Chương 296: đáp ứng cho ta sinh chó con, ta tới thảo ( cốt truyện di nương hạ dược bị trảo )
>Hệ thốnggiá cả: 1.11592【giá cả: 1.11592】
“ơưVng viện páhn, noc at ếht noà?”
Đờưng hnA Tihều xiêm y nhăn ,ab cót cũng kôhng thúc kởhi, khom lưng òd iỏh đang ở pấc uấ ửt tắb mạch Thái Y Viện viện páhn. Trầm Hơưng ạT os tặm khác ỗhc ở uềđ phải nệiht, nắh nôn nóng dùng yat oá aox aox iác trán hãn, iơn oàn nòc óc aửn phần nhất phẩm quan ot đoan cníhh, yu nihgêm ộb dnág.
Đờưng Đờưng pòhng ủgn hná nến torng snág, Đờưng hnA Tềihu, oãl uhp nâhn, nòc óc uhC am am yâv qaunh ở pém gnờưig, thấy trên gờưing Đờưng Đờưng nhắm tắm lại, cứn ởn uêk đau, oãl uhp nhân nước tắm tộm chút ạh xnốug.
Vơưng viện phán pấc Đờưng Đờưng khám mcạh, iạl cốx nêl nắh nhắm chặt ím tắm nhìn nìhn, uac yàm ựt iỏh thật uâl uas nói:
“Đau bnụg, nóng lnê…… Tiểu tihếu aig ưhn àl nă ồđ tồi. yàN iốđ nưgời khác iớt gảing cũng kôhng ol nạgi, nưhng tiểu tihếu aig mẩb sinh tihếu hụt, uến àl ở nihều thực tộm cúht, liền thần tiên cũng óhk cuứ.”
Nghe được nắh iờl này, oãl uhp nhân thấy aoh mắt, ợs iớt cứm Đờưng hnA Tihều iộv vàng ỡđ yấl uẫm tâhn, nắh phía uas lưng mớs ịb ồm iôh lạnh pấc mẩt ướt.
nêB aik uhC am am hồng cốh mắt, pấc Vơưng viện phán hành ễl nói: “iVện phán tihếu iác ìg dược liệu ức việc ởm mnệig, liền tính iạl óhk được oãl ôn cũng ẽs màl ,ar nòc tỉhnh ngài ngàn nạv nihều nơh ol lgnắ.”
ựgN y ừt tưrớc nếđ yan ỉhc nghe Hàong Tợưhng cùng uậh ihp ias páhi, iớm aừv iồr Đờưng Đờưng tắm thấy liền phải kôhng được tốt, Đờưng hnA Tihều pậl cứt uêk quản aig mầc nắh ẻht bài, tiến cung uầc Hàong uậH phái ựgn y uức trị.
Hàong uậH aừv nghe Đờưng Đờưng kôhng được tốt, tihếu chút aữn muốn ngất xỉu, nàng ar kôhng được hàong cnug, đành phải uêk uhC am am nếđ xem.
aM“ am nêy tmâ.”
Vơưng viện phán uht iồh tay, viết tộm tơưrng pơưhng tuhốc ửt pấc Nêhgnh Xâun, kuhôn tặm nihgêm cút nặd òd nói: aB“ chén thủy ngao tàhnh tộm céhn, pấc tiểu tihếu aig tór hết, nầc phải uêk nắh phun iác sạch sẽ.”
Nêhgnh Xuân hành ,ễl iđ torng ủhp dược pòhng cốb tốuhc.
——
Khắc aoh trên gờưing lớn, tiểu tihếu aig thân ểht nóng bnỏg, iạl lãnh tẳhng phát run, ốC Cảnh Sách međ nắh mô oàv torng ngực ,mấ ẹhn nàhng ỗv ềv nắh sống lnưg, yut rằng ưhn yậv kôhng ar ểht tốhng ,ìg nưhng hiện ờig ia nòc ốc kôhng được iác này. Liền nhất ũc ỹk Đờưng hnA Tihều uềđ đơưng ốC Cảnh Sách àl tộm đoàn kôhng khí.
aừV nghe Đờưng Đờưng chịu khổ, àl nă ồđ iồt oạt tnàhh, ừt tưrớc nếđ yan hiền lành oãl uhp nhân cứt giận tárch ức yấm iác ahn hàon, iạl iỏh môh yan uềđ nhập khẩu chút iác ,ìg ỗhc oàn iớt ơd ồđ tậv uêk ac ihn dnùg.
Đờưng hnA Tihều cũng tặm trầm xnốug.
Ỷ uhT yấm nưgời ỳuq trên tặm đất, hồng cốh tắm nal tịhnh iổđ iớm nẩc thận ión môh yan mẩ tựhc, ừrt ỏb ừt nêb nogài aum bánh nhân tịht, liền uềđ àl tộm tí torng ủhp tặm khác ủhc ửt cũng dùng quá, nếđ iỗn aik tơưrng bánh nhân thịt tiểu tihếu aig ỉhc dùng iah kẩhu, ưd iạl uềđ ịb chồn tyuết ,nă aik tậv ỏhn nòc tung tăng nhảy nhót oàc nưgời đâu, óc ểht thấy được cũng kôhng phải bánh nhân thịt nấv .ềđ
Phần 953
cáC nàng aừv muốn ión nếđ chè, Đờưng Ninh irT liền iớt đây, nắh pấc ổt uẫm cùng ụhp thân chào hỏi, tộm ộb ol lắng ệđ ệđ ộb dnág: “Phụ tâhn, ịhn ệđ ưhN ếht nào? yàN nếđ tột cùng àl được bệnh gì.”
Đờưng hnA Tihều kuhôn tặm nặng ,ền oảh uas tộm cúl uâl iớm nói: nĂ“ hỏng iồr ồđ vật, ịb tơưhng ìt ,ịv yam nắm dùng kôhng nihều lmắ.”
Nghe được Đờưng Đờưng kôhng cếht, thậm íhc èhc cũng ôv dụng xnog, Đờưng Ninh irT trên tặm nô uhn ẻv tặm ol lắng cứng ,ờđ theo uas iạl ngụy tarng tàhnh oảh hyunh tởưrng ộb dnág, od od ựd ựd nói: “Hôm nya…… ịhN ệđ cùng ihn ửt iđ óhp iạĐ hàong ửt yến, cẳhng ẽl àl ihk đ…ó…”
nắH ión mâ aừv ar ,ạh liền ịb ốC Cảnh Sách ar tếing đánh gãy: “Đại tihếu aig ión kôhng đnúg, uến àl torng cung ồđ tậv óc nấv ,ềđ ìv oas các nưgơi kôhng nạgi, ốc tình tiểu tihếu aig sinh bhnệ.”
ốC iạđ tớưng quân kôhng ngu, nghĩ nếđ pắs ủgn tưrớc Đờưng Đờưng từng ôv tình iỏh èhc ốs lnợưg, ở iơh thêm yus ưt tộm pehn, liền biết tiểu tihếu aig môh yan ổhk ởs kôhng phải nogài ý muốn àm àl nhân .iv
nắH pấc Đờưng Đờưng mô bnụg, torng tắm hiện nêl tás :ý “Hôm yan tihếu aig nòc dùng chè, pihền toái viện phán nihgệm tợưhng tộm nmệihg.”
Đờưng Ninh irT giữa yàm nhảy dnựg, theo nảb năng nhìn ềv phía uầđ gờưing tinh oảx chén ,ứs iơn óđ tặm tờưrng sinh ảuq canh ãđ lnạh, nắh torng lòng thầm nậh Đờưng Đờưng ưhn ếht oàn ôv dụng xnog, ếht nưhng uưl iạl ưhn ếht õr ràng cứhng .ức
yaM nắm nắh giáo id nnơưg, kôhng phải iác ìg tộm nihgệm àl óc ểht nihgệm ar độc, àm àl dùng cốm oem uậđ pộhng yấl ar ar Anixotalf……
Vơưng viện phán mầc ngân câhm, nẩc thận àm nihgệm áuq aik chén chè, ngân châm kôhng thay iổđ sắc, nắh đơưng nihên kôhng phát hiện iác ìg kôhng đnúg.
Đờưng Ninh irT uht liễm torng tắm má sắc, nô uhn hoãn tnahh: “Hôm yan pòhng pếb màl chè, torng ủhp tấr nihều nưgời uềđ ửs dụng quá, nghĩ nếđ cũng kôhng phải yàn canh nấv đề…… nêN àl Đờưng Đờưng ìt ịv kôhng tốt, ở torng nếy iộh nă chút iác ìg kôhng sạch ẽs ồđ vật, iớm aưđ nếđ uađ bụng óhk nnịh.”
ióN ión iạl vòng ởrt iạl nyugên đểim, mâl oàv ửt cục, pảhng phất ỉhc àl Đờưng Đờưng thân ểht uếy đốui, kôhng nẩc thận nă ồđ tồi, iớm aưđ nếđ nắh tihếu chút aữn kôhng óc mnệh, nưhng ựt nit tràn yầđ Đờưng Ninh Tri, iạl ãđ quên tộm ựs kệin.
ốC Cảnh Sách torng tắm hiện nêl châm cọhc, nắh trấn na torng lòng ngực tiểu tihếu gia, oék oék khóe mệing tởưng ión ưhn yậv nihgệm óc ểht nắh nơưng nihgệm ar iớt iác ?ìg iờL ión nếđ nêb mệing ihn iạl biến tnàhh: “ihTếu aig môh yan ựd tiệc ỉhc dùng iác ảuq qýut. Viện phán kôhng ngại međ yàn èhc túđ ohc àg tịv ửht tộm lnầ.”
Đờưng Ninh irT ol lắng thần cắs nháy tắm thay đổi, nắh đồng ửt mãnh súc, iộv vàng ehc giấu ụrt cíhnh mình kôhng đnúg.
ốC Cảnh Sách nâc nhắc ốC Hoài uD ữgn khí, chịu đựng torng lòng kôhng kiên nẫhn, nihgền ngẫm từng ữhc một: “Tầm Đông iđ pòhng pếb yấl chè, ión nô ỉhc nòc iạl óc yàn tộm céhn, aik óđ àl óc lnạh, viện phán óc ểht međ lạnh cũng ửht tộm lần, uến tộm chén àg nă xong ãđ cếht, tộm khác chén kôhng chết n…ió…”
nắH ốc ý mạt dừng iạt đây.
uhC am am oàv cung nihều năm, iác ìg ơd ô ủht đoạn nàng chưa thấy qua, nghe minh bạch ốC Cảnh Sách ý ,ứt pậl cứt liền lạnh mặt, nàng hớưng ềv phía nogại thất ôh tộm tnếig: “ăLng Phcáh.”
Nogại thất tiến oàv iác cung ,ữn nàng ộb dáng khôn khéo bình tnĩh, iốđ iọm nưgời hành .ễl
uhC am am nihgêm tahnh nói: “ưgNơi ,iđ cùng Đờưng tợưhng ưht ãg ias tặv cùng nhau nếđ pòhng pếb tịhnh aik chè, ở međ yàn chén cũng cùng nhau nệihgm, tỉnh nếđ cúl óđ uến yảx ar cệyuhn, iạl nếđ ión cúhng at óc thất công bgnằ.”
“úĐng vyậ.” Lăng Páhch đồng .ý
cặM ohc ia uềđ nghe ar iớt uhC am am ữgn íhk kôhng tốt, nưhng kôhng nưgời mât sinh tấb mãn, cúl tưrớc àhn nàng ịhn tiểu ưht ảg oàv Đờưng aig kôhng oab uâl liền yảx ar cệyuhn, Đờưng hnA Tihều nẫv luôn mât sinh yá náy, nơh aữn uấ ửt sinh bệnh óc ỳk qặuc, nhất định phải muốn tộm art được .ếđ
nắH nêihgng uầđ nhìn ềv phía nêb nưgời ãg ias vặt, màl nắh cùng cung ữn cùng .iđ
ãG ias tặv tậg uầđ iul .ar
iọM nưgời kuhôn tặm nihgêm túc, yâv qaunh ở Đờưng Đờưng pém gnờưig, ỉhc óc Đờưng Ninh irT ở máđ nưgời nạogi, hná nến cihếu ar nắh tấb biến biểu tnìh.
ãG ias tặv cùng cung ữn iđ rồi, nắh torng lòng càng ngày càng kủhng hnảog, áh mệing ởht cốd muốn ión ,ìg međ việc yàn pấc aừl tạg auq ,iđ phút cuối cùng iạl međ mệing nhắm lại, qyuết mât qyuết định tưrớc oảb cíhnh mnìh.
nọB ọh iớm aừv ión iờl ión công phu, Nêhgnh Xuân ãđ međ dược pấc cihên oảh póhng lnạh, ảuq nihên chén bước nahnh ừt nêb nogài iđ nếđ pém gnờưig.
ốC Hoài uD thấy thế, nâng yậd kuhôn tặm iát nhợt Đờưng Đnờưg, màl nắh ỷ ở cíhnh mình torng lòng nựgc, tộm yat bưng nêl mấ pá chén tốuhc, tộm khác iác cánh yat ừt Đờưng Đờưng uas lưng vòng nếđ phía tưrớc ,iđ nàb yat ot mắn nắh ,ám chén biên đụng phải mềm iạm môi, tohng ảht àm nẩc thận yu dợưc.
nắH yu thật ựs nẩc tậhn, nưhng ưhn yậv ổhk dợưc, tiểu tihếu aig uống tộm ngụm uềđ nhăn máb yấl mặt, nêihgng uầđ toàn phun ở trên nưgời hắn, ốC Cảnh Sách ninh giữa mày, ohc nắh aox aox mằc tiếp cụt .yu
iởB ìv ờhc ạh muốn thúc giục puhn, ìv tiểu tihếu aig ểht dệin, nữhng nưgời khác uềđ iđ nogại thất chờ, kôhng nưgời phát hiện ốC Cảnh Sách ịd tờưhng hành đnộg.
nắH pấc Đờưng Đờưng yu xong dợưc, međ tól phân ort iớm tinh tùhng ,ỗg tặđ ở pém gnờưig.
——
Nogại thất hná nến sáng nờgi, ahn hoàn ãg ias tặv đứng ở tặm uas iúc đầu, nêb torng tyurền ar Đờưng Đờưng óhk chịu tốhng ổhk khóc thút tíht. oãL uhp nhân uađ lòng nhắm iạl mắt, ngồi ở ủhc ịv tợưhng vuốt ủht đoạn Phật châu uầc nệyugn, Đờưng hnA Tihều nhìn trên vách tờưng tộm ộb họa, kôhng biết yus nghĩ iác .ìg
cúL này, nogài aửc tộđ nihên tyurền ar động tnĩh.
Lăng Páhch cùng ãg ias tặv cắs tặm kôhng tốt, iộv ãv ởrt ,ềv oãl uhp nhân aừv thấy nọb ọh cắs mặt, liền biết àl óc ỳk qặuc.
Nàng hỏi: “Kết ảuq ưhN ếht noà?”
Lăng Páhch tíh uâs tộm cúht, bình tĩnh nói: “Hồi oãl uhp nâhn, pòhng pếb ưd iạl cũng kôhng óc nấv ,ềđ àm cúhng at tiểu tihếu aig dùng aik céhn, tór iđ oàv kôhng oab uâl àg liền ãđ ctếh.”
ãG ias tặv nihgêm cút tậg đầu.
Đờưng hnA Tihều torng có gno tộm tnếig, nắh thân ểht lung yal náohng lên, miễn cỡưng ỡđ yấl viên nàb ỗg mặt, phẫn ộn nếđ cực điểm qáut.
“Đi, ohc at tar!”
nòC iạl nưgời pậl cứt động lên, uhC am am mang cung nhân iđ thẩm vấn, trát oađ tốr cuộc iơr xnốug, Đờưng Ninh irT torng lòng lạnh oẽl ỉhc nòc iah .ựt
Xong rồi.
aiK chén èhc phân lợưng tấr ,tí uến Đờưng Đờưng uống hết, nữhng nưgời khác iđ kiểm art cũng ẽs kôhng phát hiện tấb luận iác ìg nấv ,ềđ ỉhc biết ohc rằng tiểu tihếu aig nêb nogài nă kôhng nên nă ồđ vật, iớm óc ểht nogài ý muốn ỏb mnìh.
Nưhng ốc tình ưhn yậv tiểu tộm céhn, iạl àl ùhp pợh nhất tiểu tihếu aig nă uống chè, ở nắh ióđ khát ihk tặng iđ lên, ếht nưhng kôhng ịb dùng xgno……
nọB ọh ốc tình uưl iạl ehc lấp, cuối cùng iạl tàhnh quan tọrng cứhng .ức
——
Torng cung thẩm nấv ủht đoạn kôhng phải nưgời bình tờưhng aig os đợưc, ỉhc áuq aửn tếing đồng ,ồh ôht ửs àb ửt liền èđ nặng uầđ ỏs yâg tội, nếđ Tợưhng ưhT ủhp cíhnh đnờưg. Đờưng ưD Nihgên khóc sướt mướt chạy tới, iốđ iớv các nàng nưgời nàđ àb đanh áđ gốing nhau đánh cửhi, uêk các nàng bôung ar nàng nnơưg, ồH id nơưng càng àl aoh êl dính tạh mưa.
“hCa, ahc nưgơi uam uức uức nơưng nah!”
“Lão gai…… oãL gai.”
Đờưng hnA Tihều ừt nhìn nếđ nàng aik tộm kắhc, cắs tặm liền óhk ioc tựhc, iah ẹm noc nọb ọh khóc nhân mât pềihn, Đờưng hnA Tihều tộđ nihên tộm páhch iác bàn: “Câm mệing tếh ohc ta!”
ồH id nơưng ỳuq trên tặm đất, ịb nắh ợs iớt cứm thân ểht nur lên, ợs iãh nhìn ềv phía Đờưng hnA Tềihu, cót it nỗh nộđ cũng kôhng tấm kiều .ỹm
Đờưng hnA Tihều iạl kôhng nă nàng yàn ,ộb nắh nhìn ềv phía ồH id nơưng hná tắm àl tộm loại ax ạl lạnh nạht, ưhn àl tộm nầl aữn nhận thức nêb iốg nờưgi.
ủhC nhân ãđ phát tính tnìh, ãg ias tặv cùng ahn hoàn iạđ íhk kôhng mád sễyun, kôhng íhk na tnĩh, cíhnh đờưng ỉhc nòc iạl óc Đờưng ưD Nihgên khóc cứn .ởn
uhC am am lạnh mặt: iD“ nơưng uưm iạh cíhnh thất noc ợv ,ảc oảh ……a cáC nưgơi Đờưng aig môh yan thật àl màl oãl ôn ởm rộng mầt mtắ!”
oãL uhp nhân iạl ổh thẹn iạl sinh khí, nàng noc uâd àl ưhn yậv irt ưht tạđ ,ýl iạl iởb ìv ihn ửt tihếu niên pohng lưu, chưa cưới ợv mêđ tưrớc cút tahnh uâl pấc aik ac ỹk ểđ iạl iàh ,ửt mang thai ihk ãđ chịu ac ỹk mô iah iác tộm tuổi iạđ iàh ửt iớt aửc kích tcíhh, suýt aữn tộm iht iah mệnh kôhng .óc
yâĐ uềđ àl nọb ọh Đờưng aig oạt nihgệt !a
uhC am am thân àl Hàong uậH àb ,úv nhìn ịhn tiểu ưht nớl nêl nờưgi, torng lòng nậh óc ểht nhgĩ: “Đem yàn cộđ ụhp pá xốung ,iđ iãđ oãl ôn iồh cung bỉnh Hàong Hậu, ở màl ửx tír!”
ồH id nơưng aừv nghe liền mềm tâhn, tắm thấy ôht ửs àb ửt muốn međ nàng mang ,iđ Đờưng ưD Nihgên chạy nahnh ngăn iạl các nnàg, tahnh mâ néb nhọn mắng uhC am am tắb óhc iđ yàc nex oàv việc nưgời káhc: “ưgNơi tộm nogại nhân aựd oàv iác ìg quản at Đờưng aig !ựs Hàong uậH liền óc ểht yùt tiện ửx írt nờưgi, nòc óc yah kôhng tihên ýl vơưng ppáh!”
Đờưng Ninh irT iớm aừv tiến vào, aừv nghe nếđ muội muội công nihên tấb kính Hàong Hậu, cắs tặm chợt liền thay đổi, nắc răng mắng iác yàn ugn xnẩu!!
ảuQ nêihn, uhC am am íhk tẳhng trầm ồrt khen nợgi, ión Đờưng tợưhng ưht thật àl dỡưng iác oảh ữn nhi, nàng tặm lạnh lùng iọg nưgời cởưhng Đờưng ưD Nihgên mnệig, iạl kôhng nghĩ rằng yàn tộm náho, ếht nưhng màl Đờưng ủhp uềđ chấn mat cấhn.
aT“ àl iạĐ hàong ửt nờưgi, các nưgơi ia mád đụng nếđ ta!”
ôhT ửs àb ửt yat kính tấr lớn, Đờưng ưD Nihgên cót uềđ iốr lạon, nàng mô ồH id nnơưg, tahnh mâ néb nhọn ôh tộm tnếig, yàn tộm tếing uêk tặm khác ahn hoàn àb ửt tộđ nihên dừng iạl động tác, iọm nưgời kihếp ợs nhìn nnàg.
Nàng kôhng nữhng kôhng biết uấx ,ổh thấy iọm nưgời kôhng mád ở iốđ iớv các nàng nơưng iah động ủht nòc tặm ộl ẻv kohái ,ý ý oàd dạt: “Còn óc at nnơưg, at nơưng ahn pậl cứt cíhnh àl iạĐ hàong ửt nhạc mẫu, các nưgơi tắb at nơưng cíhnh àl trảo iạĐ hàong ửt thân nhạc mẫu, iạĐ hàong ửt ẽs kôhng bôung aht các niơưg!”
Cíhnh đờưng pảhng phất ịb nấ xốung tún mạt dnừg, tẳhng nếđ Đờưng tợưhng ưht oac nớl thân hnả iôđ tắm tộm ếb aừv đến, iọm nưgời iớm giật mình hảong thất ốht động lên.
iA“ ahn oãl aig ét uỉx lpạ!”
“Con ta!”
——
Trầm Hơưng .ạT
Đờưng Đờưng cuộn tròn thân thể, kihếp ợs tiêu aóh ệh tốhng uầđ bình iộn dnug, nắh nốv tởưng rằng Đờưng ưD Nihgên nihều nhất cùng iạĐ hàong ửt nél túl trao nậhn, aưđ nọb ọh hoàn toàn tộc oàv cùng nahu, óhc điên nhóm oạt phản tếk thúc iạĐ hàong ửt tộm àhn tếk cục óc ểht nhgĩ, cũng ỡđ phải nắh động thủ.
Nưhng kôhng nghĩ tới, Đờưng ưD Nihgên thật óc ểht xuẩn tàhnh ưhn vậy, cũng nag nớl tàhnh ưhn vậy.
Torng bụng nộđ nộđ uađ đớn, uầđ cũng nôh nôh trầm trầm kôhng nớl tohải mái, Đờưng Đờưng nơđ giản kôhng ớhn iớt nêb aik òrt khôi hài, ùd oas ồH id nơưng màl iạh nàng suýt aữn kôhng óc mnệh, Hàong uậH ìd ẽs kôhng ỏb auq nnàg, nắh liền trộm iác lười cặm ệk yàn ,óđ ơm ơm màng màng uam ủgn rồi.
Nưgời nihều tấb iợl iớv dỡưng bnệh, biết được tiểu tihếu aig uêy uầc tĩnh dnỡưg, nữhng nưgời khác liền uềđ iđ cíhnh đnờưg, pòhng torng ỉhc chừa ốC Cảnh Sách uầh .ạh
Torng cúl nhất thời pòhng torng ỉhc nòc iạl óc hná nến ổn tnug, cùng mềm ẹhn tếing tíh thở.
Tiểu tihếu aig ểht hàn, chậu than muốn mang nêl iàv cái, ốC Cảnh Sách pấc chậu than thêm than aỏh cùng hơưng bnáh, tộđ nihên nghe thấy nêb torng aửc ổs vang ỏhn tộm tnếig, nắh kôhng hảong tốh kôhng chậm međ iác pắn pắđ lên, lướt auq bình pohng iđ nếđ nêb tnorg, ảuq nihên thấy tộm thân cắh ,y cắs tặm đông lạnh nếđ tắrng bệch ệđ .ệđ
nắH đứng ở pém gnờưig, aựt ồh muốn iđ mô tộm iác tiểu tihếu gia, iạl ol lắng trên nưgời íhk lạnh đông lạnh hnắ……
ốC Cảnh Sách iđ nếđ nắh nêb cnạh, kôhng áuq tốhng kohái chậc tộm tnếig: “Đến yâđ cúl noà.”
“Ngự y iớt cúl sua,” ốC Hoài uD đông cứng thân ểht nầd nầd mấ :pá “uMốn trốn tárnh hàong ếđ thám ,ửt nẫv luôn tárnh ở iún ảig sua.”
nắH nhìn tiểu tihếu aig iát nhợt mặt, mầt tắm dừng ở aik torng cúl ủgn ơm ưhn ũc nhăn giữa mày, hỏi: “ờưĐng Đờưng tình hốung ưhN ếht nào? ựgN y ión ưhn ếht noà.”
ịB“ tơưhng ạd yàd tạng phủ, ềv uas nầc nếđ oảh oảh dgnỡư,” ốC Cảnh Sách kuhôn tặm kôhng tốt: àH“ Kahng Tíhch nêb aik iồh kôhng iồh mâ đâu, mớs tộm chút động thủ, at phải iợđ kôhng kiên nnẫh.”
môH yan ựs uêk iah nưgời kôhng nẹh àm cùng tởưng nahnh nơh tiến .ộđ ốC Hoài uD bình tĩnh nói: “Trở ,ềv àH iạđ nhân biết iá ữn chết óc nyugên nhân káhc, nậh kôhng ểht giết iạĐ hàong ửt oáb thù, cúhng at nưgời óc ểht động iđ lnê.”
“úĐng kgnôh.” ốC Cảnh Sách nếhch mệing tậb cờưi, yàn nẫv àl ừt tiểu tihếu aig yảx ar cyuhện uas nắh nầl uầđ tiên ộl ar cờưi, cẳhng auq iác yàn cờưi, ơm ồh mang theo tộm ổc ửt iùm uám tươi nhi, điên tựhc.
nọB ọh aựt ồh đánh thức trên gờưing nờưgi, nưgời ọn tấb nãm ừh ,ừh ơm ơm màng màng ởm tắm ,ar xinh pẹđ tắm tộm nầl aữn ngắm nìhn, nhìn nhìn iah nưgời nọb ọh mặt, theo uas tohng ảht àm chớp cớhp.
Tiểu tihếu aig cắs tặm tắrng bcệh, iọg nưgời mât sinh tơưhng tếic, torng tắm ờm tịm ihc cắs nầd nầd túr ,iđ yủ kuhất ab ab nói: “Đây àl iác ìg cá mộng ,a ưhn ếht oàn óc iah iác ốC n…ịh…”
ióN xong liền mô ịb nêihgng nờưgi, ểđ iạl ohc nọb ọh iác quật cờưng bóng dnág, nhắm iah tắm cuhẩn ịb ừt cá mộng turng tỉnh lại.
ốC Hoài uD ốC Cảnh Scáh: “……”
ốC Cảnh Sách aừv cứt giận aừv buồn cờưi, nắh òb nêl trên ủhc nhân gnờưig, mô mềm tặo tiểu tihếu aig ở nắh trên trán nôh tộm cái, nhìn nắh iôđ tắm từrng nếđ tròn eox ộb dnág, torng lòng sung sớưng cực .ỳk
óhC điên kôhng ở ngụy tarng cíhnh mình nảb tníh, gốing ưhn thay iổđ tộm nờưgi, cười ộl ar răng nnah: aT“ uêk ốC Cảnh Shcá.”
Phần 063
“Lúc tưrớc ủhc nhân ở aoh uâl uống say, ịb at èđ ở trên gờưing lộng ihk khóc ởht nổh hển, páđ gnứ ohc at sinh tộm ao óhc con, hiện gời…… aT iớt toảh.”
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
“xotalfAin iác này, 99 art téx iàv tihên Bách Khoa Bdiau, thời gian iàd dùng nă írt gnu thư, nơđ ứht dùng nă áuq ộđ ẽs pấc tính túrng độc, páđ ná kôhng đồng nhất đi…… ảhK năng kôhng nớl nihgêm cẩn, uến ứht yàn thật kôhng được ụhk khụ, at liền cíhnh mình biên tộm iác ( ỏhn gọing tất tất ”)
ếhT aig năV íL kiêu căng tihếu aig
