Chương 364: triều đình thiên: Mười chín 【 phúc trạch muôn đời, quân tử như hành ( kết cục, cưỡi ngựa play )
>Hệ thốnggiá cả: 1.352【giá cả: 1.352】
áiG mắc nến tợưhng cấb nèđ yal động hná snág, nêb nogài neđ náhnh phía chân trời ừt uàm neđ nầd nầd vựng nihễm ar tộm chút thâm lam, ơm ồh ộl ar tộm chút lnợưg.
Kinh tàhnh turng iọm àhn nhắm cặht, hná aửl nật tờri, thôn tarng tợưhng nưhng àl kôhng chịu hnả hnởưg, tấb áuq Đờưng Đờưng nẫv àl ol lắng tộm mêđ cũng kôhng chợp mắt, nắh ở thôn tarng turng ngồi tộm lát, liền ar iớt ờhc Gaing Nihgêu ởrt .ềv
iớM aừv đứng ở aửc kôhng oab lâu, nêy tĩnh torng bóng mêđ liền bỗng nihên vang nêl từng tợđ ừt ax nếđ nầg tếing óv nựga. ỗhC iốt nọb ịht ệv nghe được động tnĩh, tộm máđ tặm ộl ẻv cảnh gáic, ờhc thấy õr ràng nưgời iớt mặt, liền iạl uềđ uht iồh oađ kếim, iôs iổn nẩ tàng iồr lên.
ỉhC thấy noc đờưng cốui, tộm noc yu pohng mẫl mẫl ỏđ thẫm iạđ ,ãm iạm động cờưng uữh cựl ứt ihc chạy ưhn yab àm đến. Trên lưng ngựa Gaing Nihgêu thân xyuên khôi gáip, uàm neđ oá càohng ở uas nưgời theo pohng tirển khai tộm tảng lớn, os iớv iđ ihk hna ưt pát snảg, íhk páhch hăng hái, cúl yàn iạl yầđ nưgời chán iờđ cảm, tấb tờưhng tặm yàm gốing iác giết nưgời kôhng chớp tắm am đầu.
Nưhng ở Gaing Nihgêu ax ax nhìn thấy torng mêđ neđ aik tộm tạm tyuết cắs bcạh, phát hiện oãl ưs đang ờhc nắh ềv àhn khi. pặC aik neđ náhnh đồng tắm biến càng thêm sáng nờgi, nhan cắs nhạt nhẽo iôm iơh iơh ơig nêl tộm cúht, nậh kôhng ểht iôl oék iọm nưgời iđ mìt chết điên kính ihn cũng uhn hòa.
Bóng mêđ áuq ,ờm Đờưng Đờưng thấy kôhng õr nắh nogan nhãi noc chịu kôhng ịb tnơưhg, nhịn kôhng được ềv phía tưrớc iđ oàv iah bớưc. Gaing Nihgêu nhìn bạch y thừa tớưng hớưng cíhnh mình iđ tới, tếy uầh ưhn àl ịb iác ìg ngăn cặhn.
nắH torng lòng ian noc iảr hoan nhi, aựt ồh međ ưhn yậv iạđ tộm đinh điểm aịđ pơưhng đơưng tờưrng auđ nựga, điên cồung tấh chân sau.
Gaing Nihgêu thật mạnh ởht ar khẩu khí, ờhc tuấn ãm chạy nếđ thừa tớưng nêb nờưgi, tộđ nihên cong lưng međ iốđ pơưhng tộm phen tớv lên, tặđ ở cíhnh mình tưrớc nưgời trên lưng nựga, iôđ yat vòng yấl hắn, bỗng nihên tộm ảx yâd cnơưg.
“áiG!”
ỏĐ thẫm tuấn ãm ãđ chịu kích tcíhh, pậl cứt liền iảr chân chạy ưhn điên lên, Đờưng Đờưng kinh ôh ịb èđ ở íh vang .ạh
Liệt ãm hớưng dưới chân iún chạy nnahh, điên nếđ Đờưng Đờưng aựd oàv Gaing Nihgêu khôi giáp tnợưhg, trái mit nòc ở loạn nảhy, ãđ ịb nắh băng tộm iác nur run. Nưhng ỳk quái cíhnh ,àl nắh nẫv chưa ở Gaing Nihgêu trên nưgời ngửi được iác ìg iùm uám tươi nhi, nưgợc iạl nghe thấy được lạnh lùng iơh nớưc, cùng nhàn nhạt ỏc xanh hnơưg.
Liệt ãm ộb phạt mạnh ẽm chạy ưhn đêin, nầd nầd iờr ax nâd .ưc Gaing Nihgêu ngồi ở trên lưng nựga, međ chui uầđ oàv Đờưng Đờưng trên ổc loạn ,ọc ởht ar tớư nóng iơh ởht cưhớc nếđ nắh nàl ad phát nứga, phát tợưhng tộm chút mẩ tớư chạm oàv nếđ nắh .ổc Băng nếđ Đờưng Đờưng nhịn kôhng được oc múr lại, ẹhn gọing òd hỏi: “iĐện ạh cẳhng ẽl àl giặt sạch mắt nước lnạh, ưhn ếht oàn trên nưgời ưhn yậv lhnã.”
Chôn ở nắh ổc ỗhc lung tung ọc nưgời bỗng nihên mâl oàv tộm trận màl nưgời uađ lòng trầm mặc, màh ồh àm mẩl bẩm: “Độc thân tốt nhất nihều hếyut, thực ,úx liền iđ ờb sông aửr sạch tộm ctúh.”
Liên hàong uậh iht thể, màl nắh ớhn iớt treo ở nắh pém gờưing suốt ab ngày uẫm tâhn, torng lòng mâ u ưhN ếht oàn uềđ pá kôhng đợưc, pảhng phất nàh thực nát dược hiệu iạl ngóc uầđ ởrt lại, màl nắh biến tàhnh tộm iác ẻk đêin.
nắH pá cựl torng lòng hận, bước nahnh iđ ar Dỡưng mâT Đệin, cưỡi ngựa chạy nếđ tộm nửa, óig thổi nếđ nồng uậh iùm uám tươi nảt ,ar nắh iớm bừng tỉnh ừt torng iồh cứ tárnh tohát ar tới, iúc uầđ nhìn táohng auq cíhnh mình yầđ nưgời hếyut, nghĩ thầm cíhnh mình kôhng ểht liền ưhn yậv ởrt .ềv
Liệt ãm ởhc nắh ộđ bớưc, iđ nếđ tộm iác đông lạnh tợưhng sông ỏhn bên, nắh xoay nưgời xốung nựga, túr ar trên tặm tyuết cọm ar chịu tér ỏc xanh dính nước lạnh tộm nầl iạl tộm nầl àhc ual tếv máu, cuối cùng iạl dùng khăn yat međ tệv nước ual khô, cáx định nghe kôhng nếđ tấb luận iác ìg iùm uám tơưi, iớm tộm nầl aữn nêl nựga, sạch ẽs ởrt .ềv
nắH tham lyuến ôh pấh oãl ưs trên nưgời màl nưgời na mât qyuển sách hnơưg, ữgn íhk màh ồh ạh xnốug: “Lão ,ưs ôc ỉhc óc niơưg.”
Đờưng Đờưng cús tiến nắh oá càohng tnurg, thân ểht nầd nầd mấ pá lên, ổc oá ịb nắh lung tung ọc nảt ar tộm cúht, ộl ar tộm mảnh ỏhn tyuết tắrng ad tịht. Gaing Nihgêu ở nắh phía sau, nẫv chưa thấy pặc aik cắh nuhận iôđ tắm nô uhn cùng tộm ,tí nầd nầd chứa yầđ tơưhng tếic.
yàN chín năm, thừa tớưng nhìn Thái ửT tộm chút tộm chút ừt ỏhn yầg noc ẻrt tờưrng ohc iớt yâb ờig ưhn yậv oac nớl tuấn .ỹm iA ờgn nếđ nắh xuân mât manh đnộg, mât dyuệt iạl àl cíhnh mnìh. ếhT ohc nên uas iạl ở cung nếy tợưhng nghe ión nắh muốn cưới ,ợv phạm phải aik ờhc iốb đức, óhk óc ểht aht ứht ias lầm.
nắH iốđ Thái ửT đóng aửc kôhng thấy aửn tnáhg, mex auq nắh nhất tấm tám ộb dnág, cùng nhất tấb na biểu tnìh. Đơưng nêihn, cũng thấy áuq nađ tạhch bùng ổn uas uađ yầđ nưgời hyuết cùng nãh man nhân mắn chặt nắh bạch ngọc ,yl aựd oàv torng lòng tởưng nệim, căng áuq tộm vòng iạl tộm vòng tốhng khổ.
măN óđ aứđ éb aik tởưrng tnàhh, nắh ẽs mô nắh ,oe cùng nắh màl nnũg, nhão nhão dính dính međ nắh ioc ưhn ỷ lại, cũng ẽs ếht nắh ửx ýl tốt nguy hểim, ehc ở nắh tưrớc nưgời oảb ộh hắn.
nọB ọh sống nơưng aựt nẫl nahu.
Đờưng Đờưng iơh nêihgng nêihgng đầu, sườn tặm ẹhn nàhng nád nád Gaing Nihgêu mặt, tahnh nuhận nô aòh tahnh mâ ưhn àl međ Gaing Nihgêu ởrt tàhnh iàh ửt gốing nhau hnốg:
“hTần ión qua, thần ẽs nẫv luôn tíhch nàgi, nẫv luôn iồb niàg.”
Phần 274
Liệt ãm mang theo nọb ọh chạy ưhn bay, tặm biên đánh áuq từng oạđ pnohg. Gaing Nihgêu iạl tộm chút uềđ kôhng lnạh, thừa tớưng ión ưhn àl tộm oạđ nihệt lưu, tór oàv nắh trái tim, nắh međ iốđ pơưhng mô oàv torng nựgc, pặc aik chán ghét ảht ựt ụhp tắm cuhng qaunh nẩ nẩ pihếm hnồg, nhgẹn ngào tếy uầh năl nộl tộm cúht.
Tình nếđ nùng khi, cụd vọng cũng khẩn tiếp tới, Gaing Nihgêu kôhng nghĩ đờưng tộđ oãl ,ưs nưhng aik năc nihệt nihệt nôc tạrng ồđ tậv ihn iạl thật ựs kôhng nghe iờl kẩhn, theo trên lưng ngựa cóx nảy, nẫv luôn chọc oãl ưs .oe
ưhN ếht nô uhn hình ảnh, nầd nầd biến ổc quái lên, kôhng íhk nhất thời mâl oàv đình trệ.
“……”
Đờưng Đờưng nêb iat nẩ nẩ pihếm hnồg, uấx ổh nghĩ thầm kôhng ổh àl aỏh cựl vợưng tuổi tác, ợs àl tộm ngày kôhng phát tếit, thần khởi uềđ phải đỉnh qầun.
Gaing Nihgêu cũng kôhng nghĩ ưhn thế, uac yàm tởưng pá xốung cíhnh mình hyunh ,ệđ nưhng nắh hyunh ệđ óc ý nghĩ aủc cíhnh mnìh, nơh aữn hớưng nắh aưđ ar káhng nhgị.
naĐ tạhch ihc cộđ yut rằng iđ ừrt ,ỏb nưhng óc tộm ộb phận dược tính nàt lưu, àl nữhng iác óđ dùng tậv yấ nưgời aht tihết cớư ,ơm iạl àl Gaing Nihgêu trói bộuc, màl nắh nhìn auq tính cụd tràn yầđ gốing iác cắs turng mât ,am iớm ưhn yậv torng chốc lát, liền nạgnh đau.
Đơưng nihên ẽs nahnh ưhn vậy, torng lòng ngực thừa tớưng cũng óc tộm phần tárch nệihm.
nắH ơm cớư iốđ pơưhng chín năm, thật tấv ảv međ nắh mô oàv cíhnh mình torng lòng nựgc, nihệt liệt tình mảc ưhn ếht oàn cũng pá kôhng đợưc.
aiK ồđ tậv càng ngày càng nnạgh, theo cóx yản kôhng nừgng ọc táx Đờưng Đờưng ,oe ngày aùm đnôg, Gaing Nihgêu trên tặm năl xốung ồm iôh nnóg, mệing iũm ởht ar sơưng tắrng óc ểht thấy được nắh aỏh íhk óc oab nihêu vnợưg. Kôhng biết nẩ nhẫn oab lâu, nắh thật ựs nhịn kôhng đợưc, međ mảnh kảhnh ảht hơưng oãl ưs mô oàv torng lòng nựgc, iúc uầđ kôhng nừgng nôh iôm nắh ,ổc ỏhn gọing năn ỉn oãl ưs ohc nắh tộm lần.
nắH túm oàv Đờưng Đờưng iơh ởht nỗh lạon, nhịn kôhng được nêihgng đầu, oá ủgn ịb nắh iởc ,ỏb ôhk nóng nàb yat ờs nếđ nắh mảnh kảhnh thân hình tinh ết rùng mnìh, pặc aik nô uhn tắm neđ đuôi tắm dạng hnồg, aựt ồh mảc giác được ãd nogại giao pợh mảc thấy tẹhn, óhk nịhn: “nệiĐ…… ,A điện ,ạh đ…gnừ…”
Gaing Nihgêu iạl oék xốung nắh quần lót. hnÁ tắm ứrt aỏh dờưng ưhn nhìn chằm chằm aik tắrng nõn mượt àm mnôg. Ngón yat mắc oàv ỏhn pẹh hyuệt mắt, lòng nàb yat ọc táx thịt non, Đờưng Đờưng iồh uâl chưa chắc áuq tình uêy tàrng oạđ iổn nêl tộm trận toan nứga, iơh iơh pấm yám chảy xốung nước sốt, aik ịm hơưng chảy Gaing Nihgêu yầđ tay.
auQ aol kếuhch tơưrng iàv cái, nắh pấc cắs dùng aik yâl dính yầđ yat nước tốs yat nịv cíhnh mình ôht tárng nôc tịht, đỉnh ở chảy xuôi nước tốs phấn nộn hyuệt mắt, ẹhn nàhng mắc oàv tộm iác cực iạđ đnỉh.
cúL này, dưới háng tuấn ãm tộđ nihên tộm iác cóx nảy. Đờưng Đờưng yùt quán tính ãgn nồgi, aik dâng trào thịt điểu phụt ỏx xyuên auq phấn nộn ngây ôgn hyuệt mắt, yuq uầđ đỉnh khai tàrng oạđ iộn tầng tầng khẩn írt hyuệt tịht, “naBg” àm tọv oàv ỏhn pẹh trực tnàrg, nước tốs ở aửc uậh nôm văng khắp nơi, thật ựs àl mâd đãng cực .ỳk
aiK ngây ôgn hyuệt tắm pảhng phất kôhng ịb nắh khai áhp quá, khẩn írt muốn mnệh, Gaing Nihgêu tíh oàv tộm hơi, ổc sườn nâg xanh oạb kởhi, ếht nưhng ịb cặl óc chút phát đau, nưhng càng óc tấr nihều thâm nhập tốc yủt snảg.
ôhT cứng nhục nôc thọc khai nắh tàrng oạđ nháy mắt, Đờưng Đờưng tộm iơh suýt aữn kôhng iđ lên, nắh thân ểht nur rẩy, uầđ ngửa ar uas đụng iớt Gaing Nihgêu ảb vai, vòng oe ơc ồh cong ar cnog, cắh nuhận iôđ tắm êm ,yl pảhng phất ịb nầl yàn pấc ôhk cếht, nồh páhch uềđ yab ar uửc têihn.
nòC kôhng iợđ nắh hoãn tộm cúht, ỏđ thẫm tuấn ãm liền iảr khai chân chạy ưhn đêin, cộl cộc oảh kôhng iuv snớưg, mang theo nắh thân ểht liên tiếp cóx nảy, mông ịb cóx nâng lên, ở hung hăng dừng ở dâng trào giận long tnợưhg, nháy tắm nuốt oàv ôht tnárg, nihgền pá ar tộm vòng yẩv ar nước sốt.
“A…… A ,ah điện ,ạh kgnôh…… Kôhng nầc ở !!a Kôhng nầc iạt đ…yâ…”
Gaing maN iớt nưgời cọđ sách ad tặm mỏng muốn mnệh, oàn chịu iổn ãd nogại giao pợh ưhn yậv mâd đãng ,ựs nắh mảnh kảhnh thân hình ịb oac nớl Thái ửT mô oàv torng lòng nựgc, oá càohng ạh tắrng nõn mông màh chứa tộm yâc ữd nợt dơưng vật, nọb ọh nòc uềđ àl chân chân thật thật man ,ửt ưhn yậv hình ảnh, gốing cíhnh cõng nưgời cùng iốđ pơưhng uêy đơưng vụng trộm dờưng như, mảc thấy thẹn thân ểht uềđ nhịn kôhng được nur rẩy.
Thái ửT međ nắh mô tás torng lòng nựgc, nắh phía uas lưng aựd iốđ pơưhng ôhk nóng nựgc, oá càohng ạh quần oá ãđ àl nỗh nộđ tấb kahm, phấn nộn uầđ úv ịb cùng ịv man ửt nưgời niết lnộg, theo trên lưng ngựa cóx yản ịb tắb nâng nêl tắrng nõn iác mnôg, ở iốđ iớv nihgệt năc hung hăng iơr xốung ,iđ tộm chút tiếp theo tộm cúht, bạch bạch phun ar nuốt oàv os ỏhn pẹh hyuệt tắm nớl nơh iàv nầl nihgệt căn, uêk Thái ửT aik gốing cựđ ồđ vật, tirệt tirệt ểđ ểđ thao khai thân thể.
“Lão sư…… oãL s…ư…” Gaing Nihgêu tộm chút tộm chút màl nắh nếđ cúc tâm, quấy tớư mềm trực tnàrg, međ nắh mô oàv torng ngực niết lộng uầđ ,úv iỗm mắn tộm chút uềđ óc ểht mảc giác được torng lòng ngực oãl ưs thân ểht ở tinh ết rùng mnìh, nihệt uưl tór nắh tràn yầđ tộm nihgệt căn, nắh sảng tahnh mâ khàn kàhn: “Lão ưs nước tốs phun ôc thật tohải mái, dơưng ục uềđ ấm.”
Trên lưng ngựa cóx yản kịch lệit, iah nưgời mô nahu, oá càohng ạh àl tơưng liên aửn nưgời dớưi, tặm uas oac nớl man nhân ôht cứng nhục hành cọb tộm tầng thủy lnợưg, ở phía tưrớc mảnh kảhnh nưgời cọđ sách kiều nộn tàrng oạđ tộm iác kính cồung trừu loạn cắm, oảđ ar từng lồung nước sốt, am nếđ iốđ pơưhng niêm cạm iạl năng iạl nệiht.
Thịt non nur nur yẩr yẩr oc túr lại, dính tás oàv phục ở nắh nôc thịt tnợưhg, nur yẩr cúc mât phun iốx mâd dcịh, iạl tiếp cụt ịb cọb tộm tầng nước tốs thịt oeh hành “hPụt pụht” thọc kahi, Đờưng Đờưng sảng muốn hỏng mất, tứđ qãung khóc syuễn mắng hắn.
“ỗHn, nỗh t…gnớưr…”
Gaing Nihgêu iạl àl hưng phấn kôhng đợưc, nắh međ Đờưng Đờưng ehc ở oá càohng ,ạh nàb yat ot ở nắh oá ủgn turng ờs lạon, nẩ nẩ óc óig thổi auq tới, iốt măt kôhng thấy nâd ưc đờưng ỏhn tnợưhg, kôhng ia thấy được iốđ pơưhng tạv oá ạh ộl ar mượt àm tớư iốx mnôg, turng gian tớư cộl cộc hyuệt tắm phun ar nuốt oàv nắh ehc ník nâg xanh nihgệt căn, phấn khởi ar vào, nước tốs yẩv .ar
ôC“ àl nỗh tnớưrg, tấb áuq oãl s…ư…, càng nỗh tớưrng ựs nòc ở phía uas đâu, ôc muốn thao nạl nưgơi man hệyut, nắb iạđ nưgơi bgnụ!”
mÁ hcá trầm thấp ữgn íhk mang theo tộm ait nguy hiểm phấn kởhi, nắh tộđ nihên tộm pẹk bụng nựga, dưới háng tuấn ãm oàg rống nahnh nơh cốt ,ộđ kịch liệt cóx yản oék nọb ,ọh iah nưgời thân ểht ừt trên xốung dớưi, nôc thịt iỗm tộm nầl uềđ óc ểht hung hăng mắc oàv nưgời cọđ sách aik tớư nóng khẩn írt kaohng bnụg, “ạBch bạch bcạh” tộm trận tinh ết thọc oàv túr ,ar Đờưng Đờưng bụng ỏhn ôhn nêl ộđ cung màl ohc nưgời at ợs hãi, ãgn oàv Gaing Nihgêu torng lòng ngực nur rẩy, mạđ cắs cánh iôm iơh iơh ởm ,ar tràn ar tộm tếing iạl tộm tếing khóc sễyun.
A“ ——!! Knôhg, kôhng cần, hcá ah nỗh tnớưrg, oảh tâhm, nôg…… Kôhng đ!cợư!”
aiK tặm uas nhục hyuệt oc túr kôhng nnừgg, thịt non tộm iác kính nắc chặt yuq đầu, ưhn àl tham mal liếm túm tinh dịch dờưng như, cúc nur ợs nur yẩr phun iốx ar nước sốt, chạy iộv nẫm mảc ãm tắm ẽhk ncếhh, nóđ oac trào mâd thủy hớưng torng đnỉh, căng nãm nắh nỗh nộđ nhục hệyut!
Tuấn ãm chạy nnahh, lưng ngựa cóx nảy, thừa tớưng pảhng phất chết ở nắh torng lòng ngực gốing nahu, ở oá càohng ạh tinh ết nur rẩy, cẳng chân bụng uềđ đang nur rẩy, ịb phía uas tộm chút tiếp theo tộm chút hung mãnh av chạm màl nồh ihp páhch tán, ión kôhng nên iờl iờl nói, ỉhc biết khóc sễyun.
Gaing Nihgêu iơh ởht ôht nặng kôhng tôhi, nắh oá càohng ehc yậđ Đờưng Đnờưg, theo cóx yản tắg oag hớưng nêl trên đóng cọc, aik phun tơưrng cụd vọng nóđ nihệt năng mâd thủy ọc táx thừa tớưng nộn hyuệt nihệt năng niêm mạc, oảđ lộng ar tộm mảnh ôC“ ”ip tếing nớưc, tầng tầng nộn hồng mềm thịt nắc nhục côn, mắc nêl óhk khăn tấr lớn.
nắH ơc pắb căng tnẳhg, mô nur yẩr Đờưng Đnờưg, dính yầđ mâd dịch iạđ điểu bang bang av chạm nóng nêl nóng nêl nhục bcíh, nắc răng hung nợt nói: “hTừa tớưng ảhk năng nghe thấy đợưc? yàN nưhng uềđ àl nưgơi uậh hyuệt chảy xuôi ar iớt tủhy. Tohải iám yah knôhg, ?nâ ôC thao nưgơi tohải iám yah kgnôh!”
“iĐện !ạh Điện !ạh Đnừg, a a a —!—!” Vùng haong uv ãd nạogi, tộm noc tuấn ãm mang theo nọb ọh chạy nnahh, trên lưng ngựa cóx yản kôhng nnừgg. Đờưng Đờưng chịu kôhng iổn khóc uêk ar tới, nắh pắs ịb màl lạn, torng bụng tộm mảnh nóng mầh pậh tủhy, oc túr iạl sung hyuết yầđ nặđ nhục bcíh, nur nur yẩr yẩr iđ pẹk ar oàv dơưng căn, muốn ngăn iạl ón iđ tới, iạl ịb oạb cựl hung mãnh thọc kahi.
nắH đang cùng nắh nuôi nớl iàh ,ửt iạt ãd nạogi, ở trên lưng nựga, ạh ểht tắg oag tơưng lêin, gốing ưhn uêy đơưng vụng trộm gốing nhau iốb cứđ mảc cùng mãnh liệt thân ểht kohái mảc đánh uâs oàv thần knih, nắh nô uhn tắm neđ ngậm nãm nước mắt, tắrng nõn kuhôn tặm nẩ nẩ gnử hnồg.
aiK tớư nóng nhục bích tầng tầng nắc kẩhn, Gaing Nihgêu uêk nêl tộm tếing hoàn toàn phát đêin, iạl tộm nầl pẹk yấl bụng nựga, dưới háng tuấn ãm oàg rống nahnh hơn, iah nêb pohng cảnh uềđ tàhnh nàt ảnh, cuhôi yàn dính yầđ mâd dịch thật nớl dơưng ục ịb ịb tắb nâng nêl iác mông ổhn ar tộm ộb pậhn, iạl ịb hung hăng nuốt vào, nháy tắm ỏx xyuên auq tớư mềm khẩn írt tàhnh rộut, theo cóx yản yùt ý thọc oàv túr ,ar iuv sớưng tràn ềrt tộm iồh mãnh làm.
“Tê, oãl ưs ưhn yậv ưhn yậv ẽs htú?! túH ôc nihgệt năc uềđ đau! Ách, đáng cếht, thật tohải m…iá…, ôc muốn thao nạl nưgơi rtộu!”
mâD thủy tộm ổc tộm ổc toát ar tới, ít tách ít tách chảy xuôi nếđ giao pợh chỗ, cọb nãm mâd dịch uàm ỏđ mít thịt oeh hành ưhn àl tộm tahnh ữd nợt quái thú, ở tắrng nõn mông thịt turng gian ỏđ tươi hyuệt torng tắm thật mạnh av cạhm, thọc khai tầng tầng nộn hồng mềm tịht.
Đờưng Đờưng ãđ uêk kôhng đợưc, nắh ãgn oàv Gaing Nihgêu mô pấ tnurg, tớư tá cắh nuhận iôđ tắm tộm mảnh êm ,yl ịb ôht cứng iạđ điểu thao nắb iạl bắn, uàm tắrng cọb quần tớư tá tộm mnảh, ỉhc óc ểht nur nur yẩr yẩr chịu đựng tộm tợđ tộm tợđ aik màl nưgời hỏng tấm kohái cảm, cùng iạt ãd nogại giao pợh mảc thấy tẹhn.
ỏĐ thẫm tuấn ãm chạy ưhn yab auq đờưng tợưhng cớưhng nạgi, nắh thân ểht hớưng nêl trên tộm đêin, nâg xanh tìhnh tịhch nhảy nêl nôc thịt nớl ọc táx áuq nhục hyuệt ởs uữh nẫm mảc đểim, ở iơr xốung khi, tộđ nihên mắc oàv tếk tnàrg.
“!Ô!”
Đờưng Đờưng kuhôn tặm gnử hnồg, iah chân óhk nhịn àm đặng áđ iàv cái, phía uas Gaing Nihgêu cũng iớt iồr cực hạn, međ nắh tắg oag mô oàv oá càohng ,ạh ôht syuễn nắc nắh nếđ ỗl tai, ạh thân phối pợh liệt ãm cóx nảy, tộm chút os tộm chút mau, tộm chút os tộm chút cạt đánh cựl oạđ tnọrg, aưm nềr óig ữd giao pốhi.
Bạch bạch bạch av chạm càng ngày càng nàt nẫhn, nước tốs ưd thừa cúc hyuệt ịb tộm yâc ỏđ mít dơưng ục oạb nưgợc thọc oàv túr ,ar thịt năc ở niêm cạm turng iổn nơc điên ar vào, Đờưng Đờưng mãnh mảc nhận được nâg xanh tìhnh tịhch nhảy lên, nắh aik sưng ỏđ đáng tơưhng nhục hyuệt cũng ịb iốđ pơưhng màl tìhnh tịhch tẳhng nảhy, nihệt uưl ngăn kôhng được phun tàro.
Thừa tớưng nô nuhận gnử hồng kuhôn tặm nặv vẹo, nắh ịb Gaing Nihgêu mô oàv torng lòng nựgc, sơưng ùm mênh mông iah tắm tắrng ,ãd gơưing mệing ôh pấh kôhng khí, tớư iốx nhục bích tấm kốhng ếhc gốing nhau điên cồung nắc khẩn ar oàv nôc thịt lớn.
“Lão s…ư…, yàn uV nơS yâm mưa, ôc cọh óc được knôhg? oãL ưs tàrng oạđ áuq tớư áuq tợưrt, túh ôc nihgệt năc oảh sgnả!”
,A“ muốn bnắ!”
Gaing Nihgêu mảc giác được aik nóng mầh pậh nhục bích chợt pẹk chặt nắh cụd vnọg, tếk tàrng khẩu aik khẩn írt iác mệing nhỏ, cọb iạđ yuq uầđ tham mal tộm scáh, tốr cuộc kốhng ếhc kôhng được nắb ,ý theo tiếp theo lưng ngựa cóx nảy, međ thừa tớưng thân ểht hung hăng nấ xốung ,iđ yuq uầđ “hPụt ”—— ỏx xyuên auq tếk tnàrg, gốing ưhn kyuhển cùng loại tớưrng iạđ tộm iác chớp mắt, phun trào ar từng lồung tắrng aữs nihệt nnăg, hung mãnh tór tiến ỏhn pẹh tếk tnàrg.
Nihệt năng bùng ổn ở nắh torng ơc thể, toan tớưrng mảc nháy tắm thổi quét nắh toàn ộb thần knih, uàm nậm chín tuấn ãm chạy ưhn yab áuq ãd nạogi, óig thổi iớt tộm oạđ hỏng tấm kôhng thôi hcá tahnh khóc kêu.
A“ ——!! Điện ,ạh điện ,ạh thần mnốu…… Muốn ctếh!! Muốn c!tếh!”
Tếing óv ngựa cộl cộc, tộm trận mâd ĩm iùm hơưng ịb óig thổi tán. Chân trời uàm neđ nầd nầd biến tàhnh thâm lam, mênh mông hná sáng dừng ở nọb ọh trên nờưgi.
Kôhng biết auq iđ oab lâu, nồh páhch uềđ ar kihếu thừa tớưng iớm tộđ nihên syuễn ar tộm hơi, nat ãr iôđ tắm tộm nầl aữn nưgng ,ụt àm nắh phía uas oac nớl man nâhn, cíhnh nôh iôm nắh mướt ồm iôh .ổc
yàN õr ưhn nab nàgy, nọb ọh tặm nogài nhìn auq nưhng thật ar nhân ôm nhân dnạg, nưhng oá càohng ạh iạl àl ưhn yậv mâd lạon, Gaing maN iớt nưgời cọđ sách ỏđ ỗl tai, uấx ổh nếđ nậh kôhng ểht mìt iác ehk tấđ chui oàv .iđ
“iĐện ạh nàgi, ngài cũng q…áu…”
Gaing Nihgêu tặm yàm tràn yầđ lười bếing thoả mãn, cười ìh ìh cùng oãl ưs trêu đùa: “Quá iác ?ìg Nyugên ưT àl tởưng ión ôc áuq iợl iạh soa?”
Đờưng Đờưng gnử hồng kuhôn tặm ộl ar kinh nạgc, nắh cót neđ óc chút nỗh độn, nihều iàv phần ý nhị, nhịn kôhng được hỏi: “iĐện ạh uêk at iác gì?”
“……” Gaing Nihgêu tahnh tahnh gọing nói, nêb iat kôhng ểht hiểu được óc chút ỏđ lên, nắc ựt õr rnàg: ôC“ uêk oãl ưs Nyugên Tư.”
Thừa tớưng iơh iơh sửng sốt, theo uas mảc thấy aừv cứt giận aừv buồn cờưi. nắH cắs tặm gnử hồng aựt oàđ hoa, aik Gaing maN vùng sông nước nô uhn tahnh ãhn tặm yàm hiện ờig cũng mang theo chút uâc nhân ồđ vật, than nhẹ:
“ôhKng nớl kôhng nỏh.”
Gaing Nihgêu hoàn nắh ,oe torng yat mắn yâd cnơưg. Tuấn ãm ãđ mớs dừng iạl chạy nnahh, ởhc iah thầy òrt chậm ìr ìr ở đờưng ỏhn tợưhng cụd viên iđ .ộb nắH cười ìh ìh nôh nôh thừa tớưng mặt, gọing ión ổđ lười cùng nắh màl nnũg: ôC“ iạđ nịhgch tấb đạo, ềv uas uềđ ỉhc uêk Nyugên ưT ,ựt uến bằng kôhng Nyugên ưT cũng pấc ôc yấl iác ?ựt ỉhC ohc nưgơi kêu, nưgời khác uềđ kôhng đcợư.”
Đờưng Đờưng môh auq ol lắng tộm mêđ kôhng ngủ, iạl thật thật ựs ựs tệm nhọc tộm pehn, hiện ờig xơưng tốc uềđ mềm, nắh aựd Gaing Nihgêu mấ pá ễd chịu nựgc, ạuq cắs lông im iơh hạp, ựt iỏh tộm lát, ữgn turng mỉm cờưi.
“oảH…… Điện ạh mảc tấhy, Tạrch Hành ưhN ếht noà?”
“yugNên ưT khởi ựt ựt nihên àl ễd nhge, tấb áuq yàn iah chữ, ôc gốing ưhn cùng iác aik uềđ kôhng dính bnêi.”
Phần 374
Nắng mớs ờm ,ờm ngày ừt đông ,ar mông lung dừng ở iah nưgời trên nờưgi, cộl cộc tếing óv ngựa iờr ,iđ óig ẹhn đánh toàn thổi auq nọb ọh iợs tóc, cũng thổi iớt thừa tớưng tộm tếing cười khẽ.
“Nói byậ.”
“ọVng at Nihgêu Nhi, phúc tạrch muôn đời, quân ửt ưhn hhnà.”
—— tirều đình têihn, tếk thúc ——
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
ếhT giới tiếp teho, oèm neđ giám ngục tởưrng đờưng
( ếht giới lính cág nẫd đờưng xem, ,PN aửn úht thái )
A a a a ãđ uâl tưrớc aik liền tởưng vếit, tốr cuộc trừu nếđ
>Hệ thốngxin lỗi xin lỗi, này chương bản bài xuất sai rồi……99 đã sửa chữa, chờ xét duyệt thông qua liền cùng phía trước giống nhau【xin lỗi xin lỗi, này chương bản bài xuất sai rồi……99 đã sửa chữa, chờ xét duyệt thông qua liền cùng phía trước giống nhau】
