Edit: Lune
Thực ra trên lưng Mục Hoài Viễn không có mấy vết thương, nếu không lúc trước đã chẳng cõng Nha Thấu đi được.
Cho nên Nha Thấu bôi có lúc là xong, cậu cầm chai nước ban nãy vặn nắp ra, đổ một ít ra tay để rửa chỗ dính máu với thuốc.
Vóc người của Mục Hoài Viễn đẹp thật, nhưng cũng vì thế mà phòng livestream mới náo loạn hết cả lên, cho nên vừa bôi xong là Nha Thấu đã ném cái áo của Mục Hoài Viễn qua luôn rồi: “Mặc vào.”
Giọng thiếu niên khi nói câu này nghe ôn hòa hơn hẳn, giống như ban nãy nghe hắn nói xong câu kia là cậu thấy vui lên vậy.
Dễ dỗ thật, Mục Hoài Viễn nghĩ thầm.
Trông hai người bây giờ hệt như kiểu đang tâm tình với nhau sau khi xong việc ấy, bà xã vừa lau vết bẩn trên tay vừa dặn dò ông xã mặc áo tử tế vào rồi hẵng ra ngoài.
Mục Hoài Viễn cầm lấy áo mặc vào, ánh mắt tối tăm khó hiểu: “Cậu đối với ai cũng tốt như vậy à?”
Nha Thấu không hiểu: “Há?”
“Bôi thuốc cho thuộc hạ ấy.”
Nha Thấu ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó lại cúi đầu rửa tay tiếp: “Tôi không rảnh như vậy.”
Mục Hoài Viễn tự động hiểu thành: Ngoài hắn ra, thiếu niên chưa bao giờ bôi thuốc cho ai khác.
Nghe mà thấy tâm trạng vui vẻ hẳn lên.
Hắn thấy thiếu niên kì tay sắp đỏ hết cả rồi: “Tiểu thiếu gia à.”
Mục Hoài Viễn chưa từng gọi cậu như thế, Nha Thấu chỉ thoáng khựng lại rồi lại tiếp tục.
“Nhẹ tay thôi.”
Tiểu thiếu gia rửa tay rõ kỹ, cứ như dính phải thứ gì đó không muốn dính vào ấy, làm Mục Hoài Viễn khó mà không liên tưởng tới mình được, có điều vừa rồi tiểu thiếu gia chủ động bôi thuốc cho hắn cũng đã tỏ rõ thái độ rồi, nghĩ vậy, chút phiền muộn mới nhen nhóm của Mục Hoài Viễn thoáng cái biến mất tăm.
Dù sao cũng là rửa sau khi đụng vào vết thương, vẫn còn hơn cái tên vừa đụng vào thứ gì là lấy giấy ra lau, còn hơn cái tên lập dị kiên quyết không đào tinh thể trong đầu xác sống vì thấy bẩn kia.
…
Ban đêm yên tĩnh nhưng không ai dám đảm bảo nơi này an toàn tuyệt đối, nhưng người thì vẫn phải nghỉ ngơi, thế là năm người bắt đầu thay phiên nhau gác đêm bắt đầu từ Lục Tự đến Mục Hoài Viễn.
Cảm xúc của Số 3 không ổn định nên được xếp cho gác đầu tiên.
Quanh hầm rải đầy thịt thối của xác sống, Số 2 với Số 4 chọn một chỗ tương đối sạch sẽ rồi ngồi xuống, dựa vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thỉnh thoảng lại có tiếng cát rơi từ trên xuống, cuối cùng ngọn nến cũng cháy hết, trong hầm lần nữa chìm vào bóng tối.
Giơ tay không thấy được năm ngón, Nha Thấu cũng chỉ có thể lờ mờ trông thấy có người đi lại trong bóng tối mà thôi.
Cậu sợ tối, vừa nãy có tí ánh nến leo lét mới miễn cưỡng bình tĩnh được, mà bây giờ sau khi xung quanh tối hẳn, trong đầu cậu lập tức hiện lên vô số hình ảnh. Những hình ảnh đó hệt như bong bóng nổi trên mặt biển, ở xa thì nhìn không rõ, muốn đến gần hơn để nhìn cho kỹ thì lại hoa mắt chóng mặt, chạm nhẹ một cái là vỡ tan tành.
Tiểu thiếu gia nằm một mình trên giường. Tuy trên giường không có bông với nệm, chỉ có độc tấm ván gỗ, nhưng ít ra vẫn tốt hơn việc phải tìm chỗ nào đó dưới đất sạch sẽ một chút rồi tựa tường mà ngủ.
Ban đầu Lục Tự còn đứng ở cạnh giường, sau khi Nha Thấu bôi thuốc cho Mục Hoài Viễn xong rồi hắn mới chuẩn bị ra chỗ khác, nào ngờ vừa xoay người đã nghe thấy tiểu thiếu gia ngang ngạnh cất giọng: “Lục Tự.”
Lục Tự: “?”
“Anh ngủ ở cạnh giường.” Giọng điệu ra lệnh rất chi là hống hách, Nha Thấu cong chân lên, đoạn liếm bờ môi hơi khô xong lại dặn thêm lần nữa: “Nhưng không được lên giường, chỉ ngồi ở cạnh giường thôi.”
Yêu cầu độc đoán, nhất là nội dung, ai nghe cũng sẽ thấy không thoải mái.
Chỉ có điều trong giọng nói lại ẩn chứa sự căng thẳng khó mà phát hiện, có lẽ vì tưởng trong bóng tối người khác không nhìn thấy nên mới vô thức để lộ một vài cử chỉ nhỏ. Thiếu niên nắm chặt vải quần, còn nhích qua nhích lại để che giấu sự bất an của mình.
Trong đêm tối không thấy được đôi mắt màu lam kia, thế nhưng Lục Tự vẫn nhớ rõ lúc ban ngày, đôi mắt ấy rất sáng, hệt như có vô vàn ánh sao rơi vào trong đó vậy. Hàng mi dài rung rinh tựa như cánh bướm, ánh nắng chiếu xuống dệt thành một lớp màu vàng nhạt, ánh mắt hoang mang cùng đôi môi khẽ hé có thể bắt lấy sự chú ý của bất cứ ai ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cho nên vào khoảnh khắc cậu mở mắt ra, Lục Tự đã sững sờ một lúc rất lâu.
Nếu giờ mình từ chối có khi thiếu niên sẽ bắt đầu chảy nước mắt, đôi mắt ướt nhẹp nhìn hắn đăm đăm, còn cắn môi dưới rồi mắng hắn là đồ tồi.
Lục Tự đứng yên, lên tiếng hỏi: “Sao lại là tôi?” Sao không gọi Mục Hoài Viễn?
“Anh là người bảo vệ tôi mà?” Tiểu thiếu gia không hiểu, trong ấn tượng của cậu là Lục Tự dẫn cậu ra khỏi căn cứ khu B mà, trên đường đi phải luôn bảo vệ cậu chứ, sao cái lúc nên phát huy tác dụng như bây giờ lại hỏi cái câu “Sao lại là tôi” là thế nào.
【Nuôi nhà đúng là khác hẳn mọc hoang nhờ? Hiểu mà hiểu mà, kỹ thuật quyến rũ người khác của Nha Nha sao mà cao siêu quá trời!】
【Mấy người thấy vẻ mặt của Lục Tự không? Tự nghiên cứu đi.】
【Bàn về cách làm sao khiến một đám đàn ông mê mẩn vì mình, vì mình mà đâm đầu vào tường cũng cam lòng.】
【Không ai có thể kháng cự lại được dáng vẻ yếu đuối của vợ! Vợ ơi hôn cái nào! Muốn nhìn vợ nũng nịu quá đi mất! Không thì ra lệnh cho anh làm gì đó cũng được, anh nhất định sẽ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ!】
【Mục Hoài Viễn đang ngồi bên cạnh nghe đấy, tiếc là góc máy phòng livestream của Nha Nha không quay sang hướng đó, không thì đã thấy được vẻ mặt lúc này của Mục Hoài Viễn rồi.】
Tiểu thiếu gia thúc giục: “Anh nhanh lên đi.”
Cuối cùng Lục Tự cũng xoay người lại: “Ngồi chỗ nào?”
“Dưới đất.” Nha Thấu chỉ mặt đất bên cạnh giường: “Anh ngồi đấy.”
Lục Tự hạ giọng “ừ” một tiếng rồi ngồi xuống tựa vào cạnh giường.
Thấy hắn không chống đối gì, Nha Thấu xoay người định trải phẳng ga giường ra lần nữa để đi ngủ thì thấy Mục Hoài Viễn ngồi bên kia, hắn ngồi quay lưng về phía này nên cậu chỉ thấy được cái bóng lưng mờ mờ.
Nha Thấu chớp mắt, đoạn trải phẳng chỗ ga giường đang dúm lại một chỗ ra.
“Cậu sợ tối à?” Giọng nói bình tĩnh của Lục Tự truyền đến.
Nha Thấu không tiếp lời, chỉ hừ hừ hai tiếng rồi gượng gạo chuyển chủ đề.
“Ngủ đi.”
…
Nằm trên ván gỗ cứng thật sự rất khó ngủ, Nha Thấu không biết mình đã nằm được bao lâu nữa, cậu chỉ có thể dựa vào thời gian Số 3 với Số 4 thay ca để đoán là mình đã nằm rất lâu rồi thôi.
“Sao hai người không nói gì?”
Nha Thấu nằm thẳng lại, cục bông trắng trong biển ý thức nhích lại dụi dụi vào 001.
001 thật thà nói:【Nói nhiều trước khi ngủ ký chủ sẽ không ngủ được đâu.】
Nó không đoán trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì nên đành phải khuyên Nha Thấu cố ngủ cho sớm.
Nha Thấu nghiêm túc suy nghĩ chốc lát: “Trong cửa hàng có thứ gì uống xong là ngủ được luôn không?”
Cái buff của cậu trong [Người cá biển sâu] không khác gì công chúa hạt đậu, ra khỏi phó bản rồi mà nó vẫn còn nguyên, đã thế còn thêm cái buff nhan sắc mà theo Nha Thấu thấy rõ là phiền kia nữa, làm cậu trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Cho nên xét từ một khía cạnh nào đó thì lời Số 3 nói cũng khá có lý.
Bé con yêu kiều mỏng manh chỉ nên được nâng niu trong lòng bàn tay thôi.
001 nhớ hình như có thì phải:【Có đấy, để tôi tìm thử xem.】
Nha Thấu vui vẻ gật đầu: “Ừm ừm.”
Giờ cậu là người có điểm tích lũy nha! Mua mấy thứ vật phẩm linh tinh không thành vấn đề. Nghĩ vậy, Nha Thấu nằm im chờ vật phẩm có thể giúp mình nhanh chóng chìm vào giấc ngủ kia.
Nằm mãi một tư thế thấy không thoải mái lắm nên Nha Thấu xoay người nằm nghiêng, nhưng trong lúc xoay người cậu cảm giác hình như mình đã đạp trúng cái gì ấy.
Lành lạnh, cảm xúc rất khó tả, lúc đạp phải cái thứ kia não cậu không nghĩ được gì hết. Mà cậu nhớ rõ lúc mình trèo lên giường, trên giường chỉ có mình cậu thôi, giờ tự dưng đụng phải cái gì đó làm cậu nổi hết cả da gà.
“001, 001!” Cậu hốt hoảng gọi 001: “Dưới chân ta có cái gì ý!?”
001 ngẩng đầu khỏi cửa hàng, nhìn chằm chằm phía kia một hồi:【Nụ hoa.】
Nha Thấu: “?”
Cậu ngồi dậy nhìn qua thì thấy có một cái dây leo bò lên giường mình, mà ở trên đó còn có một cái nụ hoa hồng hồng.
Nụ hoa khép chặt, nằm yên trên thân dây leo.
【Không phát hiện thấy nguy hiểm, chắc nó đang ngủ say.】
Liên quan tới thực vật thì trong đây có mỗi Lục Tự là có dị năng hệ thực vật thôi. Nha Thấu không hiểu tại sao trong lúc ngủ hắn lại thả dây leo ra làm gì, cậu nhích lại gần, thử chọc nhẹ vào cái dây leo mới làm cậu giật mình kia, đúng như 001 nói không có nguy hiểm gì thật, cậu chọc chọc một lúc mà chẳng thấy nó có phản ứng gì.
Nha Thấu chưa từng ra ngoài tìm vật tư cùng Lục Tự, cho nên cậu chỉ biết là hắn có thể thả dây leo trói chặt tay chân Mục Hoài Viễn lúc trên xe với cành khô có thể ức chế dị năng tạm thời lúc sau đó thôi.
Ức chế dị năng, nghe thôi đã thấy bá đạo rồi.
Còn cái dây leo chiếm mép giường trước mặt này lại khác hẳn với hai loại cậu thấy trước đó, mà hai loại kia cũng không thấy có nụ hoa.
Nha Thấu duỗi ngón tay ra chạm vào chóp nụ, nhưng vừa mới chạm thì nghe thấy giọng nói gấp gáp của Hệ thống Tình Yêu.
【Đừng sờ!】
Từ lúc vào khu Trốn thoát Kinh Hoàng đến nay, Hệ thống Tình Yêu chưa bao giờ nói với cậu bằng giọng điệu nghiêm khắc như vậy. Kể cả lúc trước cậu mặc quần hơi ngắn rồi ngồi vắt chân trong phòng cũng chỉ nhắc nhở mấy câu thôi chứ không nghiêm giọng nói cậu như bây giờ.
Nha Thấu ngẩn ra, Hệ thống Tình Yêu thình lình lên tiếng làm cậu giật cả mình, còn chưa nghe ra thế nào thì bỗng bị Lục Tự xoay lại tóm chặt cổ tay.
“Cậu làm gì đấy?”
Từng chữ như nghiến răng nghiến lợi nói ra.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Lục Tự – 10, tổng điểm thiện cảm: -5.】
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Lục Tự + 30, tổng điểm thiện cảm: 25.】
Chỗ bị nắm lấy chắc đã đỏ rồi, hai người ở quá gần nhau, thậm chí Nha Thấu còn cảm nhận được hơi thở của Lục Tự làm bay mấy sợi tóc mai của mình.
Từ tần suất lay động của mấy sợi tóc lẫn tốc độ phập phồng của lồng ngực thì Lục Tự đang thở cực kỳ nhanh. Đây cũng là lần đầu tiên Nha Thấu thấy sự thay đổi rõ rệt như thế trên mặt Lục Tự đó: tựa như mặt hồ băng ngày đông bị một viên đá bay xuống làm nứt bề mặt ấy, vẻ sững sờ lẫn bối rối trong mắt Lục Tự chẳng phù hợp với hình tượng mọi khi của hắn chút nào.
Người luôn bình tĩnh giờ phút này đã không còn bình tĩnh nữa.
Nha Thấu bị giật mình liên tục, tim cũng đập nhanh như điên, cậu ngơ ngác đáp lại: “Tôi có làm gì đâu.”
“Thế sao cậu…”
Nói được một nửa, Lục Tự lại cảm thấy mình thất thố quá, thế là hắn kìm cảm xúc xuống chờ mình bình tĩnh lại, sau đó mới buông tay Nha Thấu ra.
“Thôi…”
Hắn còn chưa nói xong thì đã bị cắt ngang.
“Có nước không?” Nha Thấu hỏi, hai đầu ngón tay xoa vào nhau: “Hơi dính tay.”
Chưa sờ được hai giây đã bị Hệ thống Tình Yêu quát dừng lại, Nha Thấu rút tay về mới nhận ra ngón tay mình có dính chất lỏng trong suốt gì đó. Cậu nhớ lại, hình như là chóp nụ hơi ướt át thì phải, chắc bị dính lúc chạm vào.
Cậu còn giơ tay lên gần mũi ngửi ngửi: “Mùi gì khó ngửi ghê.”
Cảm giác như cố tình tỏa ra mùi để dụ con mồi vào bẫy ấy nhỉ, Nha Thấu cũng không biết phải tả như thế nào nữa.
Cậu vừa dứt lời thì như nghe thấy tiếng ai đó nghiến răng.
Ngay sau đó Lục Tự đứng dậy, hắn tì một gối lên giường, cúi người xuống bế Nha Thấu chuyển cậu sang gần mép giường bên kia.
Lục Tự khàn giọng nói: “Cậu đừng qua đây.”

