Chương 8: Thiên sứ hạ phàm

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Trước ngày hẹn đi xem văn phòng ba hôm, Nhiễm Bộ Nguyệt nhận được điện thoại từ thư ký của Lý Diệu, mời anh cuối tuần đến công ty tham quan, đồng thời bày tỏ sự áy náy do đã không sắp xếp vào ngày làm việc, vì Tổng giám đốc Diệu thực sự bận quá, không thu xếp được thời gian.

Sau khi kiểm tra lịch trình, Nhiễm Bộ Nguyệt nhận ra ngày đó trùng với ngày đi xem văn phòng ở khu công nghệ, có điều Nhiễm Bộ Nguyệt gần như chẳng cần suy nghĩ đã đồng ý ngay với bên Lý Diệu.

Xem văn phòng lúc nào cũng được, nhưng cơ hội gặp mặt sếp lớn lại chẳng mấy khi có.

Nhiễm Bộ Nguyệt gọi điện cho người phụ trách quản lý thương mại bên Nghiễn Xuyên, nói rằng mình có việc đột xuất không đến được, hỏi liệu có thể đổi sang ngày khác được không.

Người phụ trách trẻ tuổi lập tức đáp “Được chứ được chứ”, rồi nói Nhiễm Bộ Nguyệt muốn đổi sang ngày nào hoặc giờ nào cũng được.

Nhiễm Bộ Nguyệt xem lại lịch trình, chọn một ngày vào tuần sau, bên kia đồng ý ngay lắp tự, nói hẹn gặp ngài Nhiễm vào lúc đó nhé.

Cúp máy, Nhiễm Bộ Nguyệt cảm thấy giọng điệu của anh chàng này có vẻ nhiệt tình hơn trước đó thì phải, nhưng cụ thể chỗ nào thì anh cũng không rõ lắm.

Đầu bên kia, chàng trai trẻ mặt mày ủ rũ cúp điện thoại, hỏi cấp trên của mình: “Làm sao bây giờ? Nếu VIC này chạy mất, có khi nào cả team chúng ta bị đuổi việc hết không?”

*VIC (Very Important Customer): Khách hàng rất quan trọng 

Cấp trên cũng sầu não lắm, mấy ngày trước anh ta nhận được một cuộc gọi nội bộ, không ngờ lại là lãnh đạo đứng đầu mảng thương mại Nghiễn Xuyên gọi xuống, vừa bắt máy đã hỏi ngay, gần đây có khách hàng nào họ Nhiễm, số điện thoại xxx hỏi thuê khu văn phòng không.

Tra thử thì đúng là có thật.

Sếp dịu dàng ra lệnh xuống, nói người này là một vị khách hàng cực kỳ cực kỳ quan trọng, về phần sao lại quan trọng thì các cậu không cần biết. Việc chúng ta phải làm là cố hết sức giữ chân anh ta, nếu thành công thì sẽ có thưởng lớn. Tôi sẽ gửi cho các cậu một tập tài liệu, dẫn khách đi xem mấy địa điểm này, những điểm quan trọng cần quảng bá đều được ghi rõ trong tài liệu rồi.

Ông ta còn hỏi kỹ càng về thời gian hẹn xem nhà của vị khách họ Nhiễm kia, dặn dò nếu lịch trình có gì thay đổi thì báo thẳng cho ông ta, không cần qua thư ký.

Cả team nơm nớp nhận lệnh, chẳng ai biết vị khách họ Nhiễm này là thần thánh phương nào mà lại khiến người đứng đầu mảng thương mại đích thân hạ phàm.

Nghe ý ông ta thì có vẻ như nhiệm vụ này đến từ cấp cao hơn. Mà trên ông ta thì còn có ai? Chỉ có thể là sếp tổng của cả tập đoàn.

Ngài Nhiễm và Tổng giám đốc Thư có quan hệ gì? Mọi người không dám đoán bừa, chỉ biết giữ được anh ta là sẽ nhận được một khoản tiền thưởng lớn, giờ ngài Nhiễm chính là thần tài của cả team bọn họ. 

Mọi người trốn vào phòng nghỉ bàn tán, đùa rằng có khi bọn họ bị cuốn vào cuốn tiểu thuyết tổng tài nào đó rồi hóa thành đám công cụ trâu ngựa đáng thương trong đó cũng nên.

Thế là khi thần tài gọi điện bảo muốn đổi lịch hẹn, cả đội nào dám chậm trễ, cúp máy xong lập tức báo cáo lên cấp trên, nói ngài Nhiễm cuối tuần có việc, hẹn lại sang tuần sau.

Mười lăm phút sau, Thư Chẩm Sơn biết được kế hoạch thay đổi của Nhiễm Bộ Nguyệt thì chỉ hờ hững “Ừ” một tiếng.

Thứ Bảy, Nhiễm Bộ Nguyệt đến trụ sở chính của Ô tô Diệu Thạch, thư ký đã chờ sẵn dưới sảnh, quẹt thẻ mở thang máy quyền hạn cao nhất dẫn anh lên thẳng văn phòng Tổng giám đốc của Lý Diệu.

Hôm nay Lý Diệu ăn mặc còn thoải mái hơn cả lần trước, áo khoác âu phục để mở, anh ta thân thiện mời Nhiễm Bộ Nguyệt ngồi xuống, bảo anh đừng câu nệ gì cả, cứ xem như bạn bè trò chuyện với nhau thôi.

Nội dung nói chuyện trong bữa tiệc lần trước còn hạn chế, lần này ở sân nhà mình nên hiển nhiên là Lý Diệu thoải mái hơn nhiều, từ lịch sử công ty cho đến triển vọng tương lai, ý tưởng mạch lạc, kỹ thuật vững vàng, rất có chính kiến, hơn nữa là còn pha chút hài hước nên hai người trò chuyện khá vui vẻ.

Nói chung là Nhiễm Bộ Nguyệt cảm thấy người này không tệ lắm, dự án cũng rất thú vị.

Điều khiến anh do dự nhất là Lý Diệu muốn mời mình trực tiếp gia nhập công ty làm giám đốc thiết kế, điều này hoàn toàn đi ngược với kế hoạch mở studio riêng của Nhiễm Bộ Nguyệt.

Điều kiện mà Lý Diệu đưa ra cực kỳ hấp dẫn, Nhiễm Bộ Nguyệt cần thêm thời gian để cân nhắc, Lý Diệu tỏ vẻ đã hiểu, bảo anh đừng thấy áp lực.

Bữa trưa diễn ra vui vẻ, cả chủ lẫn khách đều rất hài lòng, Nhiễm Bộ Nguyệt vừa định tạm biệt ra về thì Lý Diệu cười hỏi: “Thầy Nhiễm chiều nay có rảnh không, có muốn ra biển đi dạo không?”

Nhiễm Bộ Nguyệt lịch sự cười đáp: “Cảm ơn Tổng giám đốc Diệu đã mời, chiều nay tôi định…”

“Mới đây tôi có nhờ ngài Flavio thiết kế một chiếc du thuyền, giờ đang neo ở vịnh Mirs, cũng gần đây thôi. Cậu có hứng thú muốn xem thử không?” Lý Diệu thong thả nói.

Mắt Nhiễm Bộ Nguyệt hơi mở to.

Vị này là một nhà thiết kế công nghiệp người Ý rất nổi tiếng, gần như đã về ở ẩn từ lâu, không ngờ Lý Diệu lại có thể mời được ông ấy làm thiết kế riêng.

“Tất nhiên, nếu chiều nay thầy Nhiễm có việc thì thôi vậy, lần sau xem cũng được.” Lý Diệu tỏ vẻ rất thấu tình đạt lý.

Nhiễm Bộ Nguyệt thẳng thắn: “So với tác phẩm của ngài Flavio thì những việc khác đều không quan trọng.”

Lý Diệu bật cười sang sảng, nói tôi biết ngay là cậu sẽ thấy hứng thú mà.

Lái xe đến vịnh Mirs, ánh nắng rực rỡ, sóng nước dập dờn, Lý Diệu đeo kính râm, cảm thán một tiếng: “Hiếm khi được ngày đẹp trời thế này.”

Nhiễm Bộ Nguyệt gật đầu: “Nắng đẹp quá.”

Đang vào thời kỳ nồm ẩm đầu xuân, suốt ngày âm u lạnh lẽo, vậy mà hôm nay lại nắng ráo.

Dưới ánh nắng rực rỡ, Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn thấy chiếc du thuyền do chính tay bậc thầy thiết kế, đẹp đến mức khiến anh không thể dời mắt nổi.

Sau khi được Lý Diệu cho phép, Nhiễm Bộ Nguyệt mải mê ngắm nghía, đi qua đi lại trong khoang thuyền, say sưa khám phá.

Đến khi Nhiễm Bộ Nguyệt hoàn hồn thì du thuyền đã rời bến, lao vùn vụt trên mặt biển rộng mênh mông, gió biển mát lạnh ập vào mặt.

Lý Diệu hỏi: “Sao nào, chuyến này đáng chứ?”

Nhiễm Bộ Nguyệt vẫn còn mải vuốt ve thân thuyền, đắm chìm trong tác phẩm cực kỳ xuất sắc này: “Cực kỳ đáng.”

Lý Diệu cười: “Vậy thì tốt rồi, em thích là được.”

?

Nhiễm Bộ Nguyệt bỗng nhận ra điều gì đó mà ngoảnh lại nhìn Lý Diệu.

Trong khoang thuyền chỉ có hai người họ. Lý Diệu đứng bên quầy bar đầy rượu, cong mắt nhìn anh, hỏi: “Muốn uống gì? Tôi pha cho em.”

Bấy giờ mới phát hiện, không biết Lý Diệu đã đổi sang áo sơ mi hawaii mát mẻ từ khi nào, chỉ cài mỗi hai cúc, vô tình để lộ đường nét cơ ngực siêu bắt mắt bên trong.

Thật lòng mà nói thì cũng ra gì phết.

… Nhiễm Bộ Nguyệt cảm thấy hơi đau đầu.

Hy vọng chỉ là ảo giác của mình, hy vọng anh ta chỉ là một gã trai thẳng tự luyến.

“Cocktail hay mocktail?” Lý Diệu ung dung hỏi tiếp.

“Ôi, sao dám phiền Tổng giám đốc Diệu tự tay pha rượu, tôi uống nước là được rồi.” Nhiễm Bộ Nguyệt khoát tay, cầm ly thủy tinh chuồn ra khỏi khoang thuyền: “Tôi ra ngoài hóng gió đây.”

Lý Diệu đi theo, đứng song song với anh bên lan can nhìn biển.

Du thuyền chậm rãi dừng lại, lững lờ trôi trên mặt biển.

“A Nhiễm, tôi hỏi em một chuyện được không?”

Cách gọi này khiến Nhiễm Bộ Nguyệt thoáng nhăn mày: “Ha ha, được chứ.”

“Sao em lại quyết định về nước mở studio vậy?”

Nhiễm Bộ Nguyệt chỉ vào mặt biển cách đó không xa: “Oa! Bên kia hình như có người đang lướt ván buồm kìa, ngầu thật thấy.”

Nụ cười của Lý Diệu vẫn giữ nguyên.

Nhiễm Bộ Nguyệt quay đầu lại cười: “Xin lỗi, gió to quá nên tôi không nghe rõ, Tổng giám đốc Diệu hỏi lại lần nữa được không?”

“… Không có gì.”

Gió biển thổi tung mái tóc dài của Nhiễm Bộ Nguyệt, Lý Diệu lặng lẽ nhìn vài giây rồi hỏi rất phong độ: “Em lạnh không, cần khoác thêm áo không?”

Chẳng biết từ lúc nào trong tay anh ta đã có thêm một chiếc áo khoác, định choàng lên vai Nhiễm Bộ Nguyệt.

Đúng lúc này bỗng có tiếng rẽ sóng lướt qua trước mặt, một người đàn ông lướt ván buồm lao nhanh tới, hắn khuỵu gối lưng hơi chùng xuống, một tay nhẹ nhàng nắm cột buồm, tay còn lại vươn dài ra như cánh chim ưng, chạm nhẹ vào mặt sóng như chuồn chuồn lướt nước, ung dung tao nhã.

Bức tường sóng cao mấy mét ập đến trước mặt hắn, hắn ngửa người ra sau, điều khiển cánh buồm khổng lồ cắt gió đổi hướng, bọt sóng tung toé, rồi hắn đột nhiên bật người nhảy vọt lên không trung hơn hai mét, tựa như vị thần biển tuấn tú cưỡi sóng bay lên, lại giống như đại thiên sứ dang cánh hạ phàm.

Lý Diệu khựng lại, có hơi không tin được vào mắt mình: “Đây là… Tổng giám đốc Thư?”

Người Nhiễm Bộ Nguyệt cứng đờ: “… ???”

Phía sau Thư Chẩm Sơn không xa là vài chiếc thuyền buồm khác đang ra sức đuổi theo hắn. Một người trong số đó gào rát cổ: “A — Chẩm — Cậu chậm chút đi! Vội đi đầu thai hả?”

Là đồng chí loa phát thanh Hác Lạc.

Thư Chẩm Sơn bỏ ngoài tai, lại lao vào một con sóng lớn khác, nhảy lên độ cao khiến người ta phải kinh ngạc, thực hiện một cú lộn vòng 360 độ trên không hoàn hảo.

“Wow!!!”

Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn thấy gần đó còn một chiếc du thuyền sang trọng, trên boong là hàng loạt mỹ nữ mặc bikini, người nào cũng đẹp xuất sắc, nhìn xa là cả dải chân dài trắng muốt. Các cô nàng vỗ tay, tiếng hét lẫn tiếng huýt sáo gọi tên Thư Chẩm Sơn, hét to “Tổng giám đốc Thư đẹp trai quá”.

Ánh mắt Lý Diệu cũng dán chặt vào Thư Chẩm Sơn, hỏi Nhiễm Bộ Nguyệt: “Tổng giám đốc Thư đúng là đẹp trai thật, nhỉ?”

Nhiễm Bộ Nguyệt dời mắt khỏi nhóm mỹ nữ chân dài, nói câu không cảm xúc: “Cũng bình thường.”

Chớp mắt, Thư Chẩm Sơn đã vòng một vòng từ xa cưỡi gió đạp sóng trở lại, tựa như một vị đại tướng quân khải hoàn.

Rõ ràng là đang phô diễn vóc dáng săn chắc lẫn tư thế hiên ngang cho nhóm mỹ nữ kia ngắm.

Trong lòng Nhiễm Bộ Nguyệt không chút gợn sóng, hờ hững liếc Thư Chẩm Sơn một cái, không ngờ lại thấy hắn đột nhiên nhìn về phía mình.

Qua làn nước biển xanh biếc, ánh mắt hai người va vào nhau từ xa, rồi ào một tiếng, giống như hai con sóng va vào nhau rồi tan thành bọt nước.

Nhiễm Bộ Nguyệt khẽ nghiêng đầu, nhẹ giọng nói với Lý Diệu: “Tôi thấy hơi lạnh thật.”

Lý Diệu nhướng mày, ga lăng khoác chiếc áo rõ ràng rộng hơn một cỡ lên vai Nhiễm Bộ Nguyệt, ân cần nói: “Lạnh thì vào trong nhé.”

Nhiễm Bộ Nguyệt cong khóe môi, nghiêng mặt nói “Cảm ơn” với Lý Diệu nhưng ánh mắt lại mang vẻ khiêu khích nhìn thẳng vào Thư Chẩm Sơn.

Lời nhắn của tác giả:

Sóng ngầm cứ thế cuộn trào thôi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Nghe qua thôi
Chương 2: Hắn từng sờ qua vô số lần rồi
Chương 3: Gặp lại
Chương 4: Người yêu cũ thành người lạ
Chương 5: Uống rượu độc giải khát
Chương 6: Đánh mất chính mình
Chương 7: Hội chứng chim non
Chương 8: Thiên sứ hạ phàm
Chương 9: Tuân thủ luật chơi
Chương 10: Linh hồn như muốn bay lên
Chương 11: Lặng lẽ giằng co
Lên đầu trang