Chương 45: tinh thần khống chế: Các đại lão lật xe, bị cưỡng chế yêu thương tiểu đáng thương ( cốt truyện? Khẩu giao )

Chương 45 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

【 áig :ảc 19841.4】

môH sau, nữhng nưgời sống tós tinh thần óc chút ểu oải, nọb ọh liếm khát ôhk cánh môi, mầt tắm kôhng nừgng hớưng nêb aik ngắm .iđ

aiK ab man nhân tớưng oạm xuất sắc, năng cựl cũng cnờưg, ưt thái tahnh thản àm tởưhng thức súng ống, láong táohng nòc óc ểht nghe thấy cuhẩn ịb iđ uâđ cụl soát tậv ,ưt uas óđ ở cyuhển ộl phản iồh năc .ức

iờL torng iờl nogài uềđ ểđ ộl ar tộm iác ý ,ứt nọb ọh cũng kôhng tính toán mang theo cíhnh mnìh! nòC tós iạl nốb iác nưgời sống tós càng ngày càng hnảog, tíh ởht kôhng tôhng ợs iãh ở nọb ọh turng gian nahnh cóhng nal tàrn.

Nưgời sống sót, ữn nhân ol uâ àm nắc ngón tay, nàng tuổi nhìn auq kôhng nhỏ, yut rằng tarng dung aoh kôhng ar ,ìg nưhng nẩ nẩ óc ểht thấy được pohng vận.

Nyugễn nâT ãhN nhịn iồr iạl nịhn, thật ựs nhịn kôhng đợưc, nàng aửs aửs nỗh nộđ iợs tóc, aox aox mặt, iớm đứng yậd hớưng ab man nhân iđ đến.

Thẩm nậV cíhnh ỉhc oàv nảb ồđ cùng tặm khác iah nưgời ión iác ìg ,óđ tộđ nihên ión cyuhện iớv nhau tahnh mâ tộm đốn, ữN“ ,ĩs nix iỏh óc cyuhện gì?”

aB nưgời tnurg, năV Tông ãd tính kôhng ễd cọhc, uâL ửT Kihên àt íhk nốb píha, àm Thẩm nậV thân ĩs óc ,ễl iốđ ữn nhân óc írt mạng cựl pấh dẫn.

Nyugễn nâT ãhN ỉhc àl iốđ tợưhng Thẩm nậV cách thấu kính iôđ mắt, liền mảc thấy mit pậđ aig tốc. Nàng phất áuq nêb iat iợs tóc, nầg tộm động cát liền međ kôhng íhk mang iá muội lên, “hnỉhT…… Tỉhnh các nưgơi mang nêl at óc ểht cứh?” ữN nhân yut rằng kôhng phải tuổi ẻrt ôc nnơưg, iạl cũng óc tộm loại tàhnh thục írt tứhc, cùng ngày môh auq cồung loạn nưgời nàđ àb đanh áđ dạng khác nhau ưhn iah nờưgi.

Nưhng ịm nhãn tứv ohc nưgời ùm xem, ab iác tuhần yag mãnh 1 torng hná tắm nẩ nẩ ểđ ộl ar “ưgNơi ợs kôhng phải kôhng ủgn tnỉh” tihết cong nảb sắc.

Nyugễn nâT ãhN hoàn toàn ôv gáic, nòc ở aik tộđ írt thức iạđ ỷt ỷt oạt hnìh, năV Tông cùng uâL ửT Kihên răng đau, “Tê” àm iờd iđ mầt mắt.

Kôhng íhk ịd tờưhng uấx ,ổh Thẩm nậV oh ẹhn tộm tnếig, nói: “ợưgNng nnùgg, cúhng at muốn iđ turng mât tàhnh ốhp uưs mầt tậv ,ưt cũng kôhng tíhch pợh mang theo các niơưg.”

ựT ữn nhân iđ auq iđ sau, nêb cạnh nữhng nưgời sống tós nẫv luôn ihc lăng ỗl iat nghe nọb nắh iốđ tạohi, aừv nghe yàn ab iác iùđ cũng kôhng tính toán aưđ nọb ọh iđ năc ,ức tộm máđ uềđ ồ nêl hảong lạon.

óC“ ý ứt ?ìg Cúhng at yâđ màl oas yâb gời?” Turng niên man nhân uađ ảc đêm, torng hná tắm tất ảc uềđ àl ơt máu, nắh tahnh mâ nhgẹn nàgo, “Các nưgơi tính toán međ sống ờs ờs nưgời mén iạt đyâ?”

“úĐng vyậ…… ,aT cúhng at ẽs ctếh!”

“Các nưgơi àl ịd năng giả! Thực cựl ưhn yậv cờưng ìv iác ìg kôhng uức uức cúhng ta!”

nỒ oà tahnh gno gno gno pihền nhân gốing ruồi ,ọb Đờưng Đờưng hình ữhc X mằn ở các man nhân oá nogài tnợưhg, khóe iôm treo nêl tộm chút torng suốt ổt yến, kôhng ềh hình tợưng ôh ôh ủgn nềihu.

uâL ửT Kihên cốhng mằc mex hắn, càng mex càng tởưng nạhc, iột cá iah ngón yat mắn iác iũm nhỏ, nàb yat ot nihễu nưgời tahnh mnộg, međ ôv mât kôhng phổi tậv ỏhn niết tẳhng mầr .ìr

“ôhKng được kôhng đợưc, các niơưg…… cáC nưgơi mang nêl at được knôhg, at ẽs cếht, at thật ựs kôhng đcợư!” Nyugễn nâT ãhN bạch mặt, nhân tihết uềđ thảo kôhng iổn nữa, tahnh mâ cắs nhọn ưhn àl óc ểht chấn ỡv bóng đèn.

Đờưng Đờưng cíhnh nhíu iạl giữa mày, kôhng nừgng aúm yam cánh yat đuổi ruồi ,ọb ịb yàn tộm tếing thét chói iat ợs iớt cứm tộm iác giật mnìh, ơm ơm màng màng ởm mắt, aừv ý thức nòc kôhng óc tahnh tnỉh, uâL ửT Kihên aik tơưrng cười nhạt tặm pậl cứt nấ pậđ oàv tắm .ếđ

Đờưng Đnờưg: “……”

uâL ửT Kihên hớưng nắh chớp chớp mắt: “uBổi sáng tốt lành ahn tiểu ảhk iá ”~

êT“ ”—— Đờưng Đờưng mãnh túh tộm ngụm íhk lnạh, pấh iốh bệnh turng kinh ngồi dậy! pậL cứt nur nur hna hna anh, “iốĐ…… Thực nix liỗ.”

uâL ửT Kihên đơưng nihên minh bạch ỏht noc ión tấr đúng kôhng yậd iổn àl ỉhc iác ,ìg noc nưgơi hiện nêl ý cờưi, nắh nghi hoặc nêihgng đầu, “hTực nix lỗi? Nưgơi oàn thực nix iỗl ?at Ân?”

Đờưng Đờưng sống lưng đĩnh nếđ tẳhng tắp, ảhk ảhk iá iá ngồi quỳ, nắh nél túl nhìn tắm man nhân biểu tnìh, nâc nhắc iốt môh auq nẳh àl kôhng lòi, iớm nợưgng nùgng mậ :ừ “gnôhK…… Kôhng óc việc ,ìg at ảhk năng mộng ,ud kôhng nẩc thận ủgn ở các nưgơi trên quần áo.”

“A…… Nưgơi ión iác yàn ”,a uâL ửT Kihên bừng tỉnh iạđ ộgn oék tờưrng ữgn đệiu, iớm aừv ẹhn nàhng ởht ar ỏht noc nháy tắm khẩn !ơd tắM ot kôhng chớp tắm àm nhìn chằm chằm hắn.

oãL mầc úht tihếu chút aữn nhịn kôhng được cờưi, chậm ìr ìr nói, “hTẩm nậV mex nưgơi aửn mêđ nẫv luôn uêk lnãh, liền međ quần oá ohc nưgơi pắđ lnê,” nắh màl ưhn thổn thức àm cắl cắl đầu, “ôhKng nghĩ iớt nưgơi ưt ếht ủgn áhc…… nòC tấr cồung ,ãd tộm giấc ủgn yậd cùng quần oá oảđ ncợưg.”

“……” Đờưng Đờưng kuhôn tặm ỏhn ừt bạch biến hnồg, iah tòrng tắm cũng ngập nước oánh nậuhn, “aT…… T…a…” nắH mầr ìr at aửn nàgy, nòc kôhng óc at ar iác nyugên ,ớc ãđ ịb aik tặm mầ ĩ động tĩnh pấh nẫd cựl úhc ,ý tihếu niên tộm chút quên muốn ión ,ìg gốing nhau rộung aưd chồn nă dưa, òt òm ềh ềh àm pủhng aưd iđ nhìn oán nệiht.

yấM iác nưgời sống tós càng ión càng kịch lệit, thần cắs càng ngày càng phẫn uất, năV Tông pihền kôhng đợưc, tộm phen áđ yab ếhg dựa, “nahPh” àm tộm tếing vang lớn. uâL ửT Kihên kôhng chút haong mnag, nắh međ siêu ịht dùng ịd năng cách lên, bằng kôhng liền tính năV Tông kôhng phát hỏa, yàn óđ ugn xuẩn khắc khẩu tahnh cũng mớs yấl aưđ iớt iạđ lợưng tang thi.

“Dây aưd kôhng xnog, oãl ửt uức các nưgơi nòc uức ar ias tiớ?” năV Tông cựb iộb àm međ nêy cậb lửa, noc nưgơi hung cá nếđ cực điểm oảđ auq nốb iác nưgời sống sót, “Như ếht nào? Ngại mệnh tnờưrg, uềđ iạt yâđ tợưhng cơưng tợưhng tếyun, được tộm cất iạl muốn tiến tộm tưhớc mìt ctếh.”

Kủhng ốb íhk tàrng ơc ồh nưgng iạl kôhng khí, nữhng nưgời sống tós trái mit nur lên, cứt khắc na tĩnh ưhn .àg

Thẩm nậV tộm chân cốhng iác giá, thon iàd iát nhợt yat àhc ual thấu kníh, ữgn íhk kôhng nặm kôhng nạht, “úhCng at ihc gian aưx yan kôhng quen bếit, cũng kôhng óc hứng úht cihếu ốc ếhp tậv ảc đời, hốung c…ih…” nắH mang nêl tắm kníh, ẹhn nàhng cười tộm tnếig, “Một máđ yat chân yầđ ủđ hết, nòc kôhng óc tộm iác iớm aừv 81 tuổi iàh ửt dũng cmả.”

“Đ”!!!ột nihên ịb điểm dnah, Đờưng Đờưng iuv ẻv ìh ìh ìh ~ ủgn nếđ phấn phác phác kuhôn tặm ỏhn nòc mang theo uấd vết, ỹm ưt ưt aịđ nàb chân ngồi ở trên quần ,oá gốing tiểu noc tậl tậđ gốing nhau cúl nẩ cúl hệin, thật àl đáng uêy óc ểht oév ar nước tới.

năV Tông ịb tiểu aig aỏh yàn manh mât nac uềđ run, nắh nắc nắc nêy mnệig, mâ điệu trầm tấhp, “Thế nào? Theo cúhng at đi?”

ốĐ ỵk náo cộđ hná tắm gốing ưhn thực cấht, nháy tắm ứht hớưng Đờưng Đnờưg, nưhng tihếu niên pấ gnú uas tộm cúl lâu, mềm iạm uyển :ực “aT…… aT liền kôhng lạp, at cíhnh mình óc tểh.”

ựT nit tràn yầđ ab nưgời ngạc nêihn, ión thật nọb ọh cũng kôhng nghĩ iớt ẽs àl tếk ảuq này, tưrớc tắm iác yàn kôhng óc ìg công kích tính tihếu niên tình nyugện cíhnh mình gánh cáv nguy hểim, cũng kôhng muốn iđ theo nọb ?ọh

uâL ửT Kihên píh mắt, ữgn íhk cùng ngày aưx kôhng óc chút oàn tấb đnồg, “gNa? Nưgơi cáx định kôhng cùng cúhng at cùng nhau iđ oas tiểu ảhk iá ”~

“nôhKg, kôhng lpạ.” Đờưng Đờưng thực nợưgng nùgng àm mắn chặt cóg ,oá torng lòng óc chút kôhng khai sâm, ỳk thật hnắ…… nắH cũng tấr tởưng cùng cờưng ảig cùng nhau ổt iộđ nha.

Cíhnh là…… Cíhnh àl cíhnh mình ngày môh auq oảh mảc thấy tẹhn! uềĐ iốđ nhân aig thân ểht động yat động câhn, cgnũ…… Kôhng oảh màl ộb iác ìg cũng kôhng bếit.

“……” uâL ửT Kihên hná tắm uâs tẳhm, uầđ lưỡi liếm áuq màh têrn, uas tộm cúl uâl cười nạht, “Hảo ,iđ kai…… óC dyuên pặg liạ.”

……

Tihếu niên uàm mít nhạt oá hdooie sạch ẽs tohải iám tahnh tân, cõng iah iav oab hớưng nọb ọh yẫv yẫv tay, liền mắn ũv íhk ar cửa.

aửC siêu thị, Thẩm nậV nhìn tihếu niên iđ ax bóng dnág, ẽhk than thở, “hTật kôhng nogan a……”

“Vốn ĩd óc ểht nhai ỹk nuốt cmậh,” năV Tông bước chậm iđ hớưng iảc tarng ,ex ừt tính tahnh mâ đánh iác toàn pihêu nát ở torng kôhng khí.

“cáSh, nă tươi nuốt sống iùm uám tươi ợs àl muốn aọd nếđ ỏht cno.”

……

naB đêm, ựt hyuết nyugệt sau, oas trời mả mạđ kôhng hná snág, Đờưng Đờưng ảc nưgời ơd kôhng đợưc, mắn oađ nhìn ềv phía SPG hớưng nẫd tyuển ộl tếyun, tưrớc ếht giới tếk thúc túr ar khen tởưhng nòc áhk tốt dnùg, tí nhất Đờưng Đờưng ở ừt siêu ịht ar iớt kôhng uâl tưrớc đây, liền biết iav cíhnh công ab nưgời ãđ lặng ẽl theo nắh tộm đnờưg.

yàN nyugệt cắh pohng cao, Đờưng Đờưng gốing tiểu ồh yl gốing nhau ừh ,ừh vùng nogại ô tang iht tấr ,tí nắh uưl uưl mìt iác Tiểu Khê, tàhnh thạo iởc sạch quần .oá

aT muốn uâc nẫd nưgời pạl ~

uâL ửT Kihên ab nưgời uầđ tiên àl ịb hảong nếđ thấy aoh mắt, yùt ơc nơưng mênh mông tinh qnaug, međ aik cạl nãm hồng iam tyuết uhp nhìn iác tàon, tihếu niên thần cắs thẹn tùhng ngây thơ, gốing tộm noc kôhng rành ếht ựs tiểu động vật, tuhần kihết ưhn tihên ứs nưgời ịb nọb ọh nihễm cụd vọng nhan sắc, ab nưgời cíhnh torng lòng aửl nnóg, liền thấy aik dính yầđ tọb nước thân mình chậm riã…… Cong ạh .oe

Ngày môh auq ịb thay pihên ỏx xyuên auq cúc hyuệt óc chút sưng ,ỏđ nợưgng nùgng ợs iãh àm nhắm cặht, Đờưng Đờưng màl chữa khỏi ,ệh iạl ngốc nếđ kôhng biết ohc cíhnh mình ộb iác bfuf, nyugệt cắh pohng cao, khắp iơn kôhng nờưgi, yàn êm nưgời cảnh cắs màl ab nưgời torng uầđ oanh tộm tếing ùv ,ùv ờhc nghe được Đờưng Đờưng tếing kinh ,ôh nọb ọh iớm yấl iạl tinh tầhn, Thẩm nậV đằng nạm aừv iồr ơc ồh theo nảb năng chạy trốn iđ ar nàogi, tắg oag ôc tihếu niên tắm ác câhn.

tắM thấy đằng nạm liền phải nốu lượn àm tnợưhg, Đờưng Đờưng nhìn chằm chằm ón đồng ửt mãnh súc, ôh pấh nồd pậd àm ôh :ot “hTẩm Vnậ!! Nơưgi, nưgơi uam ảht at ra!”

Đằng nạm oel nêl cốt ộđ tộm đốn, Thẩm nậV kinh ngạc nhìn nắh tộm cái, cúl yàn iớm phát hiện cíhnh mình póhng ias iồr ịd nnăg, iác yàn yâd đằng àl cúl tưrớc Đờưng Đờưng pặg qua, kôhng óc ý thức tậv cếht.

uếN uềđ ịb phát hệin, uâL ửT Kihên nọb ọh cũng liền kôhng én trứ, óig thổi ál yâc nàs tạs rung đnộg, ab nưgời nòc chưa iđ iđ ar nàogi, biến ốc bỗng nihên iổn lên!

Tihếu niên túh iác iũm nhỏ, kôhng biết ừt oàn biến ar tahnh đao, cắs néb àm nhận tộm chút tắc ar đằng mạn, nắh vòng oe nốu ,oé cốt ộđ cực nahnh àm iơr xốung đất, ủhp thêm quần oá ihp dờưng ưhn chạy trốn iđ ar nàogi.

tạV oá ở torng óig thổi tung bay, Đờưng Đờưng kôhng óc cặm gàiy, pồhng nêl íhk iđ phía tưrớc cạhy, nòc kôhng chạy tấr ax uầđ tộđ nihên gno àm tộm tnếig.

“ứĐng liạ!”

Thẩm nậV quát ẽhk màl nắh thân mình cứng ,ờđ ếht nưhng chặt ẽhc đinh ở iạt chỗ.

“Xem tờưhng nưgơi a oảb iốb nih,” uâL ửT Kihên tahnh tyuến trầm thấp iá mộui, “Còn tấr óc ểht cyạh.”

“ơưgNi, các nưgơi yàn óđ nưgời xuấ!” Đờưng Đờưng ịb iốđ iớv nọb ,ọh thút aht thút thít cứn ởn àm khóc nhè.

Thẩm nậV cười cờưi, nô uhn nói: “Lại đây, oảb iốb nih.”

Thân ểht kôhng chịu kốhng chế, tiểu bạch ỏht từng bước tộm bước oàv ãd lang yẫb rập, Đờưng Đờưng hna hna hna àm mắng chửi nờưgi, dùng tếh toàn ộb cứs lực, uềđ đoạt kôhng ởrt ềv thân ểht kốhng ếhc qềyun, ỉhc óc ểht trần trụi àm ởrt tàhnh ãd lang nhóm tiểu điểm mât nọgt.

aX ax iđ iớt ỏht noc nă cặm uàm tắrng oá ơs ,im aik quần oá nớl yấm hào, cặm ở tihếu niên trên nưgời iạl óc loại cực nạh ụd hặoc, tẳhng pắt chân dài, ưhn ngọc ,ủđ tậv ỏhn út út íhk íhk ịb tạv oá ehc kuhất tộm nửa, tinh oảx iạl xinh đẹp, màl ab iác mầc úht nạgnh yùt thời óc ểht đỉnh áhp qầun.

tấB qáu…… Tiểu nỗh nảđ kôhng óc cặm gàiy?

Ý niệm ở mat công torng uầđ chợt eól àm qua, nọb ọh iúc đầu, tinh ết quan sát, liền thấy mẩl mẩb mầl mầb bôung iờl hung cá tiểu oảb iốb nhi, tộm nêb hồng cốh tắm túh íhk lnạh, tộm nêb thút aht thút thít cứn ởn mắng nọb ọh àl nưgời xấu.

“……” aB nưgời ịb manh nếđ đồng thời iạl nhịn kôhng được ol lắng tiểu aig aỏh ỉhc ốs tôhng mnih, năV Tông oév oév giữa mày, nếđ nầg međ nắh tộm phen ếb nêl tới, Thẩm nậV cũng giải ừrt kốhng chế, nưhng giây tiếp teho, liền thấy tihếu niên ứt ihc loạn ,ũv cùng điều cắm nạc iạđ bạch ác aựt àm pịhch pịhch pcịhh.

A“ a a nưgời xấu! iạĐ phôi nảđ bôung at !ar aT nắc nơưgi! aT at at ahn nưhng iợl hại! uaM ảht at ar a a ”!a

năV Tông pảhng phất mô tộm iác thật nớl ác céhp, “ịhPch pcịhh” tọb nước văng khắp iơn đồng thời đuôi ác ppaiia ảv mặt, đánh ,ổc đánh cánh tay, tờưhng tờưhng nòc phải ịb tiểu răng nanh nắc tộm nụgm.

Phần 93

Tốrng trải ãd nạogi, iạl tộm trận lảnh tól ưt ihn ,ao năV Tông nồd íhk nađ đềin, “hTẩm Vnậ!”

“……” Thẩm nậV khóe iôm nur rẩy, pậl cứt pấc Đờưng Đờưng na iàb iác kốhng ếhc phần ,nă iác yàn tihếu niên ỉhc óc ểht yủ yủ kuhất kuhất àm chớp noc mắt, ab nưgời ểht cáx àv tinh thần uềđ mệt, đồng thời ẹhn nàhng ởht ,ar tihếu chút aữn ãđ ịb tiểu aig aỏh màl iác ìg hứng úht cũng cưha.

uâL ửT Kihên pób Đờưng Đờưng gơưng tặm mềm tịht, nihgến răng nihgến lợi, “àHnh ,a thật iợl iạh ”!a

năV Tông nihgến rnăg, nắh mảc giác cíhnh mình iờđ yàn kôhng ưhn yậv tệm quá, nàb yat ot hớưng ềv phía tihếu niên mông bạch bạch đánh iah ,ạh chụp mông thịt uềđ nur nêl nur lên, “iTểu nỗh đản, tinh cựl ưhn yậv tràn đầy, torng chốc tál khóc uềđ kôhng oảh sử.”

Đờưng Đờưng yủ kuhất àm ôđ mnệig, nưgời xấu!

……

Suối nước cór rcáh, tihếu niên ngồi ỳuq ở trên quần ,oá thút aht thút thít cứn ởn àm liếm Thẩm nậV dơưng vật, ừt iạđ yuq uầđ liếm pál nếđ cán, uưl iạl iá muội tệv nớưc, aik iạđ ồđ tậv ỏđ mít ữd tợn, cùng yàn xinh pẹđ kuhôn tặm ỏhn tộm chút uềđ kôhng xứng đôi, Thẩm nậV aựd aửc ex than gọi, “ờưĐng Đờưng iác mệing ỏhn thật àl tohải miá.”

“ôgN…… Nưgời xấu, ab đuề…… uềĐ àl iạđ phôi đ…nả…” Đờưng Đờưng màh chứa yuq đầu, mồm mệing kôhng õr àm mắng chửi nờưgi, nắh kốhng ếhc kôhng được thân ểht aủc mnìh, ỉhc óc ểht khẩu ịht mât ihp tộm nêb mắng chửi nờưgi, tộm nêb theo Thẩm nậV mệnh lệnh iđ phục ụv hắn.

“Bảo iốb nhi, thâm hầu, chơi cíhnh mình cúc htệyu.” Thẩm nậV iởc ar thân ĩs ngụy tnarg, mâx cihếm mười phần aịđ đạo.

“gnôhK…… Kôhng nầc n…ôg…” Đờưng Đờưng ực tyuệt ión iớm aừv phun ar tộm chữ, liền kốhng ếhc kôhng được àm međ dơưng tậv càng nuốt càng sâu, cực nóng ồđ tậv nihgền pá áuq uầđ lỡưi, tộm chút tộm chút thao oàv ổc hnọg, tihếu niên ôgn àm tộm tếing gọing mũi, cánh mông oac oac nếhch lên, ởrt yat međ uầđ ngón yat mắc iđ vào.

Sưng ỏđ hyuệt tắm phun ar nuốt oàv tihếu niên thon iàd ngón tay, ab man nhân đồng thời nuốt ạh nước mnếig, Thẩm nậV ôh pấh nồd dập, ión gọing khàn kàhn: “Lại thêm tộm cyâ.”

uâL ửT Kihên cùng năV Tông uềđ ngậm tuhốc ,ál nhìn tihếu niên međ cíhnh mình ngón yat mắc oàv uậh hyuệt kếuhch tnơưrg, aik oat ruột môh auq iớm ịb mat năc iạđ ồđ tậv khai áhp quá, cúl yàn ngón yat iđ oàv thọc tọhc, liền ơc khát àm phân ốb ar mâd thủy tới. cáC man nhân nắc nàt tốuhc, trên yat loát động dơưng vật, iah năc ôht iàd ồđ tậv đỉnh chảy chất nầhy, nậh kôhng ểht pậl cứt thao tiến mềm mấ tàrng đạo.

Đờưng Đờưng mềm lưỡi linh hoạt àm liếm pál thịt trụ, nắh bôung ar uầh nói, màl iạđ yuq uầđ mắc oàv iđ hởưng ụht pấm máy, xinh pẹđ kuhôn tặm ỏhn tộm chút tộm chút ềk tás man nhân dưới háng lông ,*c gốing cựđ ạx hơưng vựng tiểu thái êk cóhng tặm nhức đầu. iaH ngón yat nưhng thật ar ở nhục hyuệt quấy càng cúl càng nnahh, tàrng dịch ôC“ ip ôc ”ip theo yat ỏhn uưl tàhnh iác tiểu vũng nớưc, oat lãng uâc nhân ngọt ịn nahnh cóhng ở torng kôhng íhk tràn nậgp, ửs ab man nhân đồng thời ôh pấh tăng têhm.

tếY uầh khẩn thật mềm ,mấ Thẩm nậV thâm thâm tihển tihển ôh hấp, mắn yấl tihếu niên uầđ cót hung hăng iđ xốung tộm ,pá đồng thời ạh lnệh, “íhCnh mình chơi cúc hyuệt oat đmểi.” Dưới háng hung cá àm thao mnệig, nậh kôhng ểht međ tihếu niên ỏx xyuên qua.

“…ôgN…”

Tihếu niên uêk nêl tộm tnếig, iạđ gơưing mệing tiếp nhận dơưng vật, phía sau, iah ngón yat ôC“ ip ôc ”ip ờs sạong thịt rộut, hung hăng nihgền pá oat đểim, kịch liệt kohái mảc màl nắh thân mình nur rẩy, tưrớc nưgời tiểu êk ab kôhng ia vuốt ev liền nur nêl nur nêl àm phun ar tinh dcịh.

Thẩm nậV má ỉhc nòc kôhng óc đnìh, Đờưng Đờưng đành phải kôhng màng oac trào kohái cảm, ngón yat tắg oag ọc táx oat đểim, kôhng nừgng nghỉ oac trào màl nắh tràn ar thật ỏhn gọing mũi, nihều nước nhục hyuệt “hPụt pụht” yẩv ar ar từng vòng oat tủhy, kích tíhch tộm tợđ tiếp theo tộm đợt, tihếu niên kịch liệt nur rẩy, torng uầđ ổn vang tộm tnếig, tinh dịch theo yuq uầđ ỗl ỏhn chảy xuôi àm xnốug, nầd nầd màl tớư ụrt ểht cùng tiểu oảx song cầu.

Tinh thần ệh ịd năng iớt iồr cảnh giới đểim, Thẩm nậV hyuệt Thái Dơưng tộm đột, iôđ yat xyuên auq tihếu niên iợs tóc, Đờưng Đờưng ịb tắb nâng đầu, tắm neđ mông tầng êm yl iơh nớưc, man nhân đĩnh động vòng ,oe ôht iàd dơưng tậv yab nahnh ar oàv ở nắh ỏđ bừng iác mệing nhỏ, nước tọb “hPụt pụht” yẩv ,ar tinh oảx mằc ịb iah viên căng pồhng mang iút “ạBch bạch bcạh” chụp đnáh.

Thẩm nậV ôh pấh càng ngày càng nồd dập, động cát càng ngày càng nàt nẫhn, cuối cùng tộm iác thâm nậhp, cốhng tihếu niên kiều nộn tếy uầh phun ar nùng tnih.

nắH ởht nổh nểh túr ar tớư mẫđ dơưng vật, ạh cuối cùng tộm iác mệnh lnệh, “uNốt voà.”

【 cát aig tởưng iờl nói: 】

Đờưng Đờưng cứt giận tấb bnìh: cúL yàn biết at iớm 81 tổui, !ừh

tạM ếht năV íL tiểu đáng tơưhng

Hết chương 45

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?