Chương 13: Ranh giới

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Giang Bạch Du bước nhanh lên xe buýt, như thể chậm một giây thôi là xe sẽ mọc cánh bay mất vậy.

Lục Toản chen chúc trong đám đông, khó khăn bám theo, tóm vội lấy cái dây đeo balo đang rủ xuống của hắn.

Không biết có phải ảo giác của Lục Toản không mà sau lúc đó bước chân của Giang Bạch Du hơi chậm lại chút.

Cả hai theo dòng người đi về phía sau xe. Học sinh ùa lên xe lần lượt tìm chỗ ngồi, chỉ còn một ghế đơn gần cửa sổ ở giữa xe là còn trống.

Giang Bạch Du dừng lại bên cạnh ghế trống, quay đầu liếc Lục Toản một cái.

Lục Toản bắt gặp ánh mắt hắn, phản ứng đầu tiên là tưởng rằng Giang Bạch Du không thích mình kéo dây đeo balo của hắn nên vội vàng buông tay ra.

Phản ứng của Lục Toản khiến Giang Bạch Du thoáng sững lại. Hắn cúi đầu nhìn động tác của cậu, chẳng nói gì, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu về cái ghế trống bên cạnh.

Lúc này Lục Toản mới hiểu, cái liếc mắt của tên này vừa rồi không phải bảo cậu buông tay mà là bảo cậu ngồi xuống cái ghế đó.

Gì vậy.

Lục Toản tự dưng muốn cười ghê.

Cái người này sao giống hồ lô không có miệng thế nhỉ? Rõ ràng chỉ cần mở miệng nói một câu là xong, thế mà cứ muốn cậu phải đoán như chơi giải đố.

Mặc dù Lục Toản thầm cằn nhằn tỏ vẻ chê lắm cơ, nhưng nụ cười ngây ngô trên mặt cậu lại chẳng giấu được.

Cậu chậm rãi lết qua, vừa định ngoan ngoãn ngồi xuống thì ngoài cửa sổ vang lên một giọng nói khác:

“Đợi chút! Chú tài xế ơi, đợi cháu với!”

Một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn chạy vụt qua dưới cửa sổ, kịp lao lên chuyến xe buýt số 17 sắp khởi hành.

Cánh cửa vừa đóng lại mở ra lần nữa cho cô nàng. Cô nàng thở hổn hển, bám tay vịn leo lên xe, khó khăn quẹt thẻ.

Nhìn đã biết mới chạy hộc tốc, chắc chắn là sáng nay dậy muộn. Đồng phục xộc xệch, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì mệt, miệng há to thở dốc.

Lục Toản còn chưa ngồi xuống. Cậu nhìn cô nàng kia, sau đó đảo mắt quanh xe, phát hiện cả chiếc xe buýt to đùng mà giờ chỉ còn đúng cái ghế này là trống.

Lục Toản cảm thấy mình là một chàng trai cao to khỏe khắn, chẳng lẽ lại đi tranh ghế với một cô nhóc. Thế nên cậu chẳng nghĩ nhiều, vẫy tay với cô nàng kia qua đây, còn mình thì nắm lấy tay cầm trên cao.

Cô nàng cũng chẳng khách sáo, mệt mỏi lê bước qua ngồi xuống, tu ừng ực mấy ngum nước, mệt đến nỗi không cả nói trọn vẹn được lời cảm ơn.

Cô nàng lấy tay quạt gió cho mình.

“Cảm… cảm ơn cậu, đã cứu mạng.”

Đồng phục cô nàng mặc không phải của trường Số 1, cũng không biết là trường nào. Lục Toản nhìn qua, thấy bộ dạng thảm thương của cô nàng buồn cười quá bèn bắt chuyện:

“Sao thế, ngủ quên à?”

“Ừ ừ, ngủ cố thêm có mười phút mà chạy điên cả tiếng! Không kịp chuyến này chắc tớ chết luôn quá.”

“Trường cậu quản lý chặt lắm hả?”

“Chặt chứ! Trường Số 5 vĩ đại của tớ, trễ một phút phạt chạy một vòng, không có giới hạn luôn.”

“Dã man vậy hả?”

“Chứ còn gì nữa?”

Hai người đều thuộc tuýp hướng ngoại cởi mở, cậu một câu tớ một câu, trò chuyện rôm rả từ chuyện sáng dậy trễ đến thói quen thức khuya suốt dọc đường.

Xe buýt dừng rồi lại đi, miệng cả hai chẳng chịu nghỉ phút nào. Đến khi xe thông báo tới trạm Trường số 1 Bắc Xuyên, Lục Toản mới ngó ra ngoài, chuẩn bị ra cửa sau. Trước khi đi còn bị cô bạn kia gọi lại.

Cô bạn kia lấy điện thoại từ túi ra:

“Cậu đẹp trai, cậu thú vị thật đấy, thêm WeChat không?”

“Ok.”

Danh hiệu “chiến thần xã giao” của Lục Toản không phải tự dưng mà có. Danh sách bạn bè WeChat của cậu rộng như biển, từ cô chú anh chị trong giới thượng lưu đến ông cụ bán bỏng ngô ở phố ăn vặt, ai cũng có một suất. Trò chuyện vài câu trên đường rồi thêm bạn thì lại càng là chuyện quá bình thường.

Lục Toản chẳng thấy có vấn đề gì, rất tự nhiên mở điện thoại ta, vừa mới mở mã QR đưa cho cô bạn kia thì khóe mắt chợt liếc thấy người bên cạnh đã biến mất.

Lục Toản sửng sốt, quay đầu nhìn thì thấy Giang Bạch Du đã đi thẳng xuống chỗ gần cửa sau xe. Xe còn chưa dừng hẳn, hắn đã nhảy xuống, cứ như ở lại thêm giây nào là cái xe sẽ nổ tung vậy.

Thấy thế, Lục Toản vội tạm biệt cô bạn kia, cất điện thoại rồi đuổi theo.

“Giang Bạch Du! Cậu đợi tớ với!”

Lục Toản chen theo đám người xuống xe, sốt ruột đứng nhảy tại chỗ một lúc, cuối cùng cũng tới lượt mình bám tay vịn nhảy xuống, chạy ù theo Giang Bạch Du, balo xóc lên kêu loảng xoảng.

Giang Bạch Du chẳng thèm để ý, chỉ lạnh lùng nói:

“Cậu ở đấy mà quét mã.”

“Quét có cái mã thôi mà, cũng mất thời gian mấy đâu, xe còn chưa dừng hẳn mà.”

“Ừ, tôi đi việc tôi, cậu quét mã việc cậu, có vấn đề gì à?”

Lục Toản cứng họng, vì đúng là chẳng có vấn đề gì cả?

Lời này của Giang Bạch Du khiến cậu đuối lý, nên lúc mở miệng lần nữa, giọng cậu cũng nhỏ hẳn xuống:

“Dù sao cũng đi chung xe, xuống xe cũng nên gọi tớ một tiếng chứ?”

“Nói rõ này, chỉ tình cờ gặp thôi chứ tôi không cố tình đợi cậu.”

“Thì làm sao? Chẳng lẽ cố tình chờ tớ đi cùng xe mới tính quen à, thế bạn cùng bàn tình cờ gặp trên đường đi học thì là người lạ hả? Làm gì có ai như cậu thế.”

“…”

Nói xong câu này, Giang Bạch Du không đáp, chỉ bước vài bước rồi đột nhiên dừng lại, chẳng báo trước mà quay người, cúi đầu nhìn thẳng vào Lục Toản.

Lục Toản không ngờ hắn lại dừng đột ngột vậy, suýt thì không kịp phanh mà đâm sầm vào người hắn.

Cậu lảo đảo lùi về sau mấy bước mới đứng vững, hoang mang đối diện với ánh mắt Giang Bạch Du.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng nhìn ánh mắt lạnh băng xa cách của Giang Bạch Du, Lục Toản cảm thấy hình như hắn đang giận thì phải.

Nhưng cậu có làm gì khiến hắn hắn giận đâu nhỉ?

Hoàn toàn không có mà! Suốt chặng đường cậu chẳng nói câu nào với Giang Bạch Du, lấy đâu ra cơ hội đạp trúng mìn của hắn!

Lục Toản nhanh chóng lướt qua mọi khả năng trong đầu rồi tự bác bỏ từng cái một.

Sau đó, cậu nghe Giang Bạch Du gọi tên mình:

“Lục Toản.”

“Hả? Tớ đây.”

Cậu ngẩng đầu lên, chân thành nhìn vào mắt Giang Bạch chờ phán quyết, cho đến khi người nọ bình tĩnh nói:

“Chúng ta thân lắm à?”

“…”

Lục Toản nuốt khan, không biết trả lời thế nào.

Giang Bạch Du cũng chẳng cho cậu thời gian trả lời. Hỏi xong câu đó, hắn khẽ cau mày, nhìn Lục Toản một cái đầy ẩn ý rồi mới dời mắt, quay người bước vào cổng trường.

“Thân hay không thân gì chứ…”

Lục Toản nhìn theo bóng lưng Giang Bạch Du, tức đến nỗi nghiến răng lẩm bẩm:

“Tớ tự thấy thân không được à!!”

Lục Toản nói thì khí thế lắm, nhưng nhìn Giang Bạch Du, cuối cùng vẫn không đuổi theo làm người ta ghét thêm nữa.

Sáng sớm trong trường, tất cả học sinh đều vội tới lớp nộp vở bài tập rồi đọc sách. Lục Toản lẫn vào đám đông, một mình từ cổng trường lững thững về lớp như đi dạo.

Trước khi vào, cậu còn ghé mắt qua cửa sau nhìn thoáng qua.

Phải nói rằng bạn Giang không hổ là ứng viên cho vị trí thủ khoa. Hắn ngồi ở chỗ, cúi đầu đọc sách như chẳng có việc gì.

À, so sánh này không chính xác lắm, vì Giang Bạch Du vốn chẳng có việc gì thật, người có việc chỉ có mình Lục Toản thôi. Dù sao Giang Bạch Du nói cũng đúng, hai người chẳng thân thật, cùng lắm chỉ mới làm bạn cùng bàn của nhau một ngày, về nhà cùng nhau một lần. Giang Bạch Du lạnh lùng quen rồi, không coi cậu là bạn cũng bình thường thôi.

Lục Toản chỉ là một hòn đá cản đường học tập của Giang Bạch Du, một học sinh mới chuyển trường tới làm bạn cùng bàn, vừa phiền vừa nói lắm.

Nghĩ vậy, Lục Toản vò rối tóc mình, đứng ở cửa lặng lẽ đấm đá vào không khí, đau đớn vật vã một lúc mới thẫn thờ trôi về chỗ ngồi.

Cậu để balo xuống rồi ngồi phịch xuống ghế, nằm bò ra bàn, hai tay buông thõng như không có xương.

Cậu quay mặt về phía Giang Bạch Du, một bên má áp lên mặt bàn lạnh ngắt.

Cậu chẳng nói gì, chỉ dùng ánh mắt oán trách nhìn Giang Bạch Du, muốn tấn công hắn bằng phép thuật.

Nhưng Giang Bạch Du không thèm để ý đến cậu. Hắn mặc kệ ánh mắt lên án của Lục Toản, thậm chí còn làm xong ba bài đọc tiếng Anh.

Lục Toản nhìn Giang Bạch Du bình tĩnh làm bài, đối chiếu đúng hết đáp án xong rồi mở tiếp một tập đề văn ngôn, cuối cùng bỏ cuojc việc dùng ánh mắt bắt Giang Bạch Du chú ý tới mình.

Cậu thở dài một tiếng, chợt thấy việc tự nhiên xông đến gần Giang Bạch Du đòi làm bạn với hắn quả thật hơi quá sức mình.

Nhưng biết sao được, ai bảo cậu thích hắn.

Nhiều năm như vậy, khó khăn lắm mới được gần hắn thế này. Nếu chỉ làm bạn cùng lớp xa lạ thì tiếc quá.

Lục Toản không muốn phải tiếc nuối, bị ghét thì bị ghét thôi, khối băng do mình chọn, có khóc cũng phải làm nó tan ra.

Nghĩ vậy, Lục Toản lại hít sâu một hơi, rồi thở ra một tiếng thật to.

Chắc lần này cậu làm ồn thật, hoặc sự kiên nhẫn của Giang Bạch Du với cậu đã đến giới hạn. Cậu thấy đuôi lông mày của hắn hơi nhướng lên, cuối cùng cũng từ bi liếc mình một cái, còn hé môi như muốn nói gì đó.

Lục Toản đoán, khả năng cao lại là cái câu “đừng làm phiền người khác” kiểu Giang Bạch Du kia rồi.

Cậu không muốn nghe nên cướp lời trước, gọi tên hắn:

“Giang Bạch Du.”

Lục Toản giữ nguyên tư thế má áp bàn quá lâu, lâu đến mức cổ hơi đau, lâu đến mức mặt bàn lạnh ngắt cũng bị hơi ấm trên má cậu làm nóng lên.

Nhưng cậu chưa có ý định đổi tư thế ngay. Cậu chỉ chớp mắt, vẫn bất động nhìn Giang Bạch Du.

“Giang Bạch Du, bạn Giang học giỏi, bạn cùng bàn tốt của tớ, tớ tưởng bọn mình thành bạn với nhau rồi, thế mà cậu lại nói như không quen…”

Lục Toản tạm dừng.

Không biết có phải do tâm trạng hay không mà nghe giọng cậu hơi uể oải, giống như thấy mệt mỏi vì hết cách rồi ấy.

Cậu vừa nói vừa khẽ đung đưa chân.

Đôi chân dài của thiếu niên bị ghìm dưới gầm bàn chật chội. Lúc nói chuyện, cậu còn nhích chân trái sang gần phía Giang Bạch Du, chạm nhẹ vào đầu gối hắn.

“Thế cậu chỉ tớ đi, làm sao thì chúng ta mới thân nhau hơn được?”

Đúng lúc này, bạn nữ ngồi bàn trước kéo rèm cửa ra, thanh trượt rèm kêu lách cách, ánh nắng lách qua lớp rèm màu xanh thẫm, ùa vào trong lớp.

Ánh nắng ban sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào đã hơi chói mắt, Lục Toản đón nắng nhìn Giang Bạch Du, chẳng hiểu sao lại ngẩn ra.

Rõ ràng hai người ngồi cùng bàn với nhau, nhưng khi rèm kéo ra, ranh giới sáng tối vẫn rõ rệt như thế.

Bóng rèm cắt đôi mặt bàn theo đường chéo. Lục Toản được ánh sáng ấm áp bao quanh, còn Giang Bạch Du bên cạnh thì chìm trong bóng rèm xanh thẫm. Nếu không phải chân họ còn chạm nhẹ vào nhau thì Lục Toản thật sự tưởng mình và Giang Bạch Du cách nhau không phải một mảng sáng tối mà là cả dải ngân hà.

Cậu khẽ nheo mắt lại, trong đôi mắt cậu ngoài ánh áng ra thì còn có bóng dáng Giang Bạch Du nữa.

Cậu nhìn hắn, nét mặt như buồn ngủ, lại như đang ngẩn ngơ, chỉ lẩm bẩm nói thêm một câu:

“Cậu nói xem… đã gần thế này rồi, tớ còn phải làm gì mới có thể làm bạn với Giang Bạch Du đây?”

☘️

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Đường thẳng song song
Chương 2: Chuyện vô căn cứ
Chương 3: Cậu gặp được người mình thầm mến sáu năm kia chưa?
Chương 4: Hoa nhài
Chương 5: Tớ là học sinh mới chuyển đến vài ngày trước
Chương 6: Hỏi bài
Chương 7: Giang Bạch Du, cậu biết tên tớ à?
Chương 8: Bữa sáng
Chương 9: Ngồi cùng bàn
Chương 10: Tuyến 17
Chương 11: Mài ngọc
Chương 12: Điểm dừng
Chương 13: Ranh giới
Lên đầu trang