Edit: Lune
Ngay cả khi ở căn cứ Lục Tự cũng không bao giờ ngủ say, thói quen hình thành từ lâu khiến hắn lúc nào cũng luôn chú ý tới tình hình xung quanh, đám cây cỏ không biến dị xung quanh là vô số đôi mắt của hắn.
Nhưng tình huống lần này lại hơi khác.
Nguồn nhiệt phía sau gần quá, hẳn là thiếu niên rất sợ tối nên trong bóng tối cứ len lén nhích lại gần phía có người.
Hắn không ngờ thiếu niên bị mất ngủ, lúc xoay người lại vô tình đạp phải cái dây leo không biết chạy ra từ lúc nào của mình. Cảm nhận được thiếu niên nhích lại gần, hơi thở ấm áp không ngừng phả vào dây leo, bàn tay để trên đùi của Lục Tự lập tức siết lại.
Nhưng tiểu thiếu gia lại không chỉ dừng ở đó, tới khi đột nhiên có thứ gì đó mềm mại chạm vào chóp nụ, Lục Tự mới nghiến răng lập tức xoay người giữ tay cậu lại.
Cả người tiểu thiếu gia như thể được ngâm từ sữa ra vậy, đầu ngón tay cũng mềm ơi là mềm, chỉ mới chạm vào hai giây thôi mà cảm giác nóng bừng tê dại khiến người chưa từng tỏ ra sợ hãi khi đối mặt với Vua xác sống phải bối rối.
Mà giờ thiếu niên còn giơ tay lên ngửi ngửi, thậm chí còn mím môi đánh giá: “Mùi gì khó ngửi ghê.”
Cũng may giờ đang tối om nên không ai phát hiện ra sự khác thường bên dưới.
Lục Tự chuyển Nha Thấu sang bên kia, nhịp tim hắn lúc này nhanh đến mức gần như sắp đuổi kịp thời điểm hắn trở thành dị năng giả sau khi bị xác sống cắn. Hắn nghiến răng cảnh cáo cậu đừng qua đây, nhưng nhìn vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu cái gì của thiếu niên, mấy lời còn lại bỗng nuốt ngược vào trong hết.
…
Tới tận lúc nằm sang đây rồi Nha Thấu vẫn còn hoang mang lắm.
Lúc bế cậu sang đây, Lục Tự chỉ dùng một tay đỡ sau khuỷu chân cậu, tay còn lại thì đỡ sau lưng chứ cũng không ôm sát người cậu.
Trong bóng tối, cậu thấy bóng đen kia thu hồi dây leo về, trông dáng vẻ cứ thấy kỳ quặc thế nào.
Lục Tự không chỉ chuyển cậu qua đây mà còn tốc ga giường bên này lên quấn người cậu, làm giờ Nha Thấu nhích qua nhích lại gỡ ga giường xuống trông hệt như con sâu.
Chỉ sờ cái nụ có tí mà khiến cả Hệ thống Tình Yêu lẫn Lục Tự phản ứng mạnh như thế, nhưng 001 đã nói nụ hoa kia không có nguy hiểm gì rồi mà, hơn nữa nó còn đang trong trạng thái ngủ say còn gì.
“Cái nụ hoa kia có gì đặc biệt lắm hả?”
Nha Thấu chưa thấy nó bao giờ nên có khi nó lại đặc biệt thật: “Chẳng lẽ là…” Ban đầu Nha Thấu định nói là tinh thể nhưng tinh thể thường dùng cho xác sống cơ, thế là cậu lại sửa lại: “Nơi chứa dị năng.”
Mãi lúc sau cậu mới dần bình tĩnh lại.
Ngoài hiện thực thì nụ hoa cũng phổ biến thôi, nhưng đây nó lại mọc trực tiếp trên thân leo, ngoài điều này ra thì Nha Thấu không nghĩ ra được điều nào khác nữa.
Hệ thống Tình Yêu lập tức bác bỏ:【Không phải.】
Lần này Hệ thống Tình Yêu im lặng rất lâu, tới khi Nha Thấu tưởng là Hắn không lên tiếng giải thích gì nữa thì Hắn lại đột nhiên mở miệng:【Tất cả những thực vật không biến dị đều có thể trở thành “đôi mắt” cho Lục Tự, cho nên trong dị năng hệ thực vật biến dị còn có một kỹ năng mở rộng đó là kết nối giác quan.】
【Mà trung khu của dây leo kia lại kết nối trực tiếp với hệ thần kinh của Lục Tự, hay nói cách khác, nó là đoạn dây leo yếu ớt nhất của Lục Tự.】
Nói tới đây là dừng, còn đâu để cho Nha Thấu tự suy nghĩ.
Dây leo này tương đương với một phần của Lục Tự, nghĩa là chạm vào nó cũng tương đương với việc chạm vào người Lục Tự.
Mà hoa của thực vật thì lại là…
Kiến thức môn sinh học ngày trước bỗng ùa về, Nha Thấu sững sờ tại chỗ hồi lâu mới nhận ra. Xấu hổ lẫn bối rối lập tức bao trùm người cậu, cậu cắn chặt môi không thốt nên lời.
Nhớ tới cảm xúc lẫn chất lỏng dinh dính ban nãy mình chạm vào, cả người Nha Thấu đỏ rực, sắp bốc khói luôn rồi.
Hệ thống Tình Yêu an ủi:【Thực ra thì thực vật không thể xem như giống con người hoàn toàn được, nhưng đúng là cái nụ hoa kia kết nối cảm giác với chỗ đó thật.】
Sắc mặt Nha Thấu thay đổi liên tục, cậu nắm chặt vạt áo, co người lại cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình xuống.
Một lúc sau cậu mới lắp bắp nói một câu:
“Lần này, lần này con đi ngủ thật đây.”
…
Do xấu hổ quá nên vừa nhận được thuốc từ tay 001 Nha Thấu đã lập tức uống luôn, chờ tới khi cảm giác khó xử với xấu hổ dịu xuống, cậu mới trở mình nằm thẳng lại.
Thiếu niên nằm hơi lệch về bên trái giường, mà bên trái thì lại gần Mục Hoài Viễn.
Tiếng hít thở dần trở nên đều đặn, Số 4 với Số 2 cũng đã đổi ca được một lúc, chẳng bao lâu nữa là trời sẽ sáng.
Máy truyền tin trong túi rung mấy lần, Mục Hoài Viễn mở mắt nhìn cuộc gọi đến hiện trên màn hình.
Chuông vừa reo hắn đã lập tức tắt bỏ, một lúc lâu sau trên màn hình mới bật ra một tin nhắn mới.
Màn hình lại sáng lên, ánh sáng khiến đôi mắt đã quen với bóng tối hơi khó chịu, Mục Hoài Viễn nheo mắt, chờ chốc lát mới nhìn rõ tin nhắn bên kia gửi tới.
【Chết rồi à?】
Người kia xưa nay chưa nói năng khách khí bao giờ.
Mục Hoài Viễn co một chân lại, chỉ dùng một tay nhắn lại cho bên kia:【Cậu ấy đang ngủ, không tiện nghe máy.】
Tín hiệu của máy truyền tin vốn không ổn định nên hầu hết thời gian thường bị trễ.
Thế nhưng lần này lại nhận được tin nhắn từ bên kia gần như ngay lập tức.
【?】
Đúng một cái dấu hỏi.
Mục Hoài Viễn không rảnh đi đoán đối phương đang nghĩ gì, bởi vì người ban đầu còn nằm cách hắn một khoảng xa giờ đã chuyển tới gần hắn. Thật ra cũng không gần lắm, chẳng qua nhiệt độ trong căn hầm dưới lòng đất này thấp quá nên nguồn nhiệt mới rõ rệt hơn hẳn thôi.
Giữa bọn họ cách chừng mười mấy centimet, Mục Hoài Viễn chỉ cần duỗi tay là có thể chạm được vào thiếu niên.
Ga giường bên kia bị Lục Tự ném hết qua đây, thiếu niên chỉ kéo một góc qua đắp lên bụng. Ban đầu nằm thẳng, nhưng ván giường cứng quá nên trong lúc ngủ đã bất giác nằm nghiêng sang một bên co người lại. Một tay đỡ dưới đầu làm gối, dáng vẻ khi ngủ khác hẳn với lúc bắt hắn uống thuốc, khuôn mặt ngủ say của cậu lúc này trông ngoan ngoãn lạ thường.
Mục Hoài Viễn nghiêng người, duỗi tay dùng ngón trỏ cọ má thiếu niên.
Rất mềm, ấn xuống lại nảy trở về hệt như thạch ấy, còn tỏa ra mùi thơm hấp dẫn nữa, mà bên má còn lại vì bị tì xuống nên hơi phính ra, phớt đỏ.
Cũng bởi thế mà miệng thiếu niên hé ra một tẹo.
Mục Hoài Viễn không kìm được mà hơi nhổm người lên, như muốn ghé lại gần hơn để thấy rõ đầu lưỡi bên trong miệng thiếu niên, nhưng nửa chừng hắn mới nhớ ra, dù khả năng nhìn trong tối của mình có tốt đến mấy thì cũng chẳng thấy rõ được.
Khớp ngón trỏ của hắn dừng lại chỗ khe môi thiếu niên, cảm nhận được hơi thở ấm áp phả ra từ miệng cậu.
Nóng, ướt át, chạm vào ngón tay hắn thì lập tức hóa thành sự khô nóng khó nén xuống nổi.
Cơ bắp cả người căng cứng, Mục Hoài Viễn liếm môi, rút ngón tay về.
Thơm quá, hơi thở nóng bỏng của hắn vội vàng bao trùm lên đó.
Trong bóng tối rất dễ nảy sinh những ý nghĩ u ám thầm kín nhất, dục vọng, ham muốn chiếm hữu cùng những ý nghĩ không dám để lộ ra ngoài không ngừng tấn công hàng rào nội tâm. Hắn không nhịn được mà nhìn đăm đăm vào đôi môi hơi hé kia, nghĩ tới cái nụ hoa ban nãy, bao ý nghĩ hạ lưu quay cuồng trong đầu khiến hắn hoàn toàn không kiềm chế nổi nữa mà phải chống tay nhổm người dậy.
Số 3 với Số 4 đang nằm ngủ gần đó, cả hai đều nằm nghiêng nên sẽ không lật người xoay sang đây, mà kể cả có xoay sang đây thì cũng sẽ chẳng phát hiện ra được điều gì cả.
Trong đêm tối không thấy rõ màu môi thiếu niên, Mục Hoài Viễn cúi đầu, muốn chạm vào nơi ấy.
Tiểu thiếu gia tính tình rõ cứng nhưng cả người lại rất mềm. Lúc tiểu thiếu gia nằm sấp trên lưng hắn, hai cái cẳng chân thon dài ngay hông hắn thỉnh thoảng lại lắc lư, hai cái đùi mềm mại cũng cách lớp vải quần dán sát vào eo hắn.
Mục Hoài Viễn bị mùi hương kia mê hoặc đến mức mất tỉnh táo không nghĩ nổi cái gì, ngay cả tin nhắn “Ngày mai tới gặp tôi giải thích” mới gửi tới kia cũng không thèm để ý, hắn chỉ biết là hơi thở ấm áp kia cách mình ngày càng gần.
Hắn bị câu đến mức đánh mất lý trí, lần đầu tiên thích một người, đến cả ý nghĩ hạ lưu nhất cũng chỉ là muốn hôn người ấy.
“Mục Hoài Viễn.”
Giọng nói trầm khàn thình lình vang lên.
—— là Lục Tự.
Lục Tự xách gáy áo Mục Hoài Viễn kéo về sau ngăn hắn tiếp tục, đoạn nghiến răng gằn từng chữ:
“Mẹ kiếp, cậu điên à?”
…
Trong bóng tối có thể dễ dàng che giấu những ý nghĩ hạ lưu vô sỉ.
Nếu là ban ngày mà thấy người muốn hôn mình, tiểu thiếu gia sẽ cau mày không vui rồi nói một câu “Xem mình có xứng không?” hoặc là sẽ tát cho một cái, cảnh cáo bọn hắn đừng có mơ mộng hão huyền.
Chứ tuyệt đối không phải trong lúc ngủ say bị một gã đàn ông mất tỉnh táo hôn cho nhũn hết tay chân, cả người run rẩy, nước bọt chưa kịp nuốt xuống đã chảy ra khỏi khóe miệng.
Cho dù những chuyện đó còn chưa xảy ra.
Ánh mắt Lục Tự liếc xuống chỗ nào đó, quần dài bó sát khiến cái chỗ nổi cộm nào đó càng thêm rõ rệt, hưng phấn như muốn phá thủng rào cản xông ra ngoài.
“Chẳng phải cậu nói không thích à?” Lục Tự giễu cợt: “Đồ vô dụng.”
Mục Hoài Viễn hất văng tay hắn ra: “Anh thì khác gì.”
“Ban nãy lúc cậu ấy chạm vào nụ hoa không phải anh cũng hưng phấn lắm à?”
Hắn còn ác liệt lặp lại: “Không phải anh cũng vậy à?”
“Đồ vô dụng.”
Hai người nhìn nhau chòng chọc, mãi đến khi Số 2 đi tới, thấy bọn hắn đều tỉnh cả rồi mới khẽ thở phào: “Không phát hiện có gì khác thường.”
Tạm thời chưa nhớ ra tên Mục Hoài Viên nên anh ta bèn chỉ chỉ: “Đến lượt cậu.”
Đây là sắp xếp từ đầu nên Mục Hoài Viễn không phản đối.
Hắn như thoáng thấy Lục Tự khẽ cong môi nhưng lại nhanh chóng biến mất luôn, Lục Tự nói: “Cậu không đi gác đêm thì ngày mai tiểu thiếu gia sẽ giận đấy.”
Giận xong sẽ không thèm để ý tới người khác trong thời gian dài luôn.
Mục Hoài Viễn chửi khẽ một tiếng, đoạn nói: “Anh đừng động vào cậu ấy.”
Lục Tự không tiếp lời.
Nhưng sau khi hắn đi rồi, Lục Tự lại cúi người kéo phần ga giường đắp trên bụng thiếu niên xuống rồi trải phẳng ra, sau đó nhẹ nhàng ôm cậu đặt về chỗ cũ ban đầu rồi kéo phần ga giường bên phía Mục Hoài Viễn qua đắp lại lên bụng cậu.
Hắn cúi đầu nhìn trong chốc lát, cuối cùng vẫn chạm nhẹ vào tay thiếu niên.
“Vẫn ngốc như trước.”
…
Sáng hôm sau lúc tỉnh dậy, Nha Thấu thấy đau hết cả mình mẩy.
Vừa dậy đã nhận được thông báo nhiệm vụ hoàn thành, là nhiệm vụ an toàn sống sót qua đêm nay ấy.
Thấy cậu tỉnh rồi, Lục Tự đi tới đưa cho cậu một gói bánh cùng với một cốc nước uống được. Nha Thấu nhận lấy, cố gắng lờ đi chuyện xấu hổ đêm qua, giả vờ như không có việc gì bắt đầu ăn bánh.
Nha Thấu không biết đã xảy ra chuyện gì mà sắc mặt Số 2 Số 3 với Số 4 đều rất nghiêm trọng, Số 3 trệu trạo nhai bánh, ánh mắt thì đờ đẫn.
“Sao thế?” Nha Thấu nhỏ giọng hỏi một câu.
Lục Tự: “Có bầy xác sống tới.”
Nơi xác sống xuất hiện ban đầu cách cửa vào chừng 500 mét, vậy mà giờ trên đường lại toàn là xác sống, cấp cao cũng rất đông, nhóm có ý thức tự chủ bắt đầu lùng sục tất cả những nơi có ẩn náu được.
Giống như chúng đang tìm kiếm cái gì đó.
Nếu chỉ đơn giản là một bầy xác sống kéo đến thì còn có thể giải thích là tại con Vua xác sống kia đã đi rồi nên đám xác sống này trở lại nơi ở lúc trước của mình thôi. Thế nhưng một loạt hành động của đám xác sống cấp cao đã chứng minh rằng sự thật không phải vậy.
Sắc mặt Số 2 tái nhợt, nhớ lại cảm giác suýt chết dưới tay Vua xác sống đêm qua.
Lòng Nha Thấu thấp thỏm không yên, nhưng vì thiết lập nhân vật nên lại kìm những lời mình muốn nói xuống.
“Anh Lục!”
Sắc mặt vốn đang nghiêm trọng của Số 4 bỗng hiện vẻ mừng rỡ, cô nhìn máy truyền tin trong tay, nói năng lộn xộn: “Khu A! Khu A! Ngay bên cạnh ngay bên cạnh!”
Cô hít sâu một hơi, nói: “Tôi dò được tín hiệu của khu A! Ngay ở thành phố bên cạnh chúng ta!”
“Người dẫn đội lần này của bọn họ hình như là Thẩm Trường Lâm!”
Cùng lúc đó ——
【Tinh ——】
【Nhiệm vụ chính 3: Thuận lợi đến được căn cứ khu A!】

