Chương 238: ngươi…… Là bộ dáng gì ( cốt truyện )

Chương 238 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.5392【giá cả: 1.5392】

Liễu êhK ổn súng thời điểm gốing ưhn àl mô art nất Đờưng Đờưng ý tnởưg, cũng kôhng nhắm cuhẩn írt mạng aịđ pnơưhg, àm àl nhắm ngay uầđ iốg khấu ạh òc snúg.

nắH xuất hiện cũng nâng nêl tơưhng aik tộm kắhc, Liễu Pùhng Bạch ơc ồh kôhng phản ứng, torng có tốrng rỗng động lên, iàv iác međ Đờưng Đờưng nhét oàv nêb torng ,ex ỉhc àl nắh iạl kôhng óc ểht tárnh tohát ,iđ cẳng chân nạgnh sinh sinh nă yàn tnơưhg, uám tươi nháy tắm ừt hyuết động hớưng ar dnũg, iàv giây thấm tớư uàm máx uâ phục qầun.

“…nÂ…” Liễu Pùhng Bạch đóng aửc ,ex uađ nớđ màl nắh chân nốu lượn tộm iác chớp mắt, tiện àđ tộm nầl aữn đứng tnẳhg, nắh quay uầđ iạl mạđ cạm àm nhìn ềv phía Liễu Khê, torng tắm hàng măn nô aòh biến mất, tràn yầđ lạnh lẽo.

Liễu êhK mang ũm lưỡi tari, ơig tơưhng đứng ở cách óđ kôhng ,ax torng tắm kohái ý ở phát hiện cíhnh mình đánh túrng kôhng phải Đờưng Đnờưg, àm àl bạch nyugệt qaung ab ab khi, biến tàhnh hảong lạon: aB“ niơưg,” nắh nghĩ iớt iđ mex Liễu Pùhng Bcạh, nưhng nal sinh aửs sang iạl ớhn iớt nắh cùng Đờưng Đnờưg, ốđ ỵk ỉhc tộm táohng yản nêl tới.

……“ aB nưgơi ión ohc ,at nưgơi óc phải yah kôhng cùng Đờưng Đờưng ở nêb nuah!” Liễu êhK chật tậv iạl oát bạo, iôđ tắm ehc ník hồng ơt máu, gốing tộm iác ẻk đêin.

“Dựa oàv iác ?ìg aB ,ab nưgơi ìv iác ìg liền kôhng ểht tíhch tíhch ta,” nắh ơig tơưhng yat ở run, cồung loạn rống :ot aT“ tốr cuộc iơn oàn os ar mék Đờưng Đgnờư!! nắH cíhnh àl iác úx nưgời ,ùm ,at at iớm àl trên iờđ yàn uêy nhất nưgời aủc niơưg!”

Nghe được ihn ửt chân tình tôhng báo, Liễu Pùhng Bạch cũng kôhng ộl ar tấb luận iác ìg biểu tnìh, ỉhc àl nghe nắh ở nhục ạm Đờưng Đờưng khi, theo nảb năng nhíu nhíu mày, nêihgng uầđ nhìn ềv phía aửc ex nhắm chặt siêu .ex

yàN cihếc ex trải auq iảc tnarg, cách mâ hiệu ảuq thực hảo, ở aửc ổs ex cùng nôm quan nihgêm dưới tình hnốug, nêb torng nưgời nghe kôhng được nêb nogài động tnĩh.

Liễu Pùhng Bạch nêy tâm.

nắH cũng kôhng muốn ohc nắh tiểu bằng hữu, iớt iốđ tặm loại này, ẽs màl hnả hởưng mât tình kôhng xong .ựs

“…A…” Liễu Pùhng Bạch cười tộm tnếig, mầt tắm ết kôhng ểht iơh àm oảđ auq Liễu êhK torng yat loại ỏhn súng lục, ựd đánh áig yàn tơưhng nihều nhất óc ểht póhng yấm iác viên đạn, ữgn íhk nô aòh iạl kôhng uưl tình chút nào: “ưgNơi iơn óđ uềđ os tấb áuq hắn, àm nắh tếh thảy uềđ màl at êm miộu.”

aT iá nắh tếh tảhy.

Cíhnh àl kôhng óc tộm chút tíhch nơưgi.

nắH nữhng iờl yàn hoàn toàn chọc giận Liễu Khê, Liễu êhK ngực kịch liệt phập pnồhg, cồung loạn thét chói tai, phát tiết hớưng Liễu Pùhng Bạch nêb chân ãn tộm phát snúg.

Viên nạđ “ưHu” àm đánh oàv tặm đất, iụb tấđ yẩv ,ar dừng ở tràn yầđ uám tươi giày ad giày mặt, cùng uám tươi dính nhớp nưgng ở nêb nahu.

nắH međ họng súng cyuhển auq Liễu Pùhng Bạch nựgc, iổn điên ngọt nàgo: aB“ ,ab at iạl ohc nưgơi tộm nầl ơc hội, nưgơi međ Đờưng Đờưng uêk ar tới, nưgơi međ nắh uêk ar iớt at liền bôung aht niơưg.”

Gốing ưhn cá am ụd ỗd nói: “Các nưgơi iah iác môh yan ỉhc óc ểht sống tộm ciá…… yàN vùng haong uv ãd nạogi, nắh iạl ỉhc àl iác ôc nhi, cúhng at giết hắn, áuq cíhnh mình nhật ửt kôhng oảh sao? ,A ab ba.”

Liễu Pùhng Bạch đứng ở aửc ex tớưrc, uàm máx uâ phục quần ãđ ịb hyuết thẩm tấhu, theo gnố quần ít thcá…… Dừng ở ổht aịđ tợưhng biến mất, nắh pảhng phất kôhng mảc giác được uađ gốing nahu, tưrớc uas kôhng iờr iđ kia, nắh iàv giây uas nô aòh iợg nêl cờưi, màl Liễu êhK torng lòng iuv ,ẻv iạl thấy man nhân chậm iãr ởm mnệig.

“nôhKg, kôhng ttố.”

Liễu êhK kôhng nháo tâm, hoặc àl ión nắh ãđ hoàn toàn điên rồi, mảc thấy kyuhên oảb Liễu Pùhng Bạch kôhng óc tếk quả, ộl ar tộm iác quái ịd cờưi: “oảH…… Nưgơi kôhng mốun, cúhng at yâđ liền cùng chết đi!”

nắH õr ràng cíhnh mình ỉhc óc yàn tộm iác ơc hội, ngay ừt uầđ liền mô đồng yuq uv nật mât ,ýl kôhng ểht oék Đờưng Đờưng cùng cếht, yậv cùng nắh uêy nhất ab ,ab cùng nhau cộng óhp hàong tyuền cũng hảo.

Cũng hoả!!

Liễu êhK ngón yat páđ tợưhng òc snúg, Liễu Pùhng Bạch nhìn auq mạđ mạc, ỳk thật ảc nưgời ơc pắb căng cặht, iỗm tộm yâc thần kinh uềđ ở úhc ý Liễu êhK động tác, cuhẩn ịb ở nắh ổn súng ihk đánh cuộc tộm pehn.

“Ba, iồb at cùng chết đi.”

óiG thổi tớr Liễu êhK ,ũm nắh nãm nhãn hồng ơt máu, nắh họng súng nhắm ngay Liễu Pùhng Bạch nựgc, ghen ghét iạl kohái ý kuhôn tặm nặv vẹo, ộl ar tộm iác ẻk điên cờưi, ngón yat páđ tợưhng òc súng cuhẩn ịb nấ xnốug, Liễu Pùhng Bạch cảnh giác nhắc iớt iốt cao.

nắH liền thừa yàn tộm viên đạn.

Torng iụb ỏc tộm oạđ cắh hnả tés đánh ihc ếht tohán kởhi, tộđ nihên nhào hớưng Liễu êhK tay, tộm ngụm nắc nắh yat cùng tnơưhg, Liễu êhK ”A“ àm al nêl tộm tnếig, cuối cùng tộm ảuq bang àm cướp ,òc theo tọrng lợưng pé xốung đánh oàv trên tặm tấđ —— Liễu Pùhng Bạch na tàon.

“nôUg! Ô ——!”

Tếing óhc sủa, ãd úht eđ aọd noc iồm mầg nhẹ, ừt cắh hnả torng ổc họng íhk ếht thực hung hớưng ar dật, Liễu êhK yat cùng tơưhng ịb cắs nhọn ahn cắn, nắh cốung quít gain, nhìn nếđ cắh hnả tộm iôđ úht mắt, cứt khắc ãgn ngồi trên tặm tấđ thét chói tai: A“ a a !a Tárnh ,ar lăn! Đừng nắc t!a!”

Liễu Pùhng Bạch căng chặt thần kinh bôung tộm nửa, aik cắh ảnh, ưhn là…… tộM noc uàm neđ Ldarbaor ở ốc ý ùh aọd Liễu Khê, nắc cũng kôhng dùng sức, Liễu êhK quan tás tộm chút liền óc ểht nhận thấy đợưc, nưhng nắh ãđ aọd cáohng vnág, ỉhc biết thét chói tai.

“Đại Hcắ!! iạĐ cắH nưgơi ãđ chạy iđ đuâ.”

Huấn oạđ viên nôn nóng uêk ,ot ừt iơn kôhng ax tyurền đến, nyugên nảb nòc tarng hung ùh aọd nưgời uàm neđ Ldarbaor kiện ỹm thân hình dừng lại, bôung ar ồh Liễu êhK tộm ngụm thủy mnệig, ngậm súng gnố pẹk iác đuôi yấm iác chạy ưhn đêin, tárnh ở Liễu Pùhng Bạch phía sau, tụr uầđ tụr đuôi tộm .òb

Liễu Pùhng Bcạh: “……” ịhN aig uưl hyuết áuq nềihu, iôm cắs tắrng bcệh, liếc liếc tắm tộm iác ỗm ỉhc iạđ uẩc ửt ộl ar iớt nơh phân aửn uàm neđ thân thể, khắc uâs mảc thấy yâđ àl ở toàn pơưhng diện ýl gảii, tịb iat trộm côuhng yàn nốb chữ.

Huấn oạđ viên iộv vàng iớt rồi, aừv thấy Liễu êhK ãgn trên tặm đất, Liễu Pùhng Bạch cẳng chân uám tươi mầđ đìa, àm chân uas nòc ộl ar iác cắh iác đôui, dưới chân mềm nhũn tihếu chút aữn kôhng ngất uỉx ,iđ pắl bắp: “iTên snih, ngài kôhng óc việc ìg ?iđ iA u yâđ àl màl oas vyậ!”

nắH vươn yat muốn ỡđ Liễu Pùhng Bcạh, nưhng nhìn aik tộm chân hếyut! ehN răng trợn tắm àm dừng lại, nur nur xốung yat ừt torng iút yấl ar id đnộg, cuhẩn ịb đánh 120, nộl xộn: “iạĐ…… iạĐ iạđ iạđ cắh ừrt ỏb óc ểht nă cúht, ẽs chơi uấx đểim, kôhng nghe iờl đểim, đuề…… uềĐ ac oac nưhng hiểu cệyuhn, ưhn ếht oàn ẽs nắc nưgời đâu! Kôhng nên, tí nhất kôhng nnê.”

Liễu êhK chật tậv ãgn trên tặm đất, xơưng cùng tơưhng ếht kôhng oảh tàon, iạl tộm nầl pặg av cạhm, uađ nắh íhk uềđ syuễn kôhng đều, nur nầb tậb àm cuộn tròn thân thể, nghe được huấn oạđ viên ión sau, torng có gno àm tộm tnếig, tếing ión khàn khàn néb nọhn: “ưgNơi đánh rmắ!! óN õr ràng nắc t!a!”

Huấn oạđ viên aừv nhge, oảh nưgơi iác yàm mậr tắm ,ot nahnh ưhn yậv liền đánh at mặt, ưhn ếht oàn nòc óc ểht iv ỷk nắc nưgời đâu! aừV muốn yầđ iõc lòng nix iỗl nix lỗi, liền nghe thấy nêb cạnh ịb tơưhng càng tọrng ịv tiên sinh yàn ẹhn nàhng bâng quơ: “Đại cắH kôhng nắc nờưgi, pihền toái giúp at oáb nugy, nưgời yàn khai đoạt pật kích ta.”

Ngọa toà??

Huấn oạđ viên trợn tròn mắt.

Cảnh tás cùng ùhP Tirết uậM iớt thực mau, ùhp oảb tiêu nầg nấht, hung thần cá tás tọv iớt Liễu êhK tưrớc mặt, tộm qyuền cạt hớưng nắh ạd yàd ,ộb néb nhọn uađ nớđ ở torng ơc ểht kếuhch tán, Liễu êhK cắs tặm bỗng nihên iát nợht, mầr tộm tếing phun ar yầđ đất, ơd nẩb turng gian nỗh loạn uám lnãog.

yấM iác cảnh tás nảc cũng chưa ngăn lại, tắm thấy tộm qyuền iđ xnốug, Liễu êhK trực tiếp kôhng óc aửn ngày mnệh, iah tặm nhìn nhau cảnh oác tộm pehn, cuhẩn ịb međ nắh oék ,iđ liền nghe thấy Liễu Pùhng Bạch ởm mệing ión cệyuhn.

ừT“ từ.”

Liễu êhK ũr đầu, nat ãr hná tắm iởb ìv yàn iah chữ, chậm iãr ụt pật tiêu .ực

nắH yầđ iõc lòng mong iợđ ốc cứs nẩgng đầu, nhìn phía Liễu Pùhng Bcạh, thấy nắh ohc ùd chân ịb tơưhng ổđ máu, ưhn ũc kôhng hiện chật tậv ưt táhi, aik năv ãhn tàhnh thục íhk cấht, càng àl màl nắh torng tắm tràn ar cồung nệiht.

Liễu Pùhng Bạch nhàn nhạt quét nắh liếc tắm tộm cái, liền nhìn ềv phía ùhP Tirết Mậu, nói: “ưrTớc međ nắh aưđ nếđ tờưrng học, ờhc cảnh tás iđ tờưrng cọh tắb nờưgi, ớhn õr međ nắh iạh Đờưng Đờưng ,ựs mượn ơc iộh nảt iđ ar niàog.”

ùhP Tirết uậM cung kníh: “iMnh bhcạ.”

Liễu êhK uađ tẳhng kôhng đứng yậd thân thể, iah iác cánh yat ịb cảnh tás kéo, nghe ión Liễu Pùhng Bạch dùng nô aòh tahnh mâ ión ar ưhn yậv tộm câu, táohng chốc ởm ot iah tắm nìhn, áh mệing ởht dốc, phát kôhng ar tahnh mâ ỉn non tộm uâc iác ,ìg đáng tiếc ab ab iạl xoay nưgời iờr ,iđ nắh hớưng ex nêb aik ,iđ iđ hgnớư…… Cíhnh mình mìt ếht thân oãl cnôg.

nắH torng tắm tràn yầđ iốh hận, nưhng môh yan iốh nậh cũng ãđ cậhm, ờhc iợđ nắh cíhnh àl đáng sợ…… oaL ngục iat ưnơg.

ờhC nếđ cúl óđ cảnh tás iđ tờưrng cọh trảo Liễu Khê, iạl ẽs kihến ohc oab nớl sóng ot óig lớn, Đờưng Đờưng nòc cũng kôhng bếit, nắh nghe kôhng thấy nêb nogài động tnĩh, tộm nưgời êm mnag, ở phía uas ngồi aửn ngày kôhng thấy Liễu Pùhng Bạch iđ lên, torng lòng nầd nầd dâng nêl tộm trận ựd mảc tấb hảo.

Nưgời ùm tahnh niên giật giật thân thể, ờs sạong yus nghĩ muốn xốung ,ex nưhng aửc ex ãđ mớs màl Liễu Pùhng Bạch dùng chìa khóa pấc khóa lại.

nắH kôhng ểht iđ xnốug, chụp ahp êl cũng kôhng ia tới, đành phải na tĩnh ờhc điợ…… ờhC đợi, kôhng biết auq oab lâu, aửc ex tốr cuộc “ăRng rắc” tộm tếing giải kóha, nắh nêb cạnh iớt trận ởm aửc dòng khí, nghe thấy được quen tuhộc hơưng ,ịv nghe được nô uhn tahnh .mâ

“Xin lỗi, màl at tiểu bằng uữh iợđ luâ.”

Tahnh niên nghe tếing nêihgng đầu, ùm tắm nhìn ềv phía kôhng íhk uưl động pơưhng hnớưg, chần ờhc hỏi: “Vừa iồr àl ai?” aừV tứd lời, nắh iđ phía tưrớc tộm chút tấr ỏhn động động iác mũi, gốing ưhn phân biệt Liễu Pùhng Bạch íhk ,ịv tiện àđ nẩgng uầđ nhíu mày: aT“ ưhn ếht noà…… Nghe thấy được iùm uám tiơư?”

“Ân? ừT uâđ ar iùm uám tiơư.”

Liễu Pùhng Bạch ốc ý màl ùhP Tirết uậM mang quần ,oá ịb tơưhng ịv trí, cũng ãđ ửx ýl tốt, tấm uám áuq nihều kihến ohc nắh iôm cắs tắrng bcệh, tahnh mâ ưhn ũc àl .nổ

nắH iôl oék Đờưng Đờưng tay, mang theo nắh tộm cất cất vuốt ev áuq hoàn oảh kôhng nổt oah ìg thân thể, ữgn íhk nhất uhn aòh tấb quá, trấn na nắh tiểu bằng hữu: “ôhKng óc việc ,ìg aừv iớm Liễu êhK iạl đây, cùng at ión đánh tính yl hôn, ar nogại quốc theo đuổi nât nhân shni.”

Phần 682

nắH kôhng khẩn kôhng ,ừt iờl ión iốd áh mồm liền tới: “Vừa vặn, at cũng kôhng tính toán màl nưgơi tero, Liễu êhK oãl công xưng ôh uâl lắm, liền màl ùhP Tirết uậM iđ tưrớc màl tốt các nưgơi iah iác yl nôh ủht tục, ohc nắh mang ,iđ ohc nên ởrt ềv chậm tộm ctúh.”

Đờưng Đờưng lòng nàb yat ,ạh àl Liễu Pùhng Bạch mấ pá nựgc, cíhnh theo ôh pấh hớưng nắh tyurền iạl mấ ,pá nắh theo nảb năng ờs ,ờs kôhng phát hiện mệing tếv tgnơưh…… aựT ồh nêy tâm, ảrt lời: “Ân, ởrt ềv đi.”

……

nêB aik huấn oạđ viên đang ở mắng iạĐ Hắc, pób oe áb áb ión tộm iạđ tnôhg, iạĐ cắH cụg xốung ỗl tai, ỳuq pạr trên tặm tấđ mầr ìr yẫv đôui, neđ náhnh iôđ tắm iạl nưhng aik loạn nắgm.

Tẳhng nếđ năc ức quản ýl vêin, tộm iác giỏi gaing khôn khéo ữn nhân loát cánh tay, mẫd nêl giày ểht thao yấm iác bước ,ax téh nớl tộm tnếig: “Đại Hcắ!”

uàM neđ Ldarbaor “ưHu” àm nẩgng đầu, côuhng cảnh oáb iạđ chấn ihc lăng ỗl tai, aoh pịhch àm ừt trên tặm tấđ đứng dậy, nốb chân tộm iạm nhảy nẻl nếđ siêu ex tớưrc, tộm iác nhảy lên, lông cót ọc auq Đờưng Đờưng chóp mũi, “nằĐg” àm nhảy oàv rộng ởm siêu ,ex hớưng ếhg aựd tợưhng tộm .òb

“………”

Tahnh niên ẻv tặm ờm mịt, nắh ỉhc mảc thấy tộm trận óig thổi qua, torng ex liền nihều aH“ ”ah ởht dcố…… tộM noc iạđ uẩc ?ửt

Liễu Pùhng Bạch cũng àl sửng sốt, uàm neđ Ldarbaor éhg oàv nắh uàm neđ ad thật ếhg aựd tnợưhg, uến kôhng el lỡưi, ơc ồh uềđ phải cùng iốb cảnh aòh pợh nhất thể.

Phía uas iạl àl tộm trận gió, khôn khéo giỏi gaing ữn nhân íhk oàr tạr iđ vào, iốđ Liễu Pùhng Bạch nix iỗl tậg tậg đầu, uas óđ nhìn ềv phía nêb torng ex ảig chết iạĐ Hắc, lông yàm thực hung aừv níhu, ờhc nhìn nếđ êm mang tahnh niên khi, điều cỉhnh tốt ữgn íhk nói: “ợưgNng nnùgg, iạĐ cắH tính tình nịhgch nợgm, ohc các nưgơi thêm pihền tiáo.”

Đờưng Đờưng nhìn kôhng tấhy, cũng àl iớm phản gnứ iạl đây, àl óhc nẫd đờưng năc ức óhc nẫd đnờưg, ìv én tárnh ữn nhân êhp bnìh, chạy nếđ trên ex iớt tárnh iat nạn, nòc tấr tôhng mhni……

nắH iợg nêl cờưi: “ôhKng óc việc gì.”

iạĐ cắH cụg xốung ỗl tai, éhg oàv ad thật mện ghế, iác đuôi cũng kôhng dêiu, ốc ý màl ar tộm ộb đáng tơưhng dnạg, phát ar mầr ìr tiểu động tĩnh ihn chơi xấu, thậm íhc nòc dùng iạđ trảo trảo iđ uâc Đờưng Đờưng tay, dùng tớư tá iác iũm đỉnh hắn, aựt ồh muốn ịb ờs ờs đầu.

Đờưng Đờưng ịb ón mầr ìr kôhng nhịn xnốug, tiểu mât duỗi yat dừng ở iạđ uẩc trên đầu, ửht aur tộm pehn, lông ùx ùx cúx cảm, nòc thực bóng lnáog.

“nÂ?”

ữN nhân cũng kôhng nghĩ tới, iạĐ cắH cùng tưrớc tắm tahnh niên ưhn yậv pợh ,ý đang od ựd yus nghĩ iỏh thân pậhn, tuổi ẻrt huấn oạđ viên tốr cuộc oảh đến, ỡđ uầđ iốg ởht hồng cộh aửn nàgy, aừv nhấc uầđ thấy Liễu Pùhng Bcạh, ảc nưgời uềđ kôhng tốt: “Oa, Liễu tiên sinh nưgơi trên iùđ viên nạđ iớm aừv yấl ar ,iđ ưhn ếht oàn óc ểht đứng đâu? Kgnôh…… Kôhng uađ soa?”

Liễu Pùhng Bcạh: “……”

Đờưng Đờưng loát uầđ óhc động cát tộm đốn, kinh ngạc nẩgng đầu, tộm iôđ kôhng óc tiêu ực tắm nhìn ềv phía óc Liễu Pùhng Bạch hơưng ịv pơưhng hnớưg, iạl iởb ìv tấr ỏhn lệch lạc, kihến ohc nắh hná tắm dừng ở tộm khối tấđ tnốrg.

……“ iáC ìg viên đnạ?”

nÔ nuhận tahnh niên iah tắm ,ùm kôhng khỏi ộl ar tộm ait liền cíhnh nắh cũng chưa nhận thấy được nôn nnóg, mím iôm nói: “iLễu Pùhng B,hcạ…… aT nhìn kôhng tyấh.” Nưgơi đừng giấu .at

Tuổi ẻrt huấn oạđ viên cúl yàn iớm phát hệin, cíhnh mình aừv iớm ión cyuhện tấb áuq uầđ ,có cứt khắc oả oãn oc tụr iạl .ổc

Liễu Pùhng Bạch ởht dài, nắh cũng kôhng nghĩ tới, nòc chưa iớt tộm ờig ãđ ịb phát hệin.

tấB động tahnh cắs hớưng nêb cạnh id tộm bớưc, màl tahnh niên iôđ tắm tưrớc uas óc ểht thấy hắn, pấc huấn oạđ viên cùng ữn nhân ệđ iác hná mắt.

iaH nưgời minh bạch nắh ý ,ứt iđ ax tộm tí međ kôhng gian ểđ iạl ohc nọb ,ọh Liễu Pùhng Bạch uht iồh mầt mắt, tộm nầl aữn ổt chức tộm chút ngôn ngữ, ión õr ràng cyuhện aừv rồi.

iạĐ cắH ehp phẩy iác đôui, cíhnh mình đỉnh uầđ Đờưng Đờưng tay, vươn uầđ lưỡi ởht ìhp phò. Đờưng Đờưng na tĩnh ngồi ở nêb torng ex nhge.

nắH cũng kôhng nốgc, iồh tởưng Liễu êhK kôhng tíhch hợp, ở tếk pợh Liễu Pùhng Bạch nói, tấb áuq tộm tál liền hiểu ,õr cũng nyugên nhân cíhnh àl ìv toàn ộb minh bcạh, nắh iớm ộl ar iàv phần quái ịd tới.

Liễu Pùhng Bạch mex nắh biệt uữn ộb dnág, cũng nhịn kôhng được muốn cờưi, thon iàd yat nâng nêl nắh mặt, iác trán ẹhn cốhng nắh iác tárn.

maN nhân nhắm tắm iạl ởht dài, mâ cắs nô uhn turng mang theo tộm ait ý cờưi: “úhCng at dyuên pậhn, àl ohc ùd ỏb ỡl nihều năm, cũng ẽs óc nờưgi, međ nưgơi aưđ nếđ nêb cạnh ta.”

Đờưng Đờưng tởưng iồh hắn, ưhn yậv nogan ,ốc nên àl nihgệt dêyun. tấB qáu……

óC ểht àl cuhng qaunh pohng thực tohải mái, nọb ọh ihc gian kôhng íhk áuq hảo, iạl hoặc àl man nhân áuq cứm nô nhu, nắh tộđ nnêih…… Liền lười nếđ ión cệyuhn.

Cuối cgnù……

ữN nhân cùng huấn oạđ viên ởrt ,ềv tởưng međ iạĐ cắH mang ,ềv nưhng iạĐ cắH chết sống kôhng muốn iđ xnốug, yal ad thật ếhg dựa, đáng tơưhng ềh ềh mầr ,ìr Đờưng Đờưng nghe cũng óc chút lyuến tiếc ,ón nưhng huấn lyuện năc ức yuq ủc nẫv àl yuq ,ủc nắh cớư oảh iđ màl định hớưng huấn lệyun, ờhc tạđ iớt nhận nuôi tiêu cẩuhn, liền iớt năc ức nhận nuôi iạĐ Hắc.

nA iủ iồh lâu, iạĐ cắH iớm cụg xốung ỗl tai, ũr iác đuôi uưl lyuến iỗm bước iđ xốung ,ex Đờưng Đờưng nhìn kôhng thấy tình cảnh này, Liễu Pùhng Bạch liền iôl oék nắh tay, ở nêb iat nắh thấp gọing miêu .ảt

mềM ẹhn óig ẹhn thổi nưgời thực tohải mái, ál yâc nàs tạs rung đnộg, torng kôhng íhk óc tộm ổc thực mạđ àrt hnơưg, nỗh pợh tộm chút iùm uám tơưi, iơh lạnh tay, ịb man nhân mấ pá tộm chút ehc .mấ

nắH nghe thấy nô aòh mỉm cười miêu ,ảt nỗh pợh kyuhển loại mầr ,ìr ữn nhân cùng huấn oạđ viên iảl nảhi, iốđ ón nậh tắs kôhng tàhnh thép tahnh ,mâ yàn tếh thảy tếh tảhy, ở torng uầđ nầd nầd aóh tàhnh tốt pẹđ hình ảnh.

tắM manh tahnh niên ũr mắt, nghe nêb iat ôv cùng oán nihệt các loại tahnh ,mâ khóe iôm iơh iợg nêl iác ộđ cnug.

nắH ếht giới àl cắh ,má iạl kôhng phải àl ôc độc.

…………

Liễu Pùhng Bạch nghỉ péhp, nắh chân ịb tnơưhg, hành động kôhng tệin, mạt thời ngồi trên ếhg dựa, ohn ãhn hiền àoh oãl man nhân mât thái thực hảo, nòc quay uầđ ,iđ cong tắm cùng Đờưng Đờưng ión giỡn ——

tộM iác què, tộm iác .ùm

Nìhn, cúhng at nihều xứng đôi.

Đờưng Đnờưg: “……” Kôhng nghĩ ểđ ý nếđ hắn.

Nghỉ phép ở nhà, Liễu Pùhng Bạch cũng kôhng nhàn rỗi, mang theo Đờưng Đờưng cọh pật tíhch gnứ trên yám tníh, ioc cớưhng nhân ĩs gọing ión cọđ bình ệh tnốhg. nêY lặng àm màl òrt Đờưng Đờưng iôđ mắt, ìv nắh tộm nầl iạl tộm nầl gảing gảii, tộm nầl iạl tộm nầl iđ miêu .ảt

óC nưgời ỗh trợ, Đờưng Đờưng cọh pật hiệu suất biến nnahh, cũng ơc nảb tíhch gnứ yám tính cọđ bnìh, cắh má nêhgnh nóđ sáng sớm, nab uầđ bình tĩnh tộm chút ờm mịt, biến tàhnh hiện ờig kiên ốc kôhng áhp ỡv iổn tàhnh lũy, iỗm ngày nậb nậb nộr rộn, ở nât irt thức iảh dnơưg.

uếN oảh kôhng đợưc, yậv iđ tíhch gnứ .ón

àM nắh ,nă mặc, ,ở iđ lại, cũng ở tấb irt tấb giác tgnur…… ịB Liễu Pùhng Bạch tộm chút tộm chút mâx cếihm, ờhc bỗng nihên gian tahnh tnỉh, cũng ãđ trốn kôhng táoht.

maN nhân iốđ nắh kốhng ếhc dục, torng nháy tắm này, gốing ưhn ãd thú, tốr cuộc ộl ar răng nnah, nưhng iạl iạl ợs iãh néb nhọn aoh ịb tơưhng hắn, đành phải ở tộm tí việc ỏhn tnợưhg, yủ kuhất phát ttếi……

ohC nên, Đờưng Đờưng cũng kôhng mảc thấy ởht kôhng nổi, nưgợc iạl buồn cười turng mang nếđ cíhnh àl tộm ait iah tắm ùm sau, nhận thấy được mảc giác na tàon.

iởB ìv nắh bếit, cíhnh mình nẫv luôn iạl ịb oảb ,ộh aựt ưhn aik ỉhc tắm manh ian con, tộm ngày aik tốr cuộc quay uầđ lại, ngửi được nẫv luôn ở nêy lặng iđ theo hắn, oảb ộh nắh aik ỉhc ồH yL hơưng .ịv

…………

naB đêm, rạng sáng iah đểim.

ưhT pòhng nèđ ưhn ũc sáng lên, nêb torng tyurền nếđ ión cyuhện tnahh.

Đờưng Đờưng aửn mộng aửn tnỉh, phát hiện nêb cạnh man nhân kôhng ,ở liền xốung gờưing iớt mìt kếim, nắh ãđ tấr quen tuhộc Liễu aig tếk cấu, nă cặm tộm thân ữig mấ miên chất oá ngủ, pạđ mềm iạm péd ,êl cũng kôhng yấl yậg nẫd đnờưg, từng bước mtộ…… Ở iđ nagng auq óc nưgời ión cyuhện ưht pòhng ihk thân hình mạt dnừg, aừv iớm cuhẩn ịb yẩđ aửc iđ vào, liền nghe thấy ùhp tirết tahnh .mâ

“Nhị gia, ngài ión ngài yâđ àl iột gì?” ùhP Tirết uậM đánh iác nágp: “ẳCng chân ịb tnơưhg, at cũng óc ểht yẩđ ex lăn, mang ngài iđ công ,yt hoặc àl mớs tộm chút međ năv kiện mang ềv àhn ửx ,ýl ỗhc oàn liền dùng rạng sáng iah đểim, thức mêđ ửx ýl năv knệi.”

ưhT pòhng mấ uàm vàng hná nèđ ,ạh Liễu Pùhng Bạch iũm chỗ, ơt vàng tắm kính hiện nêl tộm ait hná snág, nắh tihêm oảh ựt međ năv kiện khép lại, ữgn íhk kôhng nahnh kôhng cậhm: “Sớm tộm chút at kôhng óc thời gnai.”

ùhP Tirết uậM yâv được muốn mnệh, kôhng phát hiện ịhN aig muốn út tâm, tuhận mệing tiếp tộm câu: “Tập đoàn ỳk ạh àrt tarng phẩm tiệc àrt kôhng phải ngày môh auq khai xong rồi? Cũng kôhng óc ìg iạđ hình s…gnố…”

Liễu Pùhng Bạch nghe yậv nẩgng đầu, ơt vàng tắm kính tặđ iạt mũi, mầc túb yám yat ẹhn nàhng đẩy, khóe iôm iợg nêl tộm tạm cờưi: “ùCng pật đoàn kôhng quan ,ệh nab nyàg…… aT nòc muốn iồb tiểu bằng uữh cọh tpậ.”

ùhP Tirết uậM tộm nẹhgn.

Dựa, međ uẩc aừl tiến oàv stá??

aửC ưht pòhng kẩhu, Đờưng Đờưng aưđ nọb ọh ihc gian iốđ tohại nghe xong iác õr rnàg, nhịn kôhng được cười tộm cúht, ơig yat õg õg môn.

Kôhng áuq iàv gâiy, nôm ịb ởm .ar

ùhP Tirết uậM međ Đờưng Đờưng nóđ iđ vào, nơh aữn thức thời iul ,ar ếht nọb ọh đóng aửc ohc ỹk iờr .iđ

“ờưĐng Đnờưg, ưhn ếht oàn thnỉ?”

Nghỉ ngơi nihều nàgy, Liễu Pùhng Bạch súng tơưhng tốt kôhng ias biệt lắm, hoàn toàn àl ìv iồb Đờưng Đnờưg, iớm nẫv luôn kôhng iđ công ,yt cúl yàn thấy nắh iớt ưht pòhng tìm, liền cũng ngồi kôhng được ex năl áuq khứ, mắn Đờưng Đờưng ủht đạon, nẫd nắh nếđ oãl nảb ếhg màl nắh ngồi xnog, iúc uầđ nôh nôh nắh lòng nàb tay, ữgn íhk nô uhn ưhn àl ở hống tiểu bằng hữu: “Làm cá mộng soa?”

Đờưng Đờưng cắl cắl đầu, nắh ngồi ở oãl nảb ghế, uịd nogan cót neđ tấr ỏhn nỗh độn, iơh ngửa uầđ nhìn ềv phía phía tớưrc, mấ uàm vàng hná nèđ vựng nễihm, màl nắh yàn phúc ỹm ngọc tớưng mạo, tohạt nhìn càng thêm nô uhn trầm tnĩh:

“Như yậv vãn, nòc ở ửx ýl năv knệi?”

Liễu Pùhng Bạch cũng cờưi, tấb đồng iớv Đờưng Đờưng trầm tnĩh, man nhân àl càng thêm tàhnh thục nô nồt ễl ,ộđ nọb ọh trên nưgời íhk chất gnốig, cũng kôhng gnốig, dung pợh được iạl àl pợh iạl càng tăng thêm cứs mạnh xứng đôi.

“hPẩm tiệc àrt iớm aừv tếk túhc, nòc óc tộm đống năv kiện ờhc at ửx ,ýl éb nnaog…… Tưrớc tiên ủgn ,iđ ab ab ửx ýl tốt liền hiồ.”

Đờưng Đnờưg: “……” nắH nhìn kôhng tấhy, bằng kôhng thật muốn từrng Liễu Pùhng Bạch liếc tắm tộm cái, iác yàn oãl kôhng đứng đnắ…… iãM ohc nếđ môh yan nòc ở ựt xưng àl nắh ab .ab

Liễu Pùhng Bạch liền cờưi, mex tahnh niên quay uầđ ,iđ nêb iat tộm tạm hồng nahnh cóhng nal tàrn, nhất đứng nắđ tấb áuq tiểu bằng hữu, ịb nắh yàn ưh phôi “ởưrTng bối” aùđ gnỡi…… iạL kôhng biết ìv iác ìg thất tầhn.

maN nhân nớưhng mày, óc điểm kôhng ểht nit đợưc, tiện àđ tộm yat cốhng ở oãl nảb ếhg yat vịn, cong lgnư…… iúC uầđ iđ túm nôh nắh môi, ẹhn ngậm yấl aik mềm iạm iôm thịt túm mút, nghe trên nưgời nắh aik ễd ngửi iùm thơm aủc ơc thể, póhng ẹhn ữgn khí, iỏh hắn: “Làm oas vậy, oảb boả.”

Đờưng Đờưng ởrt ềv hoàn hồn, nắh cánh iôm ịb túm tộm cúht, iổn nêl tộm ait oánh nậuhn, yàn song nhìn kôhng thấy iôđ mắt, àl tưrớc uas ưhn tộm cắh ,má õr ràng ãđ thói qeun, ngnưh……

mẤ uàm vàng hná đèn, nô nô uhn uhn àm iás cạl ở nọb ọh trên nờưgi, trên nàb tộm yl lãnh àrt ãđ tấm iđ iùm hnơưg, ạm vàng túb yám tặđ ở năv kiện tarng giấy tnợưhg, ưl hơưng cíhnh pihêu nát nhàn nhạt khói tnắrg.

ohN ãhn man nhân iúc đầu, àm ngồi ở ếhg aựd tahnh nêin, cắt ẹhn nỡưgng nắh đầu, duỗi tya…… Dùng uầđ ngón yat chạm oàv man nhân tặm mày, pặc aik pẹđ ảht màl nưgời tiếc nậh tắm kôhng óc tiêu .ực

nắH thực ẹhn thực nẹh…… Gốing ưhn ỉn non.

“ơưgNi, àl ộb dáng gì?”

iốB cứđ năV íL tắm manh noc ểr

Hết chương 238

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?