Chương 120: Thẩm Lan Phong thì thầm: Bảo bối, lần sau thấy ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 0.92924
Thật Nihgệm torng nhà, Đờưng Đờưng ión xong cíhnh mình phải iờr kỏhi, các man nhân cũng ôv pháp tiếp cụt ngăn ởrt tộm iác iạđ nưgời snốg, hốung ihc nọb ọh ab iác uềđ uht được nit tức, ión pòhng pọh nêb aik mâl oàv cục diện ếb tắc.
Hoắc ịht cùng Thẩm ịht uềđ thực nhìn túrng iác yàn cộđ qềyun, kôhng chịu tohái nợưhng tộm bớưc, iah nêb công yt oac tầng nồ oà aửn nàgy, kôhng tarnh luận ar iác nyugên ớc iớt kôhng nói, nưgợc iạl međ cíhnh mình chọc giận áuq mức, hiện iạt uềđ pủhng hàng aỏh àrt aoh cúc, nhắc iãm “ôhKng nên cứt gậin, kôhng nên cứt gậin, at uến cứt chết nắh ưhn ,”ý biên ohc cíhnh mình tiến hành tinh thần siêu ,ộđ biên ờhc óc ểht màl ủhc ab nưgời iạl yâđ tiếp cụt tơưhng tảho.
Phần 721
oaC tầng nhóm pủhng chén àrt kôhng nẹh àm cùng nghĩ tầhm, “ờưĐng cặđ trợ” “Chủ tcịh” ưhn nước iớv aửl iah iác man nhân ở Thật Nihgệm thất uâl ưhn vậy, kẳhng định cũng ãđ yảx ar tộm iồh óc được khói tuhốc súng cihến tnarh!
Ngay ảc yấm iác khoa cọh ỹk tuhật iạđ oãl cũng uầs nếđ hảong ,a ợs àhn mình lịch ựs năv ãhn mâL viện ĩs ịb cihến aỏh nal đến, tơưhng pậc ôv tội.
àM Thật Nihgệm thất nêb này, khói tuhốc súng àl kôhng ,óc nưhng cũng đích cáx iớm aừv tếk thúc tộm iồh uữh oảh nihều nưgời nậv đnộg, cúhng at ủhc uếy phát ar ảig tộm chút việc kôhng ,óc nưgợc iạl ểht cáx àv tinh thần tohải mái, nưhng màl ịb động tiếp uht ảig iạl ểht cựl cốhng ỡđ tếh iổn mằn liệt ngồi ở ếhg dựa, iơh iơh ởht nổh hển, thật tấm tặm nhìn phát ar ảig nhóm nậb tưrớc nậb uas aửr sạch cihến tnờưrg.
Thật Nihgệm torng àhn kôhng óc pòhng tắm, Thẩm naL Pohng yủh iđ oab tớư khăn gấiy, Đờưng Đờưng iah chân mẫd nêl ếhg aựd yat vịn, iah chân hớưng iah nêb tách ,ar mông khâu gian chảy ỏhn giọt uưl tinh nhục động iạb ộl ở man nhân yáđ mắt.
nắH thần cắs kôhng ,õr aửn ngồi mổx xốung ,iđ dùng tớư khăn giấy thăm tiến sưng ỏđ chín cụr aửc uậh môn, tớư khăn giấy óc điểm lnạh, tàrng oạđ ịb kích tíhch iơh iơh oc cặht, càng kôhng óc pơưhng tiện aửr scạh, nưhng man nhân kôhng tấb luận iác ìg kôhng kiên nẫhn, tấr óc kiên nhẫn tộm chút tộm chút àhc ual cuhng qaunh dính nớhp.
Đờưng Đờưng pạđ nêl trên yat nịv chân nă cặm uàm tắrng ,ớv ngón chân iơh iơh cuộn tòrn, mảc thấy thẹn ảc nưgời hồng gốing iớm aừv phao áuq suối nước nóng dờưng như.
nắH nhịn kôhng được động ạh câhn, óc điểm tởưng áđ nờưgi: “hTẩm đnổg, kôhng nầc pihền toái á…hc…” nắH êt àm tíh oàv tộm hơi, tớư khăn giấy đụng iớt aịđ pơưhng iạl uađ iạl óc tộm loại êt iạd nứga.
Thẩm naL Pohng međ nêb nogài dính nhớp chất lỏng aửr sạch sạch ,ẽs nớưhng mày: “ôhKng phải ión tốt, ờhc tợưhng xong dược kihến ohc nưgơi iờr iđ soa?”
Kôhng sai, Đờưng Đờưng cúl tưrớc íhk mât nac phổi uềđ đau, tấr óc íhk ếht iỏh cíhnh mình óc phải yah kôhng óc ểht iđ rồi, nắh tộm iác iạđ nưgời snốg, các man nhân đơưng nihên kôhng ểht ngăn đón, ión tốt ờhc tợưhng xong dược liền ảht nắh ,iđ nưhng Đờưng Đờưng kôhng nghĩ tới, yàn tợưhng dược phía tưrớc aửr sạch áuq tìrnh cũng áuq uấx .ổh
Đờưng Đờưng ốc nén man nhân gốing ưhn ịht gian hná mắt, ngăn chặn torng lòng aửl gậin, nật cựl póhng bình ôh pấh nhắm tắm lại.
ờhC Thẩm naL Pohng ửx ýl tốt nữhng iác óđ chất nầhy, Thật Nihgệm thất iạđ nôm cũng “íTch tcíh” vang nêl iah tnếig, iạđ nôm chậm iãr ởm ,ar tộm thân sạch ẽs mâL Tahnh ễT xách theo túi, ừt nêb nogài ởrt .ềv
nắH međ iút tặđ ở nêb cnạh, aửr sạch ẽs tay, nói: ồĐ“ tậv aum ãđ ởrt lại, at iớt tợưhng dcợư.”
“hnàH,” Thẩm naL Pohng lên, tárnh ar tưrớc nưgời ịv trí, mệnh lệnh yám cóm cánh yat uht thập ịb nọb ọh màl ohc tộm mảnh nỗh nộđ Thật Nihgệm tấht.
mâL Tahnh ễT đứng nắđ thời điểm nẫv àl tấr tahnh pohng ễt nyugệt tộm nờưgi, cùng pohng uưl póhng káohng aoh ồh điệp Thẩm naL Pohng àl iah iác tấb đồng cực đaon.
nắH mang nêl y dùng oab tay, mex Đờưng Đờưng ngồi ở trên ếhg ảig cếht, ẹhn nàhng cười tộm tnếig, chọc nếđ Đờưng Đờưng nêb iat càng thêm hnồg.
mâL Tahnh ễT cũng kôhng trêu aùđ hắn, iơh lạnh yat međ ụrt pắb đùi, iah ngón yat căng ar hyuệt mắt, mex nêb torng kôhng óc ìg nấv ,ềđ ỉhc óc aửc uậh nôm nêb cạnh óc tộm ait uấd vết, aik ỗhc iơh iơh sưng .ỏđ
nắH međ tuhốc ỡm iôb nêl ,iđ iơh lạnh oac ểht nahnh cóhng aóh kahi, màl tàrng oạđ aik ỗhc óc chút phát ngứa mệing tếv tơưhng giảm tớb kôhng ,tí Đờưng Đờưng iớm aừv ẹhn nàhng ởht ,ar iồr iạl iạt ạh tộm khắc ịb man nhân nhét oàv iđ năc ngón iác ôht ồđ vật.
Đờưng Đờưng kôhng nhịn xốung uêk rên.
“iGảm nihệt ninh xêyun, tàrng oạđ nêb torng óc chút sưng ,ỏđ nầg nhất kôhng nầc nă cya.” mâL Tahnh ễT nô uhn giải tcíhh, nắh đứng nêl ỡg xốung y dùng oab tay: “ảHo, cúhng at cũng nên iđ pòhng h…pọ…”
ióN này, nắh iạl dừng tộm cúht: “ờưĐng Đnờưg, nưgơi nòc óc ểht iđ soa?”
Đờưng Đnờưg: ……“ óC thể”
nắH bôung câhn, nur yẩr yat ohc cíhnh mình cặm tốt quần ,oá iởb ìv aik kiện pòhng hoạt chức tờưrng tiểu Thần íhK ãđ ịb Thẩm naL Pohng tàhnh công muội ,ạh nắh đành phải međ tạv oá hớưng torng dịch dcịh, tárnh ohc iđ iớt iđ iớt liền ọc iđ ar nogài uấx ổh hình ảnh.
cặM tốt yât tarng oá káohc, Đờưng Đờưng giặt sạch iàv biến mặt, ờhc ộđ mấ gáing xnốug, iớm mảc thấy trên tặm tình cụd nhan cắs kôhng ưhn yậv tâhm.
nắH tíh sâu, mex Thật Nihgệm thất iạđ nôm ịb mâL Tahnh ễT ởm ,ar chạy nahnh gốing tặm uas óc lang truy dờưng như, iạm động nủb nủr chân hớưng trốn .iđ
Thẩm naL Pohng buồn cờưi, iđ nahnh theo sau: “hCạy iác ,ìg cúhng at cũng ẽs kôhng nă niơưg.”
Đờưng Đờưng khóe mệing aừv kéo, thấy cách óđ kôhng ax pòhng pọh tiêu chí, ốc nén thân ểht nhức iỏm kôhng khoẻ nahnh nơh bước câhn.
nắH iđ iớt cửa, ìv tárnh én Thẩm naL Pnohg, tưrớc tộm bước yẩđ ar pòhng pọh môn, tếk ảuq ịb nồng mậđ àrt hơưng phác ẻv mặt.
Pòhng pọh nàb iàd sạch ,ẽs Tẩhm, Hoắc iah nêb pật đoàn nưgời các màl tộm bên, Vơưng óhp viện ĩs ngồi ở ủhc ,ịv hiện ờig tộm ộb ưh tohát ộb dnág.
yàN nòc kôhng phải nhất ỷuq ,ịd nhất ỷuq ịd cíhnh àl nốb phía kôhng ia ión cệyuhn, iah nêb công yt oac tầng từng nưgời pủhng pihêu ar cúc aoh hơưng iác ,yl torng mệing nòc ở mẩl nhẩm mầl nhầm nhắc iãm iác ìg úhc ngữ?
Đờưng Đờưng yẩđ aửc yat iơh đốn, kôhng biết ìv iác ìg tộđ nihên óc loại oàv nhầm náb hàng ađ pấc ổt chức ao điểm mảc giác quen tộuhc, àm cúl này, phía uas iah iác man nhân cũng nếđ aịđ pnơưhg, nọb ọh theo ehk ởh hớưng torng aừv tấhy.
“……”
Thẩm ủhc tịch tưrớc õg õg môn, “Làm ìg đuâ?”
mâL Tahnh ễT cũng cười hỏi: “Các ịv yâđ l…à…”
Nhắc iãm “ôhKng nên cứt gậin” oac tầng nhóm nừgng úhc ngữ, pắs ưh tohát Vơưng óhp viện ĩs gốing thấy được thân nâhn, iôđ tắm bỗng dưng sáng nờgi.
Thật tốt quá! mâL viện ĩs nưgơi tốr cuộc iớt ô ô ……ô
Trời biết Vơưng óhp viện ĩs tộm iác màl khoa học, ưhn ếht oàn ãđ ịb iah nêb mâ dơưng quái íhk àhn ưt nảb cứb tàhnh ưhn vậy, ùd oas ờhc mâL Tahnh ễT tiến oàv sau, ịv yàn turng niên nhân liền cốh tắm rưng rưng ỗv ỗv ờb iav aủc hắn, ãm tấb đình ềđ iờr iđ pòhng họp, nhìn dáng ẻv àl iốđ yàn giúp àhn ưt nảb nhóm ểđ iạl khắc uâs bóng .am
nếĐ iỗn iah nêb ãđ uam ịb àrt aoh cúc cùng úhc ữgn tinh cọl oac tầng nhóm thấy aửc ab nờưgi, iạl pậl cứt ý íhc cihến uấđ cụs sôi, torng tắm uềđ gốing ưhn cốb cháy nêl hừng cựh liệt hỏa.
Minh cáx ỏt ẻv ra…… nếĐ yâđ ,iđ at nòc óc ểht cếihn!
Thẩm ủhc tịch tộđ nihên óc loại tàhnh ốhp Z iah iạđ long uầđ pật đoàn mớs muộn ìg cũng xong mảc gáic, nắh nhịn iồr iạl nịhn, nẫv àl qyuết định ềv uas ềđ tạb oac tnầg, nhất định phải nihgệm tộm nihgệm ỉhc ốs tôhng mnih, nhìn mex oac tầng óc yah kôhng iác ìg oãn loại bệnh tật iớm tơưng iốđ thỏa đnág, ưhn yậv muốn xong cũng àl nắh Hoắc Đình Trầm tưrớc xong đời!
Nưhng cặm ệk ión ưhn ếht nào, môh yan thời gian ãđ kôhng nòc sớm, iác yàn ẽs nẫv àl muốn kahi.
Thực ết oả ỹk tuhật tưrớc tắm nòc kôhng tàhnh tụhc, Thật Nihgệm thất uêy uầc iàt cníhh, pật đoàn uêy uầc hoàn cỉhnh ỹk tuhật chia làm, oac tầng nhóm oảs iớt oảs iđ cũng nơđ giản àl uềđ muốn cướp iđ uầđ ,ơc màl iác ứht nhất nă noc auc nờưgi.
iớT iồr Đờưng Đờưng ma hiểu lĩnh vực, nắh cũng ãđ tính toán hảo, muốn nhân ơc iộh pấc mád cỡưng gian nắh các man nhân tộm iác giáo hấun.
Đờưng cặđ ợrt ngồi ở màl công ghế, kính neđ uas hná tắm khôn kého, xinh pẹđ iôm tơưrng tơưrng pợh hợp, ựt ựt châu nọgc, cắs néb gốing thay iổđ ác nhân gốing nahu, màl Thẩm ịht pật đoàn oac tầng tẳhng ual ồm hôi, àhn mình công yt oãl tổng nhóm cũng uềđ iđ theo trợn tròn mắt.
Đgnờư…… Đờưng cặđ ợrt môh yan mât tình kôhng oảh .ah
Thẩm ịht pật đoàn oac tầng pấg nếđ ộđ ồm iôh yầđ đầu, chạy nahnh pấc ủhc tịch aưđ tắm ar hệiu, nưhng nọb nắh phát hiện ủhc tịch cốhng đầu, cười ngâm ngâm nhìn nhân aig cũng kôhng ở biết tởưng chút iác .ìg
iA nha, iộv muốn cếht!
mâL Tahnh ễT nghe Đờưng Đờưng bình tĩnh phân tcíh, kôhng uấd tếv cyuhển biến nọb ọh ưt duy, trái mit quái ịd aig tốc, nắh vuốt ev xốung yat chỉ.
Kôhng ểht kôhng nói, Đờưng Đờưng nihgêm cút màđ phán thời điểm óc tộm loại cộđ oáđ ịm lực, ựt tin, khôn kého, iạt màđ phán trên nàb ưhn ác pặg nước íhk tàrng thực óc ểht pấh nẫd hná tắm iọm nờưgi.
iaH iác man nhân cúl nab uầđ ỉhc àl thèm nắh thân mnìh, àm hiện giờ, tưrớc tắm iác yàn màl tộm cúhng oãl tổng nât sinh ợs iãh tinh hna ợrt ýl tưrớc iàv giây nòc mằn ở nọb ọh dưới thân khóc syuễn nix tha, ịb thao nur yẩr phun nớưc, uas iàv giây àl óc ểht nắc nọb ọh tếy uầh màl ohc nọb ọh ảrt áig iạđ gớii.
Thật ,àl màl nưgời ngẫm iạl nihệt hyuết iôs trào ……a
Thẩm naL Pohng dáng ngồi biến hóa, tộm iôđ ađ tình tắm oàđ aoh iơh cnog, aựt ồh luôn àl màh chứa ôv nạh nịch sủng nhìn chăm úhc oàv íhk páhch hăng iáh Đờưng Đnờưg.
nọB ọh ihc gian iá muội kôhng íhk oac tầng nhóm cũng chưa phát hệin, ỉhc óc thời khắc úhc ý các man nhân Nyugễn Nhạc Đồng úhc ý iớt nọb ọh yáđ tắm chảy xôui, aừv iớm yản mầm tình .ý
Nyugễn Nhạc Đồng mắn túb yat nur èhn nhẹ, nắh kôhng õr ìv iác ìg Đờưng Đờưng luôn àl óc tốt ưhn yậv nậv khí, cíhnh mình uầc àm kôhng được ồđ tậv nắh ơc ồh kôhng uổng cựl liền uht oàv torng túi, ngay ảc nưgời theo đuổi cũng àl các giới nhân turng long pnợưhg!
nắH cụg uầđ xnốug, ngòi túb trát áhp tarng gấiy, ghen ghét màl nắh torng lòng khai ar iột cá hoa.
……
Trận yàn màđ phán cuối cùng nẫv àl ừt Thẩm ịht pật đoàn iul bước cuhng kết, nưhng Đờưng Đờưng oac hứng kôhng đứng dậy, nắh tổng mảc thấy Thẩm naL Pohng đồng ý màl iợl thời điểm aik nịch sủng hná tắm gốing ưhn àl uậđ nắh cơhi, iởb yậv Thẩm ủhc tịch iạl yâđ tắb yat thời đểim, nòc ịb íhk kôhng tuhận Đờưng cặđ ợrt hung hăng từrng tắm nhìn liếc tắm tộm cái.
nắH thấp thấp cười ar tnếig, “Như yậv hung a……”
Đờưng Đờưng lười nếđ phản ứng, nắh uas yàn oék kéo, muốn túr ar tay, nưhng yàn kôhng biết uấx ổh mắn nếđ tắg gao, nòc nhân ơc iộh vuốt ev nắh ad tịht.
Tưrớc công cnúhg, iọm nưgời iôđ tắm uềđ ở nhìn nọb nắh chằm cằhm, Đờưng Đờưng cũng kôhng mád ión iác ,ìg àm cúl yàn man nhân tộđ nihên yl gần, nhàn nhạt man tính nước aoh aù oàv xaong mũi.
Đờưng Đờưng thân ểht cứng ,ờđ Thẩm naL Pohng yl nếđ thân nậc quá, cánh iôm ơc ồh nád ở nắh trên ỗl tai, cực nóng ôh pấh puhn, man nhân khàn khàn iạl kôhng tấm uưl lyuến ión ——
“Bảo bối, nầl uas tyấh.”
nếĐ pihên mâL Tahnh ,ễT iác yàn tahnh pohng ễt nyugệt man nhân cùng nắh tắb yat thời điểm iơh iơh uâc tộm chút nắh lòng nàb tay, iổn nêl tộm trận êt dại, Đờưng Đờưng ịb tés đánh dờưng ưhn đứng ở iạt chỗ, thật kôhng biết mâL iạđ khoa cọh aig àl ở uâđ cọh cihêu yàn uêy diễm ồđ êđ tiện cuhẩn ịb òb gờưing uâc nẫd cihêu tứhc.
“ờưĐng cặđ trợ, nal sinh cộđ nhất ôv ịhn ềv uas tỉhnh nihều ỉhc goái.” maN nhân cười nô nhu.
uâC yàn nầl uas tấhy, nihều ỉhc gáio, trực tiếp màl cúhng at Đờưng cặđ ợrt iổn nêl tộm thân iổn ad ,àg óc ệl mậ ừ iàv câu, liền chạy nahnh lưu.
Kôhng ểht trêu vào, trốn nếđ kởhi.
ởrT iạl quen tuhộc năv pnòhg, Hoắc Đình Trầm iạl iớt aữn vedio, Đờưng Đờưng torng lòng cạm danh chột ,ạd iạl kôhng mád quải điện tạohi, ỉhc óc ểht nogan nogãn cyuhển đợưc.
X quốc ãđ mêđ kyuha, Hoắc Đình Trầm thay iổđ thân oá mắt dài, cót nòc ỏhn nước ngồi ở trên ôs pha, nắh thâm thúy ũgn quan ịb iốt măt nèđ uhn hòa, óc ẻv kôhng ưhn yậv cắs bén.
“Cơm nước xong soa?” maN nhân thấp ừt tahnh mâ ừt torng vdieo tyurền ar tới.
Đờưng Đờưng dừng tộm cúht, nòc tởưng rằng man nhân ẽs iỏh tưrớc Bleem Thật Nihgệm thất pợh tcá…… nắH tộm buổi trưa uềđ ở vội, cáx thật kôhng nă iác ìg ồđ vật.
Càng miễn bnà…… Càng miễn nàb nòc lãng íhp ưhn yậv nihều ểht lực, Đờưng Đờưng cắs tặm iơh iơh ỏđ lên, chột ạd ngón chân uềđ cuộn tròn lên.
“nòC…… nòC kôhng có.”
Hoắc Đình Trầm nói: aT“ ớhn õr Turng thúc nhắc iãm áuq nưgơi iđ cọh thời điểm ạd yàd kôhng tốt, ớhn õr đúng nạh nă cơm, đừng ờhc nihgêm tọrng iớm ioc tnọrg, nòc c…ó…”
Đờưng Đờưng nghe được man nhân nặd òd nắh đúng nạh ủgn nă cơm, torng uầđ tộđ nihên ớhn iớt torng kảohng thời gian yàn Hoắc Đình Trầm ở thời điểm iỗm ngày uềđ phải buộc nắh uống tộm chén cnah, ở iộv cũng muốn giám tás nắh nă cơm, nyugên nảb nòc kôhng biết ìv iác ,ìg hiện iạt ãđ biết õr càng àl cắs tặm nóng lên, aik tạm diễm ệl hná nắng cihều nal tràn tiến ổc lnãh, ión cyuhện man nhân tộđ nihên mạt dnừg.
Đờưng Đờưng òt òm mex auq .iđ
Torng vdieo man nhân cười tộm tnếig, ễd nghe màl nưgời ỗl iat phát nứga: “ừĐng tham ,nă năv pòhng torng ngăn oék nữhng iác óđ ồđ nă tặv uas ihk nă xong iạl ăn.”
iạT màđ phán trên nàb iạđ tás ứt pơưhng Đờưng cặđ ợrt cắs tặm oạb hnồg.
……
Đờưng Đờưng ịb Hoắc Đình Trầm trêu aùđ nếđ tiêm ỏđ aửn nàgy, nhịn kôhng được uam nóng yản thời đểim, Hoắc Đình Trầm iớm cười tắc tứđ vedio.
Vdieo iớm aừv tộm tắc đứt, Đờưng Đờưng liền pỏhng yat dờưng ưhn mén ar id đnộg, uấx ổh àv giận ữd muốn chết mụb mặt, ộl ar ỗl iat ưhn ũc hồng diễm .ệl
nắH ỗn cựl bình nổ ax ạl mảc xúc, thật tấv ảv ohc cíhnh mình ạh nihệt ,ộđ liền nghe thấy aửc năv pòhng ịb nưgời õg vang lên.
“iTến voà.”
Đờưng Đờưng ởht ar khẩu khí, bôung ar mụb tặm tay, nầd nầd khôi phục bình tnĩh.
năV pòhng iạđ nôm ởm ,ar Nyugễn Nhạc Đồng iđ oàv tới, nắh nhìn ềv phía ngồi ở nàb màl việc uas Đờưng Đnờưg, tahnh tirệt nếđ iôđ tắm màh chứa iuv snớưg, iạl thấp thỏm iạl nầg tộm bớưc, mẩl bẩm.
aC“ c…a…”
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:
Hoắc đnổg: aT thật cụl
Chức tờưrng năV íL ủhc tịch ợrt ýl