Chương 199: ?
Edit: Lune
Ồn ào như cái chợ, nghe âm thanh thì đoán chừng bên kia ít cũng phải bốn người ngồi quây lại với nhau.
Nha Thấu nhận ra giọng của người lên tiếng đầu kia, là một trong số những người đã nói chuyện với cậu qua cuộc gọi khi còn ngồi trên xe, hình như được cậu đánh dấu là số 2 thì phải. Còn đâu thì Nha Thấu không biết những giọng còn lại.
Sao cậu lại chắc chắn như thế thì tại nếu mấy người kia có mặt ở đây thì kiểu gì cũng sẽ gọi cậu là nhóc con.
Mà lần này cũng không có người Mục Hoài Viễn gọi là “thủ lĩnh” trong số những giọng nói kia.
Chẳng biết là không ở thật hay là ngồi bên cạnh không lên tiếng.
Mục Hoài Viễn cầm máy truyền tin không nói gì, người bên kia lại mở miệng lần nữa, giọng rất trầm, còn thoáng nghe ra vẻ mất kiên nhẫn: “Điếc à?”
“… Không.”
Bên kia bỗng lặng như tờ, mãi lúc sau mới có người lên tiếng, còn hỏi với giọng điệu hết sức quái ở: “Mục? Cậu bị hỏng đầu rồi à?”
Hồi còn đi học, thành tích của Mục Hoài Viễn vẫn luôn rất ưu tú, cả phương diện thể dục thể thao cũng cực kỳ xuất sắc, ngoài tính tình hơi kém với thích đánh nhau ra thì từ nhỏ đã được xem là con nhà người ta. Sau khi tận thế buông xuống, hắn lại nhanh chóng thức tỉnh được dị năng hệ sét biến dị, tâm cao khí ngạo, bình thường người trong tổ chức mà châm chọc một câu là sẽ lao vào đánh nhau ngay.
Cho nên từ lúc biết Mục không hoàn thành nhiệm vụ lại còn để một đứa nhóc bắt được, bọn họ mới nóng lòng muốn gọi tới hỏi han tới vậy.
Mà giờ kêu hắn điếc, hắn lại chẳng có phản ứng gì cả, đã thế còn thành thật trả lời.
Nha Thấu loáng thoáng nghe thấy “ngạc nhiên thật đấy” cùng với mấy thứ tiếng gì đó cậu nghe không hiểu, thật ra lúc kết nối máy truyền tin, Mục Hoài Viễn đã chỉnh âm lượng xuống mức thấp nhất rồi, có điều trong hầm yên tĩnh quá nên vẫn nghe thấy được.
“Cậu trốn thoát chưa? Này, đừng bảo là vẫn chưa thoát ra được nhé?”
Mục Hoài Viễn không đáp.
Việc hắn không trả lời cũng gián tiếp trả lời câu hỏi của bọn họ, bên kia im lặng một hồi lâu, chẳng biết ai bỗng cao giọng “à” một tiếng, nghe không rõ là đang nghi hoặc hay đang cười nhạo nữa.
“Ê, đừng bảo là nổi hứng chơi bời bên ngoài xong lụy thật nhé?”
Đột nhiên nhớ lại câu mà thủ lĩnh từng nói trước đó nên bọn họ chỉ có thể dựa vào manh mối hiện có để đưa ra suy đoán không mấy khả quan này thôi.
Câu nói tiếp theo nghẹn lại chỗ cổ họng, lúc thốt ra khỏi miệng nghe đâu còn thấy có chút mập mờ: “Là nhóc con bắt cóc cậu à?”
Người bên kia vừa đoán, xung quanh lập tức vang lên một loạt tiếng hò hét lẫn tiếng cười chế nhạo.
Tuy không rõ đầu đuôi thế nào, nhưng là đồng đội cùng tổ chức với nhau lâu nên bọn họ biết rõ, bình thường chỉ cần đùa một câu hay động tay động chân với Mục Hoài Viễn thì nhẹ cũng bị gãy xương. Hồi trước có một tân binh mới vào tổ chức do bất mãn với tác phong của Mục Hoài Viễn nên sau một lần làm nhiệm vụ xong trở về đã định trói hắn lại, nhưng dây leo còn chưa kịp quấn tới cổ chân của Mục Hoài Viễn thì cái tay đang thi triển dị năng của người kia đã bị Mục Hoài Viễn đánh gãy rồi.
Mà người kia chẳng qua cũng chỉ là người mới vào tầng ngoài của tổ chức thôi, ngay cả tầng trong còn chưa được bước chân vào. Nếu khi ấy không phải thủ lĩnh đích thân tới ngăn cản thì e là người kia đã bị Mục Hoài Viễn thẳng tay ném ra khỏi tổ chức rồi.
Lúc đó thủ lĩnh cũng chỉ bất đắc dĩ cười cười, chữa trị xong cho người kia mới quay sang nói với Mục Hoài Viễn: “Cậu ta tạm thời không có ở đây, dù sao tôi cũng phải tìm một người tương tự thế chỗ vào chứ?”
Với cấp bậc dị năng của Mục, mặc dù bọn họ không hiểu tại sao ban đầu Mục lại để bị trói được, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng giải thích là do Mục mới bị thương nên mới để kẻ khác có cơ hội.
Nhưng giờ đã qua một buổi tối rồi, một tiếng nữa là đến nửa đêm, với khả năng hồi phục của Mục mà giờ hắn vẫn còn ở đó thì ngoài việc có người hay có chuyện gì hấp dẫn hắn ra, bọn họ không nghĩ ra được lý do nào khác.
Người trẻ tuổi tâm cao khí ngạo chỉ có thể khom lưng cúi đầu trước mặt người mình thích thôi, bị một thiếu niên xinh đẹp mê hoặc đến mức mụ mị đầu óc cũng không phải không thể xảy ra.
Ở cái tuổi này thì hành động theo cảm xúc là chuyện hết sức bình thường, cả đám bên kia gật đầu tỏ vẻ rất thấu hiểu.
“Tên gì? Thuộc tổ chức nào? Có thân phận gì? Có phải dị năng giả không?”
Hệt như hỏi tận gốc rễ nhà người ta, suy đoán còn chưa được xác minh, bọn họ đã tò mò về nhóc con bắt Mục lắm rồi.
“Dáng dấp chắc hợp gu cậu lắm nhỉ?”
“Đẹp lắm hả? Kiểu mắt to, miệng chúm chím, da trắng bóc, cả người thơm thơm à? Hay kiểu đô con, cả người toàn cơ bắp?”
Số 2 từng nghe qua giọng Nha Thấu lên tiếng cắt ngang: “Chắc là kiểu trước?”
“Mặc dù âm thanh truyền qua hơi bị méo tiếng nhưng chất giọng vẫn hay lắm, vừa thanh vừa non nớt.”
Chủ đề đang xoay quanh Mục Hoài Viễn đột nhiên chuyển qua Nha Thấu, Nha Thấu nghe mà lặng lẽ rụt chân về.
Cơ mà lần này Lục Tự lại không tới tắt máy giống lần trước, hắn đang đứng dựa vào tường nhắm mắt lại, có vẻ như đang chợp mắt nghỉ ngơi.
Ngay ở cuộc gọi ban chiều kia đã phần nào đoán được nhóc con bắt cóc Mục không phải dạng trẻ ngoan rồi, đã vậy còn có thể khiến Mục phản ứng khác thường rõ ràng thế này nữa.
Bên kia truyền tới tiếng cười ranh mãnh: “Hai người làm tới bước kia rồi hả?”
“Không làm gì hết.” Mi tâm Mục Hoài Viễn giật giật, suy nghĩ ban nãy thoáng cái bị bọn họ làm rối tung lên, hắn kìm giọng mình xuống, nói lạnh tanh: “Mấy người tốt nhất là câm miệng vào.”
“Ơ kìa, sao tự dưng lại nổi cáu?”
Cách máy truyền tin nên đám người bên kia không thấy sợ chút nào, còn mặt dày mày dạn nói tiếp: “Khi nào dẫn về cho bọn tôi xem thử đi?”
“Tôi muốn xem thử xem cậu ta đẹp cỡ nào.”
Sắc mặt Mục Hoài Viễn sa sầm, hắn nghiến răng, vừa định nói gì thì thấy Nha Thấu ngồi khoanh chân như ban nãy, còn duỗi tay ra với mình: “Đưa tôi.”
Mục Hoài Viễn đứng cách Nha Thấu có một tẹo, Nha Thấu lại không hạ giọng nên bên kia có thể nghe thấy rõ ràng, cũng biết người bọn họ vừa thảo luận đang ở ngay bên cạnh Mục.
Nhưng bọn họ như chẳng thấy xấu hổ chút nào, nghe thấy giọng nhóc con lại càng phấn khích hơn, hào hứng hỏi lại một loạt câu hỏi Mục ban nãy.
Nha Thấu không muốn trả lời, cậu xụ mặt từ chối, lúc bị hỏi nữa thì đáp “Sao tôi phải nói cho mấy người biết.”
Đám người kia bắt được cơ hội, cười hì hì hỏi lại: “Bé xinh đẹp, vậy hỏi em một chuyện được không?”
Anh ta không chờ Nha Thấu trả lời đã hỏi: “Em biết vì sao Mục lại ở lại bên cạnh em không?”
Giống như để chứng minh suy đoán trước đó của bọn họ, nếu suy đoán là đúng thì có thể thăm dò Mục thông qua thái độ của bé xinh đẹp, còn nếu là giả thì tiếp tục hỏi nguyên nhân thật sự thôi.
Dù sao bọn họ cũng chẳng mất cái gì.
“Vì tôi cho anh ta uống thuốc.”
Ngoan ngoãn trả lời, giọng đáp còn chầm chậm, đáng yêu quá.
Bên kia bật cười, hẳn là máy truyền tin được đưa lại gần nên âm thanh trong máy truyền tin nghe to hơn lúc trước.
Bọn họ phấn khích chết đi được, xem trò cười của Mục Hoài Viễn mà thấy tinh lực dồi dào lạ thường.
“Thuốc gì? Thuốc kích dục hả?”
Nói mỗi chữ rất dễ khiến người ta nghĩ ngợi lung tung.
“Thuốc độc.”
Nha Thấu nghiêng đầu: “Tôi vẫn chưa rõ hiệu quả của thuốc lắm, nhưng có thể cho anh ta thử một lần xem.”
Lúc cậu nói lời này, Mục Hoài Viễn đang ở ngay bên cạnh.
Mục Hoài Viễn còn đứng gần hơn cả trước đó, giờ đã sát sạt với giường rồi.
“Thế em có thích Mục không?”
Bên kia rốt cuộc cũng hỏi ra câu mình muốn biết nhất. Là người chủ đạo trong vở kịch này, bọn họ thật sự rất muốn biết Mục với bé xinh đẹp không chịu nói tên kia sẽ có phản ứng thế nào.
Người cầm máy truyền tin hỏi ra câu này đang ngồi chỗ mép bàn, thấy người đối diện đang uống nước không có phản ứng gì mới dám nói tiếp.
Anh ta không hỏi bé xinh đẹp bên kia có biết hậu quả khi bắt cóc Mục hay không, cũng không hỏi sao lại bắt được Mục, bởi vì hết thảy những điều này sẽ có câu trả lời khi thủ lĩnh đưa bọn họ về.
Cho nên chỉ muốn hỏi là thích hay ghét thôi.
Mục Hoài Viễn bỗng thấy hồi hộp hẳn lên, hắn vờ như vô tình quay sang đây.
Nha Thấu ngồi nghiêm chỉnh trên giường, trả lời: “Đây là chuyện khác rồi.”
Ban đầu bọn họ nói là chỉ hỏi cậu một chuyện thôi, câu thứ hai hỏi về thuốc thì là mở rộng từ câu thứ nhất, còn câu này thì tính chất khác hẳn rồi.
Người bên kia nghe hiểu, đoạn trầm giọng cười một lúc lâu mới dừng lại, anh ta đang định nói gì tiếp thì bỗng có người cắt ngang.
“Được rồi.” Ngay giây sau, máy truyền tin trong tay bị người ngồi đối diện lấy đi.
Người kia để cốc nước trong tay xuống bàn, toan cầm giấy muốn lau tay: “Thủ lĩnh tới tìm cậu rồi đấy.”
“Dù là nguyên nhân gì thì cậu cũng tự liệu mà xử lý đi.”
…
Cuộc gọi bị tắt bỏ, chưa được bao lâu màn hình máy truyền tin cũng tự động tối xuống.
Vấn đề kia mới nhú ra một cái gai thì đã bị người trong cuộc giẫm xuống.
Lúc trả lại máy truyền tin cho Mục Hoài Viễn, cậu thấy tâm trạng của Mục Hoài Viễn có vẻ hơi kém, chẳng thèm nói năng câu nào đã định xoay người về chỗ cũ.
“Mục, đồng đội của anh…”
Người biết tên thật của Mục Hoài Viễn là Nha Thấu chứ không phải “tiểu thiếu gia”, cho nên cậu cũng gọi “Mục” giống mấy người đồng đội của hắn.
Mục Hoài Viễn đang tính xoay người thì dừng lại: “?”
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn + 5, tổng điểm thiện cảm: 65.】
Nha Thấu cũng ? theo.
Cậu thật sự rất thắc mắc luôn á, điểm thiện cảm của Mục Hoài Viễn toàn tăng vào những lúc cậu không ngờ tới, có điều không hiểu thì không hiểu nhưng vẫn phải nói nốt: “Đồng đội của anh kỳ lạ thật đấy.”
Hết người này tới người khác, túm tụm quanh một cái máy truyền tin rồi hỏi toàn câu chẳng hiểu ra sao. Mặc dù khá phiền nhưng cũng không hỏi mấy vấn đề riêng tư khiến người quá khó chịu.
Mục Hoài Viễn bực bội, “ờ” đại một tiếng.
Hắn xoay người, vừa định cất bước thì lại bị Nha Thấu gọi lại lần nữa: “Muốn tôi giúp anh không?”
Mục Hoài Viễn khựng lại: “Giúp gì?”
“Bôi thuốc ở lưng ấy.”
Trên lưng Mục Hoài Viễn cũng có vết thương, hắn chỉ mới bôi thuốc mấy chỗ với tay tới được thôi chứ những chỗ khác thì chẳng những chưa bôi được mà ngay cả rửa cũng chưa luôn.
Tiểu thiếu gia rất hay thình lình nảy ra mấy ý nghĩ khó hiểu, cả nói và làm cũng thất thường như nhau, thời điểm cậu nói ra lời này, ngay cả Lục Tự cũng quay sang nhìn.
Tay Mục Hoài Viễn nắm chặt: “Rốt cuộc cậu định làm gì?”
“Định vừa đấm vừa xoa à?”
Vừa nãy hỏi thì không trả lời, giờ lại bảo muốn bôi thuốc cho mình, như huấn luyện chó không bằng, phạt xong thì thưởng để thể hiện địa vị của bản thân. Mục Hoài Viễn cắn chặt khớp hàm, hắn cảm giác như có sợi dây thừng đang tròng vào cổ mình, từng cử chỉ từng hành vi của Nha Thấu đều có thể tác động tới cảm xúc của hắn.
Hắn thấy cả người mình bắt đầu nóng ran lên, đáng ghét là Nha Thấu còn chủ động xáp lại gần: “Không muốn hả?”
Cảnh tượng lúc này chồng lên câu hỏi mà Lục Tự hỏi hắn ban nãy, Mục Hoài Viễn nghẹn ứ không thốt nổi lời nào.
Nha Thấu thắc mắc: “Mà tôi có đấm anh đâu?”
Cậu chỉ không muốn trả lời câu hỏi mang tính gây thù hận kia thôi mà, sao giờ lại nặng tới độ đấm luôn vậy.
“…”
Tiểu thiếu gia rất hiếm khi bày tỏ thiện ý, giờ bắt đầu mất kiên nhẫn: “Thế tóm lại anh có muốn không?”
Mục Hoài Viễn đột nhiên quay người đi tới chỗ cái tủ, Nha Thấu tưởng hắn không muốn nên bắt đầu nghĩ xem nên đối phó với vị thủ lĩnh kia thế nào thì thấy Mục Hoài Viễn cầm thứ gì đó quay lại.
Giọng nghe còn hơi miễn cưỡng: “Có.”
Mà lúc này, điểm thiện cảm của Mục Hoài Viễn đã lên tới 75.