Chương 304: phiên ngoại ( tránh lôi: Trong mộng liếm huyệt, mơ thấy hoài chó con )

Chương 304 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 0.94744【giá cả: 0.94744】

Tiểu tihếu aig màl giấc mnộg.

nắH ơm thấy cíhnh mình hoài óhc con, iác bụng pồhng nêl tộm iác ộđ cnug, aựt ồh àl uam sinh sản, iỗm ngày uềđ ưh kôhng nếđ kôhng đợưc.

Ngày này, hàong ếđ cùng tớưng quân công ụv nậb rộn, nòc chưa ởrt ,ềv Vĩnh Nhạc Cung ỉhc nòc tiểu tihếu aig cíhnh mnìh. ừT hoài óhc con, tiểu tihếu aig tính tình càng ngày càng kôhng tốt, nòc óc chút ađ uầs ađ cảm, óhc điên nhóm kôhng iồb ở nắh nêb nờưgi, nắh liền dâng nêl tộm loại yủ kuhất mảc xúc.

nắH kôhng ểht chịu đựng được loại mảc giác này, liền chân trần xốung gnờưig, nur yẩr chân iđ hớưng ủt quần ,oá mâd thủy theo gnố quần nốu lợưn, ít tách dừng ở nàs nhà, ịb mẫd uas hình aửn iác uấd câhn.

nẫV luôn oék iàd nếđ ủt quần oá cỗh……

Hàong ếđ cùng tớưng quân kôhng tíhch ịb nầg nưgời uầh ,ạh thậm íhc đoạt iđ iồr Nêhgnh Xuân máđ nưgời snốg, tiểu tihếu aig tếh thảy nọb ọh uềđ ựt yat màl lấy, ohc nên ab nưgời quần oá yẩt oảh điệp oảh sau, toàn ộb tặđ ở ỗg nàđ ủt quần oá tnurg.

nắH mô tộm đống óhc điên nhóm quần ,oá nur yẩr àm ởrt iạl trên gnờưig, iởc ar tớư mẫđ cọb quần yùt yat mén ở tộm bên, ộl ar yâl dính tộm mảnh thủy qaung mnôg, tiểu tihếu aig aựt ưhn ỉhc yâx ổt chim chóc gốing nahu, dùng yàn óđ mang theo óhc điên nhóm hơưng ịv quần oá međ cíhnh mình vòng lên.

ohC nên, đơưng hàong ếđ cùng tớưng quân ihk ởrt ,ềv liền thấy hoài óhc noc tiểu tihếu aig tắrng nõn iah chân pẹk nọb ọh xiêm ,y ô ô tếy tếy kôhng nừgng ọc xát, minh hàong long oàb cùng hyuền cắs quần oá thấm ar từng khối tệv nớưc, ngọt ịm nỗh pợh úhp ýuq iùm aoh nảt .ar

ốC aig song ửt hná tắm cứt khắc neđ tối, nọb ọh iđ nếđ nêb gờưing bêin, ốC Hoài uD nẫd uầđ iúc xốung thân ,iđ uàm neđ cót iàd chảy xốung nếđ phía tớưrc, lãnh bạch xơưng yat cách õr rnàg, dừng ở tiểu tihếu aig tớư iốx mnôg, niết màl ohc mông thịt ừt ehk ởh ngón yat tràn .ar

aT“ tiểu Hàong uậH yâđ àl màl oas vyậ?”

mâL oàv ưh kôhng tình cụd turng Đờưng Đờưng ịb nàb yat ot niết mông màl ohc ảc nưgời phát run, mâd thủy uưl càng hnug, nắh tứđ qãung ừh :ừh ……“ aT muốn óhk chịu ãđ cếht! ốC Hoài Du…… ôgN ốC Cảnh Scáh, tặm sua…… tặM uas thật àl óhk cuịh.”

Kôhng iợđ nọb ọh óc động tác, Đờưng Đờưng liền iạn kôhng được dờưng như, xoay nưgời ỳuq iốg quần oá đôi, tộm yat ỡđ ôhn nêl bnụg, tợưhng thân pé xốung éhg oàv mệđ căhn, uhc nêl tắrng nõn mượt àm mnôg.

aiK tắrng nõn thịt mông tớư xối, turng gian thịt hồng nhạt nhục aoh iơh đột, pến nốu uềđ ịb mâd thủy lộng ướt, pấm yám gian mâd thủy tàhnh it chảy xôui.

Đờưng Đờưng torng tahnh mâ mang theo khóc cứn ,ởn nẫv ưhn ũc àl nhẫn iớt iồr cực hạn, nộl nộx mệnh lệnh nọb :ọh “Cắm mắc xgnốu…… Ô ô ,ô nahnh nêl mắc mắc xnốug, thật àl óhk cịhu, međ uẩc điểu mắc oàv tiớ.”

Mượt àm thịt mông nur nur phát run, turng gian ịb mâd thủy phao tộđ hyuệt mắt, èđ pé ar tộm ait tộm ait torng sốut, međ aik ỗhc nihễm ngon mệing cực .ỳk

ốC Cảnh Sách uầh tếk năl lộn, lang tắm ehc ník tình dục, nắh duỗi yat chạm oàv tộm chút nhục hoa, aik ỗhc “ụhPt” iàb ừrt ổc mâd tủhy, međ nắh yat pấc lộng ướt, ốC Cảnh Sách ôh pấh càng thêm cụđ lạon.

nắH liệt mệing tậb cờưi, néb nhọn răng nanh liền ộl ar iác tiêm tới, cùng ệđ ệđ mâ nogan nắr cộđ kôhng gốing nahu, cười ộr nêl cũng tộm ổc ửt điên kính nhi.

ỉN non iờl ión ỏhn nhẹ: “Chủ nhân phát tao? uẩC ồđ tậv giúp ủhc nhân liếm tộm liếm được kgnôh?”

nắH tộm nêb ión tộm nêb ểđ tás oàv aik chỗ, ôh pấh phun ở tớư iốx nhục hoa, kích tíhch aik mông nur nếđ iợl hại: ……“ uẩC ồđ tậv uầđ lưỡi iạl ôht iạl đại, định óc ểht ohc ủhc nhân liếm sạch sẽ.”

nắH iôđ yat međ Đờưng Đờưng cánh mông hớưng iah nêb ẻb ,ar ộl ar ịb mâd thủy phao hyuệt mắt, ôh pấh nồd pậd àm iùv uầđ auq ,iđ uầđ lưỡi linh hoạt àx gốing nahu, chui oàv mấ pá khẩn írt nhục hệyut!

A“ —!!—!”

Trơn tưrợt lưỡi cùng nôc thịt tấb đnồg, ón muốn càng thêm mềm iạm tộm ,tí linh hoạt àm chui oàv tớư iốx hyuệt kẩhu, auq iạl quất nộn hồng ịm tịht.

tắG oag thân ểht tợưhng tohải mái, liền màl nắh ngón yat nhéo mệđ căhn, hốung ihc liếm aik ỗhc cíhnh àl iạĐ tớưng qâun, nắh torng uầđ mầ mầ ổn tung bạch qnaug!

Phần 963

Đờưng Đờưng torng nháy tắm tạđ iớt oac tàro, nắh ỡđ ôhn nêl bnụg, nôc thịt uưb ar từng oạđ dịch tnắrg, nắb iạt thân ạh minh hàong long oàb tnợưhg.

aiK ỗhc pẹk chặt ốC Cảnh Sách lỡưi, nắh sảng kôhng biết ưhn tọl oàv torng sơưng ,ùm nghe được iốđ pơưhng ơm ồh ừh cười tộm tnếig, pảhng phất àl ở aùđ giỡn hắn.

—— tiểu dựng uhp oảh tao, ếht nưhng nắb nahnh ưhn vậy.

Ô“ kôhng c…nầ…”

oaC trào ưd ịv nòc chưa auq ,iđ iạĐ tớưng quân cũng kôhng iởb yậv àm bôung aht hắn, iôđ yat ẻb ar nắh thịt mnôg, uầđ lưỡi mắc oàv tàrng oạđ điên cồung qấut, tờưhng tờưhng dùng màh răng nắc hyuệt kẩhu.

Điện uưl kích tíhch ọc aửr ýl trí, ốC Cảnh Sách ở liếm hắn, liếm nắh aik cỗh!!

Đờưng Đờưng nước tắm mãnh lệit, mông lạong cạohng muốn én tárnh iôm lỡưi, chịu kôhng iổn khóc thút thít thét chói tai: A“ a a a kôhng cnầ!! Kôhng cnầ!! ơD !—— Ô ô kôhng nầc l…mếi…”

“ôhKng d…ơ…” óhC điên ơm ồh kôhng õr tahnh mâ nỗh pợh ít ít tếing nớưc: “Cấp ủhc nhân oảh oảh liếm lếim, liếm oảh oảh sinh óhc cno.”

“Ngô a —!—!”

mấT cắt túm oàv kôhng nnừgg, khóc tếing uêk iạl ngọt iạl tao, tiểu dựng uhp nớl bụng ỳuq éhg oàv gnờưig, mông oat lãng àm yal đnộg, liền tohát khỏi kôhng xong tớưng quân aùđ bỡn, ịb nắh iôm lưỡi ihk ễd iác tấhu.

Hàong ếđ ãđ ỏb iđ quần ,oá iúc xốung đang ở dựng uhp sống lnưg, iơr xốung tộm máđ tươi pẹđ hôn, kôhng biết auq oab luâ……

ốC Cảnh Sách tốr cuộc nyugện ý bôung aht tiểu dựng phu, ừt thịt mông nẩgng đầu, ộl ar cùng hàong ếđ gốing nhau ưhn cúđ mặt, nắh mằc ỏhn ngọt ịn mâd tủhy, uàm ỏđ tươi uầđ lưỡi liếm liếm môi, tộm iôđ neđ náhnh lang tắm thấy Đờưng Đnờưg, theo uas iơh iơh nhíu lại.

Tiểu dựng uhp ịb bôung ar uas nháy tắm tohát lực, ãgn iồh nọb ọh quần oá đôi, tyuết tắrng ad thịt tràn ngập gnử hnồg, “…Ô…” àM khóc ởht nổh nểh tộm tnếig, iah điều bạch chân nur yẩr cưhớc kẩhn, tộm ait aữs ừt uầđ úv chảy ,ar nắh ehc iạl pồhng nêl bụng oac tàro.

ốC Cảnh Sách tắg oag nhìn chằm chằm aik ỏđ tươi uầđ ,úv treo tộm giọt tắrng aữs ộb dnág, uầh tếk năl lăn, cùng ốC Hoài uD cùng nhau nhào nêl ,iđ nọb ọh međ tiểu dựng uhp pá xốung dưới tâhn, tộm nưgời ngậm yấl iác uầđ ,úv ỗn cựl liếm túm ngọt ịn sữa.

iaH iác oac nớl man nhân ỳuq iốg trên gnờưig, iúc xốung thân iùv uầđ oàv tộm nưgời nàl ad tinh ết tắrng nõn tiểu tihếu aig ngực têihn, gốing ưhn ẻrt noc nă iãn gốing nhau cựl đạo, hung hăng àm túm túm ngọt .ịn

Tiểu tihếu aig iạl khóc iạl kêu, ngực ỗhc mậr pạr nhức mỏi, màl nắh thân ểht nur yẩr kôhng nnừgg, ờhc nếđ óhc điên nhóm túh kôhng nắh sữa, phun ar torng suốt ỏđ tươi uầđ ,úv nắh iớm ơm ơm màng màng nhận thấy đợưc, ạh thân iơh lạnh yầl iộl tấb kmah……

ốC Hoài uD thừa pịd ốC Cảnh Sách ở iởc quần ,oá oék tiểu dựng uhp câhn, đĩnh uàm ỏđ mít giận lnog, liền mắc oàv nước tốs tràn nal nhục hyuệt tnurg, “ụhPt” tộm tếing nihgền pá ar mâd tủhy. Đờưng Đờưng thân ểht nur lên, viên năl dựng bụng nhún nhảy tộm cúht.

nắH nước tắm ngăn kôhng được àm iđ xốung lưu, ôht nihệt nihgền pá thịt ruột toan tnớưrg, sảng kohái kohái mảc tohán áuq toàn tâhn, khụt kịht: “oảH…… Thật lớn, ô ô ô ô thật tohải m…iá…, thật tohải miá.”

tớƯ hoạt thịt non quấn chặt cực nóng dơưng căn, tộm vòng tộm vòng nắc tợưhng cán, theo uas tham mal àm nur yẩr ゞ84~00~30ゞ, pẹk nếđ ốC Hoài uD thấp ởht nổh nểh tộm tnếig, nâg xanh ổc động nhục hành yản sinh cá độc, “hPụt pụht” mắc oạb nhục hệyut, èđ pé ar tràn nal nước sốt.

“A!! Chậm tộm ctúh!! Chậm tộm chút ——!! óhC noc ô……, đụng iớt óhc con, hcá a a a kôhng nầc —!—!”

nắH ehc iạl viên năl dựng bụng khóc thút tíht, năc nảb kôhng biết ưhn yậv nix tha, ẽs ỉhc màl nọb ọh càng thêm hưng pấhn, ốC Hoài uD khom lưng međ nắh ếb nêl tới, Đờưng Đờưng iah tắm mẫđ ệl mông lung nhgẹn nàgo, rùng mình sống lưng nád nêl tộm man nhân khác mấ pá ễd chịu nựgc, theo uas aik cốhng được ỏđ tươi nhục hệyut, iạl ịb tộm yâc nihgệt năc mắc vào, međ tàrng oạđ nộn hồng pến nốu căng .ar

Đáng tơưhng tiểu dựng bụng than khóc tộm tnếig, oảb ệv cíhnh mình ôhn nêl bnụg, ưhn àl ịb iah nưgời cỡưng bách gốing nahu, đinh ở dơưng ục tợưhng phập phập pồhng pnồhg.

Bạch bạch bạch thân ểht tếing đánh vang dội, dựng uhp khóc cól ởht gấp, aựt ồh àl ợs nắh ưhn yậv áuq tệm mỏi, óhc điên nhóm tẳhng lưng thao mười yấm ạh sau, ốC Cảnh Sách liền mô Đờưng Đnờưg, ãgn oàv phía uas mềm iạm chăn đôi, iah yat thít chặt nắh iùđ căn.

ốC Hoài uD tộm nầl aữn mắc oàv Đờưng Đnờưg, kích tíhch Đờưng Đờưng tộm tếing cứn ,ởn nắh mằn ở ốC Cảnh Sách trên nờưgi, nur nur yẩr yẩr àm đánh run.

Kiêu căng tiểu tihếu aig nàl ad tinh ết tắrng nõn, ãgn oàv ốC Cảnh Sách trên nờưgi, nắh háng ịb mắn lấy, ộl ar tớư cộl cộc ịm hồng nhục hệyut, viên năl dựng bụng nur rẩy, yàn dựng cụd óhc noc aịđ pnơưhg, ịb óhc điên nhóm dơưng năc liên tiếp ỏx xyuên qua.

ôV ốs nước tốs ịb mắc yab ar .iđ

ừT“ ỏb —!—!”

Sảng nếđ màl nưgời hỏng tấm kohái mảc liên miên kôhng dứt, Đờưng Đờưng khóc nếđ kôhng ểht cíhnh mnìh, nur yẩr iạl nầl aữn tạđ iớt oac tàro, nôc thịt yab tụv ar dịch tnắrg, dừng ở viên năl dựng bụng tnợưhg.

“uMốn ctếh!! Ô ô ô phải ịb thao ãđ chết a —!—!”

ốC Cảnh Sách hung nãh av chạm Đờưng Đờưng nộn hồng nhục bcíh, từng iác cạt đánh màl nhục bích nur yẩr oc cặht, quấn chặt nâg xanh ổc động nôc tịht, từng lồung nihệt uưl phun sảng káohi, nắh phấn khởi cười ộr lên:

“Chủ nhân nogan tộm cúht, međ yàn ỗhc thọc khai oảh sinh óhc con, tốr c…cộu…”

tộM noc nàb yat ot vuốt ev tợưhng iác bnụg, phía uas tyurền nếđ óhc điên ỉn non: “Nơi này, nưhng óc tộm ao đuâ.”

ốC Hoài uD cũng iợg nêl môi, nắh vuốt Đờưng Đờưng dựng bnụg, dưới háng ôht tárng dơưng tậv hung mãnh cốhng đối, ở tớư hoạt nhục hyuệt cồung trừu loạn cắm, thao Đờưng Đờưng chết iđ sống lại, giữa kôhng turng cắl ưl chân trừu gân.

nắH ịb pẹk oảh sảng káohi, kôhng nahnh kôhng chậm nói: “Chủ nhân hoài cíhnh àl ia óhc con? uếN àl ỉhc óc tộm nờưgi, aik yàn ao sinh ạh tới, ủhc nhân nầc phải ohc cúhng at iát sinh tộm lnầ.”

Dựng torng bụng óhc con, ưhn àl ở páđ iạl nắh ahc nói, ở dưới hoạt táb động đnộg.

Tiểu tihếu aig ãgn oàv tớưng quân trên nờưgi, tắrng nõn nàl ad nal tràn gnử hnồg, tặm yàm kiêu căng ương nnạgh, cús khởi uâc nhân tếing lòng ịm táhi, iah tắm mẫđ ệl mông lung ịb óhc điên gian dâm: “Ô…… aT knôhg, a ha…… Kôhng cnầ!! aT kôhng nầc shni!”

“Này nưhng kôhng phải od ủhc nnâh.”

ốC Hoài uD ốC Cảnh Sách cười nói, nọb ọh liều mạng thao dựng uhp hệyut, phụt phụt màl ar mâd tủhy, nẩ nhẫn thái dơưng nhảy ar nâg xnah.

Trơn mềm mềm thịt dính tás oàv ở dơưng ục tnợưhg, trực tàrng khẩu nắc ehk rãnh chỗ, màl ohc nọb ọh iỗm nầl ở torng óđ ar vào, uềđ óc ểht sảng sống lưng rùng mnìh, ôht cứng tiến quân thần cốt thọc oàv túr ,ar đỉnh thao sung hyuết tàhnh rộut, ôv ốs chất nhầy tưới iốx cúhng ón cán.

Tiểu dựng uhp ịb thao ión kôhng nên iờl iờl nói, ỉhc mang theo khóc cứn ởn ión nắh kôhng snih, kôhng ohc nọb ọh sinh óhc con, các man nhân kôhng nữhng kôhng dừng lại, nòc càng ngày càng nàt nhẫn hớưng ỗhc uâs torng tạc, phụt nihgền pá ar chất nầhy, ữd nợt cọb thủy màng hung hăng đỉnh taho.

Tàhnh ruột uềđ ịb nọb ọh thao sưng ,ỏđ hyuệt khẩu càng àl sưng ỳk cục, ờhc nọb ọh uẩc điểu túr ar ,iđ aik ỗhc ión kôhng cừhng uềđ phải khép kôhng đợưc.

Ô“ ô ô bgnụ!! Đụng pảhi, đụng iớt óhc con! A —!—!”

Tiểu dựng uhp tếing thét chói iat phát kẩhn, các man nhân tếy uầh tràn ar tahnh thấp sễyun, mắc oàv kaohng bụng dơưng ục nur rẩy, tộm ổc tộm ổc nóng cựr phun ar àm ,ar oạb nưgợc ọc aửr nộn cúx xích nói, pảhng phất ở cách tứrng dái, cùng óhc noc nhóm chào hỏi.

“Ách oảh năng !—— oảH n!gnă!”

……

Vĩnh Nhạc Cung gờưing nớl kôhng bôung gờưing màn, ốC Hoài uD ừt uas mô Đờưng Đnờưg, ốC Cảnh Sách cắt ủgn ở pém gnờưig, ôh pấh nhợt nhạt àm ủgn say.

“Ô…… N…ôg…”

Tiểu tihếu aig nhắm iah tắm ôh pấh nồd dập, nắh aựt ồh ở torng mộng ịb nưgời ihk ễd kóhc, nước tắm theo nhắm chặt khóe tắm chảy xốung iđ xnốug, ở gơưng tặm hoạt ar tộm oạđ torng suốt tệv nớưc, uàm tắrng oá ủgn ạh thân ỉt ỉm tinh nịm tậm nur rẩy, thân mình nur nur uas iớm hoàn toàn tahnh tnỉh.

aừV ởm tắm liền nhìn nếđ ốC Cảnh Sách ủgn nahn, nắh khụt khịt nhấc chân hung hăng tộm đá…… Đang ủgn ngon giấc ốC Cảnh Sách bỗng nihên liền ịb áđ iớt iồr nầgm, ốC Hoài uD ịb tahnh mâ bừng tnỉh, nắh theo nảb năng muốn međ Đờưng Đờưng mô oàv torng lòng nựgc, iạl ịb nắh tộm móng vuốt oàc ở trên mặt.

“……”

Tớưng quân tàhnh hình ữhc iạđ )大( mằn trên tặm đất, tuấn ỹm tặm ẻv tặm êm mnag, cùng nắh tớưng oạm gốing nhau ưhn cúđ hàong ,ếđ cũng haong mang mụb mặt.

Tiểu tihếu aig nă cặm nơđ cạb oá ngủ, iơh óc chút nỗh nộđ cặm phát uhn uhn iơr rụng ở phía sau, nắh ngồi ở trên gờưing khóc ởht nổh hển, nêl :ná aT“ uềđ ión at kôhng snih! cáC nưgơi tộm iah phải at shni!”

“……?”

Táhng uás tyuết bay, ốC aig song ửt nao uổng ãđ cếht.

iạĐ tớưng quân gian nan àm ừt trên tặm tấđ lên, cùng hàong ếđ pấc tiểu tihếu aig aox trên tặm nước mắt, iạl ohc nắh ỗv phía uas lưng tuhận khí. Nghe khụt khịt nêl ,ná ohc ùd minh bạch óđ àl mnộg, cũng nô nồt hống hắn.

“Ô…… cáC nơưgi, các nưgơi nỗh đản! aT ión ,at at kôhng sinh óhc cno!”

“Hảo oảh hảo, cúhng at ias riồ.”

“pắĐ…… óC !ệl cáC nơưgi, các nưgơi cũng kôhng bếit, cíhnh mình có…… óC oab nihêu áuq mcứ!”

“úhCng at biết ias rồi. Kôhng khóc Đờưng Đgnờư…… àhN aủc cúhng at turng nòc óc iác kiêu căng tiểu êht ửt muốn iđ đau, kôhng nầc iác ìg óhc cno.”

“Nói tốt knôhg, ôv dnụg, ta…… aT muốn tắb roi, ,ô tuừr…… Trừu các niơưg!”

“nàHh, ohc nưgơi tuừr.”

“Cho nưgơi trừu ảc điờ.”

Phần 073

ứhT 91 cuốn vườn tờưrng tihên tẳhng man iộđ tởưrng iộđ bóng ổr cơưhng 892 vườn tờưrng tihên tẳhng man iộđ tởưrng iộđ bóng ổr ( tốc tyurện )

Tàhnh ốhp ,Z Thật Nihgệm Turng học.

ơS ạH ộđ mấ tíhch hợp, tahnh pohng phất auq cút áx uâl biên yâc xnah, ál yâc phát ar nàs tạs tnahh, cách óđ kôhng ax nâs bóng ổr oán nihệt ihp tnờưhg.

Xyuên uàm máx đồng phục nờưgi, liều mạng chặn iạl aỏh hồng cắs đồng pụhc, nậv uầc tợưhng ổr tihếu nêin, ếht công thực ủđ hình dáng màl nâs bóng nêb cạnh yâv mex kôhng nêl nâs khấu các man iàh cười ah ,ah thổi huýt oás trêu cọhc.

“ờưĐng ,ac nưgơi nưhng đừng t!auh!”

aH“ ah noc ỉhk ốc nêl màl ”!a

Trêu chọc tahnh láong táohng tyurền iớt ýk cút ,áx nab công torng óđ tộm pihến nôm ởm ,ar iđ ar tộm nưgời xyuên cắh oá ơs ,im cặm phát lãnh bạch ad tihếu nêin, nắh đứng ở nab công nêb cnạh, lẳng lặng àm nhìn ax nâs bnóg, aik nậv uầc chạy iộv tihếu nêin.

Hàong nôh mấ qaung dừng ở nâs bnóg, aik tihếu niên aựt ồh đánh óc tộm hồi, ar tộm thân hãn, nấs nếđ ad thịt pihếm tầng tậm dờưng như, nắh mạnh ẽm ưhn aoh oáb chạy iộv ở nâs bnóg, mang uầc xoay nưgời tárnh tohát chặn iạl nờưgi, cứs tậb mười phần tợưhng .ổr

Pahnh àm tộm tnếig, bóng ổr nện ở trên tặm đất, tihếu niên cắl cắl trên yat ồm hôi, iớm óc ex chạy kôhng tâhn, iốđ mex oán nihệt yấm nưgời cười mắng tộm câu.

“Cút ,iđ mex tờưhng ia đuâ.”

ởS Thời Uyên nhìn kôhng iàv gâiy, ngón yat kôhng mấc động nhất đnộg, nắh ềv pòhng pihên tarnh nơs uầd công .ục Cách óđ kôhng ax màl iàb iht iùB Hnàh, duỗi yat yẩđ tộm chút ôv kuhng tắm kníh, nêihgng uầđ đánh áig nắh liếc tắm tộm cái.

“ờưĐng Đờưng ở chơi bgnó?”

ởS Thời Uyên ũr tắm “Ân” tộm tnếig, mìt toàn ởs uữh công ,ục liền mô iđ nếđ nab công bnôug, iạl međ nàb ẽv nọd nếđ turng gain.

nâS bóng ổr iđ cọh sinh nhóm tahnh xuân cứs snốg, óig ẹhn tờưhng tờưhng thổi iớt òh hét, hàong nôh iơr rụng ở nọb ọh trên nờưgi, aik ảuq uầc ỏđ y tihếu niên nhảy nêl tợưhng ,ổr tạv oá ịb pohng pấc thổi iđ lên, ộl ar tậm cắs thon chắc ,oe nắh dưới hná tặm trời ôv cùng áol mắt.

uàM tắrng iảv ẽv tarnh ủhp ník cắs táhi, međ tộm nàm yàn dừng hình hnả ở tặm têrn, ởS Thời Uyên bình tĩnh nâng nêl bút, pấc tihếu niên tậm cắs ơc pắb aọh tợưhng ồm hôi.

nâS bóng ổr uhc iv nưgời tấr nềihu, các ữn sinh mat mat iah iah tếk bạn, torng yat mầc nậv động ồđ unốg, nhìn ềv phía nâs bóng ổr tợưhng chạy iộv nờưgi.

Đơưng Đờưng Đờưng lướt auq yâv qnauh, tộm iác uưl loát ab phần uầc tiến knuhg, “Ầm” nện ở iọm nưgời torng lnòg, nốb phía nẩ nẩ vang nêl hưng phấn thét chói tai.

Đúng àl tình uậđ ơs khai tuổi tác, ia kôhng iá ộm áuq ở trên nâs bóng iơr ồm iôh man iàh nhi.

Xyuên auq aửl ỏđ uht y tihếu nêin, tộm uầđ uàm neđ cót ngắn uưl láot, óc chút tớư tá ảuq uầc ỏđ y nád ở ơc pắb nâc xứng thân hnìh, nắh chân mẫd tộm iôđ bạch giày chơi bnóg, iơh iơh ởht nổh nểh név nêl tạv ,oá yùt ý ual tặm tợưhng hãn, tậm cắs nưgng ồm iôh ơc bnụg, liền xuất hiện ở iùB Hành torng mắt.

iùB Hành iớm aừv iđ tarnh năv pnòhg, cùng oãl ưs tơưhng lợưng xong iht auđ ,ựs liền ừt buôn náb ơc aum bình tủhy, iớt nâs bóng ổr ờhc Đờưng Đnờưg.

nắH kôhng ờhc oab lâu, các ữn sinh pá cựl thét chói iat uas ihk iđ qua, trên nâs bóng tihếu niên liền uêk đnìh, nắh mắn quần oá ohc cíhnh mình quạt gió:

“ôhKng đnáh, môh yan nếđ yàn đi.”

Torng óđ tộm iác oac yầg ad neđ pẹk bóng ,ổr auq :iđ iĐ“ a Đờưng ,ac khai cắh iđ ”?a

Đờưng Đờưng yấl khăn lông aox hãn, kôhng iợđ iồh hắn. Cuhng qaunh yâv qaunh ữn sinh liền iạl đây.

3 nab nab aoh nă cặm giáo pụhc, cười kahnh káhch àm nhìn ềv phía tihếu niên nói: “ờưĐng Đờưng ohc nưgơi tủhy, iác yàn ẻht iàb nậv động ồđ uống nưhng oảh uống lnê.”

tặM khác iah ữn sinh cũng chút oàn kôhng cho, ión tộm iác os tộm iác hảo, màl nưgời kôhng biết ưhN ếht oàn ực tệyut. iùB Hành đứng ở uT aL tàrng nêb nàogi, nhìn Đờưng Đờưng uấx ổh óhk ửx ộb dnág, cười tộm tếing auq ,iđ giúp nắh ừt uT aL tàrng uức tớv ar tới.

“ờưĐng Đgnờư.”

Nghe được trầm thấp uư ãhn tahnh ,mâ Đờưng Đờưng iôđ tắm cứt khắc sáng nờgi, nắh nhìn nếđ iùB Hành torng yat tủhy, pậl cứt tahnh tahnh gọing nói.

“ôhKng cần, A Hành ohc at mang tyủh.”

Nói, chạy chậm auq iđ mầc yấl tủhy, nặv ar iác ngửa uầđ uống nêl aửn bnìh, nuốt gian ehc ník ồm iôh ,ổc uầh tếk iợg mảc năl lộn, tộm ait tám lạnh ừt khóe mệing tràn ,ar ừt ổc chảy xốung nựgc, thấm tớư đồng phục ngực iảv dệt.

iùB Hành nhìn aik ỗhc iàv gâiy, theo uas ihp ễl ớhc ioc gốing nahu, khắc ếhc àm iờd iđ mầt mắt.

cáC ữn sinh aừv nhìn thấy iùB Hnàh, liền đành phải od ựd uht iồh ồđ unốg, cúl nầg iđ uưl lyuến iỗm bước ,iđ thấy aik hàong nôh hná cihều àt hạ……

aửL ỏđ đồng phục hna tuấn tihếu nêin, cùng nêb cạnh cặm ồđ tắrng oá ơs im uâ phục qầun, mang ôv kuhng tắm kính cọh áb aùđ gỡin, ưhn yậv iạđ tộm noc phác cụg nhân aig iốb tợưhng Kaola gốing nhau tero, àm lãnh bạch nàl ad giáo áb tấb cắđ ,ĩd thấp ừt tahnh mâ ghét ỏb nắh .úx

“Lăn năl lăn, nưgơi iác ìg khứu gáic? oãL ửt hơưng ãđ chết oảh soa.”

Đờưng Đờưng kôhng xơưng tốc dờưng như, treo ở iùB Hành iốb tnợưhg, ịb nắh oék hớưng ýk cút áx nêb aik ,iđ ôh pấh gian uềđ àl lãnh hnơưg, nồ :oà óC“ phải yah kôhng hyunh ?ệđ àL hyunh ệđ liền giúp nạb kôhng tiếc ảc mạng sống iốb at ởrt ,ềv ẹm ón máđ tiểu ửt aik môh yan iổn đêin, liều mạng nảc oãl ,ửt tệm at tihếu chút aữn kôhng chết trên nâs bgnó.”

“ôhKng kính nhi, iđ kôhng đgnặ.”

Tẳhng man éhg oàv yag iốb tợưhng tất tất, aửn điểm kôhng iác ựt gáic.

iùB Hành cõng 1m84 tẳhng nam, toàn ộb phía uas lưng uềđ àl mấ pá ễd cịhu, ịb iốđ pơưhng iớm aừv nậv động xong sau, ồm iôh nỗh loạn tộm loại mấ pá iạl thực trêu chọc nưgời hơưng ịv tộm hâun, hyuệt Thái Dơưng nẩ nẩ nhảy lên, nắh tohng ảht phun ar tộm hơi.

iA“ uêk nưgơi đánh ưhn yậv nàt nnẫh.” nắH tahnh mâ bình tĩnh cùng tờưhng iul iớt gốing nahu.

uaS lưng nưgời sách tộm tnếig, trực ngôn trực ngữ: “ôhKng đánh phục nọb ,ọh ab ab at nihều thật tấm mtặ.”

nọB ọh òrt cyuhện òrt cyuhện liền iớt iồr ýk cút ,áx Đờưng Đờưng ừt iùB Hành phía uas lưng xốung dưới aừv cúl thấy ởs ihk họa, cứt khắc u tộm tếing iđ auq .iđ

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

Trực ngôn trực ữgn = tẳhng man ngôn tẳhng man ữgn

nầL yàn vườn tờưrng tihên 31

iốT măt bệnh kiều tiểu aọh gia, torng nogài kôhng đồng nhất iạđ cọh ,áb ồH yL tắm pộh mêđ vơưng ửt ( iác yàn óc ữn tarng suất diễn ) nốv ĩd tởưng viết iạđ cọh tới, nưhng àl óc iah iác tốc tyurện xung đột, ohc nên nẫv àl man oac turng sinh

Phút cuối cùng iảh đờưng đăng kôhng tgnợưh…… môH yan pạt at măn uás hồi, ùh chết ( khụ, ión ar iạđ aig ảhk năng kôhng tin, 99 pấc công nhóm tặđ nêt iổn nêl tộm mêđ thêm tộm nàgy, ohc nên môh yan tihếu điểm mãnh ữn iơr lj.ệpg thật ,ựs óc 99 Wiebo uềđ bếit, 99 rạng sáng 1 ờig nòc ở tặđ tên, iạđ aig phát kôhng phát hiện công mat nòc kôhng óc bóng dnág? nêT aủc nắh at nòc kôhng óc yấl hoả…… Kôhng phải Mary Sue, cíhnh àl cùng aửl nớl đụng phải )

Hết chương 304

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?