Chương 349

Chương 349 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.47108【giá cả: 1.47108】

Tởưng nắh đờưng đờưng tộm ếht ệh quân vnơưg, iờđ tưrớc lệnh năv õv áb quan nghe ihc biến sắc, iah ổc nur nur oạb quân Gaing Nêihgu, ếht nưhng mát tuổi nòc ở ỗhc yàn cọh pật iác ìg óhc ám nhân ihc ,ơs tính nảb tệihn!

Thật àl áh có……

“iĐện ,ạh ngài thất tnầh.”

tộM oạđ nô nồt ễl ộđ tahnh mâ tộđ nihên vang lên, Gaing Nihgêu chợt hoàn hồn, nắh nưgớc mắt, iốđ tợưhng oãl ưs tộm iôđ tràn yầđ nô aòh uhn tình cười mắt.

Thừa tớưng óhk khăn mắl nưhợc qáun, ión được tợưhng tộm uâc àl trên tirều đình tuổi ẻrt nhất quan viên cũng kôhng quá.

tộM thân mấg cóv thêu nâv năv bạch ,y ngồi xốung ở tól mệđ mềm ỗg nàđ kohan ghế, phát quan tợưhng được khảm tộm viên tôhng thấu oánh nuhận bạch nọgc, nòc iạl cót neđ uhn uhn iơr rnụg, aik ưhn ngọc yat mầc qyuển scáh, năc năc ngón yat thon dài, uầđ ngón yat ộl ar tộm chút phấn nộn nhan sắc.

ưL hơưng phía trên pihêu nát nhàn nhạt khói tnắrg, ưht cặm hơưng ưhn óc ưhn knôhg, cũng kôhng biết àl sách yàn tịch tnợưhg, nẫv àl nưgời yàn trên nưgời hơưng .ịv

Gaing Nihgêu ở nắh nhìn chăm úhc ,ạh nhẫn nhục ụhp tọrng àm mầc yấl ẻrt ỏhn ưt mông thư. aiK bạch y thừa tớưng thấy ếht liền aừv lòng iờd iđ mầt mắt, lãnh nắh tộm uâc tộm uâc đọc, ohc nắh gảing giải torng óđ ý ứt cùng oạđ .ýl

cúL này, chân nòc kôhng pặg được àm oạb quân am am răng màh sau, torng lòng hung hăng ión thầm tộm câu, thật àl buồn ciờư!!

Hàong ửt măn tuổi tợưhng Thái Học, tắb uầđ ỡv lnòg, nưhng Gaing Nihgêu măn tuổi măn yấ iđ theo uẫm thân ở lãnh cung gian nan sinh tồn, iơn oàn ẽs óc nưgời yạd nắh biết chữ.

Đờưng Đờưng cũng kôhng biết nắh àl tọrng snih, mang theo oạb quân nạgnh sinh sinh cọh iah ngày maT ựT Kinh cùng ệđ ửt quy, ờhc Gaing Nihgêu uềđ cọh xnog, iớm nưgợc iạl cọh pật Tihên ựT Văn, tấb áuq ừrt ỏb giáo Gaing Nihgêu biết chữ, mầc ỳk ưht aọh yàn óđ nuh đúc, nắh cũng kôhng qêun.

Đông Cnug, tộm ỗhc tyuết iơr mấ torng đnìh, òl sưởi tợưhng uấn nal tịhnh iổđ iớm tộm ồh trà, nihệt íhk cốb lên, nỗh pợh nhàn nhạt àrt hơưng theo pohng nảt ,ar thấm oàv ruột gan. nòC chưa ởn ộr hồng iam mâl ngân tarng ốt kỏha, cành yâc cùng hồng iam ụn aoh ihn đỉnh tyuết tnắrg, ừt ax nhìn iạl thật ựs pẹđ cực ,ỳk tahnh lãnh àm tahnh nhã, àl tộm iác tợưhng cảnh ihn oảh aịđ pnơưhg.

úhT mik than ở chậu than turng tihêu tốđ ỏđ bnừg, nảt ar nihệt khí, tộm phen nàđ ổc tặđ ở nàb ,áđ thon iàd ngón yat kích tíhch mầc hềyun, tếing nàđ tyuền tyuền nước chảy chảy ,ar nghe nhân mât thân ảht lnỏg.

Gaing Nihgêu pủhng òl sưởi tay, ngồi ở Đờưng Đờưng nêb pảhi, nhìn iốđ pơưhng ũr tắm nàđ uất nàđ ,ổc torng lòng lười nhác àm tnởưg, nắh ịv yàn oãl ưs oảđ thật kôhng ụhp nắh ưhn ngọc công ửt ỹm dnah, ừrt ỏb luôn àl yạd nắh tộm tí ẻrt ỏhn ỡv lòng nhân nhgĩa oạđ cứđ uêk oạb quân mảc thấy ỉs nụhc, nưhng yàn quân ửt cụl nhgệ, óc ểht ión iọm ứht tinh tnôhg, sách luận cọh thức ờhc cũng pấc Gaing Nihgêu mang nếđ tộm ait iớm .ạl

nắH ưhn ếht nghĩ khi, Đờưng Đờưng chậm iãr uht đôui, thon iàd ngón yat dừng iạl nàđ tấu, nắh nêihgng uầđ iđ mex Tiểu Gaing Nêihgu.

Ngồi ở nắh nêb cạnh Tiểu Gaing Nihgêu nẫv àl ưhn yậv ỏhn ỏhn yầg gầy, pảhng phất ưhn ếht oàn cũng dỡưng kôhng mập, cús ở uàm neđ oá lông chồn tnurg, nogan nogãn pủhng ạm vàng òl sưởi tay, iạĐ cắH iôđ tắm kôhng ềh chớp tắm àm nhìn chằm chằm nắh tay, tuhận theo cực .ỳk Đờưng Đờưng cười ẽhk lên, uht iồh tay, nô tahnh iọg hắn.

“iĐện ạh cũng iớt ửht tộm lnầ.”

oạB quân ựt nihên ẽs đánh đàn, cẳhng auq nạđ nếđ kôhng oảh tôhi, cặm ệk àl iờđ tưrớc nẫv àl yàn tộm đời, nắh uềđ àl oãl đông yât pậl aib nắgm, yạd nắh oãl ưs óc ừT aig nờưgi, nhìn ưhn iốđ nắh dụng tâm, ỳk thật óhk hiểu ôv nhgĩa tộm đống lớn.

yàN tộm đời, cũng kôhng biết Đờưng Nyugên ưT màl iác ìg uêk aik oãl đông yât chán ghét ,ựs ịb ỉhc ohc nắh yàn nẳh phải chết nưgời đơưng oãl .ưs Gaing Nihgêu ngửa uầđ nhìn nắh oãl ,ưs torng lòng bỗng nihên dâng nêl cá liệt mât .ưt

nắH chần ờhc tộm iah gâiy, pảhng phất iốđ cíhnh mình kôhng óc ìg nit tnởưg, tấb áuq nêb nưgời cung ữn thái giám ảc ngày màl nắh yud ìrt ữrt quân nôt nêihgm, nắh iạl kôhng tiện ởm mệing ión cíhnh mình ẽs knôhg, ỉhc óc ểht nogan nogãn tắb yat òl tặđ ở tộm nêb trên bàn, ngồi ở Đờưng Đờưng ngồi áuq aịđ pnơưhg.

yầG yầg ngón yat đụng oàv mầc hềyun, biệt uữn nàđ uất iàv cái, phát ar chạy điều ihn tưrợt băng nghê tậuht.

Tiểu Gaing Nihgêu tộm đốn, iơh iơh ỏđ mặt, nắh uht iồh cíhnh mình yầg ab ab tay, aựt ồh óc chút ôv thố. Đờưng Đờưng thấy man iàh yàn phúc quẫn bách ộb dnág, cười cười iạl nầl aữn yạd nắh tộm nầl ỉhc páhp, Tiểu Gaing Nihgêu ổc ủđ nit tởưng ửht thử, iạl nẫv àl màl ar tưrợt băng nghê tậuht.

Đờưng Đờưng iơh nghĩ nhgĩ, iơh iơh cong lnưg, uàm neđ cót neđ óc iàv iợs chảy xốung tưrớc nờưgi, nắh nô bạch thon iàd yat nịv Tiểu Gaing Nihgêu yầg ab ab yat nhỏ, mang theo nắh uâc động mầc hềyun.

cÁ liệt oạb quân oàn nghĩ yậv aừv !ar nắH trêu aùđ oãl ưs mât nháy tắm hcá hỏa, ảc nưgời cứng ờđ ịb oãl ưs trên nưgời ưht cặm hơưng yâv qnauh, yàn trên dưới iah đời, nẫv àl nầl uầđ óc nưgời cùng nắh ưhn ếht thân cận.

Ở nắh torng mầt nìhn, mấ đình nogại àl cạl tyuết aoh iam iác ,ồv mầc tợưhng tộm iôđ thon iàd tắrng nõn nàb yat ot mang theo tộm iôđ ôhk yầg ĩrt ihn yat nhỏ, ở mầc hyuền tợưhng ẹhn nàhng uâc đnộg, iốđ pơưhng ơc ồh međ nắh mô torng ngực tnurg, nhàn nhạt ưht cặm hơưng èhn ẹhn từng tợđ từng tợđ uâc động nhân mât tầhn, trên yat cúx mảc tinh ết nô nậuhn, kiên nhẫn gảing gảii, ở nêb iat chậm iãr vang lên.

oạB quân thực kôhng được ựt nêihn, cũng àl iah iờđ nầl uầđ mảc nhận được nếđ ừt oãl ưs uêy quý.

nêB nogài ạh tiểu tếyut, mấ torng đình than aửl tốđ ỏđ bnừg, nảt ar mấ pá nihệt ,ý dừng iạl tộm nốđ tếing đàn, cùng man nhân mềm ẹhn gảing giải tnahh, uâc aọh ar mấ pá hình ảnh.

Giữa tưra, mơc tưra.

môH yan Liên aiG nậV tiến cnug, Hàong uậH kôhng uêk Gaing Nihgêu iđ Khôn Ninh Cung liên cạl mảc tnìh. Đờưng Đờưng cuhẩn ịb iờr iđ thời đểim, ãđ ịb Gaing Nihgêu tắb được gnố yat .oá

nắH cihnh lăng tộm chút nhìn ềv phía Tiểu Gaing Nêihgu, Tiểu Gaing Nihgêu iôl oék nắh yat ,oá tắm tôrng mong nhìn hắn: “Lão ưs óc ểht uưl iạl cùng ôc cùng nhau dùng aữb soa.”

Đờưng Đờưng nòc chưa ión iờl nói, nêb cạnh iạl yâđ uêk Thái ửT dùng aữb cung ữn torng lòng iạl pộl pộb tộm tnếig, nàng kiều ỹm kuhôn tặm treo nêl khéo oél mỉm cờưi, muốn ión iạl tôhi, ẹhn nàhng ar tnếig: “iĐện ,ạh yàn ợs àl kôhng pợh yuq củ.”

Nghe được cung ữn torng iờl ión cảnh cáo, Gaing Nihgêu torng lòng cười nạho, tặm nogài nhìn Đờưng Đờưng sáng pấl lánh iôđ tắm iạl nháy tắm ôc nơđ xốung dớưi, nắh trầm cặm iôl oék Đờưng Đờưng gnố yat oá uas tộm cúl lâu, iớm bôung ar tay. cựC ỳk gốing tộm noc ôc nơđ óhc noc nhi, iah ỉhc ỗl iat yủ kuhất cụg xốung xốung dớưi.

Kôhng ờhc nắh bôung xnốug, Đờưng Đờưng liền nhịn kôhng được ữig chặt nắh ỏhn yầg móng vốut, ngậm cười nhìn ềv phía ịv aik cung ,ữn nô nô aòh aòh hỏi: “hTái ửT điện ạh kính uêy ưs tnởưrg, óc iác ìg kôhng pợh yuq củ?”

Cung ữn ịb nắh nhgẹn tộm cúht, aửn ngày ión kôhng nên iờl kôhng pợh yuq ủc chỗ, đành phải uấx ổh nói: “Là, àl ôn ỳt tởưng kmé.”

Tiểu Gaing Nihgêu nháy tắm ngửa đầu, nhìn oãl ưs sườn mặt, yut rằng cũng kôhng ión tẳhng iuv ,ẻv nưhng aik iah ỉhc iạĐ cắH iôđ tắm iạl nầd nầd khôi phục sáng nờgi. Nhìn nếđ Đờưng Đờưng nhịn kôhng được cười cờưi, tặm yàm dạng nô nhu, ohc nắh mog iạl trên iav oá lông cồhn, mắn nắh yat iđ ar nàogi.

mẤ torng đình àrt hơưng ừt ,ừt nihệt íhk cốb hơi, nô nuhận thừa tớưng thân xyuên uàm tắrng oá lông chồn oá cnàohg, mắn tộm iác yầg uếy Thái ,ửT tộm nớl tộm ỏhn bóng dnág, nầd nầd biến tấm ở iam mâl đờưng nhỏ.

Đờưng Đờưng mang theo Gaing Nihgêu tihện pnòhg, međ Gaing Nihgêu trên nưgời oá lông chồn iởc ,ar aưđ ohc thái gáim, iớm nếđ ửx ýl cíhnh mình dính pohng tyuết quần .oá

Tịnh xong tay, ngồi xốung ở nàb tòrn, tiểu thái giám név mèr lên, nă cặm iớm tinh quần oá aùm đông các cung ữn bưng khay tộm iác tiếp theo tộm iác oàv cửa, međ ồđ nă tặđ nêl bàn.

Theo tinh ỹm mâm bnôug, Đờưng Đờưng hná tắm oảđ auq yàn óđ thức ,nă biểu tình kôhng óc ìg biến hóa, torng tắm ý cười iạl càng cúl càng ờm nạht.

Gaing Nihgêu nă cặm ihc íhp àl aựd theo ữrt quân yuq cách tới, kôhng ìg kôhng tinh ,ết cặm ệk yàn óđ cung ữn thái giám àl ia nờưgi, cũng kôhng mád ở pơưhng diện yàn tợưhng gian lận, tắrng trợn oát oạb tắc néx tộm quốc aig ữrt quân nă cặm ihc phí, ừrt ihp àl ngại cíhnh mình sống áuq dài.

tấB áuq tộm tí êhg mởt nưgời ihc tiết nhỏ, yàn óđ cung ữn thái giám nẫv àl óc ểht ohc rằng Tiểu Gaing Nihgêu tốt yấl ,ớc iđ màl tợưhng tộm làm. ỷT ưhn tưrớc tặm nắh yàn tộm nàb tahnh mạđ nếđ kôhng óc ìg ưt ịv dược tệihn, cùng Gaing Nihgêu nạv turng thịt chất ộl ar nhàn nhạt hồng nạht, nòc mang theo ad nắr aoh năv àx cnah.

ốB tihện cung ữn dùng cạb cihếc aũđ pắg tộm khối tắrng bóng thịt ,ác tặđ ở tưrớc tặm nắh mâm. Gaing Nihgêu ngồi ở ếhg têrn, mầc thìa chậm iãr quấy àx cnah, iồh uâl iớm cuhẩn ịb hớưng torng mệing đưa, bỗng nihên tộm nàb yat páđ ở ổc yat hắn.

nắH dừng iạl động tác, nẩgng đầu, ỉhc thấy thừa tớưng tộm nàb tay, ẹhn nàhng páđ ở nắh mầc thìa iác yat aik ủht đạon, đánh yãg nắh động tác.

Cung ữn thái giám pụhng dỡưng ở tộm bên, kính nẩc nghe theo àm ũr mắt, nọb ọh cũng kôhng ợs ịb thừa tớưng phát hệin, tốr cuộc kôhng nưgời tắc néx Thái ửT ồđ ,nă yàn óđ dược tihện nyugên liệu uấn nă a nưhng óhk được yàn đâu.

Đờưng Đờưng ựt nihên minh bạch oạđ ýl này, nắh cũng kôhng iốđ yàn óđ cung nhân phát hỏa, ihk óđ óc ýl cũng tàhnh kôhng ,ýl thấy nắh nogan nhãi noc tắm ot nghi hoặc nhìn hắn, nô tahnh nói.

“iĐện ạh uưl thần dùng bữa, thần kôhng tắhng mảc kcíh, nưhng yàn mảc kích ihc mât ôv pháp oáb đáp, uêk thần torng lòng vớưng bận, nghĩ iớt nghĩ lui, liền muốn ìv điện ạh màl tợưhng tộm chén ìm tựhc, biểu chút mât ,ý kôhng biết điện ,ạh óc kôhng nyugện ý pấc thần tộm ơc hiộ?”

Gaing Nihgêu ngửa uầđ nhìn bạch y thừa tnớưg, nghe được nắh theo ưhn iờl iờl này, óc chút kinh nạgc: “Lão ưs cũng ẽs màl yàn óđ soa?”

ựT“ nnêih,”

Đờưng Đờưng thấy Tiểu Gaing Nihgêu kinh ngạc biểu tnìh, liền biết nắh yus nghĩ iác ,ìg nắh nhàn nhạt mex auq yàn óđ ờhc iợđ ở torng điện cung ữn nọb thái gáim, nghĩ thầm nên mìt tộm ơc iộh međ yàn óđ nhãn tyuến ửx ýl rớt, nhìn tộm iác các nàng uềđ yạd chút iác ìg loạn ãm yảb tao, nưhng đừng yạd ưh nắh nogan nhãi con.

nắH tộm nầl aữn nhìn ềv phía Gaing Nêihgu, kiên nhẫn giải tcíhh:

“iĐện ,ạh quân ửt ax àhn bếp, cũng kôhng phải ỉhc man ửt muốn iờr ax pòhng bếp, hoàn toàn giao ohc ữn ửt iớt làm, iớm kôhng iọg óc nhục năv nãh.”

Nogan nogãn nhãi noc tặm nogài tộm ộb iác hiểu iác knôhg, nghe nắh gảing giải điển .ốc ỳK thật iạl àl ở nhìn tưrớc tặm ưhn ngọc thừa tớưng iơh ũr iôđ mắt, kiên nhẫn cùng gảing giải nihgêm cút ộb dnág, tắm neđ hiện nêl it uâs tẳhm, ờhc oãl ưs nẩgng đầu, nhìn ềv phía hắn, nogan nhãi noc liền iốđ iớv nắh thẹn tùhng cười cờưi.

Đờưng Đờưng torng lòng mềm mại, iđ pòhng pếb màl tộm chén thịt nụv mặt, uức tớv uức tớv Gaing Nihgêu mạđ ar điểu ịv gáic, ủht nghệ aủc nắh kôhng ểht ión óc oab nihêu kinh nờưgi, cũng kôhng tính ỡc oàn hảo, cíhnh àl ổhp bình tờưhng việc àhn mặt, iạl màl Gaing Nihgêu nă thực iuv .ẻv

nắH cốt ộđ mau, iồr iạl kôhng tấm ễl nghi àm međ tộm chén ìm nă sạch ,ẽs gốing ưhn bánh kôhng nă ,on nưhng iạđ cung ữn ãđ tắb uầđ ar tếing ngăn lại.

“iĐện h…ạ…” Nàng kôhng nát đồng àm nhìn Gaing Nêihgu, muốn ión iạl thôi mạt dnừg, pảhng phất Gaing Nihgêu aừv iớm àl màl iác ìg tihên iạđ ias .ựs

Gaing Nihgêu tắm neđ hiện nêl it kôhng kiên nẫhn, nẩ nẩ tás ý ở oạb quân torng lòng id đnộg, nắh tặm nogài yuq ủc bôung xốung cihếc đũa, khắc ếhc ủht ễl àm nói.

“Lão ,ưs ôc nă no.”

Đờưng Đờưng nòc chưa ión chút iác ,ìg tộm ịv tiểu thái giám liền chạy tiến vào, tham kiến Thái ,ửT ión Hàong Tợưhng uêk thừa tớưng mơc trưa uas iđ ựgN ưhT Pnòhg.

Thừa tớưng iớm aừv nă mơc xnog, ựt nihên kôhng ểht ức ưhn yậv iđ diện tnáhh, đành phải iọg nưgời iđ nogài cung mang iớt trên ex ngựa ựd pòhng quần ,oá mượn Đông Cung pòhng mắt aửr tặm xnog, thay quần oá ở iđ diện tnáhh.

Đờưng Đờưng iđ iồr kôhng oab lâu, Hàong uậH phái nưgời uêk Gaing Nihgêu iđ nàC Khôn Cnug.

Đông Cung mắt torng pòhng thủy àl nẫv luôn nuđ nóng nước cảhy, thừa tớưng dùng áuq ãđ uưl iđ rồi, cẳhng auq chưa pịk uht tậhp, Hàong uậH iạl thúc giục cấp, oạb quân đành phải mạt chấp nhận ưhn yậv dnùg.

Tiến mắt pnòhg, pậ oàv tưrớc tặm iơh nước turng nỗh loạn ưht hơưng íhk lãnh hnơưg, kôhng íhk nòc thực tớư ,tá bạch ngọc màl nàs àhn nẩ nẩ nấ yấm iác mang theo tệv nước uấd câhn, ừt quay cuhng qaunh gnừ cự gnừ cự oạm phao sống nước suối bích cắs áđ mẩc tạhch nêb cnạh, tộm đờưng oék iàd iớt cửa.

Thừa tớưng thay ếht uàm tắrng oá mấg pếx cỉhnh cỉhnh ềt ,ềt yàb biện ở ểb mắt nêb cnạh, tộm ảuq nô nuhận tinh ết bạch ngọc ngọc bội, tặđ ở yàn quần oá nhất phía têrn, ở qaung ạh ộl ar oánh nuhận hná snág.

oạB quân tahnh thản àm iđ nếđ ểb mắt nêb cnạh, iởc ar cíhnh mình quần ,oá ạh tủhy, nòc ìv ờhc iđ nếđ nước nạc trì, bỗng nihên ịb uàm xanh biếc vách áđ tộm yâc thon iàd cót neđ pấh nẫd mầt mắt, nắh nhặt nêl iợs tóc, tắb được hná sáng ,ạh iơh píh mắt, tộm giọt nước tộđ nihên ừt dính thủy iợs cót tợưhng pá oàv ồh nước tnurg, oạt nên tộm mảnh nợg snóg.

Phần 054

yàN ểb mắt thừa tớưng iớm aừv phao quá, yut rằng nước mắt ãđ uưl ,iđ nưhng nắh trên nưgời aik nỗh pợh pohng ộđ írt thức nhàn nhạt lãnh hơưng iạl áb oạđ ở torng pòhng nảt ,ar uưl lyuến êm nờưgi, thật uâl kôhng tiêu tan, aựt ồh međ yàn kôhng óc ìg hơưng ịv thủy cũng pấc huân nếđ tấhu, nihều phao torng chốc lát, liền thấm tiến ad tịht.

Liên aiG nậV năn ỉn Hàong uậH međ Gaing Nihgêu iọg tới, tởưng cùng oạb quân đánh oảh quan ,ệh tuhận tiện mảc aóh hắn.

Ở iờđ sau, Gaing Nihgêu hình tợưng cíhnh àl tộm iác oạb qâun, nắh yấl kohan dung nhân tihện màl ngụy tnarg, iãm ohc nếđ mười chín tuổi tộđ nihên oạt pảhn, vong nâ ụhp nĩhga, yấl tộm iác cực ỳk nàt nhẫn ủht pháp ihn giết iốđ nắh cực oảh Liên hàong uậh cùng aiG Định ,ếĐ đăng ơc sau, càng àl međ hàong thất cùng Liên aig trên dưới ồđ iác sạch ,ẽs ủht đoạn nogan độc, hyuết uưl ab tớưhc, aik cậb tahng pùhng ihn turng vĩnh viễn nàt uưl tás kôhng xong hếyut.

aiK tộm măn kinh tàhnh áb tánh uềđ àl ở yầđ trời iùm uám tươi ihn turng vượt qua, gian thần yấl lòng hắn, nắh gếit, óc turng thần mắng nắh vong nâ ụhp nĩhga, ịb nắh cười tắc tớr uầđ lỡưi, yu cẩu.

iỗM nưgời uềđ ión oạb quân àl nưgời đêin, nưhng kôhng ia bếit, nắh cáx thật àl iác uầđ óc chút nấv ,ềđ oạb quân đăng ơc ứht măn năm, aựt ồh iác ìg uềđ chơi qua, liền giết nưgời cũng mảc thấy kôhng úht ,ịv liền phân phát ởs uữh cung nhân cùng ịht ,ệv yàn torng hàong cung điểm tộm phen hỏa, ỷ ở aik yu nihgêm long ỷ tnurg, ở hừng cựh hná aửl turng lười nhác uống rợưu, cùng 3000 cung thất cùng nhau táng thân ở aửl nớl tnurg.

Liên aiG nậV ngồi ở trên gnờưig, nghĩ cíhnh mình cọh áuq sách ởv irt tứhc, Liên hàong uậh ựt pấc nắh tộl tậm qấut, Gaing Nihgêu cíhnh àl oàv cúl yàn tới, nắh nầg nhất Liên aiG nậV liền tinh tầhn, iốđ nắh cong cong iôđ mắt, đứng dậy, nogan nogãn hành :ễl

“Cấp Thái ửT ac ac tỉhnh an.”

Gaing Nêihgu: “……”

oạB quân torng lòng ión tầhm, môh yan mơc trưa ảhk năng dùng nềihu, oas ạd yàd áhp ệl kôhng kohẻ.

nắH iốđ Liên aiG nậV tậg đầu, theo uas ũr tắm hớưng Hàong uậH tỉhnh ,na Liên hàong uậh nô uhn cười cờưi, nưhng iác loại yàn nô uhn turng trộn nẫl độc.

“hTái ửT tiớ?” Nàng cười điểm điểm nêb cạnh Liên aiG nậV đầu, ữgn íhk ión kôhng nên iờl sủng ncịh: “Mau chút međ yàn tirền nhân tinh mang ,iđ nắh ,a quấn quýt is êm nổb cung iồh lâu, liền ìv mìt Thái ửT chơi đâu. Được rồi, các nưgơi uam iđ đi.”

Liên aiG nậV nơđ tuhần cắh cắh cờưi.

Gaing Nihgêu cũng khéo oél cờưi, tắm neđ lẳng lặng àm nhìn cùng iờđ tưrớc óc điều xuất nhập Liên aiG Vận, torng lòng bình tĩnh nâc nhắc lên.

ựgN aoH Vêin.

oàV đông ựgN aoH Viên óc chút tiêu đềiu, tặm băng tợưhng tếk tộm tầng torng suốt bnăg,

Liên aiG nậV nă cặm tarng phục aùm đnôg, tarng nogan nogãn ảig đáng yêu, tộm uâc tộm uâc Thái ửT ac ac kêu.

Gaing Nihgêu biểu tình tấb bếin, óc ệl páđ iạl hắn, torng lòng tởưng iạl àl aik oãl tấb ửt međ thừa tớưng uêk iđ ựgN ưhT Pòhng ión cyuhện iác .ìg

Đờưng Nyugên ưT nhìn ưhn năv nưhợc nô hòa, iạl óc tộm ộb tarnh tarnh ngạo cốt, hành ựs khéo aưđ đẩy, iạl kôhng a aud nịnh hót, àl iác uưm quốc kôhng uưm thân lơưng tầhn, nưhng ưhn yậv lơưng thần ỉhc xứng minh qâun, hiển nêihn, aiG Định ếĐ iác yàn oãl đông yât kôhng pảhi.

iờL thật ìht óhk nghe iợl ohc hnàh, nưhng turng ngôn tờưhng tờưhng kôhng ễd nghe đâu, aiG Định ếĐ ở Đờưng Nyugên ưT iơn yàn đụng iớt áuq nihều mềm iác đnih, nghĩ nếđ àl nậh cực ỳk hắn, uến bằng kôhng cũng kôhng ểht ỉhc ohc nắh đơưng oãl .ưs

Liên aiG nậV kôhng phát hiện nắh thất tầhn, tộm mình iảl nhải vuốt mông nựga: “úĐng rồi, nghe hàong ếđ dợưng nói, Thái ửT ac ac tưrớc aik áhp ệl tôhng tuệ, măn tuổi liền óc ểht cùng nưgời chơi ,ờc ,ao Thái ửT ac ac giáo giáo at ,iđ được kgnôh?”

nêB iat vang nêl Liên aiG nậV tahnh ,mâ Gaing Nihgêu ởrt ềv hoàn hồn, nòc chưa ión cệyuhn, iạl nghe tộm tếing kiêu ngạo ương nạgnh tahnh mâ ừt tưrớc tặm tyurền tới.

“Chê cờưi, lãnh cung òb ar iớt ồđ vật, nòc chơi ?ờc ợS kôhng phải iỗm ngày muốn cùng óhc haong đoạt thực ,iđ ah ha!”

Phía tưrớc yấm iác thân xyuên mẩc y man iàh yâv qaunh tộm nưgời nă cặm hyuền cắs quần ,oá đỉnh uầđ sang ýuq áđ ýuq phát qaun, tặm yàm tơưrng dơưng ương nạgnh man hài, mênh mông ãđ iđ tới, nọb ọh nhìn liền ihp nôt cứt quý, ảht yấl turng gian iác aik man iàh mầc đầu.

Gaing Nihgêu nhàn nhạt quét nọb ọh liếc tắm tộm cái, turng gian iác aik àl ừt ýuQ ihp ihn ,ửt đứng hàng ệđ nhị, nắh iah nêb trái pảhi, nẳh àl maT hàong ửt cùng ứT hàong ,ửt phía uas aik iah iác tặm yàm uếy đốui, nước chảy oèb trôi Gaing Nihgêu ớhn kôhng ,õr ùd soa…… iờĐ tớưrc, nữhng nưgời yàn cuối cùng uềđ iđ pặg Diêm Vnơưg.

Liên aiG nậV aừv thấy ịhN hàong ,ửt pậl cứt kích động nghĩ thầm xoát oạb quân oảh mảc ộđ ơc iộh tới! nắH pậl cứt ehc ở Gaing Nihgêu tưrớc nờưgi:

“Nhị hàong ửt điện ạh thật áuq đnág! Thái ửT ac ac àl ữrt qâun, các nưgơi ếht nưhng tấb kính ữrt qâun, at phải iđ ềv ión ohc hàong ếđ dgnợư.”

Gaing Nihgêu lãnh a tộm tnếig, thầm nghĩ ugn xẩun. nắH nhìn chằm chằm Liên aiG nậV iác yág ựt iỏh aửn ngày nếđ tột cùng yàn oàv tủhy, nẫv àl nắh àl ốc .ý

ảuQ nêihn, nhắc iớt “Trữ qâun” iah chữ, nốv ĩd liền èđ nặng aỏh íhk ịhN hàong ửt cắs tặm càng thêm óhk coi, hná tắm mâ trầm nhìn ềv phía Gaing Nêihgu.

nắH măn yan mười một, àhn nogại hiển hcáh, nốv àl nhất óc ỳk vọng đơưng ữrt quân hàong ,ửt nưhng ia ờgn đến, aửn đờưng tás ar iác Gaing Nêihgu!

nắH lạnh lùng cờưi, oab màh cứt giận tahnh mâ néb nọhn: “Một iác quan viên ihn ửt cũng ghép iôđ nổb hàong ửt al !ot Nưgơi ión at kôhng nôt kính Thái ,ửT ,ah óc ia tyấh?”

maT hàong ửt cùng ứT hàong ửt nơưng àl ừt ýuQ ihp aik nhất páhi, ựt nihên nghe lệnh ịhN hàong ,ửt iôs iổn cười ìh ìh cắl cắl đầu.

aT“ nưhng kôhng thấy đcợư.”

“úĐng vậy, ịhn ac ión kôhng tồi, iơn yàn õr ràng liền tộm iác ừt lãnh cung nhảy ar noc cóc, ừt uâđ ar Thái .ửT Liên tiểu công ,ửt nưgơi nưhng đừng nao uổng cúhng at kai.”

ịhN hàong ửt ộl ar aừv lòng ộb dnág, nắh iạl nhìn phía uas iđ theo tặm khác iah ịv kôhng ar tếing hàong ,ửt nớưhng mày: “Các nưgơi thấy được soa?”

aiK iah ịv hàong ửt cắl đầu, ìv màl ịhN hàong ửt aừv lòng cùng nêy tâm, nước chảy oèb tôri, cũng ión chói iat ión ũv nhục hắn.

Liên aiG nậV íhk muốn mnệh: “ưgNơi yâđ àl iổđ tắrng thay đen! Cỡưng ừt đoạt lí!”

ịhN hàong ửt kôhng kiên nẫhn, mắn nắh ổc oá ửt međ nắh mén iớt tộm bên, Liên aiG nậV oảl oảđ ãgn ngồi ở tyuết địa, ừt xyuên auq iạl yâđ uas tưrớc yan kôhng chịu áuq kuhất nhục Liên aiG nậV nháy tắm ỏđ cốh mắt.

meĐ nưgời vớưng nậb ửx ýl rớt, ịhN hàong ửt ềv phía tưrớc iàv bớưc, cùng ỏhn yầg Gaing Nihgêu tặm iốđ mặt, yàd cặđ cười lạnh iốđ nắh ẹhn gnọig.

“Tội thần ihc ữn ihn ,ửt cũng xứng màl tợưhng ữrt quân ịv trí? ,ừH noc cóc liền phải óc ựt mình hiểu lấy, nưgơi tính iác ứht gì.”

nắH nớl nêl oac oac tárng tnárg, trầm nếđ Gaing Nihgêu càng thêm ỏhn gầy, ión tộm chút liền yẩđ nắh tộm cúht, cựl oạđ iạđ kinh nờưgi.

Gaing Nihgêu biểu tình tấb bếin, dưới chân oảl oảđ kôhng nừgng iul ềv phía sau, mâ thầm ởht dài, chậm ìr ìr nghĩ thầm gaing ềt nưgời yàn ,a thật đúng là…… cặM ệk iàv tuổi uềđ lệnh nưgời ôv cùng chán géht.

tấB qáu…… môH yan nưgời iớt nòc tấr ,ềt ựt tọrng sinh uas liền ở nẫv luôn nhgẹn kuhất oạb quân nghĩ nhgĩ, yậv màl nắh ảx ảx giận .iđ

ựgN ưhT Pnòhg, kôhng íhk óc chút đọng lại.

Đờưng Nyugên ưT tộm thân uàm tắrng oá gấm, trầm cặm àm đứng ở nêb pảhi. tặM trái ảt tớưng uưl ữrt chòm râu, nẩ nẩ ểđ ộl ar ngạo khí, àm ịb hàong ếđ iọg iớt yấm iác iạđ thần đứng ở iah ịv thừa tớưng phía uas iôs iổn iúc đầu, ở torng lòng cười khổ, thầm nghĩ yâđ uềđ àl cyuhện ìg ihn .a

aiG Định ếĐ phía uas lưng aựd long ,ỷ hná tắm mâ trầm kôhng cừhng àm nhìn Đờưng Đnờưg, ớhn iớt cíhnh mình iớm aừv iồr ịb ực tyuệt ềđ nhgị, torng lòng tás ý càng sâu, đúng cúl này, nắh ưd qaung bỗng nihên liếc nếđ tộm iác tiểu thái giám aừv năl aừv ,òb năl oàv ựgN ưhT Pnòhg, aiG Định ếĐ phía uas oãl thái giám thấy thế, pậl cứt iđ nếđ phía tưrớc ,iđ giận ữd áđ nắh tộm câhn.

Tahnh mâ néb nhọn mâ nhu: “aoHng mang iốr loạn màl iác !ìg nẩC thận av chạm ệb hạ.”

Tiểu thái giám iah uầđ iốg ỳuq xốung tấđ pậd đầu, ũm ãgn xốung cũng kôhng óc thời gian nặht, cốung qíut: ệB“ !ạh Thái ửT cùng Liên tiểu công ửt iơr xốung ncớư!”

“Cái gì!”

aiG Định ếĐ rộng ởm đứng dậy, pậl cứt kôhng rảnh ol phía dưới đứng iah iàb quan vêin, bước chân iộv vàng lướt auq iọm nờưgi.

àM Đờưng Đờưng nghe được nắh nogan nhãi noc iơr xốung nớưc, phản gnứ uầđ tiên cíhnh àl nogan nhãi noc màl nưgời pấc ihk ,ễd nắh đuổi pịk aiG Định ếĐ bước câhn, iờr iđ ựgN ưhT Pnòhg, uam nếđ tạv oá uềđ oạt nên tộm trận gió.

cộĐ uưl iàv ịv iạđ thần iah tặm nhìn nahu.

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

Tiểu Gaing Nihgêu nogan nãogn: Đối, at cíhnh àl ịb ihk ễd

ịhN hàong t?:ử??

iaV cíhnh t?:ụh??

( nix iỗl nix lỗi, iớt cậhm. < ( _ _ ) >

iởB ìv yàn tihên àl dỡưng tàhnh văn, ohc nên nếđ ờhc oạb quân nớl nêl iớm óc ểht hàng mêđ sênh ac hàng mêđ aik ,ìg ngày iam nẫv àl 5000, međ cuối cùng tốc tyurện điểm viết xnog, uas óđ cyuhển aừv cyuhển thời gain. Đúng riồ…… ềV Đờưng Đờưng iác yàn “yugNên ”ưT ,ựt iởb ìv cùng phía tưrớc viết áuq mme đụng pảhi, tởưng iổđ tàhnh hoài cẩn, nưhng tổng mảc thấy kôhng áuq tuhận mgnệi…… )

Hết chương 349

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?