Chương 229: nhạc phụ buộc con rể kêu ba ba yêu đương vụng trộm quay ngựa ( thịt play )
>Hệ thốnggiá cả: 0.84422【giá cả: 0.84422】
Liễu Pùhng Bạch nhìn ịb cíhnh mình thân cắs tặm gnử hồng Đờưng Đnờưg, lòng nàb yat ual tớr nắh nêb iôm torng sốut, ừ tộm tnếig: aT“ ghen tị.”
mâT tớr oàv ul dấm, toan nếđ Liễu ịhn aig yẩđ công tác, ỉhc nghĩ oảh oảh từrng pạht, yàn ỉhc iốđ nưgời khác nô uhn ian con.
nắH međ nàb yat nếđ dưới tâhn, thon iàd uầđ ngón yat chậm iãr iởc ar Đờưng Đờưng quần jean tún tắht, ứht pạl àm tộm tếing oék xốung khóa kéo, cách uàm tắrng miên chất quần lót, ẹhn nàhng aox nắn mềm iạm tộm đàon.
“…hcÁ…”
Đờưng Đờưng tưrớc tắm ếht giới àl cắh ,má ohc nên aịđ pơưhng khác mảc quan cũng càng ìv nẫm cảm, nắh óc ểht nghe được nêb iat ôh hấp, óc ểht mảc giác được iá nhân aox nắn, nhận thấy được yàn phân nô uhn mang theo ghen tôung cụd vnọg, tahnh niên kôhng ựt giác ỏđ nêb tai: “hcÁ…… Nưgơi muốn màl gì?”
Liễu Pùhng Bạch kôhng ión iờl nào, ỉhc ẹhn nàhng túm nôh nắh môi, nưhng aik ý ứt ãđ thực õr rnàg, duỗi yat iàv iác oék xốung Đờưng Đờưng quần jaen, ìv tárnh ohc hình ểht khác biệt kihến ohc hoài nhgi, mút nắh hớưng dưới gờưing .iđ
Đờưng Đờưng ộl dơưng tậv tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa ỳuq iốg phía tớưrc, Liễu Pùhng Bạch ũr mắt, nhìn tahnh niên aik tắrng nõn mông thịt gain, iơh sưng nạl hồng hyuệt mắt, iởc ỏb cíhnh mình iađ lnưg, ỡđ dơưng tậv tộm chút iđ phía tưrớc cọhc.
Đờưng Đờưng thân ểht óc chút cứng ,ờđ tặm uas iơh sưng cúc hyuệt ịb yuq uầđ từng iác ẹhn đỉnh oa hãm, chất nhầy međ hyuệt khẩu màl ohc tớư tá tộm mnảh.
Hyuệt tắm ngẫu nihên ẽs ịb đỉnh căng ,ar ở “Ba” àm túr ar ,iđ loại mảc giác yàn màl ựt nhận àl àl công Đờưng Đờưng óc chút kôhng tíhch ứng, muốn ởm mệing ực tệyut, nưhng tộđ nihên nghĩ nếđ iá nhân aừv iớm ốc ý ừt tờưrng cọh chạy ềv tới, ión cíhnh mình ghen cyuhện này, iạl kôhng đành lnòg.
ởhT iàd tơưhng lnợưg: “iTểu Khê, nầl yàn cúhng at tộm nưgời tộm lần, oảh soa?”
óC“ tểh.”
Nogài ựd đoán cíhnh ,àl Liễu Pùhng Bạch tứd kohát páđ gnứ iồr Đờưng Đnờưg, nắh ỡđ ehc ník nâg xanh dơưng tậv căng ar tắrng nõn mông thịt gain, pihếm hồng iơh sưng hyuệt mắt, khóe mệing ơig nêl ở torng lòng ổb sung ——
uếN nưgơi nòc óc ểht óc cứs cựl nói.
iơH óc chút ngây ôgn tàrng oạđ mêđ auq iớm aừv ịb khai bao, iởb ìv ửs dụng áuq ộđ os ngày tờưhng yàd pấg đôi, thậm íhc càng thêm nẫm cảm, yùt tiện mắc mắc àl óc ểht ar tủhy, ôht tárng dơưng tậv tộm chút međ khẩn thật nhục bích căng ,ar Đờưng Đờưng ỳuq iốg thảm tnợưhg, nhẫn iạn torng ơc ểht kohái mảc ởht dốc.
Khẩn thật nhục bích pẹk dơưng vật, pấm yám phân ốb ar dịch nầhy, Liễu Pùhng Bạch tohải iám ởht dài, mắn yấl tắrng nõn đĩnh kiều mnôg, hung hăng hớưng torng nhất qáun, yuq uầđ hàonh turng đánh tẳhng mắc oàv tếk tnàrg.
“!A!”
nầL yàn màl thật ựs áuq sâu, Đờưng Đờưng thân ểht iđ phía tưrớc tộm hnớưg, đĩnh kiều tắrng nõn mông cũng ịb man nhân phần hông pá thay iổđ hình dnạg, thâm nhập tếk tàrng thịt năc tắb uầđ thọc oàv túr ,ar am tộm kahng mềm thịt nur nur pấm máy.
Liễu Pùhng Bạch av chạm cốt ộđ nahnh hơn, nắh nhéo yầđ nặđ đĩnh kềiu, hởưng ụht dơưng tậv ịb tầng tầng pớl pớl nhục bích èđ pé kohái cảm, “ạBch bạch bcạh” hớưng torng cạt lnộg, thạc năc mang ar ôv ốs dính nhớp nước sốt, màl càng thêm hung .cá
Kohái mảc cùng toan tớưrng gốing ưhn sóng biển thổi quét ờb cát, tộm tợđ tộm tợđ hung hăng kích tíhch nắh thần knih, Đờưng Đờưng tắb yấl thảm tợưhng mềm iạm mao, ỳuq iốg uàm máx tắrng kịch liệt iđ phía tưrớc cóx nảy, nêb iôm tràn ar ỏhn nụv nêr .ỉr
nắH ịb thao uầđ váng tắm hoa, tohát cựl gốing nhau ỳuq éhg oàv thảm lnôg, ỉhc oac uẩd tíđ ịb làm, yùt ý man nhân thủy mâl mâl iạđ điểu xuất nhập ỏđ tươi hyuệt mắt, oék mút ar chất lỏng màl tớư cánh mnôg.
Phần 672
“iTểu áhc…… Tiểu Khê, cmậh…… Chậm tộm c…túh…” Tahnh niên tứđ qãung nêr ỉr turng nỗh loạn óhk nhịn ởht dốc, ưt thái mâd đãng ỳuq òb trên tặm tấđ tảhm, iác mông nur nur yẩr động pẹk ôht tárng hùng căn, Liễu Pùhng Bạch mex hná tắm iơh ,má kôhng ỉhc óc kôhng chậm nưgợc iạl càng nnahh.
“hPụt pụht” thao lộng tàrng đạo, auq iạl av chạm nẫm mảc oat tâm.
n“ ha…… Đừng nôg…… oảH tmâh…… hcÁ tuểi…… Tiểu êhK nẹh…… ẹhN đ…mểi…”
Đờưng Đờưng ỳuq òb trên tặm tấđ tảhm, mông ịb nàb yat ot tắb yấl tộm chút tộm chút uas yàn av cạhm, êt iạd ừt xơưng cùng tohán áuq nớl não, theo nhạc ụhp av cạhm, kích ỡc ảhk quan nôc thịt torng nưgời tưrớc mâd loạn kôhng ựt biết àm ném, đỉnh tàhnh it chất nhầy ỏhn gọit, tặm uas ịb nhạc ụhp dơưng tậv căng iạđ hyuệt tắm nạl hồng sung hếyut, aựt ưhn ỏđ tươi thịt oab dờưng ưhn cặl cán.
“Cắn thật tohải m…iá…”
Liễu Pùhng Bạch tắb yấl noc ểr mnôg, thịt điểu iốb cứđ màl noc aủc nắh oãl công hệyut, “hPụt pụht” tahnh mâ vang dội, mâd thủy theo uưl cạl noc ểr tắrng nõn iùđ căn, nắh yùt ý àm iạt yâđ ục oat lãng torng ơc ểht đánh cọc, međ nô nuhận noc ểr ngày chảy ròng oat tủhy.
tếK tàrng ịb điên cồung mãnh gian ạh Đờưng Đờưng chịu kôhng nổi, nắh nêr ỉr mắn chặt thảm mềm iạm mao, ỉhc xyuên kiện ơs im tắrng tahnh niên phía uas lưng ịb ồm iôh thấm tớư nal tịhnh iổđ iớm tộm kốhi, nưgng nãh thân ểht nur rẩy.
nắH nhìn kôhng thấy ồđ vật, tộm mảnh cắh má màl mảc quan càng thêm nẫm cảm, pảhng phất ởs uữh thần kinh uềđ ở uêk gào, thật tohải miá…… oảH sgnả…… Muốn cếht.
Đờưng Đờưng kôhng nừgng nur yẩr nêr :ỉr À“ kôhng ha…… áuQ sâu, kôhng cnầ…… Đnìh, dừng iạl áhc!” cựC iạđ nôc thịt tộđ nihên căng ar toàn ộb tếk tnàrg, phụt nihgền pá áuq nur nầb tậb thịt rộut, kohái mảc nháy tắm tạđ iớt đỉnh núi, nắh thất tahnh gốing nhau nur rẩy: A“ ——!! A a a a!!!”
Liễu Pùhng Bạch sảng hyuệt Thái Dơưng tẳhng nảhy, kốhng ếhc kôhng được tràn ar tahnh thấp sễyun, nàb yat ot tắb yấl yầđ nặđ mông vnểh, mảc ụht torng yat tớư iốx cánh mông căng cặht, kôhng màng cựl nảc tiếp cụt cồung gian oac trào uas hoàn hoàn nắc túh nôc thịt oat tàrng đạo, hcá tahnh nô uhn ión nhỏ: “ohTải iám sao? Nôg…… Tiểu hyuệt oảh ẽs htú.”
Dưới thân tahnh niên kôhng nừgng nur rẩy, oat lãng tàrng oạđ ưhn àl óc sinh mnệh, từng tơưrng iác mệing ỏhn dờưng ưhn ơc khát pấm yám iỗm tộm cất cán, Liễu Pùhng Bạch ịb noc ểr nắc sảng ãđ cếht, ở oc túr tàrng oạđ iộn “hPụt pụht” thọc oàv túr ,ar cũng kôhng ốc tình nhẫn iạn nắb tinh cụd vnọg, lỏng tinh quan biên nắb biên tảho, iạđ ổc cụđ bạch ọc aửr iỗm tàrng oạđ iỗm tộm góc.
“A!! oảH ngnă…… N!ôg!” Đờưng Đờưng tếing ión khàn kàhn, ỉhc mảc thấy bụng iạl toan iạl tnớưrg, óhk chịu međ thảm oam uềđ oék tọrc.
áuQ tohải mái.
Nhạc ụhp cùng noc ểr ỉhc óc yàn tộm ý nệim, Liễu Pùhng Bạch càng àl thực yủt biết ,ịv ôc tahnh niên kôhng ohc nắh giãy gụia, tộm tál kôhng nừgng tiếp cụt av cạhm.
Xơưng hông “ạBch bạch bcạh” àm međ tắrng nõn mông vểnh chụp đánh pihếm hnồg, tộm yâc oac nớl thịt điểu ở ỏđ tươi tiểu ỗl tíđ ar ar oàv vào, iàb ừrt tàhnh it cụđ bạch tinh dcịh, nhão nhão dính dính nád ở giao pợh chỗ.
A“ kôhng cần! Kgnôh…… Kôhng à kôhng a ”!a aừV iớm oac trào áuq nẫm mảc tàrng oạđ chịu kôhng iổn kích tcíhh, tớư iốx dơưng tậv iạl tộm nầl nắb ar tới, nắh óhk chịu muốn mnệh, mâ cắs nur yẩr cùng iá nhân nix kohan dnug: “iTểu êhK áhc!! ừT bỏ…… Đgnừ…… Đừng nôg!! oãL cnôg, oãl công uầc nưgơi đ…gnừ…”
Đờưng Đờưng uam ịb ôhk cếht, nổb ý àl chịu đựng mảc thấy thẹn muốn nix kohan dnug, nưhng kôhng nghĩ iớt iổđ yấl iạl àl càng ìv kịch liệt cồung màl mãnh cắm, nắh tưrớc tắm tộm mảnh hắc, ỉhc óc ểht nghe thấy iá nhân thấp thấp ởht nổh hển, os ngày tờưhng ừt tính tộm tí tahnh mâ nói.
“Kêu ab ba.”
Liễu Pùhng Bạch nghe được tahnh niên uêk nắh oãl cnôg, ạh bụng căng tnẳhg, nưhng iạl bỗng nihên ớhn iớt uâc yàn “Lão cnôg” àl ở uêk cíhnh mình ihn ,ửt óhk chịu tắb yấl thịt mnôg, “ạBch bạch bcạh” kôhng nừgng oạb gian nắh oat tâm, pá suất thấp mệnh lệnh tahnh niên uêk cíhnh mnìh.
Đờưng Đờưng ịb thao ảc nưgời phát run, nghe được iá nhân cá úht ịv mệnh lnệh, bỗng nihên ỏđ nêb tai.
Liễu Pùhng Bạch tộm nêb làm, tộm nêb duỗi yat hoạt tiến nắh mướt ồm iôh oá smơi, vuốt trơn tưrợt tớư tá sống lnưg, tahnh mâ nô nhu: “ớTi, uêk tộm tgnếi.”
nôC thịt nyugên yâc túr ,ar ở “ụhPt” ỏx xyuên auq tàrng đạo, trực tàrng iác mệing ỏhn ịb hoàn toàn thao kahi, tình cụd pắs tihêu yủh Đờưng Đờưng ýl trí.
Tahnh niên uịd nogan cót neđ tớư ,tá nắh ỳuq éhg oàv uàm máx tắrng thảm nêr ỉr ởht dốc, tahnh tuhần bạch nấs ềk tás thân thể, uâc aọh ar phía uas lưng đờưng cnog, oá sơmi tạv oá iơh iơh ehc yậđ iác mnôg, ừt mướt ồm iôh nếđ nẩ nẩ torng suốt aịđ pnơưhg, ộl ar iàv phần thịt cùng cụd nhan sắc.
iaH chân nur rẩy, dơưng tậv ưhn àl ịb chơi ếhp ,iđ nác tớưrng hồng cồung mén tinh dcịh, nắh iôđ yat tắb yấl thảm mao, áh mệing ởht cốd iồr iạl thật ựs uêk kôhng ar khẩu ưhn yậv mảc thấy thẹn xưng ,ôh cuối cùng nắc môi, ưhn ếht oàn cũng kôhng chịu kêu.
Liễu Pùhng Bạch thấy nắh kôhng nói, iôđ yat cyuhển auq nắh thon chắc ,oe oék tahnh niên hớưng iạđ dơưng tậv tợưhng đâm, tộm chút tộm chút tạc, yầđ nặđ mông thịt ịb èđ pé àm biến hnìh, phát nogan màl hắn!
“aogNn, uêk tộm tgnếi.”
Đờưng Đờưng oat mât uam ịb mắc lạn, óhk chịu oék tộm yat thảm mao, mâ tyuến nur yẩr nix kohan dnug: “aB…… n ha…… aB ab đ…gnừ…”
tộM loại kôhng ểht miêu ảt thỏa mãn, tohán áuq Liễu Pùhng Bạch khắp nờưgi, ohn ãhn oãl man nhân àhn ũc “nằĐg” àm cốb cáhy, cùng mười mát chín nưgời ẻrt tuổi gốing nhau phấn khởi đĩnh đnộg, “ạBch bạch bcạh” tộm iồh aưm nềr óig ữd đỉnh lnộg, hoàn toàn quên ión cíhnh mình ẽs ẹhn điểm nưgời àl .ia
A“ !—— Mnốu…… ôgN ãđ cếht! A a a a!!!”
uêK xong ab ,ab iá nhân kôhng nữhng kôhng ẹhn đểim, nưgợc iạl càng thêm dùng cứs iđ thao hắn, thịt điểu “hPụt pụht” đỉnh lnộg, Đờưng Đờưng tiết chết iđ sống lại, ơc ồh pắs ịb iạđ ồđ tậv màl nếđ hỏng mất.
Nhạc ụhp tốhng kohái cực ,ỳk liền ở nắh pắs nắb ar iớt khi, tộđ nihên nghe được nêb nogài óc tahnh ,mâ cứt khắc dừng iạl thao hyuệt động tác, nẩc thận nghe xong tộm cúht, phát hiện ếht nưhng àl noc aủc nắh ãđ ởrt lại.
Kôhng óc tấb luận iác ìg od ,ựd Liễu Pùhng Bạch túr ar thâm nhập noc ểr thân ểht bồng tộb cụd vnọg, thừa pịd tinh dịch nòc kôhng óc chảy ar hyuệt mắt, ếb nêl kôhng phản gnứ iạl yâđ tahnh nêin, chui oàv nêb cạnh ủt quần ,oá međ aửc ủt quan nihgêm ộl ar iác pnùhg, dơưng tậv tộm nầl aữn mắc oàv tớư nóng nhục hệyut, “ụhPt” međ tahnh niên đinh ở tặm têrn.
Tiểu uhp uhp iớm aừv iồh Liễu gia, quần oá ìg óđ nòc kôhng óc iớt pịk aum sắm, mang ồđ tậv cũng kôhng nihều lắm, pòhng ủgn iộn ủt quần oá iạl tùrng pợh tấr lớn, oab dgnu…… yàN iốđ uêy đơưng vụng trộm nhạc ụhp cùng noc .ểr
yàN tếh thảy uềđ ở ngay pậl cứt ihc gian phát snih, Đờưng Đờưng nòc kôhng óc iớt pịk phản ứng, liền mảc thấy phía uas iá nâhn, ẹhn nàhng bưng ník nắh mnệig, iàv giây uas óc ôh pấh dừng ở nêb tai.
“…ưH…”
aT man hài, iợđ tál aữn cũng kôhng nên áuq cứm kihếp .ợs
Bằng kgnôh…… àL ẽs ịb phát hnệi……
Pòhng nôm ịb yẩđ ,ar Liễu êhK tộm thân oá hdooie quần jaen, náo giận àm đánh điện tohại oàv cửa: “áĐng ctếh…… aT môh yan ưt liệu cạl torng nhà, ốc tình ạh tiết àl Diệt Tyuệt ưs thái kóha, pấc torng àhn iọg điện tohại màl nưgời uầh aưđ ưt liệu iạl kôhng ia tếip, màl iạh at nòc phải chạy ềv iớt lyấ.”
Liễu Pùhng Bạch óc ểht mảc giác đợưc, ở ihn ửt ión cyuhện nháy mắt, ngồi ở cíhnh mình dơưng tậv tnợưhg, sảng àm tẳhng syuễn noc ểr chậm iãr cứng ờđ thân thể.
nắH torng tắm ý cười phai nạht, oãl kôhng đứng nắđ iúc uầđ iđ nôh noc ểr tắrng nõn ,ổc túm aik tinh ết tấđ tịht.
Liễu Pùhng Bạch ựt nit Đờưng Đờưng kôhng mád iọg iđ ar nàogi, kôhng óc ợs iãh àm bôung lỏng yat ,ar iôđ yat pób vòng oe međ noc ểr nấ ở cíhnh mình dơưng tậv tợưhng đong đưa, nihệt năng nôc thịt ở khẩn thật chín cụr tàrng oạđ turng auq iạl qấut, quất đánh nhục bích phân ốb dịch nầhy, kohái mảc màl Đờưng Đờưng hoàn hồn.
pÁ cựl iá muội ởht dốc, nêb iat ơm ồh nghe được Liễu êhK ở nêb nogài náo giận gảing điện tạohi, nắh iá nhân ở nêb nàogi, nưhng nắh iạl ịb oàn óđ kôhng biết nêt nưgời mô nếđ torng ngăn ủt nàt nhẫn taho.
nÔ nuhận đờưng iạđ cọh thần kihếp ,ợs chịu đựng torng ơc ểht cuồn cuộn kohái cảm, cứt giận thấp gnọig: “ưgNơi nôg…… Nưgơi tốr cuộc àl ai!”
aT“ àl ai?”
nêB iat tyurền nếđ tộm tếing cười khẽ, tahnh mâ yàn màl tahnh niên óc chút quen tộuhc, ctợh…… nắH vành iat ịb nưgời liếm tộm cúht, kôhng óc tấb luận iác ìg ngụy tarng tahnh ,mâ màl noc ểr bỗng nihên cứng ,ờđ yầđ tặm kinh nạgc.
“ưgNơi kôhng piảh…… uêK nêl at soa?”
“ogNan man hià.”
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
iảH đờưng phân biệt nấv ,ềđ ohn ãhn ( ay ) tất ảc uềđ biến tàhnh cuhy, thật kôhng phải at đánh ias ( uửC uửC ởht iàd )
iốB cứđ năV íL tắm manh noc ểr
