Edit: Lune
Thành phố H hệt như căn nhà trống hoác bốn phía, xác sống ùa vào từ các ngõ ngách.
Hôm nay trời nắng to, xác sống từ cấp 4 trở xuống sẽ bị ảnh hưởng, hành động của chúng sẽ chậm chạp hơn bình thường. Đám xác sống chen chúc nhau dồn tới, những con xác sống đi đầu ngã xuống, những con xác sống phía sau không thèm để ý, cứ vậy giẫm đạp đi qua.
Trong thành phố không còn bất kỳ sự sống nào, dù cho có nhiều sinh vật biết cử động tới vậy nhưng vẫn tràn ngập tử khí.
Theo như thông tin được ghi nhận thì Thẩm Trường Lâm của khu A, Lệ Nhiễm của khu B cùng thủ lĩnh tới nay vẫn chưa lộ diện của Devil là nhóm dị năng giả có cấp bậc đứng đầu.
Mà Thẩm Trường Lâm hiện đang ở phụ cận, nếu anh ta dẫn đội thì bên cạnh chắc chắn toàn là dị năng giả cấp 5 trở lên. Nếu có sự trợ giúp của bọn họ thì chắc chắn bọn hắn sẽ có thể trốn thoát khỏi Vua xác sống!
Số 4 cho mọi người xem tín hiệu dò được trên máy truyền tin, tín hiệu không ổn định lắm nên chấm đỏ phía trên lúc hiện lúc không, nhưng xem vị trí thì đúng là ở ngay bên cạnh thành phố H.
Niềm vui sướng bất ngờ ập đến khiến Số 3 vốn đã lòng như tro tàn lại dấy lên hi vọng lần nữa.
Mục Hoài Viễn xì khẽ một tiếng: “Mấy người chắc chắn anh ta sẽ đến cứu mấy người à?”
“Chắc!” Số 3 lập tức khẳng định: “Bọn họ ra khỏi căn cứ vốn để tìm kiếm người sống sót, hơn nữa dị năng giả giữa các căn cứ hỗ trợ lẫn nhau cũng là luật ngầm xưa nay rồi…”
“Cậu chắc?” Mục Hoài Viễn không muốn nghe gã lải nhải nên dứt khoát cắt ngang.
“Cậu đâu phải người thuộc căn cứ, sao cậu biết được?”
Tên dị năng giả cấp 6 trước mặt này không thuộc bất kỳ căn cứ nào cả, mà là thuộc về tổ chức ngoài tới giờ vẫn chưa biết tên. Người của những nhóm tự do hay tổ chức độc lập chưa từng đi theo đội nhóm thuộc căn cứ ra ngoài cứu trợ những người sống sót nên không tin tưởng vào chuyện này cũng rất bình thường.
Có điều, tuy nói khẳng định như vậy nhưng thật ra trong lòng gã cũng không chắc lắm.
Tuy hai thành phố cách nhau không xa nhưng lái xe cũng phải mất 4 tiếng, hơn nữa ở đây còn có Vua xác sống, cho nên rất có thể bọn họ sẽ dừng ở ngoại thành, sau đó chờ bọn gã từ trong thành phố đi ra.
Ăn xong bánh, Nha Thấu lo lắng hỏi 001: “Liệu chúng ta có an toàn ra khỏi đây được không?”
【Bọn họ thì tôi không chắc, nhưng tôi chắc chắn ngài có thể an toàn ra khỏi đây.】
001 nói tiếp:【Chỉ cần không gặp phải Vua xác sống thì Lục Tự với Mục Hoài Viễn có thể xử lý được hết.】
Nhưng sự thật là bầy xác sống bên ngoài là do con Vua xác sống kia gọi tới.
“Phải lấy được xe bọc thép sinh hóa trước.”
Lục Tự nói ngắn gọn, cắt ngang cuộc tranh cãi bắt đầu manh nha này.
Bọn họ không có cách nào liên lạc được với đội kia, cho nên chỉ có thể đi lấy xe bọc thép sinh hóa do đội ngũ lần trước để lại trong phạm vi cho phép để đảm bảo an toàn cho cả đội trước.
Nơi xe bọc thép sinh hóa đỗ nằm ở phía Đông thành phố, xuyên qua tầng tầng lớp lớp trở ngại để lấy được chiếc xe kia chắc chắn không phải chuyện dễ dàng gì, tới phút cuối còn không chắc mọi người có còn sống sót trở về được hay không.
Lúc này mà dẫn tiểu thiếu gia không có dị năng đi theo cũng không thích hợp, không ai dám khẳng định sẽ bảo vệ được tiểu thiếu gia mọi lúc.
Bọn họ bị cắn thì không sao, dị năng giả bị xác sống cắn một cái thì cũng chỉ coi như rớt miếng thịt.
Nhưng tiểu thiếu gia thì khác, cậu mà bị cắn thì sẽ có khả năng trở thành một trong đám ngoài kia.
Thế cho nên dù Mục Hoài Viễn có ý kiến nhưng lại không thể không đồng ý.
Nên cuối cùng nghiễm nghiên là Nha Thấu được xếp ở lại đây, những người còn lại ra ngoài lấy xe, lấy được xe xong sẽ quay trở lại.
Nha Thấu ngồi trên giường, vừa khom người xỏ giày thì thấy Lục Tự đi tới, đưa con dao găm vẫn luôn dắt bên đùi cho mình.
“Chờ ở đây, sau khi lấy được xe rồi bọn tôi sẽ trở lại ngay.”
Con dao găm kia rất sắc bén, nó ở trong tay Lục Tự có thể dễ dàng gọt sạch đầu của xác sống, được Lục Tự mang theo người lâu lắm rồi.
Mà giờ Lục Tự đưa nó cho Nha Thấu, ý muốn nói rõ cho cậu biết rằng hắn nhất định sẽ trở lại.
…
Sau khi bọn họ đi rồi, trong căn hầm chỉ còn lại một mình Nha Thấu.
Lối xuống hầm chỉ có mỗi cái ván gỗ làm tấm ngăn, chỉ có mấy tia sáng lọt qua khe hở. Do căn hầm vốn được xây bên dưới ngôi nhà nên tấm ván không dày lắm, chẳng qua ngôi nhà phía trên sập rồi nên lối xuống hầm mới bị lộ ra ngoài.
Dù là ban ngày hay ban đêm thì ánh sáng trong hầm cũng chẳng khác nhau là mấy.
Bọn họ đi rồi, Nha Thấu mới dám mua một cái đèn pin từ trong cửa hàng, lấy ra chiếu sáng.
Nha Thấu ngồi trên giường, hoàn cảnh không có ai bên cạnh khiến cậu cảm thấy rất bất an, cậu sợ mình sẽ vô tình tạo ra tiếng động gì đó rồi để đám xác sống cấp cao kia nghe thấy nên không yên không dám nhúc nhích.
Trong hậu trường của cậu có một ít đạo cụ dịch chuyển với đạo cụ tấn công, dùng để xử lý xác sống bình thường thì không thành vấn đề. Còn có một đạo cụ do Hạ Lộc đưa cho, nhưng Nha Thấu chưa dùng, mà cũng không biết cách dùng thế nào nữa.
Dù sao thì không phải tất cả đạo cụ đều giống cái mà chị gái đưa cho, cứ ném là được.
Thậm chí phần thưởng của mấy phó bản Nha Thấu còn chưa biết cách dùng, trừu tượng nhất là tờ nội quy trống trơn, phần thưởng trong [Điều 13 nội quy trường] kia, làm Nha Thấu nghĩ mãi không ra.
Vì nguyên nhân an toàn nên Nha Thấu đã mua rất nhiều đạo cụ thuốc nổ trong cửa hàng, nếu trong cửa hàng có bán súng thì cậu đã mua một khẩu gatling rồi.
Mọi nỗi sợ hãi đều xuất phát từ việc hỏa lực không đủ mạnh.
Nhưng Nha Thấu không dám mua nhiều, cậu sợ sau này sẽ có lúc cần dùng nhiều điểm tích lũy nên chỉ tiêu 50 nghìn rồi đóng cửa hàng lại.
【Vợ mua nhiều đạo cụ tấn công vào, nổ chết đám xác sống luôn!】
【Hôm qua từ lúc nghe thấy Vua xác sống xuất hiện quanh đây là tôi đã thấy lo cho vợ rồi, mặc dù lúc sau xem cảnh Lục Tự với Mục Hoài Viễn giành Nha Nha có làm dịu đi một chút nhưng mà, ê, mấy người để bé con ở lại đây một mình khiến tôi lo lắm!】
【Con cứ yên tâm mà mua! Mẹ có tiền!】
【Coi thường tài lực của anh hả!? Bé con yên tâm! Cứ mạnh dạn mua cho anh!】
Hiệu ứng tặng quà xuất hiện liên tục, nhìn lóa cả mắt.
Nha Thấu vội lên tiếng ngăn lại: “Không cần đâu.”
“Tôi không mua nữa là do cân nhắc tới các tình huống khác.”
Đạo cụ không phải vạn năng, không phải cứ mua đạo cụ là có thể đánh thắng được xác sống, cũng không phải tất cả người chơi vào phó bản này đều có thể sống sót trở ra.
Dù sao thì ngay cả dị năng giả cũng không dám đảm bảo mình có thể đánh thắng được tất cả xác sống kìa.
Cậu mua những thứ này đơn thuần là vì nếu thật sự có nguy hiểm thì cậu có thể kéo dài thời gian cho 001 nâng cao quyền hạn thôi.
Nha Thấu muốn giải thích cho mọi người hiểu, nhưng sau khi cậu lên tiếng, lượng quà tặng quá nhiều thành ra hiệu ứng tặng quà làm phòng livestream bị lag luôn, thế là cậu bất đắc dĩ phải ẩn nó xuống.
“001.” Cậu ngửa đầu, nhỏ giọng nói với 001: “Bị xác sống cắn là không cứu được nữa hả?”
【Không hẳn, có một số trường hợp sẽ trở thành dị năng giả.】
Nha Thấu: “Không có vắc xin gì à?”
【Có.】001 nói:【Nhưng vì nhân lực không đủ, nhân viên nghiên cứu suy giảm, quá trình nghiên cứu vắc xin lại rất khó khăn nên số lượng không nhiều. Hơn nữa chỉ có thể có tác dụng trong vòng một tiếng đồng hồ sau khi bị cắn thôi, đã vậy còn không ức chế được virus 100%.】
…
Nhóm Lục Tự chẳng biết lúc nào sẽ quay lại, cũng không biết chuyến này liệu có ai chết hay không, Nha Thấu có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đập rộn trong căn hầm vắng tanh này.
Chuyện gì cũng không làm được, Nha Thấu chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi chờ ở đây, không để xác sống phát hiện ra.
Thật ra ở lại đây cũng không an toàn, chỉ có điều so với việc nhóm Lục Tự băng qua trung tâm thành phố đi về phía Đông thì hiển nhiên là ở đây tốt hơn.
Xung quanh yên tĩnh quá mức, Nha Thấu nghe thấy rõ tiếng xác sống đi lại hoặc lê chân di chuyển phía trên đỉnh đầu. Bọn chúng không ngừng đi qua đi lại, thỉnh thoảng còn va phải bức tường đã sụp đổ từ lâu.
Tiếng gạch ngói rơi xuống lẫn tiếng va phải tường cực kỳ ảnh hưởng đến sức phán đoán của Nha Thấu.
Ban nãy cũng có xác sống qua chỗ này, nhưng số lượng không nhiều lắm nên lúc nhóm Lục Tự rời đi khá thuận lợi.
Mà bây giờ một lượng lớn xác sống rốt cuộc cũng tới dò xét phía trên nơi này.
Nhưng nhóm Lục Tự vẫn chưa về.
Trong lòng bỗng dấy nỗi bất an bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp nguy hiểm khiến nhịp tim của Nha Thấu tăng nhanh. Cậu nắm chặt đạo cụ trong tay, nhìn chăm chú vào lối vào.
Ánh sáng lọt qua khe gỗ xuống ban đầu đã bị che khuất hoàn toàn, môi Nha Thấu sắp bị cắn rách tứa máu, nỗi sợ hãi thấp thỏm cuốn lấy toàn bộ cảm xúc của cậu.
Nhưng cũng may con kia chỉ là xác sống cấp thấp nên không phát hiện ra có gì bất thường chỗ này, nó toan lê chân chuẩn bị rời đi.
Nha Thấu vừa định thở phào thì nghe thấy chỗ ván gỗ truyền tới tiếng “rầm” rõ to.
Con xác sống vốn định rời đi bị vấp phải một con khác, thế là hai con cùng ngã ra đất. Con này chen con kia, con trước ngã xuống, mấy con phía sau hệt như không nhìn thấy cứ thế tiếp tục đi lên phía trước, sau đó lại bị vấp phải mấy con đằng trước rồi lại cùng ngã ra đất.
Con nọ đè lên con kia, tấm ván gỗ hoàn toàn không đỡ được trọng lượng của đám xác sống ngã đè lên nhau này.
“Rầm.”
Chỉ kịp nghe một tiếng như thế, Nha Thấu thấy cái ván gỗ kia vỡ toang, mười mấy con xác sống từ phía trên rơi xuống.
Từng con xác sống máu thịt be bét từ trên ngã xuống, những con bị đè phía dưới gầm gừ phẫn nộ, con nào con nấy phản ứng rõ chậm chạp, ngã xuống một lúc rồi còn chưa phát hiện ra Nha Thấu bên này, thành ra Nha Thấu còn không cần ném đạo cụ để kéo dài thời gian nữa.
Có lẽ do mùi hôi thối của đám xác sống trong hầm đã át đi mùi người sống duy nhất trong đây, cho nên đám xác sống kia mới chưa phát hiện ra cậu.
Nhưng chưa được bao lâu, đám xác sống nọ lần lượt bò dậy từ dưới đất, loạng choạng đi về phía này.
【Còn 5 giây.】
001 bắt đầu đếm ngược:【5.】
Nha Thấu xuống khỏi giường, ngồi xổm trên đất để giảm thiểu tỉ lệ mình bị phát hiện.
【4.】
Nha Thấu cố gắng bình tĩnh, trong tay cầm chặt đạo cụ tấn công, cậu nhìn đám xác sống đang đi tới kia, trực chờ cơ hội ném qua.
【3.】
Đột nhiên Nha Thấu thoáng thấy có bóng người nhảy xuống, nhưng xác sống trước mặt đông quá nên cậu không sao thấy rõ được.
Động tác toan ném đạo cụ dừng lại.
【2.】
Bên má con xác sống phía trước xuất hiện một bàn tay mảnh khảnh, làn da tái nhợt, mạch máu màu đen rõ ràng không phải của con người bình thường rồi.
Con xác sống có ngoại hình gần giống với con người, Lục Tự mới nói với cậu hôm qua xong.
—— Là con Vua xác sống muốn bắt bọn họ.
Trán Nha Thấu rịn mồ hôi, cậu cắn chặt môi, thấy động tác của con Vua xác sống kia càng lúc càng hung hãn.
Có vẻ như nó đang sốt ruột muốn trông thấy chiến lợi phẩm mình bắt được.
Ánh mắt rơi trên người Nha Thấu hệt như cái gai không sao lờ đi được.
【1.】
Tiếng đếm cuối cùng cũng vang lên, thiếu niên ngồi xổm cạnh giường biến mất tại chỗ.
“Chạy?”
Đứng trước đám xác sống là một nam sinh tóc đen mắt đỏ, vóc dáng rất cao, làn da trắng kiểu tái nhợt.
Nếu Số 2 có mặt ở đây thì kiểu gì cũng bị dọa đến mức hét lên, vì đây chính là con Vua xác sống đã tra tấn mình đêm qua.
Vua xác sống thấy thiếu niên loài người đột nhiên biến mất ngay trước mặt mình không để lại chút dấu vết nào, trong mắt hắn hiện vẻ suy tư.
Loại dị năng mới à?
Phải bắt về xem thử mới được.
Trong tầng hầm tràn ngập mùi thịt thối rữa, nơi này rõ ràng là chỗ dừng chân của hai tên đêm qua. Vua xác sống chỉ liếc mắt đã thấy rõ hết thảy bên trong.
Hắn không thích mùi thối rữa chết chóc của đồng loại nên chỉ tính nhìn qua loa rồi đi lên.
Nhưng trong lúc ấy, hình như hắn ngửi thấy mùi gì đó thoang thoảng, không giống mùi của con người, cũng không phải mùi của đồng loại.
Trong đôi mắt đỏ hiện vẻ hoang mang, dường như không hiểu mùi này từ đâu ra.
Hắn không biết phải hình dung thế nào, nhưng hắn đã tìm được chỗ tỏa ra cái mùi ấy rồi.
—— Là một tấm ga giường màu trắng dúm dó trên tấm ván gỗ.
Có người từng nằm phía trên, bỏ đi vội vã nên không cả kịp trải phẳng ga giường.
Hắn cầm một góc lên khẽ ngửi.
Hắn cúi đầu ngửi một hồi lâu, trong đầu chỉ nghĩ được đúng một câu để hình dung.
Hắn thích mùi hương này.

