Chương 6: Đánh mất chính mình

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Nhiễm Bộ Nguyệt rút chiếc khăn vuông từ tay Thư Chẩm Sơn, hơi nghiêng người gần hơn một chút, nhẹ nhàng hỏi hắn: “Phải gấp thế nào vậy?”

Thư Chẩm Sơn lặng lẽ dời mắt khỏi người Nhiễm Bộ Nguyệt, mở chiếc khăn lụa của mình ra, nói: “Để anh dạy em.”

Đây là lần đầu tiên hắn thấy Nhiễm Bộ Nguyệt mặc âu phục, nhìn lâu hơn cũng là chuyện bình thường.

Hôm nay là đám cưới của một đàn chị nghiên cứu sinh tiến sĩ trong nhóm, đám nerd* ngày thường suốt ngày mặc áo hoodie của trường đã phải lục tung tủ để tìm bộ lễ phục trang trọng nhất, lắc mình biến hóa, ai nấy đều chải chuốt lộng lẫy.

*Ý là chỉ mọt sách

Nhóm con cưng của trời thì đã quen với những dịp như thế này từ nhỏ rồi, cho nên việc chưng diện chẳng có gì khó khăn hết. Nhưng với Nhiễm Bộ Nguyệt thì đây là lần đầu tiên.

Nhiễm Bộ Nguyệt một mình vượt đại dương đi du học, khi ấy mới mười tám tuổi, tính cách khép kín, ít nói, giống như một nụ sen mọc nơi góc khuất, non nớt mơn mởn, chỉ cần bấm nhẹ là có thể chảy nước.

Mỗi khi rơi vào trường hợp bắt buộc phải mở miệng nhờ vả ai đó thì hầu hết anh sẽ đến tìm Thư Chẩm Sơn.

Như khi ấy anh đã hỏi Thư Chẩm Sơn cách gấp khăn túi ngực, chiếc cằm thon hơi ngước lên, giọng điệu rất bình thản.

Làm nũng gì không biết. Thư Chẩm Sơn nhìn anh, vẻ mặt không biểu cảm nhưng trong lòng lại thầm nhủ như thế.

Thư Chẩm Sơn cho rằng Nhiễm Bộ Nguyệt gần gũi với mình là do hiệu ứng chim non, hồi đó người bắt được Nhiễm Bộ Nguyệt trong phòng thí nghiệm lúc nửa đêm là hắn, mà vừa khéo hắn cũng là người Trung Quốc, vừa khéo trở thành đồng hương đầu tiên trong trường quan tâm đến Nhiễm Bộ Nguyệt, vì thế Nhiễm Bộ Nguyệt mới thân thiết với hắn hơn.

Đồng bào tương thân tương ái là chuyện bình thường, nhưng làm nũng thì hơi không đúng lắm.

Chiếc khăn mà Nhiễm Bộ Nguyệt mua là loại cơ bản nhất, vải lanh màu trắng, rẻ, nhưng đủ cổ điển.

Thư Chẩm Sơn dạy anh gấp xong thì nhét vào túi ngực giúp anh. Nhiễm Bộ Nguyệt cúi đầu lay nhẹ nó, nhận xét: “Nhìn như tai thỏ dẹt ý.”

Chính vào khoảnh khắc này, Thư Chẩm Sơn cảm thấy Nhiễm Bộ Nguyệt đã vượt giới hạn quá mức.

Sao đôi môi mỏng nhạt màu lúc nào cũng lười mở ra kia lại có thể thốt ra được những lời khiến trái tim người ta nhộn nhạo tới vậy. 

Làm người ta chỉ muốn một ngụm nuốt chửng anh.

Thư Chẩm Sơn cảm giác mình giống như một con diều, vốn đang bay lượn tự do trên bầu trời thì chẳng hiểu sao lại có một đứa bé hư xuất hiện rồi nắm lấy sợi dây của hắn. Nó kéo dây xuống, hắn sẽ hạ thấp một chút, nó thả dây xa ra, hắn lại bay cao hơn một chút, cứ thế chập trùng lên xuống mà đứa bé hư kia vẫn chẳng chịu buông tay.

Hư thật.

Đám cưới được tổ chức trên bãi cỏ, ánh nắng ấm áp, những quả bóng bay đủ màu khẽ va vào nhau trong làn gió nhẹ, còn nơi lồng ngực Thư Chẩm Sơn lại rộn ràng như có bọt sủi tăm.

Cô dâu chú rể nắm tay nhau bước qua cổng vòm sắt nghệ thuật, khách khứa vỗ tay reo hò, giấy vụn đủ màu sắc tung bay khắp trời. Nhiễm Bộ Nguyệt yên lặng giơ điện thoại lên chụp ảnh, khóe miệng cong cong nở nụ cười. Thư Chẩm Sơn nghiêng đầu nhìn anh, thấy sợi ruy băng màu vừa hay rơi xuống đuôi tóc hơi dài của anh.

Mấy tháng trước, Nhiễm Bộ Nguyệt đã bắt đầu để tóc dài.

Lúc đó họ đang xem ban nhạc sinh viên biểu diễn, tay guitar nam trên sân khấu để mái tóc dài màu vàng, trông vừa bụi vừa ngầu.

Thư Chẩm Sơn từng xem quá nhiều buổi diễn như thế này rồi nên chẳng mấy hứng thú, nhưng hắn để ý thấy Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn rất chăm chú, mắt không dời khỏi sân khấu.

Hắn luôn có thể nhạy bén phát hiện ra một vài sở thích của Nhiễm Bộ Nguyệt. Mọi người đều cho rằng Ran chỉ hứng thú với robot và thiết kế cơ khí, nhưng thực ra không phải vậy, chủ yếu là vì Nhiễm Bộ Nguyệt luôn vô tình tiết lộ cho hắn biết qua những cách thức không rõ ràng.

“Thích guitar à?” Thư Chẩm Sơn gần như dán sát tai vào anh mà hỏi do tiếng nhạc ồn quá.

Nhiễm Bộ Nguyệt lắc đầu, một lúc sau mới nói: “Hồi trung học em cũng từng để tóc dài.”

“Ồ.” Thư Chẩm Sơn quan sát mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ của anh, tự nhiên nói: “Vậy để dài lại đi. Em để tóc dài chắc chắn sẽ đẹp lắm.”

Đây là kết luận Thư Chẩm Sơn đưa ra sau khi đánh giá khách quan, không hề lẫn chút cảm xúc cá nhân nào nên rất đáng để nghe theo.

Nhiễm Bộ Nguyệt không tin tưởng lắm, hỏi lại: “Thật không?”

Thật ra Thư Chẩm Sơn hơi muốn nói “Giả đấy”, vì xét theo góc độ khách quan thì Nhiễm Bộ Nguyệt để kiểu tóc nào cũng đẹp hết.

Nhưng không ngờ Nhiễm Bộ Nguyệt lại thực sự nghe theo lời hắn, bắt đầu để tóc dài từ ngày hôm đó.

Theo mỗi phân tóc dài ra của Nhiễm Bộ Nguyệt, Thư Chẩm Sơn cảm giác bản thân mình lại bị siết chặt thêm một chút.

Đến ngày diễn ra đám cưới, tóc của Nhiễm Bộ Nguyệt dài không dài mà ngắn không ngắn, đang ở cái giai đoạn thường gọi là “khó coi” ấy, nhưng Thư Chẩm Sơn lại chẳng thấy khó coi chút nào. Mái tóc dài lỡ cỡ mềm mại rủ xuống vành tai, trông rất ra dáng học sinh trung học ngoan ngoãn.

Cậu học sinh ngoan ấy mặc âu phục chỉnh tề, trên gương mặt đẹp mang vẻ thờ ơ dửng dưng nhưng kỳ thực rất hăng hái. Các quan khách đi qua đi lại đều không khỏi nhìn anh thêm mấy lần.

Mọi người trong câu lạc bộ robot tụ lại trò chuyện với nhau, nói đến chuyện ăn mặc, anh chàng đẹp trai người Ý trong nhóm nháy mắt mấy cái, hỏi với chất giọng gợi cảm: “Mọi người có biết ý nghĩa ẩn sau của khăn cài ngực không?”

Cả nhóm tỏ vẻ tò mò, anh chàng hài lòng rút chiếc khăn trước ngực mình ra, tao nhã làm mẫu.

Anh chàng bảo, giống như ngôn ngữ của chiếc quạt mà các quý cô hay dùng thì khăn cài ngực của các quý ông cũng có ngôn ngữ riêng để biểu đạt tình ý.

Gấp khăn lại trong tay nghĩa là “Tôi muốn nói chuyện với em”; lướt khăn qua mắt nghĩa là “Xin hãy tha thứ cho tôi”; lướt qua trán là “Chúng ta đang bị theo dõi”; đặt lên vai nghĩa là “Đi theo tôi”; quấn khăn quanh ngón trỏ là “Tôi đính hôn với người khác rồi”; quấn quanh ngón áp út là “Tôi kết hôn rồi”…

Ngay sau đó, anh chàng tiện tay kéo một cô gái tóc vàng bên cạnh lại, nhẹ nhàng lướt khăn qua má cô, mập mờ giải thích: “Dùng khăn vuốt nhẹ vào má đối phương nghĩa là… “Tôi yêu em”.”

Cô gái lập tức bật cười, sau đó hôn anh chàng giữa tiếng ồn ào xung quanh.

Thư Chẩm Sơn quay đầu tìm Nhiễm Bộ Nguyệt, nào ngờ Nhiễm Bộ Nguyệt cũng đang nhìn mình, ánh mắt người nọ trong veo. Tim Thư Chẩm Sơn hẫng một nhịp, bình tĩnh dời mắt đi chỗ khác.

Lại thế nữa rồi, lại thế nữa rồi. Đứa bé hư kia lại siết chặt sợi dây kéo hắn xuống, lôi vào mặt biển đang gợn sóng.

Tiệc cưới kết thúc, tiệc hồ bơi bắt đầu. Cô dâu khui một chai sâm panh, rượu bắn ra vẽ nên một đường cong hoàn hảo, tung toé lên bãi cỏ, bầu không khí lập tức được đẩy lên cao trào.

Lúc này mọi người đã ngà ngà say gần hết, bên nước ngoài chơi khá cởi mở, anh chàng người Ý ban nãy giờ đang ôm một cô gái khác hôn môi. Lần này chẳng ai hò reo nữa vì mọi người đều bận tìm thú vui riêng.

Có rất nhiều người đến bắt chuyện với Thư Chẩm Sơn, cả nam lẫn nữ, mãi mới đuổi khéo được bọn họ đi, vừa quay đầu lại thì thấy Nhiễm Bộ Nguyệt bị một nhóm cô gái xinh đẹp vây quanh, trong tay còn cầm một ly rượu mạnh do một cô nàng nóng bỏng nhét cho.

Nhiễm Bộ Nguyệt vốn hướng nội như thế, kiểu gì cũng cần người giải vây, Thư Chẩm Sơn lập tức bước về phía anh.

Ai ngờ mới đi được nửa đường, hắn đã thấy Nhiễm Bộ Nguyệt cụng ly với họ rồi ngửa đầu uống cạn.

Khi bắt gặp ánh mắt của Nhiễm Bộ Nguyệt, Thư Chẩm Sơn biết ngay là anh say rồi. Đôi mắt đen lấp lánh ánh lên những tia sáng mà bình thường chẳng bao giờ có.

Thư Chẩm Sơn kéo người ra ngoài, hỏi Nhiễm Bộ Nguyệt có muốn về nhà không, Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi lắc đầu, thế là cả hai đứng bên hồ bơi hóng gió.

Có một đám người đang cười đùa ầm ĩ bên hồ bơi, đột nhiên một anh chàng tóc vàng bị đẩy xuống hồ bơi làm nước bắn tung tóe.

Thư Chẩm Sơn và Nhiễm Bộ Nguyệt không tránh kịp, cả hai bị ướt nửa người, áo sơ mi cũng ướt nhẹp.

Nhiễm Bộ Nguyệt giơ tay giật bung ba cúc áo để lộ mảng da trắng như tuyết, trông có vẻ là muốn cởi phăng cái áo ướt nhẹp ra.

Thư Chẩm Sơn nhìn mà tê hết cả da đầu, vội vàng giữ tay anh lại, không ngờ chỉ một ly shot mà anh đã say đến mức này.

Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn Thư Chẩm Sơn không chớp mắt, nhỏ giọng nói “Nóng” rồi lại “Quần áo dính quá”, “Khó chịu” các thứ, giọng mềm nhũn, còn người thì vừa nóng vừa thơm.

Khung xương của con diều như sắp bị hòa tan bởi cơn ngứa ngáy.

“… Vào phòng rồi hẵng cởi.” Thư Chẩm Sơn nghiến răng, nửa kéo nửa dìu anh vào trong biệt thự, khách nào chơi thâu đêm thì có thể nghỉ lại ở đây.

Thư Chẩm Sơn đá đại một căn phòng trống rồi đặt anh xuống giường, cả căn phòng tràn ngập mùi thơm làm người ta choáng váng.

Nhiễm Bộ Nguyệt bắt đầu cởi quần áo như chốn không người, áo khoác âu phục bị ném sang một bên, áo sơ mi gần như trong suốt dính sát vào người, trông chẳng khác nào một con rắn trắng đang lột da.

Thậm chí thị lực quá tốt còn buộc Thư Chẩm Sơn phải liếc thấy một bên… của anh bị thụt vào.

Tựa như ngọn núi Phú Sĩ thu nhỏ nhưng đỉnh lại bằng phẳng vậy.

Thư Chẩm Sơn không chịu nổi nữa, gằn giọng quăng một câu “Nghỉ sớm đi” rồi toan bước ra ngoài, nhưng lại bị Nhiễm Bộ Nguyệt gọi lại.

“Shu.” Nhiễm Bộ Nguyệt khẽ lên tiếng, Thư Chẩm Sơn lập tức không đi nổi nữa.

Nhiễm Bộ Nguyệt giơ tay túm lấy cổ áo Thư Chẩm Sơn kéo xuống, gần như chẳng dùng chút sức nào vậy mà Thư Chẩm Sơn lại dốc hết toàn lực cũng không thoát ra nổi, không còn lựa chọn nào khác nên chỉ có thể ngoan ngoãn cúi người xuống.

“Trên mặt anh hơi…”

Thư Chẩm Sơn cảm giác có mảnh vải mềm mại dán vào má mình rồi lau bỏ nước trên đó, không biết là nước hồ bơi bắn lên hay là môi hôi của chính hắn nữa.

Mấy giây sau Thư Chẩm Sơn mới nhìn rõ, đó là khăn cài túi ngực của Nhiễm Bộ Nguyệt.

Chết tiệt.

Thư Chẩm Sơn nghe rõ tiếng con diều chìm sâu xuống đáy, mà vật chết thì không thể nào chết thêm lần nữa.

“Em biết mình đang làm gì không?”

Giọng Thư Chẩm Sơn khàn đặc, gần như là gầm khẽ.

Hắn ghét cái dáng vẻ dửng dưng với mọi thứ như chẳng liên quan gì đến mình của Nhiễm Bộ Nguyệt, ánh mắt thì thuần khiết nhưng quần áo lại xộc xệch, tay còn làm ra hành động như phóng hỏa giết người.

Đúng là muốn chết.

Thư Chẩm Sơn giật mạnh chiếc khăn từ tay Nhiễm Bộ Nguyệt, nắm lấy cằm anh rồi cắn mạnh xuống đôi môi kia.

Đây là nụ hôn đầu, đêm đầu, và cũng là mối tình đầu của hắn…

Là tình yêu ư? Khi ấy Thư Chẩm Sơn không chắc. Bởi vì trong suốt 21 năm đầu đời, hắn chưa từng có cảm xúc tương tự, cũng chưa từng được ai yêu, cho nên hắn không có gì để tham khảo cả.

Hắn chỉ cảm thấy mình không còn là mình nữa, như thể đã đánh mất chính mình, lại như thể đã tìm lại được chính mình.

Khi đó, Thư Chẩm Sơn chỉ khao khát thời gian mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này, khao khát người trong ngực mình sẽ không bao giờ rời đi.

Mãi đến nhiều năm sau, Thư Chẩm Sơn mới chậm chạp nhận ra rằng, không phải vì Nhiễm Bộ Nguyệt quá mức thu hút, mà là bởi mình đã phải lòng người ta.

Mà cái cảm giác đánh mất chính mình như sống như chết ấy, hình như được gọi là “yêu”.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Nghe qua thôi
Chương 2: Hắn từng sờ qua vô số lần rồi
Chương 3: Gặp lại
Chương 4: Người yêu cũ thành người lạ
Chương 5: Uống rượu độc giải khát
Chương 6: Đánh mất chính mình
Chương 7: Hội chứng chim non
Chương 8: Thiên sứ hạ phàm
Chương 9: Tuân thủ luật chơi
Chương 10: Linh hồn như muốn bay lên
Chương 11: Lặng lẽ giằng co
Lên đầu trang