Chương 199: ?

Chương 199 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

nỒ oà ưhn iác chợ, nghe mâ tahnh ìht đoán cừhng nêb aik tí cũng phải nốb nưgời ngồi quây iạl iớv nahu.

ahN Thấu nhận ar gọing aủc nưgời nêl tếing uầđ kia, àl tộm torng ốs nữhng nưgời ãđ ión cyuhện iớv uậc auq cuộc iọg ihk nòc ngồi trên ,ex hình ưhn được uậc đánh uấd àl ốs 2 ìht pảhi. nòC uâđ ìht ahN Thấu kôhng biết nữhng gọing nòc lại.

oaS uậc iạl chắc chắn ưhn ếht ìht iạt uến yấm nưgời aik óc tặm ở yâđ ìht kiểu ìg cũng ẽs iọg uậc àl nhóc con.

àM nầl yàn cũng kôhng óc nưgời cụM Hoài Viễn iọg àl “thủ lnĩh” torng ốs nữhng gọing ión kia.

Cẳhng biết àl kôhng ở thật yah àl ngồi nêb cạnh kôhng nêl tnếig.

cụM Hoài Viễn mầc yám tyurền nit kôhng ión ,ìg nưgời nêb aik iạl ởm mệing nầl nữa, gọing tấr tầrm, nòc táohng nghe ar ẻv tấm kiên nẫhn: “iĐếc ”?à

…“ Kgnôh.”

nêB aik bỗng lặng ưhn ,ờt iãm cúl uas iớm óc nưgời nêl tnếig, nòc iỏh iớv gọing điệu tếh cứs quái :ở “ụMc? uậC ịb hỏng uầđ iồr ”?à

iồH nòc iđ học, tàhnh tích aủc cụM Hoài Viễn nẫv luôn tấr uư ,út ảc pơưhng diện ểht cụd ểht thao cũng cực ỳk xuất sắc, nogài tính tình iơh mék iớv tíhch đánh nhau ar ìht ừt ỏhn ãđ được mex àl noc àhn nưgời .at uaS ihk nật ếht bôung xnốug, nắh iạl nahnh cóhng thức tỉnh được ịd năng ệh tés biến ,ịd mât oac íhk nạgo, bình tờưhng nưgời torng ổt chức àm châm chọc tộm uâc àl ẽs oal oàv đánh nhau nagy.

ohC nên ừt cúl biết cụM kôhng hoàn tàhnh nihệm ụv iạl nòc ểđ tộm aứđ nhóc tắb đợưc, nọb ọh iớm nóng lòng muốn iọg iớt iỏh nah iớt vậy.

àM ờig uêk nắh đếic, nắh iạl cẳhng óc phản gnứ ìg ,ảc ãđ ếht nòc tàhnh thật ảrt lời.

ahN Thấu láong táohng nghe thấy “gnạc nihên thật đấy” cùng iớv yấm ứht tếing ìg óđ uậc nghe kôhng hểiu, thật ar cúl tếk iốn yám tyurền tin, cụM Hoài Viễn ãđ cỉhnh mâ lợưng xốung cứm thấp nhất rồi, óc điều torng mầh nêy tĩnh áuq nên nẫv nghe thấy đợưc.

“Cậu trốn tohát cưha? Này, đừng oảb àl nẫv chưa tohát ar được néh?”

cụM Hoài Viễn kôhng đáp.

Việc nắh kôhng ảrt iờl cũng gián tiếp ảrt iờl uâc iỏh aủc nọb ,ọh nêb aik mi lặng tộm iồh lâu, cẳhng biết ia bỗng oac gọing ”à“ tộm tnếig, nghe kôhng õr àl đang nghi hoặc yah đang cười nhạo nữa.

,Ê“ đừng oảb àl iổn hứng chơi iờb nêb nogài xong yụl thật néh?”

tộĐ nihên ớhn iạl uâc àm ủht lĩnh từng ión tưrớc óđ nên nọb ọh ỉhc óc ểht aựd oàv manh iốm hiện óc ểđ aưđ ar yus đoán kôhng yấm ảhk quan yàn tôhi.

uâC ión tiếp theo nhgẹn iạl ỗhc ổc hnọg, cúl thốt ar khỏi mệing nghe uâđ nòc thấy óc chút pậm :ờm àL“ nhóc noc tắb cóc uậc ”?à

Nưgời nêb aik aừv đáon, xung qaunh pậl cứt vang nêl tộm loạt tếing òh téh nẫl tếing cười ếhc nạho.

yuT kôhng õr uầđ đuôi ếht nào, nưhng àl đồng iộđ cùng ổt chức iớv nhau uâl nên nọb ọh biết ,õr bình tờưhng ỉhc nầc aùđ tộm uâc yah động yat động chân iớv cụM Hoài Viễn ìht ẹhn cũng ịb yãg xnơưg. iồH tưrớc óc tộm nât binh iớm oàv ổt chức od tấb nãm iớv cát pohng aủc cụM Hoài Viễn nên uas tộm nầl màl nihệm ụv xong ởrt ềv ãđ định trói nắh lại, nưhng yâd oel nòc chưa pịk quấn iớt ổc chân aủc cụM Hoài Viễn ìht iác yat đang iht tirển ịd năng aủc nưgời aik ãđ ịb cụM Hoài Viễn đánh yãg rồi.

àM nưgời aik cẳhng auq cũng ỉhc àl nưgời iớm oàv tầng nogài aủc ổt chức tôhi, ngay ảc tầng torng nòc chưa được bước chân vào. uếN ihk yấ kôhng phải ủht lĩnh đích thân iớt ngăn nảc ìht e àl nưgời aik ãđ ịb cụM Hoài Viễn tẳhng yat mén ar khỏi ổt chức rồi.

cúL óđ ủht lĩnh cũng ỉhc tấb cắđ ĩd cười cờưi, chữa ịrt xong ohc nưgời aik iớm quay sang ión iớv cụM Hoài Vễin: “Cậu at mạt thời kôhng óc ở đây, ùd oas iôt cũng phải mìt tộm nưgời tơưng ựt ếht ỗhc oàv cứh?”

iớV pấc cậb ịd năng aủc Mục, cặm ùd nọb ọh kôhng hiểu iạt oas nab uầđ cụM iạl ểđ ịb trói đợưc, nưhng nẫv óc ểht miễn cỡưng giải tíhch àl od cụM iớm ịb tơưhng nên iớm ểđ ẻk khác óc ơc hội.

Nưhng ờig ãđ auq tộm buổi iốt rồi, tộm tếing aữn àl nếđ aửn đêm, iớv ảhk năng iồh phục aủc cụM àm ờig nắh nẫv nòc ở óđ ìht nogài việc óc nưgời yah óc cyuhện ìg pấh nẫd nắh ,ar nọb ọh kôhng nghĩ ar được ýl od oàn káhc.

Nưgời ẻrt tuổi mât oac íhk ngạo ỉhc óc ểht khom lưng iúc uầđ tưrớc tặm nưgời mình tíhch tôhi, ịb tộm tihếu niên xinh pẹđ êm hoặc nếđ cứm ụm ịm uầđ có cũng kôhng phải kôhng ểht yảx .ar

Ở iác tuổi yàn ìht hành động theo mảc cúx àl cyuhện tếh cứs bình tnờưhg, ảc máđ nêb aik tậg uầđ ỏt ẻv tấr thấu hểiu.

“Tên ?ìg Tuhộc ổt chức nào? óC thân phận ?ìg óC phải ịd năng ảig kgnôh?”

tệH ưhn iỏh nật cốg ễr àhn nưgời ,at yus đoán nòc chưa được cáx mnih, nọb ọh ãđ òt òm ềv nhóc noc tắb cụM mắl rồi.

“áDng pấd chắc pợh ug uậc mắl nỉh?”

“Đẹp mắl ?ảh Kiểu tắm ,ot mệing chúm cíhm, ad tắrng bóc, ảc nưgời thơm thơm ?à yaH kiểu ôđ con, ảc nưgời toàn ơc bpắ?”

ốS 2 từng nghe auq gọing ahN Thấu nêl tếing tắc nnagg: “hCắc àl kiểu tcớưr?”

“Mặc ùd mâ tahnh tyurền auq iơh ịb oém tếing nưhng chất gọing nẫv yah lắm, aừv tahnh aừv non ntớ.”

ủhC ềđ đang xoay qaunh cụM Hoài Viễn tộđ nihên cyuhển auq ahN Tấhu, ahN Thấu nghe àm lặng ẽl tụr chân .ềv

ơC àm nầl yàn cụL ựT iạl kôhng iớt tắt yám gốing nầl tớưrc, nắh đang đứng aựd oàv tờưng nhắm tắm lại, óc ẻv ưhn đang chợp tắm nghỉ nơgi.

Ngay ở cuộc iọg nab cihều aik ãđ phần oàn đoán được nhóc noc tắb cóc cụM kôhng phải dạng ẻrt nogan rồi, ãđ yậv nòc óc ểht kihến cụM phản gnứ khác tờưhng õr ràng ếht yàn nữa.

nêB aik tyurền iớt tếing cười ranh mnãh: “Hai nưgời màl iớt bước aik iồr hả?”

“ôhKng màl ìg htế.” iM mât cụM Hoài Viễn giật gậit, yus nghĩ nab yãn táohng iác ịb nọb ọh màl iốr tung lên, nắh mìk gọing mình xnốug, ión lạnh tnah: “Mấy nưgời tốt nhất àl mâc mệing voà.”

Ơ“ kìa, oas ựt dưng iạl iổn cuá?”

Cách yám tyurền nit nên máđ nưgời nêb aik kôhng thấy ợs chút nào, nòc tặm yàd yàm nạd ión tếip: “Khi oàn nẫd ềv ohc nọb iôt mex ửht đi?”

“Tôi muốn mex ửht mex uậc at pẹđ ỡc noà.”

cắS tặm cụM Hoài Viễn as sầm, nắh nihgến rnăg, aừv định ión ìg ìht thấy ahN Thấu ngồi kaohnh chân ưhn nab nãy, nòc duỗi yat ar iớv mnìh: “Đưa tiô.”

cụM Hoài Viễn đứng cách ahN Thấu óc tộm tẹo, ahN Thấu iạl kôhng ạh gọing nên nêb aik óc ểht nghe thấy õr rnàg, cũng biết nưgời nọb ọh aừv thảo luận đang ở ngay nêb cạnh Mục.

Nưhng nọb ọh ưhn cẳhng thấy uấx ổh chút nào, nghe thấy gọing nhóc noc iạl càng phấn kíhch hơn, oàh hứng iỏh iạl tộm loạt uâc iỏh cụM nab nãy.

ahN Thấu kôhng muốn ảrt lời, uậc ụx tặm ừt cốhi, cúl ịb iỏh aữn ìht páđ “Sao iôt phải ión ohc yấm nưgời btếi.”

máĐ nưgời aik tắb được ơc hội, cười ìh ìh iỏh lại: éB“ xinh đẹp, yậv iỏh me tộm cyuhện được kgnôh?”

hnA at kôhng ờhc ahN Thấu ảrt iờl ãđ hỏi: mE“ biết ìv oas cụM iạl ở iạl nêb cạnh me kgnôh?”

Gốing ưhn ểđ cứhng minh yus đoán tưrớc óđ aủc nọb ,ọh uến yus đoán àl đúng ìht óc ểht thăm òd cụM tôhng auq thái ộđ aủc éb xinh đẹp, nòc uến àl ảig ìht tiếp cụt iỏh nyugên nhân thật ựs tôhi.

ùD oas nọb ọh cũng cẳhng tấm iác .ìg

ìV“ iôt ohc hna at uống tcốuh.”

Nogan nogãn ảrt lời, gọing páđ nòc chầm cậhm, đáng uêy quá.

nêB aik tậb cờưi, nẳh àl yám tyurền nit được aưđ iạl nầg nên mâ tahnh torng yám tyurền nit nghe ot nơh cúl tớưrc.

nọB ọh phấn kíhch chết iđ đợưc, mex òrt cười aủc cụM Hoài Viễn àm thấy tinh cựl iồd oàd ạl tnờưhg.

“uhTốc ?ìg Tuhốc kích cụd hả?”

ióN iỗm ữhc tấr ễd kihến nưgời at nghĩ ngợi lung tnug.

“uhTốc đcộ.”

ahN Thấu nêihgng đầu: “Tôi nẫv chưa õr hiệu ảuq aủc tuhốc lắm, nưhng óc ểht ohc hna at ửht tộm nầl xme.”

cúL uậc ión iờl này, cụM Hoài Viễn đang ở ngay nêb cnạh.

cụM Hoài Viễn nòc đứng nầg nơh ảc tưrớc ,óđ ờig ãđ tás tạs iớv gờưing rồi.

“Thế me óc tíhch cụM kgnôh?”

nêB aik tốr cuộc cũng iỏh ar uâc mình muốn biết nấht. àL nưgời ủhc oạđ torng ởv kịch này, nọb ọh thật ựs tấr muốn biết cụM iớv éb xinh pẹđ kôhng chịu ión nêt aik ẽs óc phản gnứ ếht nào.

Nưgời mầc yám tyurền nit iỏh ar uâc yàn đang ngồi ỗhc pém bàn, thấy nưgời iốđ diện đang uống nước kôhng óc phản gnứ ìg iớm mád ión tếip.

hnA at kôhng iỏh éb xinh pẹđ nêb aik óc biết uậh ảuq ihk tắb cóc cụM yah knôhg, cũng kôhng iỏh oas iạl tắb được Mục, iởb ìv tếh thảy nữhng điều yàn ẽs óc uâc ảrt iờl ihk ủht lĩnh aưđ nọb ọh .ềv

ohC nên ỉhc muốn iỏh àl tíhch yah ghét tôhi.

cụM Hoài Viễn bỗng thấy iồh pộh nẳh lên, nắh ờv ưhn ôv tình quay sang đây.

ahN Thấu ngồi nihgêm cỉhnh trên gnờưig, ảrt lời: “Đây àl cyuhện khác riồ.”

naB uầđ nọb ọh ión àl ỉhc iỏh uậc tộm cyuhện tôhi, uâc ứht iah iỏh ềv tuhốc ìht àl ởm rộng ừt uâc ứht nấht, nòc uâc yàn ìht tính chất khác nẳh rồi.

Nưgời nêb aik nghe hểiu, đoạn trầm gọing cười tộm cúl uâl iớm dừng lại, hna at đang định ión ìg tiếp ìht bỗng óc nưgời tắc nnagg.

“ưĐợc riồ.” Ngay giây sau, yám tyurền nit torng yat ịb nưgời ngồi iốđ diện yấl .iđ

Nưgời aik ểđ cốc nước torng yat xốung bàn, toan mầc giấy muốn ual tay: “Thủ lĩnh iớt mìt uậc iồr đyấ.”

ùD“ àl nyugên nhân ìg ìht uậc cũng ựt liệu àm ửx ýl đi.”

Cuộc iọg ịb tắt ,ỏb chưa được oab uâl nàm hình yám tyurền nit cũng ựt động iốt xnốug.

nấV ềđ aik iớm úhn ar tộm iác iag ìht ãđ ịb nưgời torng cuộc giẫm xnốug.

cúL ảrt iạl yám tyurền nit ohc cụM Hoài Vễin, uậc thấy mât tạrng aủc cụM Hoài Viễn óc ẻv iơh kém, cẳhng thèm ión năng uâc oàn ãđ định xoay nưgời ềv ỗhc .ũc

“ụMc, đồng iộđ aủc ahn…”

Nưgời biết nêt thật aủc cụM Hoài Viễn àl ahN Thấu ứhc kôhng phải “itểu tihếu gai”, ohc nên uậc cũng iọg “ụMc” gốing yấm nưgời đồng iộđ aủc hắn.

cụM Hoài Viễn đang tính xoay nưgời ìht dừng lại: ”?“

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn + ,5 tổng điểm tihện cảm: 65.】

ahN Thấu cũng ? teho.

uậC thật ựs tấr thắc cắm luôn ,á điểm tihện mảc aủc cụM Hoài Viễn toàn tăng oàv nữhng cúl uậc kôhng ờgn tới, óc điều kôhng hiểu ìht kôhng hiểu nưhng nẫv phải ión nốt: “ồĐng iộđ aủc hna ỳk ạl thật đyấ.”

tếH nưgời yàn iớt nưgời káhc, mút mụt qaunh tộm iác yám tyurền nit iồr iỏh toàn uâc cẳhng hiểu ar sao. cặM ùd áhk pihền nưhng cũng kôhng iỏh yấm nấv ềđ rêing ưt kihến nưgời áuq óhk cịhu.

cụM Hoài Viễn cựb bội, ”ờ“ iạđ tộm tnếig.

nắH xoay nờưgi, aừv định tấc bước ìht iạl ịb ahN Thấu iọg iạl nầl nữa: “uMốn iôt giúp hna kgnôh?”

cụM Hoài Viễn kựhng lại: “iGúp gì?”

“Bôi tuhốc ở lưng ấy.”

Trên lưng cụM Hoài Viễn cũng óc tếv tnơưhg, nắh ỉhc iớm iôb tuhốc yấm ỗhc iớv yat iớt được thôi ứhc nữhng ỗhc khác ìht cẳhng nữhng chưa iôb được àm ngay ảc aửr cũng chưa lôun.

Tiểu tihếu aig tấr yah tìhnh lình yản ar yấm ý nghĩ óhk hểiu, ảc ión àv màl cũng thất tờưhng ưhn nahu, thời điểm uậc ión ar iờl này, ngay ảc cụL ựT cũng quay sang nìhn.

yaT cụM Hoài Viễn mắn cặht: “Rốt cuộc uậc định màl gì?”

“ịĐnh aừv mấđ aừv aox ”?à

aừV yãn iỏh ìht kôhng ảrt lời, ờig iạl oảb muốn iôb tuhốc ohc mnìh, ưhn huấn lyuện óhc kôhng bnằg, phạt xong ìht tởưhng ểđ ểht hiện aịđ ịv aủc nảb tâhn. cụM Hoài Viễn nắc chặt khớp hàm, nắh mảc giác ưhn óc iợs yâd từhng đang tòrng oàv ổc mnìh, từng ửc ỉhc từng hành iv aủc ahN Thấu uềđ óc ểht cát động iớt mảc cúx aủc hắn.

nắH thấy ảc nưgời mình tắb uầđ nóng nar lên, đáng ghét àl ahN Thấu nòc ủhc động páx iạl gần: “ôhKng muốn hả?”

Cảnh tợưng cúl yàn cồhng nêl uâc iỏh àm cụL ựT iỏh nắh nab nãy, cụM Hoài Viễn nhgẹn ứ kôhng thốt iổn iờl nào.

ahN Thấu thắc mắc: àM“ iôt óc mấđ hna đuâ?”

uậC ỉhc kôhng muốn ảrt iờl uâc iỏh mang tính yâg ùht nậh aik thôi ,àm oas ờig iạl nặng iớt ộđ mấđ luôn vậy.

”…“

Tiểu tihếu aig tấr hiếm ihk yàb ỏt tihện ,ý ờig tắb uầđ tấm kiên nẫhn: “Thế mót iạl hna óc muốn kgnôh?”

cụM Hoài Viễn tộđ nihên quay nưgời iđ iớt ỗhc iác ,ủt ahN Thấu tởưng nắh kôhng muốn nên tắb uầđ nghĩ mex nên iốđ óhp iớv ịv ủht lĩnh aik ếht oàn ìht thấy cụM Hoài Viễn mầc ứht ìg óđ quay lại.

Gọing nghe nòc iơh miễn cnỡưg: “óC.”

àM cúl này, điểm tihện mảc aủc cụM Hoài Viễn ãđ nêl iớt .57

Hết chương 199

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha