Edit: Lune
Thấy Hác Lạc đi tới, Nhiễm Bộ Nguyệt nói mấy câu với Lý Diệu sau đó bưng ly rượu nghênh đón anh ta.
Hác Lạc còn chưa kịp mở miệng, Nhiễm Bộ Nguyệt đã áy náy cười: “Tôi đang định đi tìm tổng giám đốc Thư, lại phiền tổng giám đốc Hác phải chạy tới một chuyến.”
“À không sao không sao, tại anh đang sợ không giữ nổi đầu mình ấy mà. Chắc cậu không biết, cậu ta quý cái bảo bối kia lắm…”
Hác Lạc đột nhiên ngậm miệng, ậm ờ nói: “Nói chung là không may bị cậu làm ướt nên tôi đoán cậu ta hơi giận, nhưng mà cậu đừng lo quá, A Chẩm không phải là người không biết lý lẽ đâu, cậu cứ xin lỗi cậu ta chân thành là được.”
Bấy giờ Nhiễm Bộ Nguyệt mới hiểu, thứ anh làm hỏng không phải là một bộ lễ phục đắt tiền bình thường, mà là một bộ lễ phục đắt tiền vô cùng quý giá, hơn nữa còn có ý nghĩa rất đặc biệt với Thư Chẩm Sơn, chắc là do một người cực kỳ đặc biệt tặng cho.
Tốt lắm.
Xem ra phải xin lỗi chân thành hơn nữa mới được.
Nhiễm Bộ Nguyệt gọi một nhân vine phục vụ tới, nhờ anh ta rót đầy ly rượu của mình, gần như ngang bằng với miệng ly luôn.
Hác Lạc kinh hãi: “Không cần tới mức vậy đâu!”
Nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt đã bước nhanh đến trước mặt Thư Chẩm Sơn rồi, anh bình tĩnh lên tiếng: “Ngài Thư, thật lòng xin lỗi vì đã làm bẩn quần áo của ngài.”
Nghe thấy giọng anh, Thư Chẩm Sơn mới chậm rãi rút ra khỏi cuộc trò chuyện với người khác, đoạn hơi cúi đầu nhìn Nhiễm Bộ Nguyệt.
“Ly rượu này tôi kính ngài, coi như xin lỗi ngài.”
Thư Chẩm Sơn nhìn ly rượu của anh mà thái dương giần giật.
Sâm panh, 12 độ, đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.
Vừa nãy uống rượu vang đỏ, bây giờ thì đổi sang sâm panh, hơn nữa không biết anh đã uống bao nhiêu trong tiệc rượu lúc đầu rồi.
Người lúc trước chỉ uống một ly shot đã say đến mức làm bừa làm bãi, sao giờ dám điên cuồng tới vậy?
Nhiễm Bộ Nguyệt không chút do dự, ngửa đầu định uống cạn.
Thư Chẩm Sơn nhìn anh từ trên cao xuống, lạnh lùng gằn ra mấy chữ: “Tôi bảo cậu uống à.”
“…”
Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi để ly rượu xuống, ngước mắt nhìn hắn.
Đây là lần thứ hai họ nhìn nhau tối nay, so với lần đầu bất ngờ với khá là hỗn loạn thì lần này ánh mắt cả hai đều vô cùng bình tĩnh.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau không hề né tránh như thể đang phân cao thấp.
Giọng Thư Chẩm Sơn vừa lạnh vừa trầm: “Tưởng chỉ cần uống một ly rượu là xong chuyện à?”
Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn hắn, khóe miệng anh hơi cong lên, nở nụ cười áy náy: “Xin lỗi, lần đầu gặp mặt, Nhiễm mỗ còn chưa hiểu quy tắc của tổng giám đốc Thư nên làm ngài phật lòng, mong ngài thứ lỗi.”
Quá mức lễ phép, không chê vào đâu được.
Ngay cả “lần đầu gặp mặt” cũng nói tự nhiên đến vậy, chói tai đến vậy.
Thư Chẩm Sơn bị cái từ “lần đầu” đâm chọc, hắn khẽ nhíu mày, thấy rõ vẻ giễu cợt thoáng qua trong mắt Nhiễm Bộ Nguyệt.
Đứng bên cạnh hai người này, chẳng hiểu sao Hác Lạc lại cảm thấy hơi khó thở. Anh ta không kịp nghĩ ngợi kỹ càng, vội vàng hòa giải: “A Chẩm, thế cậu nói rõ xem muốn người ta phải làm thế nào mới được?”
Thư Chẩm Sơn bình tĩnh lại, ôn hòa hỏi ngược lại: “Vậy ngài Nhiễm nghĩ sao?”
Nhiễm Bộ Nguyệt suy nghĩ: “Nếu ngài không để ý thì tôi sẽ giặt sạch quần áo giúp ngài rồi gửi lại. Nếu ngài vẫn thấy không hài lòng thì tôi sẽ bồi thường theo giá.”
“Tôi để ý.” Thư Chẩm Sơn nói chẳng hề chừa đường lui: “Quần áo tôi tự xử lý, hóa đơn gửi đến công ty cậu.”
Trong lòng Hác Lạc bỗng thấy khó hiểu.
Lời Thư Chẩm Sơn nói quá khắc nghiệt, quá sắc bén, không giống như lời hắn sẽ nói.
Nói chính xác thì từ lúc Thư Chẩm Sơn không cho Nhiễm Bộ Nguyệt uống rượu xin lỗi mình đã hơi bị kỳ quái rồi. Bình thường thì uống một ly rượu, nói vài câu thì chuyện này coi như xong. Thư Chẩm Sơn hiếm khi nào làm khó người khác lắm, làm người thì nên chưa một đường lui cho người khác, sau này gặp lại cũng dễ nói chuyện, người làm ăn ai nấy cũng đều hiểu đạo lý này.
Huống chi Thư Chẩm Sơn là một kẻ có thể nuốt răng gãy vào bụng, hồi nhỏ bị tát một cái mà có thể nhịn đến 15 năm sau mới trả lại, viên đạn từng suýt lấy mạng hắn mà hắn có thể ẩn núp nhẫn nhịn 10 năm rồi mới bắn trả. Thư Chẩm Sơn từng bước bò lên vị trí ngày hôm nay đã tu luyện thành tinh từ lâu rồi, đã lúc nào để lộ cảm xúc ra ngoài như thế này?
Lời giải thích duy nhất chính là chiếc khăn túi ngực kia có địa vị chí cao vô thượng trong lòng Thư Chẩm Sơn, ai động vào cũng đều phải chết.
Thầy Nhiễm à, cậu xui thật, vừa về nước đã đụng phải họng súng. Hác Lạc tiếc nuối không thôi, xảy ra chuyện này thì Nhiễm Bộ Nguyệt chắc chắn không còn cơ hội hợp tác với công ty của Thư Chẩm Sơn nữa rồi.
Đối mặt với yêu cầu của Thư Chẩm Sơn, Nhiễm Bộ Nguyệt rất bình tĩnh gật đầu: “Được.”
Thư Chẩm Sơn đứng yên không nhúc nhích, mắt cũng không rời khỏi người Nhiễm Bộ Nguyệt.
Trong đầu Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi hiện lên dấu hỏi, thầm nghĩ đại thiếu gia ngài còn muốn dặn dò gì nữa.
Thư Chẩm Sơn khẽ cười một tiếng, tốt bụng nhắc nhở: “Đến tên của quý công ty tôi còn chưa biết thì hóa đơn gửi đi đâu?”
À, đúng thật. Vừa gặp mặt đã nôn rồi, còn chưa kịp chào hỏi.
Nhiễm Bộ Nguyệt rút ra một tấm danh thiếp, cầm hai tay đưa tới: “Tôi vừa về nước, studio còn chưa chọn được địa điểm, cho nên trên danh thiếp tạm thời chưa có địa chỉ. Nếu hóa đơn chuẩn bị xong, tôi sẽ… đến tập đoàn Nghiễn Xuyên lấy.”
Ánh mắt lướt nhanh qua đôi bàn tay trắng nõn đang cầm danh thiếp, Thư Chẩm Sơn hạ mình nhón lấy một góc danh thiếp, rút lấy rồi ném thẳng vào hộp đựng danh thiếp, không thèm nhìn lấy một cái.
Còn qua loa hơn cả nhận danh thiếp của người lạ.
Mãi tới khi tiệc tối kết thúc, hai người không nói thêm lời nào với nhau nữa.
…
Về đến nhà đã là nửa đêm, cổng sân vừa mở thì một cái bóng đen trắng xám lẫn lộn lao thẳng vào ngực Thư Chẩm Sơn như đạn pháo, phát ra tiếng gào gừ nặng mấy chục cân.
“Hạt Vừng.” Thư Chẩm Sơn cười cúi người xuống, nhẹ nhàng ôm con Alaska nặng hơn 40kg lên: “Giờ mày là em bé khổng lồ hơn sáu tuổi rồi, còn đòi bế nữa à.”
Nói xong câu này, nụ cười của Thư Chẩm Sơn bỗng nhạt xuống.
Sáu năm trôi qua rồi.
Con chó không cảm nhận được áp suất thấp của chủ nhân, vẫn phấn khích nằm trên lưng hắn mà gào gừ.
Đèn vàng ấm áp trong phòng khách tự động sáng lên, Thư Chẩm Sơn để Hạt Vừng xuống rồi ngồi bệt xuống tấm thảm trong phòng khách. Hậu vị rượu hôm nay hình như hơi mạnh, làm đầu óc hắn chậm chạp hẳn, lồng ngực cũng khó chịu.
Móng chó đạp lên thảm lông phát ra âm thanh khe khẽ như tuyết rơi, rào rạo đi tới đi lui.
“Hạt Vừng.” Thư Chẩm Sơn lên tiếng, con Alaska liền ngoan ngoãn lại gần, đuôi vẫy như cánh quạt.
Thư Chẩm Sơn dùng sức vuốt bộ lông dày của nó hết lần này đến lần khác, trông tâm trạng có hơi bất ổn.
Hắn kìm nén thở ra một hơi, im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Hạt Vừng, hôm nay… tao gặp ba mày rồi.”
Hạt Vừng ngẩng đầu: “Gâu gâu—”
“Ba khác.”
“Gâu gâu—”
“Chỉ biết gâu thôi, mày còn nhớ người tao nói là ai không? Nhớ thì nói nhớ đi.”
Chó nghiêng đầu: “Gâu?”
“Mày xem, ngay cả mày cũng không nhớ em ấy…”
Thư Chẩm Sơn móc ra một tấm danh thiếp nhỏ từ trong túi, chẳng biết bị ai nắm đến nhàu nhĩ.
Trên xe về nhà, hắn đã xem đi xem lại gần hai mươi lần.
Chất liệu danh thiếp rất tốt, LOGO là hình ảnh các pha mặt trăng, tối giản hiện đại, thiết kế rất cao cấp. Bên dưới là tên studio, ROAM, nghĩa là lang thang, dạo chơi.
Mặt còn lại in “Nhiễm Bộ Nguyệt”, bên cạnh là địa chỉ email cùng số điện thoại của anh, hiển nhiên đây đều là thông tin liên lạc dành cho công việc.
Mũi chó dí sát lại, cố chui vào trong áo khoác của Thư Chẩm Sơn, nó dụi trái dụi phải làm rớt cái khăn bị rượu nhuộm đỏ ra.
Hạt Vừng hưng phấn nhảy nhót: “Gâu gâu!”
“Không được động vào!”
Thư Chẩm Sơn nhanh tay lẹ mắt nắm lấy mõm nó, đẩy sang bên cạnh rồi đoạt lại chiếc khăn từ dưới cái vuốt to bè của nó.
Nhưng vẫn bị giẫm nhăn nhúm mất rồi, còn dính vài sợi lông chó, vết rượu loang lổ tỏa ra mùi hương nồng nàn, làm đắm say lòng người.
Thư Chẩm Sơn nâng chiếc khăn bằng hai tay, ngón tay thon dài hơi cong lại, đầu ngón tay dùng sức chầm chậm vân vê miếng vải, để lại những nếp nhăn lộn xộn.
Chất vải của chiếc khăn thô ráp, không thể sánh với làn da mịn màng và ấm áp của người nọ, thế nhưng Thư Chẩm Sơn lại không muốn buông tay, như thể chỉ cần làm thế là có thể chạm được vào cơ thể anh, dù đó chẳng khác nào uống rượu độc giải khát.
Ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm nó hồi lâu, Thư Chẩm Sơn như bị mê hoặc, yết hầu nhấp nhô lên xuống.
Tiếp đó, hắn không biểu lộ cảm xúc gì, lặng lẽ vùi mặt vào chiếc khăn.
Hít một hơi thật sâu, thật sâu.
Mê mẩn thần hồn.
…
Tác giả nhắn lại:
Hạt Vừng: Ba ơi [mắt hình ngôi sao] Ba ơi sao ba lại ngồi dưới đất rửa mặt thế [dấu chấm hỏi] Ba ơi con đói rồi, mau mở hộp cho con đi [òa khóc] [òa khóc] [đáng thương] [đáng thương]

