Chương 323: thẳng nam xem tiểu H văn, bị công tam bắt lấy thực tiễn ( thịt? Đại tu cốt truyện, 2000 tự )
Đờưng Đờưng màl cyuhện uấx ihn ịb tắb đợưc, ợs iớt cứm yat tộm nur run, id động kôhng trảo nổ tưrợt iđ ar nàogi, pẹb dừng ở iốg uầđ nêb cnạh.
Dừng ở iốg uầđ nêb cạnh id động sáng nêl qnaug, mậr pạr ữhc uàm đen, nâ nâ a a mâd ngôn lãng ngữ, ổt chức tàhnh tộm tihên tiểu aik ìg văn.
“……”
Nhân tậv cíhnh ihc nhất nếY Tahnh Việt ịht cựl cũng kôhng ệt lắm, liếc tắm tộm iác liền thấy được nêt aủc hắn, ý ịv thâm tờưrng tắb uầđ nệim:
“iGáo áb Đờưng Đờưng ãgn oàv chăn đàon, nhìn nếY Tahnh Việt lãnh bạch phía uas lnưg, lưng oeđ nắh chậm iãr n…iồg…” nắH lười nhác àm niệm iah câu, Đờưng Đờưng liền aửl tihêu mông dờưng như, tộm phen nhặt nêl id đnộg.
“iA,” nếY Tahnh Việt torng tắm mang cờưi: “Bảo bối, ưhn ếht oàn kôhng ohc nhìn đuâ.”
“……” Giáo áb kôhng ión iờl nào, tậm cắs nàl ad nầd nầd pihếm hnồg, ỗl iat cũng chín dờưng như.
nếY Tahnh Việt đứng ở uầđ gnờưig, uưl ý nếđ trên gờưing đờưng giáo áb pohng úhp biểu tình biến hóa, yus đoán nắh ảhk năng muốn uấx ổh ãđ cếht.
Tẳhng man mex cíhnh mình đơưng 1 hàong văn, mex iùm nogn, đừng ión nưgời káhc, pỏhng cừhng Đờưng Đờưng cíhnh mình nghe được iờl yàn cũng nếđ rống tộm gọing nói.
yàN ẹm ón ỗhc óđ àl tẳhng nam.
ợS kôhng phải ỷuq ếk ađ đoan .0
nắH ịb cíhnh mình oãn ổb chọc cờưi, ừt uầđ gờưing chui oàv Đờưng Đờưng gnờưig, gốing ồh yl tinh gốing nahu, òb nếđ giáo áb Đờưng Đờưng trên nờưgi.
ẹhN nàhng đoạt yấl nắh id đnộg, tiếp cụt cọđ aik ìg văn, chọc nếđ iốđ pơưhng tặm ỏđ iat hnồg, iộv vàng duỗi yat iđ ehc nắh mnệig, ôht tahnh ôht íhk àm nồ :oà “ừĐng niệm đừng nệim, nưgơi iạđ gia, kôhng ểđ y?nê!”
nếY Tahnh Việt ịb nắh ehc mnệig, ồH yL tắm cười nếđ cong cnog, nắh lười nhác àm òd ar uầđ lỡưi, liếm pál áuq Đờưng Đờưng lòng nàb tay, uưl iạl tộm oạđ tớư cộl cộc tệv nớưc, Đờưng Đờưng chợt uht iồh tay.
nắH ịb nếY Tahnh Việt pá dưới tâhn, quay uầđ ,iđ hná tắm ơm ồh cạl kôhng nếđ thật chỗ, hna tuấn tặm ỏđ ỳk cục, iah iác ỗl iat cũng cíhn, ôhk nằc àm ghét ỏb nói: “Tao chết nưgơi đcợư.”
nếY Tahnh Việt kôhng biết uấx ,ổh niệm xong yàn tộm tihên kôhng tiết tháo tiểu aik ìg văn, nhìn ềv phía Đờưng Đờưng hná tắm càng thêm ý ịv thâm tnờưrg, Đờưng Đờưng ịb nắh pấc mex thẹn áuq tàhnh gậin, căng ad đầu, hung pẹb àm gào.
“hNìn iác ìg àm nìhn, ia yuq định tẳhng man liền kôhng ểht mex cíhnh mình màl yag aik ìg vnă.”
“gNô, àl kôhng ia yuq đ…hnị…” nếY Tahnh Việt thâm biểu đồng ,ý theo uas lãnh bạch nàb yat nếđ phía dưới iởc ỏb Đờưng Đờưng quần tnằhg, iởc ar nắh nậv động qầun, nhìn Đờưng Đờưng ôv cùng ol lnắg, tắb yấl quần kôhng ohc nắh iđ xốung táoht, liền cười hỏi: “Bảo bối, cúhng at chơi iác òrt ciơh?”
nắH nói, iúc uầđ međ tihên diễm môi, nád tiến Đờưng Đờưng ỗl iat dừng lại, trêu chọc nưgời àm ẹhn gnọig: “uhTa, at ỵk niơưg.”
Đờưng Đờưng giãy giụa cắđ cựl ión nhỏ, iợg mảc uầh tếk năl lộn, ôv pháp ihn ủhp nhận cíhnh mình thực mât đnộg, tahnh tahnh gọing ión páđ ứng.
ứC ưhn vậy, tẳhng man ểht cụd sinh chần ờhc đồng ,ý iđ oàv ỷuq ếk ađ đoan 1 ìv nắh tihết írt yẫb rập, nơh aữn thua thực tảhm, thực tmảh……
Muốn ềt mac ảrt .ợn
—
ýK cút áx iộn mấ hàong qaung mông lnug, lỡưng oạđ bóng dáng póhng ar nếđ iốđ diện trên tnờưg, tộm iác iah iác iùđ rộng ,ởm phía uas aựd đoàn khởi căhn, tộm iác khác mông ngồi ở nắh giữa hnág, ihk nhấc nêl phun ar tờưrng điều bóng ,am ngồi ởrt iạl iđ ihk iạl biến tấm kôhng tấhy.
“hcÁ…… ,A thao nếY ồh ,yl nưgơi ẹm ,ón ngô, óc phải yah kôhng ar oãl tnêih!”
Đờưng Đờưng hna tuấn tặm yàm óhk nịhn, nắh tậm cắs ơc pắb phát ar hnomroe, hùng hùng ổh ổh chất vấn, ỳuq iốg trên gờưing tộm chút tộm chút uas yàn nồgi.
tậM cắs mượt àm mông ềv phía sau, bang àm nuốt oàv hyunh ệđ nôc thịt lớn, ohc ón cọb tầng mâd thủy ổhn ,ar đong aưđ vòng oe pấ a pấ úng.
Bạch bạch bạch tahnh mâ nỗh pợh mâd đãng tếing nớưc, turng gian nộn hồng hyuệt tắm túm nôc tịht, ịb màl mâd thủy văng khắp nơi, nác nihgền pá áuq tớư mềm nhục bcíh. Mang nếđ kích tíhch màl iah nưgời ởht dốc.
“Bảo bối, nưgơi kôhng cứhng ức nah.” nếY Tahnh Việt cười cờưi, nắh ãgn oàv mềm iạm chăn tnurg, phía dưới nạgnh cục áđ dờưng như, tộm yat mắn Đờưng Đờưng mnôg, dùng điểm ihn cứs cựl trảo xoa.
Mông thịt ịb niết óc chút đau, nưhng man hyuệt ịb màl thực snảg, sảng nước tốs mầđ aìđ pấm máy, Đờưng Đờưng màl ộb kôhng tình nyugện ừh ,ừh nắh sống lưng đờưng cong thật xinh đẹp, kính oe nấs nếđ mông mượt ,àm nâng nêl iớt iạl hung hăng ngồi xốung .iđ
nếY Tahnh Việt sởưng câhn, ehc ník ôhn nêl nâg xanh nôc thịt nớl tặm nogài cọb tầng nóng mầh pậh tàrng dcịh, tộđ nihên thao tiến tẳhng man oat ỗl đít.
“ụhPt” thọc khai tớư cộl cộc thịt rộut, torng nháy tắm aik nước tốs văng khắp nơi, tàhnh ruột nur nur yẩr yẩr oc cặht, kích tíhch nếđ Đờưng Đờưng nhịn kôhng được nêr .ỉr
“cÁh, aig cús nogạn ý nhi, thật ẹm ón đại, nôg…… Thọc tốr ccộu.”
nắH ừh ,ừh tiếp cụt đong aưđ nur yẩr mnôg, yal động mông hớưng nôc thịt nớl nồgi, màl ón thao cíhnh mình tẳhng man hệyut, thịt non tham mal túm túh cán, liếm pál chảy thủy iạđ yuq đầu.
nếY Tahnh Việt tộđ nihên thấy sống lưng êt dại, uầh tếk óhk nhịn năl lộn, nắh aựd đoàn khởi căhn, iah iác iùđ ihc lăng tách ,ar nhìn tậm cắs mông nuốt oàv nôc tịht, iạl cọb mâd thủy phun ar .iđ
Bạch bạch bạch tếing đánh nỗh pợh nôc thịt mắc oạb mâd thủy phụt tnahh, chất nhầy ừt hyuệt tắm tràn ,ar màl ohc nọb ọh giao pợh ỗhc tộm mảnh yầl lội.
,A“ oảb iốb oảh b…gnổ…” nếY Tahnh Việt iồh tởưng aik tihên năv cơưhng iộn dnug, lãnh bạch ngón yat thon dài, mạnh ẽm trảo aox Đờưng Đờưng tặm trái mnôg, cứs cựl thực tọrng thực áb đạo, kôhng torng chốc tál aik ỗhc liền ,ỏđ nắh mâ cắs khàn khàn uyển cyuhển nêr .ỉr
“Ô…… Tẳhng man hyuệt pẹk nôc thịt nớl sảng ãđ cếht, hcá ……a oảH nnăg, nắc áuq sung snớưg, oảb iốb nắc at thật tohải m…iá…”
ểhT cụd sinh cót ngắn uưl láot, phần lưng đờưng cong thật xinh đẹp, cíhnh iãb oe động mông uas yàn nồgi, ỏđ bừng hyuệt khẩu vuốt ev nếY Tahnh Việt dơưng vật, av chạm ar bạch bạch tnahh, nắh uấx ổh àv giận ữd muốn chết àm nắc rnăg.
“ưgNơi nha, kgnôh…… Kôhng ión iờl nào, óc ểht yah kôhng ctếh!”
iởB ìv nếY Tahnh Việt yàn iàv uâc lãng kêu, àl aik tihên tyurện nưgời lớn, tấb áuq nắh ý uấx međ nêb torng oàn óđ ừt pấc aửs iạl sửa.
aiK iạđ ồđ tậv thật ựs áuq lớn, Đờưng Đờưng dùng ón thao cíhnh mình hệyut, thao tộm tál liền kôhng óc cứs lực, nắh ôht syuễn ỳuq iốg trên gnờưig, iôđ yat cốhng mện tiếp cụt uas nồgi, chín cụr hyuệt tắm vuốt ev nôc tịht, khăn trải gờưing uềđ ịb yẩv ar mâd thủy lộng ướt.
nếY Tahnh Việt tắb yấl nắh mnôg, međ aik yầđ nặđ mông thịt aùđ nỡb ỏđ lên, điên động phần hông iđ phía tưrớc đâm, thấp thấp cười iàv tếing nói: “Bảo iốb ưhn ếht oàn kôhng aựd theo kịch nảb tới? ưT ếht yàn quen tuhộc sao, ?nâ Thao nếđ oảb iốb sảng kôhng sgnả.”
“Ách !!a áuQ nnahh, at thảo nếY Tahnh Vệit, đnừg, áuq nnahh, a ——!”
yuQ uầđ pắs thao nạl oat tâm, kohái mảc kôhng nừgng tích yũl ở nêb torng thân thể, Đờưng Đờưng tahnh mâ phát khẩn uêk ,ot nắh ỳuq iốg trên gờưing iôđ yat cốhng nệm, tậm cắs mông iơh iơh nâng lên, ịb nếY Tahnh Việt tộm yat tắb lấy, điên cồung điên động oe hông hớưng nêl trên đỉnh taho.
tậM cắs mượt àm nếđ mông ịb lãnh bạch yat tắb yấl mạnh ẽm trảo xoa, nahnh cóhng av chạm màl mông aừv động aừv đnộg, hyuệt tắm uềđ ịb am chín cụr sung hếyut, ôht tárng hung nãh ỏx xyuên auq trực tnàrg, mâd thủy phụt yẩv ,ar uàm máx khăn trải gờưing nắb ar iớt điểm điểm tệv nớưc.
ôhT nihệt năng tàrng oạđ thủy mâl lâm, thịt non nur nur phát nur oac tàro, bỗng nihên cưhớc khẩn nôc thịt lớn, Đờưng Đờưng phần lưng ơc pắb nháy tắm căng cặht, nắh tắb yấl ủht ạh khăn trải gnờưig, tớưrng hồng thịt điểu auq iạl mén đnộg, phun tung éot ar tộm ổc tộm ổc tinh dcịh.
“!A!”
“ảSng kôhng sảng oảb bối, mông uềđ ịb at trảo ,ỏđ hcá ……a Hyuệt tắm cũng thao sưng nêl nha, oat dơưng tậv uưl kôhng nước cảhy, ân?”
Tẳhng man ểht cụd sinh oac tàro, đờưng cong uưl sớưng sống lưng cứng ,ờđ nihệt năng tàrng oạđ nur yẩr phun nớưc, oat thủy phun nắh dơưng tậv oảh snảg.
nếY Tahnh Việt thấp sễyun, tiếp cụt hcá gọing ión niệm aik tihên văn, nắh lãnh bạch thon iàd yat nhéo nắh tớư mẫđ tậm cắs mnôg, međ aik mông thịt trảo ỏđ bnừg, nahnh cóhng điên động oe hông hớưng nêl trên đnỉh.
cọB mâd thủy iạđ dơưng tậv kôhng màng cựl cản, hung nãh uữh cựl àm ỏx xyuên auq chín cụr hyuệt mắt, bạch bạch àm màl ar tếing nớưc, mâd thủy yẩv .ar
Đờưng Đờưng iớm aừv oac trào quá, iơn oàn chịu iổn iác yàn kích tcíhh, nur yẩr tàrng oạđ iạl tộm nầl oac tàro, kohái mảc mầ mầ ở torng uầđ ổn tnug, nắh tếy uầh tràn ar nhgẹn nàgo, ảc nưgời nur yẩr nắb ar chút tí tinh dcịh.
,A“ ưhn ếht oàn pẹk ưhn yậv kẩhn? ,n oảb iốb óc phải yah kôhng muốn sảng ãđ ctếh.”
nếY Tahnh Việt phun tơưrng cụd vọng ịb tầng tầng pớl pớl thịt non oab cọb lấy, sảng nôc thịt tớưrng iạđ pấg đôi, nắh tắb yấl Đờưng Đờưng pihếm hồng mnôg, oe hông hớưng nêl trên thao ôv cùng hung hãn, bạch bạch hớưng nhục hyuệt đnỉh, iạđ điểu èđ pé ar ôv ốs dịch nhầy yẩv .ar
“A…… !A Đừng taho, ách, at thao ẹm nưgơi nếY Tahnh Vệit! aiG scú…… Bụng phải ịb đỉnh phá! Đừng a a a đừng đhnỉ!”
Đờưng Đờưng chịu kôhng iổn kohái cảm, ỷ oàv nếY Tahnh Việt nhìn kôhng thấy nắh mặt, tộm nêb hỏng tấm kêu, tộm nêb gơưing mệing phun ar uầđ lỡưi, gốing ịb thao hỏng iồr ngốc cẩu, hna tuấn tặm tràn yầđ cụd sắc.
Snảg, áuq sung snớưg.
nắH sảng tẳhng el lỡưi, nếY Tahnh Việt cũng tohải iám kôhng đợưc, ồH yL tắm đuôi tắm dạng hnồg, nắh ãgn oàv đoàn tàhnh tộm đoàn căhn, iah chân ihc lăng rộng ,ởm õr ràng àl uêy nihgệt iạđ ỹm nhân ộb dnág, dơưng tậv iồr iạl iạđ iạl thô, đinh tộm iác hna tuấn soái khí, tậm cắs nàl ad tẳhng man ểht cụd snih.
Dơưng tậv ở mấ pá nhục hyuệt cihnh cếihn, èđ pé àm bụng ôc ip ôc ,ip thịt non ịb ôht oạb thọc kahi, mâd thủy hớưng phao nắh nẫm mảc ãm mắt, nếY Tahnh Việt sảng sống lưng êt dại, mạnh ẽm tắb yấl Đờưng Đờưng mnôg, ôht tárng nôc thịt trừu động yab nnahh, mâd thủy lộng tớư nọb ọh giao pợh chỗ, khăn trải gờưing uềđ ịb phun iốx tợưhng mâd tủhy, tớư cộl cộc nảt ar ngọt .ịn
nếY Tahnh Việt pắs nắb tnih, nắh tắb yấl Đờưng Đờưng mnôg, oe hông đong aưđ iạl uam iạl nàt nẫhn, nóng cựr mầt tắm dừng ở tẳhng man nur rẩy, đờưng cong uưl sớưng tậm cắs trên sống lnưg, hcá gọing ión kiều sễyun:
Phần 593
“hTật chặt oảb bối, ……ô ưhN ếht oàn ịb màl nihều ưhn yậv thứ, nòc ưhn yậv kẩhn? n ha…… Đờưng Đờưng ệđ ệđ thân ểht oảh bnổg, hyuệt thịt uềđ ịb at màl lạn, oảh năng a……”
Trơn tưrợt nhục động pẹk dơưng tậv biến nnạgh, cạt thịt non ứ hồng yầđ đặn, nur yẩr phun tiết nihệt năng chất nầhy, Đờưng Đờưng sảng tưrớc tắm bạch qaung từng tậrn, tớưrng àg ỏđ ab ãm tắm iạđ tnơưrg, theo phía uas oảđ lộng kohái cảm, chảy tộm dơưng tậv torng suốt mâd tủhy.
nắH nghe nếY Tahnh Việt mâd ngôn lãng ngữ, hảong tốh gian ếht nưhng cùng cíhnh mình ở trên diễn nàđ mex tiểu aik ìg năv iốđ tnợưhg, nưhng công ụht điổ……
tậM ad iạđ mãnh cnôg, mông ịb lãnh bạch ad chịu trảo ỏđ bnừg, turng gian chín cụr mâd động ịb “ịhCu” iạđ dơưng tậv thọc ỏđ tơưi, mâd thủy lộng tớư khăn trải gnờưig, aik tộm thân tậm cắs nắr chắc ơc bắp, uềđ tàhnh ôv dụng iàb trí, iah khối ơc ngực nur nêl nur lên, tohạt nhìn ảuq thực cắs tình muốn mnệh.
Đờưng Đờưng ịb kích tíhch ảc nưgời phát run, aưđ lưng ềv phía nếY Tahnh Việt phun ar uầđ lỡưi, nước mếing chảy iớt cằm, nếY Tahnh Việt oạb cựl àm tắb yấl nắh mnôg, oạb nưgợc oal iớt yấm trăm ,ạh dùng uas tộm chút “naBg” àm aưđ oàv ỗhc uâs tnorg, cốhng oat mât tắg oag nihgền .pá
“ôgN…… Muốn bắn, ịb Đờưng Đờưng ệđ ệđ tẳhng man hyuệt pẹk bắn, ……a B!nắ!”
A“ a a !!a Đừng bnắ!! nếY Tahnh Vtệi!! ẹM nưgơi đnừg, hcá —!—!”
mẤ nèđ vàng qaung iá mộui, đong aưđ kôhng nừgng bóng dáng cihếu oàv trên tnờưg, bỗng nihên đình ỉhc tấb đnộg, nọb ọh tộm iác ãgn oàv chăn đàon, tộm iác aưđ lưng ềv phía nưgời ,ọn ngồi ở nắh dơưng tậv tợưhng nur nur phát run.
Dịch tắrng năng kinh nờưgi, theo dơưng tậv nur yẩr tộm ổc tộm ổc oac cốt phun ar ở sung hyuết nộn cúx xích nói, năng nộn cúx xích ión oc cặht, Đờưng Đờưng kuhôn tặm nặv oẹv iạl nầl aữn oac tàro, tưrớc tắm bạch qaung nòc kôhng óc tán, nắh từng ngụm từng ngụm ởht cốd bình phục kohái cảm.
ýK cút áx gờưing đơn, tẳhng man ểht cụd sinh iôđ yat căng gnờưig, uẩd tậm cắs mông ngồi ở hyunh ệđ tờưrng uàm neđ lông *c giữa hnág, međ aik dơưng tậv nuốt tốr cộuc, tiếp uht iốđ pơưhng iờđ iờđ noc cáhu.
—
nếY Tahnh Việt ở ýk cút áx ỹm ỹm nă tịht, ởS Kiêu cùng iùB Hành nêb nogài nôb .ab
Đơưng ởS Kiêu mang theo ũm lưỡi tari, xuất hiện ở ad neđ tưrớc tặm khi, ãđ pẹk chặt iác đuôi màl nưgời ad neđ tihếu chút aữn kôhng mùb tộm chút ỳuq xốung .iđ
nắH ịb áox sạch răng aửc iớm aừv ổb hảo, nưhng tơưhng nâg động tốc tộm trăm têihn, chặt tứđ cánh yat nòc kôhng óc oảh đâu, ưhn ếht oàn yàn tás thần iạl iớt naữ!!
ớhN iớt ngày óđ iốđ pơưhng bệnh mât thần hình dnág, ad neđ ồm iôh lạnh uềđ xốung dớưi, nghe nắh ión àl iớt mìt nờưgi, cứt khắc tộđ nihên ởht iàd ẹhn nhõm tộm hơi.
nắH međ nưgời mìt ,ar uas óđ ựt mình thẩm vấn, ịv aik cúl tưrớc ở nàb nă nhắc iớt nhìn nếđ Đờưng Đờưng tộm mình ar tờưrng cọh bằng hữu.
Biết được cíhnh mình màl nưgời khác đao, ad neđ hná tắm mâ naogn, đánh ịv aik ìv tiền tính ếk nắh bằng uữh ahn uềđ tớr iah vêin, nắh nưgời yàn cặđ biệt mang thù, od óđ ihg nậh tợưhng Ninh Hưng Dật.
ởS Kiêu cụl oảh vedio, mìt oảh cứhng ,ức nghĩ nhgĩ, tuhận yat phát nếđ vườn tờưrng trên diễn đàn, tuhận tiện pấc Đờưng ụhp cũng ãđ phát tộm pầhn.
Vườn tờưrng diễn nàđ cạt kôhng cạt mạt thời kôhng nói, nêb kia, iùB Hành aoh iạđ lợưng tiền iàt uêy uầc thám ửt ưt điều art Ninh Hưng Dật, yut rằng thời gian tợưhng đuổi đểim, nưhng kôhng chịu iổn iùB Hành pấc thật ựs áuq nềihu.
óC tiền óc ểht ửs ỷuq yẩđ ,am thật đúng àl ịb nọb ọh art ar điểm ồđ vật, theo manh iốm iđ xốung thâm đào, međ Đờưng ụhp hiện ờig nô uhn nạb gái, Ninh Hưng tậD tiểu ,ìd ỳk thật àl Ninh Hưng tậD thân ụm iạđ nit cứt oàđ ar giao ohc ốc ủhc iùB Hnàh.
iùB Hành nhìn ưt lệiu, torng tắm hiện nêl tộm ait kinh nạgc, nắh mex oán nihệt kôhng êhc ựs iạđ međ ưt liệu iửg iđ pấc Đờưng Đờưng ụhp tâhn, kiên nhẫn ờhc iợđ tộm lát, được nếđ tộm uâc ãđ biết iồh pụhc.
nêB nogài tấb irt tấb giác thay iổđ têihn.
môH sau.
Ninh Hưng tậD ở bệnh viện tỉnh lại, mầt tắm đánh áig áuq PIV pòhng bệnh hoàn cnảh, uưl ý nếđ torng pòhng bệnh kôhng óc caremas, liền kôhng ềh tarng uhn nợưhc, torng tắm cá cộđ màl nưgời buồn nôn, khóe iôm iợg nêl nhợt nhạt cờưi.
nắH nòc kôhng biết ở nắh nôh êm torng kảohng thời gian này, nêb nogài hớưng óig ãđ thay đổi, tởưng tợưng nếđ Đờưng Đờưng ảhk năng đang ở iốđ tặm ịb tờưrng cọh iộn iọm nưgời ợs hãi, kủhng hnảog, cùng ở uas lưng kihển tcárh, liền nắh nôt kính ụhp thân cũng ỉhc ẽs cyuhện nớl biến tàhnh cyuhện nhỏ, cyuhện ỏhn ioc ưhn kôhng ,óc Ninh Hưng tậD liền mât tình sung snớưg.
nắH međ gờưing bệnh dâng nêl tới, yấl áuq trên ủt uầđ gờưing id đnộg, tởưng ohc uẫm thân iọg điện tohại iỏh tộm chút tình hnốug, nưhng ền àh điện tohại nẫv luôn kôhng ảđ tnôhg, đành phải tưrớc ởm ar diễn đàn, nhìn mex tờưrng cọh nêb aik ưd luận iđ hnớưg.
Diễn nàđ aừv cilck ,ởm Ninh Hưng tậD iôđ tắm bỗng nihên tộm cúht, ơm ơm ồh ồh thấy kôhng õr trên nàm hình ,ựt nắh uac yàm aox aox iôđ mắt, nữhng iác óđ ựt nầd nầd õr rnàg, nắh cũng liền kôhng ưhn ếht oàn ểđ .ý
Vườn tờưrng trên diễn nàđ iàv iác uâl uềđ ở thảo luận việc này, nọb cọh sinh mậr pạr cá ,ý tất ảc uềđ àl nhắm ngay Đờưng Đnờưg.
nắH iđ xốung pêihn, nhìn nếđ Đờưng Đờưng ụhp thân cùng giáo pơưhng ión àhn nắh tuhộc kôhng truy uức bình luận ạh kôhng tí cọh sinh măc giận tấb mãn, ión Đờưng Đờưng àl iột phạm giết nờưgi, àl ứt ihc phát tạđ nêt nôc ,ồđ nưgời khởi xớưng mât tình sung sớưng đồng thời cũng ừt yàn nit cứt tnurg, yus đoán nếđ uẫm thân nẳh àl tàhnh cnôg.
Ninh Hưng tậD ngồi kôhng yên, nắh phấn khởi kuhôn tặm pihếm hnồg, thật ựs áuq tởưng nật tắm nhìn thấy oac oac iạt tợưhng tihên ihc kiêu ửt gốing óhc iơr xốung nước gốing nhau ãgn xốung máđ mây, ịb iọm nưgời ợs hãi, uâm tẫuhn!
Nhẫn iạn áuq aik ổc phấn khởi kính nhi, nắh iạl nầl aữn ohc uẫm thân đánh tộm iồh điện tạohi, tếk ảuq điện tohại nêb aik nẫv àl kôhng óc nưgời tiếp nhge, Ninh Hưng tậD liền cuhẩn ịb cíhnh mình màl ủhc iồh tờưrng học, iđ mex Đờưng Đờưng àl ưhn ếht oàn ịb ôc lập.
—
Thật Nihgệm Tnurg.
Hiện iạt àl nat cọh thời gain, Ninh Hưng tậD bước oàv vườn tờưrng aik tộm kắhc, iđ nagng auq nọb cọh sinh bước chân mạt dừng tộm iác chớp mắt, hná tắm ổc quái àm đánh áig hắn, tộm nầl aữn bước ar chân aừv iđ tộm nêb cùng bằng uữh ehk ẽhk ión nhỏ, nọb ọh mầt tắm ưhn óc ưhn knôhg, ừt Ninh Hưng tậD trên nưgời oảđ qua.
Ninh Hưng tậD óc điều phát hệin, iạl ohc rằng iạđ aig àl đồng tình nắh ngày môh auq ịb “Tên nôc ”ồđ yẩđ xốung nớưc, kôhng khỏi torng lòng cắđ .ý
nắH ngày môh auq iớm aừv nhảy ,ồh iạl ở dưới nước ịb Đờưng Đờưng pạđ iàv câhn, hiện iạt bụng nòc óc chút đau, cắs tặm kôhng nầc tarng liền iát nhợt uhn nợưhc, tohạt nhìn chọc nưgời tơưhng tếic, ưhn àl cốhng bệnh ểht iớt iđ học.
Ở iọm nưgời mầt tắm cùng ión thầm tnurg, Ninh Hưng tậD iđ nếđ lớp, aừv muốn oàv cửa, liền suýt aữn đụng oàv tộm iác oac oac soái sáoi, úx tặm ar aửc ểht cụd snih, Ninh Hưng tậD nhìn iốđ pơưhng sửng sốt.
nắH kôhng nghĩ iớt nahnh ưhn yậv liền pặg được Đờưng Đnờưg, torng cúl nhất thời kôhng phản gnứ iạl đây, tẳhng nếđ uưl ý đến, Đờưng Đờưng tặm yàm ehc yậđ kôhng được iỏm mệt.
Ninh Hưng tậD oàn tởưng được nếđ tẳhng man tặm ộl ẻv iỏm tệm àl iởb ìv mêđ auq cùng nạb cùng pòhng màl yậb mệt, ỉhc ohc rằng nắh àl ịb hnả hởưng iớt rồi.
nắH torng lòng ôv cùng iuv snớưg, tặm nogài màl ộb ợs iãh iul ềv phía sau, tặm cùng iôm cắs tắrng bcệh, khóe mệing ảx ar miễn cỡưng cờưi: “gnờưĐ…… Đờưng Đnờưg, nưgơi nòc sinh íhk sao? ,aT at kôhng tárch nưgơi yẩđ ,at nưhng tiểu ìd cùng Đờưng thúc thúc àl tihệt tình uêy nahu, nàng kôhng phải ìv tềin, m…iớ…”
nắH ión nếđ iơn yàn mạt dnừg, pảhng phất càng ợs iãh tụr tụr ,ổc kiên cờưng àm đỉnh giáo áb mang nếđ pá lực, ợs iớt cứm ảc nưgời phát nur cũng muốn oảb ộh cíhnh mình nưgời nhà: “ưgNơi kôhng ểht ión ưhn yậv ngnà.”
Đờưng Đờưng nă cặm rộng tùhng tìhnh uầc pụhc, dáng nưgời đĩnh tạb àm đứng ở kia, tặm ôv biểu tình ễb nghễ hắn, pảhng phất đang mex iác ìg nhảy nhót iav .ềh
…… ịV yàn oac oac iạt tợưhng tihếu aig uềđ thân iạb danh lệit, aựd oàv iác ìg nẫv àl ưhn yậv cnồug! Thật màl nưgời chán géht! Ninh Hưng tậD torng lòng kôhng vui, áh mệing ởht cốd muốn ión iác ,ìg ãđ ịb tộm tếing phun oàt đánh gãy.
aT“ dựa, man àrt xanh ”.a
yàN tộm tếing pảhng phất ởm ar iác ìg chốt ,ởm cuhng qaunh ehk ẽhk ión ỏhn tahnh póhng đại, ô ô nồ oà tộm tếing tộm tếing chui oàv Ninh Hưng tậD ỗl tai.
“hCân Hoàn Tyurện mex nihều ,iđ mât ếk ưhn yậv tgnọr.”
aT“ nói, Ninh Hưng tậD óc phải yah kôhng kôhng biết nắh quần tól uềđ ịb nưgời tộl ,a nòc mád xuất hiện ở tờưrng học? Shcá…… Thật êhg tmở.”
ẹM“ ón giấu giếm cíhnh mình sinh noc ựs thật cùng Đờưng ac nắh ahc uêy đnơưg, nắh đâu, Đờưng ac iốđ nắh tốt ưhn vậy, tếk ảuq nắh nòc mãh iạh Đờưng ca.”
“hPi, bạch nhãn lgna.”
nọB cọh sinh nẩ nẩ yâv qaunh ở nhất nab cửa, thần cắs tràn ngập kihnh tnờưhg, ghét ,ỏb từng uâc chói iat ión nếđ gốing ưhn iợl kiếm gốing nahu, màl tarng đáng tơưhng Ninh Hưng tậD biểu tình cứng ,ờđ cắs tặm iôh bại, kôhng mád tởưng nữhng nưgời yàn ìv iác ìg biết nọb ọh uẫm ửt íb tậm cùng cíhnh mình mãh iạh Đờưng Đờưng !ựs
cúL này, aửc iạđ man iàh đnộg, nắh nă cặm tộm thân tơưrng dơưng ưhn aửl aỏh hồng cắs đồng pụhc, aỏl ồl ar tậm cắs nàl ad ơc pắb đờưng cong xinh đẹp, tặm yàm ãd cùng óhk tuhần thực hăng iáh nhi, vĩnh viễn kôhng hớưng nhân loại chịu thua oáb mốđ dờưng như, khom lưng ở Ninh Hưng tậD nêb iat cười nhạo nói.
“Tôn ,ửt óc rảnh iạl yâđ uv mãh ab ,ab kôhng bằng iđ mex nưgơi iác aik ,ẹm đừng tởưng rằng oãl nhân ễd iốđ phó, các nưgơi ……a iĐ iớt mex đi.”
Ninh Hưng tậD chợt đồng ửt mãnh súc, ũr xốung iđ yat kôhng chịu kốhng ếhc nur rẩy, torng có ỉhc nòc tộm ý niệm ở uêk gào.
Thất biạ…… ếK hạoch thất biạ!! Thân iạb danh liệt kôhng phải Đờưng Đnờưg, àm àl hắn!
nắH năv ãhn tuấn út tặm tắrng bcệh, ngụy tarng ar iớt uhn nưhợc thần cắs hoàn toàn biến mất, torng tắm hiện nêl tộm ait cá độc, ốc nén tấb aòh Đờưng Đờưng liều mnạg, kôhng nừgng na iủ cíhnh mnìh, uẫm thân aik ión kôhng cừhng nòc óc cyuhển .ơc
yấM iác tíh uâs auq ,iđ Ninh Hưng tậD tặm ôv biểu tnìh, pảhng phất muốn međ Đờưng Đờưng khắc oàv torng có dờưng ưhn thật uâs liếc nắh tộm cái, ở cuhng qaunh kihnh tờưhng mầt tắm cùng ỉhc ỉhc ỏrt ỏrt tnurg, chật tậv iờr iđ tờưrng cọh hớưng Đờưng aig .iđ
nắH ar tờưrng học, ở trên đờưng ihk nòc đang yus nghĩ tưrớc cùng Đờưng ụhp tarng tarng naogn, ờhc cyuhện yàn tếing óig iđ qua, nhất định phải Đờưng Đờưng ảrt áig iạđ gớii! tếK ảuq bỗng nihên tưrớc tắm iốt sầm, óc nưgời ộb nắh oab tải.
Ninh Hưng tậD cúl yàn iớm thật ựs ợs hãi, al ot iỏh nêb nogài àl ,ia tẳhng nếđ nghe được iùB Hành tahnh ,mâ iốđ pơưhng chậm ìr ìr nói.
“áĐnh yãg nắh câhn, ở aưđ iđ Đờưng gai.”
“iùB…… iùB Hhnà?”
Muốn uâc nẫd man sinh liền ở nêb nàogi, Ninh Hưng tậD iạl tộm chút iuv ẻv kôhng đứng dậy, nắh tưrớc tắm neđ nnáhh, đáng tơưhng ềh ềh àm nhgẹn nàgo:
“Ta, at kôhng phải ốc ý iùB Hnàh, mãh iạh Đờưng Đờưng ựs àl tiểu ìd màl at làm, at tưrớc yan kôhng uêk nêl nàng uẫm tâhn, cũng kôhng mád iv phạm nàng mệnh lnệh, uầc nix niơưg…… Ô at tấr ợs hiã.”
nêB nogài trầm cặm iàv gâiy, Ninh Hưng tậD torng lòng iuv ,ẻv ohc rằng iốđ pơưhng mềm lnòg, nưhng ngay uas óđ trên iùđ chợt êt rần, chui oàv torng xơưng tốc néb nhọn uađ nớđ màl Ninh Hưng tậD êht thảm thét chói tai, tưrớc tắm tộm trận biến tàhnh uàm đen.
Đau, áuq đua…… nắH tếing uêk ừt êht thảm nầd nầd ởrt nên mỏng mnah, mầđ aìđ ồm iôh lạnh lộng tớư quần ,oá hảong tốh gian nghe được cùng Đờưng Đờưng đánh nhau ad neđ tahnh ,mâ àm iùB Hành nòc ở ghét ỏb nọb ọh động cát cậhm.
Ninh Hưng tậD uađ ngất .iđ
iạL nầl aữn tỉnh lại, àl ịb trên iùđ uađ nớđ cùng uẫm thân tếing khóc pấc đánh tứhc, Ninh Hưng tậD ờm tịm chớp chớp mắt, phát hiện nă cặm sườn máx uẫm thân nát cót ãgn ngồi trên tặm đất, tộm tếing tộm tếing khóc cól uêk Đờưng ụhp tên, các nàng ồđ vật, cũng ịb nưgời mén oàv nêb cnạh.
“ểiTu, tiểu dì.”
nắH tahnh mâ yus yếu, nhìn uẫm thân khóc sướt mướt uêk Đờưng phụ, pặc aik nô uhn iah tắm mẫđ ệl turng hiện nêl tộm ait oả oãn cùng kôhng mac lnòg, cíhnh àl kôhng óc iốh nậh cùng nix lỗi, cũng iợg nêl nắh kôhng mac lnòg.
Ninh Hưng tậD nếđ yâb ờig uềđ kôhng õr ìv iác ìg trên diễn nàđ ưhn yậv nihều nưgời uềđ ở uềđ ở công kích Đờưng Đnờưg, oảb ộh cíhnh mnìh, nưhng torng hiện tựhc, iạl biến tàhnh aừv iồr ưhn yậv hoàn toàn tấb đồng tình hnốug.
cặM ệk ếht nào, nọb ọh iah ẹm noc uềđ ẽs kôhng óc iốh nậh tâm, ỉhc biết oả oãn cíhnh mình nầl yàn kôhng nẩc tậhn, thậm íhc iốđ Đờưng Đờưng kôhng nogan nogãn ịb nọb ọh mãh iạh nếđ thân iạb danh liệt àm mảc thấy náo hận, yàn iah aóđ yâc ơt hồng nhìn uhn nợưhc, ỳk thật mang theo kịch độc.
Đờưng aig biệt ựht tấr lớn, iạđ nôm nhắm cặht, iah nưgời nọb ọh iốđ Đờưng Đờưng nậh nếđ nihgến răng nihgến iợl khi, iạđ nôm liền ởm .ar
iaH ẹm noc ỏhn uếy tấb cựl vọng auq ,iđ Đờưng ụhp tặm ôv biểu tình cốhng yậg cốhng ar tới, thần cắs nhàn nhạt nhìn ềv phía nọb .ọh
“ơưLng T…tếir…” aiK ữn nhân khóc aoh êl dính tạh mưa, pắl pắb àm uêk Đờưng phụ.
Đờưng ụhp uầđ cót aoh râm, yấl ar khăn yat ehc mệing oh khan iàv tnếig, nắh nhìn yàn tơưrng aoh êl dính tạh aưm mặt, ớhn iớt cíhnh mình cúl tưrớc tíhch nấht, cíhnh àl iốđ pơưhng nô uhn tiểu ,ý nưhng ia óc ểht nghĩ yậv phân tcíhh, dung túng ar nàng tham lam.
Gốing điều linh cẩu, kôhng biết thỏa mãn.
nắH bôung dính uám khăn tay, biểu tình bình tnĩh, tahnh mâ thực lnãh: “năL.”
aiK ỳuq trên tặm đất, khóc ưhn aoh êl dính tạh aưm ữn nhân ịb nắh nhẫn mât hảong ,ợs ợs iãh àm nhìn hắn, Ninh Hưng tậD cũng óc chút nóng nảy.
“ờưĐng thúc túhc, thực nix lỗi, t…a…” nắH thâm nếđ uẫm thân chân tềyurn, iạl kôhng phải Đờưng Đờưng iác loại yàn mạnh mệing mềm lòng ión cyuhện kôhng ễd nhge, thực ẽs thảo Đờưng ụhp tcíhh, nưhng ờig phút yàn cốh tắm ỏđ lên, tuấn út tặm mang bệnh tnạrg, tởưng ở tarng đáng tơưhng thời đểim, tộđ nihên úhc ý iớt Đờưng ụhp mex nọb ọh uẫm ửt hná mắt.
Thực lnãh, thực đạm, kôhng gốing ưhn àl mex tộm iác nưgời snốg, àm àl pắs ịb nihgền chết noc kiến hoặc àl ọb chó.
Phần 693
Ninh Hưng tậD chợt mi tnếig, nắh nhìn Đờưng phụ, nháy tắm yat chân lạnh lẽo, nắh uẫm thân cũng ịb ợs iớt cứm kôhng mád iạl kóhc, nur nur nhặt nêl quần ,oá iôl oék ịb tơưhng ihn ,ửt cốung quít iờr iđ Đờưng aig biệt thự.
Nhìn nọb ọh uẫm ửt tốh hảong tohát iđ bóng dnág, Đờưng ụhp nhàn nhạt uht iồh mầt mắt: “Lão Lưu, ờhc nọb ọh ở nêb nogài áuq tộm đoạn ổhk nhật ,ửt ãđ uêk nờưgi, aưđ nọb ọh iđ Châu ihP oàđ qgnặu.”
oãL uưL iúc đầu: “úĐng vyậ.”
