Chương 7

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit – Beta: Lune

Quý Miên ngồi trên bậc thang trước cửa phòng ở tầng hai, chờ Đoàn Chước về.

Chờ từ sáng sớm đến giữa trưa, chờ đến lúc cái bụng rỗng của cậu bắt đầu réo rồi mà vẫn chưa thấy anh về.

Túi cậu còn vài đồng xu, muốn xuống dưới mua chút gì đó lót dạ nhưng lại sợ sẽ lỡ mất Đoàn Chước.

Nội tâm giằng co một hồi, cuối cùng cậu vẫn quyết định đợi.

Hai giờ chiều, tiếng bước chân thong thả bất chợt vang lên giữa hành lang yên tĩnh.

Quý Miên đang ngồi dựa vào tường, đầu óc choáng váng tức khắc tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào góc cầu thang trước mặt.

Tiếng bước chân ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ở góc cầu thang giữa tầng một và tầng hai.

Đoàn Chước ngước mắt trông thấy thiếu niên ngoan ngoãn ngồi trước cửa nhà mình, đuôi lông mày anh khẽ nhướng lên.

Quý Miên vừa thấy anh đã lập tức đứng dậy.

Nhưng vì đang đói, lại đứng dậy đột ngột nên cơ thể cậu hơi lảo đảo.

May mà Quý Miên kịp thời vịn vào tường mới đứng vững được.

“Anh…”

Cậu vẫn nói câu đó, giọng điệu chân thành nhưng vụng về: “Anh ơi, em muốn đi theo anh.”

Đoàn Chước ngậm điếu thuốc, đứng tại chỗ không nói lời nào.

Hồi lâu sau, anh nhấc chân đạp lên bậc thang đi lên, cho đến khi đến bậc thang thứ hai dưới chân Quý Miên thì dừng lại, giọng điệu thờ ơ: “Tránh ra.”

“…”

Quý Miên im lặng nép vào tường, nhường đường cho Đoàn Chước đi lên.

Đoàn Chước đi ngang qua cậu lên tầng.

Nghe tiếng chìa khóa mở cửa sau lưng, Quý Miên cúi đầu xuống, quay lưng về phía Đoàn Chước, lòng buồn rười rượi.

Liên tục bị cùng một người từ chối nhiều lần như vậy, dù nói thế nào cũng không thể mặt dày mở lời lần nữa.

“Ê.” Người sau lưng bỗng lên tiếng.

Quý Miên ngơ ngác quay đầu lại.

Đoàn Chước nhìn xuống cậu, không kiên nhẫn hất cằm lên: “Vào đi.”

Tâm trạng Quý Miên nhanh chóng chuyển từ u ám sang tươi sáng: “Cảm ơn anh!”

Đoàn Chước khẽ cắn điếu thuốc, hơi bực dọc: “Tôi có muốn giữ cậu ở lại đâu nhỉ.”

“Em biết rồi. Vậy cũng cảm ơn anh.”

“…”

Sau khi Quý Miên đi vào, Đoàn Chước đang ngồi trên ghế sô pha rồi. Cậu đứng yên tại chỗ, chân tay luống cuống.

Đoàn Chước nhìn cậu với ánh mắt hờ hững.

Thiếu niên không biết từ khi nào đã thay áo cộc tay quần dài, eo bị thương nhưng vẫn thẳng tắp.

Da cậu trắng mịn, đứng trong nhà trông như cậu ấm được nâng niu nuôi lớn trong gia đình giàu có, chẳng hề có tí hơi thở nào của dân lao động chợ búa. Một loại khí chất “Ngây thơ” mà ngay cả Mục Ngữ Mạn cũng chưa từng có.

Hoàn toàn không phù hợp với nơi đây.

— Trông rất ngứa mắt. Đây là đánh giá đầu tiên của Đoàn Chước.

“Anh ơi.” Quý Miên cẩn thận từng li từng tí.

“Sao, còn muốn tôi mời cậu ngồi nữa à?”

Quý Miên vội vàng tìm chỗ ngồi xuống nhưng không dám ngồi bên cạnh Đoàn Chước. Cậu liếc nhanh xung quanh, sau đó chạy đến bên cạnh TV kéo cái ghế đẩu nhỏ qua rồi ngồi xuống đối diện với Đoàn Chước.

Hai tay đặt trên đùi, tư thế ngồi rất ngoan, nhìn như một người đến phỏng vấn xin việc.

Đoàn Chước: “…”

Nhưng anh không muốn làm người phỏng vấn.

“Tôi là người rất ngại phiền. Nếu làm việc cho tôi rồi thì tốt nhất đừng gây rắc rối cho tôi.”

Quý Miên gật đầu.

“Đây là điều đầu tiên, nghe lời, tuân thủ quy định. Tôi không giữ người không nghe lời ở bên cạnh.”

Quý Miên liên tục gật đầu.

“Thứ hai, bỏ cái tật ăn trộm của cậu đi.”

Quý Miên: “…”

“Em bảo đảm, sau này sẽ không… ăn trộm nữa.” Lúc nói đến chữ “trộm” này, cậu hơi khó mở miệng, không muốn tin mình lại từng làm việc đó.

“Thứ ba, cạo tóc.”

“… Vì, vì sao?”

“Không vì sao cả, tôi không thích mấy đứa trẻ con nhuộm tóc, xấu.”

“Em có nhuộm tóc đâu, sinh ra đã vậy rồi.” Quý Miên mím môi: “Nhưng kiểu tóc… đúng là có uốn qua.”

“Ờ, cạo.”

“…” Quý Miên đành phải nói: “Vâng, anh.”

Đoàn Chước không nói gì nữa.

Anh ngậm điếu thuốc, làn khói trắng lượn lờ khiến Quý Miên hơi muốn ho, cậu không thích mùi này, cay nồng khó chịu.

Nhưng cuối cùng cậu vẫn không dám ho thành tiếng.

“Có chỗ ở trong khu này chưa?” Đoàn Chước bỗng nhớ ra Quý Miên đã đi theo mình từ cách đây vài chục km, bèn hỏi.

“Em chưa ạ.”

Đoàn Chước trầm ngâm một lúc, cụp mắt suy nghĩ.

Anh không phải nhà từ thiện vĩ đại gì, gặp một đứa trẻ lang thang thì tốt bụng cho ở lại. Nhưng anh hiểu được ý của Mục Ngữ Mạn trong chuyện này.

Chẳng biết vì sao chị gái anh lại rất thích thằng nhóc này.

Hiện giờ căn nhà bên cạnh đã được cho thuê hết, trong cả hai căn thì nơi duy nhất có thể ở được là tầng ba của căn nhà này.

Nhưng…

Đoàn Chước thực sự không muốn sống chung nhà với ai, đã thế còn là tầng trên tầng dưới.

Cũng may Quý Miên rất biết điều, trước khi Đoàn Chước lên tiếng đã chu đáo nói: “Anh à, anh không cần cho em chỗ tốt đâu. Em chỉ cần có chỗ ngủ thôi, trải chiếu ngủ ngoài trời cũng được.”

“…”

Nghe vậy, mặt Đoàn Chước tối sầm lại.

Thằng nhóc này coi anh là người gì đây?

Anh lạnh giọng nói: “Ở tầng ba.”

Hời cho thằng nhóc này.

Quý Miên chớp mắt hai lần, cảm động đến mức không nói nên lời.

Đoàn Chước vừa ngước mắt lên đã thấy khuôn mặt ngạc nhiên của Quý Miên, đôi mắt màu nâu nhạt dưới ánh sáng như hai viên hổ phách, đang nhìn anh không chớp mắt.

Cái vẻ mặt như muốn trung thành với anh đến chết.

“…” Đoàn Chước nhìn mà mí mắt giần giật, anh móc chìa khóa ra ném cho cậu, lạnh lùng ra lệnh: “Lên đi.”

“Cảm ơn… cảm ơn anh.” Quý Miên hít mũi một cái, ôm chìa khóa, nâng niu như báu vật: “Em, em nhất định sẽ nghe lời anh.”

Giọng điệu của thiếu niên không giống như đang cam đoan mà giống như đang thề hơn.

Như thể cả đời này sẽ đi theo anh, chỉ nghe lời anh vậy.

“… Đi lên!”

Quý Miên đi luôn, vừa đi vừa nói với hệ thống:【Anh tôi tốt quá đi mất.】

Hệ thống:【…】

Mới thế đã thành “Anh tôi” rồi à? Dễ dỗ quá vậy.

Hệ thống tỏ vẻ khinh thường.

Trong phòng, điếu thuốc của Đoàn Chước dần dần cháy hết.

Anh búng đầu thuốc, dập tắt trong gạt tàn rồi lại châm một điếu mới cho mình.

“… Chậc.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thế giới 2 - Cánh bướm
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Thế giới 3 - Mặt trời nhỏ
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Hết thế giới 3
Chương 87: Thế giới 4 - Anh trai & Em trai
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chuong 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114: Hết thế giới 4
Chương 115: Thế giới 5 - Tiểu thiếu gia
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149: Hết thế giới 5
Chương 150: 017
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168 - Chương cuối
Lên đầu trang