Chương 312: xuyên nữ trang trở về kia hắn còn biết xấu hổ hay không ( cốt truyện từ bỏ, muốn bạn trai )

Chương 312 · đăng

nắH năc nảb kôhng óc ữn tarng mađ ,êm phía tưrớc ỉhc àl ìv uâc nẫd tẳhng man iớm iãg đúng ỗhc nứga, nưhng nă cặm iồh tờưrng học?

aiK nắh nòc biết uấx ổh yah knôhg.

nếY Tahnh Việt biểu tình càng thêm cứng ,ờđ ửht àm nhéo Đờưng Đờưng quần oá bêin, áh mệing ởht cốd tởưng ohc cíhnh mình uầc uầc tnìh, nưhng nhân aig kôhng ẹhn kôhng nặng tộm hná tắm iạl đây, nắh pậl cứt liền nhắm iạl mnệig.

ồH yL tắm tộm cụg xnốug, uàm ổh páhch tắm ịb uàm neđ ỹm đồng ehc đậy, tưrớc tắm tộm viên ệl íhc hoạt cắs sinh hnơưg, nắh đáng tơưhng ềh ềh nhìn Đờưng Đnờưg.

Đờưng Đờưng ịb nắh mex phía uas lưng êt dại, torng nháy tắm kia, khắc uâs mảc nhận được ụrT Vơưng iuv snớưg.

Scáh, man ồh yl tnih.

nắH tihếu chút aữn liền mềm lnòg, nưhng mông tớư cộl cộc, aik ỗhc nòc pẹk cắh iảd aụl óhk chịu màl nắh lang mât ưhn sắt, cụl tặm chụp yab nắh tay.

Kôhng kiên nhẫn nói: “ưgNơi óc ởrt ềv yah knôhg? Kôhng phải ión at kôhng cứt giận màl nưgơi màl ìg uềđ đợưc? Xyuên ữn tarng cùng at ởrt ềv cyuhển tộm vòng nhi, at liền kôhng cứt gnậi.”

nếY Tahnh Vệit: “……”

nắH kôhng biết uấx ,ổh muốn nạb tari.

ữN tarng iạđ oãl màl tốt torng lòng yâx dnựg, tuhận tuhận cắh tờưrng cuốn uầđ tóc, mẫd nêl giày oac gót, ỡđ yấl nêb cạnh cốhng tờưng iộđ tởưrng iộđ bóng ,ổr tarng dung uêy diễm tặm ộl ar iàv phần thấy chết kôhng nờs thần sắc.

“nàHh, iồh tờưrng hcọ.”

Đờưng Đờưng quét nếY Tahnh Việt liếc tắm tộm cái.

ừT ỏhn cùng nhau nớl nêl hyunh ệđ cong ,ab yud nhất kôhng cong cíhnh mình nòc noc ẹm ón ịb nọb ọh taho, cặm ohc ia uềđ ẽs iạl giận iạl mât mệt.

Phần 083

Nưhng hiện iạt đánh cũng kôhng cứs cựl đnáh, óc cứs cựl đánh iạl kôhng ểht đánh cếht, tưrớc međ yàn khẩu cá íhk phát ar ,iđ ờhc nắh mông kôhng uađ iợl hại.

Đờưng Đờưng aox aox nhức iỏm ,oe iớm aừv hớưng iđ ar nogài iàv bớưc, hná tắm ơl đãng iđ xốung tộm pếiht, liền úhc ý iớt nếY Tahnh Việt yáv ỏđ theo nắh iđ lại, nẩ nẩ òd ar iớt tyuết tắrng đùi.

Thân ểht trực tiếp dừng lại, iúc uầđ nhìn chằm chằm nếY Tahnh Việt câhn, màh dưới tyuến iơh iơh căng cặht.

Ở nẩgng uầđ khi, cắs tặm cắh ỳk cục, “ưgNơi ohc at trạm iơn yàn đừng nhúc nhcíh!”

nếY Tahnh Việt êm mang chớp chớp mắt, nhìn Đờưng Đờưng hùng hùng ổh ổh khập kễihng iđ ar nàogi, kôhng oab uâl mầc pộh ghim pẹk gấiy, khập kễihng ởrt ,ềv međ ghim pẹk giấy pộh mén torng lòng ngực hắn.

nắH giữa yàm nnih, mầt tắm dừng ở nắh trên đùi, cứt khắc ninh iợl iạh hơn, óhk cịhu: “Đem quần oá đừng lên, iạđ oãl aig ộl iác câhn, shcá…… Nưgơi ahn iác ìg mađ mê.”

nếY Tahnh Việt tiếp được mén iạl yâđ ghim pẹk gấiy, nưgớc tắm nhìn hớưng ohc ùd giận nắh cũng kôhng ểht pặg nắh ịb nưgời cihếm tiện nghi Đờưng Đnờưg, torng lòng mềm ỳk cục, tởưng međ nắh nấ ở trên tờưng oảh oảh tâhn.

pÁ xốung loại yàn àt nệim, oac yầg ỹm nhân ỹm ưt ưt àm međ uêy diễm liêu nhân sườn ẻx àt yáv ỏđ pấc pắg tộm loạt ghim pẹk gấiy, cặđ biệt thời tợưhng nhi.

Đờưng Đờưng ahc ễm aừv lnòg.

Thật Nihgệm cao.

môH yan àl tiết ngày nhgỉ, iọm nưgời uềđ iđ ar nogài hppay, torng tờưrng cọh nưgời kôhng ếht oàn nềihu.

Đờưng Đờưng mang theo nếY Tahnh Việt iồh tờưrng học, ngẫu nihên đụng iớt nọb ọh nưgời uềđ uưl lyuến iỗm bước ,iđ torng hná tắm pậl èol táb quái qnaug.

aT“ ,iđ Đờưng Đờưng mang nạb iág ởrt ềv ?a yàN ál nag cũng áuq nớl đi.”

“ưgNơi ưhn ếht oàn biết kôhng phải nắh ỷt hoặc àl ẹm nó,” tộm iác khác ữn sinh kôhng yấm iuv :ẻv “ôhKng nầc yùt tiện ión yậb oảh đi.”

nếY Tahnh Việt ĩhn cựl thực hảo, nghe được phía uas ión tầhm, biểu tình kôhng óc tộm ait biến hóa, oék Đờưng Đờưng yat biểu ịht công khai ủhc qềyun.

……“ Dựa, yâđ àl nạb iág đi.”

nụV tặv tahnh mâ tyurền đến, Đờưng Đờưng nẩgng uầđ mex nếY Tahnh Việt liếc tắm tộm cái, tắb yat túr ,ar mang theo nắh iđ nếđ man sinh ýk cút .áx

Nyugên nảb cút quản kôhng ohc nếY Tahnh Việt iđ vào, nưhng nếY Tahnh Việt tấb cắđ ĩd ởm mệing uas nọb ọh iớm nêl lầu, ỉhc ưd cút quản kihếp ợs iạt chỗ.

9 táhng iớm aừv khai gnảig, nắng tắg cuối uht ưhn ũc nihệt iợl hại.

maN sinh ýk cút áx tơưng iốđ yùt ,ý aửc ổs ởm ar tôhng gió, ơc ồh iỗm nưgời uềđ xyuên iạđ quần đùi, kiều chân tắb chéo ngồi ở ếhg trên chơi gmae.

ohC nên, đơưng Đờưng Đờưng cùng nếY Tahnh Việt auq iđ khi, noc đờưng ýk cút áx liên tiếp vang nêl tộm mảnh mùb mùb ếhg ãgn trên tặm tấđ tahnh ,mâ kihếp ợs ngọa oàt auq ,iđ iàv nưgời ừt nêb torng cánh aửc ól uầđ .ar

“ờưĐng ,ac ịv yàn cíhnh àl nưgơi nạb iág ”.a oaC oac tárng tárng man sinh thăm .òd yầĐ tặm kihếp ợs nhìn nọb ,ọh ễl phép iạl òt òm thử.

nắH àl iộđ bóng ,ổr cùng Đờưng Đờưng quan ệh kôhng tồi, nữhng nưgời khác cũng ở lặng ẽl đánh giá, uas óđ ohc nhau mẩl nhẩm mầl nầhm.

aT“ iđ Đờưng ac nạb iág thật xinh đpẹ.”

“úĐng yậv đúng vậy, cíhnh àl áhc…… óC điểm tàhnh tụhc, ãđ iđ màl đi.”

“yugNên ial iộđ tởưrng tíhch ỷt ỷt kohản ”.a

nếY Tahnh Việt uêy diễm ểht diện ôv biểu tnìh, óc ẻv óc chút lnãh, nắh liên tiếp trộm ngắm Đờưng Đnờưg, nêb iat aựt ồh uấx ổh ỏđ tộm mnảh.

ỏhN gọing mảc thán kôhng nnừgg, òt òm hná tắm ở nọb ọh trên nưgời đánh cểyuhn, Đờưng Đờưng mex kịch iuv dờưng ưhn mô cánh tay, tởưhng thức nếY Tahnh Việt ar ẻv trấn định ộb dnág, nòc ngại kôhng ,ủđ thêm tộm phen hỏa.

nắH ưh kôhng biên ihn nếhch mệing cờưi, sung sớưng nói: “ôhKng phải nạb gái, nắh nếY Tahnh Việt ,a các nưgơi kôhng nhận ar tiớ?”

……“ Hại, ỷt ỷt kohản màl oas vậy, nưgơi mex Đờưng ac nạb iág cùng nắh nềihu, ngọa oàt a?i!”

ióN cyuhện man sinh bỗng nihên quay uầđ lại, nab ngày nab tặm thấy ỷuq aựt ỷuq kêu, nữhng nưgời khác kihếp ợs tơưrng iạđ mnệig, đồng ửt động đất.

yáV ,ỏđ cắh tờưrng cót qăun, ỹm gáip, giày oac gtó…… yàN pạđ ãm àl nếY Tahnh V?tệi!!

nếY Tahnh Vệit: “……”

nắH ual međ nóng nêl mặt.

Taho, kôhng snốg!

nắH uấx ổh àv giận ữd muốn cếht, yủ kuhất ngắm hớưng Đờưng Đnờưg, nưhng nhìn nếđ aik iạđ man iàh pảhng phất ar khẩu cá íhk dờưng như, khóe tắm đuôi lông yàm uềđ ộl ar iuv snớưg, nắh torng lòng uấx ổh cũng nầd nầd biến mất, ỉhc nòc iạl óc tấb cắđ ĩd dung tnúg, ión thầm tộm uâc tiểu phôi đản, ảuq thực ưh kôhng biên nhi.

Trầm cặm thật uâl sau, iạđ aig iớm tiêu aóh nếY ac àl ữn tarng iạđ oãl cyuhện này, nab uầđ iỏh cyuhện ểht cụd sinh miễn cỡưng nuốt nuốt nước mnếig, cười gnợưg: “ếYn, nếY ac nòc óc yàn uêy tíhch uâđ a……”

Cuhng qaunh kihếp ợs đánh áig uến nẩ uến ,ôv màl nếY Tahnh Việt nậh kôhng ểht iổđ iác tinh uầc sinh hạot, nưhng nắh nớl ưhn yậv yh sinh uềđ làm, nạb trai ùd oas cũng phải màl nắh hống iớt yat ?iđ nắC chặt răng tứd kohát tấb ức áig oàn kôhng biết uấx ,ổh tohải iám oàh póhng màl ohc nọb ọh xem, thậm íhc oảđ káhch tàhnh ủhc ữig chặt Đờưng Đờưng yat póhng iớt nêb môi, iơr xốung tộm iác mang nos iôm nấ hôn.

nắH cười im tắm cong cnog, ỹm màl nưgời hảong hốt, tộm ởm mệing iạl àl lười bếing man :mâ iA“ màl at nạb trai tíhch mex đuâ.”

Nữhng nưgời khác uềđ ỉhc ohc rằng nắh ở ión gỡin, nháy tắm uềđ ah ah ởn ụn cờưi, trêu ghẹo ión iah nưgời nọb ọh xứng đôi, chúc mớs sinh ýuq .ửt Đờưng Đờưng cáv áđ nện oàv chân mnìh, ỗl iat ỏđ tộm cúht, miễn cỡưng đuổi iđ mex oán nihệt đồng học, từrng liếc tắm tộm iác nếY Tahnh Việt iồh ýk cút .áx

nếY Tahnh Việt mẫd nêl giày oac tóg đuổi kịp.

ýK cút .áx

iùB Hành hàng măn oá sơmi uâ phục qầun, yẩđ tộm chút iũm ỗhc lạnh băng ôv kuhng tắm kníh, mầc id động phải ohc Đờưng Đờưng iọg điện tạohi.

nọB ọh ỉhc àl iđ ar nogài aum iác cơm, iạl ởrt ềv Đờưng Đờưng ãđ kôhng thấy măt hơi, tởưng cũng biết àl ịb iác aik vơưng táb nảđ pấc trộm aừl iốd .iđ

ởS Kiêu pihền uam iah iác giờ, uac yàm uống nước áđ iớt pá xốung torng lòng cựb bội, nghe được nôm tahnh uas chợt mex auq .iđ

Biến tấm iah iác ờig iộđ tởưrng iộđ bóng ,ổr iđ đờưng ưt ếht biệt uữn oàv cửa, nắh hna tuấn tặm yàm nòc tấc giấu kôhng nat iđ xuân ,ý iơh tớư oá thun nád ở ơc pắb đờưng cong uưl sớưng thân thể, ảc nưgời nảt ar homrone hơưng ,ịv èđ nặng aỏh íhk rnốg: ọH“ nếY túc ohc at tiến voà!”

ởS Kiêu torng yat bình nước nòc kôhng óc iớt pịk bnôug, liền nghe thấy tộm trận giày oac tóg tnahh, kôhng óc tộm bóng nưgời aửc tiến oàv iác oac yầg yáv ỏđ ữn nâhn.

“cốhP.”

nắH nêihgng uầđ phun tộm ngụm tủhy, ừt bình khẩu trào ar iớt thủy lộng quần oá ướt, iùB Hành id động suýt aữn ựt od tậv rơi.

yuT rằng nọb ọh bếit, nếY Tahnh Việt ảhk năng kôhng óc ìg nạh cốui, ìv uâc nẫd thân àl tẳhng man Đờưng Đnờưg, liền ữn tarng ựs uềđ óc ểht màl được ar tới, nưhng biết ềv bếit, yàn nật tắm nhìn thấy cựl đánh oàv nẫv àl iạđ nếđ kinh nờưgi.

ởS Kiêu cùng iùB Hành tặm nogài bình tnĩh, nhìn nhìn hắn, nhẫn cờưi, iạl nhìn nhìn hắn, međ mầt tắm iờd ,iđ tặm yàm ưhn ếht oàn cũng ehc giấu kôhng được ý cờưi.

ữN tarng iạđ ỹm nhân mẫd nêl giày oac gót, cộm uêy diễm mặt, ữgn íhk uâs kín: “uBồn cười soa?”

iùB Hành bình tnĩh: “ôhKng buồn cờưi, p…cốh…” nắH thật ựs kôhng nhịn xnốug, dùng mắn yat ểđ tộm chút môi, ehc giấu ý cười trên khóe môi.

ởS Kiêu phía uas lưng aựd oàv ếhg dựa, iốt măt tặm yàm mang cờưi, buồn cười quay uầđ iđ oh kahn.

“Bùi Hành nưgơi iạđ gai!” nếY Tahnh Việt lòng ựt tọrng ịb oah tổn, hná tắm nhìn phía Đờưng Đờưng mìt na .iủ

Đờưng Đờưng hiện iạt oe uađ mông đau, iđ đờưng uềđ óc ểht mảc giác được tinh dịch ở torng bụng cắl ,ưl ứ hồng nhục bích iổn nêl từng trận êt dại, nắh nốv àl muốn ohc nếY Tahnh Việt đừng iơn iơn ión bậy, nưhng tớư cộl cộc nhục hyuệt pẹk chặt iảd aụl thật ựs áuq óhk cịhu, liền lười nếđ phản gnứ nọb ọh ,ab međ điện tohại mén ở trên gnờưig, bước chân iộv vàng iđ mắt rửa.

nếY Tahnh Việt uĩb môi.

Kôhng torng chốc tál pòhng mắt vang nêl tếing nớưc.

aB nưgời trạm trạm ngồi nồgi, Đờưng Đờưng kôhng ở iơn này, ýk cút áx iộn kôhng íhk nầd nầd kôhng đnúg, tấb áuq ia cũng chưa động thủ, iởb ìv Đờưng Đờưng nốv ĩd liền pihền nọb ,ọh nọb ọh cũng mát lạng aửn cân, ia uềđ kôhng phải iác ìg ứht tốt.

Tẳhng man áuq óhk ,ẻb tíhch nắh ữn sinh cũng áuq nềihu, nọb ọh ợs nếđ cúl óđ ịb iôl pấc chém tàhnh hôi, nòc kôhng óc tàhnh công ẻb cong nưgời torng lnòg, ơrt tắm mex nắh cưới ợv sinh con, đành phải nhịn xốung óhk cịhu.

nọB ọh các màl các ựs khi, Đờưng Đờưng trên gờưing id động bỗng nihên sáng nờgi, côuhng điện tohại tahnh iuv sớưng vang lên. ahC ẹm tếing côuhng cuộc iọg nếđ àl Đờưng Đờưng cặđ biệt tihết trí, ở pòhng mắt nghe được tahnh mâ liền kêu.

“Bùi Hnàh, giúp at tiếp iác điện tiạoh.”

Thói quen ứht yàn cũng kôhng tốt sửa, nắh iờl ión iớm iồr ión áuq tuhận mnệig, hiển nihên àl quên ngày môh auq ịb iùB Hành èđ nặng thao cyuhện này, uas ihk ión xong iớm oả oãn àm sách tộm tnếig, mang theo torng pòhng mắt kôhng mâ nói.

“ưĐợc rồi, kôhng nầc niơưg.”

iùB Hành ãđ cười međ điện tohại tiếp lên, kôhng iợđ nắh ởm mệing ión cệyuhn, nêb aik liền vang nêl nihgêm túc, nọb ọh ab uềđ quen tuhộc man .mâ

“ờưĐng Đờưng ,a nưgơi óc phải yah kôhng ở 1 ban? Nưgơi Ninh a id cháu nogại iớm aừv cyuhển tờưrng auq ,iđ nghe ión cùng nưgơi oán loạn điểm kôhng tohải m?iá…… aiK iàh ửt trời ax tấđ ,ạl nưgơi nihều cihếu ốc nắh đmểi.”

Pòhng mắt nội.

Đờưng Đờưng ũr mắt, ở torng lòng tính oảh thời gain, pób điểm ihn tòrng nêl quần oá qầun, cót ngắn ỏhn nớưc, lộng tớư ổc oá cùng phía uas lưng iảv dệt, nắh màl ar tộm ộb iộv ãv iđ tiếp ụhp thân điện tohại ộb dnág, međ pòhng mắt nôm pấc ởm ,ar nghe được uâc ión aik uas thân ểht tộm đốn.

Nghe được nôm tnahh, nếY Tahnh Việt cùng ởS Kiêu nẩgng đầu.

Đờưng Đờưng biểu tình kôhng óc ìg biến hóa, nắh đứng ở iạt chỗ, cót uềđ ở ỏhn nớưc, oá trên ổc oá cũng àl ướt, úhc ý iớt iah nưgời nọb ọh mầt tắm nòc bình tĩnh nhìn iạl đây, yàn liếc tắm tộm iác màl ohc nọb ọh uađ lnòg, auq iđ međ nắh nhét ởrt iạl pòhng tắm, màl nắh tiếp cụt yẩt nắh tắm.

tốS ruột ựs nghe nắh màl .ìg

iùB Hành torng tắm ý cười phai nạht, khóe iôm nầd nầd pé xnốug, kôhng iợđ nêb aik đang ión chút iác ,ìg ohn ãhn ễl ộđ ởm mnệig: “ờưĐng túhc, at àl iùB Hnàh. Đờưng Đờưng ở mắt aửr ôv pháp tiếp điện tạohi, ợs ngài ờhc nếđ nóng nảy, ốc ý màl at tưrớc tiếp tộm ctúh.”

nêB aik tahnh mâ dừng dnừg, theo uas aòh iá nói: ,A“ Tiểu Hành ,a aik ờhc Đờưng Đờưng ởrt ,ềv màl nắh ohc at iồh iác điện tiạoh.”

iùB Hành cười ión uâc hảo, torng tắm iạl kôhng aửn điểm ý cờưi, ión tnẳhg: “Bất áuq Đờưng túhc, ngài màl Đờưng Đờưng cihếu ốc ngài hiện iạt nạb giá…… Cháu nạogi, óc phải yah kôhng óc chút kôhng tốt lmắ.”

“ơưhKng ìd ở pơưhng Nam, ngài cũng óc nât gia, Đờưng Đờưng cáx thật óc ểht cihếu ốc cíhnh mnìh, hiểu cyuhện gốing ôv mât kôhng piổh,” nắh iđ nếđ nab công tárnh iđ Đờưng Đnờưg, kôhng ohc nắh nghe nữhng iờl này: “ưhNng ngài kôhng ểht dùng ụhp thân thân pậhn, tộm àm iạl màl nắh tơưhng t,mâ…… aT ión tấr đúng oas Đờưng tcúh?”

Điện tohại nêb aik trầm mặc, óc ểht àl mảc thấy ịb tiểu iốb giáo dục, màl nắh óc chút óhk cịhu, nưhng nắh iạl kôhng ểht ủhp nhận nắh cáx thật mex ẹhn ihn .ửt

uềĐ ión iàh ửt biết khóc óc iãn ,nă Đờưng Đờưng ừt ỏhn nếđ nớl nihều măn ưhn vậy, ừrt ỏb cùng nưgời khác đánh đánh nahu, liền kôhng màl ohc nọb ọh nhọc lòng quá.

ohC nên đơưng nạb iág khóc cól ểk ểl ión cháu nogại ở nât cọh giáo áuq nếđ kôhng tốt, iỏh óc ểht yah kôhng màl Đờưng Đờưng mang mang nắh ihk Đờưng ụhp kôhng ềh nghĩ ngợi liền đồng .ý

nắH ởht dài, tahnh mâ tyurền ar gnố nhge: “ưgNơi ión tấr đnúg, môh yan àl Đờưng thúc yus téx kôhng uhc tàon, ohc các nưgơi torng lòng kôhng tohải miá.”

“ờưĐng thúc nihgêm tgnọr,”

Điện tohại nêb aik àl Đờưng Đờưng thân cha, cũng àl nhìn nắh nớl nêl tởưrng bối, iùB Hành kôhng ểht ión áuq pậhn, cung kính nix lỗi: aT“ cùng Đờưng Đờưng ừt ỏhn cùng nhau nớl lên, iớm aừv iồr mảc cúx ảhk năng óc chút kích đnộg, Đờưng thúc kôhng tárch at thất ễl liền hoả.”

Điện tohại nêb aik iuv tươi nớh ởh ión iác ,ìg iùB Hành nihgêm cút nhge, međ iốđ pơưhng hống ôv cùng oac hnứg, treo điện tohại ởrt iạl torng pnòhg, Đờưng Đờưng ãđ mắt aửr xong ar tới, nắh éhg oàv trên gờưing chơi id đnộg, mex nắh ar iớt bôung id động nói.

“Cấp oãl nhân ión cyuhện điện tohại xnog? nắH nạb iág á…hc…, cháu nạogi? àL iác aik iớm iớt cọh sinh cyuhển tgnờưr?”

iùB Hành iđ nếđ ná thư, međ ngăn oék oék ,ar yấl ar môh yan aum tiêu sưng tuhốc ,ỡm “Ân” tộm tnếig, ảrt iờl Đờưng Đờưng nói.

Đờưng Đờưng éhg oàv trên gnờưig, trầm cặm iàv gâiy, iớm kôhng oas ảc “gNa” tộm tnếig.

nắH kôhng biết ìv iác ìg thất tầhn, tẳhng nếđ iùB Hành cốx nêl nắh ,ịb iởc ar nắh quần cùng quần lót, iớm ảc nưgời chấn động ữig chặt quần lót.

ẻV tặm kinh tnủg, mex iạđ aig cús hná tắm mex hắn: aT“ aựd các nưgơi nòc tiớ?! aT ẹm ón uềđ phải tinh nẫt nhân vnog, nòc t!?iớ!”

iùB Hnàh: ……“ aT ohc nưgơi tás dcợư.”

Tẳhng man hná tắm ểđ ộl ar kôhng nít nihệm cảnh gáic: “ăLn, kôhng nầc nưgơi stá.”

Pòhng tắm, nếY Tahnh Việt ởm ar môn, ở nêb torng tírch cót giả, lộng ỹm đnồg, nghe được Đờưng Đờưng ión thăm òd iđ ar nogài iốđ nắh kihêu kíhch chớp mắt, oék tờưrng mâ đềiu: “ùDng at ,a at ỹk tuhật siêu tốt đuâ.”

……“ Nưgơi oảh iác rắm, chạy nahnh međ yáv ohc at iổđ ềv tới, oat chết nưgơi đcợư.”

ahC ễm Đờưng Đờưng iốđ nếY nhãi noc giận .ữd

nọB ọh chịu ổhk ực tệyut, tiểu bệnh kiều mảc thấy ơc iộh tới, òht iạl nầg aừv muốn ión cệyuhn, Đờưng Đờưng ac ac tộm hná tắm từrng iạl đây.

Phần 183

“ưgNơi cũng túc oéx ohc .at aT kôhng tay? ẽS kôhng cíhnh mình tnợưhg? năL năl năl đừng pihền ta.”

nắH nói, tộm phen cướp iđ iùB Hành torng yat tuhốc ,ỡm ờhc nọb ọh mầt tắm tốr cuộc ừt trên nưgời nắh iờd ,iđ liền ỳuq iốg torng chăn uẩd tíđ ohc cíhnh mình aik ịb sinh thực íhk mắc sưng nhục aoh tạm dợưc, kôhng biết nêb nogài ab nưgời nhìn oac oac pồhng nêl căhn, kôhng ựt giác uầh tếk năl lộn.

Tham mal úht tính nầd nầd ở torng tắm yẩđ .ar

tốS ruột tộm ngày auq ,iđ thật tấv ảv nếđ buổi tối, nàđ tinh trốn oàv uàm neđ yâm đen, torng kôhng íhk tràn ngập io bức, kôhng oab uâl tếing aưm iơr oà ,oà tés đánh thêm ait chớp thời tiết aọd nờưgi.

ýK cút áx óc cứb màn, cách mâ cũng hảo, tahnh mâ hnả hởưng kôhng nếđ nọb .ọh Đờưng Đờưng iạt ạh ôhp ủgn nếđ cíhnh tụhc, bỗng nihên óc tiểu uêy tinh iớt òb gnờưig, tiểu uêy tinh tohát trơn bnóg, cốx nêl nắh ịb chui iđ vào, ao tiến nắh mấ pá mô ,pấ ọc ọc iớm nheo iạl iôđ mắt.

Đờưng Đờưng ủgn nếđ ơm ơm màng màng cũng kôhng tahnh tnỉh, theo nảb năng ỗv ỗv tiểu uêy tinh bối, tuhần thục cùng ihk nòc ỏhn oàv ngày aưm hống nắh ihk gốing nahu, màh ồh ión :ớm “ôhKng ,ợs Kiêu Kiêu kôhng s…ợ…”

nêB nogài tếing aưm iơr tấr lớn, ahp êl tợưhng tẹx auq từng oạđ tệv nớưc, mêđ iốt ịb ait chớp hảong lnợưg, cihếu ar torng lòng ngực nắh cót neđ tyuết uhp nờưgi.

Nưgời ọn iùv uầđ tiến nắh tưrớc nựgc, ôh pấh trên nưgời nắh mac quýt hnơưg, cách oá ủgn nắc mún ,úv nghe nắh tràn ar tộm tếing óhk nhịn gọing mũi, iớm nẩgng đầu, ở nắh khóe mệing ẹhn nàhng chạm oàv tộm cúht, liếm liếm tihên diễm môi.

Đờưng Đờưng mún úv ịb nắc tộm nụgm, kôhng kiên nhẫn tậl auq tâhn, ởS Kiêu ừt phía uas mô hắn, međ nắh mô oàv cíhnh mình torng lòng nựgc.

Chặt chẽ, bớưng bnỉh, giấu .iđ

nắH ỏhn gnọig: aC“ ,ac ủgn nnog.”

nèĐ nàb tộđ nihên “naBg” àm sáng lên, iốđ diện gờưing iùB Hành píh mắt, nơưng nèđ nàb qaung nhìn ềv phía cùng tiểu công uẩc qyuển aịđ nàb ihn dờưng ưhn ởS Kêiu, hcá tnahh: “ừĐng nháo hắn, nắh tơưhng nòc kôhng óc hoả.”

“gNô, ãđ btếi.”

…… Tợưhng phô.

nếY Tahnh Việt nhắm tắm ởrt mnìh.

môH sau, hừng đnôg.

Đờưng Đờưng mằn nêihgng ở trên gnờưig, nhắm iah tắm giữa yàm nhíu cặht, nắh tộm giấc yàn ủgn thật ựs kôhng tohải mái, tấr mệt. Torng chốc tál ơm thấy cíhnh mình ịb nắr cộđ cuốn lấy, torng chốc tál iạl ơm thấy nắh màl nưgời pấc trói lại, aik nôt ửt nòc dùng yâd từhng trói hắn, uas óđ yấl nôc bổng đánh nắh mnôg.

Taho, ĩs ảhk tás tấb ảhk nụhc!

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr torng nơc giận ,ữd dùng tếh toàn thân cứs cựl uas yàn tộm ,áđ “Bùm ”—— tộm tếing vang lớn, nắh chợt ừt torng mộng bừng tnỉh.

Xoay nưgời hớưng phía dưới aừv tấhy.

yấL yậg cộg đánh nắh mông nọb tắb cóc, ảc nưgời trần trụi ngồi dưới đất, tớưrng hồng aik ìg oac oac nếhch lên, hồng đuôi tắm nhìn chăm úhc oàv hắn.

Lnềi…… yỦ yủ kuhất kấuht.

Đờưng Đờưng uấx ổh oh khan tộm tnếig, đánh nòđ ủhp uầđ nấv tội: “ưgNơi cừhng oàn ìht chạy at trên gờưing tới? nòC aỏl ngủ? Chạy nahnh cặm quần oá đi.”

ởS Kiêu agn tộm tnếig, nogan nogãn ừt torng ngăn ủt yấl ar quần ,oá ngồi ở ếhg trên xêyun.

iùB Hành cùng nếY Tahnh Việt ãđ mớs uht thập hảo, Đờưng Đờưng ión xong uâc ión kia, cũng đỉnh nỗh nộđ cót nắgn, òb yậd thay quần oá aửr mặt.

môH nay, nêl pớl xnog, ủhc nihệm pớl uưl đnờưg, ión ohc iạđ aig tờưrng cọh muốn ổt chức nọb ọh yàn giới ở oac turng cuối cùng tộm nầl năv nghệ diễn xấut, tộm iác nab ar iah iác tiết mục, iỏh iạđ aig óc yah kôhng nưgời muốn tnợưhg.

Nhất nab đồng cọh iạt yâđ ựs kiện ihn tợưhng tơưng iốđ Phật ,ệh uềđ kôhng nghĩ ar tiết mục, cuối cùng Ninh tậD Hưng oaM Toại ựt ềđ ửc mnìh.

oãL ưs međ nắh điền iđ lên, mex iọm nưgời uềđ kôhng óc ìg hứng thú, liền međ năv nghệ ỷu viên thấu tnợưhg, tộm iác dơưng mầc tộm iác ac hát.

Côuhng nat cọh tếing vang lên, Đờưng Đờưng cùng oac mat cớư oảh chơi bnóg, nếY Tahnh Việt nád hắn, cùng nắh cùng .iđ

“yuhCền bnóg, cyuhền bgnó.”

iA“ ia ia nếY Tahnh Việt nưgơi póhng thủy ,iđ nưgơi nưhng thật ar nảc nắh ”.a

Đờưng Đờưng chạy iộv ở nâs bnóg, nihệt trên ổc uềđ àl hãn, nậv uầc lướt auq nếY Tahnh Vệit, ồm iôh tẹx auq uầh kết, nhìn ềv phía nắh hná tắm tràn yầđ kihêu kcíhh, thật àl iạl ãd iạl hăng iáh nhi, nắh tộđ nihên nhảy dựng lên, oạb cựl khấu ổr phát ar pahnh tnahh, uầc kuhng ở bóng ổr áig nur èhn nhẹ.

aT“ thảo xinh đpẹ!” Đồng iộđ nihệt hyuết iôs trào téh nớl tộm tnếig: “ờưĐng Đờưng ngưu cứb a!!”

Cuhng qaunh cọh sinh trái mit bang bang tẳhng nảhy, các ữn sinh nhịn kôhng được pá cựl ỏhn gọing thét chói iat iàv tnếig. Đờưng Đờưng chơi bóng óc tộm loại am lực, màl mầt tắm iọm nưgời mảc cúx uềđ ịb nắh điều động am lực.

nầL yàn nắh ốc ý kôhng cùng nếY Tahnh Việt tộm đội, dùng uầc ếk hung hăng nưgợc hắn, nếY Tahnh Việt biên cười biên ởht nổh hển, ịb nắh nưgợc mac mât tình nệyugn.

nắH uêy nhất Đờưng Đờưng ở trên nâs bóng tơưrng dơưng óhk tầuhn, qaung mang nắb ar nốb phía ộb dnág.

Turng tàrng nghỉ nơgi, các ữn sinh nóng lòng muốn thử, cuhẩn ịb pấc tíhch man iàh ihn aưđ nớưc.

Đờưng Đờưng cùng nếY Tahnh Việt tộm cựm kôhng thu. Nưgời uas nă cặm bạch đồng pụhc, dáng nưgời oac gầy, íhk chất uư nhã, ađ tình ồH yL tắm ngậm cờưi, nêihgng uầđ cùng nêb cạnh cót ngắn soái íhk iộđ tởưrng iộđ bóng ổr ión cệyuhn, nưhng nhân aig kôhng phản gnứ hắn.

nọB ọh tộm tưrớc tộm uas đang muốn iđ siêu ịht mua, tộđ nihên ịb nă cặm Thật Nihgệm Turng giáo pụhc, nớl nêl tahnh út năv ãhn Ninh tậD Hưng ngăn lại.

“Chờ tộm ctúh,” nắh aựt ồh àl chạy tới, nihệt tắrng nõn cắs tặm iơh iơh pihếm hnồg, ộl ar tộm ổc diễm ,ệl međ lạnh ồđ uống aưđ ohc nếY Tahnh Vệit: “ahTnh Vệit, at nòc kôhng óc mảc nơ nơưgi, ngày oàn óđ at ở quán rab ịb nưgời ạh dợưc, yam nắm àl nưgơi giúp ,at bằng k…gnôh…”

Ninh tậD Hưng màl ar nghĩ àm ợs ộb dnág, nắh pảhng phất međ nếY Tahnh Việt ởrt tàhnh nâ nhân uức mnạg, nhìn ềv phía nắh hná tắm àl ỷ iạl cùng sùng bái, thực óc ểht màl oàn óđ iạđ man ửt ủhc nhgĩa gốing cựđ cắđ .ý

…… Cũng óc ểht hống nưgời lâng lâng nêihn.

Nưhng nếY Tahnh Việt nưhng kôhng mảc thấy lâng lâng nêihn, nắh ỉhc mảc thấy cíhnh mình êht êht thảm tảhm, torng lòng pộl pộb tộm chút tởưng nắh ưhn ếht oàn iạl iớt naữ!!

nạB trai nòc kôhng óc hống oảh đâu, nưgời yàn iạl iớt pấc nắh ngột nạgt, íhk nắh hyuết pá tiêu tnăhg, nihều măn hyuết pá thấp kôhng ịrt khỏi hẳn.

“agN.” nếY Tahnh Việt lãnh mạđ agn tộm tnếig, yat tắm lanh ẹl ữig chặt muốn cíhnh mình iđ aum thủy Đờưng Đnờưg, ión iác ìg uềđ kôhng ohc nắh ,iđ uac yàm liếc hớưng Ninh tậD Hnưg: “Lần uas uêk nêt yầđ ,ủđ cúhng at kôhng ưhn yậv tcụh.”

Ninh tậD Hưng biểu tình iơh cnơưg.

yàN kôhng tấr pợh ,a kôhng phải ión Đờưng Đờưng nầg nhất cùng nọb ọh ab giận iỗd sao?

Nyà……

nắH hoài nghi nhìn ềv phía phía tưrớc ohc nhau iôl kéo, tộm iác nắc răng quát nớl bôung tay, tộm iác khác dính nhân tinh dờưng ưhn ión kôhng ỏb iah nờưgi.

yâĐ àl giận d?iỗ!!

Công cúhng oàh 丨 cíhnh àl tộm noc uâs ủgn

iơH cáb 丨 nưgơi oảh at muốn tộm yl kohai nihgền ab ab

Càng nhiều còn tiếp đổi mới nhưng chú ý công chúng hào>Hệ thốngchính là một con sâu ngủ【chính là một con sâu ngủ】

Hết chương 312

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?