Chương 7: Hội chứng chim non

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Sau khi trở về từ tiệc sinh nhật, Nhiễm Bộ Nguyệt lập tức lao vào guồng quay làm việc không ngừng nghỉ.

Anh sắp xếp lại đống danh thiếp nhận được trước đó, chọn lọc ra những khách hàng có tiềm năng, lên kế hoạch hẹn họ đi cà phê trò chuyện.

Trong số đó, dự án mà anh đánh giá cao nhất là của Lý Diệu. Tuy rằng anh ta đã ngỏ lời mời nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt không chắc mình có thể bắt được hay không, bởi trong nước có đầy rẫy nhà thiết kế ô tô xuất sắc.

Một việc quan trọng khác là chọn địa điểm cho studio. Điền Tiểu Triết đã đi khảo sát vài nơi, bước đầu đã chọn được ba địa điểm để Nhiễm Bộ Nguyệt xem qua.

“Sếp à, anh xem đi.” Điền Tiểu Triết làm việc rất nghiêm túc, cậu ta mở tài liệu, bắt đầu giới thiệu chi tiết: “Địa điểm đầu tiên là cao ốc Cát Tường, ưu điểm là rẻ; địa điểm thứ hai ở trung tâm thương mại Long Đằng, xung quanh đầy đủ tiện nghi, giao thông thuận tiện; địa điểm thứ ba là của bất động sản Nghiễn Xuyên…”

“Khoan đã.” Nhiễm Bộ Nguyệt lật lại trang về phần “trung tâm thương mại Long Đằng”, chưa đầy một giây đã nói: “Cái này bỏ qua.”

Điền Tiểu Triết “ơ” một tiếng: “Em hỏi lý do được không? Thật ra xét mọi mặt thì Long Đằng là một lựa chọn khá tốt.”

Ít nhất cũng không đáng bị loại ngay lập tức.

“Không có lý do gì cả.”

Nhìn vẻ mặt hờ hững của Nhiễm Bộ Nguyệt, Điền Tiểu Triết biết rõ chuyện gì mà Nhiễm Bộ Nguyệt không muốn nói thì có hỏi nữa cũng chẳng moi được, thế nên cậu ta không truy vấn thêm mà vẽ một dấu gạch chéo to đùng lên trang về Long Đằng.

“Địa điểm thứ ba đâu, nói tiếp đi.”

“Là khu công nghệ do công ty bất động sản Nghiễn Xuyên phát triển, diện tích rất lớn, xung quanh có nhiều công ty công nghệ, gần nguồn khách hàng.”

Nhiễm Bộ Nguyệt cụp mắt nhìn hai chữ “Nghiễn Xuyên”, bảo Điền Tiểu Triết nói tiếp.

Sau khi Điền Tiểu Triết liệt kê hết các lựa chọn, Nhiễm Bộ Nguyệt lật đi lật lại tài liệu nhiều lần, nghiêm túc so sánh cẩn thận một cách khách quan, cuối cùng quyết định: “Xét tổng thể thì khu công nghệ Nghiễn Xuyên tốt nhất. Tôi sẽ tự đi xem sau.”

“Không xem các nơi khác ạ?”

Theo hiểu biết của Điền Tiểu Triết về Nhiễm Bộ Nguyệt thì ít nhất anh cũng sẽ đi khảo sát trực tiếp hai địa điểm để so sánh, thế mà lần này lại chỉ chọn một.

“Tạm thế đã.”

Nhiễm Bộ Nguyệt biết bất động sản Nghiễn Xuyên thuộc về Thư Chẩm Sơn, nhưng anh cho rằng việc “Tổng giám đốc tập đoàn là người yêu cũ” không nên tạo thành bất cứ ảnh hưởng nào đến lựa chọn của mình.

Tổng giám đốc Thư cơ nghiệp đồ sộ, làm gì có chuyện để ý đến một khách thuê nhỏ bé như anh, huống chi chút tình cảm cũ đó đã qua từ lâu rồi, giờ bọn họ còn xa lạ hơn cả người dưng, nhà cửa nên thuê thế nào thì cứ thuê thế ấy thôi.

Nhiễm Bộ Nguyệt làm việc rất quyết đoán nhanh gọn, chẳng mấy chốc đã liên hệ với người phụ trách khu công nghệ, hẹn thời gian xem nhà vào cuối tuần này.

Trước khi có văn phòng làm việc cố định, họ chỉ có thể làm việc trong văn phòng thuê tạm, ngày nào Nhiễm Bộ Nguyệt cũng làm việc ở đó đến tận nửa đêm.

Điền Tiểu Triết lại bắt đầu thở dài than ngắn khuyên anh nghỉ ngơi, như thường lệ, toàn bộ lời khuyên đều bị Nhiễm Bộ Nguyệt coi như gió thoảng bên tai hết. Người này hễ vào trạng thái chiến đấu thì gần như không ai có thể ngăn cản được.

Hôm ấy, Nhiễm Bộ Nguyệt trở lại khách sạn, lúc lên giường nằm thì đồng hồ vừa điểm 3 giờ sáng.

Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn chằm chằm vào trần nhà sạch sẽ không chút bụi, đây đã là ngày thứ tư liên tiếp anh mất ngủ rồi.

Vì vừa nhắm mắt là anh lại nhìn thấy Thư Chẩm Sơn.

Những chuyện trong tiệc tối hôm trước chậm rãi hiện lên từng chút một, Thư Chẩm Sơn nói “không quen anh”, ánh mắt lạnh nhạt liếc qua, động tác cất danh thiếp của anh thì qua loa… và cả nụ cười dịu dàng trên mặt hắn khi hắn uống rượu với một cậu diễn viên mặt búng ra sữa nữa.

Chết tiệt, đúng là xúi quẩy.

Không phải là anh còn vương vấn người yêu cũ, chỉ là mỗi khi áp lực lớn đến mức không có chỗ giải tỏa, nghĩ về hắn trước khi ngủ sẽ khiến Nhiễm Bộ Nguyệt có cảm giác nhất, vào trạng thái nhanh nhất, sau khi giải tỏa xong thì cả thể xác lẫn tinh thần đều sẽ trở nên thoải mái, sau đó anh sẽ chìm vào giấc ngủ sâu như trẻ sơ sinh cả đêm.

Thuốc ngủ phiên bản người yêu cũ, vừa thân thiện với môi trường vừa dễ dùng.

Tiện lợi thôi chứ chẳng phải yêu đương gì đâu.

Tiếc là lần này, những ký ức tồi tệ mới nạp vào đã đè bẹp kho tàng cũ kỹ từ sáu năm trước, thuốc ngủ biến thành thuốc tỉnh táo.

Để trấn áp bóng ma Thư Chẩm Sơn phiên bản tiệc tối, Nhiễm Bộ Nguyệt buộc phải lục lọi ký ức ngày xưa về hắn trong đầu mình, lấy độc trị độc.

Lần đầu tiên Nhiễm Bộ Nguyệt gặp Thư Chẩm Sơn là khi bị hắn bắt quả tang trong phòng thí nghiệm.

Cả trường chỉ có ba máy in 3D được sử dụng miễn phí, trong đó chiếc dễ tiếp cận nhất được đặt trong phòng thí nghiệm robot.

Khi ấy Nhiễm Bộ Nguyệt vừa mới vào năm nhất, mười tám tuổi, một thân một mình đến môi trường hoàn toàn xa lạ, tiếng Anh chưa thạo, tính cách lại hướng nội khép kín, không muốn mở lời nhờ vả, càng không muốn tìm giáo sư để nộp đơn từ yêu cầu phiền phức, nhưng mà anh thực sự rất muốn thử.

Sau gần nửa tháng quan sát, Nhiễm Bộ Nguyệt phát hiện thời gian sinh hoạt của nhóm người làm robot này rất thất thường, phòng thí nghiệm thường xuyên sáng đèn đến rõ khuya, thời điểm an toàn nhất để lẻn vào là khoảng 4 giờ sáng.

Vào một đêm không trăng gió lớn, Nhiễm Bộ Nguyệt lén lút lẻn vào phòng thí nghiệm, thành công in được một chi tiết nhỏ, từ đó mê mẩn cái máy vuông vức ấy như điếu đổ, giống như một con chuột nhỏ trộm được tí mỡ vậy, đêm nào cũng mèo ra mèo vào.

Một hôm, sau khi in xong chi tiết cuối cùng, xác nhận xung quanh an toàn, không có mai phục, Nhiễm Bộ Nguyệt mới rón rén mò mẫm rời đi, vừa mới chui ra khỏi cửa phòng thí nghiệm thì bất ngờ đâm sầm vào ngực một người.

Người này rất cao, bóng đêm tối tăm phác họa ra một cái bóng cao gầy đen kịt.

Nhiễm Bộ Nguyệt tưởng mình gặp ma, adrenaline tức khắc tăng vọt.

“Tách” một tiếng, đèn sáng lên, Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn thấy một khuôn mặt phương Đông siêu đẹp trai cực kỳ ấn tượng, hắn nhướng mày nhìn anh, khóe môi nở nụ cười nhạt: “Gotcha.”

Adrenaline lại tăng vọt lần nữa.

… Nhiễm Bộ Nguyệt bấy giờ mới chậm rãi nhận ra thứ ấm nóng đàn hồi rắn chắc mà mình vừa đâm vào là cơ ngực của người này.

Là người sống.

Vả lại, nếu phải nói trái lương tâm thì —— anh ta đẹp trai vãi.

Anh đẹp trai hỏi: “Cậu đang làm gì vậy?”

Một câu tiếng Anh chuẩn giọng bản xứ.

Nhiễm Bộ Nguyệt ôm chặt chi tiết nhỏ trong ngực, bình tĩnh đáp: “Tôi đi ngang qua.”

“Thế cậu đang định đi đâu?”

Hắn đứng dựa vào cửa phòng thí nghiệm, mấy sợi tóc vểnh trên đầu còn gần như chạm khung cửa, trong cái se lạnh đầu xuân mà hắn chỉ mặc đúng một cái áo thun đen đơn giản, vải áo bị đường nét cơ bắp căng ra, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn.

Trông như kiểu đêm hôm không ngủ cố tình chạy tới để ôm cây đợi thỏ vậy.

Nhiễm Bộ Nguyệt hệt như con nhím con xù lông: “Không liên quan gì đến anh.”

“À, đương nhiên.” Hắn nhún vai.

Miệng thì nói thế nhưng chân chẳng hề nhúc nhích, vẫn đứng lù lù ở cửa.

Nhiễm Bộ Nguyệt chịu không nổi ánh mắt của hắn, tự nép mình lại thành một cái bánh quy mỏng không có cảm giác tồn tại rồi “vèo” một cái lách qua khe hở bên cạnh hắn.

“…”

Sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ, người nọ hỏi với giọng khá là bất đắc dĩ: “Sau này cậu đổi giờ đi ngang qua nhé?”

Lần này hắn nói tiếng Trung.

Cách nhấn nhá nghe rất dịu dàng, nghe còn hay hơn khi hắn nói tiếng Anh.

Đột nhiên nghe thấy tiếng mẹ đẻ của mình, Nhiễm Bộ Nguyệt ngạc nhiên quay lại nhìn hắn.

“Ý tôi là, nếu cậu muốn dùng máy in 3D thì cứ đến vào ban ngày, bọn tôi sẽ cho cậu mượn dùng.” Hắn nói.

“… Hả.” Nhiễm Bộ Nguyệt chớp mắt: “Thật không?”

“Nói lời giữ lời.” Hắn đổi giọng, đưa tay về phía Nhiễm Bộ Nguyệt: “Nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải cho tôi xem cậu in cái gì đã.”

Nhiễm Bộ Nguyệt do dự một lúc mới miễn cưỡng lấy mô hình giấu trong ngực ra, đặt vào tay đối phương.

Ban đầu anh còn thấy thứ này cũng khá to, nhưng khi nằm trong người kia thì nó lại trông nhỏ xíu.

“Khung xương trợ lực tay à?” Hắn hỏi.

Nhiễm Bộ Nguyệt ngẩn ra: “Ừm, đúng vậy.”

Đây chỉ là một chi tiết nhỏ của mô hình, cho nên anh khá bất ngờ khi hắn có thể nhận ra nhanh như thế.

“Dùng bản lề linh hoạt à, thú vị đấy.” Hắn thử đẩy các khớp nối của mô hình.

Nhiễm Bộ Nguyệt hào hứng hẳn: “Ừm, tôi thử cả dầm thẳng với dầm cong, nhưng có vẻ đều không hiệu quả lắm…”

Người kia lộ ra biểu cảm một lời khó nói hết: “Bảo sao dạo này vật liệu của bọn tôi hao nhanh thế.”

“…” Nhiễm Bộ Nguyệt rụt cổ lại.

“Hiệu quả kém khả năng là vì cậu chọn sai vật liệu.” Hắn đi thẳng tới máy in 3D, sờ vào khay in thấy vẫn còn ấm thì cười khẽ.

Bằng chứng dùng trộm máy in cứ thế bị phát hiện, Nhiễm Bộ Nguyệt cảm giác đầu mình đang bốc khói.

May mà hắn không nói gì thêm, chỉ bảo: “Cậu dùng PLA, độ mềm dẻo không đủ, bản lề linh hoạt thì nên dùng thử TPU.”

Nhiễm Bộ Nguyệt: “Ồ. Được, vậy khi nào tôi có thể…”

Chưa nói hết câu đã thấy hắn lấy ra một cuộn vật liệu TPU mới toanh.

Hắn hỏi: “Giờ cậu có vội về ngủ không?”

Mắt Nhiễm Bộ Nguyệt sáng rực lên: “Giờ thử được luôn à? Tôi không ngủ!”

Tới khi Nhiễm Bộ Nguyệt tỉnh táo lại thì mặt trời đã leo lên đỉnh ngọn cây rồi, ánh nắng tràn vào phòng thí nghiệm, hành lang bên ngoài bắt đầu nhộn nhịp.

Trên bàn bày la liệt mấy cái mô hình, trên giấy đầy bản vẽ lẫn công thức, dây điện với bộ điều khiển quấn lộn xộn vào với nhau, nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt lại cảm thấy ý tưởng của mình chưa bao giờ khoáng đạt thế này, mạch suy nghĩ cũng chưa bao giờ nhanh nhạy đến thế.

Chưa từng gặp được ai có sóng não hợp đến thế này, có thể dễ dàng hiểu được mạch suy nghĩ của nhau, thậm chí còn chẳng cần nói hết câu, bọn họ đã biết người kia muốn nói gì rồi.

Chỉ có điều…

Nhiễm Bộ Nguyệt hơi ngượng hỏi: “Phải rồi, quên chưa hỏi, anh tên gì vậy?”

Người kia ngẩn ra, đại khái là cũng cảm thấy hai người họ trò chuyện thâu đêm trong khi còn chưa biết tên nhau thế này khá buồn cười.

Đúng lúc này thì có một cô gái tóc xoăn đẩy cửa bước vào, ném ba lô xuống, huýt sáo: “Wow, không ngờ có người còn đến sớm hơn cả mình. Shu, là cậu hả?”

“Tôi là Thư Chẩm Sơn.” Giọng Thư Chẩm Sơn vang lên cùng lúc với cô gái kia.

Nhiễm Bộ Nguyệt nói: “À… Tôi là Nhiễm Bộ Nguyệt.”

Cô gái thấy là Thư Chẩm Sơn, nói câu “Mình biết ngay là cậu mà” rồi sải bước đi tới, tò mò hỏi: “Shu, đêm qua cậu bắt được con chuột nhỏ kia chưa?”

Nhiễm Bộ Nguyệt đỏ mặt, lại muốn co người lại:”Xin lỗi, tôi không nên dùng đồ trong phòng thí nghiệm của mọi người mà không xin phép…”

“Bắt được rồi. Ta-đa!” Thư Chẩm Sơn nắm lưng ghế xoay Nhiễm Bộ Nguyệt đang ngồi rồi đẩy anh ra ngoài như khoe chiến lợi phẩm: “Giờ cậu ấy là thành viên đội chúng ta.”

Bấy giờ cô gái mới phát hiện còn một người nữa, đoạn tròn miệng: “Oa!”

Cứ thế, Nhiễm Bộ Nguyệt bỗng dưng gia nhập vào câu lạc bộ robot rồi trở thành một giai thoại truyền kỳ.

Vì anh là thành viên duy nhất trong lịch sử câu lạc bộ được miễn phỏng vấn, lý do được miễn là đã trải qua một đêm xuân cùng chủ tịch đại nhân.

Tất nhiên “đêm xuân” ở đây là kéo Chủ tịch câu lạc bộ Shu thảo luận sôi nổi cả đêm về động học cơ khí và tối ưu hóa bậc tự do của khung xương trợ lực.

Giờ nghĩ lại, tình cảm của anh với Thư Chẩm Sơn ban đầu hơi giống hội chứng chim non thì phải. Hắn là người bạn đầu tiên đúng nghĩa của anh, giúp đỡ anh, dẫn dắt anh, trở thành một phần không thể thiếu trong quãng thời gian ấy.

Còn sau này, tình bạn biến chất thế nào thì Nhiễm Bộ Nguyệt thừa nhận là… mình ra tay trước.

Anh nhỏ giọng biện hộ cho mình một câu, yếu tố hoàn cảnh chiếm ba phần.

Quay ngược thời gian, tháng đầu tiên ở Mỹ, Nhiễm Bộ Nguyệt đã bị làn sóng văn hóa đánh ngã sõng soài trên bờ cát —

Bạn cùng phòng của anh là một anh chàng gốc Ấn mang quốc tịch Mỹ, đeo kính, học hóa học, sách chuyên ngành chất đầy giường.

Bởi vì mức độ say mê học thuật của cả hai khó phân cao thấp nên Nhiễm Bộ Nguyệt ở chung với cậu ta khá hợp.

Cho đến một buổi chiều, Nhiễm Bộ Nguyệt về ký túc như thường lệ, vừa đẩy cửa vào đã bất ngờ trông thấy hai cơ thể trần truồng của một đôi trai gái đang dính vào nhau, làm anh sốc đến mức không thốt nên lời.

Bạn cùng phòng vội vàng nói xin lỗi, chuyện đột xuất quá nên quên báo trước với cậu.

Nhiễm Bộ Nguyệt nghiêng đầu nói “Không sao”, cả người lùi hẳn ra ngoài.

Bạn cùng phòng còn vui vẻ cất giọng hỏi: “Ran, thế cậu có muốn tham gia không?”

Nhiễm Bộ Nguyệt bị dọa sợ đến mức đồng sầm cửa lại.

Sau đó, bạn cùng phòng trở nên quy củ hơn rất nhiều, mỗi lần dẫn người về đều nhắn tin báo trước cho Nhiễm Bộ Nguyệt, thông báo cho anh biết khi nào bắt đầu khi nào thì kết thúc, thậm chí còn chia sẻ chi tiết rất tự nhiên, ví dụ như hôm qua là cô nàng trong đội cổ vũ, làm thì sướng nhưng trò chuyện chẳng hợp tí nào, còn hôm nay thì chỉ xem phim thôi, không làm gì nhưng lại rất hợp tính.

Hiển nhiên là mỗi lần cậu ta lại dẫn một cô nàng khác nhau về phòng.

Nhiễm Bộ Nguyệt dần từ hoảng loạn chuyển sang tiếp nhận, thầm nghĩ đây có lẽ là sự khác biệt về văn hóa.

Một lần nọ trò chuyện với bạn cùng phòng, cuối cùng Nhiễm Bộ Nguyệt cũng hỏi ra thắc mắc trong lòng mình bấy lâu, sao cậu thay bạn gái nhanh thế?

Bạn cùng phòng tròn mắt nói ồ bọn họ không phải bạn gái của mình. Bọn mình chỉ là fwb thôi, trong số đó chỉ có một người đang hẹn hò với mình thôi, đi dạo phố, trò chuyện, lên giường các kiểu ấy, nhưng bọn mình không hứa hẹn gì với nhau cả, cô ấy cũng có fwb với đối tượng hẹn hò khác.

Một đống từ mới mà Nhiễm Bộ Nguyệt chưa nghe bao giờ, nhưng cũng dễ hiểu, nói thẳng ra thì là bạn tình.

Ở Mỹ phổ biến lắm hả? Nhiễm Bộ Nguyệt hỏi.

Bạn cùng phòng nghi hoặc hỏi lại, chẳng lẽ không phải như thế à…? Bên các cậu thế nào?

Bên bọn tôi thế nào nhỉ?

Nhiễm Bộ Nguyệt cố nhớ lại nhưng não bộ kịch liệt từ chối hồi tưởng.

Trong 18 năm đầu đời của Nhiễm Bộ Nguyệt, anh chưa từng xây dựng mối quan hệ thân mật với bất kỳ ai, thậm chí còn chẳng biết phải giao tiếp bình thường với người khác thế nào.

Trong phòng vệ sinh xa hoa sáng bóng đến độ có thể soi gương của trường trung học quốc tế, một đám người hung hăng túm lấy mái tóc dài của Nhiễm Bộ Nguyệt, cạo sạch hết tóc của anh, máu chảy dọc theo da đầu trọc lóc xuống. Bọn họ chửi anh là “thằng đàn bà”, “ti tiện”, “đồ ẻo lả”,”sao chổi”, “thằng gay chết tiệt”, bảo anh cút về khu ổ chuột. Các thầy cô giáo đều biết rõ chuyện này nhưng không ai dám ra tay can thiệp.

Từ đó về sau, Nhiễm Bộ Nguyệt không để tóc dài nữa.

Nhưng khi đến ngôi trường đại học này, tất cả mọi người đều có vẻ rất tự do, mọi người có thể tận hưởng cuộc sống một mình, hoặc cũng có thể hôn một người vừa mới quen hai phút, bất kể là giới tính gì.

Giữa người với người, phải chăng không chỉ có bạo lực lẫn đàn áp mà còn có thể chia sẻ niềm vui?

Nhiễm Bộ Nguyệt không chắc.

Anh tựa như một cỗ máy, quan sát cuộc sống của những người xung quanh rồi vụng về bắt chước.

Đối tượng thí nghiệm của anh là một anh khóa trên đã bắt quả tang anh làm chuyện sai trái giữa đêm, tên là Thư Chẩm Sơn.

Sau này, khi nhìn chàng trai tóc dài biểu diễn đầy phóng khoáng trên sân khấu, Nhiễm Bộ Nguyệt vô tình buột miệng kể chuyện mình từng để tóc dài. Rất kỳ lạ, bởi vì anh chưa từng kể điều này với bất kỳ ai.

Có lẽ vì lần này người đứng bên cạnh là Thư Chẩm Sơn.

Điều khiến Nhiễm Bộ Nguyệt sững sờ là Thư Chẩm Sơn lại nói rằng “Em để tóc dài chắc chắn sẽ đẹp lắm”.

Khoảnh khắc ấy, Nhiễm Bộ Nguyệt bỗng muốn lên giường với Thư Chẩm Sơn.

— Nghĩ vậy có đúng không? Đây có phải là suy nghĩ của một người bình thường không?

Cho dù đúng hay sai thì Nhiễm Bộ Nguyệt cũng đã dũng cảm xông lên.

Thực ra ở bữa tiệc trên bãi cỏ, anh gần như đã say hẳn rồi, hành vi cử chỉ hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát. Ngôn ngữ biểu đạt qua chiếc khăn thế nào, anh đã quên béng rồi, chẳng qua anh thấy gương mặt Thư Chẩm Sơn đẫm nước gợi cảm đến mức khiến anh chết chìm.

Điều khiến người ta sững sờ lần nữa là Thư Chẩm Sơn lại khẳng khái đáp ứng hết thảy những khát khao sâu thẳm trong lòng anh. Hôn anh, làm tình với anh.

Làm đến phần sau, Nhiễm Bộ Nguyệt khóc.

Thư Chẩm Sơn cúi người hôn nước mắt của anh, nói với anh rằng “Anh sẽ nhẹ thôi”.

Nhưng kỳ thực không phải do đau nên mới khóc, mà vì chưa từng có ai vuốt ve mái tóc dài cùng cơ thể anh dịu dàng như thế, mang cho anh ảo giác rằng mình đáng được yêu thương.

Cho dù chỉ là fwb thì Nhiễm Bộ Nguyệt đã rất mãn nguyện rồi.

— Mặc dù sau này, Nhiễm Bộ Nguyệt lại sững sờ lần nữa khi phát hiện ra rằng, thì ra Thư Chẩm Sơn còn nghiêm túc với mối quan hệ này sớm hơn cả mình.

Nhưng như thế cũng chẳng thay đổi được gì, bọn họ vốn đã định trước sẽ không thể bước tiếp cùng nhau.

Nếu sớm biết bọn họ là người thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau, Nhiễm Bộ Nguyệt tuyệt đối sẽ không đi trêu chọc hắn.

So với kết cục đau khổ thì anh thà như chưa bao giờ bắt đầu.

Lời nhắn của tác giả:

Chúc mọi người Ngày Phụ Nữ vui vẻ! Hãy yêu thương mình thật nhiều nha!!

Lớp học tiếng Quảng Đông của Tiểu Ngạc:

乸型: nghĩa là đồ ẻo lả mang hàm ý kỳ thị, đừng dùng nhé.

佢真係好型: nghĩa là “Anh ta đẹp trai vcc luôn!!!! (Gốc tác giả giải thích là 他真的好 jb 帅啊!!!!, jb trong này là viết tắt của 鸡巴 – duong vat nên chúng mình có thể hiểu là anh ta đẹp trai vcc =)))

Chú thích của editor:

Máy in 3D: loại máy sử dụng quy trình gia công bồi đắp để tạo ra các vật thể ba chiều từ mô hình 3D.

Fwb (Friend with benefit): Bạn tình

PLA, TPU: Vật liệu nhựa in 3D: PLA hay còn gọi là Axit Polylactic, là nhựa sinh học, giòn, dễ gãy nếu uốn hoặc va đập mạnh; TPU hay còn gọi là Polyurethane nhiệt dẻo, là một loại nhựa dẻo, có tính đàn hồi cao.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Nghe qua thôi
Chương 2: Hắn từng sờ qua vô số lần rồi
Chương 3: Gặp lại
Chương 4: Người yêu cũ thành người lạ
Chương 5: Uống rượu độc giải khát
Chương 6: Đánh mất chính mình
Chương 7: Hội chứng chim non
Chương 8: Thiên sứ hạ phàm
Chương 9: Tuân thủ luật chơi
Chương 10: Linh hồn như muốn bay lên
Chương 11: Lặng lẽ giằng co
Lên đầu trang