Chương 4: Người yêu cũ thành người lạ

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Hác Lạc hồn bay phách lạc.

Anh ta từng thấy có người mê mẩn trước khuôn mặt Thư Chẩm Sơn, cũng từng thấy có người phải che mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng người nôn mửa trước khuôn mặt đẹp trai được tất cả mọi người công nhận của Thư Chẩm Sơn thì đây là lần đầu tiên thấy đấy.

Hóa ra Thư Chẩm Sơn xấu tới vậy hả??

Sắc mặt Nhiễm Bộ Nguyệt tệ cực kỳ, cúi đầu nói “Xin lỗi” rồi vội vàng đi về phía phòng vệ sinh.

Hác Lạc lo lắng hô to: “Thầy Nhiễm, cậu ổn không đấy?”

Đối phương đi vội quá, không trả lời anh ta.

Quay đầu lại thì thấy sắc mặt Thư Chẩm Sơn bị bỏ lại tại chỗ còn tệ hơn nhiều, Hác Lạc lập tức bó tay toàn tập.

“Tôi không biết A Nhiễm bị sao nữa, bình thường cậu ấy không vậy đâu, làm việc lại càng không vậy. Ầy, lúc nữa tôi dẫn cậu ấy tới nhận lỗi với cậu nhé.”

Hác Lạc nhìn khăn cài túi ngực của Thư Chẩm Sơn bị hủy hoại hoàn toàn, dè dặt hỏi: “Ừm này, tới lúc đó tôi bảo cậu ấy giặt sạch bảo bối này cho cậu nhé…?”

“A Nhiễm?” Thư Chẩm Sơn khẽ nhíu mày.

“Ừ, tôi gọi cậu ấy là A Nhiễm, sao vậy?” Hác Lạc chẳng hiểu ra sao.

Thư Chẩm Sơn nhìn anh ta, lạnh giọng nói “Không có gì” rồi lại hỏi: “Cậu ấy về từ bao giờ?”

“Hả?”

Hác Lạc không hiểu tại sao Thư Chẩm Sơn lại hỏi vậy, não chưa kịp load thì miệng đã mở trước: “Về từ bao giờ là sao, cậu hỏi Nhiễm Bộ Nguyệt về nước lúc nào ấy hả? Thì mới về thôi, chắc mấy ngày gần đây…”

“Cụ thể ngày nào.”

“Tôi, tôi không rõ lắm…”

“Cậu không phải bạn cậu ấy à?”

Thân đến mức gọi “A Nhiễm” cơ mà.

Nhìn vẻ mặt hờ hững của Thư Chẩm Sơn, tuy không biết vì sao nhưng Hác Lạc tự dưng thấy nổi hết cả da gà.

Nghĩ nhanh lên, cái đầu chết tiệt này nghĩ nhanh lên! Nhiễm Bộ Nguyệt về nước ngày nào nhỉ?

Không trả lời nhanh thì《The Great Gatsby》sẽ biến thành《Những Giây Cuối Cùng Tới Thiên Đường》mất!

*Detective Conan 5: Countdown to Heaven – Đếm Ngược Đến Thiên Đường (2001)

“À! Tôi nhớ ra rồi!”

Hác Lạc phấn khích lắc Thư Chẩm Sơn, mồm liến thoắng như thể một giây sau sẽ nổ tung vậy: “Vừa về hôm nay! Vì trước đó cậu ấy có từ chối lời mời của tôi, bảo trưa nay hạ cánh, chiều đến dự tiệc thì gấp quá, nhưng sau đó vẫn bị tôi thuyết phục…”

Trưa hạ cánh, chiều dự tiệc, nghĩa là hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi hay điều chỉnh lại múi giờ.

Thiếu ngủ, lệch múi giờ, say máy bay, bụng rỗng, uống rượu.

Thư Chẩm Sơn nghiến răng hàm.

Lâu lắm rồi Hác Lạc chưa thấy bộ dạng muốn giết người thế này của Thư Chẩm Sơn, sợ đến mức suýt nhũn cả chân.

Đúng lúc này có người chạy tới tìm Hác Lạc, nói tiệc sắp bắt đầu rồi, mời nhân vật chính là Hác Lạc mau ra chuẩn bị lên sân khấu.

“Cậu đi đi.” Giọng Thư Chẩm Sơn lại ôn hòa bất ngờ: “Tôi đi thay đồ.”

Càng ôn hòa lại càng khiến Hác Lạc sợ run —— Thư Chẩm Sơn hỏi số chuyến bay của Nhiễm Bộ Nguyệt chẳng lẽ là muốn điều tra thân phận, hành tung, chỗ ở của cậu ấy, sau đó tìm Nhiễm Bộ Nguyệt báo thù à? Có liên lụy đến mình không vậy? Xong đời rồi!

Đây hoàn toàn là việc Thư Chẩm Sơn có thể làm được.

Hác Lạc được thư ký dẫn đi, khóc không ra nước mắt bỏ lại câu dặn dò: “A Chẩm, cậu bình tĩnh nhé!”

Thư Chẩm Sơn nhìn Hác Lạc mất hồn mất vía trôi đi, hắn không đi thay đồ mà tìm một phục vụ, bảo cậu ta dẫn mình tới bếp sau.

Phục vụ nghi mình nghe nhầm, hỏi lại: “Ngài Thư, ngài muốn đi đâu ạ?”

Thư Chẩm Sơn lặp lại: “Bếp sau.”

Nếu không phải nhận ra Thư Chẩm Sơn là bạn của ông chủ nhà mình, hơn nữa còn là nhân vật đáng tin cậy thì không đời nào bọn họ dẫn khách lạ vào khu vực quan trọng như bếp.

Các đầu bếp đang lần lượt đưa món ăn ra, bên cạnh có rất nhiều phụ bếp đang bận rộn bày biện ra đĩa.

Thư Chẩm Sơn nhìn quanh một vòng, tìm được một thợ bánh ngọt đang tạm thời rảnh rỗi, nhờ anh ta nấu giúp một chén canh khoai lang gừng.

Nguyên liệu rất phổ biến, trong bếp có sẵn. Thợ bánh nào dám không hộ, đáp “Không vấn đề” rồi bắt tay vào làm luôn.

Món chè Quảng Đông này rất đơn giản, ngay cả phụ bếp mới vào cũng làm được, nhưng thợ bánh làm được một lúc thì bắt đầu toát mồ hôi hột.

Sao vị đại gia này không đi vậy? Sao lại đứng dựa tường rồi dùng ánh mắt kinh khủng kia để giám sát người ta thế? Tôi có bỏ độc vào trong chè đâu!

Sau đó anh ta nghe thấy vị kia dặn: “Gừng cắt miếng dày, cho nhiều chút.”

Thợ bánh vội đáp: “Vâng.”

“Đừng cho đường đỏ.”

Thợ bánh do dự: “Thế vị gừng sẽ hơi nồng.”

Thư Chẩm Sơn kiên nhẫn lặp lại: “Đừng cho.”

“… Vâng.”

Thợ bánh thầm líu lưỡi, định cho kẻ thù ăn hả? Gừng già để miếng dày còn không cho đường, cay chết người ta.

Xem như đã được chứng kiến Tổng giám đốc Thư trong truyền thuyết ra tay độc ác cỡ nào, quả là danh bất hư truyền.

Chẳng biết tại sao, một lúc sau Thư Chẩm Sơn lại đổi ý: “Thôi cho ít đường đi.”

Thợ bánh thở phào, vị đại gia này vẫn nhân từ lắm, vẫn chừa cho người ta một con đường sống.

Trong phòng vệ sinh đến vòi nước cũng dát vàng.

Nhiễm Bộ Nguyệt dùng nước lạnh rửa mặt mấy lần, nước đọng trên mặt nhỏ giọt theo gò má tái nhợt chảy xuống.

Ngoài cửa phòng vệ sinh truyền đến tiếng bước chân, Nhiễm Bộ Nguyệt cảnh giác đứng thẳng dậy, thấy người đến là nhân viên phục vụ thì mới lẳng lặng thả lỏng xuống.

Nhân viên phục vụ lo lắng nói: “Thưa ngài, mời ngài đến phòng nghỉ nghỉ ngơi một lúc, ở đó có bác sĩ có thể kiểm tra qua cho ngài.”

Nhiễm Bộ Nguyệt lập tức nói: “Không cần.”

Nhân viên phục vụ lộ vẻ chân thành lẫn khó xử: “Đây là trách nhiệm của chúng tôi, nếu ngài cảm thấy khó chịu trong buổi tiệc của chúng tôi mà lại không được chăm sóc chu đáo thì ngài Hác nhất định sẽ trách cứ chúng tôi.”

Thế là Nhiễm Bộ Nguyệt không từ chối nữa, đi theo nhân viên phục vụ tới phòng nghỉ.

Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói không có vấn đề gì nghiêm trọng cả, chủ yếu là do uống rượu với hạ đường huyết, ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi là ổn thôi.

Nhân viên phục đẩy xe nhỏ vào, trên đó bày một số đồ ăn nhẹ, tinh xảo đáng yêu rất vừa miệng, rất thích hợp để lót dạ.

Nhiễm Bộ Nguyệt liếc qua, liên tục nói cảm ơn, không cần đâu, giờ anh quay lại sảnh tiệc luôn đây.

Bác sĩ tóc hoa râm nhìn Nhiễm Bộ Nguyệt với vẻ trách móc, nói lời thấm thía bằng tiếng phổ thông lơ lớ giọng Quảng Đông: “Đừng cậy mình còn trẻ mà không giữ gìn sức khỏe, cậu xem cậu gầy đến trơ cả xương rồi kìa, còn cái mặt này của cậu nữa, trắng bệch như tờ giấy! Ôi, phải ăn nhiều vào chứ giai đẹp, đừng để già rồi mới hối hận…”

“…”

Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi bưng bát cháo lên, im lặng hớp một hớp.

Ăn được, nhưng không ngon.

“Thế mới đúng chứ, ăn thêm chút nữa đi.”.”

Nhiễm Bộ Nguyệt khẽ lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Trước nhiều món ăn đắt tiền bày biện đẹp mắt, Nhiễm Bộ Nguyệt hoàn toàn không có chút cảm giác thèm ăn nào.

Bác sĩ bực bội: “Ai, thằng nhóc này!”

Một nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào, bưng một bát chè nóng hổi, đặt trước mặt Nhiễm Bộ Nguyệt.

“Thưa ngài, món này nhà bếp vừa mới nấu xong, ngài dùng khi còn nóng nhé.”

Nhiễm Bộ Nguyệt thấy hơi bị áp lực: “Không cần thật mà, phiền mọi người quá, làm nhiều lại lãng phí.”

“Không không.” Nhân viên phục vụ vội xua tay: “Món này vốn chuẩn bị cho tất cả các khách mời, ngài… ngài Hác nói nếu thấy người khó chịu thì nên ăn chút đồ nóng, nên bếp mới… mới nấu trước cho ngài một phần.”

Phục vụ nhíu lưỡi, tí thì nói hớ.

Trong lòng thầm thở dài, ôi, đám vai phụ nhỏ bé như chúng tôi sinh ra đúng là để truyền lời cho nhân vật chính không có mồm mà.

Đã làm xong rồi, Nhiễm Bộ Nguyệt không tiện từ chối nữa, thầm cảm kích Hác Lạc.

Hác công tử trông thì lòe loẹt nhưng làm việc lại rất chu đáo.

Thành ngoài chén sứ vẫn còn nóng hổi. Vừa mở nắp sứ ra, hương thơm ấm áp liền ùa ra, tiếp đó là mùi gừng nồng xộc lên mũi.

Chè khoai lang gừng.

“Có nhầm gì không đó, sao cho lắm gừng vậy.” Bác sĩ tránh xa chút, vẻ mặt ghét bỏ: “Kêu đầu bếp nghỉ việc đi, đổi tôi làm cho.”

Nhiễm Bộ Nguyệt lặng lẽ quan sát bát chè, dùng thìa chọc nhẹ vào miếng khoai rồi múc một thìa nước chè lên nếm thử, nét mặt thoáng dịu đi.

Ngon.

Nhưng hơi ngọt.

Nhiễm Bộ Nguyệt cụp mắt, bắt đầu nghiêm túc ăn khoai.

Anh lười há to miệng nên mỗi lần chỉ há đủ nhét nửa miếng nhỏ, có điều tốc độ ăn lại nhanh bất ngờ, cứ thế lặng lẽ giải quyết hết sạch những miếng khoai lang nhỏ.

Trước ánh mắt ngạc nhiên của bác sĩ, Nhiễm Bộ Nguyệt vớt miếng gừng dày nhất, đưa lên khẽ ngửi rồi cắn.

“Cậu thích ăn gừng à?” Bác sĩ ngạc nhiên: “Người trẻ bây giờ ít ai thích ăn gừng lắm.”

Nhiễm Bộ Nguyệt nhai từng miếng nhỏ, cảm nhận vị cay kích thích bùng nổ giữa môi lưỡi, thích đến mức híp mắt lại, đáp: “Không thích.”

Bác sĩ: … Thôi được.

Anh lại lặng lẽ tiêu diệt hết mấy lát gừng còn lại, chén sứ cũng cạn đáy.

Sảnh tiệc bên kia truyền tới tiếng nhạc, tính thời gian thì cũng gần đến lúc khai tiệc rồi.

Dù rất không muốn quay lại nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt vẫn nói cảm ơn rồi rời khỏi phòng nghỉ.

Chân tay ấm lên nhưng đầu lại bắt đầu đau.

Sao Thư Chẩm Sơn lại ở đây?

Nghĩ chắc cũng do Hác Lạc mời, tiếc là Nhiễm Bộ Nguyệt không biết họ là bạn. Hác Lạc không xuất ngoại du học, bạn bè vây quanh Thư Chẩm Sơn lại nhiều vô số, Nhiễm Bộ Nguyệt không nhớ hết được, mà anh cũng chẳng có tư cách quan tâm.

Nếu biết Thư Chẩm Sơn sẽ đến thì anh đã không đến rồi.

Chuyện đã rồi, Nhiễm Bộ Nguyệt không thể bỏ lại mớ hỗn độn này mà bỏ chạy được, giờ anh đã không còn là cậu sinh viên lập dị sáu năm trước nữa.

Dù thế nào thì anh cũng nên đi xin lỗi Thư Chẩm Sơn, ly rượu vang đỏ vừa nãy có lẽ đã hủy hoại một bộ lễ phục trị giá sáu con số.

Ban đầu Nhiễm Bộ Nguyệt còn hơi bất an, nhưng nhớ lại vừa nãy Thư Chẩm Sơn nói “không biết” mình thì bình tĩnh lại ngay.

Đúng vậy, bọn họ sớm đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa rồi.

Năm tháng ấy của bọn họ giống như một di tích cổ nằm sâu trong núi hoang, khi mới xây dựng đã hiếm người lui tới, nhiều năm sau lại càng bị cỏ dại vùi lấp, hoàn toàn biến mất không dấu vết khỏi thế gian.

Thư Chẩm Sơn đã chẳng nhận ra anh nữa, anh còn gì đáng để bận tâm đâu.

Trong lúc Nhiễm Bộ Nguyệt nghỉ ngơi, nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật là Hác Lạc đã phát biểu xong bài diễn thuyết tuyệt vời của mình, trên sân khấu đổi thành ban nhạc biểu diễn, tiệc tối chính thức bắt đầu.

Nhân viên phục vụ dẫn Nhiễm Bộ Nguyệt tới chỗ của anh ở cuối bàn dài, người ngồi bên cạnh vừa khéo lại là Lý Diệu mà anh vừa quen.

Lý Diệu thấy Nhiễm Bộ Nguyệt quay lại thì quan tâm hỏi: “Thầy Nhiễm, cậu ổn không?”

“Cảm ơn Tổng giám đốc Lý, tôi không sao.” Nhiễm Bộ Nguyệt cười cười.

“Người không sao là được rồi, những thứ khác không quan trọng.” Lý Diệu an ủi.

Nhiễm Bộ Nguyệt biết ý của anh ta là đừng quá tự trách vì làm bẩn quần áo của Thư Chẩm Sơn. Nhưng có tự trách cũng vô ích vì họa đã gây ra rồi.

Nhiễm Bộ Nguyệt tự rót ly rượu cho mình: “Tôi vẫn nên qua xin lỗi tổng giám đốc Thư một tiếng mới được.”

“E là cậu phải đợi lúc nữa rồi.” Lý Diệu khẽ hếch cằm về phía đầu bàn dài, cười nói: “Tổng giám đốc Thư được săn đón quá mà.”

Thư Chẩm Sơn ngồi cạnh Hác Lạc, cả đám người vây quanh mời rượu chủ yếu nhắm vào Thư Chẩm Sơn, vì hắn không đến tiệc rượu vừa nãy.

Thấy Thư Chẩm Sơn đã đổi sang bộ âu phục cơ bản, ngoài cà vạt ra thì không có thêm phụ kiện nào nữa, áo khoác tùy ý mở ra nhưng trông vẫn như hạc giữa bầy gà.

Dáng người cỡ này, khuôn mặt cỡ này, dù có đắp bao tải lên người hắn rồi ném vào giữa đám đàn ông ăn mặc sang trọng chỉnh tề thì hắn chắc chắn vẫn là người đẹp trai nhất.

Nhiễm Bộ Nguyệt thừa nhận năm xưa mình để ý hắn là vì khuôn mặt đẹp trai này. Nhưng mà thế thì sao, dù gì đâu có ai thích trai xấu cơ chứ?

Rất hiển nhiên là mọi người đều không bị mù, cả đám ân cần mời rượu phần lớn đều là doanh nhân bóng bẩy, tranh nhau chen lấn đưa danh thiếp cho Thư Chẩm Sơn, mà Thư Chẩm Sơn cũng nhận hết.

Còn một phần là mấy cô cậu trai xinh gái đẹp, Nhiễm Bộ Nguyệt nhận ra một người trong số đó là một nam diễn viên trẻ đang nổi, khuôn mặt vừa đẹp lại vừa non, cười lên trông vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ.

Thư Chẩm Sơn cụng ly với cậu ta, cười nói gì đó không rõ.

Nghiễn Xuyên vốn làm giàu từ bất động sản sau đó mới lấn sang giải trí, hiện tại là “trùm tư bản” một tay che trời trong giới giải trí, diễn viên ca sĩ trẻ muốn bám víu vào người đứng đầu nhà họ Thư cũng rất bình thường.

Những năm gần đây hẳn là có vô số mỹ nhân tre già măng mọc dốc hết vốn liếng chỉ vì muốn để lại chút ấn tượng đẹp trước mặt Tổng giám đốc Thư.

Điều này cũng rất bình thường.

Nhiễm Bộ Nguyệt hờ hững dời mắt, đúng lúc chạm phải ánh mắt mang ý cười của Lý Diệu.

“Thầy Nhiễm, lời mời vừa nãy của tôi, cậu cân nhắc thế nào rồi?”

Lý Diệu là người sáng lập của một công ty ô tô sử dụng nguồn năng lượng mới, tuổi trẻ tài cao, những năm gần đây thuận buồm xuôi gió, công ty phát triển rất mạnh mẽ.

Trong tiệc rượu ban nãy, chính anh ta chủ động bắt chuyện với Nhiễm Bộ Nguyệt, khi biết Nhiễm Bộ Nguyệt về nước làm việc thì hết sức vui mừng, hỏi anh có muốn làm giám đốc thiết kế cho dự án mới của họ không, hiện giờ họ đang cần một người dẫn đầu có tinh thần đổi mới, đồng thời có kiến thức cơ khí vững vàng.

Nhiễm Bộ Nguyệt cảm thấy rất hứng thú với thiết kế ô tô nên đã trao đổi danh thiếp với Lý Diệu, đang trò chuyện say sưa thì Thư Chẩm Sơn đến.

Giờ nối tiếp câu chuyện trước đó, Nhiễm Bộ Nguyệt cảm ơn sự ưu ái của Lý Diệu, đồng thời bày tỏ mong muốn được hiểu thêm chi tiết về dự án.

“Đương nhiên rồi, thầy Nhiễm nhất định phải tới công ty tôi tham quan đấy.” Lý Diệu sảng khoái gật đầu rồi lại tỏ ra hơi khó xử, nói: “Nhưng mà lịch trình gần đây của tôi vẫn chưa chắc chắn, để khi nào xếp được lịch cụ thể thì tôi báo cậu nhé, được không?”

Khoảng thời gian này Nhiễm Bộ Nguyệt cũng rất bận, phải thuê nhà ở, thuê studio, làm thủ tục cho studio, tuyển người rồi trang trí nội thất… chưa chắc đã có thể đến ngay khi được gọi, nhưng anh hiểu rõ cơ hội một khi bỏ lỡ sẽ rất khó có lại, cho nên anh đồng ý với Lý Diệu, nói có thể liên hệ với anh bất cứ lúc nào.

Đầu kia bàn dài.

Ăn uống linh đình, nói cười rạng rỡ, danh thiếp nhận mấy chục tấm mà chẳng có tấm nào giá trị.

Giữa lúc nâng chén đổi ly, Thư Chẩm Sơn buồn chán hướng mắt nhìn về phía cuối bàn dài.

Người ngồi nơi đó là người yêu cũ của hắn.

Em người yêu cũ nhiều năm không gặp, vừa gặp đã nôn vào người mình.

Nôn xong, lúc sau ăn chè mình gửi qua, giờ lại ngồi yên vị trò chuyện vui vẻ với người khác, sắc mặt khá hơn, môi cùng hồng hào hơn nhiều.

Thấy mặt hắn thì nôn, uống rượu với kẻ khác lại rõ vui vẻ.

Trong vòng 15 phút, em người yêu cũ ăn hết một món khai vị, nửa phần món chính thịt gà cùng nguyên đĩa cá hồi, tướng ăn nhã nhặn gần như không thấy được động tác nhai nuốt nhưng tốc độ xử lý đồ ăn lại cực kỳ nhanh.

Giống như một con rắn nhỏ cuối cùng cũng chịu ăn.

Thư Chẩm Sơn từng là một người nuôi rắn rất giỏi, sự thật chứng minh rằng tới giờ hắn vẫn còn phong độ lắm.

Ít nhất không để em người yêu cũ chết đói trước mặt mình.

Thư Chẩm Sơn tự nhủ coi như mình làm việc thiện vậy, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp.

Nhiễm Bộ Nguyệt đang cười nói vui vẻ với gã đàn ông bên cạnh, thần sắc tự nhiên, thái độ hòa nhã khéo léo, động tác cụng ly uống rượu cũng rất thành thục, khác xa cậu sinh viên ngây ngô lập dị ngày trước.

Điều này khiến Thư Chẩm Sơn cảm thấy khá là xa lạ.

Nhưng cũng chẳng sao, giờ bọn hắn vốn là người lạ mà.

Em người lạ trò chuyện vui vẻ với vị tổng giám đốc công ty ô tô tên Lý Diệu bên cạnh, không cần nghe cũng biết bọn họ toàn nói mấy lời vô nghĩa.

Hác Lạc huých cùi chỏ vào Thư Chẩm Sơn, nhỏ giọng: “A Chẩm, cậu ngẩn người gì thế, Tiểu Duy hỏi cậu có hứng thú cử người tham gia hội thảo đầu tư mạo hiểm đợt tới không kìa?”

Thư Chẩm Sơn thờ ơ dời mắt: “Không có hứng thú.”

“Cậu nhìn gì thế? Ánh mắt hung dữ như kiểu sắp bắn ra lưỡi dao vậy…” Hác Lạc nhìn theo, thấy Nhiễm Bộ Nguyệt đang cười tươi thì lập tức toát mồ hôi lạnh, vội vàng lướt xuống cuối bàn.

Chết, suýt chút nữa quên mất Nhiễm Bộ Nguyệt đã làm hỏng chiếc khăn bảo bối của Thư Chẩm Sơn rồi! Nhiễm à, cậu không nhanh đến xin lỗi đi thì đầu hai chúng ta sẽ bị chém rớt xuống đất mất!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Nghe qua thôi
Chương 2: Hắn từng sờ qua vô số lần rồi
Chương 3: Gặp lại
Chương 4: Người yêu cũ thành người lạ
Chương 5: Uống rượu độc giải khát
Chương 6: Đánh mất chính mình
Chương 7: Hội chứng chim non
Chương 8: Thiên sứ hạ phàm
Chương 9: Tuân thủ luật chơi
Chương 10: Linh hồn như muốn bay lên
Chương 11: Lặng lẽ giằng co
Lên đầu trang