Edit: Lune
Rốt cuộc thì sao lại thành ra thế này?
Nhiễm Bộ Nguyệt ngồi ở vị trí cầm lái mô tô nước, còn Thư Chẩm Sơn dạng chân ngồi phía sau anh, hai người cứng nhắc ngồi cách nhau một khoảng khá xa.
Cậu hai Trịnh chỉ vào bọn họ rồi phá lên cười: “Mảnh đất giữa hai người các cậu có thể bán được một tỷ đấy!”
Hác Lạc điên cuồng nháy mắt với anh ta, ý là đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa, hai người họ đang có hiềm khích với nhau đấy!
Cậu hai Trịnh hiểu ngay, lập tức đổ thêm dầu vào lửa: “Đúng lúc sắp ra khơi, có thù báo thù, có oán báo oán.” Hoàn toàn chẳng ngại to chuyện.
Anh ta bỏ lại câu “Enjoy” rồi ôm người đẹp đi mất.
Mô tơ nước lần lượt lao xuống biển, đám cậu ấm hệt như bầy vịt xổng chuồng cưỡi sóng lao vút đi, chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ còn lại tiếng động cơ rền vang vọng lại.
Hác Lạc vẫn còn tí lương tâm, trước khi xuất phát còn lo lắng nhìn Thư Chẩm Sơn với Nghiễm Bộ Nguyệt, hết lời dặn dò: “Hai người đừng có làm bậy đấy!”
Nói xong, anh ta cũng lượn mất.
Chỗ bến trước kho chứa mô tô chỉ còn lại hai người họ.
Giữa sóng biển mênh mông không một ai lên tiếng.
Đây là lần đầu tiên họ ở riêng với nhau kể từ khi gặp lại.
Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn bàn tay mình để trên tay ga, đầu ngón tay không khống chế được mà khẽ run rẩy.
Thư Chẩm Sơn hít một hơi thật sâu rồi lặng lẽ bật ra một hơi, hai tay chống lên chỗ ngồi, đốt ngón tay bấu chặt đến mức trắng bệch.
Không khí đông cứng hồi lâu, cả hai lên tiếng cùng lúc với giọng điệu bình tĩnh nhất có thể——
Nhiễm Bộ Nguyệt: “Tổng giám đốc Thư, bên kia có một chiếc mô tô còn trống kìa.”
Thư Chẩm Sơn: “Giám đốc Nhiễm, xin hỏi khi nào mới xuất phát?”
Cả hai lại cùng im bặt.
Ba giây sau, Thư Chẩm Sơn nói “Không nghe rõ em nói gì” rồi lại lạnh nhạt hỏi: “Em không biết lái à?”
Không để Nhiễm Bộ Nguyệt kịp phản ứng, một đôi tay đeo găng hở ngón đã vòng qua từ phía sau, thành thạo bấm mở động cơ rồi vít tay ga, chiếc mô tô lập tức lao vút đi.
Nhiễm Bộ Nguyệt không kịp chuẩn bị ngửa người ra sau, bị ép phải dựa sát vào lồng ngực ai đó, tiếng gió gào thét bên tai át cả tiếng tim đập loạn.
“Đồ thần kinh!” Nhiễm Bộ Nguyệt mắng.
Sau lưng truyền tới một tiếng cười khẽ.
Sau đoạn tăng tốc ban đầu, hai người tự động ngồi cách nhau ra một tẹo, chẳng qua đang di chuyển nên không xa hơn là mấy.
Thư Chẩm Sơn: “Giờ chỉ còn năm trăm triệu thôi.”
Tiếng gió vù vù bên tai làm Nhiễm Bộ Nguyệt không nghe rõ, phải hét lên hỏi lại: “Anh nói cái gì——?”
Thư Chẩm Sơn: “Không có gì.”
Đám cậu ấm phía trước liên tục phô diễn kỹ thuật lái mô tô trên mặt biển, từng vệt sóng phía đuôi giao nhau không ngừng đuổi bắt. Duy chỉ có mỗi mô tô của bọn họ là lững thững theo sau, Thư Chẩm Sơn lái rất vững, tốc độ hết sức thong thả.
Nhiễm Bộ Nguyệt lễ phép hỏi: “Tổng giám đốc Thư, xin hỏi có thể lái nhanh hơn được không?”
Thư Chẩm Sơn thẳng thừng từ chối: “Chạy nhanh xóc lắm.”
Lòng không tự biết à? Cứ như không biết mình dễ bị say máy bay, say sóng với say xe lắm vậy.
Nhiễm Bộ Nguyệt nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng mất kiên nhẫn, dùng khuỷu tay huých vào cánh tay Thư Chẩm Sơn: “Để tôi lái.”
Thư Chẩm Sơn làm như không nghe thấy.
“Anh Thư à.” Nhiễm Bộ Nguyệt bình tĩnh nhắc nhở: “Hình như là tôi rút trúng anh đấy.”
“…”
Mô tô nước từ từ giảm tốc cho đến khi tắt máy hoàn toàn, trôi bồng bềnh giữa đại dương.
“Ừ, đúng vậy thật.” Thư Chẩm Sơn buông tay ra, lễ phép hỏi thăm: “Có cần tôi ôm eo em rồi hét lên như mấy cô nàng kia không?”
Nhiễm Bộ Nguyệt không thèm nói năng câu nào đã vặn tay ga hết cỡ.
“!”
Thư Chẩm Sơn suýt thì bị hất văng xuống biển.
Chiếc mô tô nước này đã được cải tiến thành động cơ Lamborghini, có thể tăng tốc lên 100km/h chỉ trong ba giây, đúng chuẩn siêu xe trên biển.
Thư Chẩm Sơn không ngờ Nhiễm Bộ Nguyệt lại bạo tay đến thế, không thèm màng đến sự sống chết của hắn. Cả người Tổng giám đốc đại nhân bị buộc bay về phía trước, còn phía sau là một bóng ma dài đang đuổi theo.
Mô tô nước lướt trên mặt biển vẽ ra những vòng cung tuyệt đẹp, Nhiễm Bộ Nguyệt điều khiển mô tơ quay đầu, lao thẳng vào vùng biển không một bóng người.
Trong thoáng chốc Thư Chẩm Sơn còn nghĩ có khi nào Nhiễm Bộ Nguyệt tính vứt xác hắn ngoài biển khơi không. Nếu thế thật thì hắn chết cũng được.
Nhiễm Bộ Nguyệt không hề giảm tốc, cũng chẳng ngoái đầu lại mà chỉ hỏi một câu: “Còn sống không?”
Thư Chẩm Sơn: “Sắp chết rồi.”
Vừa phải giữ để mình không bị hất bay, vừa phải duy trì khoảng cách xã giao với Nhiễm Bộ Nguyệt, tư thế này thực sự rất tốn sức, bàn tay Thư Chẩm Sơn sắp bẻ gãy tay vịn phía sau ghế ngồi tới nơi rồi.
“Bám chặt vào, tôi sắp cua đây.” Nhiễm Bộ Nguyệt báo trước.
Trông Thư Chẩm Sơn rất có khí phách coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, còn thong thả hỏi: “Bám vào đâu?”
Nhiễm Bộ Nguyệt như không nghe thấy gì, lẳng lặng tăng tốc.
“Ôm eo em được không, ngài Nhiễm?” Thư Chẩm Sơn giải thích: “Không thì người tôi bay mất.”
Nhiễm Bộ Nguyệt vẫn không trả lời, có lẽ là không nghe thấy. Chiếc mô tô vọt lên ngọn sóng bổng giữa không trung rồi mất trọng lượng rơi xuống khiến nước biển bắn tung tóe, ào ào ——
Một đôi tay rắn chắc từ phía sau vòng tới ôm lấy eo Nhiễm Bộ Nguyệt, bàn tay để nghiêm chỉnh trên áo phao cứu sinh.
Giờ khoảng đất chỉ còn bán được một triệu thôi.
Gầy thật. Thư Chẩm Sơn thầm nghĩ.
Chiếc mô tô nghiêng sát mặt biển lướt một cú hoàn hảo với góc độ hiểm hóc cùng tốc độ chóng mặt, kích thích khiến adrenaline bùng nổ, linh hồn như muốn bay lên.
Do tốc độ quá nhanh, hơn nữa hai người lại ngồi rất sát nhau nên mái tóc dài của Nhiễm Bộ Nguyệt hệt như vô số chiếc roi quất vào mặt Thư Chẩm Sơn, lướt sang trái thì quất bên trái, lướt sang phải thì quất bên phải. Nhiễm Bộ Nguyệt điều khiển mô tô lướt thành hình số tám, mái tóc dài hết quất trái lại quất phải, khi thì quét mặt quét cằm, khi lại quấn xuống cổ Thư Chẩm Sơn.
Thư Chẩm Sơn ngồi vững phía sau, đôi mắt sau kính râm khẽ nheo lại, sắc mặt vẫn hờ hững như thường.
Trước khi bắt đầu vòng tăng tốc tiếp theo, Thư Chẩm Sơn lặng lẽ nghiêng đầu tới phía trước một chút.
Tóc dài quất vào mặt, Thư Chẩm Sơn không biểu cảm khẽ hít vào một hơi…
Thơm quá.
Hắn chợt nhớ tới lúc trước khi Nhiễm Bộ Nguyệt cưỡi trên người hắn, sống lưng cong đẹp tuyệt vời, mái tóc dài rủ trước ngực, đuôi tóc cũng giống như lúc này, quét tới quét lui lên ngực với mặt hắn, ngưa ngứa, mùi hương từ suối tóc tựa sương mù chậm rãi phủ xuống.
Nhiễm Bộ Nguyệt thường không trụ được lâu, chẳng mấy chốc đã kiệt sức, sau đó Thư Chẩm Sơn sẽ ăn ý tiếp nhận công việc, vận động thể lực suốt mấy tiếng liền.
Tốc độ của chiếc mô tô nước dần chậm lại, không bao lâu sau thì dừng hẳn giữa biển khơi, xung quanh cũng trở nên yên tĩnh.
Nhiễm Bộ Nguyệt thả tay ra, thoải mái thở một hơi dài.
“Chơi đã chưa?” Thư Chẩm Sơn hỏi.
Nhìn vẻ mặt của Nhiễm Bộ Nguyệt, Thư Chẩm Sơn biết chắc anh vừa được chơi xả láng một trận. Vừa nãy ở trên con tàu ngột ngạt kia chắc anh bức bối lắm rồi.
Nhiễm Bộ Nguyệt nhún vai: “Bình thường.”
Thư Chẩm Sơn: “Vậy sao không lái tiếp?”
Nhiễm Bộ Nguyệt vung vẩy đôi tay tê dại vì chấn động, lần này thì trung thực trả lời: “Mệt.”
Thư Chẩm Sơn khẽ cong khóe môi. Đúng là chẳng khác gì trước kia.
Sau vài câu ngắn ngủi, cả hai lại rơi vào im lặng.
Xung quanh chỉ toàn biển nước mênh mông vô tận, sự im lặng lúc này lại càng thêm im lặng.
“…”
Thư Chẩm Sơn hạ kính râm, nhìn mặt biển phía xa, chủ động phá vỡ sự im lặng trước: “Em đang bàn dự án với Lý Diệu à?”
Nhiễm Bộ Nguyệt suýt bật cười: “Tổng giám đốc Thư à, có ai hỏi kiểu như anh không?”
“Sao tôi lại không hỏi được?” Thư Chẩm Sơn ngạc nhiên hỏi lại: “Chuyện hai người nói trên thuyền, mấy chục người đều nghe thấy, thông tin công khai cả thôi.”
“Ồ.” Nhiễm Bộ Nguyệt gật đầu: “Vậy anh cứ hỏi đi, tôi không muốn trả lời.”
Thật ra chẳng cần phải hỏi nhiều, qua vài kênh tế nhị không đáng nhắc tới, Thư Chẩm Sơn biết sáng nay Nhiễm Bộ Nguyệt và Lý Diệu đã gặp nhau để bàn chuyện công việc, chiều thì đến câu lạc bộ tư nhân ở vịnh Mirs, nếu không thì Thư Chẩm Sơn đã chẳng xuất hiện ở đây.
“Công ty Lý Diệu đang phải cạnh tranh giá với công ty đối thủ nên gần đây thiếu hụt vốn trầm trọng, sản phẩm mới cũng đang chịu áp lực rất lớn. Tôi không biết anh ta đã hứa hẹn gì với em, nhưng em nên biết rằng rất có khả năng anh ta sẽ không thực hiện được.”
Giọng điệu của Thư Chẩm Sơn khá nghiêm túc, cứ như thể bọn họ đang ngồi trong phòng họp chứ không phải đang trôi dạt giữa biển ấy.
Nghe xong, Nhiễm Bộ Nguyệt quay đầu lại, lẳng lặng nhìn thẳng vào mắt Thư Chẩm Sơn.
“… Sao cổ với mặt anh đỏ thế?” Nhiễm Bộ Nguyệt nghi hoặc hỏi.
Thư Chẩm Sơn sờ thử, lúc này mới chậm rãi cảm thấy vừa đau vừa ngứa, bị tóc của em người yêu cũ quất phải.
“Cháy nắng.” Thư Chẩm Sơn thuận miệng nói bậy.
“Anh đen sẵn rồi mà còn không chịu chống nắng.” Nhiễm Bộ Nguyệt mỉa mai xong, lập tức quay lại chủ đề chính: “Vậy xin hỏi Tổng giám đốc Thư, sao anh lại nói những điều này với tôi?”
Nhiễm Bộ Nguyệt không biết mình đang mong chờ câu trả lời gì nữa, có lẽ là trong lòng anh vẫn còn hy vọng rằng biết đâu Thư Chẩm Sơn lại vì tình xưa mà nhắc nhở mình chăng.
“… Không vì sao cả.” Vẻ mặt Thư Chẩm Sơn lại thờ ơ như cũ: “Nghe hai người nói chuyện, vừa là đồng hương lại vừa là bạn học cùng trường nên thuận miệng nhắc nhở mấy câu thôi, em nghe hay không thì tùy.”
Đồng hương, bạn học cùng trường.
Ồ, nói hay lắm.
“Ra là vậy, tổng giám đốc Thư nhọc lòng quá.” Nhiễm Bộ Nguyệt cười nói: “Đối với một người học cùng trường mới quen vài tuần mà đã hào phóng như vậy, không tiếc chia sẻ lời khuyên, Nhiễm mỗ quả thực vừa lo vừa mừng.”
Sắc mặt Thư Chẩm Sơn lạnh hẳn xuống, nhưng không làm nào phản bác được, vì chính hắn là người nói câu “không biết” kia trước nên giờ chỉ có thể tức nghẹn.
Nhiễm Bộ Nguyệt nói tiếp: “Sau này Nhiễm mỗ sẽ làm ăn trên địa bàn của Tổng giám đốc Thư, nếu có chỗ nào đắc tội, mong được Tổng giám đốc Thư chỉ giáo thêm đôi lời.”
Nói lời này thiếu điều muốn chắp tay hành lễ luôn. Thái độ nhún nhường bao nhiêu thì lời nói lại càng châm chọc mỉa mai bấy nhiêu.
Thư Chẩm Sơn lạnh giọng hỏi: “Còn cần nếu nữa à?”
Nhiễm Bộ Nguyệt không ngờ mình lại đắc tội người ta sớm thế, chẳng lẽ vì bước chân trái lên mô tô?
“Xin tổng giám đốc Thư chỉ giáo.”
“Giám đốc Nhiễm đúng là quý nhân hay quên, hình như em còn nợ tôi một bộ lễ phục thì phải.”
Nhiễm Bộ Nguyệt cười: “Nếu tôi nhớ không nhầm, hình như phải chờ bên ngài chuẩn bị xong hóa đơn rồi tôi mới đến Nghiễn Xuyên lấy.”
Thư Chẩm Sơn hỏi: “Muốn tôi đích thân gửi hóa đơn vào email cho em à? Qua lâu như vậy rồi, em có hỏi gì tôi chưa, có gửi thư xin lỗi tôi chưa? Đây là thái độ hối lỗi của em à?”
Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn hắn vài giây, nói “Xin lỗi” rồi bỗng đứng dậy khỏi ghế lái.
“Em làm gì đấy?” Thư Chẩm Sơn giật thót, nhanh tay túm lấy dây áo phao cứu sinh của anh.
Nhiễm Bộ Nguyệt cúi đầu nhìn hắn, thản nhiên nói: “Đương nhiên là nhảy xuống biển cho ướt hết quần áo rồi, như vậy có tính là huề khộng?”
“Làm thế thì chỉ nợ nhiều hơn thôi.” Thư Chẩm Sơn nhíu mày ấn anh ngồi xuống, nói giọng như giao nhiệm vụ: “Trong vòng ba tuần tôi sẽ gửi hóa đơn cho em, nhớ kiểm tra email.”
…
Lời tác giả:
Giây trước: Thơm quá
Giây sau: Bạn học cùng trường
Lời editor: zồi ôi thụ tóc dài, công zú bự, cafe sữa, size gap đồ đó aaaaaaa

