Chương 172: diễn viên nổi tiếng trang phục diễn trò mạnh hơn yếu đuối tiểu công tử ( ta cấp công tử xướng cái khúc nhi, nhưng hảo )
>Hệ thốnggiá cả: 1.22746【giá cả: 1.22746】
ờhC trên iàđ diễn tếk túhc, àhn giàu tiểu ưht ờhc tộm cúhng giác ihn iúc nưgời hành ,ễl uầl tộm iớm cộb phát ar nữhng iác óđ quần cúhng ỏđ tặm aít iat trầm ồrt khen ngợi tnahh.
“oảH!”
“ạBch oãl nảb iạl nếđ tộm iác ”——
yàN kôhng biết àl ịv oàn quần cúhng kêu, uềđ áhp .mâ
nâS khấu kịch tợưhng àhn giàu tiểu ưht cười cờưi, pẹh iàd im tắm cong cnog, ôv nạh pohng tình uềđ iạt yâđ liếc tắm tộm cái, nắh cắl cắl uầđ ỏt ẻv ực tệyut, quạt pếx ỗv ẹhn lòng nàb yat bước chậm iđ hớưng uầl hai.
Từng bước một, tihển phấn tihên bạch nàl yáv theo iđ iạl iơh iơh nhộn nạho, hình ưhn óc iùm aoh đánh pú lại.
Đờưng Đờưng nuốt nuốt nước mnếig, ờhc Bạch Kahnh ihC tộm chân bước nêl tới, chạy nahnh gốing tinh ỹm bích ạoh gốing nhau phía uas lưng ềk tás ở trên ếhg nằm, tộm ửc động ỏhn cũng kôhng dám.
Tếing bước chân dừng lại, Bạch Kahnh ihC név mèr nêl oàv cửa, nắh nâng nêl oảđ auq hồng pẹh iàd iôđ mắt, liền thấy ãhn gian iộn aik ỉhc cảnh giác iạl kihếp mảđ miêu nhi, iơh iơh trợn ot pặc aik thủy lợưng tắm hạnh nhìn hắn.
Thật úht .ịv
“Tần Phúc uâl điểm tâm, tiểu công ửt mảc thấy ưhN ếht noà?” nòC cặm diễn phục ồđ tarng cứs àhn giàu tiểu ưht dùng quạt pếx név nêl mèr cửa, tiến oàv aửc uas mành bỗng dưng ũr xnốug, nắh iđ nếđ Đờưng Đờưng nêb aik ngồi xnốug, međ khép ník quạt pếx nhợt nhạt páđ ở trên tặm bàn, chảy xốung aut đong đưa.
Đờưng Đgnờư…… Đờưng Đờưng ốc yấl toàn ộb dũng íhk áh mệing ởht dốc, aựt ồh muốn ión ,ìg ngnưh……
“aT…… Chcá.”
nắH iạl màl òrt Bạch Kahnh ihC tặm đánh iác ccáh, uas óđ aựt ưhn ởm ar iác ìg ỳk diệu chốt ởm dờưng ưhn tộm nưgời tiếp tộm nờưgi, nắh tộm nêb “cáCh” tộm nêb run, nòc yủ kuhất ab ab nhăn mặt.
Tiểu đáng tơưhng ihn dạng quái nhận nưgời đau.
Bạch Kahnh ihC thật ựs kôhng nhịn cười tộm tnếig, uas óđ nắh liền thấy ịb cíhnh mình ioc tọrng miêu ihn gốing đánh oéh mấn gốing nahu, cús tàhnh tộm đoàn nòc tờưhng tờưhng nur nur lên, năc nảb kôhng đình ỉhc đánh ccáh.
Đờưng Đờưng yủ kuhất cực ,ỳk nắh nur nêl nur nêl nghĩ thầm cíhnh mình thật tấv ảv ổc khởi dũng khí, ãđ ịb yàn yấm iác cách pấc lộng kôhng ,óc iác yàn đừng ión màđ páhn, hnắ…… nắH liền ión cyuhện uềđ ión kôhng đợưc.
“ớTi, tắb yat ohc ta.” Bạch Kahnh ihC ỡđ yấl gnố yat ,oá hớưng nắh vươn tộm noc tắrng nõn thon iàd tay.
yàN ỉhc yat cũng thật đẹp, tắrng nõn thon dài, tốc nhục uềđ đnìh, liền tốc cách uềđ àl õr rnàg.
Đờưng Đờưng mex xét, od ựd àm muốn iỏh tộm chút man nhân muốn màl iác ,ìg nưhng tộm tơưrng mệing liền “hcáC”, nắh ựt as ãgn međ cíhnh mình đồng dạng pẹđ yat páđ tợưhng ,iđ cíhnh àl os man nhân muốn tiểu tợưhng tộm vnòg.
Bạch Kahnh ihC oék auq nắh tay, iơh iơh ũr mắt, thon iàd xinh pẹđ yat tộm chút tộm chút àm ohc nắh tám ax ổh khẩu ỗhc hyuệt ,ịv kôhng oab luâ…… Đờưng Đờưng liền phát hiện cíhnh mình kôhng đánh ccáh.
Tiểu công ửt biểu tình ộl ar tộm chút ngạc nêihn, kôhng đánh ccáh, ịb nưgời ax ạl mắn yat aox uấx ổh tộm chút liền dũng iđ lên, nắh nél túl tắb yat ởrt ềv từru, cựl oạđ ohn ỏhn thử.
“Làm iác gì?”
Bạch Kahnh ihC ữig chặt nắh muốn chạy trốn iđ tay, cứs cựl kôhng lớn, iạl kôhng phải Đờưng Đờưng óc ểht tárnh táoht. Thủy iũm kohan tặm phát ar nhợt nhạt vang nhỏ, nắh tộm ởm mệing iạl àl mang theo ễd nghe man :mâ “iTểu công ửt yâđ àl muốn auq uầc túr náv soa?”
Kôhng ẹhn kôhng nặng ữgn íhk màl Đờưng Đờưng tụr tụr ,ổc nắh kôhng mád ở tárnh táoht, ỉhc tinh oảx uầh tếk ẽhk nhúc ncíhh, tahnh mâ phát khẩn iỏh hắn.
“Xin hỏi, ál ưht kai…… L…à…”
aT“ uưl liạ.” Bạch Kahnh ihC mâ điệu ihn aừv ẹhn nàhng aừv uịd dnàg, kôhng ờhc Đờưng Đờưng ión xong liền nhận ,ạh nắh nẩgng đầu, tợưhng áuq tarng im tắm cong cnog, hỏi: “Cho nên nữhng iờl yàn óđ àl thật yậv cnăhg? Tiểu công tử.”
Phần 891
“……”
Đờưng Đờưng nhấp iổn nêl mnệig, chưa từng ión auq iốd tiểu công ửt biên ión iốd uềđ biên óhk khăn cực .ỳk
Kôhng ờhc nắh ở torng có biên oảh đâu, Bạch Kahnh ihC tộđ nihên cười ẽhk tộm tnếig, nắh bôung ar Đờưng Đờưng cắđ thủ, cánh yat páđ ở trên tặm bàn: “Nếu kôhng nghĩ ,ềđ cúhng at yâđ liền tưrớc màl điểm ihn ‘ đứng nắđ cyuhện yàn ,’ ân?”
oảH !!a
mãH uâs nhân tihết ôv pháp ựt mềk ếhc Đờưng Đờưng torng lòng kích động tộm iah gâiy, ngây ơht nẩgng đầu, kôhng biết Bạch Kahnh ihC ión đứng nắđ ựs àl iác .ìg
“ahN…”
nắH tộđ nihên thấy aoh mắt, kinh hảong uêk tộm tnếig, nòc kôhng óc phản gnứ iạl yâđ liền ịb Bạch Kahnh ihC tộm phen ếb nêl iớt tặđ ở trên đùi, Bạch Kahnh ihC nâng nắh mằc nôh nêl ,iđ iôm mỏng tợưhng nos iôm nád ở man iàh tihển cắs cánh iôm tnợưhg, nắh ịb tắb mến iớt iồr “Nhà giàu tiểu thư” nos iôm ưt .ịv
uầĐ lưỡi yạc ar khớp hàm, ẻk mâx nấl áb oạđ xông oàv Đờưng Đờưng kaohng mnệig, ióđ thật ựs gốing nhau liếm láp, Đờưng Đờưng iôđ yat ẹhn yẩđ Bạch Kahnh ihC nắr chắc nựgc, kôhng nừgng phát ar Ô“ ”ô gọing mũi.
Bạch Kahnh ihC tộm yat oék xốung man iàh ihn oá iàd ạh qầun, iah iác mang theo tộm chút ỉhc ngân iạđ bạch mông nur nur àm ộl ar tới.
nắH iớm tốr cuộc međ uầđ lưỡi iờr khỏi tới, liên yụl mâd it đoạn dừng ở man iàh nêb mnệig, tộm noc iơh lạnh yat ãđ thăm tiến aik tợưhng áuq dược cúc hệyut.
,A“ kôhng c…nầ…” Phục iồh tinh thần iạl tiểu công ửt tắb uầđ ở Bạch Kahnh ihC torng lòng ngực giãy gụia, nưhng nắh ưhn ếht oàn ngăn nảc được ụrt ỉhc àl nhìn auq năv nợưhc, ỳk thật iạl àl iác cặđ công uầđ lĩnh tởưrng pòhng Bạch đâu?
Kôhng iàv iác ãđ ịb iởc ar quần cùng gàiy, ỉhc nă cặm oá dài, ộl ar iah ỉhc phấn bạch tóg chân ỏhn khóa ngồi ở àhn giàu tiểu ưht áoh tarng Bạch Kahnh ihC trên nờưgi, iơh iơh khụt khịt uầc hắn: “gnừĐ…… Đ…gnừ…”
mềM ưhn bông tiểu động tĩnh ihn thật đúng àl ễd nghe cực ,ỳk Bạch Kahnh ihC cười tộm tnếig, iôm mỏng tợưhng nos iôm kôhng óc tấr nềihu, nắh ẹhn gọing nói: “iTểu công ửt kôhng nầc sảo, màl nưgời thấy ãđ óc ểht kôhng hoả.”
Ngón yat thon iàd ãđ thăm tiến mêđ auq iớm aừv ịb hởưng ụht áuq cúc hệyut, nẫd iớt man iàh ảc nưgời nur lên, cứn ởn than khóc tộm tnếig.
n“ h…a…”
Bạch Kahnh ihC ửht ở sưng ỏđ oat hyuệt nêb torng thọc oàv túr ar yấm iác auq lại, phát hiện nhục hyuệt cíhnh cọb nắh ngón yat nước cảhy, pậl cứt kôhng ềh nhẫn nại, póhng xuất ar cíhnh mình diễn oàb ạh gắng gợưng thịt đểiu.
àhN giàu tiểu ưht ồđ tarng cứs aut điểm thúy av cạhm, phát ar tộm chút tahnh ,mâ ỹm nếđ gốing nưgời gian úhp ýuq hoa, nưhng kôhng nghĩ iớt tihển bạch ộl ar phấn yáv oá ạh aik năc ữd nợt thịt điểu thật đúng àl màl ohc nưgời at ợs iãh cực ,ỳk nắh tộm iôđ yat pób tiểu công ửt mảnh kảhnh vòng ,oe nô uhn iạl cỡưng bách mệnh lệnh nắh ởm tắm ar xem, uas óđ đĩnh ạh thân nihgền tán tiểu ỗl đít, tộm chút tộm chút međ nôc thịt mắc oàv aik sưng ỏđ kôhng tàhnh ộb dáng oat hệyut, nác međ chín cụr hyuệt tắm cốhng được oãl đại, đáng tơưhng ềh ềh ar nêb nogài chảy dính nớhp.
Ô“ ô ô đgnừ…… uầC nix nơưgi, uầc nix n…iơưg…” Đáng tơưhng tiểu công ửt tớr nước mắt, iôđ yat kôhng nừgng ôx yẩđ man nhân nựgc.
“…tụhP…”
oaC nớl thịt điểu tộđ nihên nật cốg àm nậhp, mắc Đờưng Đờưng iôđ tắm iơh ,ởm nắc chặt môi, iơh mék phát ar tộm tếing êht lơưng thét chói tai.
“Nhà giàu tiểu thư” ehc ník nâg xanh iạđ aig aỏh trực tiếp nihgền pá áuq nắh sưng ỏđ sung hyuết thịt rộut, năng tầng tầng pớl pớl chín cụr thịt ruột iổn nêl toan ngứa óhk nịhn, nắh ngồi ở iạđ dơưng tậv tợưhng ảc nưgời nur rẩy, Bạch Kahnh ihC iạl sảng trực tiếp tíh oàv tộm hơi.
Tàrng oạđ iạl mềm iạl ướt, gốing ìv nắh lợưng thân ếhc oạt thịt oab gốing nahu, tầng tầng mềm thịt ềk tás nôc thịt pấm máy, liếm pál tặm trên nâg xnah.
Loại yàn sảng ý màl Bạch Kahnh ihC uềđ tràn ar tộm tếing ởht dốc, iạl ịm iạl iợg mảc muốn mnệh.
nắH iởc ỏb Đờưng Đờưng ngực tợưhng cúc ,oá nhìn tiểu công ửt quần oá aửn giải ộl ar tảng nớl iãn bạch nựgc, iơh iơh iúc uầđ nắc aik viên hồng anh, chôn uâs tiến oat hyuệt iạđ dơưng tậv cũng thao nàt nẫhn.
uầL tộm kôhng nừgng tyurền nếđ trầm ồrt khen ngợi tnahh, nâs khấu kịch tợưhng ê ê a a íh kahng ihn khai xnớưg, uầl iah ãhn gain, cặm diễn phục ồđ tarng cứs kiều tiểu ưht iùv uầđ nắc tiểu công ửt ngực ũhn tịht, nă tiểu công ửt liên cụt cứn ,ởn đáng tơưhng cực .ỳk
àhN giàu tiểu ưht yáv aụl ạh ộl ar tộm iạđ năc ehc ník nâg xanh uàm ỏđ mít nôc thịt lớn, áb oạđ uữh cựl àm “hPụt pụht” hoàn toàn iđ oàv tiểu công ửt tắrng nõn nur yẩr tròn tịra, hyuệt tắm ihn aik vòng iạl hồng iạl sưng mềm thịt ịb mắc nếđ ỉhc óc ểht cọb ữd nợt nác nước cảhy.
Đáng tơưhng tiểu công ửt ịb kiều tiểu ưht mô oàv torng ngực tinh ết rùng mnìh, aik oá iàd ạh iah điều tắrng nõn chân run, ngón chân uềđ cuộn tròn ở cùng nahu.
“Ô…… Ô ha…… Kgnôh…… hcÁ kôhng cần, kôhng nầc mắc ô……”
Đờưng Đờưng iah tắm mẫđ ệl mông lnug, yâl dính nos iôm iôm iơh iơh ởm ar tiết ar iàv tếing cứn ,ởn nắh quần oá aửn gảii, ộl ar tảng nớl iãn uàm tắrng nựgc, phấn phấn tiểu mún úv cùng toàn ộb ihn ũhn thịt ịb tiểu ưht túm ở torng mnệig, bôung ar uas pậl cứt iạl sưng iạl torng sốut, nưgời yàn thấp gọing ởht dốc, thao túng dưới háng thạc năc hung hăng thao hắn, hung nãh àm đánh cọc, đong aưđ ihk thoa cyuhển động tuần hoàn ôt phát ar điểm điểm giòn vnag, Đờưng Đờưng cũng cưỡi ngựa gốing nhau ngồi ở iạđ dơưng tậv tợưhng cóx nảy.
yàN thấy ếht oàn uềđ ưhn àl tộm nưgời kiều tiếu àhn giàu tiểu ưht ở thao tộm ịv đáng tơưhng tiểu công ,ửt aik ôC“ ip ôc ”ip tếing nước uềđ mâd đãng cực .ỳk
Ô“ ah đgnừ…… Đừng nha”
yuQ uầđ nhắm ngay nẫm mảc oat mât cíhnh àl tộm nốđ cồung trừu loạn tạc, Đờưng Đờưng sảng mâ cuối uềđ thay iổđ điều nhi, tặm nogài nẫv àl tộm ộb nhẫn íhk nal ゞ sinh L cahnh S mông ゞ pnòhg, mi iơh lặng tếing uếy đuối ộb dnág, nắh ảc nưgời nur yẩr tắb được man nhân ảb iav quần ,oá ỗn cựl dùng hạnh nhân tắm iđ mex pảhng phất óc ểht liếc tắm tộm iác uâc nồh Bạch Kahnh Chi: “ưgNơi nâ ha…… Nưgơi tốr cuộc là…… Ô uađ quá, nưgơi tốr cuộc àl a…i…”
iỏH xong iạl nhịn kôhng được kihếp đảm, aừv iớm cuhẩn ịb oc uầđ túr ổc ởrt ềv ở uầc tộm cầu, aik cực nóng ưhn nàb iủ iạđ aig aỏh liền tộđ nihên mắc oàv sưng ỏđ sung hyuết trực tàrng kẩhu, Đờưng Đờưng tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa ịb ỏx xyuên auq iác hoàn tàon, nôc thịt năng nắh dơưng ổc phát ar tộm tếing ngắn ngủi thét chói tai, mềm ưhn bông khóc cứn ởn óc chút run: “Cầu niơưg…… uầC nưgơi bôung aht t…a…”
nắH nix aht tahnh uềđ gian nan cực ,ỳk ảc nưgời run, ỉhc mảc thấy thịt nhận muốn međ nắh ảc nưgời ừt torng ar nogài pấc ổb ,ar toan tớưrng mảc tộm trận tiếp tộm tậrn, sưng ỏđ nẫm mảc hyuệt cũng óhk chịu pấm máy.
uàM ỏđ mít nôc thịt hởưng ụht mâd động toàn pơưhng diện oat lãng èđ pé cùng tầng tầng pến nốu liếm láp, Bạch Kahnh ihC sảng kohái ởht dài, nắh động cát óc chút đại, thủy toản điểm thúy ồđ tarng cứs aut ẽhk chạm phát ar mâ tnahh, nắr cộđ dờưng ưhn pẹh iàd iôđ tắm cũng nhân tarng dung ohc nắh bằng thêm tợưhng iàv phần uêy ,ịm mạđ hồng iôm mỏng tộm câu, ẹhn gọing òd hỏi: “ôCng ửt nầc phải nghe khúc nih?”
Nữhng iờl yàn dùng iớt iơh hiện lười bếing íh kahng nhi, nghe được torng lòng ngực nhút nhát ợs tệs tiểu công ửt trực tiếp nur pậl cập.
nắH kôhng ảrt lời, Bạch Kahnh ihC cũng cờưi, ngón yat nô uhn nhéo nhéo tiểu công ửt phấn bạch ỗl tai, dưới háng thao iạl hung iạl nàt nẫhn, međ tiểu công ửt hyuệt ọc táx sưng ,ỏđ tộm ait mâd thủy theo iơh tộđ tiểu ỗl tíđ chậm iãr chảy xốung tới, kôhng oab uâl liền màl tớư àhn giàu tiểu ưht yáv aụl cùng điểu côn.
aT“ pấc công ửt xớưng iác khúc nhi, tốt kgnôh?” Bạch Kahnh ihC dùng mâ cắs uâc hắn, međ torng lòng ngực kôhng nừgng rùng mình uếy đuối tiểu công ửt mô sát, cánh iôm nád ở nêb iat hắn, nihệt íhk hong tiểu công ửt cứn ởn kôhng nnừgg, nắh tộm nêb “hPụt pụht” àm cồung taho, tộm nêb lười nhác ởm mệing nói.
“ùCng nưgơi međ lãnh khấu tnùg, iađ lưng kaohn, yat oá oas ihn nấu ahn ihn tihêm cnũg, cắt iốđ iãđ nưgơi nhẫn iạn nô nồt tộm buổi m…nêi…” Bạch Kahnh ihC nạb ỗĐ ệL Nơưng tnớưg, xớưng iớm aừv iồr chưa ở tưrớc iàđ xớưng 《 uẫM nơĐ Đnìh. Kinh mộng ,》 ud ud dơưng dơưng nàl điệu ihn uâc yấl nờưgi, dưới háng oac nớl iạđ điểu phát nogan cồung taho!
A“ a !a oảH tmâh…… Ô kôhng nầc cmắ…… oảH thâm hcá a a a ”—— Đờưng Đờưng khóc ởht pấg nix tha, ỉhc mảc thấy tàrng oạđ uam ịb yàn năc iạđ điểu međ lạn, nắh ngồi ở iạđ dơưng tậv tợưhng cóx nảy, bôung xốung iđ xốung iah chân cắl ,ưl ngón chân uầđ cuộn tròn ở cùng nahu.
Dưới uầl quần cúhng trầm ồrt khen ngợi tnahh, ỗv yat tahnh kôhng nnừgg, nâs khấu kịch tợưhng ê ê a a xớưng dễin, kôhng ia bếit, uầl iah ãhn gian cũng ở õr ưhn nab ngày ạh tìrnh diễn os “hPấn dễin” nòc muốn mâd loạn hình ảnh.
íH kahng nỗh loạn ởht dốc, man iàh ihn tộm tếing tộm tếing thét chói tai, àhn giàu tiểu ưht mô yầg uếy tiểu công ,ửt dùng ạh thân sưng ot iạđ điểu međ tiểu công ửt hyuệt tắm mắc nogại pêihn, “hPụt pụht” tếing nước póhng đnãg, mâd thủy cùng tinh dịch màl tớư diễn bào.
A“ ha…… Ô ô kôhng được kôhng đợưc, a a !!a Mốun, muốn ưh iồr ô……”
yàN cáx thật àl Đờưng Đờưng chân tình thật mảc khụt kịht, iah điều ết bạch chân iàd cũng giãy giụa lên, nắh sưng ỏđ oat hyuệt aựt ưhn tộm vòng thịt oab iơh iơh ôhn lên, cặl Bạch Kahnh ihC nôc tịht, theo thọc oàv túr ar nuốt oàv iđ iạl ổhn ,ar phát ar ôC“ ip ôc ”ip mâd đãng tnahh, thịt ụrt tặm nogài cũng màl ohc thủy lnợưg.
ẹM ón cús snih, ô ô ô .ô
nắH ở torng lòng khụt khịt mắng chửi nờưgi, ỉhc mảc thấy toàn ộb tàrng oạđ uềđ toan toan tớưrng tnớưrg, kôhng chạm oàv nòc ngứa iợl hại, tộm chạm oàv liền phải đánh nur oac tàro, nắh nghe càng ngày càng nihều mâd thủy ịb iav cíhnh công iạđ dơưng tậv thọc “hPụt ptụh”, dòng nước mấ tấm kốhng ếhc gốing nhau phun tung toé, phía tưrớc ihn tiểu nôc thịt bệnh tạrng đứng tnẳhg, iạl hồng iạl sưng năc nảb nắb kôhng ar tộm chút ồđ vật.
Thật ựs mnốu…… Muốn chết ……ô
Bạch Kahnh ihC ưhn ếht oàn óc ểht aht hắn, dưới uầl cêihng tốrng tahnh càng ngày càng vnag, suất diễn ãđ iớt oac tàro, Bạch Kahnh ihC tứd kohát međ ngồi ở nắh dơưng tậv tợưhng cóx yản Đờưng Đờưng èđ lại, tắg oag hớưng nêl trên điểm đỉnh lnộg, thấp ởht pấg tiếp cụt xớưng iớm aừv iồr nếđ nàl điệu nhi.
oaC nớl nhục nôc quấy loạn oat ruột tộm iác kính oc rút, tiểu công ửt ơc ồh uềđ phải uêk kôhng đợưc, ẽhk nếhch iôm chảy xốung torng sốut, tộm iác av chạm tộm ừh ,ừh đáng tơưhng ềh ềh nur yẩr tiểu .úv
Bạch Kahnh ihC iơh ởht càng thêm ôht nnặg, thủy toản điểm thúy ồđ tarng cứs cắl nhẹ, man nhân aóh tarng ịm nhãn ưhn ,ơt thấp ởht pấg tiếp cụt xớưng nói: “Dâm àt tirển nẩb nồb aoh đệin. aT iãđ mầc pihến aoh iơr ihn k…hni…” Dưới háng oac nớl cạt càng ngày càng nàt nẫhn, tắg oag av chạm oat tàrng đạo, iơh tộđ sưng ỏđ hyuệt khẩu auq iạl ar oàv tộm yâc iạđ đểiu, yuq uầđ liều mạng àm av cạhm!
Bạch bạch bạch tahnh mâ càng ngày càng vang dội, tiểu công ửt tộđ nihên tắb uầđ giãy gụia, nắh ô ô tếy tếy tớr nước mắt, ờhc chân muốn chạy tốrn.
cúL này, aửc tahng uầl tộđ nihên bước chậm nêl yâđ tộm iác tờưrng oam ýuq áig oèm tnắrg, ón nện bước uư nhã, lông ùx ùx đuôi iàd náohng lên, ihc lăng iah iác ỗl tai, tộm iôđ uàm mal nhạt miêu đồng òt òm àm nhìn ềv phía thân ểht tơưng liên iah chân thú.
iớT nầg bùng ổn iah nưgời kôhng úhc ý iớt hắn, Đờưng Đờưng ôv cựl giãy gụia, Bạch Kahnh ihC ôht syuễn tộm nêb xớưng tộm nêb hung cá thao hệyut.
“……”
óN miêu ộb iđ nếđ Đờưng Đờưng phía tớưrc, ngồi mổx ngồi ở thảm tnợưhg, thủy nuhận nuhận uàm mal nhạt miêu đồng nhìn iác yàn uâc nẫd ủhc nhân tiểu uêy tnih.
Đờưng Đờưng tếing thét chói iat tộđ nihên mi bặt, nắh iộv vàng ởht dốc, từrng nớl iơh iơh pihếm hồng hạnh nhân tắm cùng pặc aik uàm mal nhạt miêu đồng iốđ tnợưhg.
“……”
oèM tắrng ihn nơđ tuhần tắm chớp cớhp, phía uas ãox tung iạl lông ùx ùx iác đuôi giật gậit.
Tiểu công ửt bỗng dưng nừgng thở.
Bạch Kahnh ihC xớưng iớt iồr cuối cnùg, hiển nihên tấr tấb nãm tiểu công ửt thất thần động tác, cực iạđ đỉnh từrng phạt hung hăng mắc oàv trực tàrng ỗhc uâs tnorg, tiểu công ửt bình thản bụng ỏhn bỗng dưng ôhn nêl tộm iác iạđ nạgnh kốhi, nắh tốr cuộc yấl iạl tinh tầhn, mảc thấy thẹn thét chói iat giãy gụia.
A“ a a a kôhng cần! Kôhng cnầ!! Ô ô ô kôhng nầc mex hcá ,ah oảh tmâh…… Phải ịb nôc thịt nớl mắc hỏng iồr ô a a a a!!”
nắH ión năng nộl nộx thét chói tai, mông lung hạnh nhân tắm tưrớc uas nhìn òt òm ềh ềh oèm tắrng nhi, nợưgng nùgng toàn ộb thân ểht uềđ iổn nêl tihển hnồg.
Bạch Kahnh ihC thấp syuễn tộm tnếig, toàn ộb ihn ôht tárng dơưng tậv uềđ ịb tớư mẫđ thịt ruột cưhớc khẩn pấm máy, mảc giác yàn thật ựs sảng tợưhng têihn, nắh chôn uâs tiến tàrng oạđ uàm ỏđ mít nôc thịt tớưrng iạđ nầg ưhn pấg đôi, sảng kohái mạch pậđ uềđ ở nhảy lên.
“gNô, muốn b…nắ…” nắH tộm tếing uêk rên, ôht oạb hớưng torng hung hăng nhất qáun, yuq uầđ cốhng sung hyuết sưng iạđ oat mât cíhnh àl tộm thoi dung nham nóng rực, “ìhTnh tcịhh” đánh oàv tặm têrn.
A“ oảh nnăg! oảH n!gnă!”
Đờưng Đờưng ngắn ngủi téh nêl tộm tnếig, ảc nưgời ninh dùng cứs ngồi ở iạđ dơưng tậv tợưhng nur rẩy, nắh tắrng nõn ổc gốing ưhn nầg chết tihên agn gốing nhau ơig lên, tinh oảx uầh tếk ẽhk run, tộm pặc chân iàd tắg oag bnah, ngón chân túr nâg dờưng ưhn ởm .ar
“Ngô oảh b…gnổ…”
Bạch Kahnh ihC hcá gọing ión međ nắh iđ xốung èđ ,èđ cuồn cuộn kôhng nừgng nóng cựr ơc ồh torng kảohnh khắc tór yầđ tiểu công ửt tắrng nõn iác bnụg, nắh tắm mang ịm táhi, ẹhn nàhng than gọi: “iTểu công ửt oảh b…gnổ…”
àhN giàu tiểu ưht tihển bạch yáv aụl ô ,ếu thủy toản điểm thúy ồđ tarng cứs tợưhng aut uềđ tirền ở cùng nahu, nắh iạđ nhục nôc ngồi tộm ịv thản ngực uậl ũhn yầg uếy tiểu công ,ửt tiểu công ửt thân ểht ẽhk run, oá iàd nầl uas mớs ịb nưgời cốx lên, tròn trịa on ủđ mông ỉhc ngân õr rnàg, hyuệt tắm chín cụr mềm thịt cặl nôc thịt ôht tárng ệh ,ễr hná torng suốt thủy qnaug.
Phần 991
ãhN gain, ngọt ưt ưt iãn hơưng cùng aoh tạhch man hơưng ịv av cạhm, càng thêm mâd lạon.
ýuQ áig tờưrng oam ihn oèm tắrng ngồi mổx ngồi ở mềm iạm tảhm, liếm liếm cíhnh mình móng vốut, pặc aik uàm mal nhạt miêu đồng nhìn éhg oàv ủhc nhân trên vai, ẽhk nếhch iôm nãm nhãn êm yl iah chân thú, iao iao đầu, đuôi iàd ừt tặm trái cắl ưl iớt iồr nêb pảhi, páđ ở trên tảhm.
“iMêu ô ”~
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
Miêu miêu aừv lnòg: ︿_︿
iáC yàn iah chân úht nhất định ịb ủhc nhân từrng phạt
( aửs chữa xong ~ ờhc iợđ téx dyuệt tôhng auq liền óc ểht nhìn yâđ àl 52 oàh iổđ iớm ,ah áuq nóng yản ợs chất lợưng theo kôhng pịk )
nâD quốc năV íL uếy đuối tiểu công ửt
