Chương 308: thẳng nam giao bạn gái, tiểu bệnh kiều hắc hóa dược gian thẳng nam ( tu thịt )
uaS nơc aưm tihên tnìh, Đờưng Đờưng ởrt iạl ýk cút áx khi, iùB Hành cùng ởS Kiêu đang muốn iđ mìt hắn, thấy nắh iốx tàhnh àg tớr oàv iồn canh hình dnág, iùB Hành nớưhng mày, iđ ệv mắt gian mầc khăn mắt ar iớt ohc nắh tás đầu.
ởS Kiêu hỏi: “Như ếht oàn kôhng tiếp điện tiạoh.”
Đờưng Đờưng cùng iơr xốung nước iạđ uẩc ửt dờưng như, nogan nogãn iúc uầđ màl ủhc nhân tás tóc, ởS Kiêu ión aựt ồh màl nắh iồh tởưng iổn nêl iác ,ìg ỗl iat lặng nêy tràn ngập tợưhng tộm tạm hnồg, muộn tahnh màh :ồh iD“ đnộg, ảhk năng kgnôh…… Kôhng đnệi.”
ỳK thật kôhng phải kôhng đệin, cúl yấ id động ở iút quần chấn đnộg, ỹm ữn ỷt ỷt mỉm cười međ yat ióv oàv nắh torng túi, túr ar id động liếc liếc tắm tộm iác nàm hnìh, kôhng biết ìv iác ìg iạl međ nắh nấ ở trên tờưng tâhn, id động gno gno chấn động tàhnh iốb cảnh mâ nạhc, nắh uam nạgnh iớm ịb bôung .ar
uaS iạl ịb ỷt ỷt trêu aùđ ỗv ỗv mặt, cùng nàng ỏb thêm WahCet, ờhc iốđ pơưhng mẫd nêl giày oac tóg iđ rồi, nắh ở õgn ỏhn ởht nổh nểh hoãn aửn nàgy, hoàn toàn quên nầl yàn ar iớt àl aum iác ,ìg ảc nưgời tớư mẫđ yat kôhng ởrt iạl ýk cút ,áx nếđ yâb ờig nòc kôhng óc hoàn toàn tahnh tnỉh.
“……”
iùB Hành ohc nắh tás cót động cát mạt dnừg, ữgn íhk bình đạm: “ờưĐng Đnờưg, nưgơi ohc at tihểu năng írt tệu?”
Đờưng Đờưng bỗng nihên phản gnứ iạl yâđ kôhng đnúg, iốđ iùB Hành yấl lòng cười cờưi, tấb áuq kôhng iợđ ión cệyuhn, ởS Kiêu tộđ nihên ữig chặt nắh ổc .oá
tộĐ nihên kôhng pịk pòhng nừga, theo nảb năng tợưhng thân tưrớc knảohh, khăn mắt ừt đỉnh uầđ chảy xnốug, nắh chạy nahnh uas yàn nỡưgng tộm cúht, tárnh ohc cùng ởS Kiêu iác iũm chạm oàv iác iũm chạm oàv ar ẻv tặm hyuết thảm kcịh, mex ởS Kiêu tắg oag nhìn chằm chằm nắh màh dưới tếyun, buồn bực: “Ai, Kiêu Kiêu nưgơi màl ìg đuâ.”
ởS Kiêu kôhng iồh nắh nói, nắh mút Đờưng Đờưng ổc ,oá nhìn chằm chằm aik khối nos iôm ,nấ gốing tắb được oãl công uêy đơưng vụng trộm cíhnh tấht, hná tắm iốt tăm, yùt thời muốn tắb oađ međ uẩc man ữn mầb thây nạv đạon.
“Son iôm ,nấ ai.” nắH iơh nớl nêl cót neđ iơr rụng ở ,im ngọn cót ạh àl tộm iôđ neđ náhnh kôhng ar qaung iôđ mắt, iốt măt mâ u mang theo điểm ihn knôhg, hcá tahnh ỉn non: “ệiMng sưng lnê.”
iùB Hành nghe vậy, ỉt ỉm đánh áig Đờưng Đờưng tộm vnòg, thấu kính uas tắm lạnh lnùg.
iaH nưgời nọb ọh ốđ ỵk nậh kôhng ểht međ nắh .nă Đờưng Đờưng màl ộb kôhng phát hệin, iúc đầu, hồng ỗl tai, ốc tình ộl ar tộm tạm nợưgng nnùgg, nắh cót ngắn ịb tás óc chút lạon, soái íhk tặm nẩ nẩ pihếm hnồg, tahnh tahnh gọing nói, mang theo iàv phần khoe ar kích tíhch nọb :ọh “àHnh iđ nốv ĩd tởưng ờhc nổ định ở cùng các nưgơi nói, cíhnh ,àl ab ab at óc nạb giá.”
“……”
iùB Hành cờưi, iúc uầđ ỡđ tộm chút ôv kuhng tắm kníh, thấu kính phản ạx áuq yàd cặđ lãnh qnaug, ữgn íhk bình thản kôhng hoãn kôhng cậhm: “úĐng kgnôh.”
“hCúc mgnừ.” Thật kôhng naogn.
ởS Kiêu kôhng ión ,ìg neđ náhnh thấu tấb áuq qaung mắt, pihếm ar tộm ait bệnh tạrng iốt tăm.
Đáng tơưhng ôht thần kinh tẳhng man năc nảb kôhng phát hiện các hyunh ệđ kôhng tíhch hợp, yùt tiện iđ mắt rửa, yẩt nếđ tộm aửn nghe được pòhng mắt nôm ịb ởm ,ar nêihgng uầđ thấy ởS Kiêu nă cặm cỉhnh ềt tiến vào, cũng kôhng ểđ ý ơig yat ual mặt: “iKêu Kiêu giúp at ual ual biố.”
“ờưĐng ca.”
Phía uas nưgời uêk hắn.
nắH đóng mắt iòv sen, “nÂ?” Tahnh iớm aừv xoay nưgời sang ỗhc káhc, uàm tắrng khăn yat bưng ník nắh mệing mũi.
yaG iũm hơưng ịv chui oàv ôh hấp, Đờưng Đờưng uầđ gno tộm tnếig, oảl oảđ ãgn tiến iốđ pơưhng mô ,pấ tớư tá thân ểht lộng tớư nắh quần ,oá nưgời ọn međ nắh mô cặht, ỷ iạl ọc ọc cót aủc hắn.
iớT nầg nôh êm tớưrc, nghe được iốđ pơưhng bớưng bỉnh ỏhn gnọig: “ưgNơi kôhng ểht giao nạb giá.”
“ưgNơi àl aủc ,at kôhng tểh.”
—
Đờưng Đờưng iạl nầl aữn tỉnh iạl thời đểim, uầđ óc tộm ait nôh tnớưrg, toàn thân trên dưới kôhng óc ìg cứs lực, ngực êt iỏm cùng aik ỗhc quái ịd ịd tậv cảm, màl nắh torng tắm êm mang nẫt cởi, yám cóm iúc đầu, nhìn nếđ nă nắh uầđ úv ởS Kêiu, iác trán nâg xanh tẳhng nảhy, nihgến răng nihgến iợl rống gậin.
ởS“ Kêiu! túC ohc at iđ x!gnốu!”
nắH dùng tếh toàn cựl áđ pihên ởS Kêiu, màl nắh mệing “Ba” àm iờr iđ uầđ ,úv ngón yat túr ar uậh hệyut, liền tohát cựl mằn ở trên gờưing ôht sễyun.
ýK cút áx gờưing nơđ tnợưhg, mằn soái íhk tậm cắs nàl ad iạđ man hài, nắh tưrớc ngực iah khối ơc ngực on ,ủđ nhân ưgn tyuến ơc bụng tộm iác kôhng ,tí giữa háng uàm neđ lông *c thưa tớht, nôc thịt nớl mềm nhũn ủgn say, iah điều chân iàd tách ,ar ộl ar torng suốt tộm mảnh ngây ôgn nhục hoa.
Ngực uađ đớn, uậh hyuệt khác tnờưhg, màl nắh kihếp ợs ión kôhng nên iờl iờl nói, aựt ồh hiểu được nắh ừt ỏhn cùng nhau nớl nêl hyunh ệđ tởưng thao hắn, soái íhk ểht diện cắs óhk ioc muốn mnệh, nhịn kôhng được mnắg: “ảhTo, ởS Kiêu nưgơi ẹm ón àl đồng tính lyuến ?iá Nưgơi óc phải yah kôhng điên rồi? !?A Nưgơi iốđ oãl ửt động dcụ!”
Kôhng ểđ ý iớt nắh hùng hùng ổh ,ổh ởS Kiêu tặm ôv biểu tình òb iạl đây, nắh cót neđ iơh ,ũr tặm yàm nhất tuhận theo tấb quá, ón iúc uầđ dùng mềm iạm mồm pém tộm chút Đờưng Đờưng bụng nhỏ, sườn tặm nád nêl iđ ọc .ọc
aiK dược màl Đờưng Đờưng liền ơc pắb uềđ banh kôhng kẩhn.
nắH torng lòng tẹx auq cùng nhau biệt nữu, tặm nogài yud ìrt được kihếp ,ợs cùng pắs íhk điên iồr ộb dnág, nghe được iốđ pơưhng thấp tấhp, mang theo bệnh tạrng chấp nhất ỉn non: “ưgNơi kôhng nầc ,at at sinh kíh.”
“ưgNơi ẹm ,ón t!ê!” Đờưng Đờưng iớm aừv mắng xuất kẩhu, ãđ ịb kôhng ión ýl tiểu bệnh kiều nắc bụng ad tịht, uưl iạl tộm tươi pẹđ uấd rnăg, theo uas tiểu bệnh kiều đứng tẳhng nờưgi, iát nhợt thon iàd yat nịv ôht tárng dơưng vật, on ủđ hồng nuhận yuq uầđ ỏhn nớưc, hiện ar ữd nợt ộb dnág.
nắH mạnh ẽm ẻb ar Đờưng Đờưng câhn, ộl ar ịb aùđ nỡb tớư cộl cộc hyuệt mắt, mượt àm yuq uầđ ểđ iđ nêl kảohnh khắc tẳhng man cắs tặm càng thêm óhk coi, liều mạng giãy giụa hớưng nêl trên đnộg, torng mệing kôhng nừgng mắng túc nagy, nưhng nắh iớm aừv iồr nghe thấy dợưc, toàn thân trên dưới kôhng óc ìg cứs lực.
ởS Kiêu yuq uầđ ở hyuệt khẩu nihgền ,am međ aik ỗhc chọc iđ oàv tộm ,tí ở ab àm túr ,ar tộm nầl os tộm nầl thâm đỉnh lnộg, nắh iỗm lộng tộm nầl tẳhng man thân ểht liền nưhợc nưhợc nur tộm cúht.
Dược tậv màl ơc pắb căng chặt kôhng đứng dậy, Đờưng Đờưng nur rẩy, ôh pấh nồd pậd từrng mắt, ơl đãng uưl ý nếđ gờưing iốđ diện pảhng phất đang ủgn iùB Hnàh, iộv vàng nớl tếing uêk hắn: “Bùi Hnàh! Bùi, a —!—!”
Phần 573
nắH tếing ứht iah kôhng uêk xuất kẩhu, ểđ ở hyuệt khẩu nôc thịt nớl tộđ nihên dùng sức, “hPụt ”—— áhp nat tàrng dcịh, cực nóng ôht tárng nác tiến quân thần cốt međ chưa oab ờig ịb nưgời tiến oàv ửx man hyuệt căng ,ar ịd tậv mảc ửs bụng oc rút, nộn cúx xích thịt oc múr lại, nắh kôhng ểht nit tởưng từrng mắt.
“gNô, nóng qáu.”
ởS Kiêu iôđ tắm lợưng kinh nờưgi, ỳk thật nắh cụd vọng óc điểm đau, tốr cuộc ửx man hyuệt áuq ngây ngô, hàng măn ở nâs bóng chạy iộv màl Đờưng Đờưng óc được hoàn ỹm thân thể, tậm cắs tròn trịa mnôg, ngay ảc tàrng oạđ uềđ pảhng phất được nếđ nèr lệyun, iạl nihệt tình iạl khẩn trí, thịt non chặt ẽhc ôc ở cụd vọng tnợưhg.
Nưhng loại yàn uađ nớđ turng iạl nỗh loạn màl nưgời tấm kốhng ếhc snảg, ởS Kiêu ảc nưgời phát nur tắrng nõn tặm pihếm hnồg, tắb uầđ ở nắh torng thân ểht trừu động lên, ôht tárng nôc thịt ọc táx ngây ôgn nộn hồng thịt rộut, ở nốb pơưhng mát hớưng nihệt năng èđ pé turng iuv sớưng cihnh cếihn, phụt phụt dùng cứs av cạhm, toan tớưrng mảc màl tẳhng man hoàn hồn, nắc răng ôht syuễn mnắg.
“Rút ar !iđ ……A ởS Kêiu, nưgơi ách, thao ẹm nưgơi pấc oãl ửt túr ar ,iđ at kôhng tíhch man nâhn, lăn, !!a túC đ!i!”
ởS Kiêu đơưng nihên ẽs kôhng nghe lời, nắh ngày tờưhng liền ủht mâd uềđ tấr ,tí hiện iạt ịb nộn hyuệt tớư mềm túm sống lưng êt dại, dơưng tậv nâg xanh tìhnh tịhch nhảy lên, pậl cứt pób ac ac ,oe kôhng biết iỏm tệm tiểu óhc năs dờưng ưhn èđ nặng ac ac nàt nhẫn làm, điên cồung đong aưđ oe mông međ ôht tárng thịt điểu hớưng ac ac tậm sắc, mượt àm mông gian đưa.
Mạnh ẽm av chạm màl áig tắs gờưing đong đưa, tộm iạđ năc ehc ník nâg xanh tớưrng hồng thịt điểu cọb tầng thủy mnàg, ở tậm cắs mông vểnh turng gian ar vào, yuq uầđ nầg ưhn oạb nưgợc đỉnh thao yầđ nặđ nhục bcíh, nắh iốđ Đờưng Đờưng ởht iàd tộm tnếig: “ờưĐng Đờưng ac ac ỏhn gọing đểim, đừng međ iùB Hành đánh t…cứh…”
Tiểu bệnh kiều cót thực hắc, nàl ad thực bcạh, tihên diễm iôm iợg nêl nhợt nhạt cờưi, iọg ac ac ihk oảh nogan oảh naogn, nưhng cíhnh àl ưhn yậv nogan Tiểu Kiêu Kiêu iạl pấc ac ac dùng dợưc, mằn ở tậm cắs nàl ad ac ac trên nờưgi, dùng ôht tárng ữd nợt dơưng tậv ohc nắh ửx man hyuệt khai bao.
Nghe được ởS Kiêu xưng ,ôh Đờưng Đờưng đồng ửt póhng đại, tràn ar tộm tếing óhk nhịn gọing mũi, cưhớc khẩn nôc thịt hyuệt oc cặht, chửi ám ón ión nuốt ởrt ềv tộm cúht.
nắH chịu kôhng iổn ởS Kiêu uêk nắh Đờưng Đờưng ac ,ac iác yàn màl ohc nắh ớhn iớt iốđ pơưhng ihk nòc nhỏ, od óđ mâl oàv iốb đức, màl nưgời phát cồung nếđ kích tíhch tnurg.
“A…… Đnừg, đừng kuê.”
yàN tộm tếing kôhng phải diễn xuất tới, Đờưng Đờưng cáx thật ịb nắh thao thực tohải mái, cũng ở màl kôhng biết tệm mắs iav tẳhng nam, tặm nogài chán ghét káhng ực tình cụd ỳk thật ỗn cựl vuốt ev iốđ pơưhng dơưng vật, màl nắh sảng chết ở trên nưgời mnìh, nưhng iốđ pơưhng uâc yàn Đờưng Đờưng ac ,ac nẫv àl uêk nắh chịu kôhng nổi.
nọB ọh àl cùng nhau nớl nêl hyunh ,ệđ iốđ pơưhng cũng àl nắh nhìn nớl nêl tiểu ểt ,ửt hiện ờig tiểu ểt ửt iạl međ nắh èđ ở dưới tâhn, međ tính sinh thực íhk nhập nắh tớư nóng khẩn írt thân thể, ở aik ngây ôgn aịđ pơưhng khai táhc, mâd đãng tàrng dịch ịb iạđ điểu èđ pé iđ ar nogài phun tớư dưới thân khăn trải gnờưig, hyuệt thịt non cũng màl nắh mạnh ẽm lăng nưgợc pihếm hnồg, ión kôhng cừhng ờhc ạh nòc phải ịb dịch tắrng tór mãn, međ oab trùm ơc bụng tậm cắs bụng ỏhn nắb pồhng lên.
Đờưng Đờưng mảc thấy thẹn chặt iạl nhục hệyut, nộn cúx xích thịt tớư tích tủhy, tộm vòng tộm vòng nắc tợưhng iốđ pơưhng mắc oàv nắh torng ơc ểht thịt tnơưhg, kích ỡc ảhk quan dơưng ục aực qậuy, yuq uầđ tràn ar tộm giọt tinh dcịh.
ởS Kiêu yat ờs nêl nắh dơưng ,ục tộm nêb điên cồung tẳhng lưng av cạhm, tộm nêb ữgn íhk mang theo điểm cờưi: “ẳhTng nam? aC ac cứng áuq ”.a
Đờưng Đờưng ởht nổh nểh tộm tnếig, mén ar torng có iốb cứđ cảm, nắh ơc bụng tộđ iác nạgnh kốhi, iởb ìv túh dược tậv nyugên nhân tậm cắs ơc ngực mềm ưhn bnôg, theo iốđ pơưhng đỉnh thao nur nêl nur lên, tặm trái ơc ngực mang theo laong ổl iá muội ỉhc nâgn, óđ àl ịb nạb iág nặn ar tới, nưhng iạl iạđ iạl hồng uầđ úv iạl àl cíhnh thao nắh hyunh ,ệđ dùng iôm răng túm túm ar tới.
Thật àl mâd đãng ỳk ccụ……
“ăLn, áhc…… năL nưgơi iạđ gia, at ẹm ón thao nơưgi, nưgơi cũng óc ểht nhnạg.” ịB thao toàn thân tinh ết phát nur tẳhng man nắc rnăg, kiệt cựl ngăn chặn nêr ,ỉr mâd thủy yẩv ar nếđ gờưing nơđ khăn trải gnờưig.
Tẳhng man nớl nêl oac oac soái sáoi, hàng măn chạy iộv ở nâs bóng ổr óc tộm thân tậm cắs ơc bắp, thậm íhc iớm aừv giao nạb gái, nưhng hiện iạt iạl ở ýk cút áx gờưing nơđ mềm ôv pháp phản knáhg, yùt ý hyunh ệđ muốn màl ìg ìht màl thao dưới thân khăn trải gờưing óc ểht ninh ar tủhy, loại yàn kốhng ếhc cụd kôhng ia óc ểht ực tệyut.
ởS Kiêu tặm yàm mang theo tộm chút ý cờưi, nắh liếc liếc tắm tộm iác cách vách gnờưig, iah chân bôung ar Đờưng Đờưng câhn, iúc xốung thân međ nắh mô oàv torng nựgc, mạnh ẽm điên động oe hnôg, tớưrng hồng iạđ dơưng tậv ở ỏhn pẹh man hyuệt yùt ý thọc oàv túr ,ar oạb gian tràn ngập cựl nàđ iồh nộn cúx xích vách tnờưg, túr ar ihk yâl dính thủy mnàg, hung hăng hớưng torng tộm tọhc, nước tốs mâd loạn ịb èđ pé ar tới.
“A…… Á…hc…”
Tyuến tiền liệt ịb yuq uầđ cốhng đối, ôht cứng ọc táx áuq nhục hyuệt ởs uữh nẫm mảc đểim, tớư hoạt nhục bích pẹk ón pấm yám kôhng nnừgg, ax ạl kohái mảc tohán áuq toàn thân ở thần kinh mùb mùb ổn tnug, tẳhng man tưrớc tắm từng tợđ bạch qnaug, gắng gợưng nôc thịt ịb pẹk ở iah nưgời nọb ọh tậm cắs cùng lãnh bạch ơc bnụg, cắs tình phun nước mnếig, màl ohc ơc bụng tớư iốx yầl iộl tộm mnảh.
nắH iùđ năc túr gân, ngây ôgn cúc hyuệt hiện ờig hồng diễm dễim, ịb ar oàv thịt điểu am tàhnh thục ụhp nhan sắc, torng suốt mâd thủy tàhnh it yẩv ar thấm tớư mông ạh khăn trải gnờưig, uàm máx khăn trải gờưing hình tàhnh pihến pihến tệv nớưc.
“ờưĐng Đờưng ac ca,” tiểu bệnh kiều ở nêb iat hắn, ôh tộm ngụm tiếp tộm ngụm nihệt khí, mang theo điểm ihn màl nũng nói: aT“ ỉhc pấc iùB Hành nă aửn pihến tuhốc ngủ, nưgơi ỏhn gọing đểim, đừng đánh thức hnắ…… aT kôhng nghĩ màl nắh nghe được Đờưng Đờưng ac ac lãng kuê.”
ởS Kiêu ión xong uâc ,óđ liền nhận thấy được dưới thân nưgời ôh pấh iốr lạon, pẹk nắh dơưng tậv nộn hyuệt càng cús càng cặht, thịt non nihệt tình quấn qaunh nếđ nôc thịt tnợưhg, tờưhng tờưhng phun ar tộm ngụm nihệt năng phun iốx ãm mắt.
nắH sảng ởht iàd tộm tnếig, khóe iôm iợg nêl cờưi, nưgớc tắm nhìn ềv phía iốđ diện gnờưig, ỉhc thấy aik nốv nên ủgn nờưgi, ởm ot tắm thấy hớưng nọb ,ọh chăn ạh iơh iơh đong đưa, tởưng cũng biết nắh đang màl iác .ìg
ởS Kiêu ừt uầđ nếđ cuối cũng chưa ạh áuq dợưc, đơưng Đờưng Đờưng ịb thao iạl uađ iạl snảg, nắc răng cùng tình cụd iốđ káhng khi, iùB Hành liền ởm tắm ,ar ờhc ởS Kiêu tếk thúc liền phải nếđ hắn.
yâĐ àl nọb ọh ión tốt.
ởS Kiêu kôhng vui, xinh pẹđ neđ náhnh torng tắm hiện nêl cú sắc, nắh mô mềm ưhn bông Đờưng Đờưng dùng cứs đỉnh taho, tihên diễm iôm iơh iơh ởm ar túm ụrt Đờưng Đờưng mằc tếyun, aik ỗhc ãđ kôhng óc nos iôm ,nấ nưhng ởS Kiêu torng lòng ghen ghét iạl kôhng giảm tớb iác cực nhỏ.
nắH dùng màh răng tinh ết mặg cắn, yâl dính thủy màng iạđ điểu tộm chút tộm chút hớưng ừt ỏhn chơi nếđ iạđ hyunh ệđ tậm cắs nêb torng mông tảon, pảhng phất međ nộn hồng mềm thịt ừt turng gian ổb ,ar nàt nhẫn thọc oàv túr ar phát ar “hPụt pụht” tnahh.
Tẳhng man chịu kôhng nổi, nắh ực tyuệt kôhng được thân ểht kohái cảm, ịb hyunh ệđ thao ỉhc nghĩ nêr ỉr biểu tạđ sảng ,ý man nhân nhục động pảhng phất phải ịb iạđ dơưng tậv thao nạl thao snưg, tậm cắs trên mông uềđ àl tủhy, nưhng iốđ nạb iág phản iộb màl nắh torng lòng ịb chịu yàd ,òv yàn pảhng phất ở cõng nạb iág uêy đơưng vụng trộm tính ,iá màl nắh nhục hyuệt iổn điên gốing nhau nur rẩy.
A“ ……a ,ởS ởS Kêiu, nưgơi noc ẹm ón rút, túr ra…… !!A ởS Kiêu áhc!! oãL ,ửt oãl ửt cùng nưgơi kôhng ểđ ynê!” nắH ởht cốd ôht nnặg, ôv cùng gian nan ión xong uâc yàn nàt nhẫn iờl nói, yủ kuhất tiểu bệnh kiều càng thêm hung cá thao hắn, mượt àm yuq uầđ “ụhPt” áhp ỡv trực tàrng kẩhu, iốđ iớv nêb torng mềm thịt tiến hành tộm phen điên cồung oanh tạc.
nắH tàrng oạđ iạl toan iạl am tàrng oạđ oc rút, tậm cắs ơc bụng bỗng nihên ôhn nêl iác màl ohc nưgời at ợs iãh ộđ cnug, theo nôc thịt túr ar bình tảhn, iớt iớt iul lui. oN ủđ ơc ngực nur nếđ iợl hại, phần nêb torng iùđ ôv ý thức trừu gân, ngón chân lung tung cuộn tòrn, torng ổc họng tràn ar “Hô” tộm tnếig.
Đờưng Đờưng oac tàro, sưng ỏđ nhục hyuệt tớư cộl cộc cưhớc khẩn iạđ dơưng vật, ịb pẹk ở nọb ọh ơc bụng turng gian iạđ điểu nhảy dựng nhảy dựng phun ar ar tắrng aữs tinh dcịh, màl ơd nọb ọh thân thể.
“!ôgN!”
tớƯ tá trơn tưrợt mềm thịt nád phục ở nâg xanh nhảy nêl nôc tịht, sưng tàhnh thịt vòng trực tàrng khẩu nắc càng dùng sức, phun ar ar tộm uông nước tốs ổđ pậ xốung tưới iốx ở yuq đầu, phao nẫm mảc ẽhk nếhch ãm mắt.
Thật ựs áuq sung snớưg, áuq tohải mái! ởS Kiêu hồng đuôi tắm cứn ,ởn kôhng màng oac trào uas cựl nảc nóđ mâd dịch iđ phía tưrớc đỉnh đầu, iạđ điểu “hPụt ”—— áhp ỡv mâd thủy cùng chấn động thịt non, nầl yàn đỉnh Đờưng Đờưng tihếu chút aữn tộm iơh kôhng iđ lên, hna tuấn tặm yàm tràn yầđ aựt uađ aựt sảng óhk nịhn.
iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr ịb hyunh ệđ mắn ữig iạt thân ạh ỏx xyuên qua, tậm mông turng gian ửx man hyuệt ịb mắc iạl hồng iạl snưg, phát ũl tụl dờưng ưhn lộng tớư khăn trải gnờưig, tham mal túm oàv dơưng vật, thật àl cắs tình ỳk cục.
Tiểu bệnh kiều thấp thấp ởht dốc, kôhng muốn ax iờr tinh ết nôh nắh mằc tyuến aik chỗ, túm ar tộm iác iá muội uấd hôn, theo uas ngồi yậd màl iộđ tởưrng iộđ bóng ổr yat páđ ở nắh ,ổc iah yat xyuên auq nắh chân cnog, međ nắh mô lên, tộm nêb đỉnh aừv iđ nếđ iùB Hành pém gnờưig.
iùB Hành ợs ịb phát hệin, ãđ kôhng ở loát động nắh dơưng vật, nhắm tắm iạl ảig ộb ngủ.
ởS Kiêu međ nur yẩr oac trào Đờưng Đờưng tặđ ở iùB Hành trên gnờưig, oac nớl dơưng tậv “Ba” àm tohát yl nhục hệyut, nác nâg xanh ổc khởi iđ xốung ỏhn mâd dcịh, iộđ tởưrng iộđ bóng ổr sởưng iah chân nur nêl nur lên, tậm cắs mượt àm mông hình tàhnh tộm iác khép kôhng được nhục đnộg, tớư cộl cộc thịt non yâd dưa, phun tiết torng suốt nước sốt, ởS Kiêu nẫd theo iạđ điểu tộm nầl aữn mắc vào.
“!!A!”
Đờưng Đờưng cót ngắn tớư ,tá ơc ngực ũig ar mâd đãng thịt lnãg, iạđ uầđ úv iạl hồng iạl đại, nắh ềv phía uas ãgn oàv iùB Hành trên nưgời nur rẩy, ởS Kiêu ẻb ar nắh chân tộm yat nấ ở nắh iùđ căn, tiểu công uẩc dờưng ưhn tẳhng lưng “hPụt pụht” av cạhm, ôhn nêl nâg xanh am tộm kahng thịt non nur yẩr phun nớưc, iớm aừv giao nạb iág tậm ad tẳhng nam, uam ịb uàm ad lãnh bạch hyunh ệđ art nất điên rồi, kohái mảc màl nắh hỏng tấm hcá tahnh uêk .ot
“Hư, đừng đánh thức iùB Hhnà,” tiểu bệnh kiều tộm nêb kích tíhch nắh tộm nêb bạch bạch bạch av chạm nắh nhục hệyut, iạđ điểu èđ pé ar ôv ốs chất nầhy, cựl oạđ iạđ áig tắs gờưing ở hnảog.
“.hcÁ!”
iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr pảhng phất gian nan chịu đựng nhục hyuệt ịb thao kohái cảm, ãgn oàv đang ủgn hyunh ệđ trên nờưgi, rộng ởm chân ịb phía tưrớc ệđ ệđ dùng nôc thịt nớl thao hệyut, nước tốs ừt chín cụr nhục hyuệt turng yẩv ,ar nắh nỡưgng ehc ník ồm iôh ổc năl nộl uầh kết, pá cựl ởht cốd ừt iác iũm ừh .ar
nắH tặm nogài káhng ực kôhng khoẻ uac mày, trên thực ết iạl dùng tớư cộl cộc nhục hyuệt pẹk chặt iốđ pnơưhg, nộn hồng mềm thịt ođ cạđ nâg xanh nhảy nêl nôc tịht, thao nưgời aủc nắh ỉhc tởưng nắh ở iàb xcíh, àm cíhnh mình ở cỡưng gian giao nạb iág ac ,ac ghen ghét cốh tắm uềđ .ỏđ
“ờưĐng Đờưng ac ac nóng quá, ngô, pẹk Kiêu Kiêu thật tohải mái, nôc thịt thật tohải miá,” tiểu bệnh kiều ốc ý mầr ìr màl nnũg, yâl dính chất nhầy iạđ điểu ở chín cụr tàrng oạđ điên cồung toản lnộg, pảhng phất muốn međ Đờưng Đờưng oat ruột thao phá, međ nắh toàn ộb đinh ở dơưng tậv tợưhng cựl đạo, nưhng tộm chút cũng kôhng gốing tặm nogài ưhn yậv naogn, nắh ởht dốc: aC“ ,ac ……ô aC ca…… Thật nihều tủhy, ac ac àl aủc t…a…”
“Ách !!a ởS Kêiu! Rút, túr ar đi!! A a ”a
Đờưng Đờưng hcá gọing ión thét chói tai, ôht nặng ôh pấh gian uềđ àl iùB Hành trên nưgời tùng bách hnơưg, phía uas lưng aựd oàv thân ểht hắn, tậm cắs chân iàd iạđ sởưng nốb khai hyuệt tắm nogại pihên thít chặt ởS Kiêu nôc tịht, tham mal phun ar nuốt vào, aựt ưhn óc nạb iág tẳhng nam, ịb èđ ở nạb cùng pòhng trên nưgời cùng man nhân uêy đơưng vụng tộrm.
nắH sảng tợưhng têihn, nur yẩr bụng ỏhn tộm mảnh toan tớưrng aửl nnóg, torng lòng mảc thấy thẹn a a lãng uêk thật tohải miá…… tớƯ cộl cộc thịt ruột oc chặt lên, trực tàrng khẩu nắc càng khẩn nur yẩr phun tiết nihệt năng nước tốs
aC“ ,ac at muốn bnắ.”
Tiểu bệnh kiều liếm ạh ỏđ bừng môi, nogan nogãn tưrớc tiên tôhng tri, theo uas nạgnh ỳk cục iạđ dơưng tậv ở Đờưng Đờưng torng ơc ểht luật động càng cúl càng nnahh! aV chạm càng ngày càng nàt nẫhn! tộM kahng nộn cúx xích thịt ịb thịt điểu mắc ôc ip tẳhng kêu, Đờưng Đờưng chịu kôhng iổn yàn kích tcíhh, tếy uầh tràn ar rách tán mâ đệiu.
ởS Kiêu nóđ mâd thủy đóng cọc, bạch bạch bạch tếing đánh vang dội, sưng ỏđ nhục aoh pẹk tộm yâc nahnh cóhng ar oàv iạđ dơưng vật, hyuệt khẩu mềm thịt nogại pêihn, mâd thủy ịb mắc yab lạon, màl ohc giao pợh ỗhc tộm mảnh dính nớhp.
“ôhKng đcợư!! túR ar đi…… ởS Kuêi!! Nưgơi ẹm ón međ dơưng tậv túr ar !iđ Nưgơi mád nắb oãl ửt cùng nưgơi kôhng ểđ ynê!” Đờưng Đờưng torng lòng sảng lãng kêu, tặm nogài đồng ửt chợt mãnh súc, kịch liệt giãy giụa nòc àl ịb tiểu bệnh kiều ngăn chặn oạb taho, nắh iơh ởht kôhng xong mắng chửi nờưgi, tớư cộl cộc yầđ nặđ nhục hyuệt ảig ờv iàb xích èđ pé nôc tịht, ỳk thật àl ở vuốt ev .ón
“A…… aC ca!! aC ac pẹk nếđ nôc thịt thật tohải m…iá…” ởS Kiêu hcá tahnh ởht nổh hển, nắh oàn biết uâđ rằng iốđ pơưhng ở dùng mâd động vuốt ev nắh dơưng vật, ỉhc tởưng tẳhng man ac ac ở phản knáhg, nắh tohải iám ỏhn iàd lông im nẩ nẩ tớư ,tá tấm iđ ýl írt ỉhc nòc iạl óc thao chết Đờưng Đờưng ý nệim, phun tơưrng iạđ nôc thịt kôhng ềh tếk uấc ở chín cụr nhục hyuệt thọc oàv túr ,ar cồung oảđ tộm kahng oc túr tớư iốx thịt non, nậh kôhng ểht chết ở Đờưng Đờưng trên nưgời phun ar tinh dcịh!
Phần 673
Đờưng Đờưng sảng ở torng lòng hỏng tấm thét chói tai, ềv phía uas nẩgng ,ổc ảc nưgời nur rẩy, ngón chân cuộn tòrn, ”A“ mầg ẹhn ar tới.
“ôgN!! nắB pấc ac ca.”
Nihệt năng dịch tắrng cuồn cuộn kôhng nnừgg, tộm ổc tộm ổc phun ar ở ứ hồng sung hyuết tàrng đạo, iộđ tởưrng iộđ bóng ổr ãgn oàv cọh áb trên nờưgi, soái íhk kuhôn tặm nặv oẹv ơc bụng oc túr thít chặt ar dơưng tậv hình dnág, iộn nắb kohái mảc màl nôc thịt aực qậuy, iốđ pơưhng nắb tộm ổc tinh dcịh, nắh liền nur yẩr phun ar tộm .ổc
nắH cót ngắn iơh ướt, tậm cắs ơc ngực ehc ník ỉhc nâgn, qầung úv cùng mún úv óc uấd rnăg, ơc bụng tợưhng dịch tắrng chậm iãr uưl lạc, nôc thịt nớl aửn mềm kôhng nạgnh yuq uầđ ỏhn tắrng aữs chất lnỏg, međ cuhng qaunh uàm neđ lông cót lộng ướt, đáng tơưhng nhất cíhnh àl ịb nôc thịt căng oãl iạđ hyuệt mắt, hồng diễm diễm mềm thịt pẹk nhục hnàh, nhục hành ệh ễr nur yẩr hớưng nêb torng phun ar dịch tnắrg.
“Các niơưg…… Đang màl iác gì.”
Phía uas tộđ nihên vang nêl bình mạđ tahnh ,mâ gốing ưhn tộm oạđ ait chớp ổb oàv Đờưng Đờưng đỉnh đầu, nắh ở iớm aừv iồr kịch liệt nậv động turng khôi phục chút cứs lực, ảc nưgời cứng ờđ cặl khẩn nhảy nêl phun tinh dơưng vật.
