Chương 251: công âm đại thần thảo tiểu chủ bá, mũi chân không gặp được sàn nhà
>Hệ thốnggiá cả: 0.99658【giá cả: 0.99658】
4A giấy nat yầđ đất, tôhng tihên uàm vàng iộn dnug, nòc ịb tihếu niên nầc ùc chăm ỉhc đánh tọrng đểim, ở nêb cạnh đánh uấd ữgn khí.
Đờưng Đờưng aưđ lưng ềv phía Phàn ửT Tấn, mông aựd nầg man nhân đùi, uam 03 cmitneet thân oac kém, màl nắh ngồi ở man nhân trên iùđ iũm chân uềđ kôhng pặg được ,àm xinh pẹđ kuhôn tặm hoàn ỹm yus diễn êm mnag.
iạL auq iàv gâiy, nắh iớm tốr cuộc phản gnứ iạl yâđ dờưng như, iúc uầđ iđ ẻb Phàn ửT nấT mô nắh tay, óc điểm tiểu tính tnìh.
“ưgNơi màl ?ìg Bôung ,ar bôung at ra.”
“ôhKng đnúg, uâc yàn ias riồ.” Phàn ửT nấT cờưi, međ torng lòng ngực tihếu niên mô càng nầg tộm ,tí quần jean ạh mềm iạm đĩnh kiều mnôg, vững chắc èđ ở nắh phần hông aik pồhng nêl gắng gnợưg.
Torng lòng ngực tihếu niên tộđ nihên cứng ,ờđ pặc aik xinh pẹđ iôđ tắm gốing tộm noc chấn kinh ian con, liền ẻb nắh yat động cát uềđ dnừg, đụng oàv nắh iơh lạnh uầđ ngón yat nur rẩy, aựt ồh ở kiệt cựl ehc giấu cíhnh mình hảong lạon.
hnÁ tặm trời cihếu tiến pòhng ihg mâ nội, aửc kính ịb điều tàhnh nơđ hnớưg, Phàn ửT nấT ơs im tắrng yat oá hớưng nêl trên nãv khởi tộm tếit, ưt thái yùt ý àm ngồi ở ôs ahp cọb ,ad àm thân xyuên tộm kiện iãn uàm tắrng oá lông àm tiểu tihếu nêin, ngồi ở nắh ịb uàm máx quần tây, oab yâv chân iàd tnợưhg.
Phần 303
“ưgNơi phải n…ió…” tốC cách õr ràng tay, theo iãn uàm tắrng oá lông ehk ,ởh chui iđ vào, ôh pấh hong nắh aik nẫm mảc ỗl tai, trầm thấp tếing ión mỉm cười yạd :ỗd ệB“ ,ạh ngài uam bôung ar t,nầh…… uầC ệb ạh tha, aht thần đi.”
Lòng nàb yat ạh tinh ết thân ểht rùng mnìh, tihếu niên pảhng phất aưc mệing ồh ,ôl tộm uâc cũng kôhng mád ión ịb nắh mô oàv torng ngực vuốt ,ev Phàn ửT nấT máb oàv nắh nêb iat thấp gnọig, tộm iác yat khác đụng iớt nắh qnầu……
,Ô“ đ!gnừ!”
ảiG chết tihếu niên tộđ nihên tắb uầđ giãy gụia, nắh cứn ởn yus nghĩ muốn chạy tốrn, iạl ịb mô oe oék ởrt ,ềv cặm ệk ưhn ếht oàn đặng chân giãy giụa cũng chưa dnùg, ưhn yậv nùl tộm noc cũng kôhng yâg được sóng óig ìg hoa, tộm kiện tộm kiện quần oá ịb mén xnốug, miên chất quần tól ẻl iol mằn ở sạch ẽs nàs nhà.
“aogNn, đừng nhúc nhcíh.”
nắH iởc ỏb cíhnh mình iađ lnưg, ừt giữa cóm ar ehc ník điều điều nâg xanh gắng gợưng cụd vnọg, međ ón nhét oàv tihếu niên ẽk mnôg, uàm ỏđ mít nhục hành chen oàv mềm mại, mang nếđ nihệt ộđ màl Đờưng Đờưng thân ểht iđ theo nur lên, man nhân iạl àl hởưng ụht than nhỏ, điên động phần oe ọc xát.
aiK ữd nợt ếht nưhng pẹk kôhng đợưc, sinh iôs iđ phía tưrớc nihều ar tộm iạđ tếit, cùng tihếu niên mềm pạđ pạđ phấn nôc thịt éhg oàv cùng nahu, ưhn àl hung cá lang cùng uhn tuhận miên dnơưg, thật thật àm iah iác cực đaon.
“nàhP…… Phàn ca,” Đờưng Đờưng iúc uầđ nhìn aik ỏđ mít dơưng tậv ở tắrng nõn iah chân ar vào, nhìn ưhn giãy giụa àm nộl xộn, ỏhn gọing uầc xin: “ưgNơi kôhng nầc ưhn vậy, at ợs iãh ……ô Kôhng nầc ưhn vyậ.”
ợS“ iác gì?”
Phàn ửT nấT cờưi, torng lòng ngực tihếu niên aừv thơm aừv mềm, pẹk nắh ồđ tậv iah chân nòc đang nur đâu, nhìn quái ảhk nhân lêin, ngnưh……
nắH iạl kôhng phải nờưgi.
maN nhân thực bình tnĩh, cũng tấr óc ựt mình hiểu yấl ohc cíhnh mình na tợưhng mầc úht danh hệiu, iôđ yat mắn tihếu niên vòng ,oe ễd dàng međ nắh nâng lên, iộl nước iạđ yuq uầđ ểđ ở nắh cúc hệyut.
Đờưng Đờưng tộm chút liền yab nêl knôhg, ảig ờv ịb cỡưng bách nặv oe nâng mông giãy gụia, pảhng phất ở ỗn cựl tohát iđ nàb yat ot kốhng chế, nưhng tắrng nõn mông iạl nur ar tộm chút tinh ết thịt lnãg, torng ổc họng tràn ar thật ỏhn cứn ,ởn ợs iãh cực :ỳk “gnừĐ…… Pàhn, Phàn ,ac nưgơi kôhng nầc ô……”
“Hư, kôhng sợ…… aừV iớm nêr ỉr aik đoạn iơh ởht kôhng xnog, kôhng bằng cúhng at iớt thực tiễn tộm cúht, ?nâ Được k…gnôh…”
Phàn ửT nấT tẳhng lnưg, iạđ yuq uầđ đỉnh iàv iác cúc hệyut, aik phấn nộn nhắm chặt aịđ pnơưhg, ịb èđ pé àm aB“ ”ab loạn hnởưg, e pấ nợưgng nùgng khai iác mệing nhỏ.
Toàn ộb ihn yuq uầđ mắc oàv ,iđ hởưng ụht nếđ nhục bích èđ pé kohái cảm, iạl “Ba” àm pấc túr ,ar iớt iớt iul iul aùđ nỡb tàrng đạo, iàv iác uas tahnh mâ thay đổi, phân ốb ar tàrng dịch màl mắc oàv ihk phát ar “ụhPt” tnahh, cúc hyuệt ơc khát chảy xuôi ar torng suốt chất lnỏg, theo căng tẳhng háng nốu lợưn, tắrng nõn mông ịb màl ohc tớư iốx tộm mnảh.
,Ô“ Phàn ,ac bôung at ,ar uầc nix nưgơi bôung at r…a…”
Tihếu niên nòc đang nur rẩy, nắh thân oac thật ựs áuq tểiu, ịb vượt auq 9m1 oac nớl man nhân mắn oe mắc hệyut, cũng đáng tơưhng ềh ềh àm giãy giụa tấb quá, ỉhc óc ểht thật ỏhn àm uầc xin, nưhng khóc cứn ởn màl nắh càng thêm hưng pấhn.
maN nhân bỗng nihên bôung ar tay, kôhng óc cốhng ỡđ Đờưng Đờưng tộđ nihên ngồi ở ỏđ mít nhục hành tnợưhg, tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa međ aik ồđ tậv nật cốg nuốt vào.
“…tụhP…”
A“ —!—!”
ỏhN pẹh tớư tá àm tàrng oạđ ịb ôht năng nháy tắm căng ,ar sưng ỏđ trực tàrng nâc nhắc nắc nác tộm cúht, Đờưng Đờưng chịu kôhng iổn àm téh nêl tộm tnếig, bình thản bụng ỏhn thít chặt ar mếing thịt nậv hành uấd vết, nắh ảc nưgời tinh ết phát nur iụx ơl ở man nhân torng lòng nựgc, ũr xốung iđ chân rùng mnìh, thật đáng tnơưhg.
Cẩu, ……ô uẩC ồđ vật!
Phàn ửT nấT mô nắh ,oe uàm máx quần yât oab yâv yấl câhn, hớưng iah nêb iđ tách ar tihếu niên nur yẩr iah câhn, màl nắh nôm ộh ởm rộng ar iụx ơl torng nựgc, oe hông hớưng ềv phía tưrớc điên động thao torng lòng ngực nưgời ngây ôgn cúc hệyut, trầm thấp tahnh mâ chậm rãi: “Lão sư…… Nưgơi nắc trẫm uađ qáu.”
uV“ nơS yâm mưa, cực cạl vcệi…… Trẫm màl ưhn yậv nưhng đối? óC kôhng màl oãl ưs mảc thấy sung snớưg? oãL s…ư…”
“ưgNơi ýl ýl tmẫr.”
mềM thịt nốb pơưhng mát hớưng àm èđ ,pé mâd thủy tớư tá trơn tợưrt, ngây ôgn àm man hyuệt aựt ưhn tấm nồh đnộg, túh Phàn ửT nấT linh nồh ỏhn éb uềđ phải tan.
“Ô…… Knôhg, hcá ,ah bgnụ…… A!!…… A a a!!”
Đờưng Đờưng tớr nước mắt, iôđ yat nhịn kôhng được ehc iạl nắh ôhn nêl bụng nhỏ, ịb man nhân thao thân ểht loạn hnảog, nihệt năng thịt tiên “ạBch bcạh” qấut, thịt ruột pihếm cót ỏđ snưg, iạl sảng iạl uađ phân ốb dịch nầhy.
uàM ỏđ mít iạđ điểu hung mãnh mâx lược tàhnh trì, ar ar oàv oàv iạl uam iạl tnọrg, èđ pé tàrng oạđ phun nớưc, ổđ pậ xốung tưới tiến xốung dớưi.
Phàn ửT nấT ởht iàd tộm tnếig, cờưng uữh cựl hung mãnh tẳhng lnưg, trầm thấp tếing ión dính tình dục, ở tihếu niên nêb iat ởht cốd ỉn non: “Lão ưs aik ỗhc thủy cũng thật nềihu, trẫm sung sớưng cực k…ỳ…”
maN nhân nói, tộm iôđ nàb yat ot pób chặt nắh vòng ,oe ừt trên ôs ahp đứng lên, lướt auq nát trên tặm tấđ 4A gấiy, tộm bước đỉnh uầđ àm nẫd tắd torng lòng ngực tihếu nêin, iđ nếđ uht mâ tarng ịb phía tớưrc.
Thân oac kôhng nếđ 7m1 tihếu nêin, ịb xyuến ở dơưng tậv tnợưhg, bôung xốung iũm chân kôhng pặg được ,àm dơưng tậv oảđ thao áuq uâs áuq sâu, nắh mang theo khóc cứn ởn nix tha, nhgẹn nàgo: Ô“ bụng muốn phá, pàhn, Phàn ac hcá ah !—— Nơưgi, nưgơi đ…gnừ…”
Phàn ửT nấT ởm ar tihết ,ịb međ điện ửt nảb nảb tảho, nẫd oàv tiến phía tưrớc trên nàm hình lớn, nắh cánh yat mô tihếu niên ,oe xơưng hông èđ nặng aik mềm iạm mnôg, tinh ết đong aưđ nihgền nát.
Tihên hàonh uậh ệud ýuq cột hàong ếđ ệb ,ạh dùng trầm thấp tahnh mâ ụd ,ỗd hống torng lòng ngực tihếu niên niệm nảb tảho, thấy nắh nẫv luôn khóc cól cắl đầu, nôc thịt hung mãnh àm iđ phía tưrớc đnỉh, tahnh mâ tràn ngập cựl pá bcáh: “ôhKng nmệi?”
“A!! Niệm ……ô aT n…mệi…”
Thân ểht treo knôhg, kôhng pặg được thật ỗhc mảc giác tấr óhk cịhu, Đờưng Đờưng tắrng nõn kuhôn tặm gnử hnồg, sảng mảnh kảhnh thân ểht uềđ đang run, nắh nuốt nước mếing mắng uẩc man nâhn, tahnh nuhận tếing ión phát kẩhn: ……“ Ngô, nàgi, có…… óC iộb luân tnờưhg, !!a ệB ạh đừng !—— Pnóhg, ảht thần đ…i…”
“Lão ưs yâđ àl ión ihc vyậ?”
tấM nồh động khẩn cặl nắh cụd vnọg, ôv ốs mềm thịt cọb iạđ đểiu, tham mal iạl ơc khát liếm láp, Phàn ửT nấT sảng ôh pấh uềđ tnọrg, pób tihếu niên vòng ,oe iạl hung iạl nàt nhẫn àm nahnh cóhng oảđ lnộg, èđ pé ar ôv ốs chất nầhy, nắh khàn khàn tếing ión mang theo ởht dốc, từng uâc từng ữhc uềđ àl cụd vnọg.
uV“ nơS yâm aưm àl tậv ,ìg trẫm nòc kôhng óc lãnh giáo iác minh bhcạ…… oaS liền phải ảht niơưg?”
“!Ô!”
Đờưng Đờưng tặm yàm nẩ tnìh, gơưing mệing iác mệing ỏhn ởht dốc, tộm tém uás yấm nắh gốing iác púb êb iảv rách tán ịb man nhân phấn khởi cồung làm, kohái mảc tích yũl nôc thịt nạgnh chảy tủhy, mâd loạn tấb kham àm auq iạl mén đnộg.
“nếiB…… Biến táhi, điên ô ẻk đêin, cờưng !!a Phạm iột cỡưng gian ……ô Bnụg, bụng oảh taon, oảh t…nao…” nắH tớr nước mắt, tặm nogài yủ kuhất khóc sễyun, tộm ộb tấb chấp tất ảc ộb dnág, ỳk thật tàrng oạđ ơc khát èđ pé nôc tịht, điện uưl kịch liệt kohái cảm, sảng tiểu ồh yl tộm iác nur run.
Thật tohải mái, ……ô
Phàn ửT nấT ẽhk cười tộm tnếig, thao càng thêm dùng sức, nắh iôđ yat pób Đờưng Đờưng ,oe međ nắh ơig nêl ở nấ iồh dơưng vật, uàm ỏđ mít oac nớl iạđ điểu ở tậm oàđ mông chui iớt chui lui, yuq uầđ nahnh cóhng av chạm oat tâm, aựt ồh muốn međ aik khối oảđ lạn, “hPụt pụht” èđ pé ar chất nầhy!
A“ !—— Knôhg! ……Ô Muốn bắn, mốun, muốn b!nắ!” Đờưng Đờưng khóc ởht gấp, nôc thịt bạch bạch mén động tộđ nihên phun ar tộm oạđ tinh dcịh, Phàn ửT nấT ôh pấh càng ngày càng thô, pób nắh oe nahnh cóhng thọc oàv túr ,ar tihếu niên thân ểht nhắm tẳhng tưrớc đnỉh, tinh dịch tứđ qãung phun .ar
Phàn ửT nấT ịb nắh nắc thực snảg, ởht pấg pág tộm tnếig, kiên định thao khai oac trào oc túr tàrng đạo, công uẩc oe cờưng uữh cựl đóng cọc.
“Tê, oảh knẩh…… oãL ưs yu nihgêm quan oàb ,ạh iạl àl ưhn yậv tộm ộb lang tahng dáng nờưgi, kôhng nưgời ẽs biết thừa tớưng iạđ nhân aik ỗhc tủhy, áhc!! Nihều thấm tớư long ,ỷ ỉhc óc tmẫr!”
“Lão sư…… Nưgơi àl aủc tmẫr.”
Pòhng ihg mâ ahp êl biến tàhnh nơđ hnớưg, iul iớt nhân viên công cát iđ nagng qua, iạl kôhng ia hoài nhgi, iởb ìv buổi sáng Phàn ửT nấT ión qua, môh yan muốn iđ cụl tộm đoạn H ,mâ ohc nên nghe được tộm chút ỳk quái tahnh mâ cũng uềđ oàv tưrớc àl chủ, nòc mảc thán nât nhân xứng kôhng tồi.
Nưhng nọb nắh kôhng bếit, iác yàn xứng nưhng kôhng ỉhc àl phối mâ xnứg, nẫv là…… Giao phối xnứg.
Thân ểht chụp đánh bạch bạch tnahh, nỗh pợh man nhân ôht sễyun, tihếu niên pá cựl cứn ởn thét chói tai, mâd thủy chảy xuôi trên nàs nhà, torng kôhng íhk tanh tưởi nỗh loạn ngọt hnơưg, àl trên ếht giới yàn nhất liệt xuân dợưc.
uàM máx uâ phục iút quần cọb uữh cựl chân dài, ad neđ giày yâl dính chất nầhy, phía tưrớc tắrng nõn chân ,ũr iũm chân ỗn cựl tởưng đụng oàv tặm đất, nưhng ủhc nhân ihc gian mék áuq nuềih…… ỉhC óc ểht điểm ở giày ad tnợưhg, tắrng nõn rùng mình iũm câhn, dừng ở tàhnh thục man nhân ad neđ gàiy, nẫt hiện cắs tnìh.
Phun tơưrng cụd vọng ịb ỏđ tươi mềm thịt liếm mút, gốing ưhn ôv ốs điều iác lưỡi liếm áuq tộm cất cất cán, công uẩc oe cús cựl ôht oạb cạt đánh nur yẩr oat tâm, tàrng oạđ uềđ điên iồr dờưng ưhn oc rút, hyuệt khẩu nogại pihên tích nước nhi.
Tihếu niên ưhn yậv nùl tộm con, ịb Phàn ửT nấT mô làm, iũm chân uềđ kôhng pặg được tặm đất, tuổi ẻrt khẩn írt thân ểht loạn run, man hyuệt tớư tá mấ pá túh nắh xơưng cùng êt dại, Phàn ửT nấT ôht syuễn nahnh nơh cốt ộđ cồung trừu mãnh đnỉh, đỉnh tihếu niên bụng ỏhn ôhn nêl nạgnh kốhi, uấ úht than kóhc.
A“ ——!! Bnụg, ô ô ô oảh taon, nâ ,ah knôhg, kôhng đợưc! ……Ô Muốn cếht, !a Muốn chết —!—!”
Tihếu niên iơr ệl yầđ mặt, ũr xốung iđ iũm chân cuộn tòrn, sơưng ùm mênh mông mầt tắm nhìn nếđ aửc kníh, nêb nogài aik iđ iớt iđ iul nờưgi, màl nắh nháy tắm cús oàv tàrng đạo, pẹk nếđ man nhân uêk nêl tộm tnếig.
Phàn ửT nấT ởht pấg gáp, theo nắh hná tắm mex auq ,iđ thấy được nêb aik nơđ hớưng aửc ,ổs bỗng nihên cười ẹhn iàv tnếig, mắn torng yat rùng mình vòng ,oe dơưng tậv đỉnh tihếu niên auq ,iđ nắh càng iđ aửc kính aik ,iđ ịb am nếđ nur yẩr nhục bích liền pẹk nếđ nắh liền càng cặht.
Cuối cùng nọb ọh nừgng ở nơđ hớưng phía tưrớc aửc ổs mặt, oac nớl man nhân iôđ yat ơig ảc nưgời ôv cựl ỏhn xinh tihếu nêin, ơs im tắrng ạh tinh tárng hùng oe trừu đnộg, tộm yâc ữd nợt dơưng tậv mang theo mâd thủy túr ,ar cuối cùng hung hăng màl tiến phấn bạch mông tnurg, “ụhPt” mắc ar nước sốt.
A“ —!—!”
Đờưng Đờưng kôhng chịu iổn kohái mảc khóc kêu, nêb nogài iđ nagng auq man nhân bước chân iơh đốn, éhg oàv nơđ hớưng aửc kính màl ưhn ở hớưng nêb torng xem, nắh thấy yậv cảnh tợưng chợt nắc môi, kiệt cựl ngăn chặn ếk tiếp tahnh .mâ
“…ưH…”
Phàn ửT nấT yáđ tắm điên cnồug, nắb ý ừt xơưng cùng dũng mãnh oàv khắp nờưgi, nắh gốing tộm uầđ động cụd ãd úht cồung điên phần hnôg, chụp đánh thịt mông ũig ar tinh ết thịt lnãg, ếđ vơưng iơh ởht kôhng xnog: “uCng nhân uềđ canh ữig ở nogài đệin, ách, oãl ưs ờhc ạh nầc phải ẹhn gọing ctúh.”
Đờưng Đờưng uam ịb nắh thao ãđ cếht, nur nur yẩr yẩr iạl nắb ar tinh dcịh, toàn cihếu oàv ahp êl tnợưhg, nôc thịt aửn mềm kôhng nạgnh ỏhn nớưc, iũm chân kôhng chấp nhất chạm oàv ,àm àm àl chịu kôhng iổn àm cuộn tòrn.
aửC kính tnợưhg, ơm ồh nấ ar tihếu niên gnử hồng mặt, xinh pẹđ iôđ tắm êm ,yl màh chứa uông xuân thủy dờưng ưhn nhìn ềv phía nogài aửc ,ổs thật ỏhn khóc mâ tràn yầđ tốhng ổhk cùng iuv tcíhh, tộm ộb ịb thao cáohng váng uưl ữrt nước mnếig.
Phàn ửT nấT ảuq thực iá chết ộb dáng này!
nắH iôđ yat mắn tinh ết vòng ,oe ơig tihếu niên óhc điên gốing nhau nahnh cóhng điên động oe hnôg, Đờưng Đờưng đĩnh kiều àm mông ịb xơưng hông chụp hồng chụp snưg, nur ar đáng tơưhng ềh ềh àm thịt lnãg, muốn mạng nưgời kohái mảc cồhng chất uas mầ mầ bùng .ổn
Torng lòng ngực tihếu niên tiết chết iđ sống lại, Phàn ửT nấT tốr cuộc thấp sễyun: “cÁh, bnắ!! tóR nãm oãl ưs đờưng đ…!!i…” Thịt oeh ụrt mạch pậđ kinh hnàog, tắg oag hớưng kaohng bụng ỗhc uâs torng đnỉh, cốhng chín cụr nur yẩr tàhnh rộut, tìhnh tịhch phun ar tiến từng oạđ cặđ stệ!!
“!ôH!”
Tinh dịch mãnh liệt phun ar tiến oac trào cúc hệyut, tộm chút tộm chút căng nớl bnụg, Đờưng Đờưng iụx ơl ở man nhân torng lòng nựgc, thất thần àm áh mệing ởht dốc, aựt ồh muốn thét chói iat khóc thút tíht, phát tiết loại yàn chắc bụng cảm, nưhng cuối cùng nước tắm chảy xnốug, iạl ỉhc tràn ar sinh rách tán mâ điệu nhi.
Đáng tnơưhg, iạl uâc nâhn.
maN nhân ơs im tắrng iơh lạon, uàm máx uâ phục quần ịb tàrng dịch pấc lộng tớư yấm khối uấd vết, àm nắh mô oàv torng ngực tihếu niên trần ưhn nnộhg, oánh bạch thân ểht tinh ết àm đánh run, bụng pồhng ar gốing iác mâd đãng tiểu dựng phu, ôv cựl bôung xốung iũm chân nur rẩy, iạl tưrớc uas kôhng pặg được nàs nhà.
Phát sóng trực tiếp năV íL tahnh uư ủhc áb
