Chương 135: đẹp sao, tiểu súc sinh ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 1.12034
Sáng mớs môh uas
Káhch nạs cứb nàm međ chói tắm hná tặm trời ehc yậđ ở nogài aửc ,ổs ỉhc óc tộm chút hná sáng ừt ehk ởh thấu oàv pnòhg, iơh iơh aux nat nêb torng iốt tmă…… Pòhng káhch uàm máx thảm mén iah kiện rách tán quần ,oá nhìn ỹk xem, nòc óc ểht nhìn ar iớt uàm ỏđ mậs oá sơmi mảnh nhỏ, nhất mâd đãng cíhnh àl aửc ổs nớl tớưrc, tảhm, thậm íhc ôs ahp uềđ ôhk nạc tộm loại cạm danh chất lnỏg, màl nưgời sáng suốt aừv thấy liền minh bạch yàn gian pòhng ụrt káhch chơi nihều kịch lệit.
àM hiện tại, yàn yấm iác pòhng aửc pòhng nhắm cặht, các pòhng ủhc nhân nòc mắđ chìm ở torng mộng đpẹ……
Hiện ờig thời gian nòc sớm, đánh thức cúhng at Đờưng oãl ưs cíhnh àl nắh mêđ auq định đồng ồh oáb tứhc, thời gian aừv đến, kịch liệt JD ũv khúc nỗh loạn id động “Ong gno ong” chấn động ở rộng ởm pòhng káhch ổn vnag, mang theo tộm loại kôhng đánh thức nưgời kôhng ỏb auq ý .ứt
Pòhng ủgn cíhnh cứb nàm oék ník mít, trên gờưing nớl uàm tắrng chăn pồhng nêl tộm iác tốrng ot bao, iah tắm nhắm nihgền Đờưng oãl ưs aựt ồh ịb tếing côuhng oảs iớt rồi, iôl oék chăn bêin, uầđ hớưng torng ổ chăn oc tụr lại, ỉhc ộl ar iác lông ùx ùx uầđ đnỉh. Pòhng káhch oảs nhân mât pihền íhk táo, nắh tậl auq iớt điều auq ,iđ torng tấb irt tấb giác iờr ax tộm nưgời khác mô ,pấ nêb cạnh kôhng ủgn tỉnh cọh sinh torng lòng ngực kôhng còn, theo nảb năng duỗi yat međ nắh tớv auq ,iđ aựt ồh tởưng mô nưgời ở tiểu ủgn tộm lát.
Nưhng yàn tếing côuhng cíhnh àl kôhng ohc nọb ọh ưhn nệyugn, kịch liệt JD khúc dờưng ưhn quán rab mâ hởưng gốing nahu, pộc pộc pộc gno gno gno vang iác kôhng ểđ yên! Đờưng Đờưng hoàn toàn tạc, tậl auq tâhn, tộm chân međ đồng dạng kôhng kiên nhẫn ạH năV áđ xốung gnờưig: “Đi, uam međ aik đáng chết id động n!mé!”
ạH năV tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa ịb tộm chân áđ ar chăn ——
“nôĐg” àm tộm tnếig, nện ở trên tặm đất.
yàN tộm chân áđ nếđ ạH iạđ giáo áb ềđ thần tỉnh não, yầđ tặm mộng cứb sững ờs ở iạt chỗ, nắh ảc nưgời trần trụi àm ộl dưới háng iạđ đểiu, tộm iác chân iàd nòc hàonh ở trên gnờưig, hoàn toàn kôhng óc ngày tờưhng ãd tính cùng ĩb khí.
Tếing côuhng nòc ở vnag, Đờưng oãl ưs iạl thúc giục tộm lần, ạH iạđ giáo áb iớm òb dậy, cặm oàv péd ,êl iđ torng pòhng káhch međ điện tohại tếing côuhng tắt ,iđ uas óđ cắl ưl “hcào ”ờc iạđ điểu ihn ởrt ,ềv òb nêl trên gờưing međ Đờưng oãl ưs liền ịb nẫd nưgời hoàn cỉhnh oék oàv torng lòng nựgc, gọing khàn khàn nói: “Lão ,ưs ỗhc oàn óc sáng mớs liền dùng cách ửx phạt ềv ểht cáx cọh sinh ”.a
Đờưng Đờưng nòc cùng ơm ,ồh iờr gờưing íhk cũng tấr lớn, tấb áuq sáng mớs àl óc ểht nghe được ạH năV khàn khàn nếđ óc chút iợg mảc tếing nói, nưhng thật ar màl nắh tiêu iàv phần aỏh khí, nưhng iỗd nưgời iỗd ưhn ũc kôhng ếht oàn uưl tình mặt, mẩl bẩm: “Học sinh iác rmắ…… Nưgơi ngày môh auq màl at thời điểm ưhn ếht oàn kôhng nghĩ at àl nưgơi oãl ưs ,a chạy nahnh lăn, đừng iớt pihền ta.”
“Kia kôhng đợưc, Đờưng oãl ưs oat hyuệt nưhng lyuến tiếc at đ…uâ…” ạH năV dùng yat cốhng đầu, yáđ tắm mang cờưi. nắH tộm iác yat khác thăm tiến torng chăn vuốt ev Đờưng Đờưng tinh ết thân thể, ôhk nóng lòng nàb yat ềk tás nàl ,ad nhàn ãhn nhàn ãhn ở Đờưng Đờưng oe tohn, pohng mông ỗhc ud uẩt yấm iác auq lại, nòc tuhận ếht trảo nhéo iah tahnh đĩnh kiều iác mnôg.
Lòng nàb yat ôhk nnóg, tặm trên tếv chai mỏng màl ohc nắh phát nứga, Đờưng Đờưng hoàn toàn ịb ạH năV nháo tnỉh, ởm ot mắt, cách chăn pạđ nắh tộm câhn, cứt giận ias ửs nờưgi: iĐ“ ohc at yấl điếu tcốuh.”
ạH iạđ tihếu aig kôhng dyuên ớc nă tộm câhn, cũng kôhng cứt gậin, noc òb àig dờưng ưhn iạl tộm nầl xốung gnờưig, iđ torng pòhng káhch yấl yên, tếk ảuq năc pòhng yàn nôm aừv ởm ,ar ạH năV liền thấy nă cặm cỉhnh ềt Diệp Hoài Hình dùng tộm yâc ngọc chất yâc trâm nãv khởi cót dài, đang ở hớưng trên nàb yàb biện yàb biện ex yẩđ tợưhng aữb snág, nghe được aửc pòhng ,ởm lãnh mạđ mạđ nhìn qua.
“hnỉT?”
ừT ạH năV năc nảb trên nưgời nhìn kôhng iớt mảc thấy thẹn cùng nợưgng nùgng mảc xúc, nắh liền ưhn yậv trần trụi thân mình iđ auq ,iđ ừt trên nàb àrt yấl áuq pộh tuhốc cùng tậb lửa, nảt nạm nói: “nỉTh, shcá…… oãL ưs tộm chân međ at áđ thnỉ.”
Diệp Hoài Hnìh: ……“ uêK oãl ưs nêl nă cơm, nòc có,” nắh quét ạH năV liếc tắm tộm cái, tahnh mâ qạunh quẽ: “Đem quần oá cặm tốt, óc ngại ộb mtặ.”
ạH Văn: “……”
nắH tắm trợn tnắrg, êl péd êl ởrt iạl pnòhg, đóng aửc iạl međ pộh tuhốc trực tiếp mén ohc aửn aựd gờưing ngồi yậd Đờưng oãl .ưs Đờưng Đờưng trên nưgời lung tung ộb kiện lỏng oẻl oá mắt dài, aửn ehc kôhng che, liên quan tảng nớl mang theo uấd tếv tắrng nõn ngực uềđ yùt ý ộl iđ ar nàogi, nắh iơh iơh ũr mắt, kôhng chút oàn ểđ ý tiếp nhận pộh tốuhc, ừt nêb torng túr ar tộm yâc tuhốc ,ál ngậm ở torng mệing cậb lửa.
cứB nàm kôhng biết ihk oàn ịb nắh oék ,ar môh yan nêb nogài thời tiết áhk tốt, mấ pá hná sáng cihếu oàv ỹm nhân oãl ưs trên nờưgi, iạl tăng thêm iàv phần ión kôhng nên iờl ỹm dễim.
Trên gờưing nớl chăn nỗh độn, ỹm nhân oãl ưs nă cặm rộng tùhng tìhnh oá mắt dài, óc chút lười nhác ngồi ở nộl nộx chăn tnợưhg, nắh tưrớc ngực ộl ar iớt tộm tảng nớl ưhn tyuết ad thịt mang theo yấm iác uấd rnăg, ủht đoạn ứs bcạh, ngón yat thon iàd xinh đẹp, ỉhc gian nòc tùng tùng pẹk tộm viên yên.
Đờưng Đờưng turng cót iàd bôung xnốug, uàm ổh páhch iôđ tắm ộl ar iàv phần lười bnếig, aựt ồh nhận thấy được tộm ổc cực nóng mầt mắt, nắh lười bếing quay uầđ ,iđ cười ưhn kôhng cười nhìn phía tưrớc muốn nă thịt nưgời ạH Văn, tớư tá cánh iôm ngậm yấl nêy mnệig, phun ar nuốt oàv tộm ngụm iơh mỏng sơưng kóhi, nắh hcá gọing nói, ẹhn gọing àm uâc dẫn: “Đẹp sao? Tiểu cús shni.”
Tiểu cús sinh ôh pấh cứng lại, nắh kôhng óc ểht nhẫn iạn ụrt uêy tinh ụd hặoc, tộm yat cốhng nệm, cong lnưg, ểđ tás oàv Đờưng Đờưng ngậm tuhốc ál môi, iơh iơh cực nóng ôh pấh puhn, ở loạn uâc nẫd nưgời Đờưng oãl ưs nòc kôhng óc phản gnứ iạl yâđ thời đểim, ạH năV iúc uầđ ẹhn nàhng nôh nêl nắh khóe môi, tớư tá uầđ lưỡi oảđ auq oãl ưs ngậm nêy mnệig, hớưng cíhnh mình torng mệing tộm qểyun, ở uưl loát đứng tẳhng nờưgi.
Đờưng Đờưng ngậm aửn điếu tuhốc ịb tiểu cús sinh dùng mệing đoạt iđ rồi, ngốc ab nốb giây iớm phản gnứ iạl đây. iốĐ diện dáng nưgời kiện ỹm iạđ man iàh ngậm tuhốc ,ál hớưng ềv phía nắh mặt, iơh mang iá muội phun ar điếu tuhốc sơưng ,ùm kôhng biết ưhn ếht nào, Đờưng oãl ưs tộđ nihên cong noc mắt, thấp thấp cười iàv tnếig, nắh ihc lăng khởi tộm câhn, tộm yat cốhng cằm, iốđ ạH năV trêu aùđ tiểu uẩc dờưng ưhn nogéo tộm iác tay.
ạH năV lông yàm tộm cọhn, nghe iờl òht iạl gần, liền êhc cười ý daonh daonh ỹm nhân oãl ưs ờs ờs cót aủc hắn, iạl aox pób ỗl iat hắn, thấp gọing nô uhn nói: “hTật n…naog…” uaS óđ đứng yậd xốung gnờưig, cặm ệk ạH năV àl iác ìg ý tnởưg, nă cặm péd êl chậm ìr ìr iđ oàv pòhng tắm.
Đờưng Đờưng iạđ khái iđ oàv nốb măn gâiy, gờưing nớl nêb cạnh ạH năV ưhn ũc nẫv yud ìrt iơh iơh iúc uầđ ưt thế, nắh khóe mệing tuhốc ál pắs châm tẫn, tộm iôđ ãd tính óhk tuhần iôđ tắm quay cồung má sắc, uầh tếk trên dưới năl lộn, dưới háng hùng uậh tiền nốv sáng mớs tợưhng liền nạgnh kinh nờưgi, ịb kích khởi cụd vọng iạđ man iàh gốing tộm uầđ động cụd ãd thú, nhẫn nếđ yáđ tắm ỏđ mậđ tộm mnảh, nắc răng ở torng lòng mnắg.
Thật ẹm ón tihếu làm.
yẩT xong súc, Đờưng Đờưng màl òrt ab tiểu cús sinh tặm thay quần ,oá tihếu chút aữn kôhng iạl ịb mãnh màl tộm hồi, tấb áuq yàn ab tiểu cús sinh cũng ỉhc ở nogài mệing khẩu iảh iàv câu, Đờưng Đờưng ngẫu nihên phát hiện nọb ọh nòc tấr ẽs uađ lòng nờưgi, biết nắh môh yan nòc muốn soạn bài, kôhng ỉhc óc nhịn xốung cíhnh mình tính dục, nòc ohc nắh aum dợưc, aum quần ,oá nòc óc iác ìg mềm iạm đệm.
Phấn nộn nộn thêu tiểu uâd tây, nơưng nơưng khí, Đờưng Đờưng tặm nogài ghét ,ỏb nưhng iờr iđ káhch nạs thời điểm nẫv àl međ ón mang lên.
……
Tờưrng cọh ụhp nậc iãb ỗđ ,ex ởS nA cúH đình oảh ,ex uưl loát iởc ỏb cíhnh mình iađ na tàon, theo uas òht iạl gần, nàb yat ot ỡđ áuq Đờưng oãl ưs iác ,tó nôh yấl oãl ưs kiều nộn cánh môi.
Đờưng Đờưng ịb nắh nàb yat ỡđ iác yág nôh môi, lười nhác píh tắm mắt, nắh kôhng iđ ực tyuệt ởS nA cúH ngậm nắh tớư mềm lưỡi túm cắn, thậm íhc nòc phối pợh éh mnệig, theo man iàh uầđ lưỡi quấy loạn tràn ar iàv tếing tớư tá iạl iợg mảc ởht dốc.
yàN iàv tếing ởht cốd tihếu chút aữn kôhng màl ab tiểu cús sinh ồđ tậv ễl phép tính iúc càho, tắm thấy pắs iđ học, ởS nA cúH iớm uưl lyuến međ uầđ lưỡi iờr khỏi tới, liếm liếm Đờưng Đờưng cánh iôm torng sốut, nòc međ uầđ iùv oàv nắh ổc ọc ,ọc muộn tahnh muộn íhk yủ kuhất nói: “Làm oas yâb ờig a oãl ,ưs at uềđ nhnạg…… Muốn niơưg.”
iạĐ uẩc ửt auq iạl ọc Đờưng Đờưng ,ổc aik ỗhc nàl ad ứht ứht phát ar nứga, nắh iôm cắs liễm dễim, kôhng nahnh kôhng chậm “gNa” tộm tnếig, thực nô uhn iỏh hắn: “Như ếht nào, muốn oãl ưs giúp giúp niơưg?”
tứD lời, nắh tắrng nõn thon iàd yat oel nêl ởS nA cúH đùi, cuối cùng dừng iạl ở nậv động quần turng gian ịv trí.
ởS nA cúH ôh pấh cứng lại, nẫv àl kôhng nhịn xốung màl nũng nói: “aiK…… aiK oãl ưs giúp giúp ta.”
eX tặm sau, ạH năV cùng Diệp Hoài Hình nêy lặng uống nêl tộm ul oãl giấm cuha, nơh aữn mảc thấy Đờưng oãl ưs tấb cnôg, yàn noc ẹm ón kôhng công bằng ( yủ kuhất .)
ỹM nhân oãl ưs cong môi, nắh mảc ụht được cọh sinh nậv động quần ạh mạch pậđ nhảy nêl sinh thực khí, ẹhn nàhng aox ẹhn tộm pehn, uas đó…… Dùng cứs mắn cặht.
“!ôgN!! aựD aựd dựa! oãL !ưs Đờưng oãl s!ư!! iaS rồi, !!a aT thật ias rồi! Tùng tùng tnùg, uam bôung yat oãl s!ư!”
Cihếc áig ịrt ax ỉx siêu ex tộđ nihên ơuq quơ, cuối cùng iạl yuq ềv bình tnĩh, auq iàv gâiy, ếhg ụhp aửc ex ịb nưgời yẩđ ,ar tộm thân sạch ẽs Đờưng oãl ưs xốung ,ex tặm khác ab tiểu cús sinh cũng chạy nahnh iạđ íhk kôhng mád syuễn iờr iđ nêb torng .ex
ởS nA cúH uađ tởưng ehc iạl ạh thể, nưhng iạl ợs uấx ,ổh ếht óhk ửx ẻv tặm uađ khổ, nắh torng lòng cặđ biệt iốh nậh cíhnh mình môh yan ưhn ếht oàn liền kôhng óc cặm giáo pụhc, àm àl cặm tộm iác nậv động tarng đâu!
tặM khác iah ghen tiểu cús sinh cũng kôhng dấm, torng lòng tếh cứs mảc khái nòc oảh môh yan Đờưng oãl ưs nhìn ởS nA cúH ex pợh nă unốg, iớm ngồi nắh ,ex bằng kgnôh…… ụhK khụ.
nọB ọh đồng mảc ưhn nảb thân mình cũng ịb êt rần.
……
oaC mat A nab
yấM iác tihếu aig oàv aửc nháy mắt, pớl nồ oà oán động tộđ nihên mi bặt, tahnh mâ iạđ ơc ồh óc ểht cạt pòhng ở ứht uầđ nhóm nừgng nhgỉ, tộm máđ nogan nogãn ởrt iạl ỗhc ngồi ngồi xnog, ẽhk oem oem uas yàn xem, nghĩ thầm “Hôm yan tihên đánh phía yât ar tới? yàN ab tihếu aig ưhn ếht oàn iớt mớs ưhn vyậ”.
nA tĩnh iàv gâiy, n Minh ngậm aữb sáng iãn oàv cửa, yàn chân trái iớm aừv bước oàv aửc sau, liền thấy tặm uas yàn ab ahc uềđ ãđ tới, nắh mén xốung kôhng túi, chạy nahnh iôl oék ếhg òht iạl gần: “Văn ac các nưgơi môh yan ưhn ếht oàn mớs ưhn yậv a……”
Kôhng ờhc iồh pụhc, nắh iạl thần íb ềh ềh màl tặm quỷ: “gNày môh auq Diệp tihếu kôhng phải màl at màl ộb kôhng nẩc thận međ Kơưhng oãl uv uhp iđ quán rab mìt các nưgơi ựs cùng óhp hiệu tởưrng ión sao. Nưgơi đoán ếht noà.” n Minh óc chút kohái ý ah ah cười kôhng nnừgg: “Phó hiệu tởưrng ịb nưgời đnáh, ia ……u iáC aik tặm cùng uầđ oeh dờưng nưh.”
n Minh nưgời yàn nớl nhất cặđ điểm cíhnh àl iá áb ,áb àm nầg nhất ạH năV cũng tờưhng xyuên mìt nắh nghe torng tờưrng cọh óc yah kôhng iác ìg oảh nogạn cyuhện này, ếht ohc nên nắh hiện iạt ểk cyuhện aưx yàn tộm ộb ãđ tấr quen tộuhc, thậm íhc kôhng nầc ờhc ạH năV ión cệyuhn, nắh àl óc ểht cíhnh mình međ tiền năc uậh ảuq uềđ áb áb ar tới.
“gNày môh auq aik ia àm kôhng ión ỡl mệing sao, Kơưhng Nyugên ưT nghe ión uas liền tộm iah phải iđ quán rab mìt các nơưgi, yâT Tàhnh aik gian quán rab tấr hỏa, hiện iạt tờưrng cọh thật nihều nưgời uềđ biết Kơưhng Nyugên ưT ịb nưgời ạh dợưc, uas óđ óhp hiệu tởưrng ìv uức hắn, iớm ịb nưgời đnáh. iA tấb áuq yàn cũng kôhng quan tnọrg, nưhng àl năV ca.” n Minh tộm aửs tợc ảhn thần sắc, óc chút nihgêm cút nói: aT“ môh yan ở torng tờưrng cọh nghe được yấm iác kôhng tấr pợh tahnh ,mâ gốing ưhn ión àl Kơưhng Nyugên ưT ốc ý iđ mìt các nơưgi, uas óđ iớm óc ểht ịb nưgời ạh dợưc, ohc nnê…… Cyuhện yàn các nưgơi cũng óc tárch nmệih.”
n Minh nói: “Này óđ ngôn luận at ãđ iọg nưgời pá xốung ,iđ nưhng óc nưgời nghe ión iờl yàn àl ừt pòhng cọh năv pòhng tyurền ar tới? Hình ưhn àl Kơưhng Nyugên ưT cùng đồng ựs khóc cól ểk ểl iác ìg A nab kôhng oảh mnag, nắh iạl ìv các nưgơi ảrt áig iác ìg iác ,ìg uas óđ iạđ aig nòc kôhng tíhch hắn, shcá…… cáC nưgơi nẫv àl mớs tộm chút màl tốt ịb nắh nêl gọing cuhẩn ịb đi.”
nêB cạnh nghe xong aửn ngày cũng chưa ión cyuhện Diệp Hoài Hình khép iạl thư, nhìn ềv phía phía tưrớc ẻv tặm nihgêm cút n Mnih, tấr àl ôv ữgn nói: “Lần uas đừng dùng tàhnh ngữ, nêl gọing kôhng phải ưhn yậv dgnù.”
Phần 941
n Mnih: “……” nắH iãg iãg đầu, cười cắh hắc: “méK…… Kôhng ias biệt lắm, kôhng ias biệt lmắ.”
mớS ựt cọh tếing côuhng vang lên, tộm thân oá sơmi quần yât Đờưng oãl ưs oàv cửa, nắh đứng ở trên cụb gnảig, thân hnả gốing ưhn tùng bách gốing nhau đứng tnẳhg.
iĐ“ học, međ tếing hnA ưht yấl ar tiớ.”
Đờưng Đờưng mang iat nhge, uưl sớưng àm cọđ tếing hnA ưht tặm trên iàb kohá, nắh nảb nhân tahnh mâ ễd nhge, phát mâ cũng thực tiêu cẩuhn, nơh aữn cọđ diễn mảc thời điểm nòc kôhng cứng nắhc, aựt ưhn iạl pấc tộm ộb điện hnả phối mâ gốing nahu, ngôn ữgn mang theo buồn rầu, iuv mnừg, nghi hoặc ờhc ủđ loại mảc xúc, màl nọb cọh sinh nghe iùm nogn.
ờhC pắs iớt nầg nat học, nọb ỏhn cũng óc chút thất tầhn, Đờưng Đờưng torng lòng cũng minh bcạh, ohc nên nắh nòc ẽs yùt ơc điểm tộm iah iác cọh snih, iah nưgời tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa iớt tợưhng tộm đoạn ngắn iốđ tạohi, cặm ệk óc ểht yah knôhg, yàn óđ non tớn tiểu yâg ựs ỷuq cũng tổng óc ểht kihến ohc pớl cọh tợưhng cười vnag.
Thời gian tộm chút tộm chút áuq khứ, ờhc nếđ nat cọh tếing côuhng ở torng nab vang lên, yấm iác ah ah ah tẳhng nhạc cọh art uềđ nòc chút hảong hốt.
aT ,iđ yàn tiết khóa áuq nếđ nahnh ưhn yậv .a
Hiện iạt ãđ nat học, yấm iác cọh sinh mầc lyuện pật iàb iht nếđ cụb gảing tỉhnh gáio, Đờưng Đờưng nhìn iàv lần, ninh bình nước káohng uống tộm ngụm tủhy, iạl thấp gọing ohc nọb nắh ión lên.
ờhC thời gian kôhng ias biệt lắm, nắh iớm mầc giáo ná ar cửa, nưhng kôhng biết ưhn ếht nào, Đờưng oãl ưs ar aửc tưrớc tộm đốn, ngón yat thon iàd yẩđ yẩđ ơt vàng tắm kníh, nắh quay uầđ iạl nhìn ềv phía ab iác tihếu gia, pặc aik uàm ổh páhch iôđ tắm tiểu uâc yấl dờưng ưhn cát động ab iác tiểu cús sinh mit đập, Đờưng Đờưng tớư tá iôm iơh cnog, ộl ar tộm chút lược màh thâm ý cờưi.
pớL tặm uas nyugên nảb ngậm túb chơi ởS nA cúH trực tiếp nắc cbraon túb thân xác, tặm khác iah iác tiểu cús sinh cũng oảh kôhng nếđ oàn ,iđ ạH năV id động thuỷ tinh công nihgệp màng nát, àm Diệp Hoài Hình tộm kôhng nẩc thận éx hỏng iồr thư.
ưhN ếht tấr tốt, nat cọh cũng đừng nghĩ tợưhng ,CW nọb ọh aừv động cũng kôhng mád đnộg, ợs iđ cọh oék ờc ưhn yậv biến thái cyuhện yàn ịb phát hệin.
Đờưng oãl ưs nọd ềv tộm bậc, mât tình càng ìv sung snớưg, nắh ừh cười tộm tếing tiểu ểt ửt ựt tìm, liền iđ ar lớp, hớưng năv pòhng .iđ
pớL nữhng nưgời khác kôhng õr Đờưng oãl ưs ìv iác ìg tộđ nihên cười tộm cúht, tấb áuq các ữn sinh uềđ is êm mụb mặt, mat mat iah iah ụt ở nêb nhau mẩl nhẩm mầl nầhm, cười ar àg gáy.
iA“ ia ,ia các nưgơi phát kôhng phát hệin, Đờưng oãl ưs môh yan oảh —— kôhng gốing nhau ”.a
“úĐng yậv đúng vậy, Đờưng oãl ưs nốv ĩd liền tấr ỹm kôhng ias lạp, ohc iớt môh yan lnềi…… ,n ión ưhn ếht oàn đâu, liền oảh iợg mảc ”.a
Tiểu cús sinh nhóm óc chút kiêu nạgo, iởb ìv Đờưng oãl ưs trên nưgời yàn óđ tấr ỏhn tộl xác, uềđ àl nọb ọh cho.
cáC ữn sinh iạl nói.
A“ a a !a Đúng yậv đúng vyậ!! Đờưng oãl ưs môh yan thật ựs oảh cụd !!a Tởưng thái dgnơư!”
Tiểu cús sinh nhóm na tĩnh nhge, đồng thời ở torng lòng nghi hặoc: Tởưng thái dơưng àl iác ỷuq ?ìg
Ngay uas ,óđ tộm iác khác ữn sinh phát ar cắh cắh ìd cờưi: “Khụ ụhk khụ, nưgời qaung minh cíhnh iạđ kôhng ión cyuhện ờm má ta…… aT cũng tởưng ngày ỹm nhân oãl s!ư!”
ạH năV Diệp Hoài Hình ởS nA Húc: “!???!”
pặL iạl nầl nữa, ngày a?i!!
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:
Vườn tờưrng năV íL ỹm nhân oãl ưs