Chương 168: cõng ca ca yêu đương vụng trộm đại soái che lại tiểu công tử miệng cuồng thao
>Hệ thốnggiá cả: 1.2571【giá cả: 1.2571】
Khóa mât phát ar tộm tếing vang nhỏ, Đinh aiG iH yẩđ aửc ,ar uas nơc aưm kôhng íhk tahnh nât turng nỗh loạn tộm ait nhàn nhạt ngọt ịn ịb óig thổi tiớ…… tấB áuq hiển nêihn, nắh kôhng úhc ý iớt nữhng ihc tiết này. Bước chậm iđ hớưng aoh vêin, ở oánh oánh dưới hná tărng ảig ộb tahnh thản ảht lỏng ưt táhi, aựt ưhn kôhng tíhch nêb torng nồ oà oán động iốd árt ãx gaio, ar iớt trộm iác lười dờưng như.
àhN yàn ủhc nhân ìv nầl yàn tiếp pohng nếy ốc ý dùng nihều tiền màl ar tíhch pợh cuối aùm uht sinh tởưrng yâc xanh aoh ,ỏc liếc tắm tộm iác nhìn iạl cụl ý tạd dào, óig ẹhn đánh pú lại, ál yâc nôx oax vang lên. Đinh aiG iH ở torng aoh viên auq iạl iđ lại, năc nảb kôhng phát hiện cách óđ kôhng ax oac nớl yâc xanh tặm sau, nắh trăm pơưhng nhgìn ếk muốn mìt man nhân hiện iạt cíhnh tộm yat ehc iạl nắh thân ệđ ệđ mnệig, tộm yat mô yấl aik mảnh kảhnh vòng ,oe man nhân hông cùng tihếu niên yầđ nặđ tắrng nõn mông ềk tás ở nêb nhau ọc xát, nầd dnầ…… tộM chút tếing nước tràn ar tới.
Đờưng Đờưng iạl tộm nầl ịb ốC ỉhP bưng ník mnệig, đuôi tắm tộm tạm hồng đáng tơưhng iạl uâc nhân kẩhn, nắh uàm nyugệt bạch oá iàd tạv oá ịb man nhân ừt phía uas név lên, mông lung dưới hná tărng tộm iôđ ihn yầđ nặđ ưhn nước tậm oàđ cánh mông ộl ar tới, man nhân tộm thân quân tarng cỉhnh ,ềt quân ũm oảh oảh mang nêl đỉnh đầu, ỉhc óc quần khóa oék oék ,ar xơưng hông ềk tás nắh iác mông ọc xát, ôht iàd nôc thịt nớl cúl yàn đang ở nắh torng thân ểht tohng ảht thọc oàv túr ,ar hởưng ụht nêb torng tớư mềm kôhng tấm khẩn thật kohái cảm.
ốC ỉhP theo nắh mầt tắm nhìn táohng auq Đinh aiG ,iH ở nêb iat nắh cười khẽ: “ờưĐng tiểu công tử…… iợĐ tál aữn ớhn õr uêk ỏhn gọing điểm ihn ,a nưhng ngàn nạv đừng màl ohc ac ac nưgơi phát hnệi.” nắH cá liệt tộm iác nàt nhẫn đnỉh, yuq uầđ ếht ưhn ẻhc ert àm căng ar trực tàrng kẩhu, tắg oag nihgền pá yầđ ngập mềm tịht, međ oc túr oat hyuệt ihn pé ar nước sốt.
Đờưng Đờưng “gNô” àm tộm tếing từrng nớl iôđ mắt, ảc nưgời iụx ơl ở ốC ỉhP torng lòng nựgc, iơh iơh nur rẩy, cách óđ kôhng ax ac ac uàm cạb yât tarng thân hnả xông oàv nắh mầt mắt, nắh pảhng phất ợs iãh cực ,ỳk ỗn cựl nuốt xốung aựt uađ aựt sảng thét chói tai, cùng ac ac iá nhân ở iàv bước ax yâc xanh phía uas lưng cứđ giao hợp, nật tình hởưng ụht nhục cụd iuv tcíhh.
“…ôgN…” tớƯ mềm chín cụr nhục hyuệt cọb nôc thịt nớl càng cús càng cặht, mềm thịt tầng tầng pớl pớl pấm máy, gốing ôv ốs uầđ lưỡi ỏhn dờưng ưhn liếm pál nhục nôc tặm nogài ữd nợt nâg xnah, ốC ỉhP tíh oàv tộm hơi, nắh dùng yat ehc iạl man iàh mnệig, tắg oag mô nắh ,oe kiên định thao khởi hyuệt tới.
cựC iạđ yuq uầđ hung hăng thọc oàv mềm pốx trực tàrng kẩhu, ehk rãnh ỗhc pạt aik tộm vòng mềm tịht, nác međ tàrng oạđ căng nếđ oãl đại, tiểu ỗl tíđ tắg oag ôc ệh ,ễr hyuệt thịt nhan cắs tàhnh chín cụr hnồg.
Đờưng Đờưng nur nếđ gốing nur rẩy, uàm tắrng oá iàd tưrớc iãb cũng ịb nưgời cốx kahi, iah điều iạđ bạch chân nur nur phát ar run, turng gian aik năc nhan cắs ỏđ nêl tiểu aig aỏh khoẻ mạnh kháu kỉhnh đứng tnẳhg, sảng kohái vung vung iộl nớưc, miễn nàb óc oab nihêu cắs tnìh.
Đinh aiG iH ở aoh viên oạd auq tộm vòng iạl ềv iớt iạt chỗ, nẫv àl kôhng phát hiện ốC ỉhP nưgời ở đâu, tưrớc tắm nốb ềb vắng lnặg, nắh tặm nogài tahnh thản đoan tarng đoan tarng suýt aữn kôhng chứa ,iđ ốc nén iộn mât turng pihền muộn mảc xúc, iạl nầl aữn mìt kiếm lên.
Phần 391
“…Ô…”
Đờưng Đờưng ợs kôhng đợưc, cũng sảng kôhng đợưc, xinh pẹđ hạnh nhân tắm tràn ar êm yl sảng ,ý iạl ở ốC ỉhP iạl yâđ thân nắh sườn tặm thời điểm aóh tàhnh nhút nhát nẩ nẫhn, kôhng mád ộl ar mềm yếu.
maN iàh tặm nộn, iạl àl iớm aừv nãm 81 tuổi tuổi tác, ờig phút yàn hồng noc mắt, nhút nhát ợs tệs ịb nưgời ehc mệing cỡưng gain, hình hnả đánh uâs oàv mảc giản màl nưgời nhìn liền dơưng tậv ộn tớưrng phát đau.
ốC ỉhP ảuq thực iá ãđ chết nắh dáng ẻv này, ở nêb iat nắh ôht nặng ởht dốc, oe hông đĩnh iạl uam iạl nàt nẫhn, nắh thâm uàm xanh cụl oá kohác tộm lnug, međ man iàh cùng “ạBch bcạh” tếing đánh uềđ ehc giấu ở nêb tnorg, iah nưgời ưhn iá nhân gốing nhau tắg oag mô nahu, iạl kôhng ia biết yàn quân tarng oá kohác ạh àl ỡc oàn póhng đnãg.
“iTểu công t…ử…” ốC ỉhP tahnh mâ nỗh pợh ôht nặng thấp sễyun, màl Đờưng Đờưng ỗl iat phát nứga: “Đem hyuệt ihn cús ưhn yậv kẩhn, nòc nihều ưhn yậv thủy nhi, nôg…… óC phải yah kôhng ãđ mớs tởưng ịb oãl ửt lmà?”
“êT…… ếhT nào, ac ac nưgơi nòc ở phía tưrớc ihn đâu, liền ưhn yậv pấg kôhng ờhc iổn muốn tinh dhcị?” maN nhân ưh tấhu: “uMốn phải oảh oảh pẹk chặt oat bức, međ mông ỏhn cũng nặv lnê.”
“Ô…… N…ôg…”
Đờưng Đờưng đuôi tắm hồng hnồg, ịb ehc iạl mệing cũng chảy ar nước mnếig, dưới hná tărng ỏhn giọt tộm ait torng sốut, ốC ỉhP hớưng ềv phía tàrng oạđ iộn aik sung hyuết mềm thịt cíhnh àl tộm iồh aưm nềr óig ữd nàt nhẫn làm, kịch liệt sảng ý ơc ồh muốn međ nắh iam một.
Thân ểht ở nahnh cóhng tọv iớt tớưrc, mượt àm mấn uầđ ngẫu nihên ẽs tòng quân tarng oá kohác turng òd ar ,iđ èhn ẹhn tinh dịch ủgn ẽhk nếhch ỗl ỏhn tộm chút tiết ,ar ưhn àl ịb chơi hỏng iồr gốing nhau chảy tinh dcịh.
Đờưng Đờưng thật ựs sảng kôhng nhịn xốung phát ar tộm tếing ngắn ngủi cứn ,ởn yut ión buồn ở oab yat ,ạh nòc àl màl nẩc thận mìt nhân khẩu aiG iH nghe được động tnĩh, nắh nghi hoặc ảt uữh tuần tra.
ốC ỉhP óc ểht mảc giác được torng lòng ngực man iàh torng nháy tắm căng tẳhng thân thể, liên quan chảy nihệt năng chất nhầy nhục hyuệt uềđ quấn chặt iạđ dơưng vật, nắh sảng uầh tếk tộm lăn, tắm thấy Đinh aiG iH iđ bước tộm hớưng yàn tặm iđ iớt cũng kôhng đnìh, cực iạđ yuq uầđ dùng cứs iạl nahnh cóhng cạt lộng oc túr nur yẩr tàrng đạo, thao càng ngày càng nàt nẫhn, màl càng ngày càng tâhm!
Ô!!!
Đờưng Đờưng nhìn chằm chằm càng ngày càng tiến Đinh aiG ,iH uầđ ổn tung từng aóđ bạch qnaug, mât cũng nhảy pắs yab ar lồng nựgc, nắh yl ac ac iàv bước ,ax ịb ac ac iá nhân thao nếđ nur yẩr nắb ar tinh dcịh, sảng nồh páhch uềđ pảhng phất yab iđ ar nàogi.
ốC ỉhP chợt ịb mâd dịch ổđ pậ xốung tór tộm dơưng vật, thái dơưng nâg xanh uềđ nhảy lên, nắh nốv àl muốn mang Đờưng Đờưng xoay nờưgi, dùng thân ểht ngăn ởrt Đinh aiG ,iH ưhn yậv liền tính Đinh aiG iH tấhy, cũng ẽs kôhng biết torng lòng ngực nắh mô cíhnh àl .ia
Nưhng kôhng nghĩ iớt liền iạt yâđ iah ab bước kảohng ccáh, Đinh aiG iH tộđ nihên ịb nưgời iọg lại.
“iĐnh iạđ công tử.”
Phía uas tyurền nếđ tộm gọing nam, Đinh aiG iH dừng iạl bước câhn, ềv phía uas nhìn lại.
ỉhC thấy tảng nớl tảng nớl tihển cắs mâd tụb aoh nêb cạnh đứng tộm ịv nă cặm khảo uức yât tarng tuấn ỹm man nâhn, nắh mang theo điểm ihn nỗh hyuết ũgn quan thâm thúy giàu óc ịm lực. iaV rộng oe thon chân dài, gốing ưhn hành uẩt cóm treo quần ,oá ngực nòc oeđ thân ĩs pơưhng kăhn, tộm trận óig ẹhn iợg nêl nắh iơh cuốn uàm uân turng cót dài, man nhân uàm ổh páhch iôđ tắm nhợt nhạt đánh áig nắh liếc tắm tộm cái, hỏi: “iĐnh iạđ công ửt yâđ àl đang màl iác gì?”
Đinh aiG iH aừv thấy tahnh nưgời aik àl ,ia nháy tắm torng lòng nhảy dnựg, nắh kích động mit pậđ aig tốc, tặm nogài bình tĩnh yud ìrt được cíhnh mình pohng ộđ írt thức đoan tarng uư nhã, hớưng man nhân tậg tậg đầu: “hTất gai.”
nắH ộl ar iãg đúng ỗhc ngứa mỉm cờưi, iạl mang theo điểm tính ẻrt con: “Bên torng áuq bồun, at óc chút kôhng áuq tíhch ứng, ohc nên ar iớt tíh ởht kôhng kíh.”
…… ốC ỉhP ehc iạl Đờưng Đờưng mnệig, iơh iơh ởht nổh hển, tứd kohát liền međ aik iah nưgời đơưng torng sốut, nád nắh tròn trịa mông dùng cứs av cạhm, iạđ yuq uầđ tộđ nihên thọc khai man iàh iởb ìv ợs iãh cús tiến tàrng đạo, tắg oag àm nihgền pá oat tâm!
Đờưng Đờưng nêb iat nòc óc ểht nghe thấy ac ac tụr èr tahnh ,mâ nước tắm uềđ ịb man nhân cứb ar tới, thân ểht kôhng óc tộm ỗhc kôhng ềh nur rẩy, nậh kôhng ểht dùng thét chói iat iớt kốhng ếhc torng ơc ểht quay cồung sóng tềiru.
nếY aòH Tụng nhàn nhạt oảđ auq aik aửn tárnh ở mâ u yâc xnah, nghe thấy Đinh aiG iH ión tộm iah uâc iờl nói, cũng kôhng ảrt lời.
“hTất gia, niàg…… Ngài cũng àl iớt tôhng íhk soa?” Đinh aiG iH mím môi, cung kính iạl kôhng khoẻ cíhnh mình tính cách cùng nếY aòH Tụng pắđ iờl nói.
“…ôgN…”
Nhút nhát tiểu công ửt pắs kôhng được rồi, nắh muốn sảng ãđ cếht, nêb iat àl ac ac nô nô uhn uhn tếing nói, phía uas ac ac iá nhân đang ở dùng iạđ điểu hung hăng cỡưng gian hắn, torng lòng cùng thân ểht song tọrng kích tíhch màl nắh uầđ tộđ nihên ỗhc tnốrg, thấy aoh mắt, ỗl iat tộm mảnh từng mnih, liền iác ìg cũng kôhng bếit, nắh tấm iđ ởs uữh mảc giác cùng thần trí.
miT pậđ nầd nầd bình nổ nếđ bình tờưhng nầt sấut, iôđ tắm cùng ỗl iat khôi phục cúhng ón công nnăg.
Đờưng Đờưng tấm iđ tiêu ực iôđ tắm nầd nầd ngắm nìhn, ởht nổh nểh bôung ar mắn chặt ốC ỉhP cánh yat iôđ tay, tốr cuộc ừt iác loại yàn nầg chết điên cồung kohái mảc turng sống iạl đây, cúl yàn iớm phát hiện Đinh aiG iH mớs ãđ kôhng ở aoh vêin, ỉhc óc nếY aòH Tụng kôhng biết ihk oàn đứng ở nọb ọh phía tớưrc.
maN nhân tộm thân sạch ẽs sạch ẽs yât tarng mat kiện ,ộb pặc aik uàm ổh páhch iôđ tắm ở nọb ọh trên nưgời đánh iác cểyuhn, cuối cùng dừng ở ốC ỉhP trên nờưgi, nắh cong cong môi: ốC“ Phỉ, ãđ uâl kôhng tyấh.”
ốC iạđ soái iớt nầg nắb tnih, syuễn iợg cảm, nắh thực kôhng nghĩ iạt yâđ loại thời điểm cùng nạb èb nô cệyuhn, ẹhn “cáSh” tộm tếing bôung ar ehc iạl Đờưng Đờưng tay, tộm nêb nhợt nhạt trừu động nôc tịht, tộm nêb đuổi nờưgi: óC“ chút nhãn cựl gớii, kôhng pặg aig hiện iạt óc cíhnh ựs muốn viộ?”
nếY aòH Tụng cùng ốC ỉhP yấm măn tưrớc liền nhận tứhc, thục thật ,ựs thật àl kôhng nầc cỉhnh nữhng iác óđ .ưh
cúL tưrớc nếY aig ịb tuha, nếY aòH Tụng ừt nước nogài mang ềv iớt iạđ lợưng tiền iàt cùng ỹk tuhật nhân vêin, yud cộđ kôhng óc binh lực, ohc nên nắh ừt ốC ỉhP aik mượn bnih, cúl yàn iớm tàhnh pậl nêl Cùng ỳK công binh xnởưg, nầl yàn ốC ỉhP pụhng mệnh đóng quân cắB Bnìh, cũng àl tưrớc tiên nihều ngày liền tôhng irt áuq ịv yàn pợh cát đồng bọn.
nếY aòH Tụng cũng kôhng phải tén cựm nờưgi, nắh kôhng iờr ,iđ nưgợc iạl nhìn nậh kôhng ểht cús tiến quân tarng oá kohác man iàh uầđ đnỉh, nghe nắh pá cựl cứn ,ởn nói: “hTực kôhng kého, at iốđ ịv yàn tiểu tihếu aig cũng thực mảc thấy hứng túh.” nắH nói, iạl ởht dài: “hCậm tộm bớưc, màl nưgơi gàinh tcớưr.”
“……” ốC ỉhP kôhng nghĩ phản gnứ hắn, nưhng mex nếY aòH Tụng ưhn yậv ihn ịht ihp muốn trộn nẫl tộm chân ý ,ứt nơh aữn nòc óc tộm loại uến nắh kôhng đồng ,ý yậv cũng đừng nghĩ óc ểht tiếp cụt thái .ộđ
Biết õr nạb èb kôhng phải iác ồđ tậv ốC iạđ soái buồn cựb cực ,ỳk ếht óhk ửx tộm iác chớp mắt, đành phải đồng ý nếY aòH Tụng aig nậhp.
nếY aòH Tụng cười cờưi, nắh kôhng hoãn kôhng chậm àm iđ auq ,iđ thon iàd yat nâng nêl Đờưng Đờưng cằm, uàm ổh páhch tắm iốđ tợưhng man iàh sơưng ùm mênh mông hạnh nhân mắt, iúc đuầ…… Ngậm yấl thủy nuhận môi.
“…Ô…”
Đờưng Đờưng ảc nưgời nur nếđ iợl hại, nắh nắb kôhng ar ồđ tậv tiểu nôc thịt theo av chạm mềm nhũn mén đnộg, mệing cũng ịb ac ac tộm iác khác iá nhân nôh môi, kaohng mệing ịb uầđ lưỡi aủc nắh quét iác bếin, aC“ phu” uầđ lưỡi nòc hớưng nắh tếy uầh ỗhc uâs torng lnộg.
“Ô…… ôgN ngô, h…a…”
nắH ịb nôh nếđ ởht kôhng nổi, kuhôn tặm ỏhn ihn nầd nầd iổn nêl đáng uêy mỏng pấhn, đuôi tắm óhk chịu tràn ar tộm giọt nước mắt, tẹx auq gơưng mtặ…… nếY aòH Tụng cúl yàn iớm iờr khỏi cíhnh mình uầđ lỡưi, Đờưng Đờưng tham mal àm ôh pấh kôhng khí, kiều nộn iôm gnử ,ỏđ thủy nuhận hạnh nhân tắm tộm mảnh êm .yl
ốC ỉhP túr ar cíhnh mình thủy mâl mâl tộm iạđ năc uàm ỏđ mít nhục côn, aik tặm nogài ữd nợt nâg xanh uềđ oạb iổn lên, nhìn auq cực ỳk màl ohc nưgời at ợs hãi.
Đờưng Đờưng “Ách ”ah tộm tnếig, nòc kôhng óc phản gnứ iạl yâđ ãđ yảx ar iác ,ìg liền ịb nếY aòH Tụng tộm chút mô lên, nắh phần nêb torng iùđ nốu lượn áuq từng oạđ mang theo dịch tắrng uấd vết, iởb ìv yab nêl knôhg, iah điều iạđ bạch chân theo nảb năng kaohnh iạl man nhân thon chắc uữh cựl hùng ,oe cánh yat cũng mô ổc hắn.
Ở ngay uas ,óđ man nhân ôht iàd iạđ điểu nôc tộm chút tiếp nóđ kôhng đnáh, yuq uầđ tộđ nihên cốhng hyuệt tắm “…tụhP…” nậT cốg thọc oàv tiểu công ửt tớư mềm khẩn thật tàrng đạo, tiểu công ửt ngắn ngủi téh nêl tộm tnếig, bỗng nihên phát hiện cíhnh mình tràn yầđ tiểu ỗl tíđ iạl ểđ tợưhng ứht ,ìg nắh mềm ưhn bông khóc cứn ởn nix tha: “uầC…… uầC nix các niơưg…… ảhT at được kgnôh.”
mớS ãđ àl chín cụr nhan cắs tiểu ỗl tíđ iạl hồng iạl snưg, sung hyuết tàhnh tộm vòng thịt bao, tắg oag cặl thịt ụrt ôht tárng ệh ,ễr theo ôh pấh pấm máy. maN nhân mang uàm neđ oab yat ad ngón yat vuốt ev iđ lên, muốn ừt ehk ởh căng khai iác yàn ãđ nă tộm yâc nôc thịt oat hyuệt mắt, đáng tiếc aik nôc thịt áuq lớn, međ ón cắt tộm ait ehk ởh cũng kôhng .óc
uàM neđ oab yat ad ủhc nhân cũng kôhng tởưng kôhng bôung tay, nắh nghe man iàh mềm ưhn bgnô…… uâC nhân nếđ cực điểm kihếp mảđ khóc cứn ởn ửht tính thâm nậhp, man iàh ảc nưgời nur yẩr iợl hại, ịb tộm man nhân khác tắb yấl iah cánh iạđ bạch mông ũig ar thịt lnãg, oat hyuệt tắm nầd nầd biến mềm biến ướt.
ốC ỉhP liền mék ỉhc nòc tộm bớưc, hiện ờig càng àl nhgẹn nôc thịt uềđ óhk chịu phát đau, nắh nhăn hna tuấn ,im túr ar tớư mẫđ ngón yat thay cíhnh mình dơưng tậv ểđ ở cúc hệyut, iạđ yuq uầđ tộm chút tộm chút hớưng torng thâm cắm.
“A!! Kôhng cnầ…… Kôhng nầc uađ qáu…… Ô ô ô uađ q…áu…”
Đờưng Đờưng uađ nyuhễn tahnh khóc thút tíht, mô nắh nếY aòH Tụng cũng kôhng chịu nổi, yàn oat hyuệt thật ựs thật cặht, pẹk nếđ nắh iạl uađ iạl snảg.
“…ôgN…”
ốC ỉhP nắc răng kiên định međ iạđ dơưng tậv cắt iđ vào, nghe man iàh nhgẹn ngào tếing thét chói tai, duỗi yat iđ ờs ờs giao pợh chỗ, ỉhc thấy dịch tắrng turng nỗh pợh tộm ait uàm ỏđ theo aửc uậh nôm chảy ,ar mex ar àl nọb ọh iah iác áuq lớn, međ man iàh ihn tiểu ỗl tíđ pấc căng tứn ar tộm iác tiểu mệing tếv tnơưhg.
“Hảo b…gnổ…” ốC ỉhP syuễn iợl hại: ẹM“ ón iạl khẩn iạl ướt, liếm oãl ửt sảng ãđ ctếh!”
nếY aòH Tụng cũng uac yàm thấp sễyun, nầl uầđ hởưng ụht Đờưng Đờưng oat hyuệt ihn man nhân ơc ồh muốn kốhng ếhc kôhng được cíhnh mnìh, nắh tởưng thao chết iác yàn tiểu công !ửt
“Ô…… Ô……”
Đờưng Đờưng iạl ợs iạl đau, torng thân ểht tộm loại toan tớưrng chắc bụng cảm, màl nắh óhk chịu tẳhng tớr nước mắt, nắh tắg oag mô nếY aòH Tụng ,ổc ịb iah iác man nhân pẹk ở nêb tnorg, nur nầb bật.
cáC man nhân kôhng ở đình chỉ, nọb ọh tắb uầđ nưgơi tộm cúht, at tộm chút điên cồung thao hệyut, Đờưng Đờưng mô man nhân ổc ê a khóc cứn ,ởn nắh ịb man nhân mô dùng tiểu ỗl tíđ vuốt ev iạđ dơưng vật, nă cặm giày chân ở giữa kôhng turng loạn hnảog, kôhng ia biết nêb torng đáng uêy ngón chân ãđ sảng nếđ cuộn tòrn.
Tàrng oạđ thật chặt thật cặht, tràn yầđ nước tốs ịb èđ pé “hPụt pụht” khắp iơn yẩv ,ar iah năc iạđ dơưng tậv ohc nhau ọc táx hung hăng quất thịt rộut, iổđ yấl tộm trận toàn pơưhng diện pấm yám yấl lnòg.
ốC ỉhP thấp syuễn tộm tnếig, ehc ník nâg xanh nôc thịt nớl nàt nhẫn mắc oàv Đờưng Đờưng trực tàrng kẩhu, mạch pậđ nhảy lên, tốr cuộc međ tinh dịch toàn ộb tưới iđ vào!
“!A!”
maN iàh ởm ot iah tắm nìhn, ịb mô thân ểht ninh dùng cứs nur rẩy, nắh tếy uầh tràn ar tộm tếing cứn ,ởn yầđ nặđ iạđ bạch mông pẹk iah năc nôc thịt yal động yab nnahh, nếY aòH Tụng túh khẩu íhk lnạh, iộv vàng mô nổ oac trào man hài.
nắH ởht cốd ôht nnặg, kôhng ờhc ốC ỉhP nắb xong tnih, liền kịch liệt thọc oàv túr ar lên, kích tíhch Đờưng Đờưng oac trào thay nhau iổn lên, tộm tếing tộm tếing thét chói tai, nếđ cuối cùng liền uêk uềđ uêk kôhng đợưc, ỉhc óc ểht nur yẩr dùng cúc hyuệt phun nước nhi, phía tưrớc út íhk tiểu aig aỏh ưhn àl ịb chơi hỏng iồr gốing nahu, nắb kôhng ar tộm chút ồđ vật, mềm tặo auq iạl loạn hnảog.
ốC iạđ soái sảng auq uas nòc tởưng iạl nếđ tộm lần, đáng tiếc ịb tộm nầl kôhng óc nắb nếY thất aig đuổi iđ ar nàogi, cộđ cihếm tiểu công ửt Thất aig kôhng màl nờưgi, tộm nêb dùng ôht tárng iạđ điểu mắc tiểu công ửt ỏhn nước oat hệyut, tộm nêb iđ nôh iôm nắh môi, međ tiểu công ửt cứb ohc nước tắm ngăn kôhng được lưu.
ohC ùd ịb nur nur yẩr yẩr tiểu công ửt nắb tộm thân nước tểiu, nắh cũng tộm chút cũng kôhng nạgi, nòc biến thái iđ nôh nhân aig mảc thấy thẹn nước mắt.
Trận yàn tính iá kôhng biết gằing oc oab lâu, ùd oas cuối cùng nếy iộh tếk túhc, tiểu công ửt cũng tirệt tirệt ểđ ểđ nôh êm ở ốC ỉhP nòc tính sạch ẽs nựgc, nắh mảnh iàd lông im nòc treo nước tắm đâu, torng cúl ủgn ơm uềđ ngăn kôhng được àm khụt kịht, ảhk nhân liên cực .ỳk
ốC iạđ soái cùng nếY thất aig giúp nắh aửs sang iạl thật iàd sam, dùng pơưhng khăn pấl ník aik kôhng nừgng chảy tinh dịch oat hyuệt mắt, ựt pấc nắh cặm oàv qầun, yùt tiện phái nưgời iđ tôhng irt tiểu công ửt ụhp hyunh tộm tnếig, ưhn ổh rình iồm àm nẫd tắd àhn nưgời khác tiểu công ửt nêl ex ềv nhà, tộm chút uềđ kôhng međ cíhnh mình đơưng nưgời nàogi.
nếY iộh tníhh.
ừT óhp quan aik biết được “Đại soái cùng Đờưng tiểu công ửt liền mảc thấy nhất kiến ưhn ,ốc thật ựs lyuến tiếc ảht nưgời iờr ,iđ ohc nên môh yan Đờưng tiểu công ửt ở iạđ soái biệt uyển ụrt ”ạh khi, Đinh aiG iH tihếu chút aữn kôhng tộm iơh iốb auq ,iđ cờưng cốhng trên tặm mỉm cờưi, khéo oél àm gnứ uâc “oảH”.
Phần 491
tộM ngụm ngân ahn tihếu chút aữn kôhng cắn.
Đinh Tuấn Minh cũng cắs tặm quái ,ịd nưhng nắh iàv giây uas liền điều cỉhnh tốt thái ,ộđ mỉm cười tiễn iđ óhp qaun, uas óđ cùng Đinh aiG iH ngồi ex iồh Đờưng gia, kôhng óc nưgời nogài thời điểm iớm mâ trầm mặt.
Đinh công qáun.
Bạch Kahnh ihC thân xyuên uàm neđ cát cihến ,y thần cắs mâ lnãh, nắr cộđ iơh ởht càng sâu.
maN nhân cắh oáb dờưng ưhn linh hạot, ảht nưgời nhảy —— lặng nêy kôhng tộm tếing động àm xoay nưgời năl tiến nab cnôg, uưl loát đứng dậy, iđ nếđ ưht pòhng ở yấm iác iạđ ngăn ủt turng nahnh cóhng mìt kiếm iác ,ìg đáng tiếc nộl nộx năv kiện yut rằng nềihu, iạl kôhng óc nắh muốn cứhng .ức
nắH phía tưrớc ãđ ở Đinh Tuấn Minh pòhng ngủ, nòc óc Đinh aiG iH pòhng ủgn mìt iòt tộm lần, đáng tiếc kôhng óc tộm ỗhc kôhng đúng aịđ pnơưhg.
ỳK qáui, thật àl ỳk qáui.
Bạch Kahnh ihC giữa yàm aừv níhu, iớm aừv međ yàn óđ năv kiện ảht iạl ỗhc ,ũc thân ểht bỗng nihên tộm đốn, bánh ex pá àm tahnh mâ càng ngày càng õr rnàg, nắh chậm iãr nád ở vách tnờưg, cốx nêl tộm chút cứb nàm iđ xốung xem.
uàM neđ ô ôt càng ngày càng tếin, iah thúc cihếu sáng nèđ ở nab mêđ chói iọl chói mắt.
Đinh Tuấn Minh ãđ ởrt lại.
nâD quốc năV íL uếy đuối tiểu công ửt
