Chương 29: đến tột cùng là ai hạt giống đã phát mầm ( kết cục )
“Bảo iốb nhi, ếht nào? nòC óhk chịu soa?” ỳK cụD ninh tuấn lãng yàm kếim, mềm ẹhn ỗv ỗv Đờưng Đờưng bối, iạl aưđ ohc nắh tộm yl nước .mấ
Đờưng Đờưng mô nồb uầc ngồi ở pòhng mắt trên nàs nhà, trừu trừu iác iũm nhỏ, nước tắm aip tháp aip tháp àm iđ xốung rớt, nắh quay uầđ iđ uống nêl điểm nước mấ cús mnệig, xinh pẹđ kuhôn tặm ỏhn nhăn ab ở nêb nahu, óhk chịu tẳhng mầr .ìr
ýuQ Tờưrng Kahnh nă cặm oá káohc, đỉnh tộm thân pohng tyuết oàv cửa, ợs trên nưgời lạnh oẽl lạnh tihếu nêin, cách nếđ thật ax međ tộm iút ảuq quýt aưđ ohc nêb torng ỳK Dục, “Mua ãđ ởrt lại, nưgơi dùng yat mấ mấ pá ựt pấc Đờưng Đờưng ăn.”
aừV nghe ồđ tậv aum ãđ ởrt lại, oéh ũr Đờưng Đờưng uầđ aừv đnộg, nháy tắm ihc lăng khởi ngốc mao, khóc tớư mầd ềd noc nưgơi cũng nắb ar qnaug, kôhng ềh chớp tắm nhìn iút aum hnàg.
ỳK cụD tiếp nhận lạnh oẽl lạnh oẽl iút aum hnàg, kôhng ềh nghĩ ngợi trực tiếp ừt nêb torng chọn iah iác ỏb oàv torng quần ,oá nád ơc bụng .mấ
ýuQ Tờưrng Kahnh iởc ar dính tyuết oá káohc, aox aox thấu kính tợưhng lãnh snơưg, píh tắm hỏi: “Như ếht oàn nòc phun ,ar óc phải yah kôhng ạd yàd tàrng ịb cmả?”
óC“ ểht là,” ỳK cụD međ Đờưng Đờưng đỉnh uầđ nóđ óig yal động ngốc oam loát bnìh, dùng thấp ừt ễd nghe tếing ión cùng nắh gảing oạđ ,ýl nĂ“ tưrớc iah iác tiểu nhân ỡđ tèhm, ờhc tộm tál nhìn cáb ĩs ở téx thêm lgnợư.”
Đờưng Đờưng tắm tôrng mong nhìn hắn, uầđ ỏhn điểm gốing oảđ tỏi.
Lạnh oẽl ảuq quýt ãđ mớs ,mấ ỳK cụD ừt torng quần oá yấl ar tới, tốc cách õr ràng nàb yat ot túr oảh ,ad chọn sạch ẽs tinh ết quất lạc, ẻb tộm aửn tặđ ở Đờưng Đờưng lòng nàb yat tnợưhg, iạl ẻb tộm tiểu cánh ỏb oàv cíhnh mình giữa môi.
aT“ toảh,”
Liền yàn tộm tiểu cánh ảuq quýt suýt aữn muốn ỳK tổng mnệh, nắh ninh im oạb uâc thô, chạy nahnh međ ưd iạl aưđ ohc ýuQ Tờưrng Knahh, cứt giận nói: “Đây àl ở uâđ aum ảuq qýut? Cũng áuq tnao.”
ýuQ Tờưrng Kahnh kôhng ểht hiểu được ịb cắt tộm yat ảuq qýut, píh pặc aik tuấn tyuển nậc ịht mắt, nhìn nhìn nă iuv sớưng Đờưng Đnờưg, nòc tởưng rằng àl ỳK cụD iạl ở kôhng óc việc ìg mìt vệic. nắH ẹhn a tộm tnếig, uâđ oàv yấđ međ ưd iạl nơh tộm aửn tiến nầd nêl torng mnệig, aừv muốn cười lnạh, ãđ ịb ổn tung nước tốs toan màh răng nhũn .ar
àM ỳK cụD cúl yàn cũng úhc ý iớt Đờưng Đờưng nă sạch kôhng nói, nòc liếm liếm khóe iôm nước sốt, tắm tôrng mong nhìn tộm iác káhc.
iaH nưgời iah tặm nhìn nahu, torng cúl nhất thời ếht nưhng óc iác haong đờưng ý niệm tộđ nihên dâng l…nê……
Pòhng iộn oảh tộm nốđ trầm mặc, Đờưng Đờưng iợđ aửn ngày cũng chưa nưgời ohc nắh međ ảuq qýut, cứt khắc uhc nêl iác mệing nhỏ, yủ kuhất ab ab ừh .ừh
ýuQ Tờưrng Kahnh nhắm iah tắm lại, ngón yat thon iàd nhéo nhéo mũi, óc chút hảong tốh nói: aT“ mảc thấy at ảhk năng điên riồ…… iáC kia, ta…… aT iđ ar nogài aum điểm ồđ vtậ.”
ỳK cụD nhấp iôm nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, cũng thận tọrng tậg tậg đầu, biểu tình nihgêm cút dờưng ưhn ở tham aig ỳK ịht pật đoàn áhp nảs tưrớc cuộc pọh báo.
ýuQ Tờưrng Kahnh hảong tốh tòrng nêl oá káohc, liền khăn qàung ổc cũng chưa ,ệh iộv iộv vàng vàng tới, iộv iộv vàng vàng ,iđ ở ởrt ềv thời điểm cũng chưa vượt auq mười măl púht.
cắS trời tiệm vãn, Đờưng Đờưng ãđ òb iạl trên gờưing lớn, uầđ ỏhn tộm chút tộm cúht, uam ủgn rồi.
iạL ãđ trải auq pohng tyuết ýuQ Tờưrng Kahnh ởht nổh hển, međ dược iút mén ohc ỳK Dục, cách thấu kính nhàn nhạt mỏng snơưg, ohc nắh iác hná mắt.
ỳK cụD ưhn mâl iạđ địch mầc túi, nắh ởht sâu, iđ nếđ pém gnờưig, međ ồđ tậv póhng iớt Đờưng Đờưng torng tay, nô nồt hống tiểu nhân ihn iđ iđ .CW
ịB đánh thức Đờưng Đờưng ngồi ở trên gnờưig, ẻv tặm mộng cứb nhìn torng yat tộm đống euq ửht tahi, nẩgng đầu, ờm tịm mẩl bẩm: “yàN…… Knôhg, kôhng pảhi, at at ta…… aT àl man iàh ửt a……”
ýuQ Tờưrng Kahnh nôh nôh nắh iợs tóc, nô uhn hống hắn: “úhCng at biết Đờưng Đờưng àl man iàh ,ửt iđ ửht ửht ,iđ ioc ưhn màl at cùng ỳK cụD na tmâ.”
ỳK cụD kôhng ión cệyuhn, ỉhc iúc đầu, nô uhn nôh nôh nắh kuhôn mặt.
ịB các man nhân oảb iốb iàv táhng Đờưng Đờưng càng ngày càng được tộm cất iạl muốn tiến tộm tớưhc, hiện iạt uềđ mád hớưng ềv phía nọb ọh phát tiểu tính tnìh, tấb áuq miêu miêu uêk tiểu iãn miêu liền iảr tính tnìh, cũng àl siêu đáng uêy àl đợưc.
Đờưng Đờưng iah chân tuhật uas khôi phục thực hảo, hiện iạt ãđ óc ểht cíhnh mình iđ tộm iạđ giai đạon, pậl cứt liền pồhng nêl kuhôn tặm ỏhn xốung gnờưig, đăng oảh péd ,êl ap táđ ap táđ chạy iớt pòhng tắm.
auQ tộm gyâi…… iaH gyâi…… aB gyâi……
“A!”
Pòhng mắt tộđ nihên tyurền ar tộm tếing hảong ợs nếđ cực điểm tếing kêu, căng chặt iah iác man nhân “naBg” àm tộm tếing chặt tứđ hềyun, nahnh cóhng iđ qua, tộm phen oék ar pòhng mắt môn.
Đờưng Đờưng ngồi ở trên nồb cầu, iôđ tắm từrng nếđ tròn xoe, nắh mầc nốb măn iác euq ửht tahi, yám cóm nẩgng đầu, iah cánh xinh pẹđ iôm nur nur yẩr rẩy, ión năng nộl nộx àm mẩl bẩm, “aT…… yàN ưhn ếht noà…… Ggnai…… iaH ciá…… Kôhng piảh…… maN iàh t…ử…”
ỳK cụD cùng ýuQ Tờưrng Kahnh “ưHu” àm nhìn chăm úhc nếđ pòhng mắt nàs àhn nốb măn iác euq ửht thai iah iác hồng cuhẩn cnmr, mừng ưhn điên auq iđ pậl cứt ol lắng tốs rộut, nưhng nẫv àl cắs tặm tấb biến na iủ kôhng biết màl oas tihếu nêin.
“ôhKng óc việc ,ìg kôhng ợs a oảb iốb nhi, yâđ àl trời oac nab ohc cúhng at ễl vật, kôhng s…ợ…” ỳK cụD tahnh mâ iạl thấp iạl nô nhu, nắr chắc uữh cựl cánh yat mô hắn, ẹhn nàhng nôh iôm iác tárn.
ýuQ Tờưrng Kahnh nô uhn nôh nôh nắh iợs tóc, “Bảo bảo, yut rằng cúhng at kôhng óc màl tốt nêhgnh nóđ tộm iác nât sinh mệnh cuhẩn ,ịb cũng kôhng ểht ếht nưgơi iđ thừa nhận tốhng khổ, nưhng ìv nưgơi cùng iàh ,ửt cúhng at ẽs ỗn cựl cọh pật ưhn ếht oàn iđ màl tốt tộm iác tợưrng uhp cùng ụhp tnâh.”
nắH ờs ờs tihếu niên uầđ tóc, ởht iàd tộm tnếig: “iHện iạt nên ừt nưgơi iớt aựl cọhn, nưgơi muốn nắh soa?”
Đờưng Đờưng kôhng biết màl oas nhìn ỳK Dục.
Phần 12
ỳK cụD mấ pá iôm ẹhn nàhng nôh nôh nắh iác tárn, hiển nihên cáb ĩs iờl ión cũng àl nắh muốn hỏi, nắh cũng đang iợđ tihếu niên ảrt lời.
Đờưng Đờưng uht iồh hná mắt, ngốc ngốc ờs ờs bụng nhỏ, iơn nyà…… óC tộm iác cùng nắh hyuết mạch tơưng dung tiểu sinh mệnh sao?
Hnắ…… Kôhng ềh àl tộm nờưgi?
Đờưng Đờưng vuốt nòc bình thản bụng nhỏ, tahnh tirệt noc nưgơi àl chưa oab ờig từng óc kiên đnịh, nắh thật mạnh tậg đầu.
“Ân, at muốn hnắ!”
ỳK cụD cùng ýuQ Tờưrng Kahnh mềm hná mắt, iạl uađ lòng iạl trìu nếm nôh nôh nắh lông ùx ùx uầđ nhỏ, nô uhn međ nắh hống ủgn rồi.
ờhC Đờưng Đờưng hoàn toàn ủgn yas sau, iah iác man nhân nạb bóng đêm, tắb uầđ nihgên uức ếk tiếp công vệic.
ỳK cụD mìt iác mệing oal cáb ĩs ngày iam pấc Đờưng Đờưng túr uám kiểm tra, iạl màl nưgời međ ỳK aig biệt ựht oac pấc tộm tầng trực tiếp đằng ar tới, iảc biến tộm iác kôhng thua pấc tấb luận iác ìg iạđ bệnh viện khoa ụhp sản, uas óđ màl nit được nưgời iđ na iàb nưgời uầh cùng cáb ĩs nhóm oảb tậm hiệp nhgị.
ýuQ Tờưrng Kahnh liên ệh phía tưrớc oạđ ,ưs iỏh óc ểht yah kôhng cùng cách vách ụhp khoa iổn tếing nhất oãl ủhc nihệm tiến ut tộm chút sinh ổm giải phẫu irt tứhc, ợs iớt cứm auq tuổi aửn trăm oãl giáo ụht nòc tởưng rằng cíhnh mình cắđ ý nôm sinh muốn iđ khoa ụhp nảs phát yuh nihệt lợưng từha.
ờhC na iàb xong iồr ởs uữh ,ựs ịhn công iôđ tắm nhíu lại, torng tắm mùb mùb nắb khởi “arTnh đoạt cíhnh cnug” aỏh hoa, cáb ĩs cùng áb tổng iốđ chọi yag gắt, uấđ kẩhu, liều mạng tarnh ủht cùng Đờưng Đờưng ar nogại quốc lãnh cứhng ưt ccáh, ohc nếđ hná tặm trời tảng sgná……
…………
Ngày môh uas buổi cềihu, ỳK cụD cùng ýuQ Tờưrng Kahnh muốn mang theo Đờưng Đờưng iđ tộm chỗ, buổi sáng ửht uám téx nihgệm tếk ảuq ar tới, nưgời lông ơt màng cúx tyuến sinh cụd kích tíhch ốt vượt auq ịrt ,ốs chẩn đoán cíhnh cáx mang tahi. Nyugên nảb iah nưgời àl kôhng tính toán màl tihếu niên iát kiến Đờưng Nệim, tốr cuộc nắh mang ohc Đờưng Đờưng tơưhng nổt áuq cứm thảm tếiht, nưhng hiện ờig Đờưng Đờưng mang tahi, ìv tárnh ohc iác yàn kôhng óc việc ìg liền iá yus nghĩ ớv nẩv tiểu nhân ihn thời gian mang thai nihều ,ưt ỳK cụD nẫv àl qyuết định međ ựs ión õr rnàg, màl Đờưng Đờưng cùng auq iđ màl tếk túhc.
uàM neđ iàd nơh siêu ex nừgng ở tộm gian tárng ệl yuh hàong iộh ,ởs Đờưng Đờưng êm êm hoặc hoặc cắl ,ưl nắh iah ngày yàn màl iác ìg uềđ óhk chịu iợl hại, ex iớm aừv đình nổ aựt ưhn noc ỏht gốing nhau nhảy xnốug, cùng tiểu yám quạt óig dờưng ưhn ôH“ ”ôh túh nêb nogài lãnh kôhng khí.
ỳK cụD cùng ýuQ Tờưrng Kahnh chạy nahnh iđ theo xốung ,ex tộm iác ohc nắh ệh khăn qàung ,ổc tộm iác ohc nắh xyuên oá lông ,ũv Đờưng Đờưng nogan nogãn duỗi tay, nẩgng đầu, nạgnh sinh sinh màl các man nhân međ tộm iác út íhk ut trúc màl tàhnh oéb mnăg.
iộH ởs giám cốđ mớs liền ờhc ở cửa, thấy ex tới, aừv muốn tiến nêl cung kính nấv ,na tếk ảuq liền thấy torng vòng tếing măt lừng yẫl tơưhng nihgệp tyurền ,ỳk cùng iạđ danh đỉnh đỉnh tợưhng ếđ yat dáng ẻv này, cứt khắc kihếp ợs mằc uềđ nện ở um nàb chân tnợưhg.
tấB áuq giám cốđ cũng àl nihều măn ut tàhnh tinh ồH ,yL ỉhc kinh ngạc tộm chút liền pậl cứt hoàn hồn, tiến nêl iốđ ab nưgời iơh iơh khom lnưg, cung kính nói: ỳK“ tnổg, uềđ na iàb hoả.”
ỳK cụD liễm noc nơưgi, oék oék tihếu niên óc chút áuq cứm hớưng nêl trên khăn qàung ,ổc nhàn nhạt nói: “Dẫn đờưng đi.”
“àL,” giám cốđ nêihgng nờưgi, lãnh ab nưgời hớưng torng .iđ
Đờưng Đờưng ịb yâv ník mít, cũng kôhng biết các man nhân nẫd nắh iớt màl ,ìg liền ưhn yậv êm êm hoặc hoặc àm iđ theo nưgời iđ oàv môn.
iộH ởs iộn dờưng ưhn tộm ếht giới káhc, cảnh ax ,ỉx oa rượu rừng tịht, Đờưng Đờưng óc chút ợs iãh tắb được ỳK cụD cóg ,oá neđ bóng tahnh tirệt noc nưgơi ôc uưl ôc uưl àm loạn xem, ngẫu nihên nòc ừt khăn qàung ổc uas phát ar tộm tếing ohn nhỏ, mang theo íhk mâ “……aO”, Đáng uêy cực .ỳk
Lướt auq hành lnag, mầt nhìn nầd nầd tốrng tảri, nâ nâ a a mâd uêk kôhng chút oàn ehc yậđ àm tyurền ar tới, phía tưrớc nòc óc tộm tí đóng phim điện hnả tihết ịb cíhnh aưđ lưng ềv phía nọb ọh công tác.
Đờưng Đờưng òt òm àm ừt ỳK cụD phía uas òd ar iớt iác uầđ nhỏ, yàn aừv thấy cứt khắc sững ờs ở iạt chỗ, óc ểht mằn nếđ ạh măn uás ác nhân trên gờưing nớl cíhnh tìrnh diễn tộm iồh kịch liệt tính gaio, ịb nắh ioc ưhn àl cá mộng ac ac ảc nưgời mang theo Tahnh Tahnh mít mít uấd cắn, nạl hồng ạh thân cũng ịb mắc oàv iah năc ôht iàd dơưng vật, gốing óhc iác gốing nhau mâd đãng ehp phẩy mông ờhc iợđ giao pốhi.
Đờưng Đờưng úhc ý iớt nắh chân àl nặv vẹo, ưhn àl ịb nưgời oàn đánh gãy, torng lòng cứt khắc êt tộm tnếig, pấc ỳK tổng ppaipaiia ổc iác cởưhng —— ( màl được xinh đẹp! )
Đờưng Niệm iác yàn iav cíhnh ỉhc od Tihên oạĐ hỏng tấm ạh nảs vật, nắh kôhng ỉhc óc ở torng nyugên năv màl iạh thân ệđ ệđ iah chân êt lệit, nòc nhân nyugên ủhc áuq cứm xuất cắs dung oạm màl nyugên ủhc yủh dnug, cuối cùng tihết ếk nyugên ủhc tộm mình tộm nưgời chết thảm ở bệnh viện nội, thậm íhc nòc ở Đờưng Đờưng xyuên auq iớt thời điểm má ỉhc nắh iđ ựt sát, hiện iạt óc ưhn yậv tếk cục cũng ioc ưhn oáb gnứ óhk cịhu.
ỳK cụD úhc ý tihếu niên thần sắc, iúc uầđ nôh nôh nắh iợs tóc, ẹhn gọing nói: aT“ àv nưgơi ac ac tưrớc yan liền kôhng phải iác ìg tình ,ữl càng kôhng tợưhng áuq hắn, phía tưrớc ở trên gờưing ión nữhng iờl yàn óđ cíhnh àl uậđ uậđ nơưgi, tởưng cùng nưgơi chơi iác tình túh.”
nắH ừt torng iút yấl ar tộm ảuq hình vôung hồng oảb tạhch nẫhn, ẹhn nàhng mang ở tihếu niên tắrng nõn ngón yat tnợưhg, iúc uầđ túm nôh tộm cúht, iớm tiếp cụt nói: ừT“ uầđ nếđ cốui, at ỉhc iá nơưgi, cũng ỉhc óc nưgơi tộm ciá.”
Trầm cặm tộm đờưng ýuQ Tờưrng Kahnh cũng ừt ừt àm iđ nêl tớưrc, iôm ẹhn nàhng nôh nôh tihếu niên tộm iác yat khác bối, thon iàd hoàn ỹm tợưhng ếđ yat mầc tộm ảuq hình tứrng uàm mal nhẫn mik cnơưg, nô uhn tòrng nêl nắh ỉhc gain, tihển cắs noc nưgơi nhìn chăm úhc oàv Đờưng Đờưng óc chút pihếm hồng iôđ mắt, tahnh tyuến mềm nhẹ, aT“ iốđ iớv niơưg…… Nhất kiến cuhng thnì.”
uhT iồh tay, Đờưng Đờưng ũr uầđ nhỏ, uầđ ngón yat tộm chút tộm chút vuốt iah ảuq nẫhn, xinh pẹđ hná tắm iạl tớưrng iạl nệiht, nắh nhấp khẩn iôm kôhng éh rnăg, ợs cíhnh mình tộm iác kôhng nẩc thận khóc ar tới.
iớM ừt tính iá kịch liệt kohái mảc hoàn nồh Đờưng Nệim, aừv nhấc uầđ liền nhìn nếđ ưhn yậv tộm ộb cảnh tnợưg, iác aik ịb nắh màl iạh chặt tứđ chân cũng kôhng mád éh rnăg, iác ìg uềđ đoạt tấb áuq nal sanh nắh xuẩn ệđ ,ệđ ưc nihên sống tàhnh nắh muốn nhất ộb dnág, Đờưng Niệm cá cộđ nhìn hắn, hỏng tấm oàg rnốg: “ờưĐng Đgnờư!! Nưgơi tiện nhân này, nưgơi ìv iác ìg kôhng nogan nogãn ngốc iạt bnù!! ìV iác ìg tộm iah phải òb ar t!iớ!”
mắĐ chìm ở yầđ ngập chua ngọt Đờưng Đờưng ịb aọd nếđ tộm giật mnìh, noc ỏht dờưng ưhn nhảy nếđ ỳK cụD torng lòng ngực kôhng mád nhúc ncíhh.
ỳK cụD mô áuq Đờưng Đờưng thân thể, trấn na ỗv nắh sống lnưg, nắh nẩgng đầu, liếc hớưng Đờưng Niệm noc nưgơi iạl lãnh iạl lăng lệit, “ưgNơi tộm iôđ chân àl at mua, ioc ưhn nòc Đờưng Đờưng nihều măn ưhn yậv kôhng ểht kihêu ũv .ợn nếĐ iỗn Đờưng aig tihếu ạh nữhng iác óđ tnềi…… aT međ Đờưng Đờưng aik tộm aửn ảrt hết, ưd lại, liền ờhc nưgơi cừhng oàn ìht kiếm ủđ rồi, iạl oảh oảh ở torng ùt tỉnh iạl đi.”
ýuQ Tờưrng Kahnh nhìn nhìn thời gain, hoãn tahnh nói: “ảHo, nầc phải ởrt ,ềv buổi cihều nòc óc cáb ĩs iớt pấc oảb oảb màl kiểm tar.”
iờL ión uềđ ión õr rnàg, cũng kôhng óc ìg tất uếy iạl iãđ iđ xnốug, ỳK cụD hớưng nắh tậg tậg đầu, kôhng màng phía uas Đờưng Niệm pấh iốh giãy giụa oàg rnốg, mắn oéb măng yat nhỏ, ab nưgời cùng nhau hớưng trốn .iđ
nếĐ iỗn nếđ tột cùng ia àl cíhnh cnug, yậv phải iợđ iàh ửt sinh ạh tới, nhìn mex àl ia tạh gốing yản mmầ……
nọB ọh nghĩ tầhm, giao ohc tihên định .iđ
náB mình năV íL nàt tật ệđ ệđ
