Chương 223: tiểu nhân ngư, cưới chúng ta sao ( kết cục, thịt )

Chương 223 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.4742【giá cả: 1.4742】

Nhìn nếđ trên mạng tiểu ngọt kịch na lợi, nơđ tuhần võng uữh iôs iổn aum pếihu, oac hứng phấn chấn oàv cửa, khóc tàhnh ngốc uẩc ar pạr cihếu pihm, óc lơưng mât các võng uữh ềv àhn bình tĩnh auq ,iđ ở trên mạng ỉhc tírch các nàng kiểu ìg phát ,ồr ếht nưhng međ nưgời aừl tiến oàv sát!

Trên mạng iốđ yàn ộb diễn đánh áig kôhng đồng nấht, óc nưgời ión yâđ àl tộm ộb tyuệt ếht ngọt kcịh, cũng óc nưgời nói, yâđ àl iah iác nưgời mệnh khổ, ở qyuền iợl cùng uưm ếk giãy gụia, iốđ iớv nhất cuối cùng tứrng màu, iạđ aig iôs iổn pấc ar yus đáon, nưhng cặm ệk àl oàn tộm loại cách nói, qyuền uưm uềđ ở torng kảohng thời gian ngắn aửl lớn.

A Hyuền cùng Tihếu tarng ủhc cyuhện aưx tếk túhc, yut kôhng ểht chết được àm sống lại, nưhng iọm nưgời uềđ nyugện ý nit tnởưg, uầc iạN àH biên tưrớc uas ẽs óc tộm oạđ uàm ỏđ thân ảnh, đang iợđ Tihếu tarng ủhc cùng nhau mắn yat ởrt ềv nhà.

naB đêm, ìrT aig biệt thự.

“Đản nảĐ tởưrng tnàhh, man ửt náh muốn nogan nogãn uống aữs bột, kôhng ểht ở nă Đờưng ab nãi, ãđ biết soa?” ihN đồng torng pòhng mấ uàm vàng hná nèđ mấ ,pá ưD nÔ ưhT iôl oék chăn pấc ihn ửt iác hảo, hớưng torng dịch dcịh, lười bếing nô uhn tahnh ,mâ iạl mang theo aừl tạg nói.

Đờưng nảĐ nảĐ mằn ở xinh pẹđ ihn đồng trên gnờưig, tộm iôđ cắh nuhận tắm thủy linh lnih, hoàn toàn kôhng bếit, yàn ỉhc àl ưh các ab ab cùng nắh đoạt Đờưng ab iãn uống iờl ión dối, iác hiểu iác kôhng điểm điểm đầu, mắng răng nanh cờưi, nắh áh mệing ởht dốc: “p…… áB ”áb

nảĐ nảĐ cùng Đờưng Đờưng kôhng gốing nahu, nắh óc nhân loại hyuết mcạh, kôhng nầc iạl iảh dơưng ờhc nếđ tàhnh niên iớm óc ểht phân áoh iah câhn, hiện iạt Pcakihu tiểu chăn ,ạh cũng ãđ àl iah điều ụb mẫb câhn.

Nhân ưgn tứrng cùng nhân loại uấ ểt sinh tởưrng uhc ỳk cũng tấb đnồg, nắh ừt torng tứrng ar tới, ỉhc óc ìrT ệL mắn yat nớl nhỏ, iạl tiểu iạl mmề…… Torng kảohng thời gian yàn ãđ nớl nêl cùng nhân loại uấ ểt kôhng óc ìg khác nahu, yut rằng iờl ión nẫv àl ión kôhng nahnh nẹhn, hiểu được óc ểht os uấ ểt nòc nihều đâu.

ưD nÔ ưhT ión iốd nói, tặm kôhng ,ỏđ mit kôhng đập, aừv lòng duỗi yat aur tộm phen ihn ửt lông ùx ùx đầu, iạl nôh nôh nắh iãn hơưng gơưng mặt, ỗv tiểu căhn, ừh ẹhn nàl điệu nhi, hống gờưing me éb tợưhng ỉk ýl qaung quác mảl nhảm ihn ửt tẳhng tệm ãr rời, ím tắm cụg xnốug, torng mệing mẩl mẩb ngáp tộm cái, kôhng iàv giây ãđ ngủ.

Gờưing me éb ộđ oac kôhng cao, iởb ìv nảĐ nảĐ yấm ngày yan loạn ,òb toàn ộb pòhng uềđ trải nêl mềm pụm óc ểht iơr oàv iđ iác đệm, aừl nhãi noc ưh ưd ahc hống ihn ửt ngủ, uas óđ na tĩnh iờr khỏi ihn đồng pnòhg, iđ nếđ cách vách pòhng ngủ, mắn tắb yat ởm aửc .ar

Phần 962

iÁ muội iơh ởht phác nắh ẻv mặt, ỉhc thấy nỗh nộđ trên gờưing nớl tiểu nhân ưgn ịb ìrT ệL mô oàv torng nựgc, tắb yấl mông cồung taho, ìrT ệL mạch cắs cờưng tárng phía uas lưng mướt ồm hôi, međ lãnh bạch tahnh niên chắn iác ník mít.

“Ô…… ôgN h…a…”

Tahnh niên mô ìrT ệL ,ổc tặm iốđ tặm khóa ngồi ở trên nưgời hắn, quay uầđ iđ ỏhn gọing ừh ,ừh ỏđ tươi lưỡi ở nA Cảnh Thạc on ủđ yuq uầđ tợưhng loạn lếim, gốing tham nă miêu ihn gốing nahu.

Thật ỏhn tahnh mâ mê iat cực ,ỳk cụd vọng tihêu tyuết uhp iổn nêl tộm tầng nhàn nhạt hồng nạht, tahnh niên ảc nưgời êm hoặc nưgời ịm táhi, tộm iôđ xinh pẹđ tắm uâc nâhn, ừt mâL uD aik ựs kiện sau, nắh nẫv luôn cũng chưa iđ ờb bểin, ỉhc óc ểht dùng các man nhân tinh dcịh, ổb kyuhết giao châu tốrng vnắg.

ìrT ệL tiến công thực mnãh, ởht nổh nểh trảo aox Đờưng Đờưng mnôg, međ mông thịt niết ỏđ lên, uàm ỏđ mít iạđ điểu iổn giận đùng đùng thọc oàv túr ,ar chất nhầy ịb mang ar tàrng đạo, tớư nhẹp nọb ọh iah nưgời giao pợh chỗ.

nA Cảnh Thạc ỡđ nhục hnàh, ũr tắm mex Đờưng Đờưng vươn uầđ lỡưi, theo cóx yản auq iạl liếm ãm tắm tinh dcịh, tộm ait mâd đãng chất nhầy ỏhn gọit, nắh sảng nhắm iạl mắt, tohải iám than ởht tộm tnếig.

ừT nảĐ nảĐ sinh ar cúl sau, nọb ọh màl tình phải trốn tnárh, tiểu nhân ưgn mấc dục, các man nhân cũng ịb bách ut thân dỡưng tníh, nưhng ền àh Đờưng nảĐ nảĐ nòc nhỏ, cúl oàn cũng muốn nád Đờưng .ab

cáC man nhân nhgẹn iồh uâl kôhng được phát tếit, iós ióđ nhìn chằm chằm thịt dờưng ưhn mex Đờưng Đnờưg, iỗm ngày thay pihên aừl tạg ihn ,ửt ìv cùng tiểu nhân ưgn thân tihết thân tếiht, các ab ab kôhng tiếc cùng àhn mình nhãi noc uấđ írt uấđ dnũg, đơưng nêihn, cũng ịb nảĐ nảĐ trộn nẫl tấr nihều nầl .ựs

môH yan ưD nÔ ưhT aừl nảĐ nảĐ cíhnh mình ngủ, cũng àl ìv hiện tại, nắh đóng aửc lại, biên iởc ar iađ lnưg, biên iđ nếđ mâd loạn gờưing nớl nêb cnạh.

Thảm tợưhng nihều iàv nóm quần ,oá ưD nÔ ưhT trần trụi òb nêl trên ,iđ trên gờưing nớl Đờưng Đờưng đang ở ịb ìrT ệL mô taho, xinh pẹđ sống lưng iơh iơh rùng mnìh, ưD nÔ ưhT iúc uầđ nôh tiểu nhân ưgn xinh pẹđ xơưng ảb vai, túm ar tộm máđ tệv .ỏđ

nắH ỡđ cíhnh mình tớưrng iạđ cụd vnọg, nhét oàv ìrT ệL cùng Đờưng Đờưng giao pợh chỗ, on ủđ yuq uầđ đỉnh đáng tơưhng hyuệt mắt, chậm iãr hớưng nêb torng .ễt

“…Ô…” Tiểu nhân ưgn màh chứa nA iạđ oạđ diễn on ,ủđ kôhng tohải iám ơuq ơuq mnôg, nưgợc iạl màl torng ơc ểht thịt ior trừu quất mềm tịht, sảng iôđ tắm ịm lên, lười bếing liếm pál yuq đầu.

túM oàv nắh cụd vọng kaohng mệing iạl mềm iạl ướt, hoạt nộn iác lưỡi óc tộm chút kôhng tộm chút liếm pál ãm mắt, từng trận kích tíhch đánh pú lại, nA Cảnh Thạc tohải iám túh khí, hcá gọing ión iỏh ưD nÔ Thư: “Đản nảĐ nủg?”

“ủgN,” ưD nÔ ưhT ỡđ cụd vnọg, hớưng nă năc nôc thịt hyuệt torng tắm ,ễt međ ịm hồng hyuệt kẩhu, màl ohc tộm mảnh thủy mâl mâl yầl lội, nắh mảc giác được Đờưng Đờưng káhng ,ực tấb cắđ ĩd iạl nịch sủng iúc nờưgi, nôh Đờưng Đờưng tớư tá phía uas lnưg: “Bảo bối, ảht lgnỏ…… aT pắs ịb nưgơi mấb gyã.”

Tiểu phôi nảđ kôhng nữhng kôhng ảht lnỏg, nưgợc iạl pẹk nếđ càng kẩhn, nhục bích tộm vòng tộm vòng nắc dơưng vật, màl ohc ưD nÔ ưhT cùng ìrT ệL uêk nêl tộm tnếig.

ìrT ệL ỗv ỗv tiểu nhân ưgn mnôg, ưD nÔ ưhT ởht nổh nểh khẩu khí, međ cụd vọng tộm chút chen oàv tàrng đạo, dung túng cờưi: “iTểu phôi đnả.”

ióS ióđ nhìn thấy thịt iùm ,ịv aửn điểm uềđ kốhng ếhc kôhng đợưc, iah nưgời nọb ọh međ tiểu nhân ưgn pẹk ở nêb tnorg, iah iác oac nớl iạđ điểu tộm tưrớc tộm sau, thao nắh bụng ôC“ ip ôc ”ip vnag, trực tàrng khẩu mềm pốx sung hếyut, yấl lòng oab yâv yấl iah iác ehk rãnh ỗhc nắc mút.

“Bảo iốb oảh n…naog…” ưD nÔ ưhT cười nhẹ, cụd vọng cáx thật càng thêm thâm nậhp, tẳhng pắt ỏx xyuên auq trực tnàrg, đỉnh “Ba” “Ba” thao lộng dựng iút kẩhu.

ìrT ệL cũng kôhng mac lòng cạl hậu, đỉnh lộng động cát hung cực ,ỳk dơưng tậv nàt nhẫn bang bang hớưng torng cạt lnộg, međ Đờưng Đờưng bình thản bụng ỏhn đỉnh ar nạgnh kốhi.

“!!Ô!”

Đờưng Đờưng ịb đinh ở dơưng tậv tnợưhg, tàrng oạđ iộn iah iác iạđ aig aỏh đang ở nưgơi iớt at iđ os đấu, mắc oạb mâd thủy phát ar ôC“ ”ip tahnh ,mâ èhn ẹhn chất nhầy yẩv ar iđ ar nàogi, nắh thân ểht nur nếđ gốing nur rẩy, đánh gơưing mệing yùt ý ỏđ mít nôc thịt ar vào.

“ạBch bạch bcạh” thân ểht tếing đánh tếing vnọg, các man nhân thao kôhng uưl tình chút nào, ỏđ tươi hyuệt tắm nogại pêihn, thịt oab dờưng ưhn khẩn cặl dơưng vật.

iaH iác nác căng iạđ trực tàrng kẩhu, yuq uầđ cồung thao dựng túi, tiểu nhân ưgn ổhk ởs ảc nưgời rùng mnìh, ịb thao tếy uầh cứn ,ởn chịu kôhng iổn tớr nước mắt, iôđ yat ở ìrT ệL phần lưng lung tung tắb lấy.

Tiểu nhân ưgn thân ểht cùng ìrT ệL ềk sát, sưng ỏđ mún úv ọc ìrT ệL ơc nựgc, nắh sảng chảy ar sữa, nhão dính dính àm yâl dính iah nưgời trên nờưgi, theo dựng iút ịb av cạhm, tộm iác nur nur nắb ar tinh dcịh, uậh hyuệt cũng tộđ nihên pẹk chặt nôc tịht.

ìrT ệL cùng ưD nÔ ưhT nhịn kôhng được ởht nổh nểh tnahh, nọb ọh cụd vọng ịb nhục bích tắg oag kẹp, nihệt uưl ổđ pậ xốung ọc aửr ãm mắt, màl nhgẹn nàt nhẫn man nâhn, càng thêm điên cồung “aBng bnag” gian dâm.

Đờưng Đờưng tặm trên mệing ịb taho, nước tắm mùb mùb rớt, trân châu đánh oàv các man nhân trên nờưgi, ịb màl nồh páhch uềđ phải yab iđ ar nàogi.

……Ô Snảg, sảng ãđ chết

nàL ad nád tás ỗhc tớư ,tá màl ìrT ệL ũr xốung mắt, nhìn nếđ uàm tắrng àgn chất lỏng theo tiểu nhân ưgn iah viên sưng ỏđ uầđ úv chảy ,ar tếy uầh iơh iơh tộm lăn, khàn khàn nói: “áĐng t…cếi…”

nọB ọh tặm yàm uềđ àl sảng ,ý tiểu nhân ưgn cũng nãm nhãn êm ,yl cụd vọng mắc oat hyuệt ỏđ tơưi, các man nhân ôht syuễn međ từng lồung nùng tinh nắb oàv nắh tàrng đạo, međ dựng iút căng nếđ tràn đầy.

mêĐ nòc tấr dài, mấc cụd iồh uâl man nhân cùng tiểu nhân ngư, thay iổđ tộm iác iạl tộm iác ưt thế, khàn khàn iờl tợc ảhn trêu aùđ uâ mếy tahnh nêin, nhìn nắh uấx ổh àv giận ữd ỏđ mặt, ịb thao iah chân uềđ khép kôhng đợưc, màl ohc nọb ọh torng lòng dâng nêl tộm loại thỏa mãn.

yâĐ àl nọb ọh oảb bối.

…………

ihN đồng pnòhg.

Đờưng nảĐ nảĐ ngáp tộm cái, mô mẩc ýl mô iốg uâs ník cyuhển tnỉh, torng pòhng ỉhc óc tộm trản mấ đèn, các ab ab uềđ kôhng ở nắh nêb cnạh.

iãN đoàn ửt ẻv tặm êm mnag, ừt trên gờưing òb dậy, nhìn dáng ẻv àl ál nag iạđ kôhng ợs hãi, ỉhc àl ở nghi hoặc các ab ab iđ uâđ vậy?

iàV phút sua……

ẻrT noc torng pòhng tộm iác iãn đoàn ửt nă cặm Pcakihu oá ngủ, aửn iác thân ểht lướt auq nal can, chân ngắn ỏhn auq iạl đnặg, “ạLch ccạh” dừng ở mềm pụm iác mệđ tnợưhg, nắh quen aửc quen oẻn iđ phía tưrớc .òb

ẻrT noc pòhng nôm ểđ iạl điều pnùhg, các man nhân ợs nảĐ nảĐ tnỉh, iọg nọb nắh cíhnh mình nghe kôhng đợưc, nơđ giản liền kôhng tớưng nôm quan nêihgm.

ưhN ếht pơưhng tiện nảĐ nảĐ tiểu bằng hữu, nắh uas ihk sinh biệt ựht óc tấr nớl biến hóa, íht ụd ưhn nal nac ehk ởh uềđ ịb ngăn trở, hành lang ôhp mềm iạm tảhm, aửc tahng uầl cũng tarng oàr cắhn, các loại néb nhọn biên biên giác gáic, uềđ ịb oab lên.

Đờưng nảĐ nảĐ tiểu cố nês gốing nahu, cắh uưh cắh uưh òb nếđ cách vcáh, thật tấv ảv cụm đích địa, nắh tộm mông ngồi ở cửa, ỗv ỗv mnô……

“Ô…… Đ…gnừ…”

Thon iàd yat tắb yấl khăn trải gnờưig, tốc cách óhk nhịn ôhn lên, ồm iôh međ iơn óđ thấm thâm iảv dệt, iơh iơh rùng mnìh, biểu hiện ar ủhc nhân kohái cảm.

Đờưng Đờưng ỳuq éhg oàv trên gnờưig, oac oac uhc nêl mông nur rẩy, ịb ưD nÔ ưhT nàb yat ot trảo xoa, turng gian chín cụr hyuệt tắm “hPụt pụht” ar oàv tộm yâc ỏđ mít iạđ đểiu, èđ pé ar cụđ bạch chất lnỏg.

ưD nÔ ưhT ởht nổh nểh cờưi: “Bảo biố…… Sảng kôhng snảg? ịB oãl công thao bụng ỏhn uềđ pồhng lên, áhc…… ưhN ếht oàn tộđ nihên nắc ưhn yậv knẩh?” nắH thao túng iạđ đểiu, oạb gian tiểu nhân ưgn tór nãm nùng tinh dựng túi, ưh phôi khàn khàn nói: “Đản nảĐ tiểu pòhng ,ở ưhn ếht oàn oàv nihều ưhn yậv aữs òb a……”

A“ ——!! Kôhng cần! Đừng nió…… Ô ô ô kôhng cần, hcá h…a…”

Đờưng Đờưng sảng nôc thịt uềđ ở tích tủhy, èhn ẹhn chất nhầy tớư nhẹp khăn trải gnờưig, iơr rụng nãm gờưing trân châu oánh nậuhn, cạl nắh nàl ad ỏđ từng khối từng kốhi.

ìrT ệL loát động dơưng vật, nA Cảnh Thạc nhéo Đờưng Đờưng mún ,úv nọb ọh cíhnh hởưng ụht kohái cảm, bỗng nihên nghe thấy aửc ết kôhng ểht hơi.

“gnaB…… B…gna…”

Đờưng Đờưng mún úv ịb niết iạl uađ iạl snảg, aừv muốn thét chói tai, liền nghe được tếing pậđ cửa.

nắH thân ểht tộđ nihên cứng ,ờđ xinh pẹđ iôđ tắm nầd nầd khôi phục ýl trí, pậl cứt nắc iôm ngăn chặn cíhnh mình tahnh ,mâ ưD nÔ ưhT cụd vọng nòc mắc ở ỗhc uâs tnorg, nghe được tếing pậđ cửa, torng lòng óc tộm loại ựd mảc tấb hảo.

…… ìV oảb mảđ yàn kôhng phải nghe lầm, ìrT ệL bôung ar dính yầđ chất nhầy tay, yấl áuq trên ôs ahp oá mắt dài, yùt ý nă cặm iđ iớt aửc hỏi.

“iA?”

Nhục bích càng cús càng cặht, pẹk nếđ ưD nÔ ưhT thái dơưng nâg xanh tẳhng nảhy, nắh ôht nặng tếing ởht cốd iợg cảm, tởưng cũng biết nêb nogài àl ,ia nưhng hiện iạt ãđ dừng kôhng được tới, ỉhc óc ểht hcá gọing nói, ión ohc Đờưng Đờưng uêk ión ỏhn tôhi, oe hông đĩnh động càng cúl càng nnahh, yuq uầđ điên cồung đỉnh lộng dựng iút vách tnờưg.

Đờưng Đờưng nắc iốg đầu, sảng trợn tắrng mắt, thân ểht kịch liệt iđ phía tưrớc cóx nảy, thủy mâl mâl mông nur yẩr thịt lnãg, pậl cứt liền phải oac tàro!

Nogài cửa, tyurền nếđ nogan ihn ửt mềm mụp, gian nan iạl iuv sớưng mâ đệiu, iạl màl iah iác ạh ểht tơưng liên ụhp tâhn, đồng thời tạđ iớt đỉnh núi.

“áB…… áB ,áb l……àsi nảĐ Đnả!”

ưD nÔ ưhT oal iớt yấm chục ,ạh cuối cùng uêk nêl tộm tnếig, pób Đờưng Đờưng oe uas yàn tộm kéo, iạđ điểu tắg oag mắc oàv dựng iút phun ar tinh dcịh.

Từng lồung nihệt năng phun ar tiến dựng túi, Đờưng Đờưng bụng ỏhn iạl toan iạl tnớưrg, mướt ồm iôh thân ểht ninh dùng cứs nur rẩy, hyuệt khẩu càng àl phun ar tàrng dcịh.

……

Đờưng nảĐ nảĐ ựt oáb aig nôm kôhng oab lâu, nôm ãđ ịb ừt ởm ,ar nắh iuv ẻv muốn hớưng torng ,òb iạl đánh oàv man nhân cẳng chân tnợưhg, ềv phía uas qăung ãgn tộm iác mông ngồi xổm, iãn đoàn ửt ngốc nốgc.

ìrT iạđ tổng iàt nă cặm oá mắt dài, ổc oá yùt ý rộng ởm tộm ,tí nắh khom lưng međ ihn ửt ếb nêl tới, dùng chân međ phía uas nôm uâc tnợưhg, nôh nôh ihn ửt kuhôn mặt: “Như ếht oàn thnỉ?”

Đờưng nảĐ nảĐ ịb ìrt ahc nâng nêl cao, iôđ tắm ỏhn kôhng ựt giác hớưng phía uas nắgm, kiên đnịh: “ờưĐng ba!”

ìrT ệL međ iãn đoàn ửt mô nếđ torng lòng nựgc, aox aox đầu, tếing ión àl tình cụd auq iđ lười bnếig: “Đản nảĐ nnaog…… Đờưng ab ở mắt rửa, mắt aửr xnog, ab ab ở mang nưgơi iđ oàv mìt hnắ.”

iãN đoàn ửt éhg oàv ìrt ab torng lòng nựgc, thủy nuhận iôđ tắm tràn ngập êm mnag, ìv iác ìg cíhnh mình iỗm nầl mìt Đờưng ,ab Đờưng ab uềđ ở mắt aửr nha?

ỉhC chốc tál sau, nA Cảnh Thạc yẩđ aửc ,ar ý oảb nêb torng ãđ uht thập xong rồi, ở ừt ìrT ệL torng lòng ngực tiếp nhận nhãi con, mô nếđ cíhnh mình tưrớc mặt, nôh nôh mềm pụm kuhôn mặt, ảuq thực muốn đánh hùng iàh ửt tộm nốđ mnôg, nưhng cuối cùng nẫv àl lyuến tếic.

t“ ,ab muốn Đgnờư…… Đờưng ”áb

iãN đoàn ửt ịb nA Cảnh Thạc giơ, ứt ihc ở giữa kôhng turng pcịhh, duỗi ổc hớưng trên gờưing nìhn.

“Hảo oảh hảo, mang nưgơi mìt Đờưng ba.”

nA Cảnh Thạc međ ihn ửt mô oàv torng nựgc, ờs ờs nắh tóg chân nhỏ, uas óđ iđ nếđ gờưing nớl nêb cốx nêl căhn, iãn đoàn ửt soạt liền chui iđ vào.

Đờưng Đờưng cắs tặm nòc óc tộm chút gnử hnồg, mô yấl nảĐ Đản, nghe ihn ửt ở nêb iat nụv vặt, tờưhng tờưhng ụhp aọh tộm câu, ưhn àl tứrng ữgn thập cấp, thật óc ểht nghe hiểu nhãi noc iờl ión gốing nahu.

maN nhân hná tắm nô nhu, nhìn trên gờưing tộm nớl tộm nhỏ, thỏa nãm mảc tộđ nihên sinh ,ar aựt ưhn ở oàv đông phao áuq mấ ồh ồh suối nước nnóg.

Tiểu iàh ihn tinh cựl uữh hạn, màl mầ ĩ tộm hồi, liền ao ở Đờưng Đờưng torng lòng ngực ngủ, Đờưng Đờưng cũng óc chút ihn khốn đốn, nắh iớm aừv ngáp tộm cái, liền mảc thấy óc nưgời ở hớưng cíhnh mình trên tay, ộb ứht ,ìg ơm ơm màng màng trợn tắm aừv tấhy.

yaT trái ngón pá tú tnợưhg, xuất hiện tộm ảuq áđ ýuq nẫhn, nhẫn song song được khảm ab viên áđ quý, ở hná nèđ ạh cũng óc ẻv pẹđ ẽđ ýuq giá.

Đờưng Đờưng tộm chút tahnh tnỉh, nòc kôhng óc nếđ ión iác ,ìg liền mex các man nhân iạl yấl ar ab cái, cẳhng auq yàn ab iác toàn ộb uềđ àl ừt trân châu tihết ,ếk trân cuâh…… Trân châu ộb dáng nòc tấr quen mắt.

uaS ,óđ các man nhân hớưng nắh cứb hôn.

…… Đối, kôhng sai, hớưng nắh cứb hôn.

“Bảo iốb nhi, ihn ửt uềđ snih, nòc kôhng tính toán ohc cúhng at iác danh phận soa?” ưD nÔ ưhT kôhng ổh àl hnả ,ếđ aik u náo ộb dáng ảuq tựhc.

nêB cạnh nA Cảnh Thạc uâs ník tiếp tnợưhg, ữgn íhk tộm ổc ửt toan kính nhi: ợS“ kôhng phải ghét ỏb cúhng at aoh nàt tí bớưm, kôhng tính toán ụhp tárch nmệih.”

Ngay ảc ìrT ệL cũng mex oán nệiht, cong iôm nói: “ôhKng tính toán cưới cúhng ?at Ân?”

Đờưng Đờưng nghe nọb ọh iổđ tắrng thay đen, tihếu chút aữn kôhng međ nhẫn mén nọb ọh trên mặt, màl ohc nọb ọh iá cưới ia cưới ,ia tẳhng nếđ ìrT ệL ión xong cuối cùng tộm câu, cứt giận tiểu nhân ưgn bỗng nihên sửng sốt.

“ưCới ai?” Đờưng Đờưng ợs đánh thức ihn ,ửt tộm ộb nưgơi ợs kôhng phải ở uậđ at biểu tnìh, ỉhc ỉhc cíhnh mnìh, èđ thấp mâ lợưng nói: “Ta? Cưới các n?iơưg?”

Phần 072

aùĐ giỡn tiểu nhân ưgn aùđ giỡn ủđ rồi, ưD nÔ ưhT đoan cíhnh thái ,ộđ nắh nhìn ềv phía Đờưng Đờưng torng hná mắt, uềđ àl nô uhn nịch sủng ý cờưi, nihgêm cút nói: “Bảo iốb nhi, at biết nưgơi cùng cúhng at ngay ừt đầu, cíhnh àl cúhng at ab cỡưng uầc tiớ.”

“hTeo ýl ttếyuh…… Cúhng at yấm iác cũng kôhng nên ở ax uầc iác ,ìg nưhng kôhng óc biện páhp, kốhng ếhc kôhng đợưc. Nưgơi iờđ yàn liền quán tợưhng cúhng at yấm iác nỗh đnả,” nắh oék auq Đờưng Đờưng tay, dùng cíhnh mình kuhôn tặm ẹhn :ọc “iHện iạt ión iác ìg iốh nậh ,a thực nix iỗl ,a iạl iác ìg iạl nếđ tộm nầl at kẳhng định ẽs kôhng màl ưhn yậv linh tnih, uềđ àl ôv dụng íht iờl nió.”

aT“ nòc trẻ, at ẽs oảb iốb nơưgi, sủng nưgơi ảc đời, ohc nên oảb iốb nha, cưới cúhng at soa?” ưD nÔ ưhT cờưi, tộm iôđ ađ tình tắm oàđ hoa, ỉhc chứa được trên gờưing nưgời thân ảnh.

Đờưng Đờưng óc chút nốgc, nắh kôhng óc màl ar iồh đáp, nA Cảnh Thạc tộđ nihên ở nêb cạnh oh khan tộm tnếig, oát oạb oạđ diễn chưa từng iớt iốđ hắn, iốđ nước tiểu nắh tộm thân ihn ửt phát áuq hỏa, nưgợc iạl gốing iác ngạo kiều quỷ.

nắH thấy Đờưng Đờưng nhìn qua, ổb snug: “ưCới sao? aT ụhk khụ, at cíhnh mình mang aủc iồh mnô.”

aủC iồh nôm cyuhện này, ìrT iạđ tổng iàt cũng tấr óc nêl tếing qềyun, nắh đuôi lông yàm iơh tộm cọhn, kôhng tắb cệyuhn, nă cặm oá mắt iàd man nhân oac nớl hna tấun, mầc giới nal tịhnh aửs sang iạl ỉhc hộp, ở Đờưng Đờưng tưrớc tặm ởm .ar

nọB ọh yấm iác nhẫn tợưhng trân câhu, uềđ àl Đờưng Đờưng nầl uầđ tiên ìv nọb ọh iơr ệl ihk iơr xốung aik vêin, nếđ iỗn ịb ìrT ệL nhặt đợưc, cũng ở biết Đờưng Đờưng àl nhân ưgn sau, pấc ưD nÔ Thư.

ìrT ệL gốing iác ỵk ,ĩs mắn yấl nhân ưgn vơưng ửt tay, ẽhk nôh nôh nắh um nàb tay, nốv àl trầm thấp tahnh mâ èđ tấhp, ôt Đờưng Đờưng torng lòng nhảy dnựg, nắh nói: “Bảo bảo, ohc cúhng at tộm ơc hiộ.”

Pháp luật kôhng ohc phép tùrng hôn, các man nhân ỉhc óc một, óc ểht ở quốc aig khác cùng Đờưng Đờưng đăng ,ýk nưhng nọb nắh cáx thật kôhng ión gỡin, cặm ệk àl nôh ,ễl nẫv àl iác ,ìg uềđ àl Đờưng Đờưng cưới nọb .ọh

“……” Đờưng Đờưng nòc óc chút nốgc, nưhng óc iôđ khi, mệing phản gnứ os uầđ có mau: “…gnôhK…”

cáC man nhân torng tắm mong iợđ dệit.

mầC nhẫn pộh ìrT ệL ũr xốung mắt, ưD nÔ ưhT mạt dừng iàv gâiy, iốđ hảong loạn Đờưng Đờưng cười cờưi, nA Cảnh Thạc nhấp khẩn môi, nọb ọh ab iác tohạt nhìn óc chút thất bại, nưhng iạl kôhng tárch Đờưng Đờưng kôhng đồng ,ý tốr cuộc yâđ uềđ àl cíhnh mình màl nệihgt.

Xứng đnág.

ưD nÔ ưhT thấy tiểu nhân ưgn kôhng màl ộb hảong lạon, than ẹhn tộm tnếig, kôhng đành lòng iạl màl nắh aựl cọhn, chịu đựng ngực trừu đau, cuhẩn ịb mék iác ềđ tài, međ cyuhện yàn kôhng minh kôhng bạch lướt auq .iđ

“Hôn lễ?? Kai…… aiK kôhng phải tấr nihều n!iờưg!” Tiểu nhân ưgn torng uầđ óc hình ảnh, tộm máđ nưgời yâv qaunh nắh tộm iác ác ác kính rợưu, êt ——

Tiểu nhân ưgn biểu tình biệt nữu, cũng ôv pháp ihn ôh hấp, liều mạng cắl uầđ ực tệyut, áb áb :áb aT“ knôhg, at chết uềđ kôhng màl nôh lễ!”

ưD nÔ ưhT iờl ión pạt ở torng ổc hnọg, ẻv tặm mộng cứb nâc nhắc tộm vnòg, khóe mệing ỉhc trừu iỏh hắn: “iKa, ỉhc óc cúhng at yấm iác nôh ễl đuâ?”

Tiểu nhân ưgn nă cặm oá ngủ, đỉnh iơh loạn uầđ tóc, đánh iác ngáp hớưng torng chăn tụr rụt, ẻv tặm bình tnĩh: “gNa, aik óc tểh.”

ưD nÔ ưhT nA Cảnh Thạc ìrT :ệL “……”

Nhân sinh thật àl thay iổđ tấr nnahh.

,A“ đúng riồ,”

cáC man nhân mãnh ềđ ar tộm hơi.

mẤ pá hná nèđ ,ạh yâv ơm ồh tiểu nhân ưgn ớhn iớt iác ,ìg miễn cỡưng cốhng ím mắt, iơh uấx ổh nhìn ềv phía nA Cảnh Tạhc, tahnh uến ruồi muỗi ión tầhm: “nềiL…… gnO ogn…… iáC aik gno o…gn…”

nA Cảnh Thạc nốv àl tính tình cấp, uấm chốt nhất tộm uâc nghe kôhng ,õr màl nắh trái mit kinh hnàog.

“ưgNơi ión iác gì?”

Tiểu nhân ngư: “……” nắH pihết áuq mặt, ộl ar pihếm hồng ỗl tai, ữgn íhk mềm iạm nòc óc chút thẹn tnùhg: “nềiL…… nòC óc ểht ựt mang aủc iồh nôm soa?”

nA Cảnh Tạhc: “……” nắH loạn nhảy trái mit cuối cùng na nổ dừng ở nựgc, nhất thời kôhng biết nên màl iác ìg phản ứng, iạl cứt aừv buồn cờưi.

“naMg, tham tiền cá.” Nưgơi uềđ phải màl at ợs muốn cếht.

ìrT ệL cùng ưD nÔ ưhT cũng ẹhn nàhng ởht .ar

Được nếđ aừv lòng ảrt lời, Đờưng Đờưng iạl ngáp tộm cái, nắh ôh pấh gian àl các man nhân trên nờưgi, iác loại yàn màl nắh mât na hơưng ,ịv torng ổ chăn iạl mấ iạl tohải mái, nòc óc iác hơưng mềm iạm nhãi con, tiểu nhân ưgn mảc thấy thỏa nãm cực .ỳk

nắH ím tắm đánh nahu, nhắm tắm iạl iàv giây ngủ, kôhng biết ihk noà…… iaH nêb trái phải uềđ iổđ tàhnh man nâhn, nhãi noc cũng ịb nA Cảnh Thạc mô .iđ

“ôgN…… nảĐ Đ…nả…”

Đờưng Đờưng tấb nãm mẩl bẩm, tẳhng nếđ ím tắm tợưhng ịb iơr xốung tộm cái, thực mềm ẹhn hôn, nắh nghe ar iớt ìrT ệL tahnh ,mâ man nhân tahnh mâ khàn khàn nô nhu, màl nắh thực uam iạl ãđ ngủ, phía uas lưng nád nêl nugồn nệiht, phía uas nưgời ỗv nắh hnốg.

“Ngủ nogn, oảb iốb nih.”

…………

Sáng sớm, hná tặm trời iás cạl ìrT aig biệt thự, kôhng oac ngạo kôhng nóng yản hná sáng xyuên thấu auq aửc ,ổs cihếu sáng biệt ựht nêb tnorg, ỉhc thấy tộm gian ihn đồng torng pnòhg.

Đờưng nảĐ nảĐ ngồi ở trên gnờưig, mex téx quen tuhộc torng nhà, lông yàm iốr mắr ninh máb lấy, mềm pụm tinh oảx kuhôn mặt, hiện ờig tràn ngập trầm .ưt

nắH ưhn yậv đại, ưhn yậv iạđ Đờưng ab đâu?

Nhân ưgn têihn, tếk túhc.

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

# ngày iam pihên nạogi, uậh tihên dừng yàc tộm ngày viết iạđ cơưng #

túR thăm tếk quả:

iốB cứđ văn, tắm manh tợưrng uhp

( môh yan tếT Turng uhT lạp, nốv ĩd tởưng pấc các oảb oảb viết iác phúc lợi, nưhng nhân ưgn tihên tếk cục óc điểm kôhng tốt mắl vếit, ohc nên phúc iợl póhng iớt ngày iam iđ )

Giới giải írt nhân ưgn nât nhân

Hết chương 223

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?