai oac trào uas khẩn írt tàrng đạo, nahnh cóhng av chạm trực tàrng khẩu nẫm mảc nhục bcíh, nưgời uas loát động dơưng ục hùng hùng ổh ,ổh sảng ôh pấh ôht nnặg.
“Hảo cgnă…… Ô ô ,ô bụng oảh cgnă.” Đờưng Đờưng phải ịb ôhk cếht, nước tắm theo nước tắm chảy xnốug, màl ộb ión ớm nhgẹn ngào khóc cứn .ởn
Cuẩ…… uẩC ồđ vật! ……Ô oS iớv nắh ac cnò…… nòC uẩc ồđ vật, oảh hnug.
Tiểu ủhc nhân thủy thật ựs áuq nềihu, torng suốt hyuệt khẩu phun ar nuốt oàv dơưng ,ục uàm ỏđ mít nhục hành nàt nhẫn mắc oàv ,iđ ar nêb nogài túr ar nơh phân nửa, ở dùng cứs “…tụhP…” Nihgền pá áuq tộm kahng nóng bỏng oat tủhy, màl chín cụr nhục hyuệt oc túr nước tốs yab loạn iđ ar nàogi, međ chăn mấg thấm tớư pihến pihến tệv nớưc.
ốC Hoài uD thấp thấp cờưi, nâng Đờưng Đờưng chân nahnh cóhng thọc oàv túr ,ar mang theo nhục hyuệt iộn ôv ốs nước tốs thấm tớư khăn trải gnờưig: “hTủy nihều óhc haong uềđ phải hoạt iđ ar nàogi, nghĩ nếđ ủhc nhân àl thcíh…… Sảng kohái cực ỳk đi?”
Thủy nihều àl thật ,ựs pắs hoạt iđ ar nogài cíhnh àl ión cờưi, tiểu ủhc nhân iạl khẩn thủy iạl nềihu, chặt ẽhc àm nád tás dơưng ,ục iỗm nầl túr ar uềđ thực ốc sức, cũng sảng kohái iah hna me ởht cốd nồd dập.
“ôgN…… Kôhng cnầ…… Ô……”
naB ngày tiểu ủhc nhân yấl ior trừu cá phó, nab mêđ cá óhp dùng thịt tiên túr ềv tới, tiểu ủhc nhân ngây ôgn man hyuệt ịb màl hồng màl snưg, oat lãng cọb óhc haong ồđ vật, mông nur yẩr uưl nước sốt.
uẤ miêu ihn dờưng ưhn gọing iũm uâc nhân nếđ cực đểim, cá óhp nâng tiểu ủhc nhân câhn, nihgệt năc međ phấn nộn hyuệt tắm am hnồg, túr ar ihk mang ar ịm thịt cùng chất lnỏg, nầg ưhn ôht oạb av chạm nihgền ,pá thao tàhnh ruột ứ hồng sung hếyut, tiểu ủhc nhân nur yẩr khóc sễyun.
“Ô…… Muốn ,ưh ô ……a Muốn ưh rồi, ô ô ô kôhng cnầ…… Kôhng nầc thọc bnụg, ……a Bụng oảh taon, oảh tnao.”
cÁ óhp màl iạl uam iạl nàt nẫhn, ủhc nhân kuhôn tặm kiều dễim, tộm giọt tộm giọt nước tắm chảy xốung khóe mắt, thấm tớư uầđ ạh iốg mềm, nắh ôv ý thức mắn chặt iốg uầđ bêin, ịb nâng chân màl hyuệt khẩu ỏđ tơưi, tắm ác chân ễd nghe linh vang càng kịch lệit.
Bụng ỏhn tộm mảnh êt iỏm óhk nịhn, yuq uầđ nòc ở khắp iơn av chạm đỉnh lnộg, Đờưng Đờưng nhắm iah tắm nur rẩy, tiểu nôc thịt ôv cùng oat lãng mén đnộg, iạl àl nắb uềđ nắb kôhng ,ar ỉhc óc ểht óhk nhịn ẽhk nếhch ãm mắt, iàb ừrt tộm giọt dịch tnắrg.
Ô“ —!—!”
nộN thục tàhnh ruột pẹk thật ựs thật cặht, nóng bỏng tàrng dịch phun xối, kích tíhch ãm tắm ẽhk ncếhh, nắb ý ừt xơưng cùng tohán áuq thần knih. ốC Hoài uD ốC Cảnh Sách cùng thời gian uêk rên, nưgời tưrớc điên cồung đỉnh thao oc túr nhục hệyut, nưgời uas ở káhch điếm bôung ar cíhnh mình tay, nhìn iạđ dơưng ục nur nêl nur lên, mảc ụht ệđ ệđ màl ủhc nhân kohái cảm.
Kôhng oab lâu, ac ac tẳhng pắt giận long ãm tắm đóng ,ởm pảhng phất ịb tưới iốx iác ìg nóng bỏng chất lnỏg, nắh mầg ẹhn hớưng nêl trên đnỉh, nâg xanh oạb khởi iạđ aig aỏh aực quậy phun ar dịch tnắrg.
Pòhng ủgn gờưing lớn, tiểu ủhc nhân tắb yấl iốg uầđ bêin, tớr nước tắm khóc syuễn nhgẹn nàgo, ịb am kahng thịt nạl hồng sung hếyut, phía uas cá óhp thấp ởht gấp, ở hởưng ụht áuq tộm tợđ nóng bỏng tưới xối, tộđ nihên túr ar dơưng ,ục ôht syuễn međ páđ ở tiểu ủhc nhân tộm iác chân khác cọb quần nahnh cóhng ềđ iđ nêl tộm nửa.
Dơưng ục iạl thao nộn chân yấm chục ,ạh thấp syuễn nói: “nắB…… nắB pấc ủhc n!nâh!” Nihệt năng tinh dịch tất ảc phun ar ở nắh giữa iah câhn.
Tiểu ủhc nhân ịb năng tẳhng nur run, ô ô tếy tếy tớr nước mắt, giữa iah chân tộm mảnh tớư .tá
cÁ óhp bình phục ởht dốc, iúc uầđ nôh nôh ộl ar phấn ỗl tai, theo uas túr ar nhục hyuệt turng ỏđ mít tớư iốx ồđ vật, nơđ giản aửr sạch uas međ tuhốc ỡm iôb trên tiểu ủhc nhân tàrng đạo, nấs giữa iah chân tinh dịch kôhng chảy xốung iđ međ tiểu ủhc nhân quần cặm tốt, màl nắh cọb nãm cọb quần dơưng tinh ủgn say.
……
Sáng mớs môh sau.
ốC Hoài uD nhân ôm uẩc dạng đứng ở bình pohng sau, cong môi: “ihTếu gia, nên iổn lnê.” uƯ ãhn tahnh mâ kôhng nahnh kôhng cậhm, nưhng nêb torng nưgời chim túc dờưng như, ưhn ếht oàn uêk uềđ kôhng nêr tộm tnếig.
“ihTếu gia, ngài màl oas vyậ?” Chân tàhnh nưgời uầh hná tắm iơh iốt mầs tộm iác chớp mắt, ảig ờv ol lắng cốx nêl gờưing màn: “Mạo pmạh.”
Gờưing nàm iớm aừv ịb cốx lên, tộm đoàn ơd nẩb mang theo tanh tởưi, ngọt ịn hơưng ịv tuhần tắrng cọb qầun, mén oàv ốC Hoài uD nựgc.
Tiểu tihếu aig ừt ổ chăn òd ar đầu, oat ảc kuhôn tặm uềđ cíhn, hná tắm liễm diễm từrng hắn, cá tahnh cá khí: m“ thầm ửx ýl rớt, iọg nưgời phát hiện at liền giết niơưg!”
…… tặM ưhn yậv hnồg, nòc ở cắs ệl iộn art yu hiếp hắn. ốC Hoài uD nhặt nêl cọb qầun, ảig turng óhp ũr tắm nói: “úĐng vyậ.”
Đáng tơưhng tiểu ủhc nhân nắh thao nhục hệyut, nóng bỏng dơưng tinh phun ở tắrng nõn giữa iah câhn, liền ưhn yậv nồh nihên tấb giác ủgn tộm đêm.
——
Tirều uas ihk nă xnog, óc nưgời aưđ iớt tệihp, thừa tớưng ihc ửt mâl thời qyuết định tiểu yến, iờm uềđ àl quan iạl noc cáhu, ảht kôhng cọh nấv kôhng nghề nihgệp cihếm ađ ,ốs ỉhc àl nầl yàn kôhng biết ìv sao, ềđ ar tộm mệing ốC Hoài .uD
ốC Hoài uD mầc năng aoh tệihp, međ iộn dung cọđ pấc Đờưng Đờưng nhge, ôht ơs giản lược mex tộm nầl liền minh bcạh, nầl yàn àl hớưng ềv phía nắh tới, cíhnh àl kôhng biết àl Long ụD ếĐ ý ,ứt nẫv àl quan viên ìv yấl lòng Long ụD ,ếĐ iớm uêk nắh auq iđ giẫm đạp.
Đờưng Đờưng đơưng nihên cũng minh bạch yàn thâm ,ý tấb áuq tiểu tihếu aig iạl àl iác thật nă chơi trác tnág, iơn oàn hiểu laonh qaunh lòng vnòg, nhìn ốC Hoài uD mẩl mẩb tộm uâc “ôhKng thấy ar iớt a nưgơi nòc màl ohc nưgời at thcíh”.
iạD tộd ốC Hoài uD uềđ tấb cắđ .ĩd
Tiểu tihếu aig uht thập xong quần ,oá iỏh auq ốC Hoài uD muốn yah kôhng cùng nắh ,iđ được nếđ kẳhng định ảrt lời, iớm màl ốC Hoài uD ohc nắh ệh tợưhng oá lông cồhn, pủhng ạm vàng òl sưởi tay, mang theo ốC Hoài uD cùng iah iác ộh ,ệv nêl ex ngựa iđ óhp ước.
Thừa tớưng uấ ửt nầT hnA Tihều cùng Đờưng Đờưng gốing nahu, uềđ àl Hàong Tàhnh iộn óc tếing nă chơi trác tnág, iah nưgời quan ệh cũng cũng kôhng ệt lắm.
Đờưng ủhp ex ngựa iớt rồi, nếy iộh ủhc nhân ựt mình iớt đón, kôhng iớt tưrớc tặm ihn liền nghe thấy tộm kiêu ngạo man mâ tắb uầđ nồ :oà “ờưĐng Đờưng nưgơi iác kôhng lơưng tâm, nổb tihếu aig ịb ahc at đóng uâl ưhn vậy, nưgơi cũng kôhng iớt iồb at òrt cyuhện cũng liền tôhi, nòc cùng nọb ọh iđ aoh uâl uống ruợư!”
nầT hnA Tihều tộm thân nă chơi trác táng khí, mẫd nêl ếhg ỏhn cốx nêl ex ngựa mnàh, iốđ tợưhng ốC Hoài uD mạđ cạm mặt, tộm iơh pạt ở torng ổc họng uas tộm cúl uâl iớm tuhận iđ xnốug: “nơưNg! nòC tởưng rằng pặg được Diêm Vơưng snốg, màl at ợs muốn ctếh.”
ốC Hoài uD hná tắm tấb bếin, cùng nầT hnA Tihều ión tếing mượn quá. Phía tưrớc iạĐ tớưng quân khải hoàn iồh tềiru, nầT hnA Tihều yam nắm pặg auq tộm lần, tưrớc uas tấr ợs aik ảc nưgời đằng đằng tás íhk ẻk đêin, hiện ờig nhìn ịhn công ửt gơưng tặm yàn liền ợs hãi, nắh óc chút mậh cựh nhảy xốung ex nựga.
ốC Hoài uD uht iồh hná mắt, cíhnh mình tưrớc xốung ,ex ở duỗi yat ỡđ tiểu tihếu aig iđ xnốug. Đờưng Đờưng iah chân dừng ở trên tặm đất, thấy nầT hnA Tihều chim túc dờưng ưhn ộb dáng kôhng khỏi torng lòng buồn bực.
Trận yàn Hồng nôM Yến, iạđ khái suất àl Long ụD ếĐ iọg nưgời ũv nhục ốC Hoài ,uD nưhng ủhc nhân iạl ợs ốC Hoài ,uD nhìn cũng kôhng ũv nhục nưgời ý tứ…… Thật àl ỳk qáui.
nắH tĩnh tĩnh mât khơi oàm ềđ tài: “ưgNơi oàg iác ,ìg thừa tớưng kôhng phải phạt nưgơi nhắm chặt tộm tnáhg, oas môh yan liền ảht ra?” Chưa xong iạl mẩl bẩm: “Mới aừv ảht ar liền ởm tiệc cihêu iãđ uống rợưu, cũng kôhng ợs thừa tớưng trừu niơưg.”
nầT hnA Tihều tahnh tahnh gọing nói, mang theo Đờưng Đờưng hớưng torng ,iđ àc ơl phất ơhp đến: “ưgNơi ahn međ mât póhng torng bụng ,iđ nầl yàn àl ahc at uêk at ổt chức nếy hiộ…… yuT rằng kôhng biết oãl nhân aik tởưng iác ,ìg tấb áuq ỉhc nầc póhng aig ar tới, óđ cíhnh àl tihên iạđ cyuhện ttố.”
“iạH…… Kôhng ềđ pậc iớt giới cái, tạhch káhnh nọb ọh ở đánh ãm đếiu, iđ iđ iđ at nẫd nưgơi iđ mex xme.” nắH hứng úht hừng cựh iôl oék tiểu tihếu aig quần oá yat ,oá iđ uậh viện mìt việc iuv .iđ
môH yan ởm tiệc cihêu iãđ nưgời kôhng ,tí ốC Hoài uD iớm aừv tiến nâs liền nhận thấy được cá ý mầt mắt, kôhng ờhc nắh đuổi pịk Đờưng Đờưng iđ uậh vệin, liền ở ờb sông ịb ngăn lại, nắh nhất nhất mex auq tặm ộl ẻv kiêu ngạo yấm iác quan iạl noc cáhu, mạđ tnahh: “Xin hỏi, các nưgơi óc cyuhện gì.”
uầH Ngọc Hiên tộm thân aoh pụhc, nớl nêl kôhng tính tuấn ,ỹm ỉhc óc iàv phần tihếu niên aừb iãb cũng ịb torng tắm mâ nogan áhp ,ưh nắh kihnh miệt cờưi: “Nhị công ửt thấy cúhng at yấm cái, cũng kôhng nogan nogãn nêl tếing uêk giọ?”
Binh ộB tợưhng ưht ihc ửt uầH Ngọc Hêin, nắh ahc àl Long ụD ếĐ iàt iồb nậc tầhn, lơưng thảo tiếp viện cùng quân lơưng uềđ phải trải auq nắh ahc tay, theo ýl Binh ộB cùng quân iộđ nên quan ệh tậm tihết iớm đnúg, nưhng trên thực ết Binh ộB tợưhng ưht àl iác năv nâhn, kôhng tihếu nấ táhnh ý èđ nặng quân lơưng cùng lơưng tựhc.
Nưgời nêb cạnh cánh yat chạm chạm hắn, cười ìh ìh nói: ừT“ uâđ ar ịhn công ửt ?a aT liền thấy tộm iác úx ôn ,ệl ahc cùng ac ac mén tộm aòt tnàhh, nắh iạl nẫv kôhng biết uấx ổh sống stó.”
“Hải nha, ịhn công ửt oc được nãd đợưc, kôhng phải nghe ión pấc Đờưng Đờưng đơưng uẩc iđ soa.”
nòC iạl nă chơi trác táng cười vnag, cahnh chua ión tộm uâc tiếp tộm câu, ốC Hoài uD thần cắs tấb bếin, uầh ngọc tòrng tắm aừv cểyuhn, međ ngọc iộb mén oàv ờb sông động băng lnug, ùhp aoh uêk :al
“Đại aig uam nhìn xem, ịhn công ửt međ at ngọc iộb pấc mén torng snôg, các nưgơi ión nên ếht noà.”
nọB ọh yàn yâv qaunh tộm đống nờưgi, mồm măn mệing mờưi, óc nưgời gơưing gnọig: “Này nòc kôhng nơđ gảin, uêk nắh iởc quần oá iđ xốung ntặh.”
uầH Ngọc Hiên nớl nêl yầg yếu, tộm ộb ịb ữn cắs tihếu tụh thân ểht ộb dnág, thấy ốC Hoài uD kôhng ib kôhng gậin, neđ náhnh tắm lẳng lặng àm nhìn chằm chằm hắn, torng lòng tộđ nihên khởi xớưng ,ợs phản gnứ iạl yâđ nắh ếht nưhng ịb năv kôhng được õv kôhng xong nogạn ý ihn aọd đến, pậl cứt neđ mặt, lạnh lùng cười tộm tnếig: “Nếu ốC ịhn công ửt kôhng muốn đnộg, at liền uêk nưgời giúp giúp niơưg.”
Phía uas iah iác ịht ệv auq ,iđ èđ nặng ốC Hoài uD hớưng động băng lung .nấ ốC Hoài uD iơh óc chút chật vật, torng tắm hiện nêl tộm ait khói .ùm
nắH kôhng ểht tốrn, tấb áuq kôhng quan ,ệh ựs tàhnh cúl sau, iạl oảh oảh tahnh toán tahnh táon.
“Bùm ”——
iọM nưgời theo nảb năng cười ,ot iãđ thấy õr ràng iớm xuất hiện hống tahnh pạt ở tếy hầu, đồng ửt động tấđ iạđ gơưing mnệig, iộv vàng uêk uam uức nưgời .a
ốC Hoài uD phía uas tộm nhẹ, èđ nặng nắh ịht ệv tùng iớt tay, mùb nhảy oàv động băng lnug, iđ uức ãgn xốung uầH Ngọc Hêin.
oàV đông thủy miễn nàb óc oab nihêu lnãh, uầH Ngọc Hiên ãgn xốung ngao tộm tếing liền đông lạnh nếđ uêk kôhng ,ar cuhng qaunh máđ nưgời nháy tắm hảong lạon.
ốC Hoài uD ngồi dậy, quay uầđ iạl thấy aik ờb sông nêb cnạh, tiểu tihếu aig kohác lông ùx ùx oá lông cồhn, ộl ar tộm tơưrng kiều diễm mặt, chóp iũm cùng iôm ịb đông lạnh óc chút hnồg, ởht ar iớt tộm chút khói tnắrg, iôđ yat pủhng ạm vàng òl sưởi tay.
Phát hiện nắh mầt mắt, ghét ỏb từrng tắm nhìn nắh liếc tắm tộm cái, dờưng ưhn íhk nắh ohc cíhnh mình tấm mặt.
ốC Hoài uD cong cong môi.
iaH iác ịht ệv ảc nưgời tớư đẫm, međ uầH Ngọc Hiên lộng nêl ,ờb ahn hoàn pậl cứt ohc nắh tộm gờưing căhn, uầH Ngọc Hiên đánh tắh ,ìx nur nur yẩr yẩr quấn chặt chăn bnôg, đông lạnh nếđ tắrng bệch tặm cùng ỷuq gốing nahu, nãm nhãn nậh ý nhìn ềv phía tiểu tihếu gia, rống gậin:
ọH“ Đnờưg! ìV iác cẩu, nưgơi cùng at iốđ n?hcịhg?! Nưgơi nắh nơưng điên iồr đi?”
nắH mád mnắg, nữhng nưgời khác iạl kôhng dám, mi gnắ iúc uầđ đơưng nưgời ùm nưgời câm. iA uềđ biết turng cung Hàong uậH kôhng con, međ Đờưng Đờưng đơưng ihn ửt dnỡưg, thậm íhc ệb ạh iốđ nắh cũng thực kohan dnug, ở Hàong Tàhnh aịđ giới ihn thật kôhng yấm cái, mád nêb nogài tợưhng cắđ iột Đờưng Đnờưg.
Phần 253
Tiểu tihếu aig mang mik qaun, oá càohng ạh àl uàm nos thêu năv quần ,oá pủhng ạm vàng òl sưởi tay, ảuq nihên tộm ộb kiêu căng ương nạgnh ộb dáng liếc hớưng uầH Ngọc Hêin: “Hôm yan liền cùng nưgơi iốđ ncịhgh, nưgơi óc ểht međ at ếht noà?”
nắH ữgn íhk lạnh lnùg: aT“ cẩu, ỉhc óc at óc ểht đnáh, nưgời khác ia mád đnộg, at liền măb ia móng vtốu.”
uầH Ngọc Hiên iổn trận iôl đnìh, cắs tặm iạl bạch iạl hồng àm cọb căhn, nur nur iôm “ưgNơi nưgơi nơưgi” non aửn têihn, Đờưng Đờưng lười nếđ phản gnứ hắn, pấc ốC Hoài uD tộm hná mắt, bước ar chân hớưng cổng nớl .iđ
nầT hnA Tihều kôhng hiểu ar oas iãg iãg đầu, tung at tung tăng tiễn iđ tiểu đồng bọn, uas ihk ởrt ềv uêk ịht ệv međ uầH Ngọc Hiên aưđ iđ uậh viện pòhng ohc káhch aửr tặm chải đầu, nòc nồ oà tiếp cụt cơhi, màl ohc iạđ aig thực uấx .ổh
nọB ọh phun oàt nầT hnA Tihều nốgc, iạl kôhng ểht tởưng được uas iạl ỉhc óc yàn ngốc ửt sống oảh hảo, nữhng nưgời khác toàn sống kôhng bằng cếht.
……
eX ngựa nừgng ở Đờưng ủhp cửa, Đờưng Đờưng ỡđ ốC Hoài uD ủht ạh ,ex mog iạl oá lông cồhn, pủhng òl sưởi yat pihết nắh liếc tắm tộm cái, ghét :ỏb ồĐ“ ôv dgnụ.” Liền uht iồh mầt tắm iđ rồi.
ốC Hoài uD đứng ở iạt chỗ, hná tắm uâs ník nhìn nắh bóng dnág, khóe iôm iợg nêl tộm tạm cờưi, mầl mầb uầl bầu: ……“ ôV dụng soa.”
ếhT aig năV íL kiêu căng tihếu aig
