Chương 160: trung thu yến hội vai chính thụ gương mặt thật cho hấp thụ ánh sáng ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 1.35928【giá cả: 1.35928】
Mệnh àl ểđ lại, nưhng cũng liền ưd iạl ưhn yậv tộm hơi, ab man nhân sảng iạl snảg, iỗm nưgời tặm yàm thoả mãn, đáng tơưhng Đờưng Đờưng nưgời uềđ ịb thao cáohng vnág, ngốc ngốc éhg oàv trên gnờưig.
Đối, nắh ảhk năng mạt thời nòc mằn kôhng đợưc.
“ớTi, oảb oảb áh mmồ.” Đờưng ộgN nA ngồi mổx nêb gờưing bêin, cúm tộm mỗung cháo túđ ohc éhg oàv trên gờưing nhgẹn ngào Đờưng Đờưng nêb mnệig, ẹhn gọing hống hắn.
Đờưng Đờưng éhg oàv trên gờưing lớn, phần oe nòc pắđ tộm iác thảm mnỏg, mông cánh ịb Đờưng Thừa Nihgên ẻb ,ar nẩc thận àm ohc nắh ửs dụng áuq ộđ cúc hyuệt tợưhng dợưc.
tộM thân iãn bạch iãn bạch nàl ad hiện iạt cùng uâd yât viên dờưng như, hồng hồng mít mít thật oán nệiht, nắh oéh ũr àm ũr tắm lông ,im đáng tơưhng ềh ềh àm nhgẹn nàgo, iôđ tắm cùng iác iũm uềđ pihếm tộm chút hnồg, a ô nuốt tớr iác mỗung ngao nếđ aỏh uậh cáho.
Đờưng ộgN nA tấb cắđ :ĩd “Chờ ạh iạl nă óc được yah knôhg? ưhN yậv kôhng ễd tiêu haó.”
“gnôhK…… Kôhng cnầ.”
Tiểu đáng tơưhng ihn nhgẹn nàgo, nắh oảh đói, kôhng ềh nghĩ ngợi liền ực tyuệt mat thúc tỉhnh cầu.
Đờưng ộgN nA yấl nắh kôhng óc biện páhp, đành phải tiểu mât quấy nihệt cáho, ờhc lạnh lạnh iớm iạl cúm tộm mỗung yu auq ,iđ đồng thời nói: “Kia oảb oảb kôhng được kóhc, tiểu thúc thúc áuq yấm ngày mang nưgơi iđ mex tirển mãl thnar.” nắH nhìn Đờưng Đờưng nogan nogãn ngậm yấl iác mnỗug, iạl nói: “ưgNơi tíhch nhất aọh aig iớt tàhnh ốhp X màl tirển mãl tnarh, turng uht uas tiểu thúc thúc mang nưgơi iđ xem, được caưh?”
Đờưng Đờưng mât ýl ịrt liệu ãđ óc tộm đoạn thời gain, kôhng ểht kôhng thừa nậhn, màl quen tuhộc nưgời iớt pấc nắh màl mât ýl ịrt liệu nhất óc ểht màl nắh bôung pòhng ,ịb cũng àl hiệu ảuq tốt nấht, hiện iạt Đờưng Đờưng ãđ kôhng óc tộm chút ẽs ợs iãh nọb ọh yấm iác ý ,ứt ngẫu nihên cũng ẽs cùng nọb ọh mầt tắm tiến hành tiếp xúc, kôhng ở cốung quít én tnárh, yàn kôhng ểht nghi ờgn àl iác tiến .ộb
Đờưng ộgN nA õr ràng bệnh ựt ỷk gốing nhau óhk óc ểht chữa kỏhi, nọb ọh ẽs ảc iờđ sủng Đờưng Đnờưg, iạl cũng muốn ohc nắh nihều mảc ụht ếht gian tốt đẹp, nầl yàn tirển mãl tarnh àl tộm iác thực oảh ơc hội, nọb ọh muốn mang Đờưng Đờưng iđ ar yàn pohng ếb cíhnh mình pihến môn, iđ mex nêb nogài pohng cnảh.
nắH òd iỏh ión mâ aừv ar ,ạh Đờưng Thừa Nihgên pấc Đờưng Đờưng mông ỏhn tợưhng dược động cát iơh iơh mạt dnừg, nêb cạnh Đờưng Kiêu cũng theo nảb năng nhìn iạl đ…yâ…… nọB ọh uềđ ở lẳng lặng àm ờhc Đờưng Đờưng phản ứng.
Trên gờưing lớn, Đờưng Đờưng nòc óc chút khụt khịt àm nhấm nuốt nóng mầh pậh cáho, nghe được tiểu thúc thúc muốn nẫd nắh iđ ar nàogi, nhấm nuốt động cát chậm cậhm.
tặM khác ab man nhân nín ởht nưgng tầhn, nọb ọh biết man iàh yâđ àl ở od .ựd
Đờưng Đờưng nuốt xốung cáho, ôhk nằc àm ión tộm chữ: “…aT…” iạL ngậm mệing lại, uas tộm cúl uâl iớm cặđ biệt cặđ biệt ỏhn gọing nói: aT“ muốn đ…i…”
nọB ọh torng lòng cục áđ iơr xốung đất, hná tắm nô uhn iạl nịch sủng nhìn ỗn cựl iđ ar nogài ar tộm bước uấ miêu nhi, torng lòng mềm iợl hại.
Đờưng ộgN nA uàm àrt iôđ tắm thấm mật, nắh cờưi: “ảHo, tiểu thúc thúc mang nưgơi đi.”
maN iàh kuhôn tặm nád ở mềm iạm iốg đầu, ẹhn nàhng ọc ,ọc nắh chớp chớp mắt, aựt ồh kôhng õr ab ,ab ac ,ac nòc óc thúc thúc ìv iác ìg ưhn yậv iuv ,ẻv cũng kôhng biết nắh ở các man nhân torng lòng thậm íhc os sinh mệnh nòc quan tnọrg. Nưhng kôhng ểht nghi ngờ, nắh àl ịb ,iá ịb oảb .ộh
àL các man nhân thật nẩc tậhn, pủhng torng lòng nàb yat tước nhi.
……
Turng uht ngày .óđ
Đờưng Thừa Nihgên iơh iơh cung thân thể, pấc nùl nắh suốt iác uầđ nogan ihn ửt cặm quần ,oá ở međ tộm iác uàm rượu ỏđ tiểu ơn ohc nắh ệh hảo, ẹhn nàhng phất phất tiểu yât tarng tợưhng kôhng nồt iạt pến uốn, cuối cnùg, ở Đờưng Đờưng cánh iôm iơr xốung tộm hôn.
“Bảo bảo, cùng ab ab iđ ộl iác mặt, cúhng at liền nêl lầu, được kgnôh?” Đờưng Thừa Nihgên iỏh hắn.
Đờưng aig nihều tí ữig iạl tộm tí ũc ãx iộh pật tníh, iỗm măn turng uht nữhng iác óđ dòng cíhnh uềđ ẽs iớt àhn ũc nấv ,na thân àl nắh thân ihn ,ửt Đờưng Đờưng môh yan kôhng iđ xốung ộl iác mặt, nữhng iác óđ óig cihều oàn theo cihều yấ tờưng uầđ thảo liền ẽs kôhng međ nắh đơưng iồh ựs nhi, aừv lúc, Đờưng Thừa Nihgên cũng ốc ý nơưng nưgời ềt õg õg nữhng nưgời ,óđ màl ohc nọb ọh biết nưgời oàn kôhng ểht cọhc, ohc nên ỉhc óc ểht tưrớc yủ kuhất ihn ửt nhịn tộm cúht.
Phần 381
nắH nhgĩ, iạl na iủ gốing nhau nôh nôh nogan ihn ửt kiều nộn môi, tahnh mâ khàn kàhn: “Bảo oảb kôhng ,ợs ab ab ẽs nẫv luôn iồb niơưg.”
Tiểu Vơưng ửt môh yan nă cặm uàm cạb yât tnarg, ệh ,ơn nắh yut rằng os ab ab nùl tộm iác đầu, nưhng dáng nưgời ỉt ệl thực hảo.
Tihển ngân cắs uâ phục quần phác ạoh chân cùng mông hình dnág, cùng cắs yât tarng oév ar tộm phen thon thon tộm yat óc ểht mô tếh oe nhỏ, đờưng cong uưl snớưg, vòng oe tinh ,ết nhìn nhìn iạl yàn xinh nắx kuhôn tặm ỏhn nhi, nhìn liền iạl mềm iạl nhu, thực tíhch pợh ịb nắc tộm nụgm.
Đờưng Thừa Nihgên uầh tếk ẽhk nhúc ncíhh, khắc ếhc cíhnh mình aừv iớm ý tnởưg, ỉhc nhéo nhéo ihn ửt mềm pụm kuhôn tặm nhỏ: aT“ Tiểu Vơưng ửt thật xinh đpẹ.”
Đờưng Đờưng nogan nogãn màl ab ab aox pób mặt, nihgêm cút aửs đnúg: “Nam iàh ,ửt kôhng ểht ión xinh đpẹ.”
“Hảo oảh hoả,” Đờưng Thừa Nihgên cười tộm tnếig, ữig chặt Đờưng Đờưng tay, iĐ“ tôhi, at hna tuấn Tiểu Vơưng tử?”
Đờưng Đờưng tíh oàv tộm hơi, biểu tình nihgêm cút àm căng tẳhng ad mặt, tậg đầu: “nÂ!”
Dưới uầl iạđ dơưng mầc ngồi tộm iác cắh bạch ếhc phục nưgời uầh nàđ tấu, mâ nhạc tahnh uư nhã, nàb iàd tợưhng yàb cgapmahne táhp, các loại điểm mât thức ,nă đơưng nêihn, cũng tí kôhng được tắc ar bánh turng thu.
Đờưng aig noc cháu tịhnh vnợưg, Đờưng Thừa Nihgên ụhp thân liền óc ab iác ihn ,ửt nắh aig aig đúng àl qaung minh iôm cíhnh cưới ợv ởs sinh iàh ửt liền óc ab bốn, nòc kôhng tính nữhng iác óđ tình ụhp sinh ưt sinh ,ửt yut rằng ưt sinh ửt kôhng óc bước oàv Đờưng aig qyuền lợi, nưhng ohc ùd ưhn vậy, môh yan iớt nưgời cũng kôhng ,tí ax ax nhìn lại, uìd àig tắd ẻrt tấr àl ồđ .ộs
iaH ahc noc xốung uầl thời điểm kihến ohc tộm iồh tiểu oanh đnộg, Đờưng aig nữhng iác óđ cặm ệk àl óc khác mât ,ưt hoặc àl ỉhc nghĩ đơưng ác nặm ảc trai nẫl iág uềđ nhìn qua, quan tás ỹk lỡưng ịv yàn yảb tuổi iớm ịb Đờưng Thừa Nihgên mô ởrt ềv dỡưng tiểu tihếu gia.
Nưgời áuq nuềih…… Đờưng Đờưng biểu tình tấb bếin, mắn ab ab yat mắn thật cặht.
Đờưng Thừa Nihgên iơh iơh nhíu mày, nêihgng nưgời ngăn ởrt nữhng iác óđ mầt mắt, ở nhàn nhạt mex auq ,iđ aik hná tắm màh chứa cảnh oác pậl cứt màl đánh áig nưgời uht iồh mầt mắt, óc ểht thấy được Đờưng Thừa Nihgên yu nihgêm oab sâu.
Cách óđ kôhng ,ax yấm iác nă cặm sang quý, aừv thấy cíhnh àl úhp ịhn iạđ tihếu niên tihếu ữn ụt ở nêb nhau ión tầhm, torng óđ tộm iác oạc nảb cất man sinh duỗi tờưrng ổc yab nahnh ngắm liếc tắm tộm cái, hưng phấn mắn chặt qềyun: iA“ ia ,ia các nưgơi thấy knôhg, óđ cíhnh àl cúhng at Đờưng ,ệđ ,ao nớl nêl thật àl pẹđ mtắ!”
tộM iác khác oac oac yầg yầg man sinh yẩđ yẩđ tắm kníh, tậg đầu: “Ân, nghe ión ịv yàn Đờưng ệđ óc bệnh ựt ,ỷk cúhng at torng chốc tál iđ chào iỏh thời điểm phải úhc ,ý kôhng nầc aọd nếđ hnắ.”
Xyuên yáv bồng đáng uêy ữn iàh ãđ tắm pấl lnáh, hưng phấn àm ỏhn gọing nói: aT“ kôhng phải ỏhn ntấh!! aT cũng óc ểht đơưng ỷt t!ỷ!”
“ưgNơi nha, uam thôi đi,” nă cặm tiểu ễl phục ữn iàh íhk chất tấr oac nạgo, iạl cười ión ar tihếu uất nói: “Các nưgơi uềđ àl 81 tổui, ión kôhng cừhng ,a nưgơi nầl yàn iạl àl iác muội miộu.”
yáV bồng ữn hài: ……“ aT uẩl niêu iạđ tiểu qyuền qyuền uất nưgơi nag.” Nàng cứt gậin: “ưgNơi kôhng phải os iớv at iạđ iah táhng sao? Muốn yah kôhng ưhn yậv cắđ ”.ý
iaH iác man sinh ih ih ah ,ah mạnh ẽm međ muội muội uầđ cót aur iốr lạon, íhk thân xyuên yáv bồng ữn iàh nhảy chân muốn nắc nờưgi.
nọB ọh yàn tặm kôhng íhk tốt kôhng đợưc, tặm khác tộm nêb iạl hoàn toàn tơưng pảhn.
“Đây àl ịhn thúc ihn ?ửt ”,A xyuên yât tarng oeđ àc tạv tihếu niên châm chọc cười tộm tnếig.
“Lớn nêl áhk tốt, đáng tcếi…… àL iác ếhp vtậ.” ữN iàh ỡđ ỡđ nêb iat iợs tóc, ữgn íhk oac ngạo kôhng ia ìb nổi.
Đờưng aig nưgời nớl nêl uềđ hảo, iah nưgời aik cũng àl tộm iác soái tộm iác ,ỹm os sánh iớv dớưi, tộm iác khác man iàh liền óc điểm điểm kôhng ủđ nìhn.
maN iàh nhìn nhìn ịb Đờưng Thừa Nihgên ehc ởhc Đờưng Đnờưg, iạl thấy Đờưng aig tiểu iốb iợl iạh nhất kiêu Đờưng ac cười cùng ịv aik tiểu tihếu aig ión iác ,ìg thậm íhc thần íb mat thúc cũng ohc nắh yấl nước trái cây, ốđ ỵk tộm chút liền nêl đây, mâ dơưng quái khí: “hPía tưrớc Nhạc tậD cùng cúhng at ión cyuhện pihếm thời điểm nòc mâh ộm ềđ auq tộm iah lần, Đờưng Đờưng ở Đờưng aig thực được sủng ,iá nưhng kôhng nghĩ iớt yàn cũng áuq khoa tgnơưr.”
“ừH,” aik ữn iàh õr ràng iốđ ýL Nhạc tậD óc chút oảh cảm, nghe được iờl yàn bôung torng yat nước trái yâc ,yl cứt giận nói: “òLng lang ạd sói, ềv nước uas liền međ iồb nắh nớl nêl nạb chơi cùng pấc đuổi ar ?iđ ,A ảuq thực mén cúhng at Đờưng aig mặt, cũng tấm công Nhạc tậD nòc iơn chốn nghĩ hnắ.”
aT“ mex ịhn thúc ưhn yậv uađ hắn, ión kôhng cừhng Đờưng Kiêu Đờưng ac ịv t…ír…” Nàng ưhn àl phản gnứ iạl yâđ iờl yàn kôhng ểht ión dờưng như, bưng ník mnệig.
aiK iah iác man iàh ịb nhắc ởhn iớt rồi, od od ựd ựd ãđ lâu, iớm ở Đờưng Kiêu tộm nưgời thời điểm auq ,iđ tính toán châm ngòi châm nògi.
nêB kia, yấm iác tihếu niên tihếu ữn ễt ễt nhốn nháo iđ nếđ Đờưng Thừa Nihgên tưrớc mặt, trạm nảb ngay ngắn cníhh, nấv :na “Nhị tcúh.”
nọB ọh nogài mệing uêk ịhn túhc, iôđ tắm iạl ở miêu ảt ngồi ở trên ôs ahp nă bánh bông nal Đờưng Đnờưg, mex aik iãn nogan iãn nogan man iàh động cát cứng ,ờđ nòc hớưng ịhn thúc nêb nưgời thấu tấhu, càng thêm mảc thấy đáng yêu.
,aO iác yàn ệđ ệđ oảh oảh knahg!
Đờưng Thừa Nihgên nẩgng đầu, nhìn nhìn yàn yấm iác cặm ệk àl ahc ẹm nẫv àl ựt thân uềđ thực màl nắh tớb ol tiểu bối, nhàn nhạt nói: “yuhCện gì.”
“……”
nọB ọh yấm iác nưgơi nhìn nhìn ,at at nhìn nhìn nơưgi, chim túc gốing nuah…… Cuối cùng nẫv àl uầđ đinh man sinh iđ phía tưrớc iđ tộm bớưc, căng ad uầđ nói: “Nhị thúc cúhng at muốn mang Đờưng Đờưng ệđ ệđ iđ ciơh.”
Đờưng Thừa Nihgên nớưhng mày, nắh tởưng ực tệyut, nưhng mex yàn yấm iác cháu trai cháu iág tắm tôrng mong nìhn, iạl mảc thấy Đờưng Đờưng óc ểht nihều tộm iah iác giao oảh nạb chơi cùng cũng hoả…… Trầm ngâm tộm lát, quay uầđ iđ iỏh Đờưng Đnờưg: “Bảo bảo, tởưng iđ theo nọb ọh iđ chơi soa?”
Đờưng Đờưng nảb kuhôn tặm nhỏ, nâng nêl tắm nahnh cóhng àm ngắm liếc tắm tộm iác yàn yấm iác yầđ tặm khát vọng tihếu niên tihếu ,ữn iơh iơh nhấp môi, nắh ợs hiã……
maN nhân minh bcạh, nắh ữig chặt Đờưng Đờưng tộm nàb tay, ếht nắh uyển cyuhển ực tyuệt yấm iác iàh ửt mời, aik yấm iác tihếu niên tihếu ữn yut rằng thực tấm mát, nưhng cũng uềđ tôhng mảc Đờưng Đờưng bnệh, nọb ọh từng nưgời yấl ar cuhẩn ịb tốt ễl tậv pấc Đờưng Đờưng đơưng ễl pặg mặt, yâv qaunh ở ôs ahp tưrớc uír tír iuv cười aùđ giỡn ãđ lâu, iớm uưl lyuến kôhng iờr iờr .iđ
yuT rằng man iàh ẽs kôhng cùng nọb ọh ión cệyuhn, nưhng nắh nghe nưhng nihgêm túc, nảb tuấn tiếu kuhôn tặm ỏhn ngồi ở ôs pha, nogan nogãn nghe nọb ọh ión cyuhện ộb dáng ảuq thực kôhng nầc áuq đáng yêu!
,A tởưng međ Đờưng Đờưng ệđ ệđ trộm ềv àhn dnỡưg.
yấM iác ac ac ỷt ỷt nag nớl tộm lát, uas iạl nghĩ nghĩ ịhn thúc —— liền nháy tắm tắt lửa.
hnA hna anh, kôhng dễin.
tặM khác iah iác man iàh cùng iác aik tíhch ýL Nhạc tậD ữn iàh õr ràng cùng tộm iác khác tiểu đoàn ểht kôhng iốđ phó, torng óđ tộm iác cồung vọng ựt iạđ uĩb môi, tiến nếđ uống rượu Đờưng Kiêu nêb cạnh nói.
“ờưĐng ,ac ịhn thúc iốđ Tiểu Đờưng ệđ cũng thật tốt áuq ?iđ N…yà…” nắH cứt giận tấb bnìh: iA“ uềđ biết Đờưng ac ìv Đờưng aig màl ar cống hếin, nơh aữn ịhn thúc nẫv luôn iốđ Đờưng ac uềđ tấr aừv lnòg, iác yàn nhảy ar iớt iác Đờưng Đnờưg, aik Đờưng ac màl oas yâb gời?”
tộM iác khác man sinh iđ theo táh đệm: “úĐng vậy, Đờưng ,ac at uềđ ếht nưgơi kôhng đáng gái.”
nọB ọh iah iác kôhng óc oảh ý kyuhến kcíhh, ugn xuẩn cá ý ơc ồh muốn tràn ar ,iđ Đờưng Kiêu bôung chén rợưu, iác yl cùng áđ mẩc tạhch nàb nă tặm ẽhk chạm phát ar tộm tếing giòn vnag, kôhng lớn, iạl màl iah iác yầđ mệing phun phân man iàh nháy tắm mi tnếig.
Đờưng Kiêu nhàn nhạt quét nọb ọh liếc tắm tộm cái, cười cờưi, nói: “uMốn chết soa?”
aiK iah iác man sinh kôhng mád ión tiếp nữa, ưhn yậv kihnh pihêu pihêu tộm câu, kihến ohc nọb ọh nháy tắm ổđ ồm iôh lnạh, chân uềđ ở nur run.
“nờưĐg, Đờưng ac ta…… Cúhng at ias riồ.”
Đờưng Kiêu aựd nàb ,nă yấl ar uàm tắrng khăn yat aox tay, tahnh mâ uâs kín: “Lại óc nầl sau, at tắc các nưgơi uầđ liỡư.”
“àL…… L…à…”
nọB ọh torng lòng ợs muốn mnệh, nơh aữn theo nảb năng nậh tợưhng aừv iớm nhắc ởhn nọb ọh ữn iàh kia, náo nậh nghĩ uềđ od nnàg, ờhc Đờưng Kiêu màl ohc nọb ọh năl sau, aừv năl aừv òb oàđ tẩu.
ữN iàh nòc kôhng biết cíhnh mình trêu chọc iah iác nậh nàng man snih, đang cắđ ý cùng ýL Nhạc tậD òrt cyuhện têihn, dong iàd lằng nằhng àm ión Đờưng Đờưng ión bậy, cuối cùng nghĩ nhgĩ, iạl nơh aữn tộm câu.
>Hệ thốngngươi là không nhìn thấy, nhị thúc đều phải đem hắn sủng lên trời, còn vẫn luôn nắm hắn tay, bao lớn rồi còn muốn ba ba nắm tay, thật không e lệ【ngươi là không nhìn thấy, nhị thúc đều phải đem hắn sủng lên trời, còn vẫn luôn nắm hắn tay, bao lớn rồi còn muốn ba ba nắm tay, thật không e lệ】
nêB kia, ýL Nhạc tậD torng có tộđ nihên hiện nêl iác ,ìg iạl kôhng tắb lấy, nắh nẩc thận uac yàm iồh tởưng tộm lát, tộđ nihên thấy ữn sinh ohc nắh phát nit nắhn, màl nắh chạy nahnh aum ex pihếu .iđ
cựC iạđ uấd chấm than màl nắh ảc knih, nắh mit pậđ yab nnahh, iộv vàng iửg nit cứt òd hỏi.
nếY hội.
Nyugên nảb póhng ac kịch nàm hình nớl tộđ nihên cắh bnìh, hiện nêl tộm hàng ựt thể.
>Hệ thốngnghe nói Đường gia chủ Đường Thừa Nghiên ở thương giới địa vị giống như quân vương? Vậy ngươi cái này vương đương nhưng chẳng ra gì sao, nhi tử đều có thể bị một cái nho nhỏ loài bò sát lộng tới bệnh tự kỷ tăng thêm, chậc chậc chậc【nghe nói Đường gia chủ Đường Thừa Nghiên ở thương giới địa vị giống như quân vương? Vậy ngươi cái này vương đương nhưng chẳng ra gì sao, nhi tử đều có thể bị một cái nho nhỏ loài bò sát lộng tới bệnh tự kỷ tăng thêm, chậc chậc chậc】
Châm chọc ữgn khí, torng iốt nogài sáng nói, màl hiện tờưrng nữhng nưgời yàn nháy tắm ồ lên.
“gNọa tào, yàn ẹm ón àl iác aik hkcaer ?a ếhT nưhng óc ểht mâx nhập tiến Đờưng aig ệh t?…gnốh?”
“Này óc ý ứt ?ìg Đờưng Đờưng ệđ ệđ bệnh tình tăng thêm cyuhện yàn nòc óc nyugên nnâh?”
Đờưng Thừa Nihgên tặm lạnh muốn mnệh, nắh đứng lên, aừv cúl cúl yàn Đờưng ộgN nA iđ tới, nắh bình tĩnh nói: “Lão tam, nưgơi tưrớc mang Đờưng Đờưng ềv pnòhg, yàn ựs at iớt ửx lý.”
“oảH,” Đờưng ộgN óc ựd cảm, ịv aik hkcaer ếk tiếp nói, nẫv àl đừng màl Đờưng Đờưng thấy hảo, nắh ờs sạong tộm phen Đờưng Đờưng đầu, theo uas mắn Đờưng Đờưng yat hớưng trên uầl .iđ
Đờưng Đờưng ngây ơht ờm mịt, nogan nogãn ịb thúc thúc nắm, nòc quay uầđ iạl nhìn táohng auq lạnh tặm ab ,ab tẳhng nếđ Đờưng ộgN nA ión màl nắh naogn, torng chốc tál ab ab liền ãđ ởrt lại, nắh iớm nghe iờl àm quay uầđ lại.
>Hệ thốnghệ thống, đem chứng cứ thả ra【hệ thống, đem chứng cứ thả ra】
>Hệ thốnghệ thống máy móc âm: Mệnh lệnh chấp hành trung……【hệ thống máy móc âm: Mệnh lệnh chấp hành trung……】
ýL Nhạc tậD ừt ỏhn cùng nyugên ủhc cùng nhau nớl lên, tưrớc tặm nogại nhân cũng tarng tộm ộb iốđ nyugên ủhc thật tốt nihều “Đại ac ”ac ộb dnág, kôhng ión nưgời káhc, ngay ảc oãl quản aig uềđ thực nít nihệm ýL Nhạc Dật, môh yan iác yàn nhật ửt aừv lúc, ởs uữh Đờưng aig nờưgi, hoặc àl cihếu ốc nắh máđ nưgời uầh uềđ ở hiện tnờưrg, nắh muốn ohc ýL Nhạc tậD nihều măn tưrớc iớt yan ngụy tarng toàn ộb iạb ,ộl màl tất ảc iọm nưgời biết nắh cá cộđ mât .ưt
……
nàM hình eól lóe, liên tiếp ảht ar nữhng iác óđ cứhng ,ức ở nước nogài cihếu ốc áuq Đờưng Đờưng cùng ýL Nhạc tậD máđ nưgời uầh tộm nốgc, oãl quản aig càng àl ngay ảc uềđ đứng kôhng vnữg, ỡđ yấl iác nàb iốh nậh ởht dài.
nắH sạch ẽs tiểu tihếu gia, !ia Hắn, nắh ưhn ếht oàn kihến ohc ưhn yậv tộm iác lòng lang ạd iós iđ theo tiểu tihếu aig nêb nưgời !!a
Đờưng Thừa Nihgên cắs tặm lãnh aọd nờưgi, đang ở iọg điện tohại màl nưgời chặn iạl Đờưng Kiêu cũng neđ mặt, trực tiếp ión ohc pấc dưới tưrớc đừng nhúc ncíhh, uas óđ treo điện tạohi, tắm gnư tắg oag nhìn chằm chằm nữhng iác óđ hình ảnh.
……
“ưgNơi xem, yâđ àl nọb ọh ohc at ễl pặg m…tặ…” maN iàh tahnh mâ ngọt nàgo, động cát iạl cá cộđ muốn mnệh: “Nói tốt ẽs ohc nưgơi iác nớl nơh aữn đuâ.”
iaT yab ạv óig yấm iác tihếu aig ỏđ tặm aít tai, nắc rnăg: “úhCng at chưa ión q!áu!”
Hình hnả iạl náohng lên, cá cộđ man iàh ở pòhng ẽv tarnh ữig chặt Đờưng Đnờưg, hung hăng àm màl nắh nghe lời.
“ahPnh ”——
Đờưng Kiêu ỏđ ngầu iôđ tắm áđ pihên iác bàn, ở yâđ ữn nhân nháy tắm ehc iạl tíhnh iat kêu, man nhân ngực phập pnồhg, aịđ ngục uT aL quét các nàng liếc tắm tộm cái, ữn nhân tếing thét chói iat nháy tắm pạt ở tếy hầu, nắh ảđ tôhng điện tạohi, nắc răng từng uâc từng chữ: “Đem ýL Nhạc tậD ohc at aưđ iớt pòhng thẩm v!nấ!”
Nghe nél nếđ ữn iàh ãđ aọd cáohng vnág, nàng nur nur yẩr yẩr yấl ar id đnộg, màl ýL Nhạc tậD chạy mua!! Đáng tiếc ýL Nhạc tậD kôhng biết ìv iác ,ìg nòc ở đàng aik iỏh nàng phát sinh cyuhện ,ìg ữn iàh mit pậđ yab nnahh, nur yẩr yat ồh ngôn loạn ữgn công oạđ cyuhện tốt, iớm aừv iửg iđ iđ ar nàogi, id động ãđ ịb iác aik thân xyuên yáv bồng ữn iàh đoạt auq .iđ
“A!! Nơưgi, nưgơi màl gì!” Nàng tếing thét chói iat iạl ết iạl lợi.
yáV bồng ữn iàh từrng nnàg: aT“ mớs phát hiện nưgơi kôhng tíhch hợp, at ión ohc nưgơi Đờưng ệL ,ệL nưgơi môh yan pấc ýL Nhạc tậD iác yàn ncốg…… Nốgc” nàng muốn mắng nờưgi, nưhng ịb nàng ụm ụm tộm iác noc tắm hình viên nạđ oảđ auq tới, pậl cứt uht iồh ,iđ thục ữn cờưi: “ưgNơi môh yan pấc ýL Nhạc tậD iác yàn ồđ ngốc tậm oáb cyuhện này, cúhng at kôhng ểđ nêy đâu, nưgơi ờhc agn ”~
Ở yâđ Đờưng aig nưgời hná tắm uềđ kôhng đúng rồi, nữhng iác óđ tihếu aig tihên mik nhóm cũng ộl ar kihnh tnờưhg, phân phân cùng Đờưng ệL ệL oảb ìrt kảohng ccáh.
Đờưng Thừa Nihgên cũng nhàn nhạt nhìn qua, thậm íhc nòc ở torng máđ nưgời nhìn táohng auq Đờưng ệL ệL aig tnởưrg. tộM iôđ nă cặm uư ãhn iạl ỗl iũm hớưng nêl trời ợv cồhng iạl kôhng óc oac nạgo, cắs tặm tắrng bệch tắrng bcệh.
Phần 481
Trên lầu.
“iTểu thúc túhc, at đ…ió…” Đờưng Đờưng mô àc tốr mô gối, chậm ìr ìr àm nói.
Dưới uầl uâd yât bánh bông nal oảh oảh ,nă nắh aừv iớm iớm nă tộm naử…… ( yủ kuhất )
Đờưng ộgN nA cười ẽhk tộm tnếig, nắh nâng nêl tiểu cháu trai mềm pụm kuhôn tặm ỏhn nhi, iúc uầđ thân thân nắh kiều nộn môi, uàm àrt iôđ tắm nô uhn àm nhìn chăm úhc oàv nắh cắh nuhận iôđ mắt, mâ điệu thực ẹhn àm nói: “ảHo, tiểu thúc thúc iđ ohc nưgơi yấl điểm tâm, ớhn õr đừng chạy lạon, đừng màl ohc at ol lgnắ.”
“nÂ.” Đờưng tiểu diện than nihgêm cút tậg đầu.
nôM ịb đóng lại, ýL Nhạc tậD điện tohại cũng đánh tới, tưrớc tiên ịb ệh tốhng oáb ohc Đờưng Đờưng kôhng chút haong mang yấl ar id động cyuhển đợưc, liền thấy ýL Nhạc tậD ỏđ ngầu iôđ mắt, kôhng oab ờig ehc giấu nêb torng cá độc.
nắH nói: “ưgNơi cùng Đờưng tiên sinh màl tình đi?”
Đờưng Đờưng pủhng id đnộg, chậm ìr ìr hỏi: “Cái ìg ,àl màl thnì?”
“A,” ýL Nhạc tậD cười nạho, nắh kôhng biết ở uâđ mìt ,VG dùng tộm iác khác id đnộg, tẳhng pấc Đờưng Đờưng mex man uư giao pợh aịđ pnơưhg, cá độc: “hTấy được sao? iáC yàn uêk màl ái.”
“ùCng cíhnh mình thân sinh ụhp thân nêl gnờưig, nưgơi óc êhg mởt yah knôhg, Đờưng Thừa Nihgên dùng thao ar nưgơi nogạn ý ihn thao nưgơi hyuệt sảng kôhng snảg? Nưgơi kôhng màl thất vọng ẹm n…iơưg…”
Đờưng ộgN nA trầm kuhôn tặm áđ văng môn, torng yat mâm trực tiếp pạt hớưng tặm đất, “naBg” àm tộm tếing nát, man nhân bước iđ auq iđ tộm phen mô Đờưng Đờưng đầu, nơh aữn međ điện tohại tắt .iđ
“Bùm —— mùb ”——
Đờưng Đờưng nêb iat àl tiểu thúc thúc kịch liệt nhảy nêl mit đập, nắh ờm tịm àm mẩl bẩm: “iTểu thúc túhc, chữa bhnệ…… Chữa bệnh ỉhc óc ểht màl ụm ụm ịrt soa?”
nắH tárnh tohát Đờưng ộgN nA mô ,pấ yat phải tắg oag mắn chặt man nhân quần ,oá nỡưgng tuấn tiếu kuhôn tặm ỏhn nhi, thật nẩc thận hỏi: “ờưĐng Đờưng màl ias sao? Ta…… aT àl ưh iàh tử?”
oàH nôm năV íL bệnh ựt ỷk noc nuôi
