Chương 139: khí thành cá nóc tiểu súc sinh ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 0.85696
Đờưng oãl ưs sinh khí.
ừT ngày óđ Đờưng oãl ưs ở cụb gảing tưrớc cười lạnh ẻb yãg phấn vếit, hớưng nọb ọh phát động tinh thần tợưhng công kích sau, ab iác tiểu cús sinh liền chậm iãr phát hệin, óc ểht àl ngày óđ nọb ọh ab chơi áuq mức, iạl hoặc àl tộm tí khác iác ìg nyugên nâhn, ùd oas nọb ọh hiện iạt iạl iđ cùng Đờưng oãl ưs ión cệyuhn, iửg nit tức, Đờưng oãl ưs uềđ àl tộm ộb kôhng nóng kôhng lạnh thái ,ộđ kôhng phải yấl ớc tohái thác cíhnh mình óc vệic, cíhnh àl ión tệm iỏm kôhng muốn làm, nẩc thận tính tính toán ãđ ab nốb tihên kôhng oảh oảh phản gnứ áuq nọb .ọh
nầL yàn ,ửt nab ngày ión cyuhện pihếm trêu ghẹo ãđ kôhng ,óc buổi iốt cũng kôhng ia mấ ổ căhn, ab tiểu cús sinh yủ yủ kuhất kuhất ngồi ở tặm sau, thâm mảc thấy nọb ọh hiện iạt nhật ửt áuq nếđ nưhng áuq êht tảhm, iốđ pậl phía tưrớc aik ảuq thực àl tihên đờưng cùng aịđ ngục ihc gian khác nahu.
yấM iác tihếu aig mât tình kôhng tốt, ở pớl ảc ngày tộm ộb yâm neđ găing yầđ náo ụhp mặt, chọc nếđ pớl nữhng nưgời khác cũng óc chút mơn pớn ol .ợs
Hiện iạt àl iđ cọh thời gain, óig ẹhn thổi oàv pòhng học, mấ pá hná tặm trời pấc cụb gảing tưrớc nă cặm sạch ẽs ỹm nhân oãl ưs mông tầng cắs uàm mấ vầng snág.
Đờưng Đờưng ảig ờv kôhng phát hiện yấm iác tiểu cús sinh mex art man u náo hná mắt, iúc uầđ gảing bài, nắh thấu kính uas uàm ổh páhch hná tắm hiện nêl tộm ait ý cờưi, trên chân tộm iôđ giày ad uư nhã, quần yât ạh chân iàd iạl tờưrng iạl tnẳhg, nắh ẹhn gọing ión ễd nghe tếing Anh, aưđ lưng ềv phía auq iđ viết viết bnảg, năv ãhn sạch ẽs ơs im tắrng theo nắh ôh pấh nád ở iốb tnợưhg, quần yât ạh mượt àm đĩnh kiều iác mông đờưng cong ảuq thực óc ểht màl nhìn nél nưgời iổn đêin.
Tahnh nuhận ễd nghe tahnh mâ kôhng nnừgg, bảng neđ tợưhng từng hàng tếing hnA viết xinh đẹp, phấn viết iôh ổĐ“ oàr rào” chảy xnốug.
Đờưng Đờưng viết vếit, nẩ nẩ mảc giác được phía uas ab oạđ mầt tắm pảhng phất óc ểht međ nắh sống lưng uềđ chọc ar iác ỗl tnủhg, iơh iơh cong cong môi, ở xoay nưgời àl iạl khôi phục nô aòh năv ãhn oãl ưs ộb dnág.
,A thật tốt ciơh……
Đờưng Đờưng àl mảc thấy oảh cơhi, yàn tộm tiết khóa cíhnh àl uâc ab iác tiểu cús sinh cụd aỏh tốđ nờưgi, ổhk kôhng ión nổi, nọb ọh ỉhc àl dáng ngồi uềđ biến aóh iàv ,ạh nưhng iạl lyuến tiếc kôhng mex trên cụb gảing pảhng phất ở phát ar qaung oãl ,ưs ỉhc óc ểht yủ kuhất ab ab àm biệt uữn chân dài, chịu đựng loại yàn tốhng khổ.
Côuhng nat cọh tộm vnag, nữhng nưgời khác iớt kôhng phản gnứ iạl đây, ạH năV liền pậl cứt đứng dậy, yấm iác bước ax nẻl nếđ Đờưng Đờưng tưrớc mặt.
pớL góc, thật tấv ảv yấl tếh nac mảđ cuhẩn ịb iđ iỏh cyuhện Quan Nihên iôđ tắm buồn .ãb
Đờưng Đờưng nhìn hớưng cíhnh mình pấh pất iđ tới, nhgẹn tộm ổc ửt náo íhk nhất oàh tiểu cús snih, tặm nogài ưhn ũc nẫv àl tộm ộb iác ìg at cũng kôhng bếit, at iác ìg uềđ kôhng õr oảh oãl ưs hình dnág, ar ẻv nghi hặoc: ạH“ Văn, nưgơi óc cyuhện ìg soa?”
cụB gảing phía tớưrc, ạH iạđ giáo áb nihgến rnăg, nắh yat páđ ở cụb gảing nêb cnạh, lang dờưng ưhn iôđ tắm nhìn chằm chằm Đờưng Đnờưg, yut ión ión cyuhện torng tahnh mâ mang theo tộm chút nảt nạm ý cờưi, nưhng iạl àl từng uâc từng ữhc ar nêb nogài nảhy: “ờưĐng oãl ,ưs at ngày môh auq iỏh ngài nấv ,ềđ ngài ưhn ếht oàn kôhng iồh at a……”
Đờưng Đờưng biết ạH năV ión cíhnh àl iác ,ìg yàn yấm iác tiểu ểt ửt mât tính kôhng cnừhg, nab uầđ óc ểht àl tởưng cùng nắh ủgn tộm giấc nhi, chơi tộm cúht, nưhng yấm ngày yan nòc kôhng óc minh bạch cíhnh mình tốr cuộc ìv iác ìg ghen đâu, aựt ưhn tiểu uẩc qyuển aịđ nàb dờưng như, áb oạđ međ cíhnh mình ởrt tàhnh nọb ọh ởs uữh vật.
nắH đơưng nihên ãđ nhìn ,ar cũng ở ốc tình vắng ẻv nọb ,ọh yàn knôhg, yấm ngày yan tihếu kiên nhẫn tiểu ểt ửt ohc nắh iửg nit cứt thời điểm mềm cứng thay pihên ar tậrn, tấb áuq nắh tộm iác cũng chưa hồi.
aừV cúl vắng ẻv nọb ọh yấm nàgy, tưrớc nồt ủđ ểht cựl iđ tộm chút tốc tyurện đểim.
Torng kảohng thời gian yàn oac mat yấm iác nab tếing hnA khóa iơr xốung kôhng ,tí tờưrng cọh tơưhng lợưng auq ,iđ qyuết định međ mớs ựt cọh cùng tiết ựt cọh buổi iốt uềđ phân ohc Đờưng Đnờưg, ìv trên dưới khóa pơưhng tệin, nòc óc uậh cụt tốc tyurện hnả hnởưg, nắh nẫv àl nếđ tưrớc nọd nếđ tờưrng cọh iớt trụ, yấm ngày yan nẫv luôn iộv vàng cyuhển nhà, cũng thừa pịd ơc iộh yàn oảh oảh õg õg ab iác tiểu ểt ,ửt tuhận tiện hoãn khẩu khí, bằng kôhng Đờưng Đờưng uềđ ợs ngày óđ cíhnh mình kôhng phải ở thận ưh trên đnờưg, cíhnh àl ở ịb nọb ọh nấ ở trên gờưing ngày nếđ xơưng tốc nat tàhnh từng mảnh trên đnờưg.
Scáh, nưgời ẻrt tuổi tính cụd tràn đầy, ểht cựl cũng áuq cứm iớv biến táhi.
Đáng .ợs
Đờưng Đờưng uht liễm khởi mât ,ưt biểu tình kôhng ềh ơs :ởh “gNa? ạH năV đồng cọh ohc at iửg nit cứt sao? aiK óc ểht àl oãl ưs kôhng thấy đcợư.” nắH nhìn táohng auq đồng ,ồh ẹhn gọing nói: “Sắp iđ học, ạh tiết khóa àl các nưgơi nab nhậm kóha, ạH năV đồng cọh chạy nahnh iồh ỗhc ngồi ngồi xong đi.”
nắH ión chưa tứd lời, aừv ión ạH năV kính ihn liền nêl đây, nòc quản iác ìg ủhc nihệm pớl kóha? iôL oék Đờưng Đờưng ủht đoạn ar cửa.
áB oạđ ãd tính ạh giáo áb úx mặt, iôl oék ỹm nhân oãl ưs ủht đạon, oãl ưs ịb oék tộm iác oảl đảo, ịb nắh iôl ar môn.
Diệp Hoài Hình bình tĩnh đứng dậy, đuổi pịk nọb ,ọh ởS nA cúH cũng ừt aửc uas iđ ar nàogi.
yấM iác tihếu aig kôhng ểht hiểu được iđ rồi, pớl uầđ tiên àl na tĩnh iàv gâiy, uas óđ iớm mầ mầ mầ ĩ lên, uír tír tahnh mâ kôhng nnừgg. A nab các man sinh uềđ tấr kôhng õr nyugên od ( n Tiểu Minh cús ổc ) ỉhc àl iđ theo tạh nồ ,oà các ữn sinh óc tộm iác tính tộm cái, iôđ tắm cặt lợưng cặt lnợưg, tihêu tốđ tiểu ngọn aửl dờưng như, các nàng tấr óc nă ý liếc nahu, mắn chặt tiểu mắn tay, cực cựl khắc ếhc cíhnh mình thét chói iat àg đánh minh òh hét.
A a a !!a Khái iớt iồr khái iớt riồ!! nọB ỷt mộui, uam međ cúhng at tihếu aig cùng giáo viên tếing hnA PC iạđ ỳk kêihng nêl tiớ!!
……
Pòhng pạt vật, diệp ủhc tịch mầc chìa khóa međ aửc ởm ,ar ạH năV iôl oék Đờưng Đờưng iđ vào, nọb ọh ab iác tiến oàv sau, pậl cứt khóa ỹk môn.
Đờưng Đờưng tárnh tohát ạH năV tay, kôhng nahnh kôhng chậm ảt uữh nhìn tộm vòng kôhng ếht oàn loạn pòhng pạt vật, yùt yat oék auq tộm nêb ịb tờưrng cọh oàđ thải ếhg aựd ngồi xnog, chân iàd giao đệip.
tắM pợưhng nhợt nhạt àm ễb nghễ yấm iác tiểu cús sinh liếc tắm tộm cái, ỹm nhân oãl ưs kiều ịb uâ phục iút quần cọb chân dài, tắrng nõn yat páđ ở uầđ gối, uàm neđ ớv nêb cạnh iởb ìv dáng ngồi ộl ar tới, nắh ión iác ìg cũng chưa nói, uas tộm cúl lâu, iớm ẹhn sách tộm tnếig, nàl điệu lười bnếig: “Đây àl iạl phạm bệnh gì.”
yấM nưgời nêb torng tuhộc ởS nA cúH quán ẽs màl nnũg, nắh iđ auq ,iđ ngồi mổx Đờưng Đờưng chân bêin, mầc yấl oãl ưs páđ ở uầđ iốg tay, tặđ ở cíhnh mình tặm biên gốing tiểu uẩc dờưng như, ẹhn nàhng :ọc “Lão ưs yấm ngày yan ưhn ếht oàn kôhng ểđ ý iớt cúhng at a……”
Đờưng Đờưng iơh iơh píh mắt, túr ar cíhnh nắh tay, thon iàd uầđ ngón yat kôhng nahnh kôhng chậm uâc yấl ởS nA cúH cằm, iạđ man iàh theo cựl oạđ nogan nogãn nẩgng đầu, iốđ iớv oãl ưs náx nạl cờưi.
Phần 451
nắH ũr tắm tinh ết đánh giá, ởS nA cúH cót neđ bôung xốung ở im cốt, cười ộr nêl áhp ệl hná tặm tờri, torng hná tắm mang theo tuhộc ềv tuổi yàn cứs sống cùng torng tẻro, kôhng ềh nghi ngờ, yâđ àl tộm tơưrng danh tấb ưh tyurền hná tặm trời giáo thảo mặt.
Đáng tếic, yâđ cũng àl uầđ ióđ thực lgna……
Đờưng oãl ưs hná tắm tiếp cụt ạh ,id kôhng ềh nogài ý muốn thấy iác yàn tiểu cús sinh quần pồhng nêl iạđ bao, ôv ữgn bôung ar nắh cằm, sạch ẽs giày ad giày tiêm điểm điểm nắh ạh ểht nạgnh bang bang ồđ vật, ẹhn gọing ión nhỏ: “Cẩu điểu nhnạg?”
ởS nA cúH ôh pấh tộm lạon, torng trẻo iôđ tắm nầd nầd tràn ar bồng tộb úht tníh, nắh tắg oag nhìn chằm chằm ngồi ở ếhg trên ễb nghễ nắh Đờưng Đnờưg, ởht nổh nểh cờưi: “Lão ưs ìv iác ìg kôhng ểđ ý iớt cúhng at ,a nưgơi xme…… Nưgơi mex at nghĩ nihều n…iơưg…”
nẫV luôn kôhng ión cyuhện Diệp Hoài Hình cùng ạH năV iđ auq ,iđ nưgời tưrớc ữig chặt Đờưng Đờưng tộm iác yat káhc, nưgời uas iđ nếđ tặm sau, liên quan ếhg aựd mô yấl hắn, iôm ểđ tás oàv nắh sườn mặt, khàn khàn hỏi: “Lão ,ưs cúhng at chọc nưgơi sinh íhk soa?”
Không thế nào rộng mở trữ vật gian không khí dần dần ái muội, Đường Đường ngô một ⑻.⑼. Thê. Thê.⑼. Thê. Thê. Thê.⑶>Hệ thốnglan 02 lan 57 lan 24 sinhthanh, giày tiêm tuy rằng không nhanh không chậm điểm Sở An Húc hạ thể trống to bao, nhưng nói ra hồ lại làm ba cái tiểu súc sinh tâm chợt lạnh: “Sinh khí? Đảo cũng không có, chính là mấy ngày nay quá mệt mỏi, cũng không nghĩ chơi.”
nắH tặm yàm lười bnếig: “Lại ión tpếi…… aT cũng óc chút muốn ửht mex đơưng 1 sảng kôhng sgnả.”
aB iác tiểu cús sinh cắs tặm tộđ nihên ởrt nên óhk coi, auq aửn nàgy, ạH năV nắc răng iỏh hắn: “ờưĐng oãl ,ưs cúhng at àl ìg aủc niơưg?”
Đờưng Đờưng quay uầđ ,iđ kinh ngạc nói: “hPáo uữh ,a kôhng phải pháo uữh nòc óc ểht àl iác gì?”
“……”
nọB ọh iớm ẽs kôhng iốđ pháo uữh gneh!!
3 ờig sáng iál ex tộm ờig pấc Đờưng Đờưng aum sinh tiên ởS nA cúH íhk cáohng vnág, nầl uầđ tiên trải gờưing cihếu ôhp ịb Diệp Hoài Hình cũng nhấp khẩn môi, àm nhịn xốung tộm chút liền cạt oạb tính tnìh, iđ ar nogài giải uầs uềđ thần ửs ỷuq ias pấc tiểu kôhng lơưng mât aum tộm đống nớl ồđ tậv mang ềv tới, ỉhc àl nòc kôhng óc iớt pịk aưđ ar yat ạH năV cũng tihếu chút aữn nắc nha.
Nưhng nọb nắh íhk xong iồr ềv uas iạl tắb uầđ hảong hốt, đúng vyậ…… nọB ọh yàn thái ộđ kôhng phải međ Đờưng Đờưng đơưng pháo hữu, óđ àl iác ìg đuâ……
Càng nghĩ càng kôhng tíhch hợp, càng nghĩ càng sáng ,ỏt ab iác tiểu cús sinh pảhng phất ịb đánh thức gốing nahu, nọb ọh đúng iồr iác mầt mắt, nă ý phát hiện iỗm nưgời uềđ phát hiện cíhnh mình iốđ Đờưng Đờưng mât .ưt
naB ngày năv ãhn nô nuhận gảing iàb tnahh, nab mêđ uâc nồh đoạt páhch uêy tinh hình dnág, thậm íhc àl Đờưng oãl ưs thân thể, nắh khóc syuễn chửi nhỏ, nòc óc nắh oát oạb iạl đáng uêy iờr gờưing khí, cùng ngẫu nihên tính ẻrt con, hớưng nọb ọh iảr tiểu tính tình ộb dnág, kôhng tộm kôhng ohc yấm iác tiểu cús sinh ìv yàn êm mộui.
uếN nghĩ tôhng suốt tếh tảhy, aik nọb ọh torng lòng liền óc phổ. ạH năV tahnh tahnh gọing nói, ngày tờưhng ãd tính ĩb íhk giáo áb hiện ờig óc chút kôhng được ựt nêihn, nắh cực ỳk nẩc thận nôh nôh Đờưng Đờưng sườn mặt, thấp thấp ổht :ộl “ôhKng phải pháo hữu, oãl sư…… oãL ưs àl cúhng at nạb tiar.”
ởS nA cúH ngồi mổx ỹm nhân oãl ưs chân bêin, ỡđ ở nắh trên uầđ gối, tộm iôđ neđ náhnh iôđ tắm tấr snág: “iốĐ!”
Diệp Hoài Hình nêy lặng oék auq Đờưng Đờưng tay, iơh iơh iúc đầu, uàm neđ cót iàd ừt ảb iav chảy xốung iđ xnốug, nắh tihển cắs iôm nád ở oãl ưs tắrng nõn um nàb tay, ẹhn ngnàh…… Khắc ếhc iơr xốung tộm hôn.
Đờưng Đờưng “……” cộM tặm ôv ngữ.
nắH nơh aửn ngày iớm ởht dài: “Hảo oảh oảh ợs các nơưgi, ờhc iộv xong yấm ngày nay, at nhất định oảh oảh iồb tờưhng các nưgơi được caưh?”
ạH năV càng nghe càng mảc thấy yàn tộm uâc óc điểm quái qáui, nắh ninh im đứng tẳhng thân mnìh, pặl lại: “Lão ,ưs cúhng at nihgêm tcú.”
ếhG trên ỹm nhân oãl ưs óc ệl nâ nâ iah tnếig: n“ nâ nihgêm cút nihgêm túc, cũng cáx thật ãđ uâl kôhng óc lmà…… Ngày iam được cưha? môH yan buổi iốt nòc óc kóha, thời gian kôhng ủđ các nưgơi sgnả.”
aB tiểu cús sinh iác yàn hoàn toàn minh bạch yâđ àl óc cyuhện ìg nhi, áoh ar Đờưng oãl ưs ohc rằng nọb ọh ỉhc àl ở nêl gờưing tưrớc auq iđ nát tỉnh àm tôhi.
yàN noc ẹm nó…… Nhgẹn kuhất chết cnôg.
ởS nA cúH àt mât tấb ,ửt nắh tắg oag nhìn chằm chằm Đờưng Đờưng iôđ mắt, bớưng bỉnh nói: “Lão ưs t…a…”
“Ong ong” chấn động tộđ nihên ở pòhng pạt tậv vang lên, pậl cứt đánh yãg ởS nA cúH ếk tiếp nói, Đờưng Đờưng iúc uầđ nhìn ềv phía nàm hình id đnộg, cũng kôhng ở tiếp cụt ờhc ởS nA cúH međ ión ohc tếh lời, ởs iạđ giáo thảo cánh iôm tơưrng tơưrng pợh hợp, theo uas nhắm iạl mnệig, íhk gốing tộm iác pồhng nêl ác nóc.
“Uy, a Kơưhng oãl ,ưs kôhng óc việc ,ìg ,nâ hảo, at hiện iạt màl ohc nọb ọh ởrt về.”
Đờưng Đờưng treo điện tạohi, hớưng nọb ọh ôv iột chớp chớp mắt: “ưĐợc iồr được rồi, oãl ưs ngày iam oảh oảh cùng các nưgơi cơhi, hiện iạt ởrt ềv iđ cọh .iđ Naogn, các nưgơi ủhc nihệm pớl ở mìt các niơưg.”
Tiểu cús sinh nhóm íhk nôn ar máu: “……”
Kơưhng Nyugên T!ư!!
Nhìn iav cíhnh công nhóm xích cahnh hàong cụl tahnh mal ửt cắs mặt, Đờưng hnả ếđ tặm nogài ôv tội, torng lòng iạl cười tẳhng năl lộn, ờig phút này, nắh tàhnh công teg iớt iồr đơưng àrt xanh bạch liên kohái cảm.
Tảho, cũng thật ẹm ón snảg.
Vườn tờưrng năV íL ỹm nhân oãl ưs