Chương 359: triều đình thiên: Mười bốn 【 hỏa táng tràng Thái Tử mặt mày buông xuống: Lão sư, cô rất nhớ ngươi ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 0.93756【giá cả: 0.93756】
“gNhe nói, Hàong uậH pậl cứt lốung cnốug, muốn dùng cúhng at nơưng nơưng aủc iồh nôm iớt nãv iồh cíhnh mình tahnh dnah, tấb áuq nàng khuê turng cùng hàong ếđ nél túl trao nhận sinh ạh cụL hàong ửt ,ựs hoàn toàn uêk nàng cùng aik ảt tớưng ủhp iạđ công ửt kôhng mád nẩgng đầu, iôs iổn đóng aửc kôhng ar iah nyàg.”
“iHện ờig yàn tihên ạh nưgời iôđ tắm uềđ ở nhìn chằm chằm Hàong Tợưhng nhất ửc nhất đnộg. Hàong Tợưhng cũng àl động giận ,ữd mệnh lệnh iạĐ ýL ựT art õr tốr cộuc, iác yàn Hàong uậH hoàn toàn ngồi kôhng đợưc, iộv vàng iđ Dỡưng mâT Điện uầc tnìh, nghe ión ,a aik tộm ngày Dỡưng mâT Điện iôt kôhng tí tậv tarng írt nih.”
Tiểu thái giám ión nói, ữgn íhk óc chút đáng tếic: iA“ thừa tnởưg, kôhng iah ngày Hàong Tợưhng liền iạl ịb aửr yat màl canh tahng Hàong uậH hống hảo, mệnh lệnh kôhng ềh tra, nòc međ aik cụL hàong ửt nhận ởrt về.”
nắH tiếc nuối tộm iác chớp mắt, phân biệt õr phân biệt ,õr iạl cười mủt mỉt ẹhn gnọig: “Bất áuq cũng đúng àl ưhn thế, iớm uêk ừT ihp cùng Hàong uậH iốđ nịhgch lnê.”
ừT“ ihp nơưng nơưng àl iác nàt nhẫn cộđ ,cá trực tiếp uêk ừT aig nhất phái nưgời tợưhng tấu, ổs noc bông tyuết ihn dờưng ưhn pihêu tiến iộN Các, buộc Hàong Tợưhng ửx írt Liên hàong uậh cùng ảt tnớưg. aiK ịhN hàong ửt cũng ịb cúhng at nưgời kyuhến kíhch iọm cyuhện uềđ phải mìt cụL hàong ửt pihền táoi, màl ohc ịv yàn tiểu thần đồng tahnh danh iôh thối kôhng ngửi đợưc. Hàong uậH cùng cụL hàong ửt ựt nihên cũng kôhng mac lnòg, iạl cùng óhc điên dờưng ưhn nắc nưgợc iạl ởrt ,ềv mất tắc, nưhng xuất cắs đuâ.”
Gaing Nihgêu biểu tình nhàn nạht, khóe iôm iợg nêl tộm chút cười lnạh. aiG Định ếĐ hành đnộg, nắh cũng kôhng mảc thấy đáng tếic, iởb ìv aik oãl đông yât phản ứng, tất ảc iạt nắh ựd kiến nêb tnorg.
aiK cíhnh àl nắh uâ mếy ữn nhân cùng nhất kiêu ngạo ihn ,ửt uến àl iởb ìv ểht diện kôhng nhận ạh iốđ pnơưhg, aik ngày uas iạl tởưng nhận ởrt ềv ãđ óc ểht kôhng óc ễd dàng ưhn vậy, ựt nihên ỉhc óc ểht căng ad đầu, ạh ỉhc međ Liên aiG nậV nhận ởrt .ềv
nếĐ nỗi, ừT ihp cùng ịhN hàong ,ửt ……a Liền iọg nọb nắh cùng Liên hàong uậh óhc nắc óhc iđ tôhi.
Gaing Nihgêu ím tắm iơh ,ũr nhìn cíhnh mình torng yat khăn gấm, kôhng nahnh kôhng chậm phân phó: “Cấp tặm khác iàv ịv iạđ nhân tôhng iác tin, ngày iam mâl tềiru, nầc phải óc òrt yah nnìh.”
Tiểu thái giám cung kính đồng ,ý uầđ nòc kôhng óc nâng nêl tới, liền iạl nghe Thái ửT lạnh nhạt tahnh .mâ
“Lão ưs nẫv àl kôhng chịu thấy ôc soa?”
aừV ión nếđ iác này, tiểu thái giám phía uas lưng nháy tắm tất ảc uềđ àl ồm iôh lnạh. nọB ọh yàn óđ Thái ửT mât púhc, uềđ àl liền thân aig tánh mạng uềđ mắn ữig ở Thái ửT torng tay, biết nếđ ựt nihên os màl nưgời nihều tộm .tí
ỷT nưh……
Thái ửT iạđ nịhgch tấb oạđ ihc tâm.
nắH nuốt nuốt nước mnếig, óhk ửx ỏhn gọing nói: “hTừa tớưng nix nghỉ yảb nàgy. nẫV luôn oác mố kôhng thấy nờưgi, ngài uêk nọb ôn iàt aưđ ồđ vật, cũng uềđ ịb tớưng ủhp quản aig uyển cyuhển iul ởrt v…ề…”
Gaing Nihgêu nghe xong óc chút tấm mát, tặm ôv biểu tình ũr mắt, torng lòng iạl toan iạl đau.
nắH ảuq qyuết àl óc ểht nẫv luôn tạg oãl ,ưs màl aik ờhc cús sinh kôhng bằng ,ựs nưhng Gaing Nihgêu àl tihệt tình muốn cùng thừa tớưng qaung minh cíhnh đại, uâl uâl iàd iàd ảc đời, àl mah nắh ảc nờưgi. ựT nihên muốn đánh ỡv thừa tớưng torng lòng nắh vĩnh viễn uềđ ỉhc àl iác iàh ,ửt loại yàn nă uâs néb ễr ý tnởưg.
ưhT pòhng iộn kôhng íhk pá lực, tiểu thái giám međ uầđ thấp càng tấhp, uas tộm iồh iớm nghe được Thái ửT tộm tếing ión kôhng nên iờl àl ỡc oàn mảc cúx than nhẹ.
“uhCẩn ịb nựga, ôc iđ pấc oãl ưs tỉhnh an.”
Tiểu thái giám tộđ nihên ẹhn nàhng ởht ,ar bừng tỉnh kinh giác phía uas lưng ãđ mướt ồm hôi, nắh nuốt nước mnếig, cung kính đáp.
“úĐng vyậ.”
—
ủhP Thừa tnớưg.
Đờưng Đờưng môh yan xyuên thân nơđ cạb uàm xanh ơl xiêm ,y cặm phát ỉhc dùng tộm yâc yâc trâm nãv kởhi, ngồi xốung ở nêb aửc ổs ýuQ ihp trên gnờưig, uàm xanh ơl tạv oá tùng tùng ũr xnốug. nắH ũr tắm nhìn qyuển sách trên yat cốun.
ảuQ nihên tộm ộb tahnh ãhn ưhn túrc.
ưhT pòhng nôm ịb nưgời ừt nêb nogài yẩđ ,ar phát ar vang nhỏ. ãG ias tặv tặm ủ yàm ê oàv cửa, iđ nếđ nắh nêb cạnh trạm hảo, tahnh mâ èđ tấhp: “Đại nâhn, Thái ửT iạl mang theo ễl tậv iớt iáb p…gnỏh…”
Đờưng Đờưng nheo mắt, bình tĩnh tậl auq tộm :ờt “ôhKng tấhy, uêk nắh ởrt về.”
ãG ias tặv đành phải “Ai” tộm tnếig, iạl tặm ủ yàm ê iđ ar nàogi, iốđ tặm Thái ửT điện ạh tặm lnạh.
ýuQ ihp trên gờưing póhng tộm tơưrng nàb vnôug, tặm trên tộm chén àrt ỏhn ãđ lạnh thấu tấhu. Cũng kôhng ịb bưng nêl iớt uống tợưhng tộm nụgm.
Thừa tớưng torng yat mầc qyuển scáh, nhìn quen tuhộc ơht ,ừt nầd nầd thất tầhn, thật uâl sau, iớm ởht iàd tộm iơh thấp niệm tộm câu.
Nưhng nắh kôhng nghĩ tới, uâc yàn ơht ừt niệm ar tới, nogài aửc ổs liền óc nưgời ẹhn gọing tiếp tộm câu. Tahnh mâ aik Đờưng Đờưng ngày ngày nhge, nghe xong chín năm, ừt iàh đồng non tớn iãm ohc nếđ hiện ờig ưhn yậv mang theo lạnh nạht, torng sáng tihếu niên mâ nal sanh n mông .w
Đờưng Đờưng quay uầđ ,iđ nhìn nếđ aửc ổs giấy láong táohng uâc aọh ar nắh nuôi nớl iàh ửt thân ảnh, mâ cắs nhàn nạht: “iĐện ạh ihk oàn tiớ?”
Nogài aửc ổs trầm cặm tộm iác chớp mắt, ơm ồh cắh hnả nhìn kôhng ar ẻv tặm aủc hắn, ỉhc óc ữgn íhk óc ểht phân biệt õr ar iàv phần yủ kuhất cùng ổhk ởs mảc xúc.
“Vẫn chưa iớt oab luâ.”
Đờưng Đờưng ở ưht pòhng iộn nhìn kôhng tấhy, hiện ờig nêb nogài ạh tiểu tếyut, Gaing Nihgêu đứng ở aửc ổs bên, tyuết cạl yầđ nắh ảb vai. nắH nốv àl tắrng nõn cắs tặm hiện ờig tiếp nậc bệnh tạrng iát nợht, uêk iôm cắs càng thêm diễm ,ệl tặm yàm nhàn nhạt ệl íhk cũng thâm cúht, nòc óc điểm ổhk ởs ý .ịv
nắH lông ạuq dờưng ưhn lông im iơh ,ũr kôhng mád nhìn iớt aửc ổs trên giấy bóng dnág, thấp thấp ơm ồh uầl bầu: “Lão ,ưs ôc tấr ớhn niơưg.”
Gaing Nihgêu nòc tởưng ión káhc, nưhng ủhp Thừa tớưng cũng óc hàong ếđ nờưgi, nắh iôm giật gậit, iạl nhấp nấhp, nuốt xốung cíhnh mình iạđ nịhgch tấb oạđ mât .ưt
aửC ổs iộn nhất thời na tĩnh xốung dớưi, Gaing Nihgêu trên iav tích póg tyuết dày, iồh lâu, nêb torng tyurền nếđ tộm tếing nô uhn turng mang theo ax cách tahnh .mâ
“hTần môh yan thân ểht kôhng kohẻ, e ợs ohc auq bệnh íhk pấc điện ,ạh điện ạh ảht iđ ềv tưrớc đi.”
Gaing Nihgêu torng tắm hiện nêl ôc đơn, neđ náhnh torng hná tắm nặng ,ền cười cờưi:
“oảH…… ôC nghe oãl sư.”
Thái ửT ãđ óc yảb ngày kôhng óc pặg auq thừa tnớưg, torng lòng tởưng niệm iợl hại, cuối cùng iờr iđ khi, nẫv àl kôhng nhịn xnốug, quay uầđ iạl nhìn táohng auq aik aửc ổs trên giấy láong táohng cihếu ar thừa tớưng thân ảnh.
aửC ổs trên giấy thừa tớưng nêihgng nưgời àm nồgi, phát gian ỉhc trâm tộm yâc ngọc târm, aựt ồh xyuên oá rộng yat iàd mỏng ,y torng yat mầc tộm qyuển thư.
Gaing Nihgêu hná tắm ểđ ộl ar tham lếyun, uầh tếk trên dưới chen chúc tộm iác chớp mắt, pảhng phất ịb định ở ủhp Thừa tớưng trên tặm đất, kôhng iờr .iđ
nắH giảo áhp kaohng mệing mềm tịht, ởht ar tộm ngụm mang theo iùm uám tươi sơưng tnắrg, iớm lông im ẽhk nur liễm mắt, xoay nưgời iờr iđ ủhp Thừa tnớưg.
Bông tyuết ừt giữa kôhng turng uâs ník iơr xnốug, yâl dính tợưhng nưgời ọn uầđ vai, yâd tộc cót gian cặm phát trộn nẫl bcạh, ưhn àl uầc àm kôhng được tiếc nốui.
—
môH sau, mâl tềiru.
aiG Định ếĐ uêk iạđ thái giám tyuên cọđ táhnh chỉ, ảuq nihên ữig nìg Liên aig cùng Hàong Hậu, yùt tiện yẩđ ar iđ iah iác nưgời chịu iột thay pấl ník ừt ừt cúhng kẩhu. cáC tirều thần iạđ cấhn, kôhng mád tơưng ưhn yậv nihều áb tánh mnệh, trên tặm tyuết cồhng chất bạch cốt, cuối cùng ếht nưhng màl auq loa, thậm íhc bôung aht uầđ ỏs yâg tội.
uữH tớưng Đờưng Nyugên ưT kôhng đành lnòg, tợưhng uất ión việc yàn nên tiếp cụt art iđ xnốug, pấc pơưhng maN áb tánh tộm công đạo, ịb aiG Định ếĐ tárch ức nghi ờgn táhnh ,ý lệnh cỡưng ếhc phạt iồh ủhp mấc cút ab nàgy, yấl ỳk kihển tcárh.
óC uữh tớưng ív ,ụd ađ ốs tirều thần aựl chọn ob ob ữig mnìh, ốs tí ìv nước ìv nâd ihc tầhn, pật ểht ỳuq iốg Dỡưng mâT Điện nogài cửa, uầc Hàong Tợưhng art õr tham ô tộm .ná
môH yan thời tiết tér lnạh, các iạđ thần ihc gian iạđ ađ ốs uềđ àl auq tuổi aửn trăm oãl giả, đông lạnh nếđ chòm uâr uềđ ở nur nầb bật.
Gaing Nihgêu kohác oá lông chồn ừt Đông Cung iạl đây, nhìn nếđ trên tặm tấđ ỳuq tirều tầhn, tirều thần cũng thấy hắn, ốc nén nur nur iốđ nắh hành .ễl
“ầhTn, tham kiến Thái ửT điện hạ.”
Gaing Nihgêu tậg đầu, iọg iớt tiểu thái gáim: iĐ“ pấc iàv ịv iạđ nhân thêm chút quần ,oá ở nọd yấm iác chậu than iạl đyâ.”
Tiểu thái giám óc chút od ,ựd tiểu mât hớưng Dỡưng mâT Điện ngắm liếc tắm tộm cái, Gaing Nihgêu liền bình tĩnh nói: iĐ“ tôhi, yảx ar cyuhện ôc ụhp thcár.” Nói, liền uêk Đông Cung tiểu thái giám cùng nắh cùng .iđ
iàV ịv tirều thần nghe được Thái ửT nói, iôs iổn mảc kích iốđ nắh hành ,ễl Gaing Nihgêu ịb nọb ọh ,ễl iđ hớưng Dỡưng mâT Điện nội.
nêB nogài tirều thần ỳuq tộm mnảh, aiG Định ếĐ torng lòng cũng cíhnh pihền mộun, mex uất cơưhng cũng nhìn kôhng đợưc, tặm yàm turng tràn yầđ iốt măt ihc sắc.
Gaing Nihgêu tiến vào, nắh cũng ỉhc àl auq aol nhìn nắh tộm cái, óc ệl nói.
“hTái ửT tới. môH yan iớt mìt trẫm óc cyuhện ìg ”?a
“Nhi thần môh yan tiến đến, àl tởưng tỉhnh ụhp hàong art õr tyuết iat tộm ,ná ớhc óc màl pơưhng maN áb tánh chết kôhng nhắm mắt, tér lạnh cúhng tirều thần tmâ.”
Gaing Nihgêu biểu tình bình tnĩh, ữgn íhk cũng bình tnĩh, nưhng ión ar ión uêk aiG Định ếĐ iổn trận iôl đnìh, mầc yấl tộm qyuển uất cơưhng liền mén auq ,iđ međ nắh iác trán pạt ar khẩu ,ửt uám tươi mầđ đìa.
nắH giận iôđ tắm uềđ óc ểht toát ar ảoh tinh ,ửt mâ nogan nàt nhẫn nói: “Bất turng tấb hiếu ồđ vật! Nưgơi àl tởưng ión nưgơi uữc uữc hoặc àl nưgơi nơưng iạh chết pơưhng maN áb tnáh? Nưgời khác hiểu mầl nnàg, nưgơi màl ihn ửt ếht nưhng cũng hiểu mầl nnàg! Uổng Hàong uậH yấm măn yan iốđ iãđ nưgơi ưhn thân ,ửt iạl àl iác dỡưng kôhng tnâh!”
Gaing Nihgêu oék oék khóe mnệig, aik mãnh liệt buồn nôn cuồn cộun, èhn ẹhn uám ừt nắh thái dơưng nốu lợưn, nầd nầd chảy xuôi áuq sườn mặt, mằc tyuến iơh iơh căng chặt tộm iác chớp mắt, neđ náhnh iôđ tắm hiện nêl cùng nhau tás ,ý nghe được aiG Định ếĐ mắng nắh lăn, lông ạuq lông im rung động tộm cúht, tás ý biến tấm kôhng tấhy.
nắH ơig yat hành :ễl “úĐng vyậ.”
Thái ửT iác trán ổđ uám ar iạđ đệin, ợs iớt cứm ủđ loại quan iạl mât tộm nur run, nọb ọh iớm aừv iồr cũng nghe thấy iớm aừv iồr torng điện aiG Định ếĐ phẫn ộn tahnh ,mâ torng lòng aửl giận càng sâu, ìv Thái ửT mấ .cứ
Gaing Nihgêu kôhng màl tấb luận ẻk oàn đưa, mang theo tiểu thái giám ởrt iạl Đông Cnug, uếy tớ biểu tình tộđ nihên biến mất, khăn mấg aox aox thái dơưng hếyut, iôm sườn ảx ar tộm iác ộđ cnug, tếy uầh tràn ar tộm tếing cười nhẹ.
“Lão đông yât torng ơc ểht cộđ pá kôhng đcợư.” nắH mât tình sung sớưng ỉn non: “Mau chút iđ mìt chết ,iđ nắh ãđ cếht, liền kôhng ia mád pấc oãl ưs ứt h…nô…”
Tiểu thái giám tắg oag iúc đầu.
nêB kia, Gaing Nihgêu iđ rồi, Liên hàong uậh bưng pộh ồđ nă iđ oàv Dỡưng mâT Đệin, nhìn nếđ các iạđ nhân quỳ, uịd dàng tặm yàm tràn yầđ uư sầu, ữgn íhk uhn uhn kêyuhn:
“Các iạđ nhân yâđ àl àh tất đâu, hyunh tởưrng thật àl ãđ chịu ehc gấiu, nổb cung cũng qyuên cíhnh mình aủc iồh môn, cẳhng ẽl iàv ịv iạđ tầhn, thật ựs muốn cứb ửt nổb cung tộm giới ữn ửt soa.”
Nàng ión đáng tơưhng cực ,ỳk cốh tắm iơh iơh hnồg, mầc khăn mấg ual iah giọt nước mắt, các oãl thần ỳuq tẳhng tắp, mex uềđ kôhng liếc nhìn nàng tộm cái.
Liên hàong uậh nhéo khăn yat yat mắn thật cặht, iạl ởht dài: “níTh, thời tiết yàn tér lnạh, đông lạnh hỏng iồr các ịv iạđ nhân nưhng cíhnh àl nổb cung iột lỗi. ỉhP túhy, nưgơi iđ pấc uêk ựgN Tihện Pòhng pấc các ịv iạđ nhân màl tợưhng tộm chén canh gnừg, iđ iđ nàh kíh.”
tộM ịv cung ữn hành ,ễl đang muốn hớưng ựgN Tihện Pòhng .iđ oãL thần turng óc tộm ịv liền cười lnạh: aĐ“ ạt Hàong uậH nơưng nơưng oảh ,ý tấb áuq kôhng nầc màl pềihn, thần ờhc kôhng lhnạ.”
Nữhng nưgời khác cũng xưng .àl
Liên hàong uậh tộm ngụm ngân ahn tihếu chút aữn kôhng cắn, nàng ngăn iạl phẫn ộn cung ,ữn cũng kôhng ềh phản gnứ yàn giúp oãl đông tây, bưng pộh ồđ nă oàv Dỡưng mâT Đệin.
Dỡưng mâT Điện iộn tộm mảnh nỗh độn, trên tặm tấđ tràn yầđ ồđ ứs ngọc íhk mảnh nhỏ, các cung nhân kôhng mád auq iđ uht tậhp, tắg oag thấp cíhnh mình đầu.
aiG Định ếĐ ngồi ở trên long ,ỷ ổc sườn nâg xanh nòc kôhng óc iđ xnốug, lồng ngực phập pồhng ôht sễyun, tặm yàm tràn yầđ iốt măt cùng ôht bạo.
nầG nhất pihền lòng ựs áuq nềihu, nắh càng ngày càng ễd giận ễd bạo, thấy Hàong uậH tới, cũng ỉhc àl uâs ník liếc nàng liếc tắm tộm cái.
Liên hàong uậh torng lòng nhảy dnựg, uịd dàng uhn nưhợc ỹm ệl kuhôn tặm ộl ar yủ kuhất biểu tnìh, nàng tóg nes ẹhn nàhng àm iđ auq ,iđ međ èhc mang sang tới. nÔ uhn tiểu ý màl nạb aiG Định ,ếĐ ờhc aiG Định ếĐ iốđ nàng ộl ar cắs tặm tốt, iớm uhn uhn nưhợc nưhợc nhắc iớt nogài điện ,ựs nêb iốg pohng ưhn yậv tộm tổhi, aiG Định ếĐ càng nghĩ càng óc oạđ .ýl
ảT tớưng àl nắh uậc me ,ợv Hàong uậH àl nắh êht ,ửt liền yàn tihên ạh uềđ àl aủc hắn! Tham ô ựs ión nếđ cùng cũng àl nắh hàong aig việc ,ưt yàn giúp yậc àig nêl tặm ồđ vật, cùng đáng chết Đờưng Nyugên ,ưT óc iác ìg ưt cách núhng yat hàong aig vệic, nắh đờưng đờưng auv aủc tộm nớưc, ếht nưhng liền oảb ộh cíhnh mình nưgời tơưhng qyuền iợl uềđ kôhng có??
nòC óc Thái ,ửT iôđ thầy òrt yàn gốing nhau đáng gậin!
Tôhi, màl Gaing Nihgêu đơưng nihều măn ưhn yậv Thái ,ửT hởưng ụht nihều măn ưhn yậv ữrt quân iãđ ngộ, nắh cũng ,ủđ uến hiện ờig ựs tình iạb ,ộl aik nắh cũng nên ohc cíhnh mình uâ mếy ihn ửt nờưhng đnờưg!
Phần 464
aiG Định ếĐ tặm yàm iốt măt càng sâu, torng lòng ưhn àl óc tộm đoàn pá kôhng được aỏh dờưng ưhn ở tihêu đốt, mâ trắc trắc nói: “ờưĐng Nyugên T…ư…. Trẫm ìv diệt ừrt hắn, thật đúng àl oah nổt mât htếyu!”
—
ủhP Thừa tnớưg.
Đờưng Đờưng uống àrt yat nur tộm cúht, thủy iás nếđ nắh tạv ,oá nắh iạl kôhng rảnh ol iác này, bôung chén trà, nô uhn hná tắm lạnh lnùg.
“ưgNơi ión iác ?ìg iạĐ thái giám pộh ồđ nă iộn điểm tâm, nỗh loạn nàh thực tná?”
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
Gaing Nam, tơưng pấc iá ồđ tắd ơt hồng iạđ ohn ềđ bút, aừv muốn trên giấy viết ar nảb thân mex tọrng nưgời được cọhn, tộđ nihên đánh iác rùng mnìh.
A a a a nhìn nếđ iạđ aig bình lậun, aik 99 liền chậm iãr vếit, ngày iam Thái ửT chịu khổ, viết uam ión óc ểht óc được tộm cơưhng ttịh!! nòC óc ah môh yan nốv ĩd ión ohc iạđ aig lộng oạb quân ựt tihêu tứrng màu, nưhng turng gian pạt chết ,at liền iam aik .ổb Tuhận tiện iồh iạđ aig tộm chút qyuển sách yàn cáx thật ỉhc nòc iạl óc iah iác ếht giới liền phải toàn năv tếk túhc.
,iA tộđ nihên oảh lyuến tếic.
