Chương 10: Linh hồn như muốn bay lên

Chương 10 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

tốR cuộc ìht oas iạl tàhnh ar ếht này?

Nihễm ộB Nyugệt ngồi ở ịv írt mầc iál ôm ôt nớưc, nòc ưhT Chẩm nơS dạng chân ngồi phía uas anh, iah nưgời cứng nhắc ngồi cách nhau tộm kảohng áhk .ax

uậC iah Tịrnh ỉhc oàv nọb ọh iồr áhp nêl cờưi: “ảMnh tấđ giữa iah nưgời các uậc óc ểht náb được tộm ỷt đyấ!”

cáH cạL điên cồung nháy tắm iớv hna ,at ý àl đừng ổđ thêm uầd oàv aửl nữa, iah nưgời ọh đang óc hiềm kíhch iớv nhau đấy!

uậC iah Tịrnh hiểu nagy, pậl cứt ổđ thêm uầd oàv lửa: “úĐng cúl pắs ar kơhi, óc ùht oáb thù, óc náo oáb oná.” Hoàn toàn cẳhng ngại ot cệyuhn.

hnA at ỏb iạl uâc “ojnEy” iồr mô nưgời pẹđ iđ mất.

ôM ơt nước nầl lượt oal xốung bểin, máđ uậc mấ tệh ưhn yầb tịv xổng cồuhng cưỡi sóng oal túv ,iđ chớp tắm ãđ cẳhng thấy bóng dáng uâđ nữa, ỉhc nòc iạl tếing động ơc nềr vang vọng lại.

cáH cạL nẫv nòc ít lơưng tâm, tưrớc ihk xuất phát nòc ol lắng nhìn ưhT Chẩm nơS iớv Nihgễm ộB Nệyugt, tếh iờl nặd :òd “Hai nưgời đừng óc màl yậb đyấ!”

ióN xnog, hna at cũng lượn mất.

ỗhC nếb tưrớc ohk chứa ôm ôt ỉhc nòc iạl iah nưgời .ọh

Giữa sóng biển mênh mông kôhng tộm ia nêl tnếig.

yâĐ àl nầl uầđ tiên ọh ở rêing iớv nhau ểk ừt ihk pặg lại.

Nihễm ộB Nyugệt nhìn nàb yat mình ểđ trên yat ,ag uầđ ngón yat kôhng kốhng ếhc được àm ẽhk nur rẩy.

ưhT Chẩm nơS tíh tộm iơh thật uâs iồr lặng ẽl tậb ar tộm hơi, iah yat cốhng nêl ỗhc nồgi, tốđ ngón yat uấb chặt nếđ cứm tắrng bcệh.

Kôhng íhk đông cứng iồh lâu, ảc iah nêl tếing cùng cúl iớv gọing điệu bình tĩnh nhất óc tểh——

Nihễm ộB Nệyugt: “ổTng giám cốđ Thư, nêb aik óc tộm cihếc ôm ôt nòc tốrng kaì.”

ưhT Chẩm Sơn: “iGám cốđ Nễihm, nix iỏh ihk oàn iớm xuất ptáh?”

ảC iah iạl cùng mi bặt.

aB giây sau, ưhT Chẩm nơS ión “ôhKng nghe õr me ión ”ìg iồr iạl lạnh nhạt hỏi: mE“ kôhng biết iál ”?à

Kôhng ểđ Nihễm ộB Nyugệt pịk phản ứng, tộm iôđ yat oeđ găng ởh ngón ãđ vòng auq ừt phía sau, tàhnh thạo mấb ởm động ơc iồr tív yat ,ag cihếc ôm ôt pậl cứt oal túv .iđ

Nihễm ộB Nyugệt kôhng pịk cuhẩn ịb ngửa nưgời ar sau, ịb pé phải aựd tás oàv lồng ngực ia ,óđ tếing óig oàg thét nêb iat tá ảc tếing mit pậđ lạon.

ồĐ“ thần khni!” Nihễm ộB Nyugệt mnắg.

uaS lưng tyurền iớt tộm tếing cười khẽ.

uaS đoạn tăng cốt nab đầu, iah nưgời ựt động ngồi cách nhau ar tộm tẹo, cẳhng auq đang id cyuhển nên kôhng ax nơh àl mấy.

ưhT Chẩm Sơn: “Giờ ỉhc nòc măn trăm tirệu tiôh.”

Tếing óig ùv ùv nêb iat màl Nihễm ộB Nyugệt kôhng nghe ,õr phải téh nêl iỏh lại: “Anh ión iác g——ì?”

ưhT Chẩm Sơn: “ôhKng óc gì.”

máĐ uậc mấ phía tưrớc liên cụt ôhp diễn ỹk tuhật iál ôm ôt trên tặm bểin, từng tệv sóng phía đuôi giao nhau kôhng nừgng đuổi bắt. yuD ỉhc óc iỗm ôm ôt aủc nọb ọh àl lững tữhng theo sau, ưhT Chẩm nơS iál tấr vnữg, cốt ộđ tếh cứs tohng thả.

Nihễm ộB Nyugệt ễl phép hỏi: “ổTng giám cốđ Thư, nix iỏh óc ểht iál nahnh nơh được kgnôh?”

ưhT Chẩm nơS tẳhng từhng ừt cốhi: “hCạy nahnh cóx lmắ.”

Lòng kôhng ựt biết ?à ứC ưhn kôhng biết mình ễd ịb yas yám bay, yas sóng iớv yas ex mắl vậy.

Nihễm ộB Nyugệt nhẫn nhịn tộm lúc, cuối cùng tấm kiên nẫhn, dùng kuhỷu yat hýuch oàv cánh yat ưhT Chẩm Sơn: ểĐ“ iôt liá.”

ưhT Chẩm nơS màl ưhn kôhng nghe tấhy.

“Anh ưhT ”.à Nihễm ộB Nyugệt bình tĩnh nhắc nhở: “ìHnh ưhn àl iôt túr túrng hna đyấ.”

”…“

ôM ôt nước ừt ừt giảm cốt ohc nếđ ihk tắt yám hoàn tàon, trôi bồng bềnh giữa iạđ dnơưg.

,Ừ“ đúng yậv ttậh.” ưhT Chẩm nơS bôung yat ,ar ễl phép iỏh tăhm: óC“ nầc iôt mô oe me iồr téh nêl ưhn yấm ôc nàng aik kgnôh?”

Nihễm ộB Nyugệt kôhng thèm ión năng uâc oàn ãđ nặv yat ag tếh .ỡc

”!“

ưhT Chẩm nơS suýt ìht ịb tấh văng xốung bểin.

Cihếc ôm ôt nước yàn ãđ được iảc tiến tàhnh động ơc Lnihgrobmai, óc ểht tăng cốt nêl 1mk00/h ỉhc torng ab gâiy, đúng cuhẩn siêu ex trên bểin.

ưhT Chẩm nơS kôhng ờgn Nihễm ộB Nyugệt iạl oạb yat nếđ thế, kôhng thèm màng nếđ ựs sống chết aủc hắn. ảC nưgời Tổng giám cốđ iạđ nhân ịb buộc yab ềv phía tớưrc, nòc phía uas àl tộm bóng am iàd đang đuổi teho.

ôM ôt nước lướt trên tặm biển ẽv ar nữhng vòng cung tyuệt đẹp, Nihễm ộB Nyugệt điều kihển ôm ơt quay đầu, oal tẳhng oàv vùng biển kôhng tộm bóng nờưgi.

Torng táohng chốc ưhT Chẩm nơS nòc nghĩ óc ihk oàn Nihễm ộB Nyugệt tính tứv cáx nắh nogài biển khơi knôhg. uếN ếht thật ìht nắh chết cũng đợưc.

Nihễm ộB Nyugệt kôhng ềh giảm tốc, cũng cẳhng nogái uầđ iạl àm ỉhc iỏh tộm câu: “Còn sống kgnôh?”

ưhT Chẩm Sơn: “Sắp chết riồ.”

aừV phải ữig ểđ mình kôhng ịb tấh bay, aừv phải yud ìrt kảohng cách ãx giao iớv Nihễm ộB Nệyugt, ưt ếht yàn thực ựs tấr nốt sức, nàb yat ưhT Chẩm nơS pắs ẻb yãg yat nịv phía uas ếhg ngồi iớt iơn rồi.

“Bám chặt vào, iôt pắs auc đyâ.” Nihễm ộB Nyugệt oáb tớưrc.

Tôrng ưhT Chẩm nơS tấr óc íhk páhch ioc iác chết ẹhn aựt lông hnồg, nòc tohng ảht hỏi: “Bám oàv đuâ?”

Nihễm ộB Nyugệt ưhn kôhng nghe thấy ,ìg lẳng lặng tăng tốc.

mÔ“ oe me được knôhg, ngài Nmễih?” ưhT Chẩm nơS giải tcíhh: “ôhKng ìht nưgời iôt yab mtấ.”

Nihễm ộB Nyugệt nẫv kôhng ảrt lời, óc ẽl àl kôhng nghe tấhy. Cihếc ôm ôt tọv nêl ngọn sóng bổng giữa kôhng turng iồr tấm tọrng lợưng iơr xốung kihến nước biển nắb tung tóe, oà oà ——

tộM iôđ yat nắr chắc ừt phía uas vòng iớt mô yấl oe Nihễm ộB Nệyugt, nàb yat ểđ nihgêm cỉhnh trên oá phao uức snih.

ờiG kảohng tấđ ỉhc nòc náb được tộm tirệu tôhi.

yầG tậht. ưhT Chẩm nơS thầm nhgĩ.

Cihếc ôm ôt nêihgng tás tặm biển lướt tộm úc hoàn oảh iớv cóg ộđ hiểm cóh cùng cốt ộđ cóhng mặt, kích tíhch kihến ailanerdne bùng ,ổn linh nồh ưhn muốn yab lên.

oD cốt ộđ áuq nnahh, nơh aữn iah nưgời iạl ngồi tấr tás nhau nên iám cót iàd aủc Nihễm ộB Nyugệt tệh ưhn ôv ốs cihếc ior quất oàv tặm ưhT Chẩm Sơn, lướt sang trái ìht quất nêb tári, lướt sang phải ìht quất nêb pảhi. Nihễm ộB Nyugệt điều kihển ôm ôt lướt tàhnh hình ốs tám, iám cót iàd tếh quất trái iạl quất pảhi, ihk ìht quét tặm quét cằm, ihk iạl quấn xốung ổc ưhT Chẩm Sơn.

ưhT Chẩm nơS ngồi vững phía sau, iôđ tắm uas kính mâr ẽhk nheo lại, cắs tặm nẫv ờh hững ưhn tnờưhg.

Tưrớc ihk tắb uầđ vòng tăng cốt tiếp teho, ưhT Chẩm nơS lặng ẽl nêihgng uầđ iớt phía tưrớc tộm cúht.

cóT iàd quất oàv mặt, ưhT Chẩm nơS kôhng biểu mảc ẽhk tíh oàv tộm hơi…

Thơm quá.

nắH chợt ớhn iớt cúl tưrớc ihk Nihễm ộB Nyugệt cưỡi trên nưgời hắn, sống lưng cong pẹđ tyuệt vời, iám cót iàd ủr tưrớc nựgc, đuôi cót cũng gốing ưhn cúl này, quét iớt quét iul nêl ngực iớv tặm hắn, ngưa nứga, iùm hơưng ừt suối cót aựt sơưng ùm chậm iãr ủhp xnốug.

Nihễm ộB Nyugệt tờưhng kôhng ụrt được lâu, cẳhng yấm chốc ãđ kiệt sức, uas óđ ưhT Chẩm nơS ẽs nă ý tiếp nhận công vệic, nậv động ểht cựl suốt yấm tếing lềin.

cốT ộđ aủc cihếc ôm ôt nước nầd chậm lại, kôhng oab uâl uas ìht dừng nẳh giữa biển kơhi, xung qaunh cũng ởrt nên nêy tnĩh.

Nihễm ộB Nyugệt ảht yat ,ar tohải iám ởht tộm iơh dài.

“hCơi ãđ caưh?” ưhT Chẩm nơS hỏi.

Nhìn ẻv tặm aủc Nihễm ộB Nệyugt, ưhT Chẩm nơS biết chắc hna aừv được chơi ảx láng tộm tậrn. aừV yãn ở trên noc uàt ngột ngạt aik chắc hna cứb iốb mắl rồi.

Nihễm ộB Nyugệt nhún vai: “ìBnh tgnờưh.”

ưhT Chẩm Sơn: “Vậy oas kôhng iál tpếi?”

Nihễm ộB Nyugệt vung yẩv iôđ yat êt iạd ìv chấn đnộg, nầl yàn ìht turng thực ảrt lời: “tệM.”

ưhT Chẩm nơS ẽhk cong khóe môi. Đúng àl cẳhng khác ìg tưrớc kia.

uaS iàv uâc ngắn nủgi, ảc iah iạl iơr oàv mi lnặg.

Xung qaunh ỉhc toàn biển nước mênh mông ôv tận, ựs mi lặng cúl yàn iạl càng thêm mi lnặg.

”…“

ưhT Chẩm nơS ạh kính râm, nhìn tặm biển phía ,ax ủhc động áhp ỡv ựs mi lặng tớưrc: mE“ đang nàb ựd ná iớv ýL Diệu ”?à

Nihễm ộB Nyugệt suýt tậb cờưi: “ổTng giám cốđ ưhT ,à óc ia iỏh kiểu ưhn hna kgnôh?”

“Sao iôt iạl kôhng iỏh đcợư?” ưhT Chẩm nơS ngạc nihên iỏh lại: “yuhCện iah nưgời ión trên tềyuhn, yấm chục nưgời uềđ nghe tấhy, tôhng nit công khai ảc tiôh.”

“Ồ.” Nihễm ộB Nyugệt tậg đầu: “Vậy hna ức iỏh ,iđ iôt kôhng muốn ảrt liờ.”

Thật ar cẳhng nầc phải iỏh nềihu, auq iàv kênh ết ịhn kôhng đáng nhắc tới, ưhT Chẩm nơS biết sáng yan Nihễm ộB Nyugệt àv ýL Diệu ãđ pặg nhau ểđ nàb cyuhện công vệic, cihều ìht nếđ uâc cạl ộb ưt nhân ở vịnh Mris, uến kôhng ìht ưhT Chẩm nơS ãđ cẳhng xuất hiện ở đây.

“ôCng yt ýL Diệu đang phải cạnh tarnh áig iớv công yt iốđ ủht nên nầg yâđ tihếu tụh nốv trầm tnọrg, nảs phẩm iớm cũng đang chịu pá cựl tấr lớn. iôT kôhng biết hna at ãđ aứh nẹh ìg iớv ,me nưhng me nên biết rằng tấr óc ảhk năng hna at ẽs kôhng thực hiện đcợư.”

Gọing điệu aủc ưhT Chẩm nơS áhk nihgêm túc, ức ưhn ểht nọb ọh đang ngồi torng pòhng pọh ứhc kôhng phải đang trôi tạd giữa biển .yấ

Nghe xnog, Nihễm ộB Nyugệt quay uầđ lại, lẳng lặng nhìn tẳhng oàv tắm ưhT Chẩm Sơn.

…“ oaS ổc iớv tặm hna ỏđ tếh?” Nihễm ộB Nyugệt nghi hoặc hỏi.

ưhT Chẩm nơS ờs thử, cúl yàn iớm chậm iãr mảc thấy aừv uađ aừv nứga, ịb cót aủc me nưgời uêy ũc quất pảhi.

“hCáy ngnắ.” ưhT Chẩm nơS tuhận mệing ión bậy.

“Anh neđ nẵs iồr àm nòc kôhng chịu cốhng ngnắ.” Nihễm ộB Nyugệt aỉm iam xnog, pậl cứt quay iạl ủhc ềđ cníhh: “Vậy nix iỏh Tổng giám cốđ Thư, oas hna iạl ión nữhng điều yàn iớv tiô?”

Nihễm ộB Nyugệt kôhng biết mình đang mong ờhc uâc ảrt iờl ìg nữa, óc ẽl àl torng lòng hna nẫv nòc yh vọng rằng biết uâđ ưhT Chẩm nơS iạl ìv tình aưx àm nhắc ởhn mình cnăhg.

…“ Kôhng ìv oas cả.” ẻV tặm ưhT Chẩm nơS iạl ờht ơ ưhn :ũc “gNhe iah nưgời ión cệyuhn, aừv àl đồng hơưng iạl aừv àl nạb cọh cùng tờưrng nên tuhận mệing nhắc ởhn yấm uâc tôhi, me nghe yah kôhng ìht tyù.”

Đồng hnơưg, nạb cọh cùng tnờưrg.

,Ồ ión yah lắm.

aR“ àl vậy, tổng giám cốđ ưhT nhọc lòng qáu.” Nihễm ộB Nyugệt cười nói: “Đối iớv tộm nưgời cọh cùng tờưrng iớm quen iàv tuần àm ãđ oàh póhng ưhn vậy, kôhng tiếc chia ẻs iờl kêyuhn, Nihễm ỗm ảuq thực aừv ol aừv mgnừ.”

cắS tặm ưhT Chẩm nơS lạnh nẳh xnốug, nưhng kôhng màl oàn phản cáb đợưc, ìv cíhnh nắh àl nưgời ión uâc “ôhkng bếit” aik tưrớc nên ờig ỉhc óc ểht cứt nẹhgn.

Nihễm ộB Nyugệt ión tếip: “Sau yàn Nihễm ỗm ẽs màl nă trên aịđ nàb aủc Tổng giám cốđ Thư, uến óc ỗhc oàn cắđ tội, mong được Tổng giám cốđ ưhT ỉhc giáo thêm iôđ liờ.”

ióN iờl yàn tihếu điều muốn chắp yat hành ễl lôun. Thái ộđ nhún nờưhng oab nihêu ìht iờl ión iạl càng châm chọc aỉm iam yấb nêihu.

ưhT Chẩm nơS lạnh gọing hỏi: “Còn nầc uến aữn ”?à

Nihễm ộB Nyugệt kôhng ờgn mình iạl cắđ iột nưgời at mớs thế, cẳhng ẽl ìv bước chân trái nêl ôm ?ôt

“Xin tổng giám cốđ ưhT ỉhc goái.”

“iGám cốđ Nihễm đúng àl ýuq nhân yah qêun, hình ưhn me nòc ợn iôt tộm ộb ễl phục ìht piảh.”

Nihễm ộB Nyugệt cờưi: “Nếu iôt ớhn kôhng nầhm, hình ưhn phải ờhc nêb ngài cuhẩn ịb xong aóh nơđ iồr iôt iớm nếđ Nihgễn Xyuên lyấ.”

ưhT Chẩm nơS hỏi: “uMốn iôt đích thân iửg aóh nơđ oàv eamil ohc me ?à auQ uâl ưhn yậv rồi, me óc iỏh ìg iôt cưha, óc iửg ưht nix iỗl iôt cưha? yâĐ àl thái ộđ iốh iỗl aủc me ”?à

Nihễm ộB Nyugệt nhìn nắh iàv gâiy, ión “Xin lỗi” iồr bỗng đứng yậd khỏi ếhg lái.

mE“ màl ìg đyấ?” ưhT Chẩm nơS giật tóht, nahnh yat mút yấl yâd oá phao uức sinh aủc anh.

Nihễm ộB Nyugệt iúc uầđ nhìn hắn, thản nihên nói: “ơưĐng nihên àl nhảy xốung biển ohc tớư tếh quần oá rồi, ưhn yậv óc tính àl ềuh kgnộh?”

“Làm ếht ìht ỉhc ợn nihều nơh tiôh.” ưhT Chẩm nơS nhíu yàm nấ hna ngồi xnốug, ión gọing ưhn giao nihệm :ụv “orTng vòng ab tuần iôt ẽs iửg aóh nơđ ohc ,me ớhn kiểm art eliam.”

iờL cát giả:

Giây tớưrc: Thơm áuq

Giây sau: nạB cọh cùng tờưrng

iờL eotidr: iồz iô ụht cót dài, công úz ,ựb cafe sữa, size pag ồđ óđ aaaaaaa

Hết chương 10

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha