Edit: Lune
Trên tay Mục Hoài Viễn là thuốc Lục Tự đưa cho ban nãy — cho nên vừa rồi không phải là hắn không muốn mà là im ỉm quay về chỗ ngồi cầm thuốc.
Lại còn miễn cưỡng “có” nữa chứ, làm Nha Thấu sững sờ mất một hồi lâu.
Cậu hoàn hồn, nói tiếp: “Nhưng tôi chỉ giúp chỗ sau lưng thôi đấy.”
Còn những chỗ khác cậu mặc kệ.
Mục Hoài Viễn không quan tâm cậu mặc kệ hay gì, Nha Thấu vừa dứt lời hắn đã đồng ý ngay tắp lự: “Được.”
【Ủa vậy là cậu quay về lấy thuốc hả? Nhìn bóng lưng dứt khoát của cậu tôi còn tưởng có đánh chết cậu cũng không để bé con nhà bọn tôi bôi thuốc cho cơ đấy, quả nhiên, không một ai có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của Nha Nha!】
【Ồ, ai đây nhỉ? Đây không phải là Mục Hoài Viễn tiếng tăm lừng lẫy của chúng ta đấy à? Thấy trước mặt Lục Tự hùng hồn lắm mà? Sao lại “có” gượng gạo thế? Có phải lúc nghe vợ ông nói muốn bôi thuốc cho là lòng cậu vui như muốn nở hoa rồi không hả?】
【”Nếu cậu dám đút thuốc, tôi sẽ giết chết cậu”, không phải lúc đầu cậu ngông cuồng lắm hả? Giờ mới qua bao lâu đã thành bộ dạng như thế này rồi? Thấy cậu trả lời nhanh như thế còn tưởng có xác sống đang đuổi phía sau đấy.】
【Chờ chút, bôi thuốc trên lưng chẳng phải muốn cởi áo hả!?】
Trong khi bão bình luận đổi mới liên tục thì tay phải Mục Hoài Viễn đã nắm lấy cổ áo, kéo một cái cởi xong áo rồi.
Ở tận thế, ngày nào cũng trôi qua trong máu tanh lẫn kích thích, dị năng giả chỉ có thể không ngừng khiến bản thân mình mạnh mẽ hơn mỗi ngày mới có thể đảm bảo được tỉ lệ sống sót của mình. Cho nên không thể thiếu việc rèn luyện thể chất lẫn dị năng đều đặn mỗi ngày, Mục Hoài Viễn đi tới vị trí hiện tại thì lại càng không thể lơ là lấy một buổi.
Cho nên dáng người phải gọi là cực kỳ đẹp.
Đường điện trong thành phố này đã bị cắt đứt từ lâu, căn hầm u ám, chỉ còn mấy cây nến mà nhóm người người sống sót trước đó để lại đang tỏa ra ánh sáng le lói. Có khoảnh khắc Nha Thấu tưởng mình vẫn còn ở trong [Lâu đài Ánh Trăng], rồi sẽ có một hàng nến thắp sáng cả phòng.
Dưới ánh nến mờ ảo, thân hình nam tính rắn chắc với tấm lưng dày rộng vẫn cực kỳ rõ nét, cơ bắp cánh tay vừa săn vừa nét, từ mu bàn tay lên cẳng tay nổi rõ gân xanh, đây là cánh tay đã giết chết vô số xác sống.
Hắn đi thẳng tới trước mặt Nha Thấu rồi dừng lại, lồng ngực phập phồng, Nha Thấu chỉ cần hơi cúi đầu là có thể nhìn thấy gân xanh ở bụng dưới khuất dần chỗ cạp quần của hắn.
Gần quá, dù Mục Hoài Viễn đã gồng người kiềm chế lắm rồi nhưng hormone nam tính cùng cái gì đó vẫn ập vào mặt.
Tai Nha Thấu đỏ rực, cậu hốt hoảng chống tay lùi ra sau tránh né. Nếu giờ mà sáng thì đôi tai đỏ bừng ẩn dưới mái tóc đen kia đã không còn chỗ náu rồi.
Cậu bối rối quay đâu qua chỗ khác, vừa định lên tiếng thì nghe thấy giọng nói cực kỳ trầm khàn của Lục Tự vang lên trong góc tối.
“Sao cậu lại cởi áo?”
Lục Tự đứng trong góc, ánh nến gần đó cũng chập chờn nên không thấy rõ được vẻ mặt của hắn.
Hẳn là hắn vẫn luôn quan sát bên này từ nãy tới giờ, nếu không thì cũng không lên tiếng ngay khi Mục Hoài Viễn vừa cởi áo xuống.
Thế nhưng Nha Thấu nhớ rõ lúc nãy mình nhìn qua còn thấy hắn đang nhắm mắt mà.
Mục Hoài Viễn tỏ rõ sự mất kiên nhẫn với Lục Tự: “Bị thương sau lưng, không cởi áo thì sao bôi thuốc được?”
Rất hợp tình hợp lý, cho nên thế nào cũng phải để lộ lưng ra chứ.
Trong tay Lục Tự là con dao găm vốn được dắt bên đùi, lưỡi dao đã được lau sạch sẽ, mũi dao chạm đầu ngón tay, chỉ cần khẽ dùng sức là có thể cắm xuyên qua.
Trong đây quá tối, lưỡi dao thoạt nhìn mất hẳn vẻ sáng bóng thường ngày, trên mặt lưỡi dao cũng không phản chiếu được biểu cảm của Lục Tự.
Lục Tự im lặng một hồi lâu, cuối cùng mới lên tiếng:
“Nhanh lên.”
“Mùi máu sẽ thu hút xác sống tới.”
Mùi máu sẽ thu hút xác sống là thật, nhưng xung quanh hiện giờ toàn là thịt thối của xác sống, cái mùi gay mũi khó chịu đến mức tới giờ Nha Thấu vẫn chưa thể quen nổi.
Mà nửa số vết thương trên người Số 2 mới chỉ được rửa sạch, máu vừa cầm thôi chứ còn chưa được băng bó lại.
Cho nên máu của Mục Hoài Viễn hoàn toàn không thể bay ra ngoài được.
【Tôi không nói là ai đố kị đâu nhé, Số 2 máu me khắp người sao anh không bảo nhanh lên? Vết thương trên người Mục Hoài Viễn đã cầm máu từ lâu rồi, thậm chí vết thương ở lưng chỉ là do bị Vua xác sống đập mấy cái chảy có tí máu thôi, thế mà anh lại bắt người ta nhanh lên.】
【Chậc chậc chậc, hành vi này khó đánh giá quá.】
【Boomerang không đến mức mới nói khỏi miệng chưa bao lâu đã vòng lại đập thẳng vào người mình đấy chứ? Thấy vợ bôi thuốc cho thằng khác nên ghen hả?】
【Trời ơi tui thích mấy cảnh hai tên này đấu đá lẫn nhau giành bé con quá, muốn thơm bé con ghê, tai đỏ đỏ trông yêu chết đi được.】
Lục Tự lại nhắm mắt vào, không nói thêm tiếng nào nữa.
Mục Hoài Viễn cầm áo trong tay, bước lên phía trước trông có vẻ như muốn lên giường.
Thấy động tác của hắn, Nha Thấu vội khua chân đạp vào người hắn, hai mắt mở to, quát: “Không cho anh lên!”
Thiếu niên chống tay đằng sau, có thể thấy rõ là cậu đang rất hoảng cho nên chân mới duỗi thẳng đạp vào vai Mục Hoài Viễn, muốn đá hắn xuống.
Giọng điệu hung dữ thật đấy, nhưng nhìn vẻ mặt bối rối lẫn vành tai đỏ bừng thì chẳng thấy dữ tí nào cả.
Lúc thăng cấp dị năng sẽ có tỉ lệ tăng cường cả năm giác quan, cho nên khả năng nhìn tối của Mục Hoài Viễn cực kỳ tốt. Hắn hơi cúi người xuống, tầm mắt nhìn từ xa lại gần, đầu tiên là trông thấy đôi mắt lam nhuốm vẻ bực bội lẫn hoảng hốt, sau đó là tới cái cằm trắng nõn, cuối cùng nhìn qua bàn chân đang đạp chỗ hõm vai mình rồi tới bắp chân trắng trắng mềm mềm khiến mình mất bình tĩnh ban nãy.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn + 2, tổng điểm thiện cảm: 77.】
Không chỉ Nha Thấu sững sờ mà Mục Hoài Viễn cũng sững sờ.
“Không cho anh lên!”
Tiểu thiếu gia lặp lại lần nữa, lớn tiếng nói: “Anh xuống dưới đi!”
Hàng mi run rẩy, tia sáng chập chờn qua từng sợi mi, tai thiếu niên đỏ bừng, lại còn cắn môi dưỡi, dáng vẻ này khiến lòng Mục Hoài Viễn ngứa ngáy chết đi được, làm hắn quên luôn rốt cuộc mình định làm gì, làm hắn vô thức đưa tay ra nắm lấy cổ chân ở hõm vai mình.
Chỉ cần kéo nhẹ một cái là kéo được thiếu niên đang len lén nhích mông về sau xuống dưới người mình.
Dù thiếu niên có giãy giụa cỡ nào thì cũng không thể trốn được.
Làn da trong tay láng mịn vô cùng, do nhiệt độ dưới hầm thấp nên làn da hở ra ngoài cũng mát lạnh.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn + 5, tổng điểm thiện cảm: 82.】
Điểm thiện cảm không ngừng tăng lên, hiển nhiên là Mục Hoài Viễn bị mê hoặc đến mức mê muội rồi.
Nhưng sao lại bóp chân cậu?
Nha Thấu vừa bực vừa ngại, cậu muốn rút chân về nhưng lại nhận ra không cựa nổi. Bàn tay to của hắn bóp chặt lấy cổ chân cậu, nếu chỉ nhìn riêng thì không thấy rõ được màu da của Mục Hoài Viễn, nhưng khi ở cạnh da thiếu niên, với độ chênh lệch cỡ này thì dù có tối hơn nữa cũng vẫn có thể thấy rõ được.
Lúc này Nha Thấu đã chẳng buồn để ý tới phòng livestream sẽ náo loạn tới mức nào nữa rồi, vì khoảnh khắc chạm mắt với Mục Hoài Viễn, trong đầu cậu chỉ có ý nghĩ muốn bỏ chạy thôi.
“Thả ra!”
Giọng cậu to hơn hẳn mà Mục Hoài Viễn vẫn không chịu nhúc nhích gì.
“Cậu bắt nạt cậu ấy làm gì.”
Một cái tay duỗi tới ngăn Mục Hoài Viễn lại, chẳng biết Lục Tự đi tới từ khi nào, động tác của hắn lập tức cắt đứt bước tiếp theo của Mục Hoài Viễn.
Hắn nói cực kỳ nhanh, như kiểu như vậy mới có thể giấu được tâm trạng đang rất tệ của hắn lúc này.
“Buông tay.”
Có thể nói là Lục Tự kéo Mục Hoài Viễn ra cực kỳ cương quyết.
Nha Thấu tin chắc, giờ mà Mục Hoài Viễn phản kháng thì có khi Lục Tự sẽ dứt khoát dùng dây leo trói chặt hắn từ đầu đến chân rồi ném ra ngoài.
Cậu gượng gạo ngồi trên giường, ga giường dưới mông dúm lại một chỗ, cảm xúc bực bội trong mắt vẫn chưa tan.
Đến nỗi lúc sau, khi bôi thuốc cho Mục Hoài Viễn, Nha Thấu không thèm nhẹ tay chút nào, thậm chí còn xấu tính vỗ vỗ vào chỗ vết thương của hắn, quả nhiên nghe thấy Mục Hoài Viễn rên khẽ.
Mục Hoài Viễn ngồi quay lưng về phía Nha Thấu, hắn biết vừa rồi mình mất bình tĩnh làm càn nên không dám hó hé câu nào. Chỉ có lúc Nha Thấu vỗ mạnh quá hắn mới rên nhỏ mấy tiếng.
Mà Lục Tự thì ở ngay bên giường, đứng yên khoanh tay nhìn bọn họ chằm chằm.
Mục Hoài Viễn cúi đầu lộ ra phần gáy phía sau. Gáy hắn rất mẫn cảm, lúc Nha Thấu bóp chỗ ấy, hắn vô thức muốn xoay lại, đè cái người không biết tốt xấu phía sau xuống, thế nhưng nghĩ tới người phía sau là Nha Thấu, hắn lại kìm nén ngồi yên chịu đựng, mặc cho Nha Thấu tiếp tục trút giận.
Không phản kháng, cũng không một lời oán trách nào với động tác của thiếu niên hệt như đã bị thuần hóa, mà hắn ngồi yên cúi đầu là để cho Nha Thấu dễ dàng đeo xiềng xích lên cho mình.
Thậm chí ngay cả câu “Anh đừng có cử động” Nha Thấu cũng không cần nói.
Như thể cái người bị ép uống thuốc lúc đầu nhìn cậu chòng chọc rồi còn bảo sẽ giết chết cậu là ai chứ không phải Mục Hoài Viễn vậy.
Nha Thấu mất tự nhiên xoa hai má, ánh mắt cậu liếc xuống dọc theo cái cổ rồi dừng lại ở chỗ hình xăm. Cậu đã để ý tới cái này từ trước rồi, nhưng lúc trước bị áo che lại nên không thấy được hết.
Đây cũng là lý do lớn nhất khiến Nha Thấu quyết định bôi thuốc giúp Mục Hoài Viễn.
Vừa nãy rõ ràng cậu nghe thấy người bên kia nói rằng thủ lĩnh đang tới rồi, tuy Nha Thấu có đạo cụ thật nhưng tới giờ cậu vẫn chưa biết gì về đối phương cả, để người kia tìm tới nơi thì chẳng phải cậu chỉ có thể đứng tại chỗ chịu trận hả.
Hình xăm trông khá lạ, không biết là vẽ cái gì nữa, trông hơi giống đầu lâu, xung quanh lại giống một đôi cánh xương.
Nha Thấu: “001, ngươi biết cái hình xăm này không?”
001 lắc đầu:【Không biết.】
001 không biết, Nha Thấu bèn quay sang nhìn Mục Hoài Viễn, nhỏ giọng hỏi hắn: “Anh tên gì thế?”
Tiểu thiếu gia sơ ý rốt cuộc lúc này mới nhớ ra việc hỏi tên, Mục Hoài Viễn chậm rãi nhấn mạnh từng chữ, nghe như kiểu bạn nhỏ mới biết nói vậy: “Mục Hoài Viễn.”
“Ồ.” Nha Thấu gật đầu, đoạn ghé mặt lại gần nhìn hắn, thẳng thắn tỏ rõ ý của mình: “Vậy anh thuộc tổ chức nào?”
Mục Hoài Viễn: “…”
Hắn không được tự nhiên lắm: “Cậu hỏi cái này làm gì?”
Nha Thấu nhíu mày: “Không nói được à?”
Kẻ thì luôn mang ý cười trên mặt nhưng thủ đoạn lại tàn nhẫn cùng cực, kẻ lại thích thiêu rụi cả bầy xác sống, kẻ lại thích điều khiển đối thủ thành con mồi cho xác sống, một loạt hành vi này bỗng khớp lần lượt với những kẻ trong trí nhớ của hắn, cứ hiện mãi không thôi.
Tiểu thiếu gia nói đúng, đồng đội của hắn toàn những kẻ quái gở, cũng toàn không phải thứ gì tốt.
Mục Hoài Viễn trầm mặc một hòi: “Có lẽ cậu không muốn biết đâu.”
Dứt lời hắn lại nói thêm: “Sau này sẽ biết.”
Sau khi hắn mang tiểu thiếu gia về ổ giấu đi rồi, tiểu thiếu gia sẽ biết thôi.
“Vậy ngày mai anh sẽ bảo vệ tôi chứ?”
Điều kiện ép buộc hắn đồng ý ban đầu lúc này lại được bày ra trước mặt lần nữa.
Mục Hoài Viễn: “Sẽ.”

