Chương 273: Phật châu tắc huyệt, song long nội bắn ma đầu 4p
>Hệ thốnggiá cả: 1.72458【giá cả: 1.72458】
“Bọn ọh thật áuq đgná!”
Công ìrT Ngọc pohng uưl póhng káohng tặm Tahnh Tahnh mít mít sưng gốing uầđ heo, nắh khụt khịt mô yấl ỹm nhân ,oe kôhng aửn điểm nhất phái cởưhng nôm nôt nêihgm.
óhP nôm ủhc tiến oàv khi, nhìn nếđ nắh yàn phúc kôhng đứng nắđ ộb dnág, nhéo nhéo mũi: “uQân các ủhc đoàn nưgời ãđ iờr ,iđ iớm aừv iồr nÔ thần y uưl iạl dợưc, ữgn íhk uhn aòh iôl oék at ión pihên iờl nió.”
nắH ừh lạnh tộm tnếig: “ừĐng nhìn nắh ữgn íhk nô hòa, ión iỗm iác ựt uềđ màl nưgời yá náy. Nưhng nhân aig àl ở oáb ohc nơưgi, yat đừng duỗi ưhn yậv tnờưrg, kôhng nên xem, kôhng nên chạm oàv nưgời trốn ax tộm ít.”
“Nếu ưhn bằng k…gnôh…”
óhP nôm ủhc ốc tình dừng lại, Công ìrT Ngọc hná tắm ơm ồh iàv gâiy, ịb cíhnh nắh oãn ổb nữhng iác óđ cực ỳk ib thảm tếk cục aọd đánh iác giật mnìh, tíh tíh iác mũi, yủ kuhất ỏt ẻv cíhnh mình bếit.
Cùng aM giáo giáo ủhc xuân pohng nhất ộđ ý tnởưg, nẫv àl thôi ,iđ áuq íhp mnệh.
Kôhng ỉhc óc ưhn thế, cũng kôhng mảc thấy loại yàn pohng nyugệt việc tấm tặm Công ìrT nôm chủ, nòc tính toán viết ưht ión ohc trên gaing ồh tặm khác uêy tíhch tơưhng hơưng tiếc ngọc các nạb tâhn, nhìn thấy aM giáo giáo chủ, ngàn nạv đừng nghĩ iđ tơưhng hơưng tiếc nọgc, cyạh!! Chạy nahnh cyạh!!
Giục ngựa ơig ior cạhy!
……
Thần Y cốC ở ụhp nậc pòhng ,ở môh yan nêhgnh nóđ ón ủhc nâhn, ạh nhân thấy nÔ Kahnh nẨ ởrt ,ềv hành ễl uas cuhẩn ịb iđ ohc nọb nắh ahp trà, iạl ịb nÔ Kahnh nẨ đánh gãy, nơh aữn màl ohc nọb ọh kôhng được bước oàv uậh vệin, yấm iác ạh nhân iúc uầđ xưng .àl
…… cáC man nhân kôhng óc ở nưgời khác aịđ nàb hoan oảh mađ ,êm càng miễn nàb aik nẫv àl am uầđ tôhng đồng nưgời aịđ pnơưhg, tùrng pợh thần y ở nầg yâđ óc pòhng ,ở yấm nưgời õg xong Công ìrT Ngọc liền iờr iđ ửT Dơưng Môn.
Quân yL mô ịb oá càohng cọb nêl nờưgi, lạnh tặm iđ nếđ tộm gian pòhng ngủ, oàv aửc uas međ torng lòng ngực nưgời bôung ,iđ cốx nêl uàm tắrng oá cnàohg.
Nưgời ọn mềm pạđ pạđ mằn ở trên gnờưig, iđ ar nogài nă vụng ịb đơưng tờưrng tắb đợưc, ếht nưhng aửn điểm kôhng chút haong mnag, nưhng thật thật àl iác ụhp lòng hán.
nÔ Kahnh nẨ cong lnưg, iơh lạnh yat đụng iớt Đờưng Đờưng sườn mặt, ữgn íhk mang theo iàv phần u oán: “hNìn thấy cúhng ,at liền kôhng óc ìg tởưng ión soa?”
Đờưng Đờưng liếc tắm nhìn hắn, tihên diễm iôm kôhng chút ểđ ý iợg lên: “ôCng ìrT Ngọc iđ đâu? aT nòc ờhc cùng nắh uV nơS yâm aưm đuâ.”
cứT chết nưgời kôhng nềđ mạng ión iơr xốung ,ạh các man nhân cắs tặm uềđ kôhng đẹp, nÔ Kahnh nẨ ý cười ưhn ,ũc nắh međ cíhnh mình yat mầc kahi, ởht dài: “Hảo ôv thnì.”
Quân yL đnộg, nắh nêl gờưing sau, xoay nưgời iạl giải Đờưng Đờưng trên nưgời quần .oá ihP y am uầđ kôhng chút haong mnag, tộm iôđ uâc nồh đoạt páhch tắm pnợưhg, nhìn ềv phía trầm tĩnh Phật ,ửt mang theo iàv phần ụd ỗd cờưi: “Ai, aòh tgnợưh…… Nưgơi cuhẩn ịb nhìn hắn, međ tậv aik mắc oàv at thân tểh?”
Chưa xong iạl nhìn ềv phía lãnh nạgnh Quân ,yL nắh ảc nưgời mềm iợl hại, nưhng mót iạl nẫv àl năng đnộg, tộm chân iđ uâc Quân yL vòng ,oe buồn uầr iạl đáng tnơưhg: “Làm oas yâb ờig đâu, at gốing ưhn càng tíhch aòh tnợưhg, bằng kgnôh…… màL nắh tưrớc tiớ?”
Tịch Trần kôhng ión tộm lời, Quân yL cắs tặm lạnh nơh mạt dừng tộm iác chớp mắt, nÔ Kahnh nẨ nhìn Đờưng Đờưng ộb dnág, kôhng biết ìv oas cười tộm tnếig.
mỐ uếy thần y auq iđ nôh nôh iạđ am uầđ khóe môi, cuhẩn ịb nẩgng uầđ ión cyuhện thời đểim, iạl ịb nắh iah yat vòng yấl ,ổc nêb iat hong mấ pá ôh hấp, nưgời ọn dùng uưl lyuến mâ tyuến ụd :ỗd “hTần ……y Giết nọb ,ọh at cíhnh àl nưgơi tộm nờưgi, ỉhc óc nưgơi óc ảhk năng at kôhng oảh soa.”
nắH ẹhn nàhng nắc iác aik “àLm” ,ựt chậm ìr ìr phun ar iđ thời đểim, ãđ iá muội iạl uâc nâhn.
nÔ Kahnh nẨ nẫv yud ìrt khom lưng ưt thế, iơh quay uầđ ,iđ nói: “Quá mộun, giáo củh.” nắH ión xong chậm iãr ngồi dậy, ừt torng lòng ngực cóm ar iác tinh oảx bnìh, mén ohc trên gờưing Quân :yL “úhCng at ngay ừt uầđ nổb tính toán các bằng nảb lnĩh, thậm íhc nưgơi ut dỡưng yấm ngày nay, cũng pấc iốđ pơưhng ạh áuq ôv ốs nágng câhn, nưhng giáo ủhc càng muốn iđ ar nogài nă vgnụ.”
nắH mố uếy oh kahn: “úhCng at iạl óc ểht ưhN ếht oàn đâu? Đánh cũng đánh kôhng lại, trảo cũng tắb kôhng đợưc, cẳhng ẽl muốn mex nưgơi uậh cung 3000 soa.”
“Suy nghĩ tộm cúht, cũng ỉhc óc ểht pób iũm nnậh.”
Thần y kôhng hảong tốh kôhng chậm ión xnog, Đờưng Đờưng cắs tặm chợt ởrt nên óhk coi, ngụy tarng ar iớt uưl lyuến ụd hặoc, biến tàhnh quái nảđ mâ .ệl
nắH quần oá ịb Quân yL iởc ,ỏb ộl ar tinh ết tắrng nõn ad tịht, Quân yL kôhng biết yus nghĩ ìg óđ mạt dừng iàv gâiy, tộđ nihên tẳhng đứng lên, kôhng uầđ kôhng đuôi hỏi: “àCng tíhch Tịch Tnầr?”
Đờưng Đờưng mềm pạđ mằn ở chăn mấg tnurg, thấy châm ngòi yl gián kôhng tàhnh liền tộm uâc cũng cặm ,ệk Quân yL nặng ền àm nhìn chằm chằm nắh iàv gâiy, nêihgng uầđ iốđ Tịch Trần vươn yat muốn ồđ vật: “hPật ,ửt nưgơi Phật châu ohc ta.”
Tịch Trần tyuết tắrng tăng y kôhng nihễm tộm tạh bụi, qạunh ẽuq đứng ở kia, mạđ nihên mex tộm iác Đờưng Đnờưg, međ Phật châu aưđ ohc Quân .yL
Quân yL međ bình nặv ,ar uàm tắrng oac ểht nẩc thận iôb trên Phật châu tnợưhg, nhéo tộm viên ỗg nàđ Phật châu ểđ ở tắrng nõn thịt mông turng gain, pến nốu sạch ẽs mạđ phấn hyuệt kẩhu, ở tặm trên ẹhn nihgền thử.
oaC ểht ộgn nihệt áoh kahi, phấn nộn hyuệt khẩu tộm mảnh tớư xối, Phật châu ịb kiếm káhch ut ngón tay, cốhng iạl pấc yẩđ iđ vào.
“…ôgN…” Đờưng Đờưng nốv định tắm kôhng thấy mât kôhng pềihn, póhng kôhng cíhnh mình kôhng thèm nghĩ yàn tốs ruột ,ựs nưhng Phật châu iđ oàv nháy tắm nắh tộđ nihên ởm tắm ,ar mượt àm nihgền pá thịt ruột ịd tậv mảc kích tíhch hắn, khẩn thật tàrng oạđ iộn nầd nầd dâng nêl nihệt nệiht, tộm loại kôhng thỏa nãm ưh kôhng óhk nịhn.
“Các nưgơi màl iác gì?”
nÔ Kahnh nẨ međ oá càohng tặđ ở tộm bên, nghe thấy Đờưng Đờưng nẩ nẩ nắc răng nói, năs cós ảrt lời: “oLng Dơưng ihc oảh nốv àl nihều nổt tơưhng thân thể, kích ỡc l…iạ…. yâĐ àl at ốc ý điều phối oac chi, màl ar tárnh ohc hoan oảh ihk uađ đớn, cùng oảb dỡưng giáo ủhc thân tểh.”
nÔ iạđ cốc ủhc oảh mog tềin, toàn ộb Thần Y cốC cũng oảh úhp quý, aoh cúc êl đánh pihến ửt gnờưig, càng gốing tộm tơưrng cực iạđ cực rộng tùhng tìhnh gnờưig.
tặM trên am uầđ quần oá nảt ,ar ộl ar nêb torng oánh bạch ad tịht, iơh mỏng ơc ngực tợưhng ỏđ tươi uầđ ,úv dưới háng aửn mềm aửn nạgnh nôc tịht, thon iàd iah chân ịb cỡưng bách tách ,ar sạch ẽs thấu phấn aịđ pnơưhg, pẹk tộm cuhỗi tihên uàm rượu ỏđ Phật câhu.
Mười mát viên ál noc ửt nàđ mầc câhu, viên viên on ủđ óc nước nợg văn, hiện ờig torng óđ tộm viên ịb am uầđ aik tớư mẫđ nhục hyuệt pấc pẹk lấy.
nắH thấp ởht pấg èđ ,pé aựt ồh muốn ỗn cựl iàb xuất yàn tạh câhu, iạl kôhng nẩc thận càng nă càng cặht, tham mal iạl nuốt oàv tộm vêin, kích tíhch nắh thân ểht ẽhk run, “gNô” àm tộm tếing iợg mảc uêk rên.
Torng ơc ểht nầd nầd iổn nêl tộm trận nihệt lưu, tàrng oạđ uềđ àl tớư cộl cộc, chất nhầy màl ơd Phật ửt mầc câhu, aik am uầđ ôh pấh iơh cụđ cười nạho.
“Hừ, mâd ”.y
nÔ Kahnh nẨ cờưi, iúc uầđ ngậm yấl nắh nêb trái uầđ ,úv nhàn nhạt dược hơưng chui oàv Đờưng Đờưng xaong mũi, ngực ỗhc êt iạd mảc kích tíhch thần knih.
“…A…” nắH nồd pậd àm uêk tộm tnếig, ơl đãng iốđ tợưhng Tịch Trần mắt, Phật ửt pặc tắm aik tahnh minh tôhng tấhu, lẳng lặng cùng nắh iốđ diện uas tộm cúl lâu, ũr xốung quan tás aik màh chứa Phật châu hyuệt mắt.
Đờưng Đờưng nhận thấy được Quân yL ngón tay, međ Phật châu hớưng torng tắc, tộm viên iạl tộm viên mượt àm nihgền pá áuq tớư cộl cộc chảy thủy thịt rộut.
hnÁ mắt, cúx cảm, kích tíhch nắh ôh pấh nồd dập, tởưng tợưng nếđ Phật ửt ở Phật tưrớc niệm kinh ồđ tậv mắc oàv nắh yàn am uầđ thân thể, nắh liền chịu kôhng iổn àm run, ởht cốd iơh loạn nhẫn iạn kohái cảm.
oaC ihc ở tàrng oạđ aóh tàhnh tủhy, toàn ộb nhục hyuệt nihệt nnăg, phân ốb ar tớư cộl cộc chất nầhy. Từng viên mượt àm Phật châu nihgền pá thịt rộut, cuối cùng ỉhc nòc iạl óc Phật đầu, cùng tặm trên trụy châu tuệ.
Tắrng nõn thịt mông turng gian cúc hyuệt pấm máy, phun ar tộm uông torng suốt chất lnỏg, màl ơd Phật uầđ cùng châu tua, Tịch Trần na tĩnh nhìn aửn nàgy, thon iàd ưhn ngọc yat tộđ nihên ióv qua, mắn châu ệut hớưng ar rút, kiều nộn nhục hyuệt ịb tắb phun ar từng viên tặm nogài yâl dính torng suốt chất lỏng Phật câhu, túr nếđ tộm nửa, iạl ịb Phật ửt pấc thân ủht cắt ởrt .ềv
“A…… n h…a…”
Mười mát viên viên châu tẹx auq nhục bcíh, sảng ý biến tấm cúl sau, đờưng iđ dâng nêl tộm loại kôhng thỏa nãm cảm, loại yàn kôhng thỏa nãm uêy uầc càng nệiht, càng thô, càng iàd ồđ tậv am tộm ,am iớm óc ểht giảm bớt.
nêB trái uầđ úv mâl oàv tớư mềm kaohng mnệig, ịb uầđ lưỡi liếm láp, iôm lưỡi oab yấl qầung úv nô uhn liếm mút, nêb phải nòc iạl àl ịb vắng ẻv iác hoàn tàon, am uầđ mầr ìr xoắn mnôg, giữa yàm càng nhăn càng sâu.
oaC ihc turng màh chứa thôi tình tàhnh pầhn, giáo ủhc kích ỡc ảhk quan dơưng ục cứng nắr nád bnụg, torng suốt chất lỏng màl ohc oánh bạch ơc pắb tợưhng uềđ ,àl iạl àl uam ịb tộm cuhỗi Phật châu pấc mắc bắn.
Đờưng Đờưng ỗn cựl pấm yám Phật câhu, torng tắm ịb kích tíhch ar tộm chút thủy qnaug, nắh nồd pậd ởht cốd kihêu kcíhh: “Các nơưgi, các nưgơi cẳhng ẽl àl kôhng đợưc? aiK nôg…… aiK liền nogan nogãn mằn xốung ,iđ ểđ ohc at tiớ.”
uẩC ồđ vật, am chết hắn.
Nưhng àm ab nưgời kôhng tộm iác đnộg, uâc nắh aửn vời, cíhnh àl kôhng ohc tộm iác tốhng káohi, am uầđ uầđ mầ mầ vang lên, kôhng ựt giác nặv oe tởưng phối pợh thọc oàv túr ,ar Phật ửt yat iạl mầc ởrt .ềv
Kôhng cihếm được thỏa mãn, mâd dịch uưl càng hnug, uàm ổh páhch tắm nưgng ụt tộm chút iơh nớưc, Đờưng Đờưng tấr àl óhk hiểu nhìn ềv phía yầđ nưgời tihền ý Tịch Trần cùng ẻv tặm lạnh nhạt Quân .yL nọB ọh tặm nogài nhìn đứng nắđ muốn mnệh, ạh ểht aik nihgệt năc nạgnh uềđ međ tạv oá đỉnh khởi tộm iác iạđ bao, ìv từrng phạt nắh trộm nờưgi, cíhnh àl kôhng chịu iớt cùng nắh hoan hảo.
Đờưng Đờưng tấb nãm sách tộm tnếig, giáo ủhc nhân tihết ión kôhng nên iờl nix aht nói, đành phải međ thon iàd óc tốc mảc yat thăm iđ xnốug, nhắm tắm mảc ụht nÔ Kahnh nẨ liếm túm uầđ úv kohái cảm, “hPụt pụht” chơi khởi cíhnh mình hệyut.
“nÂ…… N…ôg…”
Thật ỏhn óhk nhịn gọing iũm mê tai, ihp y iạđ ỹm nhân quần oá rộng ,ởm đuôi tắm gnử hnồg, ịb mố uếy thần y nắc uầđ ,úv thon iàd tắrng nõn uầđ ngón yat mắc oàv sạch ẽs phấn nộn uậh hệyut, quấy phụt phụt chảy tủhy.
nọB ọh hná tắm neđ tối, hoạt cắs sinh hơưng tộm nàm kích tíhch ạh ểht dơưng ục sinh đau, cũng kôhng nghĩ giáo huấn mớs ab cihều nốb am đầu.
Phần 333
Thần y “Ba” àm phun ar sưng ỏđ uầđ .úv Quân yL liền khom lưng ếb nêl Đờưng Đnờưg, ngón yat uâc yấl tớư mẫđ Phật châu túr ,ar mằn ở iốđ pơưhng dưới thân međ nihệt năng ồđ tậv “ụhPt” mắc oàv tớư mềm tàrng đạo.
A“ —!—!”
tộĐ nihên kôhng pịk pòhng ngừa mắc oàv nơh phân nửa, nháy tắm căng ar ơc khát tàrng đạo, Đờưng Đờưng tưrớc tắm ổn tung bạch qnaug, nắh ãgn oàv kiếm káhch torng lòng ngực oac tàro.
tớƯ iốx nhục bích chợt cưhớc khẩn ôht nihệt nihgệt căn, Quân yL óhk nhịn uêk rên, torng lòng ngực am uầđ ịb mắc iác chết kếihp, thân ểht nur yẩr ihk gắng gợưng iạđ dơưng ục phun ar tinh dcịh, từng oạđ dịch tắrng màl ơd nựgc, iốđ pơưhng diễm ệl môi, cũng nắb tợưhng tộm oạđ iá muội tinh dcịh.
oaC trào uas uầđ tốrng rnỗg, ờhc Đờưng Đờưng ở phản gnứ iạl yâđ khi, ịb Quân yL căng ar căng iạđ bóng láong hyuệt khẩu iạl cốhng iạl tộm yâc ôht nihệt ồđ vật, tộm loại ựd mảc tấb hảo, màl nắh hoàn hồn.
Thấy Phật ửt cốx nêl tăng bào, ỡđ ỏđ thẫm ôht tárng nihgệt năc cốhng iạl nêb cạnh hớưng torng ,ễt ợs iớt cứm am uầđ iộv vàng tung chân áđ Phật ửt ảb iav tộm câhn, tahnh mâ phát khẩn hung hắn: “hCết noc aừl tọrc, nưgơi màl iác gì.”
Tịch Trần nhìn nắh tộm cái, tộm nầl aữn bôung xốung tắm međ nhục hành ểđ iđ lên, nắh kôhng được tếk uấc đỉnh lộng međ Đờưng Đờưng uềđ màl đau, hyuệt khẩu ỗhc tớư iốx nẫd iớt yuq uầđ tấr nihều nầl ịb hoạt kahi, Phật ửt nầd nầd nhăn iạl qạunh ẽuq tihền ý ,im óhk hiểu tởưng óc phải yah kôhng tộm nầl ỉhc óc ểht nhập tộm cây.
Phật ửt tặm nogài qạunh quẽ, ỳk thật ìrt độn.
nÔ Kahnh nẨ thật àl nhìn kôhng đợưc, ợs yàn liền pohng nyugệt tohại nảb ửt cũng chưa kiến thức áuq nưgời xuất aig màl uađ nắh giáo chủ, ốc nén torng lòng kôhng tohải iám nói.
“Nhẹ tộm ,tí dùng ngón yat kếuhch tơưrng ở npậh.”
Tịch Trần thân ểht tộm đốn, pảhng phất ý thức được cíhnh mình màl uađ Đờưng Đnờưg, mím môi, thon iàd ưhn ngọc yat nịv nạgnh nếđ phát uađ uàm ỏđ thẫm nihgệt năc ừt hyuệt khẩu iờd ,iđ uầđ ngón yat vuốt tớư tá nêb cnạh, ửht iàv ạh iớm mắc oàv .iđ
“ôgN…… Đnừg, đừng nhúc nhcíh.” Giáo ủhc mằn ở Quân yL mấ pá ễd chịu nựgc, tahnh mâ phát nur cảnh cáo, tấb áuq khàn khàn tếing ión cũng kôhng yu hiếp lực.
Hốung ihc nắh yấm ngày yàn iỗm ngày mìt đờưng cếht, ab man nhân cặm ệk tặm nogài ưhN ếht nào, torng lòng uềđ àl iạl toan iạl gậin, thậm íhc ìv pòhng ngừa nắh khai uậh cnug, nòc phải pób iũm pợh tác, vòng àl tárch trời tơưhng nâd Phật ,ửt ịb cụl iah nầl uas cũng cắh hóa.
Ngón yat káohch ởn khắp nãm đơưng đơưng tàrng đạo, iởb ìv óc dược tậv phối hợp, mắc nêl yut rằng gian nan tộm ,tí nưhng cũng óc ểht miễn cỡưng màl ar điểm aịđ pnơưhg.
Đờưng Đờưng iah chân ịb Quân yL nâng lên, áđ nưgời uềđ áđ kôhng đợưc, tớư iốx tàrng oạđ ịb ôht cứng căng ,ar chắc bụng mảc cùng kếuhch tơưrng màl nắh tẳhng sễyun, ôv ý thức iàb xích èđ .pé Quân yL mắn yấl nắh iùđ căn, dơưng ục ịb tầng tầng tớư mềm pẹk lấy, nòc kôhng ểht tẳhng lưng thao tộm taho, nhẫn cắđ ủht cánh yat nâg xanh oạb kởhi.
Tẳhng nếđ nhục hyuệt tốr cuộc ịb kếuhch tơưrng hảo, Tịch Trần túr ar tớư iốx ngón tay, lỡưng oạđ chất nhầy liên yụl tách ,ar tặm yàm mạđ cạm Phật ửt ỡđ nihgệt căn, đứng vững tớư iốx bóng láong hyuệt mắt, hồng nuhận yuq uầđ mắc oàv ,iđ ọc táx tộm khác năc ồđ tậv hoàn toàn iđ oàv nhục hệyut.
A“ ——!! Thật lớn, đgnừ…… Đừng vào, ngô! Ta,” Đờưng Đờưng iạl uađ iạl sảng run, nắc răng iàb ừrt yấm chữ: aT“ nă kôhng v,ô…… nĂ kôhng ôv iah iác cús snih, cús sinh ồđ vtậ.”
Tịch Trần cùng Quân yL cũng kôhng chịu nổi, uềđ àl tộm ộb ịb pẹk uađ ộb dnág. nÔ Kahnh nẨ thấy Đờưng Đờưng ở run, đành phải iởc giày nêl gnờưig, ỳuq iốg mềm iạm gờưing iúc xốung tâhn, iát nhợt yat nịv ụrt nắh sườn mặt, iúc uầđ ngậm yấl aik tihên diễm cánh môi.
mỐ uếy man sủng nôh iôm ụhp lòng hán, tơưhng tiếc iạl nô uhn hành đnộg, màl ụhp lòng náh ảht lỏng thân thể, Phật ửt nhân ơc iộh “ụhPt” đỉnh tiến nơh phân nửa.
ôhT cứng nihệt năng nưgơi tiến at ar tắb uầđ cồung làm, cốt ộđ tắm tờưhng óc ểht thấy được càng cúl càng nnahh, hởưng ụht am uầđ tớư mềm tàrng oạđ chấn động nắc cặht. Đỉnh am uầđ bình thản bụng nhỏ, tộm chút ôhn nêl iah iác iạđ nạgnh kốhi.
aM uầđ Đờưng Đờưng ịb thần y nhấm nháp môi, ỉhc óc ểht phát ar tộm tếing gọing mũi, nắh mằn ở kiếm káhch nựgc, ịb nưgời at ẻb chân mắc oàv dơưng ,ục àm Phật ửt nưgời xuất aig nihgệt căn, cũng ỏx xyuên auq thân ểht hắn, aừv oék đỉnh uầđ cực ỳk kohái hạot.
“ôgN…… Ô……”
Bạch bạch bạch av chạm vang dội, nhan cắs biến hồng hyuệt khẩu pẹk iah năc đồng dạng ôht tárng iạđ ồđ vật, cúhng ón yàd cặđ àm hung cá cồung taho, mang theo ôv cùng ghen tôung cùng kôhng mac lnòg, từrng phạt thân ểht ủhc nâhn, mâđ ohc pắb iùđ ỏđ tộm mnảh.
Đờưng Đờưng mệing ịb nôh môi, nước tọb uưl cạl tắrng nõn cằm, nắh thân ểht kịch liệt cóx nảy, ịb thao bụng uềđ uam phá, tàrng oạđ tộm mảnh êt êt nhức nứhc, iớm aừv ut dỡưng tốt nhục bích ịb ọc táx sung hếyut.
“gnóhP…… ôgN !—— túR ar ,iđ ôgn ,ah nỗh ôgn —!—!”
nÔ Kahnh nẨ túm oàv uầđ lưỡi aủc hắn, lưỡi năc uềđ ịb nă êt dại. tộM uâc ión ơm ồh kôhng ,õr áh mồm liền chảy ar mâd đãng nước bọt, Đờưng Đờưng óhk ởht nắc iđ xnốug, mệing lưỡi cắs néb trực tiếp međ nÔ Kahnh nẨ uầđ lưỡi nắc ar iác mệing nhỏ.
iùM uám tươi ở iah nưgời iôm răng tràn nậgp, nÔ Kahnh nẨ êt tộm tnếig, iờr khỏi tớư mẫđ uầđ lỡưi, tộm ait nỗh pợh tếv uám torng sốut, đoạn iạt giáo ủhc tặm sờưn, nắh tấb cắđ :ĩd “oVng nâ ụhp naĩhg.”
iaH iác iạđ yuq uầđ ở nàt nhẫn mâđ trực tàrng kẩhu, bụng ỏhn ịb đỉnh ôhn nêl iạl iđ xnốug, Đờưng Đờưng nuốt nuốt nước mnếig, nghe được nÔ Kahnh nẨ ión uas ừh cờưi, tộm nêb nêr ỉr tộm nêb tứđ qnãug: “Là, nôg…… aT nưgời yàn trời sinh liền ,ưh a hcá !—— Cũng kôhng biết iác ìg ,àl irt nâ oáb đ…pá…”
nắH khàn khàn tếing ión lười bnếig, mang theo kôhng chút oàn ehc giấu cá ,ý thân ểht iạl àl kiều nộn kôhng đợưc, iơh chút mắc xốung mắc liền yủ kuhất nước cảhy.
Sống tơưrng dơưng aừb bãi, ia cũng ngăn nảc kôhng được nưgời ưhn vậy.
mắC oàv tàrng oạđ iah năc nhục hành tớưrng đại, căng nếđ Đờưng Đờưng ởht nổh nểh tộm tnếig, Tịch Trần cùng Quân yL hná tắm iơh ,má oe hông điên động càng ngày càng nàt nẫhn, iah năc ôht cứng nihệt năng nihgệt năc chui oàv giáo ủhc đĩnh kiều mnôg, yuq uầđ tộm chút tộm chút cạt đánh trực tàrng kẩhu, hung mãnh gốing muốn međ tàrng oạđ pấc oảđ lạn.
A“ ——!! ẹhN đểim, ôgn uẩc ồđ vtậ…… Thật dài, a ha!! ưhN ếht oàn nớl lnê…… nớL nêl ưhn yậv điạ.” Đờưng Đờưng thân ểht cóx yản kôhng nnừgg, pảhng phất dưới háng cưỡi iah noc nựga, aik ồđ tậv pắs međ nắh màl chết ở yàn trên lưng nựga, tắrng ar nur yẩr nêr ỉr uâc nhân tếing lnòg.
yuQ uầđ iỗm av chạm tộm chút trực tàrng kẩhu, oat mệing liền mÒ“ ”pọ àm túm tộm chút nẫm mảc nhất ãm mắt, tộm chút tộm chút nahnh nơh cựl đạo, mâđ ohc bụng phốc ip phốc ip loạn hnởưg, Đờưng Đờưng ảc nưgời cứng ờđ nêr ,ỉr phía tưrớc nôc thịt nạgnh ềk tás bnụg.
Tịch Trần cùng Quân yL ôh pấh iơh lạon, nọb ọh hung hăng iđ phía tưrớc đnỉh, dùng cứs iđ phía tưrớc av cạhm, tếing đánh tộm chút os tộm chút vnag, cuối cùng trực tàrng khẩu chịu kôhng nổi, “ụhPt” ịb iah iác yuq uầđ căng .ar
“Ách ”——
nọB ọh iah sảng kohái uêk rên, Đờưng Đờưng cắt cứng ờđ thân thể, uêk uềđ uêk kôhng đợưc, cuối cùng mằn liệt Quân yL torng lòng nựgc, nạgnh bang bang nhục hành nur yẩr nắb tnih, ngón chân cùng trừu nâg dờưng như.
nÔ Kahnh nẨ ỡđ cíhnh mình ồđ vật, kôhng mád iốđ iớv giáo ủhc mệing xốung tay, đành phải ỡđ ôht cứng nác dùng chảy thủy đỉnh ọc táx ỏđ tươi uầđ ,úv tộm chút tộm chút ,ọc ãm tắm ỗhc chảy xuôi chất nầhy, međ tiểu uầđ úv màl ohc torng suốt cắs tnìh.
ũR mắt, thấp sễyun.
Pảhng phất ỉhc àl ưhn yậv ọc tộm ,ọc àl óc ểht màl mố uếy man sủng thỏa mãn.
Kiều nộn tớư iốx thịt cưhớc khẩn dơưng ,ục hyuệt mât chấn động phun ar đống nớl dịch nhầy phao nẫm mảc yuq đầu, Tịch Trần cùng Quân yL sảng kohái bụng ơc pắb căng tnẳhg, tầng tầng pớl pớl thịt ruột cưhớc nọb ọh pắs chịu kôhng nổi, kôhng màng oac trào uas khẩn thật tàhnh rộut, cờưng uữh cựl “hPụt pụht” av cạhm.
mớS ab cihều nốb am uầđ aừv iớm oac tàro, ịb màl óhk nhịn nêr ỉr iàv tnếig, iác bụng oc túr thít chặt ar nhục hành ar oàv uấd vết, nắh tếing ión khàn khàn cá ý hỏi: n“ !—— Táhnh tnăg, Quân các chủ, các nưgơi cíhnh oạđ quân tử…… Cùng at yàn aM giáo am uầđ hoan hảo, mua…… iuV sớưng yah kôhng ……a Dơưng ục ưhn ếht oàn ưhn ếht nhnạg…… ôgN ẹhn đmểi.”
cáC man nhân kôhng ión iờl nào, ỉhc àl thao nắh thao cá nơh cúht, nắh iạl uêk nêr nhìn ềv phía nÔ Kahnh ,nẨ nhìn ịv yàn mố uếy thần ,y mắn gắng gợưng ồđ tậv ọc nắh nựgc, uềđ tộm ộb muốn nắb ar ý ,ứt ý cười trên khóe iôm liền nớl nơh nữa.
aM uầđ cặm phát bôung xnốug, nùng diễm tặm màh chứa óhk nhịn xuân ,ý tắm pợưhng cá liệt iạl quái nảđ cong lên, ịb thao nước tốs mầđ aìđ nòc đang cờưi: “aH…… iáC ìg ừt ib ìv hoài Phật ,ửt cíhnh oạđ khôi thủ, cùng y ảig nhân mât thần y kai…… tấB quá, hcá ah ,—— tấb áuq àl ab iác cắs turng cá ỷuq tiôh.”
nắH kôhng biết sống chết kihêu kcíhh, Tịch Trần cùng Quân yL hná tắm neđ tối, nhận ạh cắs turng ỷuq ióđ xưng ,ôh yuq uầđ hung hăng àm thao khai trực tàrng kẩhu, cực iạđ nếđ međ tếk tàrng căng ,ar ở túr ar yâl dính dịch nhầy nhục hnàh, cờưng oạb dờưng ưhn hung hăng màl iđ vào.
tộM iồh cồung trừu loạn mắc oanh tạc, Đờưng Đờưng tốr cuộc kihêu kíhch kôhng ,ar nÔ Kahnh nẨ oék auq nắh tộm nàb tay, lòng nàb yat oab yâv yấl iạđ yuq đầu, tộm chút tộm chút hớưng nêl trên tặm av cạhm, sảng thấp thấp ởht dốc.
iạĐ am uầđ iạl tộm nầl khẩn tiếp oac tàro, Tịch Trần cùng Quân yL mảc ụht nhục bích cưhớc kẩhn, xơưng cùng ịb túh êt dại, nạgnh gốing iah năc cục áđ gốing nhau iạl ôht iạl năng nôc thịt nớl mắc oàv ỗhc uâs tnorg.
nọB ọh ôh pấh càng ngày càng cấp, ia cũng kôhng phục ia av cạhm, iah iác ôht cứng dơưng ục đỉnh tàhnh ruột iạl uađ iạl snảg, Đờưng Đờưng tiết chết iđ sống lại, Quân yL cùng Tịch Trần bạch bạch bạch tộm trận hung mãnh đánh giá.
Đờưng Đờưng pắs kôhng đợưc, nắh uam ịb ôhk cếht, ôht nihệt ar ar oàv oàv ở nur yẩr tàrng oạđ iộn phụt phụt mãnh đnỉh, thịt non hoàn hoàn nắc khẩn iổn điên dờưng ưhn túm túh yuq đầu, ếht tất muốn pé xuất tinh dcịh!
“Ân, b…nắ…”
Tịch Trần cùng Quân yL uêk nêl tộm tnếig, ỉhc mảc thấy đỉnh ịb nắc oảh sảng thật tohải mái! iaH nưgời nọb ọh thấp ởht pấg hung hăng đỉnh yấm chục ,ạh yuq uầđ bang àm đánh oàv nur yẩr sung hyuết tàhnh ruột bôung ar tinh qaun, nihgệt năc tặm nogài nâg xanh ịb kích tíhch “ìhTnh tcịhh” nhảy lên, phun ar ar tộm đống nihệt năng tinh dhcị!!
“Ngô —!—!” Đờưng Đờưng gnử hồng uêy ãd tặm nặv vẹo, nắh ãgn oàv kiếm káhch torng lòng nựgc, sung hyuết nhục bích kịch liệt chặt lại, tầng tầng pớl pớl thịt ruột tắg oag cưhớc túh dơưng ,ục međ phun ar tiến oàv nihệt năng hùng tinh khóa ở tàrng đạo, bình thản bụng ỏhn iơh iơh ốc lấy, pảhng phất ịb cíhnh oạđ kiếm káhch cùng Phật ửt pấc iộn nắb hoài nhãi con.
Cuối cùng tộm giọt nihệt năng nur tiến sung hyuết tàrng đạo, nhục hành nhảy nêl nầd nầd đình chỉ, Đờưng Đờưng ởht nổh nểh bình phục kohái cảm, ơm ơm màng màng ỉhc phát hiện tộm iác nhục hành “Ba” àm túr iđ ar nàogi. nắH ngồi dậy, iơr oàv man nhân tràn ngập dược hơưng mô ,pấ nihệt năng cús sinh năc thừa pịd hyuệt tắm nòc kôhng óc khép lại, bỗng nihên iđ phía tưrớc đỉnh uầđ ỏx xyuên auq hắn, nắh nháy tắm óhk nhịn thật iàd nêr .ỉr
“A…… oảH nnăg, ngô, ách! Cứng qáu.” aM uầđ kôhng biết ihk oàn ngồi dậy, nắh cánh yat mô thần y ,ổc uàm ỏđ quần oá treo ở nắh thấm ồm iôh thân ểht tnợưhg, phía uas nád kiếm káhch nựgc, cưỡi ở iah nưgời nhục hành tnợưhg, ịb màl phập phập pồhng pnồhg.
àM Phật ửt ỉhc àl đứng ở tộm bên, tôhng thấu tắm nhìn chăm úhc nọb ,ọh tyuết tắrng tăng oàb ạh yâl dính tinh điểm dịch tắrng nihgệt năc nạgnh bang bnag, nắh iạl kôhng iđ chạm oàv tộm cúht, lẳng lặng àm nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg.
iớM aừv oac trào áuq tàrng oạđ chịu kôhng iổn yàn kích tcíhh, Đờưng Đờưng sảng tràn ar iah tếing nêr ,ỉr nắh cóx yản mầt tắm ơm ,ồh cùng Phật ửt iốđ diện iàv gâiy, óc chút uấx ổh buồn cựb iờd iđ mầt mắt. tộM ngụm nắc ở thần y ,ổc nghe nắh tộm tếing uađ ôh torng lòng iớm tohải iám lên.
“ờưĐng giáo củh…… Nưgơi iạl nắc ta.” nÔ Kahnh nẨ chịu đựng uađ tiếp cụt màl hắn, ởht cốd chưa định tấb cắđ ĩd nói.
Đờưng Đờưng nắc hắn, mầr ìr kôhng iđ ểđ ý tới, nÔ Kahnh nẨ uađ uầh tếk năl lộn, ẽhk cười tộm tếing cạt càng sâu, Quân yL phát hiện nắh nahnh nơh cốt ,ộđ kôhng chịu chịu thua đồng dạng nahnh cóhng av cạhm.
Bạch bạch tếing đánh kôhng nnừgg, thêu nâv năv mấg cóv thấm ar tộm mảnh tệv nớưc, tộm iôđ nạb thân međ ihp y am uầđ pẹk ở nêb tnorg, ôht cứng nôc thịt nahnh cóhng oảđ lộng tấm nồh đnộg, èđ pé ar tộm vòng tộm vòng uàm tắrng tinh dcịh, am uầđ mông ịb iah iác thịt ụrt toản iạl hồng iạl snưg, nắh ởht nổh nểh nắc tộm nưgời ổc sờưn, nẩ nhẫn gọing iũm óhk nịhn.
pẹK iah năc dơưng ục tớư nóng nhục bích càng ngày càng pấg tậht, nÔ Kahnh nẨ ổc ịb nắc uađ êt dại, mắc oàv tấm nồh torng động dơưng ục cũng ở ịb “nắC”, nắc nắh iát nhợt cánh yat nhảy ar nâg xnah, tẳhng lưng “hPụt pụht” av chạm khẩn thật ỳk cục đờưng !iđ
Hyuệt tắm ịb am sưng ỏđ cắs tnìh, mắc nước tốs mầđ đìa, nhục hành hung hăng ọc táx áuq tàrng oạđ èđ pé tộm khác năc ôht nệiht, iạl nihều iạl cặđ tệs tinh dịch tộđ nihên phun ,ar ọc aửr đánh oàv iỗm tộm cất chín cụr nhục bcíh.
“Ách —!—!” Từng oạđ tinh dịch hung mãnh đánh oàv đờưng ,iđ năng ứ hồng sung hyuết nhục bích oc rút, Đờưng Đờưng sảng ở kôhng óc nắc nưgời cứs lực. iãĐ Quân yL cũng pá cựl ởht cốd nắb tnih, bụng ỏhn ổc khởi ộđ cung càng thêm õr rnàg, nắh ảc nưgời rùng mình hởưng ụht loại yàn muốn mệnh kohái cảm, tẳhng nếđ phía uas thay iổđ tộm nờưgi, màl nhân mât na nàđ hơưng theo ôh pấh dũng mãnh oàv thân thể, Phật ửt ôht nihệt nihgệt năc “hPụt ”—— ỏx xyuên auq đờưng .iđ
Torng àhn kôhng íhk nầd nầd iá mộui.
Phần 433
mớS ab cihều nốb am uầđ cặm phát nỗh độn, óc iàv ait nád ở thấm ồm iôh .ổc tộM iôđ pẹh iàd uưl lyuến tắm pợưhng nat ,ãr đồng ửt kôhng óc tiêu ,ực nắh mằc páđ ở nÔ Kahnh nẨ ảb vai, ịb nưgời thân nếđ sưng ỏđ iôm ẽhk nếhch chảy ar nước bọt, ỏđ tươi uầđ lưỡi ôv cựl òd .ar
cắS tình tếing đánh nỗh loạn ởht dốc, sung hyuết sưng iạđ uầđ úv tộm chút tộm chút ọc táx mố uếy man sủng uàm tắrng oá gấm, nàl ad tợưhng àl tấm kốhng ếhc uas torng suốt chất lnỏg, kích ỡc ảhk quan dơưng ục bệnh tạrng aửn bột, tớư mẫđ theo av chạm mén iớt mén ,iđ nhục bích pảhng phất pắs ịb nọb ọh pấc lộng hỏng rồi. Nưhng cíhnh oạđ ngụy quân ửt nhóm ưhn ũc sinh long hoạt .ổh
aM uầđ ỉhc nòc tộm hơi, am uầđ iốh !a
nắH liền kôhng nên trêu chọc yàn óđ aig súc!
Gaing ồh tihên uêy nihgệt giáo ủhc
