Edit: Lune
Tiểu thiếu gia lại giận rồi.
Một giây trước còn cười cong mắt, ngọt ngào khen hắn “Anh lợi hại ghê”, một giây sau chẳng biết nhìn thấy cái gì mà đã nhăn mặt ngay được.
Mục Hoài Viễn nhức hết cả đầu, hắn thấy tiểu thiếu gia ném hai viên tinh thể trong tay kia xuống đất, nhíu mày lườm mình xong xoay người đi về phía sân sau.
Đây là lần đầu tiên Mục Hoài Viễn nghe người ta sai việc đấy, ấy thế mà tinh thể được đích thân hắn nhặt lên lại nằm trong tay tiểu thiếu gia chưa được mười giây đã bị cậu ném bỏ, lúc tinh thể chạm đất còn phát ra tiếng lạch cạch, vọng rõ mồn một trong ngôi nhà bỏ hoang này.
Tính tình không tốt còn tỏ thái độ với hắn, nếu là trước kia thì Mục Hoài Viễn đã muốn xé nát kẻ đó ra rồi.
Còn bây giờ hắn chỉ có thể cam chịu cúi xuống nhặt tinh thể lên, sau đó nhanh chân đuổi theo Nha Thấu, nhẹ giọng hỏi cậu: “Nha Nha, em sao thế?”
Rõ ràng là Mục Hoài Viễn vẫn rất để tâm tới chuyện mình bị Lục Tự giành trước lúc ngồi trên xe bọc thép.
Ngoài việc kiểm tra ra thì còn cả cái xưng hô khiến hai người thân thiết hơn hẳn kia nữa, tất cả đều khiến Mục Hoài Viễn thấy nghẹn chỗ cổ họng.
Cho nên sau khi xe dừng lại, hắn cũng đáp trả y chang, không chỉ học theo Lục Tự giành trước mà còn đổi cách gọi theo.
Giống như như thế thì có thể chứng minh được địa vị của hắn với Lục Tự trong lòng tiểu thiếu gia chẳng hề khác nhau vậy.
Mục Hoài Viễn nhìn tiểu thiếu gia cắm đầu đi về phía trước, bèn nhắc: “Cửa ở bên kia.”
“Tôi không ra ngoài.”
Bước chân không dừng, tiểu thiếu gia gắt giọng nói với hắn. Vừa mới liếm môi xong nên trông môi cậu lúc này rõ mướt, nói Mục Hoài Viễn lại mím chặt.
Mục Hoài Viễn khựng lại: “Vậy em muốn đi đâu?”
Nha Thấu không đáp.
Thật sự là Mục Hoài Viễn không hiểu sao tự dưng cậu lại giận nữa.
Hắn chưa từng hẹn hò, hiểu biết về chuyện tình cảm không phải tới từ mấy đứa em chơi cùng yêu sớm hồi cấp 3 thì cũng từ đám bạn cùng phòng đần độn thời đại học kia, cho nên cũng không biết phải dỗ dành thế nào mới khiến người yêu mình vui lên được.
Huống chi bọn họ còn chưa phải người yêu với nhau.
Điều này rõ ràng khiến Mục Hoài Viễn rất không vừa ý, thế nhưng còn nhiều thời gian, sau khi hắn đưa người về rồi chuyện gì cũng dễ nói thôi.
“Theo anh về đi, ngày nào anh cũng cho Nha Nha một viên tinh thể cấp 5 được không?”
Điều duy nhất Mục Hoài Viễn có thể nghĩ ra lúc này là cho Nha Thấu những thứ tốt nhất mà mình có, sau đó đưa cậu về Devil rồi giấu ở nơi không ai tìm thấy.
【Tinh thế cấp 5 luôn? Tôi nhớ trong căn cứ phải dị năng giả cấp 4 đỉnh cao trở lên thì mỗi tuần mới được phát một viên tinh thể cấp 5, Mục Hoài Viễn à, cậu đúng là dốc hết cả vốn liếng ra để lấy lòng bé con nhở.】
【Mục Hoài Viễn, cậu không thấy Nha Nha không thèm để ý đến cậu hả? Việc cậu nên làm lúc này là nghĩ xem mình đã sai chỗ nào chứ không phải tặng đồ dỗ cho Nha Nha vui nhé.】
【Ai biết được sau khi theo về mỗi ngày có được một viên cấp 5 thật không? Bé con, đừng có tin mấy lời hứa hão.】
【Mục Hoài Viễn thì chắc là có khả năng đấy. Có điều xác sống cấp 5 đã có khả năng tư duy rồi, giết nhiều thì mấy con thông minh sẽ chủ động tránh cậu ta ngay, về sau e là không dễ bắt được nữa đâu.】
【Theo về? Theo về đâu? Đừng bảo là Devil nhé? Tác phong của cái tổ chức kia… chậc, thật sự bọn họ sẽ chấp nhận Nha Nha hả?】
【Nhìn kỹ thì hình như Nha Nha giận thật thì phải, sao thế? Nhưng sao lúc giận mà Nha Nha cũng đáng yêu quá vậy! Muốn cắn má một cái ghê he he.】
【Devil trong bình luận hiện rõ mồn một thế kia thì chứng tỏ đây không còn là từ bị kiểm duyệt nữa rồi, mà không phải từ bị kiểm duyệt thì rõ quá rồi còn gì? Hẳn là vợ đã phát hiện ra chuyện Mục Hoài Viễn là người của Devil rồi.】
…
Quả thật Nha Thấu đã phát hiện ra chuyện Mục Hoài Viễn là người của Devil.
Vì bực mình nên màn hình giả lập trước mặt còn không thèm đóng, cái dòng【Tổ chức sở thuộc: Devil】sáng loáng hiện phía trên khiến Nha Thấu càng nhìn càng thấy lo.
Không chỉ bực Mục Hoài Viễn mà cậu còn bực chính cậu với cái cốt truyện nữa.
Bắt đầu từ việc ép Mục Hoài Viễn uống thuốc, sau đó là ở trên xe khiêu khích vị thủ lĩnh gì kia của Devil khiến vị kia muốn đích thân tới bắt người.
Mục Hoài Viễn còn nói muốn đưa cậu về, đưa về Devil hả?
Tay Nha Thấu nắm chặt lại, đầu óc rối như mớ bòng bong, ghét hơn là Mục Hoài Viễn lại hệt như không phát hiện ra cái gì, còn xáp lại tăng điều kiện: “Nha Nha, vậy mỗi tuần thêm một viên tinh thể cấp 6 được không?”
Ngôi nhà bỏ hoang này vừa cũ nát lại vừa đầy cái mùi gì đó rất khó tả, chẳng biết có phải do tâm lý hay không mà cậu cảm giác nhiệt độ trong nhà còn thấp hơn cả ngoài trời, cho nên lúc Mục Hoài Viễn xáp lại gần, thân nhiệt trên người hắn mới rõ rệt tới vậy.
“Đừng có gọi tôi là Nha Nha!”
Nha Thấu đẩy hắn ra, ra khỏi cửa rồi mới thấy dễ chịu hơn chút.
“Tại sao?”
Năm lần bảy lượt bị từ chối khiến Mục Hoài Viễn chẳng hiểu gì cả, yết hầu hắn nhấp nhô mấy lần, đoạn kéo tay Nha Thấu lại: “Tại sao Lục Tự gọi được?” Mà hắn lại không được.
Thật ra Lục Tự cũng không được, nhưng lúc đấy bầu không khí xấu hổ quá nên Nha Thấu quên không nói.
“Lục Tự…” Lúc nhắc tới Lục Tự, Mục Hoài Viễn nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh ta cũng chẳng phải thứ gì tốt đâu.”
“Anh ta là người của cha tôi, bảo vệ tôi lâu như vậy, gọi thì làm sao.” Tiểu thiếu gia nhíu mày: “Sao anh lại mắng người ta?”
Không cần biết thế nào, tốt xấu gì Lục Tự cũng là người bên phe Nha Thấu, coi như diễn theo thiết lập nhân vật thì tiểu thiếu gia cũng không thích nghe người khác mắng thuộc hạ của mình.
Mục Hoài Viễn lại như nghe thấy chuyện cười, hắn đột nhiên cười khẽ một tiếng, nhướng mày nhìn Nha Thấu: “Tiểu thiếu gia thật sự cảm thấy anh ta là người của cha em à?”
Nha Thấu không nhận được cốt truyện liên quan tới phương diện này, để tránh rắc rối phát sinh nên cậu chọn im lặng không nói gì.
“Một dị năng giả cấp 7 đỉnh cao quá đủ khả năng để làm thủ lĩnh của một căn cứ rồi.”
“Loại người như anh ta sao lại cam tâm làm thuộc hạ cho thương nhân giàu có?” Ánh mắt Mục Hoài Viễn nhìn Nha Thấu chằm chằm, từ góc độ này hắn có thể thấy rõ gò má trắng nõn cũng hàng mi cong cong của thiếu niên: “Sao anh ta lại theo em ra ngoài, em thật sự không biết gì hết à?”
Ban đầu giọng điệu của Mục Hoài Viễn còn đầy vẻ châm chọc, lúc nhìn Nha Thấu thì kiềm chế hẳn đi, tới cuối cùng thì chậm rãi ngậm miệng vào.
Nha Thấu cụp mắt, chẳng biết đang nghĩ gì, ngay khi Mục Hoài Viễn lờ mờ nhận ra có gì đó không đúng thì Nha Thấu lại thình lình lên tiếng: “Các anh biết nhau.”
Giọng điệu chắc chắn chứ không phải nghi hoặc. Đầu óc Nha Thấu nhanh nhạy hơn trước đó nhiều rồi, giờ cậu đã xác định được hai người này có biết nhau.
“… Lúc trước anh ta ra ngoài làm nhiệm vụ cùng Lệ Nhiễm nên có đụng phải một lần.” Quai hàm Mục Hoài Viễn căng cứng, giọng điệu nghe qua rất bình tĩnh, nếu chỉ nghe giọng hắn thôi thì đúng là sẽ tin lời hắn nói thật.
“Thật không?” Nha Thấu nhẹ giọng hỏi lại, như thể đang cho hắn cơ hội cuối cùng.
Tay thiếu niên giơ giữa không trung, đầu ngón tay khẽ trượt như đang điều khiển cái gì đó, thế nhưng giữa không trung lại chẳng hề có gì.
Mục Hoài Viễn hơi chột dạ nhưng vẫn nói: “Thật.”
Nha Thấu không trả lời, bàn tay vừa giơ giữa không trung lúc này đã buông xuống bên hông, cậu lẳng lặng nhìn dòng cuối cùng trong tư liệu chi tiết của Lục Tự trên màn hình giả lập.
Tư liệu chi tiết của Lục Tự đã sớm được mở ra, chẳng qua chưa có lúc nào xem thôi, mà bây giờ nó đang chầm chậm hiện lên trước mặt cậu.
【Tên: Lục Tự】
【Tuổi: 28】
【Sở thích: không có】
【Tổ chức sở thuộc: Devil】
Tổ chức sở thuộc của hắn không phải khu B mà là Devil, giống hệt với Mục Hoài Viễn.
Hồi lâu sau, Nha Thấu mới lên tiếng.
“Lừa đảo.”
…
Mục Hoài Viễn cảm giác tâm trạng tiểu thiếu gia bây giờ còn kém hơn cả ban nãy.
Lúc trước ít ra còn đáp hắn mấy câu, còn giờ thì một câu cũng không, khi nào thấy phiền quá mới chịu liếc mắt nhìn hắn thôi.
Thiếu niên đi một mạch tới sân sau, Mục Hoài Viễn đi ngay bên cạnh cậu: “Tiểu thiếu gia, rốt cuộc em muốn đi đâu vậy?”
Phiền không chịu được, hoặc là không muốn dây dưa với hắn thêm nữa nên cuối cùng tiểu thiếu gia cũng chịu đáp lại một câu: “Nhà vệ sinh.”
“Anh đi với em.”
Nha Thấu: “?”
Cậu không kìm được mà mắng: “Anh bị bệnh hả?”
Không dưng bị mắng khiến sắc mặt Mục Hoài Viễn không tốt lắm, có điều cũng nhanh thôi: “Lỡ đâu trong nhà vệ sinh có xác sống thì sao?”
Nha Thấu nghĩ lại thấy hắn nói cũng có lý, thế là bèn để Mục Hoài Viễn vào trước kiểm tra, xác nhận không có vấn đề gì thì cậu mới đi vào.
Trong nhà vệ sinh không có gì khác thường, gia đình này thích sạch sẽ nên chỉ có lúc mở cửa là bụi bay tứ tung thôi chứ còn đâu thì không có gì khác.
Nha Thấu toan đóng cửa vào thì bị Mục Hoài Viễn đè lại.
Mục Hoài Viễn thừa nhận mình bây giờ có hơi biến thái, nhưng nãy giờ hắn vẫn lăn tăn mãi chuyện xảy ra trong xe.
Hắn từng nghe qua kiểu kiểm tra này rồi, đầu tiên là yêu cầu người bị kiểm tra phải cởi quần áo xuống, sau đó đi tới trước mặt người kiểm tra, để đối phương kiểm tra từng chỗ trên cơ thể. Mà trong xe có rộng mấy đâu, đứng thẳng người lên còn khó, tiểu thiếu gia có lẽ phải hơi khom lưng ngồi xổm xuống, hoặc cũng có thể là yếu ớt nằm trên ghế, toàn bộ quá trình đều mặc cho Lục Tự làm gì thì làm.
Tiểu thiếu gia mím môi lề mề vén áo lên, cuối cùng không muốn lãng phí thời gian bèn đứng lên cởi hẳn ra.
Bờ vai trần lộ ra ngoài còn hơi hồng hồng, tiểu thiếu gia khó tính có khi lúc đấy cũng dùng giọng điệu như bây giờ để giục Lục Tự nhanh lên.
Cái gì cũng bị tên Lục Tự kia nhìn thấy hết.
Chết tiệt.
Mục Hoài Viễn càng nghĩ càng thấy tức, nhưng mấy hình ảnh tưởng tượng ra lại khiến đầu hắn choáng váng, hắn vô thức duỗi tay chặn lại cánh cửa sắp khép vào, cố tìm lấy một lý do sứt sẹo: “Hay anh vào trong với em nhé? Anh sợ em xảy ra chuyện.”
【… Cậu thế này làm tôi không biết nhận xét thế nào luôn ấy.】
【Tôi chỉ muốn biết là có phải vừa rồi cậu đã tưởng tượng ra mấy cảnh phải làm mờ không hả! ?】
【Mục Hoài Viễn, có phải ngay từ đầu cậu đã nghĩ đến chuyện này rồi không hả? Sao cậu không bảo muốn dạy bé con nhà ông đi vệ sinh luôn đi? Còn cái lý do nào sứt sẹo hơn nữa không?】
【Hay bé con mua bình xịt phòng sói đi? Con một mình ở tận thế thế này, mẹ lo lắm.】
【Ở đây có biến thái! Má! Sao xung quanh Nha Nha toàn biến thái vậy?】
Nha Thấu nghiêng đầu nhìn hắn, lặp lại: “Vào trong?”
“Với tôi?”
Lời nói đầy mê hoặc như thể tiếng hát của người cá ngồi trên tảng đá ngầm dưới ánh trăng, làm người ta biết rõ phía trước là cạm bẫy nhưng vẫn không kìm được lòng mà bước tới.
Mục Hoài Viễn như bị ma xui quỷ khiến khẽ gật đầu, vừa định mở miệng thì thấy thiếu niên xinh đẹp đứng bên trong cửa nhíu mày giương mắt nhìn mình:
“Khỏi.”
“Còn lâu tôi mới muốn nhìn cái thứ xấu xí kia của anh.”

