L U N E Đọc truyện

Chương 125: Đường Đường chủ động kỵ thừa không cẩn thận chuyển được dưỡng phụ điện thoại

Chương 125 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.46042

Đờưng Đờưng ịb mâđ ohc iđ phía tưrớc tộm hnớưg, tốrng vắng ơc khát oat hyuệt gốing iác Thủy Liêm Đnộg, tộđ nihên ịb ôht iàd thịt ụrt mắc đầy, torng nháy tắm aik tiến vào, nôc thịt tợưhng nâg xanh am nắh uềđ phải sảng cếht.

Ô“ a a ……a oảH tmâh…… oảH t…mâh…”

Hoắc Đình Trầm nghe nắh khóc syuễn mẩl bẩm, iôl oék nắh tay, gốing cưỡi ngựa gốing nhau thao màl lên, tộm mút hung cá đnỉh, “hPụt pụht” mâđ yab ar ôv ốs chất nầhy, cạt bụng ỏhn uềđ ổc ar iạđ bao.

“Ách a a a a kôhng muốn kôhng mnốu!! Bụng ……ô Bụng phải ịb mâđ tủhng ô a a a!!” Đờưng Đờưng ión năng nộl nộx khóc cầu, ehc ník man nhân ỉhc ngân iạđ mông nur nur tiếp uht av cạhm.

maN cặđ ợrt ịb ủhc tịch iôl oék yat cồung taho, vòng oe cong tàhnh cnog, aựt ưhn tộm noc xinh pẹđ tiểu ngựa ,ẹm ịb ủhc nhân cưỡi mông thao nồh páhch uềđ yab iđ ar nàogi.

Hoắc Đình Trầm tộm mút tộm aưđ ,oe ehc ník ữd nợt nâg xanh iạđ aig aỏh ở chín cụr tiểu ỗl tíđ “hPụt pụht” mắc iác kôhng nnừgg, aik nác yâl dính chất nhầy tàhnh it theo thọc oàv túr ar ỏhn gọit, man nhân iợg mảc ôht syuễn tahnh hởưng ụht cực .ỳk

Đờưng cặđ ợrt buổi cihều iớm ịb song long quá, cúl yàn oat ruột ịb tộm iồh loạn trừu loạn mắc màl ohc oac trào kôhng nnừgg, iạl uađ iạl snảg, nắh khóc syuễn nếđ gốing pắs chết iồr gốing nahu, nước tắm mùb bùm, kốhng ếhc kôhng được màl tớư kuhôn mặt.

Hoắc Đình Trầm óc chút ãd nam động cát tộm đốn, nắh ngực phập pồhng ôht sễyun, aựt ồh àl uađ lnòg, cũng ợs thao hỏng iồr Đờưng Đnờưg, ohc nên đang od ựd uến kôhng liền tníh, cùng Đờưng Đờưng óc quan ệh ìg đâu? nòC kôhng phải aik iah iác mầc úht međ cíhnh mình ihc kahi, nhân ơc iộh muốn Đờưng Đờưng thân mnìh.

nôC thịt nớl nihệt năng ỳk cục, oat ruột tộm chút uềđ kôhng màng ón ủhc nhân iộn mât giãy gụia, tộm iác kính túm hút, màl ohc đang od ựd kôhng qyuết Hoắc Đình Trầm tihếu chút aữn kôhng nhịn xốung hung hăng oảđ lnộg.

nắH iđ công cát tộm tầun, suốt yảb ngày kôhng thao Đờưng Đờưng hệyut, yàn iốđ xuất nogại tưrớc aừv iớm hởưng ụht áuq cực cạl man nhân áuq nàt nẫhn, nắh uam nhgẹn điên rồi, ảuq thực kôhng ểht chịu đựng đợưc.

Hoắc ủhc tịch nhẫn nếđ iôđ tắm ỏđ bnừg, ãd úht ôht tahnh ởht dốc, nưhng iạl kôhng óc biện páhp, tiểu ợrt ýl khóc nắh mât nac phổi uềđ đau, tắrng nõn thân ểht uềđ đang nur nur phát run. nắH mím môi, biết được cíhnh mình ịb iộđ nón xanh aửl giận trực tiếp nat iđ nơh phân nửa, cũng lyuến tiếc ở tiếp cụt màl nắh tặđ ở uầđ ảuq mit tợưhng oảb iốb óhk cịhu.

maN nhân ởht dài, torng lòng thầm mắng cíhnh mình thật đúng àl iàt hoàn tàon. nắH kôhng ở tắb yấl Đờưng Đờưng iah iác ủht đạon, nàb yat ot nấ sưng ỏđ mông nhỏ, muốn túr ar nôc tịht.

nôC thịt nớl túr ar ar oat tàrng oạđ ihk sinh ar ọc táx màl Đờưng Đờưng cứn .ởn nắH ôh pấh nồd dập, aựt ồh ợs iãh man nhân ưhn yậv ôht oạb màl hắn, ỏhn gọing khóc cứn ởn tơưhng lnợưg: “ủhC…… ủhC tcịh, ta…… aT cíhnh mình iớt óc ểht cứh?” nắH nắc nắc môi, nợưgng nùgng nêb iat vựng khai hná nắng cihều diễm :ệl “aT…… aT óc ểht cíhnh mình đnộg, hnàh, được kgnôh?”

Càng ión tahnh mâ càng tấhp, uến kôhng phải Hoắc Đình Trầm tíhnh cựl hảo, ảhk năng uềđ nghe kôhng thấy yàn iốr mắr mẩl bẩm, tấb qáu…… Hoắc Đình Trầm hná tắm uâs tẳhm.

Cíhnh mình đnộg? nòC óc loại cyuhện tốt nyà?!

aiK nầc tihết óc ểht .a

óC“ tểh,” Hoắc Đình Trầm túr ar dơưng vật, Đờưng Đờưng pậl cứt cứn ởn mềm ,oe nắh nẩc thận ếb nêl Đờưng Đnờưg, iđ nếđ pòhng káhch ôs ahp ngồi xnog, màl Đờưng Đờưng oék iàd auq ở trên nưgời hắn.

Đờưng Đờưng oék iàd auq ở Hoắc Đình Trầm trên nờưgi, uầđ iốg cùng cẳng chân ỳuq iốg ôs pha, nắh mô Hoắc Đình Trầm ,ổc aik năc nihệt năng nôc thịt nớl ở nắh ẽk mông auq iạl ọc xát, ôC“ ip ôc ”ip tếing nước loạn hnởưg.

Đờưng Đờưng ỏđ bừng mặt, nắh nẩgng đầu, trực tiếp đụng phải Hoắc Đình Trầm mex nắh hná mắt.

pặC aik uàm neđ iôđ tắm cihếu ar ộb dáng aủc hắn, mang theo điểm điểm ý cờưi, nưhng càng óc tấr nihều nô uhn cùng nịch snủg.

Hoắc Đình Trầm torng hná tắm óc hắn, cũng ỉhc óc hnắ……

hnÁ nắng cihều ỏđ gnử kếuhch tán, ,ổc xơưng quai xnah, aửn nêb ngực uềđ tàhnh uàm hồng nạht, Đờưng Đờưng mit pậđ pắs nhảy iđ ar nàogi, nắh trốn tárnh dờưng ưhn tárnh iđ mầt mắt, kôhng ở iđ mex man nhân iôđ mắt.

Hoắc Đình Trầm kôhng biết Đờưng Đờưng yus nghĩ iác ,ìg òht iạl nầg nôh nôh Đờưng Đờưng cánh môi, cốx nêl aửn tahnh yat oá tạv ,oá chui oàv rộng tùhng tìhnh aửn tahnh torng yat ,oá nắh ôh pấh cực nnóg, ừt tắrng nõn ngực tộm uâc liếm túm khóa iạl cốt, kích tíhch Đờưng Đờưng cứn ởn thấp sễyun, iôđ tắm oánh oánh pihếm ar iơh nớưc.

tớƯ tá iôm lưỡi tẹx auq tinh ết ad tịht, tuhần kihết tyuết tắrng iơr rụng yầđ tấđ hồng mai.

Đờưng Đờưng páđ ở man nhân trên iav yat ưhn àl muốn đẩy, iạl ưhn àl ở mô sát, nắh nhìn kôhng thấy Hoắc Đình Trầm mặt, ỉhc óc ểht nhận thấy được man nhân ý uấx ngậm yấl nắh tưrớc ngực uầđ ,úv međ nêb trái ohn ỏhn pẹb aig aỏh túm sung hếyut, qầung úv uềđ ịb toàn ộb túh ở torng mnệig, uầđ lưỡi auq iạl oat lnộg.

Điện uưl kích tíhch ừt uầđ úv tohán áuq toàn tâhn, Đờưng Đờưng cốh tắm rưng rnưg, thân ểht cũng nur nếđ iợl hại, óc ểht àl ịb nắc nếđ snảg, nắh nỡư ngực međ uầđ úv hớưng Hoắc Đình Trầm torng mệing tặng đưa, uas óđ iớm phản gnứ iạl yâđ cíhnh mình màl iác ,ìg mảc thấy thẹn muốn mìt iác ehk tấđ chui oàv .iđ

nắH aựt ưhn môt luộc gốing nahu, ỏđ bừng mặt, iộv vàng yẩđ yẩđ Hoắc Đình Trầm ảb vai, kôhng tếing động ực tệyut.

Hoắc Đình Trầm phun ar yàn viên torng suốt sung hyuết uầđ ,úv chui ar ,iđ iởc ar iác yàn vớưng nậb bạch aửn tahnh yat ,oá ỉhc màl Đờưng Đờưng ểđ iạl tộm iôđ ,ớv nàb yat ot nhéo yầđ nặđ mnôg, iớt iớt iul iul dùng ôht tárng iạđ ồđ tậv ọc táx nắh ẽk mnôg.

“Bảo bối, cíhnh nưgơi tiớ?” Hoắc Đình Trầm khàn khàn hỏi.

Đờưng Đờưng oát nếđ hnảog, nưhng man nhân thật ựs áuq ôht bạo, cíhnh nắh iớt nòc óc ểht oảh tộm cúht.

maN ợrt ýl tậg tậg đầu, yat ỏhn duỗi iđ xnốug, ỡđ yấl ủhc tịch nặng trĩu ực căn, tíh oàv tộm hơi, chậm iãr nhắm ngay tớư nính tiểu ỗl đít, tộm chút tộm chút iđ xốung nồgi.

Ngồi oàv tộm nửa, Đờưng Đờưng bôung ar tay, iổđ tàhnh mô Hoắc Đình Trầm ,ổc nắc iôm tiếp cụt iđ xốung nốut, ô ô tếy tếy ỏhn gọing ởht nổh hển, nghe Hoắc Đình Trầm dơưng tậv iạl oạb tớưrng tộm cúht.

“…Ô…”

Đờưng Đờưng nă kôhng têiu, oảđ auq Hoắc Đình Trầm hná tắm uềđ mang theo náo tcárh.

Hoắc Đình Trầm iốđ nắh cờưi, iạl òht iạl nầg nôh nôh hắn, man nhân tặm yàm cắs néb biến mất, tràn yầđ iốđ tưrớc tắm nưgời nô nhu.

ờhC toàn ộb nuốt vào, Đờưng Đờưng cứn ởn tộm tnếig, ủhc tịch dơưng tậv áuq cứm ôht dài, trực tiếp ở nắh nếđ bụng ỏhn đỉnh khởi tộm khối iổn mụt, mềm pốx trực tàrng khẩu thực tốt oab cọb yấl iạđ yuq đầu, toàn ộb oat tàrng oạđ uềđ ịb ỏx xyuên qua.

Hoắc Đình Trầm sảng ởht dài, nhợt nhạt đong aưđ vòng ,oe mắc oàv trực tàrng khẩu yuq uầđ ở aik tộm vòng mềm thịt auq iạl cểyuhn, ôC“ ip ôc ”ip kích tíhch Đờưng Đờưng liên tiếp nur rẩy.

“Ô…… ,aT at cíhnh mình tiớ.” Đờưng Đờưng ởht dốc, thủy nuhận iôđ tắm nhìn ềv phía Hoắc Đình Tầrm, kôhng nghĩ màl nắh nihgền tán trực tàrng kẩhu.

Hoắc Đình Trầm môh yan thực nghe lời, ión kôhng ohc đnộg, liền tấb đnộg, nắh aựd ôs pha, nhìn Đờưng Đờưng àl ưhn ếht oàn iđ dùng thủy mâl mâl oat ruột tộm chút tộm chút vuốt ev iạđ dơưng vật.

Đờưng Đờưng nắc môi, nấ Hoắc Đình Trầm trên iav ạh phập pnồhg, iạđ mông “aBng —— bang ”—— iđ xốung nồgi, nắh thật ỏhn gọing iũm uâc nâhn, phía tưrớc tiểu nôc thịt theo đong aưđ trên dưới loạn hnảog, mâd thủy yab lạon, oat kôhng đợưc.

“Bảo b…iố…”

Hoắc Đình Trầm sảng than gọi, nưhng Đờưng cặđ ợrt vuốt ev áuq cậhm, loại yàn kôhng tohải iám sảng tấr àl am nờưgi, nắh vuốt Đờưng Đờưng câhn, khàn khàn tếing ión ión ar kôhng phải mệnh lnệh, àm àl tơưhng lnợưg.

“Bảo iốb ngồi nahnh nêl được knôhg? Nôg…… iạL nuốt thâm tộm ctúh…… Đừng am nờưgi, oãl công đánh nôc thịt uềđ nạgnh phát đua.”

Đờưng cặđ ợrt tặm ỏđ muốn mnệh, nắh torng lòng mẩl nhẩm mầl nầhm, cíhnh mình uềđ oab nớl nưgời nòc ịb uêk oảb bối, cgnà…… Hốung ihc ủhc tịch ưhn ếht noà…… ưhN ếht oàn cíhnh àl oãl cnôg!

Nuềih…… Nihều mảc thấy thẹn .a

ióN thầm ềv ión tầhm, Đờưng Đờưng nẫv àl nahnh nơh cốt ,ộđ dùng ủhc tịch iạđ dơưng tậv međ cíhnh mình màl Ô“ ”ô mâd kêu, mô man nhân ổc auq iạl phập pnồhg, hung hăng àm iđ xốung nồgi.

Hoắc Đình Trầm iổđ tàhnh nhéo nắh mnôg, phối pợh đĩnh động ạh tâhn, ôht syuễn nói: “Một tầun, muốn chết t…a…”

“Ách ha…… oảH năng ô……”

Đờưng Đờưng cứn ởn mô tás hắn, yùt ý nihệt năng ôht tárng ồđ tậv màl nắh hyuệt tâm, oảđ lộng nắh trực tnàrg, ohc nắh mang nếđ ôv nật iuv snớưg.

Hoắc aig nưgời uầh toàn ộb nghỉ péhp, torng pòhng kcáhh, mấ pá nèđ tặđ dưới tấđ nảt tám ar mấ qnaug, oab ủhp đang ở giao hoan iah nờưgi, nọb ọh tắg oag mô nahu, aik năc ôht oạb nâg xanh iạđ nhục nôc ở sưng ỏđ mông khâu gian auq iạl mãnh làm, “ạBch bạch bcạh” tếing đánh kôhng nnừgg, av chạm ar ôv ốs mâd tủhy.

maN ợrt ýl khóc syuễn tộm tếing thấp áuq tộm tnếig, ưhn àl ịb ủhc tịch thao kôhng cứs lực, ỉhc óc ểht tiểu tiểu tahnh nhgẹn nàgo, ồh ngôn loạn ữgn ión “Quá nớl ……ô Phải ịb ủhc tịch thao ãđ cếht, ruột muốn ưh rồi” yàn óđ mâd đãng tấb kham nói.

oaC nớl ủhc tịch kôhng mắl nô uhn iđ nôh iôm hắn, nưhng dưới háng thao hyuệt nầt suất iạl càng cúl càng nnahh, cạt màl ohc càng ngày càng tâhm!

Kôhng biết auq oab lâu, mâd đãng khóc tếing uêk tộđ nihên tấc cao, ủhc tịch ơc pắb nháy tắm căng cặht, iah yat nâg xanh oạb kởhi, tắg oag ôc nur yẩr thét chói iat man ợrt ,ýl man nhân gốing ưhn ãd úht gốing nhau mầg nhẹ, phần hông dùng cứs iđ phía tưrớc điên động iàv cái, ổn nắb ar mâl kaohng bụng ỗhc uâs torng dịch tắrng nihều nếđ tràn ar tới, màl ơd iah nưgời giao pợh chỗ.

Phần 431

nắB tinh uas ihk tếk túhc, nọb ọh na tĩnh tấb đnộg, uềđ ở từng nưgời iơh iơh ởht dốc, ờhc man ợrt ýl hoãn áuq tầhn, tính cụd tràn yầđ ủhc tịch iạl mắn man ợrt ýl mnôg, mãnh liệt av cạhm, liên tiếp loạn trừu loạn mắc lên.

A“ a a a!!!”

Đờưng Đờưng khóc uêk mô tás man nhân ,ổc oat hyuệt ịb mắc sưng ,ỏđ nữhng iác óđ tór nãm tàrng oạđ dịch tắrng uềđ ịb ãig iđ ar nàogi, yầđ tặm nước tắm oảh kôhng ohc nưgời tơưhng tếic.

Hoắc Đình Trầm yât tarng mớs ịb cíhnh nắh oék xnốug, năl tầng nãh ơc pắb thủy lợưng êm nờưgi, óc yàn óc ểht màl nưgời mit pậđ aig cốt tính cứs dãn.

nắH iơh ởht ôht nnặg, òht iạl nầg nắc nắc Đờưng Đờưng ỗl tai, tớư tá ôh pấh toàn ộb phun ở Đờưng Đờưng tặm sờưn, nắh tộm nêb dùng khàn khàn tahnh mâ iỏh tiểu ợrt ýl tohải iám yah knôhg, tộm nêb dùng cứs điên động hùng ,oe thao túng cíhnh mình ehc ník nâg xanh iạđ điểu “hPụt pụht” cạt tiểu ợrt ýl oat hệyut, iạl thâm iạl mau, nậh kôhng ểht međ iah viên on ủđ tinh hoàn uậđ nhét oàv ,iđ hởưng ụht tộm phen thịt ruột pấm máy.

Đờưng Đờưng oas óc ểht kôhng tohải mái? Đang ở mắc nắh hyuệt iạđ điểu tặm nogài ehc ník nâg xnah, nhìn auq ữd nợt đáng ợs kôhng nói, nác iạl ôht iạl tnờưrg, nihệt năng ộđ mấ pảhng phất óc ểht međ oat ruột uềđ năng chín rục. Hốung ihc Hoắc Đình Trầm ểht cựl thật tốt ……a Đóng cọc dờưng ưhn nàt nhẫn làm, nắh sảng uềđ uam banh kôhng được cíhnh mình nhân tihết iđ diêu mnôg.

……Ô iaV cíhnh công ồđ tậv thật lnớ…… Thao hcá ……a Thao nắh thật tohải iám nâ ha……

Tiểu pháo iôh yầđ nưgời iá cụd uấd vết, uầđ úv cũng sưng ỏđ sung hyuết gốing iác tiểu ảuq nho, nắh khóa ngồi ở iav cíhnh công trên nờưgi, ịb iav cíhnh công ực năc thao lãng uêk liên tục, tộm tếing tộm tếing syuễn iợg cảm, óc ểht oév ar nước ihn dờưng như, uềđ óc ểht màl thịt năv iav cíhnh công kốhng ếhc kôhng được ổn nắb ar xuất tinh dcịh.

Nưhng ốc tình cúl này, ôs ahp pùhng id động vang lên, sảng kôhng biết trời man tấđ cắb Đờưng Đờưng hảong ,ợs yấl ar iớt đồng thời nòc kôhng nẩc thận đụng phải cyuhển được kệin.

Đờưng cặđ ợrt nyugên nảb mâd đãng cứn ởn tahnh tộđ nihên mi bặt, ờm tịm ôv ốht chớp iôđ mắt, id động nòc mắn ãđ cyuhển được id đnộg.

Tẳhng nếđ nghe thấy nêb aik quen tuhộc àig aun tahnh ,mâ nắh nháy tắm aọd kôhng óc aửn iác mnạg, oat ruột tộđ nihên oc chặt lên, trực tiếp pẹk uađ torng ơc ểht pắs nắb tinh nôc thịt lớn.

“…ôgN…” Hoắc Đình Trầm uađ uêk rên.

Điện tohại aik tặm nghi hoặc hỏi.

“iTểu tihếu gia, ngài màl oas vyậ?”

Đờưng Đờưng hảong nếđ uầđ tốrng rnỗg, tahnh ãhn tuấn tậd cắs tặm ưhn yan hồng yấl máu, nắh nâng nêl thủy nuhận iôđ mắt, nix giúp ỡđ nhìn ềv phía Hoắc Đình Tầrm.

Hoắc Đình Trầm ởht ar khẩu khí, ý oảb Đờưng Đờưng međ điện tohại ohc hắn, Đờưng Đờưng iộv vàng međ điện tohại aưđ auq ,iđ ờhc iợđ iạl ợs iãh nhìn ủhc tcịh.

Kôhng thấy iàv gâiy, nắh liền gnử hồng mặt, óhk nhịn tụr tụr uậh hệyut, nhẫn nếđ nước tắm uềđ uam chảy ,ar oat hyuệt ịb iạđ dơưng tậv khơi oàm toàn ộb cụd vnọg, ãđ iớt nầg oac tàro, liền mék ưhn yậv tộm chút àl óc ểht tạđ iuv sớưng đỉnh núi, ưhn yâb ờig aửn vời, ảuq thực óhk chịu ãđ cếht.

Hoắc Đình Trầm cũng kôhng chịu nổi, nắh bình phục ôh hấp, óc chút khàn khàn ởm mnệig: “ôhKng óc việc ,ìg aừv iồr khái nếđ nàb tàr.”

Điện tohại nêb aik tyurền nếđ Đờưng Turng hiểu biết tahnh ,mâ nắh nòc ión têhm.

“ờưĐng Đờưng aứđ ỏhn yàn điện tohại nẫv luôn kôhng ảđ tnôhg, tihếu gia, ngài biết nắh iđ uâđ soa?”

Hoắc Đình Trầm nghe vậy, nhìn ềv phía ãđ ừt ỏb giãy gụia, nhịn kôhng được ở nắh dơưng tậv tợưhng tiểu biên ộđ phập pồhng Đờưng Đnờưg, mầt tắm iạl ở Đờưng Đờưng nắc chặt iôm cùng êm yl torng tắm oảđ qau……

Hoắc Đình Trầm uht iồh mầt mắt, mât ión iác yàn tiểu cắs ỷuq hiện iạt đang dùng oat tàrng oạđ cỡưng gian at dơưng vật, tặm nogài iạl tấr àl đứng nắđ nói: “Gần nhất công yt ựs ụv nềihu, Đờưng Đờưng nẳh àl ở viộ.” nắH dừng tộm chút nói: “urTng thúc kôhng nầc ol lnắg, Đờưng Đờưng thực tíhch gnứ quốc iộn tếh tảhy, công cát tợưhng cũng kôhng óc ias lầm, ờhc thêm đoạn thời gian iộv xnog, at ohc nắh póhng iác giả, màl n……ôg.”

Hoắc Đình Trầm tíh àh tộm hơi, iác yàn tiểu cắs ỷuq kôhng muốn sống nữa? nắH ếht nưhng kôhng màng điện tạohi, hung hăng iđ xốung ngồi xnốug, trực tiếp màl cíhnh mình iạđ yuq uầđ mắc oàv aik tớư mềm trực tàrng kẩhu!

maN nhân siết chặt id đnộg.

Đờưng Đờưng ảc nưgời nur run, nưhng cíhnh àl tihếu chút aữn iớm óc ểht oac tàro, aửn iờv mảc giác thật ựs áuq art nất nờưgi, cặđ ợrt nắc chặt cánh môi, thủy nuhận iah tòrng tắm tộm mảnh êm ,yl ịb art nất cáohng váng dờưng như, yủ yủ kuhất kuhất nhìn Hoắc Đình Tầrm, kôhng tếing động ión iớv nắh “ốuMn, muốn iạl thâm đmểi.”

Hoắc Đình Trầm thái dơưng nâg xanh uềđ toát ar tới, nắh khai công pnóhg, pób Đờưng Đờưng mông tộm nốđ nàt nhẫn đnỉh, Đờưng Đờưng sảng ảc nưgời uềđ ở run, iạđ gơưing mệing kôhng tếing động ởht dốc.

Điện tohại nêb kia, Đờưng Turng buồn cựb hỏi: “iTểu tihếu gia, ngài iạl đụng oàv nàb àrt soa?”

Hoắc Đình Trầm uầh tếk năl lộn, nắh ìv tárnh ohc phát ar áuq nớl tahnh ,mâ iôđ yat ẻb ar Đờưng Đờưng cánh mnôg, iạđ dơưng tậv dùng cứs dùng cứs hớưng ỗhc uâs torng tạc, nghe được Đờưng Turng nói, khàn khàn nói: “hcÁ…… Kôhng nẩc thận đụng voà.”

Đờưng Đờưng thất thần gơưing mnệig, nước tọb uâđ kôhng được ỏhn gọit, nắh ịb thao nhắm tẳhng tợưhng táohn, iùđ năc uềđ ở oc rút, iớt nầg oac trào oat tàrng oạđ liều mạng túm túh óc ểht ohc ón mang nếđ iuv tíhch iạđ aig hỏa, túh Hoắc Đình Trầm sống lưng êt dại.

Hoắc Đình Trầm hung mãnh tẳhng lnưg, phát nogan međ thao Đờưng Đờưng oat thủy yẩv ,ar on ủđ iạđ yuq uầđ tắg oag quấy trực tàrng kẩhu, nắh chịu đựng ôht nặng ởht dốc, tộm nêb khàn khàn cùng Đờưng Turng ión cyuhện iớv nahu, tộm nêb ôht oạb ở Đờưng cặđ ợrt trên nưgời rong rổui.

“ôCng yt ựs ớhc vội, tiểu tihếu aig muốn cihếu ốc oảh ựt mnìh, đừng áuq tệm ncọh.”

Đờưng Đờưng kôhng tếing động thét chói iat oac tàro, thịt ruột điên cồung nur rẩy, oat thủy phun Hoắc Đình Trầm tộm dơưng vật, Hoắc Đình Trầm cũng gốing ãđ chịu kích tcíhh, iổn điên cạt lộng iàv iác nur yẩr tàrng đạo, ở Đờưng Turng ión liên miên ión cyuhện torng tnếig, tinh quan tộđ nihên ởm rộng ,ar từng lồung dịch tắrng nhập úhc phun ar tiến Đờưng Đờưng tàrng oạđ ỗhc uâs tnorg.

Mãnh liệt tinh dịch tộm úhc tộm úhc páđ ở tàhnh rộut, năng Đờưng Đờưng cắs tặm nhăn nhó, nêb iat tộm mảnh ùv ,ùv nắh tắg oag mô Hoắc Đình Trầm ảb vai, tộm ngụm nắc iđ xnốug.

màH răng mâđ tủhng nàl ,ad mệing yầđ iùm uám tươi nhi, uấ úht “Khò èhk cộl cộc” ừt torng ổc họng tràn ar ,iđ Hoắc Đình Trầm kôhng yẩđ ar Đờưng Đnờưg, nưgợc iạl èđ iạl nắh đầu, na iủ vuốt ev iah tnahh, uas óđ bình phục ôht nặng ởht dốc, mìt ýl od cùng Đờưng Turng ión iát kếin.

ờhC điện tohại tắc đứt, Hoắc Đình Trầm iớm ẹhn nàhng ởht ,ar khàn khàn hống ợs iãh nếđ nắc nưgời tiểu cắs quỷ: “aogNn, oảb iốb đừng ,ợs Turng thúc kôhng nghe đ…cợư…” nắH ờs ờs Đờưng Đờưng tớư tá uầđ tóc, hcá gọing ión cười hắn: “Vừa iồr nòc ưhn yậv tham ,nă hiện iạt biết ợs hiã?”

maN nhân khàn khàn mâ tyuến hống Đờưng Đờưng tộm iồh lâu, Đờưng Đờưng iớm bôung ar Hoắc Đình Trầm ịb nắc hyuết ứht phần phật ảb vai, ơm ơm màng màng iàv gâiy, ờhc nếđ thủy nuhận iôđ tắm ngắm nìhn, hoàn toàn thấy õr aik ỗhc mệing tếv tnơưhg.

Đờưng Đnờưg: “……” nắH kôhng ểht nit tởưng chớp chớp mắt, hỏng tấm kôhng tếing động òh hét.

nắH àl điên iồr soa!! nếĐ bệnh óhc iạd sao? ưhN ếht oàn óc ểht loạn nắc nưgời !!a

“ủhC…… ủhC tịch điố…… Thực nix l…iỗ…” Đờưng Đờưng hcá gọing nói, yầđ iõc lòng nix iỗl nhìn nhìn Hoắc Đình Tầrm, yat cũng kôhng biết nên iđ oàn pnóhg.

Hoắc Đình Trầm òht iạl nầg nôh nôh nắh cánh môi, iạl dùng uầđ lưỡi liếm lếim, nắh thấp gọing nói: “ôhKng óc việc ,ìg ióđ bụng soa?”

nắH ờs ờs Đờưng Đờưng pìhnh pìhnh bụng nhỏ, cười nói: “Hẳn àl kôhng đói, bụng ỏhn pìhnh pnìhh, nêb torng tất ảc uềđ àl at tinh hao.”

Đờưng Đờưng oat nếđ hnảog, nưhng cũng xảo, Hoắc Đình Trầm iớm aừv iỏh xong óc ióđ bụng knôhg, nắh ạd yàd liền cộl cộc tộm tnếig, gốing nắh phát ar káhng nhgị.

“……”

Hoắc Đình Trầm cốhng nắh nếđ ổc muộn tahnh cười nhẹ, trêu chọc ión oảb iốb ióđ bnụg, aik cứhng minh nắh kôhng ủđ ỗn lực, nẳh àl iạl nếđ tộm lần.

pấC Đờưng Đờưng ợs iớt cứm iộv vàng cắl đầu.

Hoắc Đình Trầm cũng ở kôhng aùđ hắn, đang cuhẩn ịb iọg điện tohại đính cơm, liền nghe biệt ựht nôm ịb nưgời õg vnag, nắh nớưhng mày, túr ar nẫv luôn chôn ở Đờưng Đờưng torng thân ểht dơưng vật, màl ảx áuq tộm iác thảm međ Đờưng Đờưng ehc ník mít, iạl iúc uầđ nôh nôh nắh iác tárn, ión cíhnh mình iđ tưrớc nhìn mex àl ,ia ởrt ềv liền mô nắh iđ trên uầl pòhng mắt aửr scạh.

Đờưng Đờưng ịb cuốn tàhnh ssuhi cốun, ỉhc uậl ar iác đầu, nắh cót it nỗh độn, êm mang mex téx nhất định phải ohc cíhnh mình aửr sạch Hoắc Đình Tầrm, tậg uầđ tấb cắđ .ĩd

……

aửC

aoH ồh điệp Thẩm naL Pohng cùng nô nồt ễl ộđ mâL Tahnh ễT tộm nưgời xách iác rơưng hành ,ýl nòc ốc ý thay iổđ thân quần ,oá sạch ẽs iạl soái íhk đứng ở Hoắc aig cửa.

0ゞ75ゞ209

Hoắc Đình Trầm “……”

nắH cộm mặt, tộđ nihên liền phải međ aửc đóng lại, Thẩm naL Pohng chạy nahnh ngăn lại: iA“ ia ,ia óc nưgơi ưhn yậv iãđ káhch soa?”

Hoắc Đình Trầm a tộm tnếig, nhàn nhạt liếc nắh liếc tắm tộm cái: “ưgNơi àl khcáh?”

Thẩm naL Pohng tấb mãn, nưhng yàn ùd oas cũng àl ở nhân aig tưrớc cửa, nắh cũng ỉhc óc ểht chịu đnựg, ốc nén, cùng Hoắc Đình Trầm mâ dơưng quái íhk ý nệim, mâ thầm pấc mâL Tahnh ễT aưđ tắm ar hệiu.

mâL Tahnh ễT nhìn nếđ Thẩm naL Pohng hná mắt, thần cắs tấb bếin, nô tahnh nói: “ìĐnh Tầrm, at cùng naL Pohng muốn ở àhn nưgơi quấy yầr tộm đoạn thời gnai,” nắh yấl ar nòđ tás thủ, “ưgNơi môh yan iớm aừv ềv nớưc, nẳh àl nòc kôhng óc iớt pịk iđ art Nyugễn Nhạc Đồng ưt lệiu, hiện iạt quan tọrng kôhng phải cúhng at nên ưhn ếht oàn sảo, àm l…à…”

nắH cười cờưi: “Nên ưhn ếht oàn iđ ửx ýl ịv yàn ‘ ệđ ệđ ”.’

Hoắc Đình Trầm kôhng kiên nhẫn thần cắs tộm đốn, tộđ nihên ớhn iớt cihều nay, Đờưng Đờưng nhìn ềv phía Thẩm naL Pohng àl aik ôv cùng pihền chán hná mắt, nầg liếc tắm tộm cái, kihến ohc cùng nắh iốđ nịhgch nihều măn Thẩm naL Pohng gốing ịb thọc tộm oađ dờưng ưhn đau, tấm iđ ngày aưx tơưhng tờưrng tợưhng giảo ồh nảb sắc. yuT rằng Hoắc Đình Trầm cũng kôhng tíhch Thẩm naL Pnohg, nưhng Nyugễn Nhạc Đồng nưgời yàn ở Đờưng Đờưng torng lòng áuq cặđ tùh……

cặĐ ùht đến, nắh cũng kôhng cáx định cíhnh mình óc ểht yah kôhng iởb ìv Nyugễn Nhạc Đnồg, àm uht được cùng Đờưng Đờưng môh yan mex Thẩm naL Pohng iác loại yàn hná mắt.

Đờưng Đờưng iốđ tấb luận ẻk oàn cộđ oáđ nô uhn uềđ óc ểht aóh tàhnh óc ểht mâđ ịb tơưhng nọb ọh nihệt oad nhỏ, êđ tiện cỡưng bách ảig nhóm ịb “Ái” yâv khốn yat câhn, nọb ọh torng tộm mêđ tấm iđ ủhc oạđ qềyun, cũng tấm iđ ởs uữh dũng khí.

Hoắc Đình Trầm bôung ar môn, buồn kôhng ar tếing hớưng torng ,iđ tặm khác iah nưgời mầc khởi rơưng hành ,ýl chậm iãr đuổi kịp.

Torng pòhng kcáhh, nèđ tặđ dưới tấđ mấ uàm vàng vầng sáng nhợt nhạt iás cạl ở ủgn yas nhân thân tnợưhg.

Đoàn tàhnh tộm iác ssuhi cuốn Đờưng Đờưng ủgn rồi, nắh mằt cưng dờưng ưhn cús ở ôs pha, ôh pấh vững vàng iah tắm nhắm nềihgn, đỉnh uầđ cót neđ nỗh độn, ngốc oam mềm tặo cụg xnốug. Tahnh niên ủgn thật ựs hnơưg, gơưng tặm phấn phác páhc, đuôi tắm tình cụd nòc kôhng óc thối lui, ũgn quan ở hná nèđ ạh ịd tờưhng uhn hòa, tất ảc uềđ àl điềm tĩnh cùng na nổ buồn ngủ.

cáC man nhân bước chân nhẹ, nọb ọh nhìn uầđ ảuq mit tợưhng trân bảo, tặm yàm toát ar uưl lyuến nô nhu, ếht gian yàn iọm cách ưt ,ịv yud cộđ tình uêy ôv pháp ehc gấiu, yầđ ngập tihệt tình tất ảc uềđ oab màh ở các man nhân nhìn nắh torng hná mắt.

Chức tờưrng năV íL ủhc tịch ợrt ýl

Hết chương 125

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?