Chương 133: tiểu tể tử, không sợ ca ca cho ngươi cắn rớt sao ( khẩu giao? Thịt )
>Hệ thốnggiá cả: 1.30988
Tưrớc tắm man nhân ỡd xốung ngụy tnarg, trên tặm nắh aik óhp ơt vàng tắm kính uas khóe tắm dạng ỏđ ửng, lười nhác iơh iơh nêihgng đầu, cười ưhn kôhng cười đánh áig nọb ,ọh xốung chút aữn xem, aik ỉhc nhợt nhạt páđ ở uầđ iốg ủht đoạn oánh oánh aựt nọgc, tốđ ngón yat thon dài, iah ngón yat gian pẹk tộm viên oac nồhng tuhốc ,ál uàm ỏđ tươi hná aửl ở đỉnh cốb cháy lên, èhn ẹhn từng tợđ từng tợđ sơưng khói chậm iãr pihêu nát ở pòhng ệv sinh torng kôhng khí, càng điền iàv phần mông lnug.
Kôhng iợđ ab iác tihếu aig ảrt lời, uêy tinh dờưng ưhn Đờưng oãl ưs cười tộm tnếig, uầđ ngón yat nạđ cạl điểm điểm khói bụi, nắh tahnh mâ ẹhn nnàhg, mang theo tộm ait ụd hống cùng nảt nạm nói: “uQán rab cũng kôhng phải àl tiểu bằng uữh óc ểht iớt aịđ pơưhng ……a Hiện iạt uềđ ãđ ễrt ếht này, nogan cọh sinh nên oảh oảh ở àhn nủg.” nắH ẹhn nàhng mâ cắs nô uhn cực :ỳk “aogNn, các nưgơi ủhc nihệm pớl ol lắng các nưgơi đâu, uam ởrt ềv iđ t…iôh…”
ạH năV cờưi, nắh im tốc tợưhng óc tộm oạđ ohn ỏhn sẹo, nớl nêl iạl oac iạl cờưng tnárg, gốing tộm uầđ mạnh ẽm oáb mốđ dờưng như, nưgời nớl nêl sáoi, cười ộr nêl cũng mang theo tộm chút ĩb khí: “ờưĐng oãl ,ưs hiện iạt ión sang cyuhện káhc, nưgơi mảc thấy uữh dụng soa?”
Cách gain, Đờưng Đờưng nô uhn tươi cười cứng lại, trầm cặm iàv gâiy, nắh ơig yat međ nêy ngậm ở torng mnệig, mô hoài uas yàn tộm dựa, ừh cười ơm ồh kôhng :õr “nàHh, yậv ión nói, các nưgơi muốn oãl ưs ếht oàn đuâ?”
“ơưhKng Nyugên ưT uam iớt đyâ.” nêB cnạh, Diệp Hoài Hình lãnh mạđ tahnh mâ tyurền đến, Đờưng Đờưng nớưhng yàm mex auq ,iđ liền thấy qạunh ẽuq cót iàd ủhc tịch iốđ nắh cắl ưl xốung yat ,ơc “Lão ,ưs nưgơi muốn ohc Kơưhng Nyugên ưT nhìn thấy nưgơi soa?”
nắH khóe mệing tộđ nihên iợg nêl tộm chút ý cờưi: “oHặc àl nió…… Đờưng oãl ,ưs nưgơi muốn ohc ở bệnh viện tiếp uht ịrt liệu Mạnh oãl ưs biết cyuhện yàn soa?”
“……”
Đờưng Đờưng nắc nắc tớư tá nêy mnệig, chậm ìr ìr hỏi: “óNi, các nưgơi muốn iác gì?”
ởS nA cúH cười dơưng qaung soái khí, nắh mang theo iàv ait màl nũng nói: “ờưĐng oãl ,ưs cúhng at cũng kôhng nihều mắl màl óhk ễd nơưgi, ỉhc nầc nưgơi môh yan giúp cúhng at khẩu tộm lần, cúhng at liền ảht nưgơi iờr đi.”
Nyugên nảb ỉhc tởưng tởưng ngoa tềin, iạl hoặc àl màl cíhnh mình ở tờưrng cọh đừng động nọb ọh nhàn ựs Đờưng Đờưng nốgc, nắh cắs tặm óc chút óhk coi, lạnh lùng cười tộm tnếig: “iTểu ểt ,ửt kôhng ợs ac ac međ nưgơi iốn iõd tông đờưng ồđ tậv nắc tớr soa?”
“ôhKng ợs nah.” ởS nA cúH cười nếđ náx lạn, aC“ ac uến àl nắc hỏng at ồđ vật, at yâđ cũng ỉhc óc ểht mìt Mạnh oãl ưs giúp at màl ủhc đuâ.”
iạL àl iàv giây na tnĩh, ạH năV óc chút kôhng kiên nẫhn, nắh nói: “Suy téx oảh oas Đờưng oãl ,ưs iạl ọc táx iđ xnốug, cúhng at cũng ỉhc óc ểht màl nưgời mang theo Kơưhng oãl ưs iạl yâđ mex dnễi.”
Đờưng Đờưng torng lòng thầm mnắg, àhn yàn quán rab ở yâT Tnàhh, àm Thật Nihgệm oac turng ở Đông Tnàhh, nắh nốv ĩd nghĩ yl nếđ ax ưhn vậy, ẽs kôhng óc nưgời phát hiện cíhnh mình ngầm chơi lãng cyuhện này, nưhng ia ờgn nếđ yàn ab chơi gnứ iớm aừv tàhnh niên liền nghĩ màl man nâhn, nòc chạy ưhn yậv thật ax iớt làm.
Thật àl tốs rộut.
nắH nắc hỏng nêy mnệig, yầđ tặm iốt măt cắh khí, iơh mang châm chọc cong môi: “nàHh, at ohc các nưgơi kẩhu, ia tưrớc tiớ?”
óC ểht àl phía tưrớc tơưhng lợưng hảo, tộm thân qạunh ẽuq mạđ cạm Diệp Hoài Hình iđ phía tưrớc ãđ iđ tới, nắh kôhng óc ìg mảc cúx iởc ỏb tún tắht, póhng xuất ar cíhnh mình aửn cơưng cứng nhục hnàh.
Đờưng Đờưng nheo mắt, nêy lặng nuốt tộm chút nước mếing —— muốn cếht, nogạn ý ihn yàn óc chút ôht tárng áuq mức, yut rằng nhan cắs nẫv àl sạch ẽs mạđ hnồg, nưhng iạđ yuq uầđ on ,ủđ thịt ụrt tặm nogài nâg xanh màl ohc nưgời at ợs hãi, cùng Diệp Hoài Hình yàn tơưrng uống sơưng mớs tiểu tiên man kuhôn tặm tộm chút uềđ kôhng xứng đôi.
Hiện iạt oac turng sinh phát cụd tốt ưhn yậv sao?
Diệp Hoài Hình iđ iồr iàv bớưc, tiến ơc ồh óc ểht màl aửn tộb aig aỏh đụng iớt Đờưng Đờưng iác mũi, Đờưng Đờưng nắc chặt rnăg, mén xốung ãđ châm nẫt nàt tốuhc, thon iàd xinh pẹđ mắn yấl nihệt năng thịt oeh hnàh, nắh ad uầđ êt dại, mạnh mệing cười nhạo tộm uâc “hNìn đại, cũng kôhng biết iàx được yah kgnôh”, nưhng iờl ión iớm aừv aừv ión xuất kẩhu, liền thấy yàn aửn tộb aig aỏh gốing íhk uầc dờưng ưhn ở torng yat nắh nahnh cóhng đứng tẳhng lên, yàn phân lợưng nặng trĩu pá tay, ếht nưhng tộm nàb yat cũng ôv pháp ihn toàn ộb vòng nêl
Scáh, aừl đếiu.
Diệp Hoài Hình ẹhn nàhng cong cong môi, tahnh mâ tahnh nhã: “Lão ưs mảc thấy nòc óc hcí soa?”
Nhan cắs sạch ẽs ực điểu ở tắrng nõn torng yat nhảy nêl tộm cúht, iạđ yuq uầđ nòc tràn ar tộm chút tyuến tiền liệt dcịh, Đờưng Đờưng cứng ờđ oék oék khóe mnệig, mảc thấy cíhnh mình uầđ cót uềđ phải cạt iđ lên, nưhng nẫv àl ở mạnh mệing trào pnúhg: “A…… iàX được yah kôhng ùd oas cũng phải dùng auq iớm biết đcợư.”
Diệp Hoài Hình cười tộm tnếig, kôhng phản cáb đang ở cạt oam nêb cạnh auq iạl ửht oãl ,ưs thúc giục dờưng như, iạl động tộm chút nhục hnàh.
Đờưng Đờưng nắc ạh môi, kôhng óc biện páhp, ỉhc óc ểht iơh iơh iúc đầu, ửht chạm chạm iạđ dơưng tậv yuq đầu, cúl yàn nắh yl nếđ gần, ôh pấh uềđ phun ở tặm têrn, aựt ồh àl mảc thấy kôhng óc ìg kôhng xong íhk ,ịv Đờưng oãl ưs iơh iơh éh mnệig, ngậm yấl iác aik iộl nước đnỉh.
Diệp Hoài Hình ôh pấh tộm lạon, bụng ơc pắb uềđ iơh iơh căng tnẳhg, tặm khác iah iác iạđ man iàh ừt cách gian ehk ởh turng khuy nếđ tộm vài, nhìn nnìh…… aựT ồh cũng hởưng ụht iớt iồr iác loại yàn ịb mềm iạm cánh iôm oab vây, uầđ lưỡi ỏhn liếm pál kohái cảm, nọb ọh iơh ởht ôht nnặg, quần ạh dơưng tậv nầd nầd biến nnạgh, ịb quần jean trói buộc cực ỳk óhk cịhu.
Tắrng nõn ngón yat mắn ệh ,ễr Đờưng hnả ếđ ỏhn iàd nếđ lông im iơh ,ũr ehc yậđ torng tắm tuhộc ềv nưgời năs úht qaung mnag, nắh tợưhng thân tưrớc knyuhh, cánh iôm màh chứa cọh sinh nôc thịt tộm nầl tộm nầl liếm mút, tộm nầl tộm nầl liếm láp, nắh thâm uàm uân turng cót iàd iơr rụng nếđ phía tưrớc tộm ,tí ơt vàng tắm kính cũng kôhng ỡg xnốug, ộb dáng yàn ỉhc àl nhìn xem, uềđ óc ểht màl ohc nọb ọh nạgnh phát đau.
ohC nnê…… Đờưng Đờưng torng mệing iạđ ồđ tậv iạl tộm nầl oạb tnớưrg.
nắH ịb nhgẹn ừh ừh tộm tnếig, xaong iũm cùng torng mệing tất ảc uềđ àl man tính động cụd hơưng ,ịv iởb ìv torng yat yàn năc iạđ ồđ tậv thật ựs áuq lớn, nuốt oàv torng mệing uềđ thực miễn cnỡưg, uầđ lưỡi ỏhn càng àl iơh iơh ửc động tộm cúht, yus nghĩ muốn ưhn ếht oàn chơi ar aoh ihn tới, cũng àl kôhng áuq ảhk nnăg. Đờưng Đờưng cũng kôhng nghĩ màl yấm iác nhãi ranh tohải iám ễd chịu nắb ar tới, kihêu kíhch dờưng như, dùng chấn động tếy uầh èđ pé iạđ dơưng tậv tộm lần, uas óđ liền tắb uầđ cụđ nước oéb ,òc treo Diệp Hoài Hình aửn iờv tộm mình óhk cịhu.
Diệp Hoài Hình ôh pấh càng lạon, ngày aưx mâ lãnh tặm cũng iổn nêl tộm tí ỏđ ửng, nắh ưhn ếht oàn ẽs kôhng biết Đờưng Đờưng àl ốc ,ý pậl cứt liền mắn yấl oãl ưs đầu, hung hăng àm thao lên.
iạĐ yuq uầđ đụng phải tộm chút ổc hnọg, màl Đờưng Đờưng phản ạx tính nôn kahn, tộm chút ảht lỏng tếy hầu, iác yàn kôhng ión oạđ ýl nôc thịt nớl dừng iạl iàv gâiy, liền tộđ nihên tọv oàv oãl ưs tấr àl kiều nộn ổc hnọg, “hPụt pụht” thao tới.
“…ôgN…”
Diệp Hoài Hình sảng chịu kôhng nổi, oãl ưs tếy uầh thật cặht, áuq ntệih…… iạĐ yuq uầđ ở nêb torng đỉnh lộng tấr àl hởưng thụ, aựt ưhn cặđ biệt ìv nắh định ếhc dơưng tậv oab dờưng như, cặđ biệt oảh taho!
Bạch bạch bcạh, phụt phụt tahnh mâ liên miên kôhng nnừgg, iạt yâđ gian ar oàv pòhng ệv sinh vang lên, ohc ùd óc nưgời iđ nagng qua, nhìn nếđ aửc yud ut ẻht bài, cũng ỉhc ẽs thầm mắng tộm uâc thật iux xẻo, kôhng ia ẽs õr ràng nêb torng hiện ờig àl ếht oàn mâd lạon.
ịB thao kôhng biết nihều tí ,ạh Đờưng Đờưng đuôi tắm vựng khai diễm ,ệl mằc uềđ ịb tứrng tứrng chụp ỏđ lên, nắh ôh pấh mang theo mâ rnug, ịb Diệp Hoài Hình mắn cót cồung taho, mắc nước mếing ngăn kôhng được iđ xốung lưu, torng ổc họng càng àl Ô“ ô ôh ”ôh tràn ar tộm trận ôv cùng rách tán mâ đệiu.
aV chạm cốt ộđ càng cúl càng nnahh, nắh gian nan nuốt nước mnếig, iạl kôhng nghĩ càng ìv kích tíhch yàn năc iạđ ồđ vật, ỉhc thấy ón ủhc nhân phát ar tộm tếing thấp sễyun, tộđ nihên hớưng torng nhất qáun, ổn nắb ar ar oac lòng tắrng tứrng tinh dcịh, tór yầđ Đờưng oãl ưs tếy hầu.
Phần 641
“!……ôgN!”
Pảhng phất cuồn cuộn kôhng nừgng dịch tắrng phun ,ar Đờưng Đờưng tộm kôhng nẩc thận nuốt xốung iđ nơh phân nửa, pấm yám ổc họng trực tiếp màl iơh iơh ởht cốd Diệp Hoài Hình iạl uêk nêl tộm tnếig, iạl nầl aữn nắb ar tộm ổc nóng rực.
ờhC ởht cốd nầd nầd bình nhgỉ, Diệp Hoài Hình túr ar cíhnh mình thủy lợưng ực căn, nêb cạnh iợđ aửn ngày ạH năV cùng ởS nA cúH pấc óhk nằd iổn thay ,ac međ Diệp Hoài Hình ễt iđ ar nàogi.
Đờưng Đờưng tihên uầđ ụhk sách aửn nàgy, gơưing tắm aừv thấy tộm chút oàv được iah cái, khóe mệing iơh iơh aừv kéo, hcá gọing nói: “Lão ưs liền tộm iác mnệig, nă kôhng ôv iah iác tiểu cús sinh ồđ vtậ.”
ạH năV oék ar cíhnh mình iađ lnưg, ãd tính iợg nêl môi, ạh gnọig: “Như ếht oàn ẽs nă kôhng ?ôv Đờưng oãl ưs kôhng phải aừv cúl óc iah tơưrng tham nă iác mệing ỏhn sao? aT xme…… nĂ cúhng at iah nưgời dơưng vật, aừv nặv ttố.”
Đờưng Đờưng nyugên nảb nòc kôhng ểht hiểu đợưc, nưhng auq iàv gâiy, nyugên nảb nòc vựng liễm diễm cắs thái cắs tặm tộđ nihên ởrt nên óhk coi, nắh đứng dậy, dùng um nàb yat ọc tộm chút nêb mệing tinh dcịh, íhk pá tấr tấhp: “ưgNơi tởưng thao ta?”
ạH năV nhìn chằm chằm oàv nắh iôđ mắt, cười ãd tníh: “úĐng vyậ.”
Đờưng Đờưng tặm mâ tầrm, nhấc chân liền phải áđ auq ,iđ đáng tiếc nầl yàn ếht nưhng mềm ưhn bnôg, ngay uas ,óđ nắh tộđ nihên mảc thấy uầđ kôhng còn, liền nhấc chân cứs cựl uềđ kôhng .óc
iA“ nha, dược hiệu phát t…cá…”
nêB iat tộm tếing torng sáng man ,mâ iác yàn mâ cắs thực sạch ,ẽs thực hná tặm tờri, nưhng iạl mang theo oàn óđ kôhng ểht nihều iờl cắs dục.
Nguy hmểi……
ơM màng pắs ủgn Đờưng oãl ưs torng có tất ảc uềđ àl yàn iah chữ, nắh aửn mộng aửn tỉnh gain, óc ểht nhận thấy được óc nưgời iởc ar nắh giày ,ad nắh qầun, oá sơmi y khấu cũng toàn ộb ịb iởc ,ỏb lạnh lạnh kôhng íhk kích tíhch mún úv uềđ ở đứng tnẳhg.
“oahT!! oãL nal tịhnh iổđ iớm ưs nôc thịt ếht nưhng tộm yâc oam uềđ kôhng ,óc tiểu úv cùng dơưng tậv àl ẹm ón hồng nạht, ẹm nó…… yàN ưhn ếht oàn nớl nêl ”?a
tộM tếing ôht syuễn chửi nhỏ, hiển nihên àl ịb kích tíhch chịu kôhng nổi.
Ngay uas ,óđ Đờưng Đờưng tưrớc ngực đứng tẳhng tiểu uầđ úv ịb mềm mấ kaohng mệing ngậm lấy, nắh uêk nêl tộm tnếig, gốing ưhn ịb tộm nưgời mô oàv torng nựgc, ngày tờưhng lược hiện yầđ nặđ mông ạh ngồi tộm iạđ năc nạgnh nạgnh yậg gộc, nihệt năng nihệt nnăg, iạl thực ôht tárng yậg cộg ọc táx iàv cái, liền mâl oàv ẽk mnôg, tohng ảht ở ẽk mông thọc oàv túr ar lên, àm nêb trái tưrớc ngực ịb tộm nưgời khác màh tiến torng mệing mún úv uađ đớn.
Đờưng oãl ưs ởht cốd óhk nịhn, nắh ngực phập pồhng aựd oàv ôhk nóng nựgc, năc nảb kôhng biết hiện iạt àl iác oàn tiểu cús sinh ở nắc nắh .úv
ờhC nắh tốr cuộc ừt aửn mộng aửn tỉnh tạrng thái turng phục iồh tinh thần lại, tộm hiên ởm tắm ,ad liền thấy đứng ở cách gian aửc iốđ iớv nắh tặm loát động nôc thịt cót iàd lãnh ỹm nâhn, Đờưng Đờưng uầđ nòc thực ơm ,ồh yat gốing ưhn pắđ ia ảb vai, phía uas cũng tộđ nihên tohán khởi tộm loại ịd tậv cảm.
nắH hoãn iàv giây iớm õr ràng tốr cuộc ãđ yảx ar iác ,ìg tắrng nõn ngực kịch liệt phập pnồhg, gian nan quát nớl cíhnh mình cọh snih: “yấL…… yấL !ar ạH Vnă…… meĐ nưgơi uẩc móng vuốt yấl ar tiớ!”
mÔ ỹm nhân oãl ưs ngồi ở trên pắn nồb uầc ạH năV cười ẹhn iàv tnếig, dùng ngón yat nhợt nhạt kếuhch tnơưrg, nắh náo giận nói: “Lão ,ưs ưt ếht yàn kếuhch tơưrng nêl thật pihền t…iáo…” Nói, hcá tahnh iá mộui: “Bất qáu…… Đờưng oãl ưs thủy thật nihều ,a chất nhầy chảy at yầđ tay, scáh, thật toa.”
Đờưng Đờưng ảc nưgời hiện iạt uềđ àl tợưhng thân tưrớc kyuhnh tạrng táhi, nắh mềm ưhn bông cánh yat páđ ở ởS nA cúH ảb vai, mún úv ịb iác yàn tiểu cús sinh cắn, mông iơh iơh nâng nêl tộm iác ehk ,ởh àm ạH năV liền theo iác yàn ehk ởh ựt pấc nắh kếuhch tnơưrg, mảc thấy ủđ tớư ủđ mềm, ạH năV iớm túr ar ngón tay, thay cíhnh mình ôht iàd iạđ dơưng vật.
oN ủđ cực iạđ yuq uầđ “ụhPt” chen oàv aửc uậh môn, Đờưng Đờưng A“ ”—— àm tộm tnếig, dùng tếh toàn cựl giãy giụa áđ nờưgi, đáng tiếc ạH năV cứs cựl tấr lớn, tắg oag ôc nắh vòng ,oe ôht tárng nôc thịt ếht ưhn ẻhc tre, tắg oag căng ar kiều nộn mềm tịht, tộm cất tộm cất hớưng torng đinh nậhp!
“A…… túR ar đi!! ……Ô Tiểu cús snih! túR ar đ!!i!”
Đờưng hnả ếđ ôh pấh óhk nịhn, torng lòng sảng nếđ túh khí, tặm nogài nihgêm ưs nhân tihết kôhng ngã, hcá gọing ión quát nớl cứt giận mnắg, trên nưgời nắh kôhng óc tộm chút cứs lực, cũng kôhng áuq tởưng giãy gụia, nơđ giản tợưng tưrng tính biểu hiện ar tộm ộb tárnh tohát kôhng khai nôc thịt mâx nấl ộb dnág.
mảC ụht được cíhnh mình non nớt, mâd đãng tàrng oạđ cíhnh nầd nầd ịb iạđ dơưng tậv căng ,ar Đờưng hnả ếđ sảng ngón chân uầđ cuộn tòrn, loại yàn chắc bụng nủb nủr mảc giác màl nắh tohải iám liên tiếp nur rẩy.
……Ô Thật nớl
“cÁh, ẹm nó!” ạH năV nồd pậd uêk nêl tộm tnếig, cánh yat tợưhng nâg xanh uềđ iồl lên, nắh cũng kôhng nghĩ iớt Đờưng oãl ưs oat cứb ếht nưhng óc ểht ưhn yậv tohải mái! nêB torng thực kẩhn, thịt ruột tầng tầng pớl lớp, iạl tớư iạl nệiht, oat nước ihn nòc cặđ biệt nềihu, cúl yàn iớm nầg tộm nửa, ỗhc uâs torng liền óc tộm ổc sóng nihệt phun tung éot ở yuq uầđ tnợưhg, aik ưt ịv ihn miễn nàb óc oab nihêu snảg.
nắH ạH năV nốv ĩd liền kôhng phải iác ìg ẽs chịu đựng cíhnh mình nờưgi, pậl cứt mắn yấl oat oãl ưs ,oe iđ xốung tắg oag nhấn tộm cái, iạđ dơưng tậv tộđ nihên tộđ áhp ỗhc uâs nấht, Đờưng Đờưng tộđ nihên tộm iác tợưhng táohn, ạH năV nầl yàn tihếu chút aữn kôhng međ nắh màl chết ở aừl điểu tnợưhg, nắh hiện iạt uêk uềđ uêk kôhng đợưc, ỉhc óc ểht liều mạng tắb yấl ởS nA cúH ảb vai, gơưing mnệig, kôhng tếing động A“ ”a iàv cái.
Đáng tnơưhg, iạl óc tộm loại cộđ oáđ uhn nợưhc.
“oahT…… Thật knẩh.” ạH năV ôht tahnh ởht dốc, kôhng quan mât tắb uầđ mãnh làm, iạđ dơưng tậv iạl tấm nồh mâd động ar ar oàv vào, aưm nềr óig ữd av chạm màl ar tộm tếing os tộm tếing oac “ạBch bạch bcạh” thân ểht tếing đnáh, nắh màl thật oán nệiht, nưhng yàn liền ổhk iớm aừv ịb khai oab Đờưng oãl .ưs
“gnôhK…… Kôhng cần, hcá a a a a tiểu cús sinh rtú…… túR ar đ!i!”
Đờưng Đờưng kôhng nừgng nghỉ chút oàn kịch liệt cóx yản tợưhng táohn, cắl ưl iôđ tắm ãđ pắs thấy kôhng õr mắl ồđ vật, chịu kôhng iổn cứn ởn tộm tnếig, chửi ỏhn tahnh mâ tứđ qnãug, nắh thậm íhc óc ểht mảc nhận được nihệt năng dơưng ục ở cúc hyuệt auq iạl ar vào, năng tàrng oạđ ứrt aỏh gốing nahu, ôv ốs oat thủy phun tung éot yấl lnòg, Đờưng Đờưng ảc nưgời nur nếđ ỳk cục, ủht ạh cũng tấm cựl đạo, trảo ởS nA cúH ảb iav sinh đau.
ởS nA cúH êt tộm tnếig, nắh phun ar tiểu mít ảuq ohn dờưng ưhn ,úv mắn yấl Đờưng Đờưng cánh yat đứng lên, međ cíhnh mình ôht tárng ữd nợt iạđ dơưng ục mắc oàv oãl ưs torng mnệig.
cựC iạđ yuq uầđ tẳhng pắt mắc oàv tếy hầu, man tính sinh thực íhk tanh nàđ iùm ịv mâx cihếm cụd mười phần ở kaohng mệing iộn kếuhch tán. Đờưng Đờưng ịb ởS nA cúH ồđ tậv nhgẹn thân ểht căng cặht, nắh ô ô ởht dốc, theo nảb năng chặt iạl cíhnh mình tàrng đạo, pẹk yấl torng ơc ểht màl loạn iạđ dơưng vật.
iạĐ dơưng tậv iạl uađ iạl snảg, nác cũng càng àl càng thêm oạb tnớưrg, ạH năV phấn khởi ôht tahnh ởht dốc, đóng cọc dờưng ưhn cồung thao tiện mâd iớm aừv khai oab nhục hệyut, tộm nêb dùng cứs àm cắm, tộm nêb dùng khàn khàn tếing ión hung hăng hỏi: “Lão ,ưs tiểu cús sinh ồđ tậv màl nưgơi sảng kôhng snảg, ?nâ Sảng kôhng s??gnả!” nắH pób Đờưng Đờưng oe liều mạng iđ xốung kéo, nhìn cíhnh mình ịb iốx ơc bnụg, ừh cười mãnh màl trực tàrng kẩhu: “Tao nước ihn nihều ưhn vậy, Đờưng oãl ưs phải ịb cọh sinh màl sảng ãđ chết đ…i…”
Đờưng oãl ưs ión kôhng nên iờl iờl nói, tấb áuq nắh cáx thật sảng muốn cếht, ạh ểht nắb iốr tinh iốr ,ùm háng túr nâg dờưng ưhn oc rút, oat hyuệt cũng phối pợh pấm máy, iah iác iạđ man iàh dơưng tậv tộm iác thao nắh nước mếing chảy rnòg, tộm iác màl nắh oat thủy phun tung toé, màl ohc Đờưng Đờưng thật ựs àl oảh snảg.
Tníh, nầl yàn ioc ưhn àl ịb ab iác tiểu cús sinh cnắ…… nắH torng lòng nhgĩ.
Nghĩ tôhng suốt đờưng iạđ ỹm nhân hiện ờig ở kôhng óc nab uầđ kôhng phối hợp, nắh ỉhc nghĩ dùng yàn năc hình nưgời yậg tám ax giải qyuết cíhnh mình cụd vnọg, cũng ioc ưhn àl miễn cỡưng međ trận yàn cỡưng gian biến tàhnh pợh gain.
ỹM nhân trên tặm mang ơt vàng tắm kính ãđ mớs rớt, ờig phút yàn cíhnh theo mik cắs xích cắl ưl ở tắrng nõn nựgc, ạH năV thao ưhn ũc iạl thâm iạl nàt nẫhn, Đờưng Đờưng ịm nhãn màh xâun, sung sớưng tràn ar iàv tếing ễd nghe gọing mũi, nắh uầđ lưỡi ỏhn động lên, tộm iôđ pihếm thủy qaung iôđ tắm nòc tờưhng tờưhng nhìn ềv phía ởS nA Húc, miễn nàb óc oab nihêu uâc nâhn.
ởS nA cúH ịb Đờưng oãl ưs yàn hná tắm mex tộm iác kôhng nhịn xnốug, trực tiếp lỏng tinh qaun, nắh thân ểht cứng ,ờđ uêk nêr hớưng torng nàt nhẫn cắm, iạđ lợưng tinh dịch ừt chấn động yuq uầđ “ìhTnh tcịhh” phun .ar
Dịch tắrng iạđ ổc iạđ ổc tór tiến tếy hầu, Đờưng Đờưng tộm nêb nốut, tộm nêb gơưing tắm hớưng nêl trên xem, torng tắm tràn ar iàv ait kinh nạgc, iàh hước nhìn ềv phía sảng kôhng biết trời man tấđ cắb ởS nA Húc.
uaS tộm cúl luâ……
ởS nA cúH nêb iat ỏđ bnừg, nắh kôhng mád nhìn Đờưng Đnờưg, iúc uầđ túr ar nảb thân ưhn ũc gắng gợưng uàm ỏđ nhạt ực căn, nhịn kôhng được thấp gọing mắng tộm câu: aT“ n!……yàg!”
ạH năV ãd úht ởht cốd nầg torng gang tấc, nắh cực iạđ dơưng tậv auq iạl mắc lộng Đờưng oãl ưs ửx man trực tàrng kẩhu, tộm tợđ tộm tợđ điện uưl kohái mảc dũng áuq toàn tâhn, Đờưng Đờưng sung sớưng nêr ỉr iàv tnếig, nắh dơưng tihên agn ,ổc iđ hởưng ụht tuổi ẻrt iạđ man iàh gốing ưhn yám đóng cọc hung mãnh cựl đạo.
nắH ảc nưgời ịb cọh sinh tắg oag mô oàv torng ngực cồung taho, ỉhc lười bếing nếđ cực đểim, dùng tộm iôđ nihễm iơh nước uàm ổh páhch iôđ tắm nhìn ềv phía ởS nA Húc, aik tậm đờưng noc nưgơi nầd nầd tràn ar iàv ait iàh hớưc, uêy tinh dờưng ưhn oãl ưs liếm liếm cíhnh mình liễm diễm cánh môi, khóe mệing iợg nêl cười ưhn kôhng cười ộđ cnug, khàn khàn phun ar iah chữ: “hTật n…hnah…”
ạH năV nyugên nảb nòc ở đóng cọc, nghe được iờl yàn trực tiếp cười lồng ngực chấn đnộg, àm cách gian cửa, óc tộm chút kôhng tộm chút loát động dơưng tậv Diệp Hoài Hình cũng nhợt nhạt iợg nêl môi.
ởS iạđ tihếu aig đằng àm tộm chút ỏđ mặt, nắh cứt giận tấb bnìh, iạl međ dơưng tậv ỡđ auq ,iđ “Vừa iồr kôhng tníh, at muốn iạl nếđ tộm lnầ!”
Nưhng àm cúl này, Diệp Hoài Hình id động tộđ nihên vang lên, nắh nhìn táohng auq tặm trên nit tức, èđ thấp tahnh :mâ “ơưhKng Nyugên ưT iạl đyâ.”
Nyugên nảb nòc mang theo tộm chút ảrt thù, trêu aùđ tiểu cús sinh Đờưng oãl ưs nghe được iờl yàn tộđ nihên thân ểht cứng ,ờđ iạl àl cười kôhng nổi.
Vườn tờưrng năV íL ỹm nhân oãl ưs