Chương 2

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit – Beta: Lune

Quý Miên đi nửa tiếng cuối cùng cũng đến gầm cầu, lúc này đã đói sắp ngất ra rồi, cậu chẳng biết nguyên chủ đã nhịn đói bao lâu nữa.

Mấy người trong đám “anh em tốt” của cậu đã có mặt, đang quây lại một chỗ đánh bài, trông bọn họ có vẻ rất thân nhau, ai nấy cũng tươi cười.

Quần áo của họ sạch sẽ khác hẳn Quý Miên.

Có cả đồ hiệu, và cũng khác với Quý Miên – của bọn họ là hàng thật.

Theo ký ức mới có được thì gia đình mấy người này đều có điều kiện đầy đủ, thậm chí còn vào loại khá giả. Có ăn có mặc, khác với kiểu trẻ lang thang như Quý Miên.

Có một tên đầu đinh đang ngậm điếu thuốc nhìn thoáng qua Quý Miên, đương nhiên cũng thấy cả vết thương lẫn vết bẩn trên người cậu.

Cậu ta thuận miệng chào: “Anh Miên.”

Chào xong lại thờ ơ quay đi.

Như thể xưng hô này không khác gì gọi con chó con mèo bên đường, chữ “anh” phía trước chỉ đơn giản là tiền tố thôi chứ không hề có ý tôn trọng nào hết.

Nhưng theo ký ức của nguyên chủ thì mỗi lần cậu nghe thấy những người này gọi mình là “Anh Miên” đều sẽ mỉm cười. Nụ cười ấy là lòng tự tôn được nâng lên từ vũng bùn.

Quý Miên không hiểu lắm nhưng cũng cố gắng nhếch khóe miệng, chưa được nửa giây lại thôi, kiểu như làm cho có.

Quanh chỗ bọn họ ngồi có một ít đồ ăn, trông bao bì thì có vẻ là mua từ cửa hàng tiện lợi, còn có mấy bao thuốc. Có điều lúc trước nguyên chủ sĩ diện nên không bao giờ chịu ăn đồ của bọn họ.

Quý Miên đi qua, cầm lấy cái sandwich trong đống đó lên, sau đó lại bưng thêm một hộp Oden nóng hổi rồi ngồi xuống ăn.

Đám người đang đánh bài lập tức dừng lại, nhao nhao quay đầu nhìn cậu.

Nhưng Quý Miên giả vờ không để ý, cậu uống một hớp canh nóng trước, sau đó gắp một miếng bánh trứng gà rau bina lên cắn một nửa.

Cậu chia sẻ với hệ thống:【Cái này ăn ngon ghê.】

Hệ thống:【…】

Quý Miên lại nói:【Nó gọi là gì vậy?】

【Oden, còn cái cậu vừa ăn là bánh trứng gà rau bina.】Hệ thống trả lời xong lại nói tiếp:【Hỏi nhiều vậy, tập trung ăn đi.】

“Anh Miên, hôm nay không kiếm được gì à?” Người lúc đầu gọi Quý Miên là “Anh Miên” kia cười nói, giọng điệu nghe hơi quái gở.

Lại có thêm người nữa cười đùa tí tửng: “Bọn em mời anh Miên ăn cơm, anh Miên kiếm được nhớ mua cho bọn em mấy bao thuốc nhé.”

Quý Miên không bảo ừ mà cũng không lắc đầu, ăn xong rồi nói.

Không thấy cậu trả lời, đám người kia cau mày đang định nổi cáu, nhưng nghĩ đến điệu bộ mọi khi của Quý Miên thế là lại nhịn xuống.

Cần gì chứ? Nếu làm cho thằng nhóc này khùng lên thì tìm đâu ra một cái máy rút tiền ngu ngốc như thế nữa?

Thỏ dữ lên cũng biết cắn người, nhịn một tí là được, chắc là thằng nhóc này chưa ăn gì nên giờ đang đói, đâu thể nói lý với kẻ sắp chết đói được.

Quý Miên lấp đầy bao tử xong, ra bờ sông rửa mặt, sau đó tìm một chỗ dưới gầm cầu nghỉ ngơi.

Cũng may đang là mùa hè, gió thổi dưới gầm cầu tuy hơi lớn nhưng rất dễ chịu.

Nếu là mùa đông thì e là chưa được bao lâu xương cốt đã bị gió thổi cho vỡ vụn rồi.

Cậu thoải mái híp mắt lại, như thể vết thương trên người không còn đau nữa vậy.

【Hai ngày tới sẽ đến sinh nhật mười sáu tuổi của nguyên chủ, sắp đến nút thắt đầu tiên trong kịch bản rồi. Cậu phải nghĩ cách đi tới khu của nữ chính, nương nhờ em trai kết nghĩa của cô ấy.】

Quý Miên hỏi:【Nơi đó cách đây xa không?】

【Cậu có thể đi bộ tới đó.】

【Ồ.】Quý Miên yên tâm.

【Chỉ có mấy chục cây số thôi.】

“…”

Quý Miên quả quyết bỏ lựa chọn đi bộ. Cậu sờ mấy cái túi của mình, trống không, túi quần phía sau còn có nửa gói khăn giấy, còn đâu chẳng có gì.

Nhưng muốn tìm đến chỗ nữ chính thì phải có tiền.

Ít nhất cũng phải có tiền đi xe.

Lấy đâu ra tiền bây giờ? Quý Miên cúi đầu suy nghĩ.

Đi kiếm.

【Đi trộm.】

Hai đáp án khác nhau xuất hiện cùng lúc trong đầu cậu, cái trước Quý Miên nghĩ, còn cái sau là ý kiến tồi của hệ thống.

Cậu lắc đầu: “Trộm á? Tôi không muốn trộm, vô đạo đức lắm.”

Hệ thống cười nhạt:【Đạo đức? Đấy là gì? Có ăn được không?】

Quý Miên không muốn để ý đến nó.

Hệ thống lại nói tiếp:【Cậu đến thế giới này là vì nhiệm vụ, duy trì thiết lập nhân vật mới là việc cần giải quyết. Nguyên chủ là người thế nào thì cậu phải thể hiện như thế đó. Nếu không tính cách “Quý Miên” thay đổi sẽ trở thành cánh bướm khơi dậy hiệu ứng cánh bướm. Cậu không phải “có trộm hay không” mà là “nhất định phải trộm”.】

Nó bổ nhát cuối:【Hơn nữa cậu lấy đâu ra cảm giác đạo đức?】

【Đến ký ức cậu còn không có, ai biết đời trước cậu có phải là kẻ tội ác tày trời không?】

“…”

Quý Miên thỏa hiệp, nhưng chỉ vì hệ thống nói “duy trì thiết lập nhân vật”. Cậu cố gắng lờ đi khả năng mình đã từng là “tội phạm”.

Quý Miên nghỉ ngơi mấy ngày, vết thương bị đánh hôm trước cuối cùng cũng hết đau.

Mấy ngày nay, cậu sống dựa vào đồ ăn vặt của đám “anh em tốt”.

Quý Miên cảm giác được nếu ở lại mấy ngày nữa thì đám anh em tốt sẽ bùng nổ mất.

Vào ngày thứ tư, cậu giẫm lên ranh giới sắp sửa bùng nổ cuối cùng của bọn họ, rời khỏi gầm cầu.

– Cậu phải đi ăn trộm.

Trộm ai bây giờ? Quý Miên chưa nghĩ ra.

Trộm thế nào? Quý Miên không biết.

Cậu lững thững đi ra đường lớn, lang thang vô định. Nguyên chủ hiển nhiên là kẻ tái phạm ở khu vực này, có người nhận ra Quý Miên, vô thức sờ túi với ba lô của mình, cảnh giác kiểm tra xem mình có bị mất gì không.

Quý Miên nắm chặt hai tay, lòng bàn tay toát ra một lớp mồ hôi mỏng.

Lần đầu tiên đi ăn trộm nên cậu căng thẳng quá.

Cậu cắn môi, tìm một chỗ trên vỉa hè ngồi xuống, sau đó bắt đầu chọn mục tiêu để ra tay.

Nhìn thấy một đôi vợ chồng qua đường cười cười nói nói, mặt mày đượm tình. Không nỡ ra tay.

Nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc sành điệu, tóc buộc đuôi ngựa, trông rất có sức sống. Không nỡ ra tay.

Lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên bình thường, bụng bia lắc lư. Vẫn không nỡ ra tay.

Hệ thống:【…】

Nó than thở:【Rốt cuộc cậu có làm được không?】

【Tôi… làm được.】Quý Miên chần chờ nói.

Chống chọi với cái nắng gay gắt của buổi trưa, trên trán cậu cũng lấm tấm mồ hôi. Không thể trì hoãn thêm nữa.

Cậu hoa mắt chóng mặt nhìn xung quanh, cuối cùng cũng tìm thấy một mục tiêu phù hợp.

Đó là một thanh niên vừa bước xuống xe, tóc nhuộm đỏ rực. Xe của hắn đỗ bên đường, chỉ cần Quý Miên tìm được góc là camera hành trình trong xe sẽ không quay được cậu. Lúc trước nguyên chủ đã thành công nhiều lần ở khu vực này, xác định không có camera giám sát xung quanh.

Nhưng nguyên nhân Quý Miên chọn trúng hắn không phải vì những điều này mà là vì dáng dấp người này trông rất giống một tên lưu manh vô học.

Từ đầu đến chân thanh niên tóc đỏ kia đều phù hợp với tiêu chuẩn định nghĩa người bất lương, tóc tai ngổ ngáo, áo ba lỗ hơi sát người, quần jean móc mấy cái xích sắt, trên vai đeo một cái túi da to, da lộ bên ngoài còn xăm kín mấy hình xốc nổi.

Quý Miên không muốn nhìn mặt mà bắt hình dong đâu, nhưng nhìn mặt mà bắt hình dong đúng là có thể mang lại tí xíu an ủi cho cậu. Mà cậu lại rất cần tí an ủi này: Người cậu sắp trộm đồ là một tên lưu manh rất xấu rất xấu.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thế giới 2 - Cánh bướm
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Thế giới 3 - Mặt trời nhỏ
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Hết thế giới 3
Chương 87: Thế giới 4 - Anh trai & Em trai
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chuong 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114: Hết thế giới 4
Chương 115: Thế giới 5 - Tiểu thiếu gia
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149: Hết thế giới 5
Chương 150: 017
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168 - Chương cuối
Lên đầu trang