L U N E Đọc truyện

Chương 81: phiên ngoại ( phòng bếp, bảo mẫu nhân vật sắm vai play )

Chương 81 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 0.91624

iD động “Ong ong” iah tnếig, àl nầT ữD phát iạl yâđ nit tức, ión nọb ọh muốn tới.

Đờưng Đờưng mex auq uas međ điện tohại tặđ ở tộm bên, uàm ổh páhch noc nưgơi nhìn phía trên gờưing đứng nắđ pạt ,ềd ĩhn tiêm chậm iãr iổn nêl hồng nạht.

Hiện ờig WFK ãđ àl quốc iộn óc danh tếing nhất man đàon, nầl yàn ảc nước tuần diễn tếk túhc, các tihếu aig tệm kôhng đợưc. Thân àl nọb ọh nưgời iạđ diện kiêm iá nâhn, Đờưng Đờưng cũng àl uađ lnòg. yàN knôhg, thừa pịd tuần diễn tếk túhc, nưgời iạđ diện tiên sinh nghĩ nhgĩ, nẫv àl qyuết định khao khao iós noc nóhm.

——

Hyuền quan tyurền nếđ ởm aửc tnahh, nậb nộr iàv táhng iós noc nhóm iỏm tệm oàv nhà.

Mạnh Thần tậD bước nêl péd ,êl u nồh dờưng ưhn hớưng torng pêihu: “úhCng at ãđ ởrt l…iạ…”

nầT ữD đánh -02” ”55 -23 iác nágp, tắm buồn ủgn mông tùng àm iđ auq ,iđ mẩl mẩb tệm iỏm quá.

Cuối cùng oàv aửc Tíhch nếY chậm ìr ìr iổđ gàiy, nhìn hyuền quan ỗhc loạn mén oá káohc, chần ờhc tộm iah gâiy, kôhng nữhng kôhng treo nêl tới, nòc međ cíhnh mình cũng mén nêl rồi.

Kôhng nghĩ đnộg, tệm iỏm quá.

Pòhng pếb tràn ar iớt iùm hơưng uâc ab iác iós noc huấn iùm ịv thổi auq ,iđ ờhc chân cíhnh nhìn nếđ nêb torng aik tộm kắhc, iós noc nhóm trợn tròn mắt.

Sáng ngời ngắn nọg aửn ởm ar thức pòhng bếp, sag pếb tợưhng iồn gnừ cự gnừ cự oạm paho, nêb cnạh, ỉhc xyuên kiện pạt ềd nưgời iạđ diện hná oàv iós noc nhóm yáđ mắt.

ổhP ổhp tôhng tôhng pạt ,ềd trần trụi tyuết tắrng ad tịht, iah điều iađ na toàn giao nhau vòng auq sống lnưg, lỏng oẻl hàonh trên vai, vòng oe cặl tinh ,ết ở phía uas trói iạl iác ơn noc bớưm, nấs nếđ thịt mông yầđ đặn, cắs tình cực .ỳk

“iơưgN…… cáC nưgơi ãđ ởrt liạ.” Đờưng Đờưng óc chút nợưgng nùgng xoay nờưgi, thấu kính uas đuôi tắm ợs àl ãđ dạng iổn nêl hồng nạht.

tặM trái iađ na toàn “àRo” àm chảy xnốug, phấn nộn nộn tiểu mún úv ừt pạt ềd nêb cạnh xông ,ar ảhk ảhk iá iá đứng tnẳhg.

“…êT…”

nọB ọh đồng thời tíh oàv tộm hơi, nháy tắm ềđ thần tỉnh não, đừng ión tệm nọhc, tinh thần ảot sáng liền tính iạl màl ohc nọb ọh ở nưgời iạđ diện trên nưgời màl nàc iác tộm mêđ uềđ kôhng óc việc !ìg

aC“ c…a…” Mạnh Thần tậD iđ auq ,iđ gọing khàn khàn nói: “ưgNơi àl đang uâc nẫd cúhng at soa?”

Đờưng Đờưng uas yàn iul tộm bớưc, phần oe đụng iớt liệu ýl đài, nắh hồng ỗl iat mẩl bẩm: “gnôhK…… Kôhng ”óc

Mạnh tihếu aig iớm kôhng nghe khẩu ịht mât ihp giải tcíhh, cong oe nôh nêl aik iah cánh hình dạng xinh đẹp, mềm hơưng mềm hơưng môi.

maN iàh nôh nếđ tộm chút uềđ kôhng nô nhu, ưhn àl 008 iờđ ịb nă auq thịt gốing nahu, uầđ lưỡi yùt ý mâx lược kaohng mệing iỗm tộm ỗhc mềm tịht, cọb uầđ lưỡi ỏhn túm mút, màl ohc nưgời iạđ diện ô ô tếy tếy àm chảy nước bọt,

nầT ữD oék ar àc vạt, hná tắm trần trụi àm năb kohăn ở nưgời iạđ diện trên nờưgi, Tíhch nếY cũng tộm nầl nìhn, tộm nêb chậm ìr ìr àm iởc ỏb qầun.

Mạnh Thần tậD iạl nôh torng chốc lát, iớm bôung ar óc chút iụx ơl nưgời iạđ dệin, nắh ỗv ỗv ac ac đĩnh kiều mnôg, bạch bạch tahnh mâ oạt nên tộm tầng thịt lnãg.

aC“ ,ac cyuhển auq iđ òb hoả.” Tiểu nỗh nảđ tahnh mâ ngọt nàgo.

Đờưng Đờưng nợưgng nùgng ỏđ ỗl tai, nogan nogãn cyuhển auq ,iđ aửn òb ủhp ở liệu ýl iàđ nêb cnạh, uẩd yầđ nặđ iác mnôg.

Phía tưrớc pạt ềd theo khom lưng động cát cụg xốung xốung dớưi, phía uas ơn noc bướm aừv cúl cặl ở oa mãh ịv trí, màl nưgời tộm tắm ot àl óc ểht nhìn nếđ bạch bạch kiều kiều iạđ mnôg.

Mạnh Thần tậD kôhng nhịn xnốug, iạl hớưng nêl trên bang àm ợs tộm iác tát.

“…ôgN…” Đờưng Đờưng kinh syuễn tộm tnếig, thịt mông bỗng dưng nấ ar ỉhc nâgn, tinh ết nur nur yẩr thịt lnãg.

Nhất hiếm ạl cíhnh ,àl aik ỗhc kôhng trải auq tấb luận iác ìg đụng oàv hyuệt tắm ếht nưhng tràn ar oat tủhy, Mạnh Thần tậD mex àm tèhm, ẻb ar mông tịht, hớưng ềv phía nước chảy tiểu ỗl tíđ kôhng ẹhn kôhng nặng àm bạch bạch chụp yấm nàb tay.

A“ ~ đừng chụp ô h…a…” Đờưng Đờưng iạl uađ iạl snảg, tahnh mâ uềđ thay iổđ đềiu, mông nur yẩr động iah ,ạh cũng kôhng biết àl tởưng nóđ ý ión aùh nẫv àl tárnh .én

Mông thịt nur run, tiểu ỗl tíđ hồng hnồg, nur yẩr ar nêb nogài phun nớưc, Mạnh Thần tậD chụp óc tếing nớưc, màl ohc yầđ yat ngọt .ịn

Mạnh Thần tậD nhịn kôhng đợưc, cóm ar nôc thịt nớl mâđ thọc aửc uậh môn, on ủđ mượt àm yuq uầđ nhợt nhạt mâđ tọhc, nogài mệing nòc muốn chơi tệin: aC“ muốn soa?”

“uMốn nió…… Chơi iớv at iác òrt chơi được kgnôh?” Mạnh Thần tậD tahnh mâ pé iớt tấr tấhp.

“iáC…… iáC ìg òrt ciơh?”

Phần 97

“Tao oảb uẫm uâc nẫd ủhc nhân òrt ciơh.” Mạnh Thần tậD tộm chút iạl tộm chút àm mâđ thọc aửc uậh môn, màl nnũg: “Cầu nix nưgơi ac ac ”~

“iTểu nỗh đ…nả…” Đờưng Đờưng ỡđ ỡđ tắm kníh, éhg oàv liệu ýl iàđ nêb cnạh, óc chút nợưgng nùgng ỏđ mặt: “gnưhN…… óC tểh.” nắH ửht uas yàn êx dịch mnôg, iđ ọc aik ữd nợt cực nóng iạđ ồđ vật.

Nợưgng nùgng nắc nắc môi, thử: “ủhC…… ủhC nnâh?”

Mạnh Thần tậD ôh pấh trầm xnốug, yuq uầđ đỉnh khai aửc uậh nôm ỗhc pến uốn, tộđ nihên tộm đĩnh ,oe nyugên yâc dơưng tậv quán tiến oat rộut, tầng tầng thịt ruột ịb ễt nếđ “hPốc pốhc” tràn ar oat nớưc, kôhng iợđ sảng nếđ thất thần nưgời iạđ diện phản ánh, Mạnh Thần tậD liền mén động oe hông “ạBch bạch bcạh” thao màl lên.

“A…… n ha…… ủhC nnâh…… Qáu…… áuQ uâs ô á…hc…” Đờưng Đờưng ịb aưm nềr óig ữd tộm nốđ loạn cắm, sảng lãng uêk kôhng nnừgg, nắh mắn chặt liệu ýl iàđ nêb cnạh, thân ểht theo av chạm kịch liệt cóx nảy.

“iTểu oảb uẫm oat mông thật tốt toah,” Mạnh Thần tậD ởht nổh hển, iah yat trảo nhéo mnôg, yầđ nặđ thịt ừt ehk ởh ngón yat trốn ,iđ nắh điên cồung đĩnh động ạh tâhn, iạđ dơưng tậv hùng ,ổh hớưng ềv phía nhắm chặt hyuệt mât tộm iồh loạn cắm.

Xơưng um chụp đánh mông thịt uềđ thay iổđ hnìh, ỏđ cựr gốing tộm viên on ủđ thủy tậm oàđ gốing nahu, Đờưng Đờưng sảng ảc nưgời uềđ đang run, turng gian tiểu ỗl tíđ pẹk tộm yâc yab nahnh ar oàv iạđ dơưng vật, yl ax aừv tấhy, liên tiếp ỗhc aựt ưhn tộm iác ôht iàd thịt đôui.

“Ô…… oảH sgnả…… hcÁ h…a…” Tiểu êk ab vung vung ọc phía tưrớc iảv dệt, Đờưng Đờưng dơưng ,ổc ảc nưgời rùng mình òb ủhp ở nêb cạnh ịb taho.

Ở tộm nêb loát động dơưng tậv nầT ữD “cáSh” tộm tnếig, aựt ồh àl mảc thấy nhịn kôhng đợưc, nắh iđ auq iđ trộn lẫn.

“hTần Dật, međ yàn oat aóh ếb nêl tới, at nhịn kôhng đcợư.”

Mạnh Thần tậD dừng iạl động tác, ôh pấh ôht nặng ngăn nóđ tiểu oảb uẫm lên, nưhng thâm nhập trực tàrng khẩu dơưng tậv iạl tộm chút uềđ kôhng hớưng ar rút, liền ưt ếht yàn nhợt nhạt mâđ thọc kahng kẩhu.

A“ —— kgnôh…… Muốn ,am kôhng nầc m!a!” Đờưng Đờưng ảc nưgời nur rẩy, nắh iah chân mềm iợl hại, toàn thân tọrng lợưng uềđ aựd oàv torng ơc ểht iạđ dơưng tậv cốhng ,ỡđ nưhng aik ồđ tậv ưh cực ,ỳk yuq uầđ liều mạng nihgền am nẫm mảc mềm tịht, màl ohc bụng ỏhn iạl toan iạl snảg, tihếu chút aữn liền phải phun nớưc!

Cuối cùng điểm yàn ưhn ếht oàn cũng nếđ kôhng đợưc, Đờưng Đờưng óhk nhịn àm cứn ,ởn nắh oe ỏhn nốu oé nốu oé uas yàn av cạhm, cíhnh mình thảo cíhnh mình màl ohc nãm chân uềđ àl oat tủhy.

“Bắn kôhng ra…… ……Ô ủhC nhân thâm đmểi…… Muốn tohải miá…… A……”

Đờưng Đờưng ồh ngôn loạn ngữ, thấu kính uềđ iao nặv ạh mũi, nầT ữD mex torng lòng aửl nnóg, iúc uầđ hớưng ềv phía pạt ềd ôhn nêl uầđ úv hung hăng tộm cắn.

A“ ”——

“Hảo sgnả…… Ô ha…… iạL nắc tộm cnắ…… A!!”

nầT ữD nắc tiểu úv ơc ồh trầy ,ad tộm ổc điện uưl kohái mảc ừt uầđ úv hớưng nêl trên táohn, phía uas iạđ dơưng tậv tộđ nihên oạt ar trực tàrng kẩhu, Đờưng Đờưng tộm iác kôhng đứng vnữg, hung hăng ãgn xốung nếđ Mạnh Thần tậD torng lòng nựgc, nur yẩr oac tàro.

A“ a a —— bnắ!! Bnắ!! ”!Ô

pạT ềd cắs tình căng nếđ oãl cao, tiểu êk ab đỉnh iảv tệd aực qậuy, tộm ổc tộm ổc tinh dịch ỉhc kảohng aửn khắc međ aik ỗhc iảv tệd nihễm ướt, nưgời iạđ diện tắm màh ịm táhi, nẩ nẩ mang theo khóc cứn ởn mâd uêk uâc nưgời oe êt dại.

“ôgN…… tóR tộm dơưng vật, tiểu oat aóh thủy thật nihều ”~ Mạnh Thần tậD oat íhk àm liếm pál tiểu oảb uẫm ỗl tai, nôc thịt nớl kôhng óc chút oàn nừgng lại, màl hung cá cực .ỳk

Đờưng Đờưng tộm tếing tộm tếing lãng kêu, Tíhch nếY ôh pấh trầm tầrm, gọing khàn khàn nói: iĐ“ pòhng khcáh.”

……

uàM rượu ỏđ trên ôs pha, Đờưng Đờưng iôđ tắm êm ,yl nắh nêihgng đầu, ngậm yấl Tíhch nếY yuq uầđ túm hút, aựd lưng oàv Mạnh Thần tậD nựgc, iah chân tách ar páđ ở Mạnh Thần tậD kuhỷu tay, pạt ềd iảv tệd ũr xnốug, tiểu nôc thịt khoẻ mạnh kháu kỉhnh međ ón đỉnh khởi tộm iác tiểu iổn mụt, thấm tớư aik khối cắs tình ỏhn tinh dcịh.

Phía tưrớc nầT ữD tộl ar ehc yậđ iảv dệt, yuq uầđ ở giao pợh ỗhc nihgền tán iàv cái, liền ỡđ ôht iàd dơưng tậv tộm chút tộm chút thâm nậhp.

“…Ô…” Đờưng Đờưng ảc nưgời nur lên, ỉhc mảc thấy tàrng oạđ iỗm tộm iác pến nốu uềđ ịb oạt ,ar yùt thời óc ịb căng tứn oả gáic.

nầT ữD tộđ nihên tộm đĩnh ,oe yuq uầđ hung hăng av chạm ở mắc oàv dơưng tậv trực tàrng kẩhu, Đờưng Đờưng sảng rùng mnìh, rách tán tahnh mâ ịb nhục nôc ổđ ở tếy hầu, iah iác ủhc nhân cùng thọc oàv túr ,ar yùt ý ở tiểu oảb uẫm trên nưgời gian dâm.

“ảSng kôhng snảg? ?n oaT hóa! ủhC nhân màl nưgơi sảng kôhng sgnả!” nầT ữD ôht khẩu tếh iàb yàn nếđ iàb káhc, nắh kêihng tiểu oảb uẫm iah câhn, thảo iạl hung iạl nàt nẫhn.

“Tao oảb uẫm nàl ad thật hạot, tiểu hyuệt cũng iạl mấ iạl ẽs h…tú…”

Mạnh Thần tậD iàh hớưc, cũng kôhng chút oàn uếy ếht àm dùng ôht iàd dơưng tậv mắc màl ohc tẳhng tàrng kẩhu, iah nưgời oac nớl dơưng tậv ohc nhau ọc xát, đỉnh tiểu oảb uẫm bình thản bụng uềđ ôhn nêl iác dơưng tậv hình dnạg.

Tíhch nếY ũr mắt, nhéo tiểu oảb uẫm sườn tặm yu nắh nă dơưng vật, tahnh mâ lười bnếig: “Cái mệing ỏhn cũng snảg, kôhng ỗl àl mád thừa pịd ữn ủhc nhân kôhng ở àhn iớt òb gnờưig, uầđ lưỡi thật mmề.”

Tíhch nếY ión iớm aừv iơr xnốug, ab nưgời õr ràng mảc giác được nưgời iạđ diện iơh ởht iơh tnọrg, oat ruột cũng càng pẹk càng cặht.

“…ôgN…”

ịM thịt pấm máy, trực tàrng khẩu mềm thịt tắg oag nắc yuq đầu, nầT ữD cùng Mạnh Thần tậD sảng sống lưng êt dại, oảđ túh íhk lnạh, ẹM“ nó…… oaT hyuệt uềđ hưng phấn cús iđ lên, thật toa!”

iaH năc iạđ dơưng tậv đồng thời hớưng ỗhc uâs torng av cạhm, ôc ip ôc ip quấy tàrng đạo, aik nốv ĩd liền kôhng nớl trực tàrng khẩu nạgnh sinh sinh ịb mắc oàv iah iác yuq đầu, Đờưng Đờưng tốhng ổhk lung tung gãi, aựt uađ aựt sảng kohái mảc ơc ồh muốn međ nắh iam tộm gốing nahu.

“Tao tấr thật kẩhn! N…ôg…” Mạnh Thần tậD ởht cốd sinh càng ngày càng nồd dập, thảo càng ngày càng nàt nẫhn, iạđ dơưng tậv điên cồung hớưng kaohng bụng tạc, ơc ồh muốn oảđ nạl nẫm mảc mềm tịht!

Liên miên kôhng tứd kohái mảc thủy tirều dờưng ưhn trào dnâg, Đờưng Đờưng Ô“ ”ô tẳhng kêu, nắh tắb yấl nầT ữD cánh tay, nôc thịt phun ar tinh dcịh, uậh hyuệt tắg oag nắc dơưng tậv hớưng torng hút, hyuệt mât nur run, tộm ổc tộm ổc nihệt năng mâd thủy “hPốc pốhc” phun tàro.

“Tao oảb mẫu, ủhc nhân muốn bnắ,” Mạnh Thần tậD ôh pấh ôht nnặg, nàt nhẫn thao lộng kahng kẩhu: “Bắn yầđ tiểu oat aóh rộut, màl nưgơi hoài nhãi noc được knôhg? Ân?”

Ô“ ô……”

Đờưng Đờưng cứn ởn mang theo khóc cứn ,ởn oac trào uas tàrng oạđ nẫm cảm, ịb tộm nốđ nàt nhẫn thao ãđ mớs kôhng nừgng phun nớưc, nắh khóc cứn ởn yus nghĩ muốn ủhc nhân “hCậm tộm cúht” “ừĐng thao ưhn yậv tmâh”. Đáng tiếc mầc úht ủhc nhân nắc ờb iav aủc hắn, tớưrng iạđ pấg iôđ dơưng tậv ở nhục hyuệt loạn trừu loạn cắm.

ọC táx gian kohái mảc õr rnàg, oat ruột cũng lạnh nur nur nur lên, màl ohc nầT ữD cũng ôh pấh thêm xúc, kêihng nur nur phát nur chân ôC“ ip ôc ”ip liều mạng đĩnh động dơưng vật.

iaH năc ôht iàd dơưng tậv međ aửc uậh nôm căng tàhnh tộm iác ỏđ tươi thịt bao, mềm mấ iác mệing ỏhn cũng ịb iạđ dơưng tậv thao nước tọb ỏhn gọit, tếy uầh uềđ ổc lên.

Mạnh Thần tậD nắc oat oảb uẫm ảb iav thao lộng yấm chục ,ạh cuối cùng tộm chút tộđ nihên av chạm mắc oàv kaohng bnụg, mầg ẹhn phun :ar “Bắn ohc nơưgi! Ngô! pấC oãl ửt hoài nhãi cno!” Dung nham nóng cháy tinh dịch cuồn cuộn kôhng nừgng phun ar ở tàhnh rộut, năng oat ruột nur nur trào ar oat nớưc!

Ô“ ”—— Đờưng Đờưng than khóc tộm tnếig, pạt ềd tiểu êk ab nhảy lên, tinh tinh điểm điểm torng suốt chất lỏng theo linh khẩu chảy xôui.

nầT ữD ởht ar tộm hơi, nhợt nhạt trừu động dơưng tậv ìv iah nưgời oék iàd oac trào kohái cảm.

Tếing ởht cốd nầd nầd bình ,nổ Tíhch nếY túr ar thủy mâl mâl dơưng vật, ỗv ỗv Mạnh Thần tậD vai, ý oảb nắh nờưhng đnờưg.

“Khụ k…ụh…” Đờưng Đờưng hná tắm êm ,yl khóe iôm nước tọb nốu lợưn, yầđ nưgời ịm táhi, tộm ộb ịb thao hỏng iồr ộb dnág.

Mạnh Thần tậD kôhng aht ở tàrng oạđ trừu động iàv cái, iạl thân thân Đờưng Đờưng kuhôn mặt, iớm mât tấb mac tình tấb nyugện túr .ar

Tíhch nếY iúc uầđ nắc tiểu ,úv iạđ dơưng tậv “ụhPt” àm tọv oàv oat hệyut, nẫd iớt Đờưng Đờưng tộm trận hcá tahnh lãng kêu, iah năc đồng dạng ôht iàd iạl tinh thần pấg trăm nầl iạđ nhục nôc nihgền pá áuq thịt rộut, “ạBch bạch bcạh” àm tắb uầđ thao màl oat rộut.

Uyển cyuhển uâc nhân lãng kêu, thấp syuễn cùng iờl tợc ảhn tahnh giao ứng, Tíhch nếY ơm ồh kôhng õr lười bếing mâ điệu ừt nêb torng tyurền ar tới.

“ôgN…… Đừng nóng vội, ủhc nhân óc ảc mêđ thời gain, oảh oảh ‘ yu ’ nưgơi nă dơưng vtậ.”

Phần 08

uêY quái năV íL tiểu bạch ỏht

Hết chương 81

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?