Chương 3: Gặp lại

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Bằng Thành, chỉ còn ba tiếng nữa là đến tiệc sinh nhật của Hác Lạc.

Từ lúc xuống máy bay, Nhiễm Bộ Nguyệt chẳng khác nào đi đánh trận, chạy đến khách sạn tạm thời để hành lý, tắm rửa chải chuốt, mặc đồ chỉnh tề, xách quà cho Hác thiếu gia rồi bắt xe đi thẳng đến địa điểm tổ chức tiệc.

Trên xe taxi, Điền Tiểu Triết cuối cùng cũng được thở phào: “Trời ơi mệt muốn chết, mong là không đến muộn.”

Nhiễm Bộ Nguyệt nhắm mắt tựa vào ghế sau, giữa hai hàng mày lộ rõ vẻ mỏi mệt, dưới mắt còn có quầng thâm nhạt.

“Sếp à, anh ổn không?” Điền Tiểu Triết lo lắng hỏi: “Nếu mệt quá hay mình đừng đi nữa? Cứ bảo từ sân bay về thì bị tắc đường.”

Chuyến bay hơn chục tiếng, Nhiễm Bộ Nguyệt không ngủ được chút nào, đồ ăn thì mới được vài miếng, say máy bay mấy lần còn không nôn ra được cái gì.

Điền Tiểu Triết bó tay toàn tập, việc duy nhất cậu ta làm được là một mình ăn hết cả hai suất ăn của khoang hạng nhất, thực hiện triệt để chiến dịch dọn sạch đĩa.

Nhiễm Bộ Nguyệt hỏi: “Tiếp viên hỏi em có muốn gọi món không thì em có gọi không?”

Điền Tiểu Triết chẳng hiểu câu này liên quan gì đến việc đi tiệc cả, nhưng vẫn trung thực đáp: “Gọi chứ, đương nhiên là phải gọi rồi. Em được ăn thì sao lại không ăn?”

“Đúng vậy. Nên anh sẽ đi.”

Điền Tiểu Triết giơ ngón cái: “Sếp, anh như này này.”

Đến gần địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật, Điền Tiểu Triết mới nhận ra xe họ là chiếc taxi duy nhất giữa dòng xe tấp nập, xung quanh toàn xe sang vây kín.

Điền Tiểu Triết như mất sạch dũng khí mà rụt cổ lại: “Lẽ ra chúng ta nên thuê một chiếc Maserati đến mới phải…”

Nhiễm Bộ Nguyệt chẳng buồn mở mắt: “Lẽ ra chúng ta nên thuê xe đạp công cộng đạp đến mới phải.”

Chẳng mấy đã tới nơi, Điền Tiểu Triết vẫy tay chào rồi chuồn mất, trợ lý với thư ký không được vào bên trong nên đành phải tìm chỗ nào ngồi giết thời gian.

Nhiễm Bộ Nguyệt bình thản bước xuống taxi, đưa thiệp mời cho người phục vụ, đi qua khu vườn như bức tranh sơn dầu cổ điển rồi bước vào tòa kiến trúc tựa như lâu đài, hơi thở xa hoa nồng nàn lập tức ập vào mặt.

Những chiếc đèn chùm pha lê cầu kỳ rủ xuống từ mái vòm tráng lệ, cầu thang đá cẩm thạch xoắn ốc nở ra như những cánh hoa, tà váy đính kim cương lấp lánh của các quý cô thướt tha với mũi giày da bóng loáng của các quý ông. Trang sức cùng những phụ kiện cài tóc lấp lánh rực rỡ, đại sảnh như hóa thành một hồ nước mùa xuân, váy áo là lượt, sóng nước nhảy múa, hương thơm dập dờn.

Nhìn trang phục hoa lệ sang trọng của khách mời rồi cúi xuống nhìn mình, Nhiễm Bộ Nguyệt đột nhiên nhận ra điều gì đó mà lật mặt sau thiệp mời xem, quả nhiên trông thấy yêu cầu về trang phục mà mình đã bỏ sót.

Anh chỉ mặc áo sơ mi lụa trắng, đeo trâm cài áo hình con rắn màu đen, đúng là《Gatsby không mua nổi》.

Xong rồi, chưa ra quân đã chết trước, chưa kịp giăng lưới câu cá thì khéo sắp bị đuổi cổ ra ngoài rồi.

Đúng lúc Nhiễm Bộ Nguyệt đang thầm tiếc nuối thì một mùi nước hoa nam nồng đậm xộc tới, kèm theo giọng nói ngạc nhiên: “Thầy Nhiễm, cậu đến rồi à!”

Trước mắt hiện ra gương mặt rạng rỡ như hoa của Hác Lạc, trông giống như em bé trong tranh Tết khi lớn lên vậy, vui tươi vô cùng, chẳng hợp với bộ đồ thiết kế cao cấp trên người anh ta chút nào.

Nhiễm Bộ Nguyệt bị sặc mùi nước hoa suýt thì ho khan, anh nở nụ cười lịch sự rồi đưa quà cho anh ta: “Tổng giám đốc Hác, sinh nhật vui vẻ.”

“Ôi cảm ơn nha! Tổng gì mà tổng, gọi anh là Lạc Lạc được rồi.”

Hác Lạc thoải mái nhận quà, chẳng để ý gì đến trang phục của Nhiễm Bộ Nguyệt, tự nhiên khoác vai anh: “Thầy Nhiễm à, lần đầu tới chắc chưa quen, để anh dẫn cậu đi dạo chút nhé!”

Tiệc cocktail trước tiệc tối là cơ hội xã giao tốt nhất, khách mời tập trung lại thành từng nhóm nhỏ trò chuyện thoải mái, những người phục vụ bưng đồ ăn nhẹ lẫn đồ uống đi lại giữa đám đông để khách có thể tùy ý lựa chọn.

Hác Lạc giới thiệu Nhiễm Bộ Nguyệt với vài ông tổng trong ngành sản xuất, khéo léo khen anh một phen, chưa được mấy phút lại hóa bướm bay về cửa đón khách, dù sao anh ta cũng là nhân vật chính tối nay, bận lắm.

Dù lời giới thiệu của Hác Lạc rất ngắn gọn nhưng cũng đủ để thành lời tiến cử có trọng lượng. Nhiễm Bộ Nguyệt thuận thế trò chuyện với bọn họ, nói chuyện rất vui vẻ.

Chẳng bao lâu, hộp đựng danh thiếp của anh đã có thêm mấy tấm.

Lúc này Nhiễm Bộ Nguyệt như biến thành người khác, khiêm tốn hài hước, tự tại như cá gặp nước, hoàn toàn không nhìn ra vẻ mỏi mệt trên xe vừa rồi, càng không ai biết anh vừa lặn lội trở về từ một lục địa khác, đi đường không ngừng không nghỉ để kịp tới đây.

Nhiễm Bộ Nguyệt cầm ly sâm panh, chăm chú nghe người khác nói, đột nhiên trước mắt lóe lên vô số đốm hoa nhòe dày đặc, suýt nữa đứng không vững.

Ánh đèn chói mắt, mùi nước hoa nồng nặc, cảm giác buồn nôn như khi ở trên máy bay lại bắt đầu trào lên, Nhiễm Bộ Nguyệt vịn bàn cao lấy sức đứng vững, cố gắng kìm nén cảm giác kia xuống.

Nhắm mắt vài giây rồi mở ra, tầm nhìn khôi phục rõ ràng.

Lại có người đến mời rượu bắt chuyện, Nhiễm Bộ Nguyệt thành thạo cụng ly với người nọ, hàn huyên vài câu rồi mỉm cười uống cạn.

Lúc Thư Chẩm Sơn đến nơi thì tiệc cocktail đã gần kết thúc.

Hác Lạc chỉ vào mũi hắn mà mắng, có phải thằng ranh nhà cậu định cho tôi leo cây không hả? Sao muộn thế này mới đến!

Thư Chẩm Sơn gõ nhẹ vào mặt đồng hồ, ý bảo tiệc tối còn chưa bắt đầu, tôi đến đúng giờ mà.

Hác Lạc chống nạnh: “Thì còn tiệc rượu trước mà? Không nể mặt tôi gì cả!” Có điều lời này của anh ta cũng chỉ nói miệng vậy thôi chứ không hề có ý trách cứ.

Những buổi tiệc rượu như thế này thường là cơ hội xã giao tốt với những người có địa vị cao hơn, nhưng với Thư Chẩm Sơn mà nói thì những người có mặt ở đây, một là hắn quen lắm rồi, hai là không cần quen. Nói khó nghe một tí thì hắn không cần thiết phải tham gia tiệc rượu làm gì.

Hác Lạc cũng biết Thư Chẩm Sơn đang bận moi tiền từ túi đám đầu tư nên vốn chẳng trông mong hắn đến tiệc rượu trước tiệc chính.

“Phì.” Hác Lạc liếc nhìn ngực Thư Chẩm Sơn, bỗng phì cười.

Thư Chẩm Sơn: “?”

“Lại là cái khăn túi ngực này.” Ánh mắt Hác Lạc đầy ẩn ý, đưa tay định sờ.

Thư Chẩm Sơn không biểu lộ cảm xúc gạt tay anh ta ra.

“Chậc chậc.” Hác Lạc đã đoán trước hắn sẽ làm vậy rồi, cười hềnh hệch rút tay về, nhịn không được mà hóng hớt lần thứ 101: “A Chẩm, có một mảnh vải mà giữ bao năm vẫn chưa vứt, rốt cuộc là tại sao thế?”

Khi chọn khăn cài túi ngực phải chú ý đến rất nhiều điều, màu sắc họa tiết phải hài hòa với áo sơ mi và cà vạt nhưng không được trùng hoàn toàn, chất liệu cũng có không ít yêu cầu. Thư Chẩm Sơn không thể không biết mấy lễ nghi cơ bản này.

Thế nhưng trong một vài dịp quan trọng, bất kể hắn mặc âu phục hay đeo cà vạt màu gì thì trước ngực vẫn luôn là cái khăn màu trắng đơn điệu cũ kỹ này.

Hác Lạc tự nhận mình là tiểu vương tử thời trang, rất hay để ý tới mấy phụ kiện linh tinh nên anh ta nhạy bén phát hiện ra sở thích kín đáo của Thư Chẩm Sơn.

Cái tên cuồng công việc lạnh lùng vô tình này thế mà cũng có bảo bối quan trọng, người khác đụng vào cũng không cho, làm Hác Lạc tò mò ghê.

Không ngoài dự đoán, Thư Chẩm Sơn không trả lời lần thứ 101.

Hác Lạc kìm nén móng vuốt ngứa ngáy xuống lần thứ 101, đưa tay khoác vai Thư Chẩm Sơn, ra vẻ thần bí: “Vẫn còn thời gian, để tôi dẫn cậu đi gặp một người.”

Thư Chẩm Sơn phối hợp tỏ ra hứng thú: “Ai vậy.”

“Một nhà thiết kế siêu đỉnh. Khi nào cậu thuyết phục được mấy lão già kia, dự án robot chính thức khởi động thì kiểu gì cậu cũng sẽ cần dùng.”

“Ồ.” Thư Chẩm Sơn nhạt nhẽo đáp lại: “Tôi tự chọn được người rồi.”

“Xì, cậu chọn mười người cũng không bằng mình người này tôi giới thiệu đâu! Nghe tôi đi A Chẩm, sau này cậu sẽ phải cảm tơn tôi đấy.” Hác Lạc tự tin vỗ ngực mình, đoạn hạ giọng nói: “Mà nói thật nhé, tôi cảm thấy cậu với cậu ấy sẽ nói chuyện hợp nhau lắm đấy.”

“Ừ ừ.” Thư Chẩm Sơn gật đầu lấy lệ: “Ai?”

“Để tôi tìm xem cậu ấy đang ở đâu.”

Hác Lạc dẫn Thư Chẩm Sơn xuyên qua đám đông đang cụng ly chúc tụng hệt như minh tinh lướt vào sàn nhảy, dọc đường đi gấm hoa rực rỡ, tiếng chúc mừng không ngớt, chủ nhân bữa tiệc sinh nhật mặt mày hớn hở cụng ly với vô số người.

“Cậu ấy còn trẻ lắm, tác phẩm từng giành được vô số giải thưởng, sản phẩm mà lúc trước cậu ấy làm cho nhà tôi cũng xuất sắc cực kỳ. Cậu ấy làm cho Mỹ vài năm, dạo này mới về nước chuẩn bị mở studio riêng. Tôi khuyên cậu, nhân lúc cậu ấy bây giờ chưa bận thì mau chóng cướp người đi, không sau này người ta chẳng có thời gian nhận dự án của cậu đâu.”

Nghe câu đầu, Thư Chẩm Sơn bỗng bồn chồn vô cớ, tay siết chặt ly rượu, nhịp tim cũng đập nhanh bất thường.

“Mà tự dưng tôi nhớ ra, hình như cậu ấy tốt nghiệp cùng trường với cậu đấy… À thấy rồi! Cậu ấy đang ở trên tầng hai kìa.”

Nhưng trước khi Hác Lạc lên tiếng thì Thư Chẩm Sơn đã thấy người đứng cạnh lan can cầu thang rồi, vì người đó quá nổi bật, khó mà không chú ý tới được.

Giữa biển lễ phục cầu kỳ tối màu chỉ mình anh khoác sơ mi lụa trắng đơn giản, chất vải mềm mại rủ xuống tôn lên dáng người mảnh khảnh thanh thoát.

Là chấm trắng duy nhất giữa muôn vàn sắc đen, đám người xoàng xĩnh xung quanh đều trở thành tấm phông nền mờ nhạt.

Là chiếc cúc ngọc trai nằm chính giữa mặt bàn phủ nhung đen.

Hác Lạc vẫn ríu rít bên tai không ngừng nhưng Thư Chẩm Sơn đã chẳng nghe thấy gì nữa.

Hắn bước từng bước lên cầu thang đá cẩm thạch như bước vào dòng sông lâu rồi chưa trở lại, nước sông lạnh lẽo tràn qua chân, eo, rồi ngực hắn, áp lực của nước khiến hằn dần cảm thấy khó thở.

Người được in hình trên trang tạp chí giờ lại xuất hiện chân thực ngay trước mắt.

Giống như đang mơ.

Nhiễm Bộ Nguyệt cầm ly rượu đỏ lắc nhẹ, động tác thong thả tự nhiên, thỉnh thoảng lại đưa lên nhấp một ngụm khiến đôi môi nhiễm sắc đỏ nhạt.

Em ấy biết uống rượu từ khi nào? Giờ đã uống bao nhiêu rồi?

Nhiễm Bộ Nguyệt bỗng cười với người khác, điều này khiến Thư Chẩm Sơn thoáng tỉnh táo lại.

Lúc này hắn mới nhận ra bên cạnh Nhiễm Bộ Nguyệt còn một người đàn ông lịch lãm nữa, hai người đang cụng ly, trò chuyện vui vẻ với nhau.

Lớp lụa ở cổ áo Nhiễm Bộ Nguyệt trượt xuống theo động tác nâng ly, để lộ hai bên xương quai xanh trắng gầy.

Không cần sờ, thậm chí không cần lại gần, Thư Chẩm Sơn chỉ liếc qua đã biết anh gầy đi.

So với ảnh tạp chí thì còn gầy hơn nhiều, gần như lộ ra vẻ ốm yếu.

Lồng ngực Thư Chẩm Sơn nhói một cái như bị kim châm, một ngọn lửa giận vô cớ bùng lên.

Không biết người kia nói gì mà lại khiến Nhiễm Bộ Nguyệt cười thêm lần nữa.

Rồi hai người trao đổi danh thiếp với nhau.

Hiển nhiên là một cuộc nói chuyện xã giao rất vui vẻ.

“Hi, thầy Nhiễm với anh Diệu đang nói chuyện với nhau à, làm phiền rồi.”

Hác Lạc còn chưa đứng vững, ly rượu đã khéo léo cụng hai tiếng với họ.

Người đàn ông cười bảo “chủ nhân bữa tiệc đại giá quang lâm”, thấy người đứng sau Hác Lạc mấy bước lại nhiệt tình lịch sự chào một tiếng “Tổng giám đốc Thư”.

Thư?

Nhiễm Bộ Nguyệt quay người lại, chưa kịp chuẩn bị đã bất ngờ bắt gặp đôi mắt đen láy sâu thẳm.

Thủy triều rút xuống, trăng sao mọc lên.

Tận mắt nhìn thấy nụ cười trên mặt Nhiễm Bộ Nguyệt biến mất, sắc hồng hào trên hai má nhạt đi, bờ môi trở nên tái nhợt trong chớp mắt.

Thư Chẩm Sơn như thể bước hụt chân, bị đẩy xuống vách núi, cảm giác mất trọng lượng trống rỗng ập đến, sau đó mới muộn màng cảm nhận được từng cơn đau.

Ha, ghét tôi đến thế à.

Thư Chẩm Sơn thầm cười giễu trong lòng.

Hác Lạc vui vẻ khoác vai cả hai: “Lại đây, giới thiệu với thầy Nhiễm, đây là Thư Chẩm Sơn, tổng giám đốc kiêm giám đốc của tập đoàn Nghiễn Xuyên. Còn vị này là Nhiễm Bộ Nguyệt, nhà thiết kết siêu đỉnh, mới về nước, cũng tốt nghiệp đại học M. Có khi hai người lại từng biết nhau đấy ha ha —”

“Không biết.”

Thư Chẩm Sơn nói.

Hác Lạc ngẩn người, đấm mạnh vai hắn một cái rồi cười nói: “Cậu hơn người ta mấy khóa, không biết cũng bình thường. Giờ biết rồi còn gì?”

Thư Chẩm Sơn đứng trên bậc thang thấp hơn một bậc, Nhiễm Bộ Nguyệt vừa khéo nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt không làm gì cả mà chỉ nhìn hắn chằm chằm, đầu óc trống rỗng.

Không biết.

Thư Chẩm Sơn nói không biết anh.

“Chào giám đốc Nhiễm.”

Thư Chẩm Sơn lịch sự gật đầu chào, khẽ nâng ly rượu.

Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn thẳng vào Thư Chẩm Sơn, khuôn mặt hắn sắc bén hơn trước, khí chất cũng trầm lắng và ổn trọng hơn, đôi mắt hơi cụp xuống kia như có thể nhìn thấu nội tâm người khác, ẩn giấu tính công kích lẫn xâm lược mãnh liệt.

Giờ giấu còn kỹ hơn trước kia.

Đôi mắt này, anh đã từng nhìn vào vô số lần.

Khoảng cách giữa họ quá gần, gần đến mức làm người ta khó mà chịu đựng nổi.

Theo lễ nghi xã giao thì lúc này Nhiễm Bộ Nguyệt nên nói “Hân hạnh được gặp Tổng giám đốc Thư” hoặc “Nghe danh đã lâu”, thế là anh ép mình giơ tay nâng ly lên, nhưng ngón tay lẫn dây thanh quản lại chẳng chịu nghe lời.

Đúng lúc này các giác quan đang treo máy bỗng hoạt động trở lại, tiếng người ầm ĩ xung quanh ùa vào tai, mùi nước hoa hỗn tạp xộc lên mũi, trời đất quay cuồng, Nhiễm Bộ Nguyệt như trở lại cabin chật chội trao đảo giữa trời đêm.

“Choang!”

Một tiếng giòn tan, ly rượu đập trúng ngực Thư Chẩm Sơn rồi vỡ tan trên bậc thang.

Rượu đỏ thẫm thấm ướt áo sơ mi, lễ phục và khăn cài ngực của Thư Chẩm Sơn, nhỏ từng giọt xuống dưới.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Thư Chẩm Sơn cúi đầu, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, nhưng hắn không rút khăn ra mà lại nhét hẳn nó vào trong túi ngực, không để lộ một góc nào ra cả.

Sự cố xảy ra quá nhanh, Hác Lạc trợn mắt há hốc mồm, trong đầu bật ra hai chữ to đùng: Xong rồi.

Thế này là muốn lấy mạng chó của Thư Chẩm Sơn rồi!

Anh ta nhìn Nhiễm Bộ Nguyệt với vẻ khiếp đảm lẫn tiếc nuối, người anh em, anh kính cậu là hảo hán, dám làm điều mà cả đời anh không dám nghĩ đến. Người anh em à, chúc cậu lên đường bình an!

Nhưng ngay sau đó còn xảy ra một chuyện khiến Hác Lạc sốc hơn nữa ——

Ánh mắt mất tiêu cự hững hờ của Nhiễm Bộ Nguyệt dừng trên mặt Thư Chẩm Sơn hồi lâu, sau đó anh đột nhiên khom người xuống, “ọe” một tiếng rồi nôn sạch ra.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Nghe qua thôi
Chương 2: Hắn từng sờ qua vô số lần rồi
Chương 3: Gặp lại
Chương 4: Người yêu cũ thành người lạ
Chương 5: Uống rượu độc giải khát
Chương 6: Đánh mất chính mình
Chương 7: Hội chứng chim non
Chương 8: Thiên sứ hạ phàm
Chương 9: Tuân thủ luật chơi
Chương 10: Linh hồn như muốn bay lên
Chương 11: Lặng lẽ giằng co
Lên đầu trang