Chương 206: Mục Hoài Viễn mới hư

Edit: Lune

Thành phố H rất rộng, dù cho trước tận thế mà đi tàu điện ngầm từ trung tâm thành phố ra tới vùng ngoại thành cũng phải cần tới ba, bốn tiếng. Giờ bọn họ giờ đi từ lối vào tới lối ra, thêm cả xác sống cản trở nữa, muốn tới lối ra thì ít cũng phải nửa ngày.

Đêm qua bọn họ mới ăn lót dạ, sáng nay đi lấy xe cả buổi, sau đó lại đi tìm tiểu thiếu gia rồi rời khỏi trung tâm thành phố luôn, tốn quá nhiều thời gian mà tinh thần lẫn thể lực đều chưa hồi phục, cho nên cả nhóm định tìm một chỗ nghỉ ngơi tạm đã rồi mới ra khỏi thành phố, tiện thể kiểm tra xem tiểu thiếu gia có bị thương không.

Chẳng qua quanh đây toàn ruộng đồng, con đường nhỏ này lại được đắp cao hơn mặt ruộng một khoảng, bọn họ mà dừng ở đây thì sẽ thành bia sống mất.

Xe bọc thép sinh hóa được cải tạo bằng tinh thể sau tận thế lớn hơn xe bọc thép thông thường trước tận thế nhiều, có khả năng vận chuyển được nhiều người lẫn vật tư, còn có thể dùng tinh thể thay thế dầu đặc thù. Nhưng giờ bọn họ không có tinh thể, dầu trong bình lại chẳng còn mấy, bọn họ không chắc có thể trụ tới khi rời khỏi thành phố H hay không nữa nên cũng cần phải hoạch định lại tuyến đường.

Bọn họ đi tới một thôn nhỏ bỏ hoang mới dừng xe lại.

Kiểm tra cần phải tiến hành trên xe, Số 2 với Số 4 tự giác cưỡng chế kéo Số 3 ra ngoài, nhường lại chiến trường cho Mục Hoài Viễn và Lục Tự. Hai bọn họ ngồi chen hai bên Nha Thấu, lạnh lùng nhìn nhau.

Nha Thấu ngồi tại chỗ co chân lên, cẩn thận ghé đầu vào đầu gối, ban đầu còn kháng nghị mấy câu giờ đã chuyển thành im lặng, cậu ngồi kẹt giữa hai người trông sao lại hơi đáng thương.

Cậu cũng không biết tại sao lại thành như bây giờ nữa.

Chủ đề của hai người kia từ tranh cãi xem ai là người kiểm tra lúc đầu đến về sau thành im lặng giằng co, một câu không thèm nói, bầu không khí hết sức ngột ngạt.

【Vợ đáng thương quá, các chồng vì tranh xem ai làm kiểm tra đến nỗi đầu rơi máu chảy.】

【Nói bừa!! Kiểm tra đấy!! Thử hỏi xem cơ hội này mà bày ra trước mặt ông thì liệu có tranh giành đến mức đầu rơi máu chảy không.】

【Thật ra hai người cũng được mà.】

【Ủa vậy tới khu A rồi lại phải kiểm tra nữa hả?】

【Không thì gì? Trước đó người chơi khác cũng vậy mà, đâu thể vì một người mà phá vỡ quy định được? Ngay cả dị năng giả vào cũng phải khử độc toàn thân, phòng mang theo virus vào đấy.】

【Giờ linh hồn xuyên vào thân thể bác sĩ còn kịp không? Có khóa đầu thai cấp tốc nào không xin một slot với?】

Nha Thấu ngồi co gối trên xe, cậu ngẩng đầu nhìn qua bọn hắn rồi lại nhìn phòng livestream, cuối cùng mới thắc mắc hỏi: “Số 1 này là ai vậy?”

001:【Người đi theo cha ngài sau khi nhận được ơn huệ, vì là người đầu tiên đi theo nên lấy tên là Số 1. Số thứ tự có thể thay đổi được, chỉ cần người này chết thì người tiếp theo sẽ lên thay. Chẳng hạn như Số 3, thật ra hắn ta vào sau nhưng Số 3 trước kia đã chết trong giai đoạn đầu tận thế rồi nên Số 3 hiện tại mới lên thay.】

【Trong đội ngũ mà cha ngài để lại thì chỉ có Số 1 là từ đầu tới cuối chưa từng thay đổi, thâm niên lâu nhất, cũng được coi là cấp trên trực tiếp ngoài cha ngài ra.】

Số 2 3 4 5 như nước chảy, Số 1 bền như sắt đá.

【Ba tháng trước Số 1 được phái tới khu A, vừa mới trở về.】

Nha Thấu chậm rãi “À” một tiếng.

Cậu duỗi tay đẩy người bên cạnh ra, mất hứng phàn nàn: “Mấy anh ngồi chen vào tôi rồi.”

“Tiểu thiếu gia.” Mục Hoài Viễn ngồi nhích ra nhường chỗ cho cậu, rồi lại gọi một tiếng: “Chọn ai?”

Nha Thấu: “Gì cơ?”

“Chọn ai kiểm tra cho cậu?” Mục Hoài Viễn chỉ mình: “Tôi hay anh ta?”

Hắn vứt vấn đề qua làm khó mình Nha Thấu.

Tiểu thiếu gia đổi tư thế ngồi thoải mái hơn chút xíu, đôi mắt lam nhìn bọn họ hồi lâu, thoáng chốc Lục Tự như thấy được cảm xúc khác từ trong ánh mắt kia.

“Không biết nữa nha.”

Cậu nói rất khẽ, thoạt nhìn rất giống tiểu thiếu gia ban đầu kia, nhưng cũng lại không giống lắm: “Không thì các anh thử kể xem mình có những ưu điểm gì? Tôi thấy bên nào tốt thì chọn bên đó, sao nào?”

Phải thể hiện năng lực của bản thân mới có thể nhận được sự ưu ái của tiểu thiếu gia, giống như tiết mục lúc chủ nhân tan làm về nhà, ai biểu hiện xuất sắc hơn thì sẽ được chủ nhân bế lên trước vậy.

Vừa trịch thượng lại vừa có phần nhục mạ người khác.

Cái giọng nhỏ nhẹ cùng dáng vẻ giương cằm kiêu ngạo khi nói kia của tiểu thiếu gia làm người ta chỉ muốn kéo cậu xuống khỏi cái vị trí hơn người trong tưởng tượng của cậu rồi đè cậu xuống ghế, cuối cùng đầu gối cậu sẽ bị mài tới độ đỏ bừng, sau đó ngoan ngoãn ngồi yên trên đùi mình, ôm lấy cổ mình rồi nũng nịu nói “Anh trai lợi hại ghê” bằng cái giọng nhỏ nhẹ ban nãy.

“Nha Nha.”

Nha Thấu ngẩn người, không biết Lục Tự nghe được cái tên này từ đâu, gọi xong hắn còn nói tiếp: “Có thể xem việc này như phần thưởng được không?”

Là phần thưởng vì đã dẫn cậu từ hiệu thuốc ra ngoài, hay phần thưởng vì vừa rồi ở trên nóc xe đã chắn ánh mắt của Ứng Tinh Uyên giúp cậu thì Lục Tự không nói rõ.

Hắn chủ động hạ mình, dùng cách hỏi này để giành được lợi thế lớn nhất.

Tiểu thiếu gia nghiêng đầu, quả nhiên gật đầu đồng ý như Lục Tự nghĩ mà không tiếp tục nghe lý do của Mục Hoài Viễn nữa: “Thế cũng được.”

Lục Tự giương mắt nhìn thẳng Mục Hoài Viễn, truyền đạt lời muốn nói qua ánh mắt:

—— “Hiểu thế nào là chủ động xuất kích chưa?”

Trong xe chỉ còn lại Nha Thấu với Lục Tự.

【Đã nói mấy lần rồi?? Trẻ sao đấu lại với già, cậu không thấy bé con ngẩn ra luôn rồi kìa.】

【Cảm ơn, còn chưa bắt đầu làm gì đã làm mờ rồi là sao??】

Sau khi đóng lại cửa vào phía trên, trong xe tối hẳn đi.

Kiểm tra vết thương cần phải kiểm tra toàn thân, tay chân, lưng ngực bụng, Nha Thấu đang nghĩ xem có nên cởi quần áo ra không thì Lục Tự đã quay đi, lên tiếng trước: “Xắn quần với áo lên là được.”

Hè nóng mặc áo cộc, tay thiếu niên trắng nõn không thấy có dấu vết bị cắn, cho nên chỉ cần kiểm tra chân với lưng và bụng là được.

Vừa rồi còn giành với Mục Hoài Viễn đến mức như sắp lao vào đánh nhau, vậy giờ mà lại ngồi yên không nhúc nhích.

Nha Thấu cảm thấy bớt việc hẳn: “Được.”

Cậu xắn quần lên tận đùi, xắn lên nữa thì hơi khó, xong xuôi, cậu nhấc chân ra hiệu cho Lục Tự kiểm tra.

Đôi chân thon thả mịn màng hoàn toàn không có dấu vết bị thương. Da thiếu niên vốn đã trắng, sống trong nhung lụa nên da dẻ vừa mịn màng lại vừa non nớt, đùi rất mềm, mấy ngón tay bấu vào còn làm nó lõm xuống thành mấy cái hõm nho nhỏ.

Bởi vì quần dồn lại nên chỗ đùi hơi chật, làm nơi đó phính ra, để lâu e là sẽ bị hằn đỏ.

Động tác không có tí mập mờ nào hết, ngay cả quần cũng chỉ xắn tới ngang đùi, thế nhưng lúc thiếu niên nhấc chân, Lục Tự vẫn bối rối quay đi.

“Thả xuống đi.”

Giọng hắn hơi khàn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng ngăn lại.

Rõ ràng đây chỉ là một cuộc kiểm tra cơ thể hết sức bình thường, là khâu bắt buộc khi làm nhiệm vụ ra vào căn cứ, vậy mà lúc này lại khiến Lục Tự luống cuống lạ thường.

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Lục Tự + 5, tổng điểm thiện cảm: 85.】

Nha Thấu bỏ tay xuống, đổi thành nắm lấy vạt áo cuộn lên. Mặc dù đều là nam, nhưng cuộn áo lên trước mặt một người có điểm thiện cảm quá cao vẫn khiến cậu xấu hổ lắm.

Cho nên cậu chỉ cuốn áo lên chừng hai phần ba, dưới đỉnh núi tuyết chút xíu thôi.

Da trắng như trứng gà bóc, còn chói mắt cả hơn vừa rồi.

“Cuốn lên thêm tí nữa.”

Tay Nha Thấu cứng đờ, cậu chớp mắt nhìn Lục Tự muốn xác định xem Lục Tự nói thật hay đùa: “?”

Lục Tự cụp mắt: “Không nhìn thấy.”

Nha Thấu mím môi, cam chịu kéo cao thêm chút nữa. Thời tiết nóng bức, đỉnh núi tuyết lộ ra ngoài còn bất an run run.

Cậu rất muốn hỏi một câu là làm gì có con xác sống nào lại chọn chỗ này để cắn chứ.

Đã thế Lục Tự còn nhìn rõ lâu.

Trông nét mặt thì không lộ vẻ gì cả, nhưng nhìn lồng ngực phập phồng nhanh cỡ kia lẫn tư thế gồng người về phía trước thì đều thấy được Lục Tự lúc này không hề bình tĩnh như nét mặt của hắn.

Không gian trong xe cũng không rộng rãi mấy, mùi hương hòa với hơi nóng khiến đầu óc người ta choáng váng.

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Lục Tự + 10, tổng điểm thiện cảm: 95.】

Nha Thấu vừa bực vừa xấu hổ, nghe tiếng hệ thống thông báo lại càng thấy xấu hổ hơn, cậu lập tức mở miệng giục: “Được chưa?”

Lục Tự nhìn chằm chằm vào thiếu niên chẳng tự biết gì hết, yết hầu khẽ lăn: “… Được rồi.”

Kết quả kiểm tra là không bị cắn, trong xe sót lại toàn mùi hương.

Nha Thấu kéo cổ áo mình ra nhìn nhìn, thấy xấu hổ lại thả về, trong thời gian ngắn cậu không muốn ở riêng với Lục Tự chút nào hết.

Trong xe bọc thép còn lại ít vật tư do đội ngũ trước để lại.

—— Một ít lương khô, mấy chai nước với máy hộp trái cây và thịt hộp hiếm hoi.

Đây là những thứ bọn họ mang theo để làm nhiệm vụ, nhưng sau đó lại bất hạnh mất mạng ở đây nên chỉ có thể để lại chỗ vật tư mà bọn họ còn chưa kịp dùng cùng với chiếc xe bọc thép sinh hóa.

Thôn nhỏ này làm Nha Thấu liên tưởng ngay tới [Mai Táng] mình mới vượt xong không lâu, chẳng qua rõ ràng là cái thôn trước mặt không rộng như thôn họ Đỗ, chỉ có hơn chục ngôi nhà thấp bé quây lại một chỗ thôi, mà thực ra còn chưa được gọi là thôn nữa kìa. Gạch đỏ loang lổ, trong nhà bụi bặm phủ kín, hiển nhiên đã lâu không có người đặt chân tới.

Lục Tự chia nhóm ra đi kiểm tra xem trong thôn có nguy hiểm gì không, cũng phải để một người ở lại cùng Nha Thấu.

Mục Hoài Viễn lập tức nắm tay tiểu thiếu gia: “Tôi ở lại với cậu ấy.”

Cực kỳ nhanh chóng, chắn luôn lời Lục Tự đang định nói, đúng lúc Nha Thấu cũng cảm thấy ở riêng với Lục Tự hơi xấu hổ thế là cũng khẽ gật đầu đồng ý.

Mục Hoài Viễn thắng lại một ván, cũng truyền đạt cho Lục Tự qua ánh mắt: “Học theo anh đấy.”

Giọng Lục Tự lạnh tanh: “Kiểm tra cẩn thận.”

Trong thôn quả thực có xác sống.

Nhưng bọn họ giống thôn dân sinh sống ở đây xong bất ngờ nhiễm phải virus rồi biến thành xác sống hơn, lúc Nha Thấu tới cửa, thấy bọn họ vẫn đang lặp lại động tác lúc còn sống.

Cũng chỉ là lặp lại động tác lúc còn sống.

Xác sống nam chẻ củi trong sân, không có củi thì cầm rìu nhắm thẳng mặt đất mà chẻ, nơi đó bị lưỡi rìu chém thành một cái rãnh rất sâu. Xác sống nữ thì cầm cốc nước, trong cốc không hề có nước nhưng vẫn ngồi cạnh bàn liên tục lặp đi lặp lại động tác đưa cốc lên miệng uống nước.

Bọn họ bị mắc kẹt trong ký ức còn sót lại khi còn sống, chỉ biết máy móc lặp đi lặp lại một hành động, ý thức đã sớm biến mất, chỉ còn thể xác bị virus khống chế để rồi trở thành những cái xác không còn linh hồn.

Lúc này, thể xác tử vong cũng là một loại giải thoát.

Mục Hoài Viễn không dùng súng, hắn giơ tay phẩy nhẹ, lập tức có một tia sét giáng xuống đánh trúng đầu hai con xác sống kia, nhưng lạ là thể xác của chúng lại không hề hấn gì, hai con xác sống cứ vậy ngã vật xuống đất, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi hoang đường của mình.

“Một con cấp 2, một con cấp 3 đỉnh cao.”

Có lẽ là do không ngừng lặp đi lặp lại động tác khi còn sống nên cấp bậc của mấy con xác sống này cao hơn xác sống phổ thông, nhưng sức tấn công thì yếu hơn đám kia nhiều.

Tinh thể trong đầu bọn chúng rơi xuống đất, Nha Thấu nhìn thấy một viên màu vàng với một viên màu cam, phía trên lần lượt hiện +2 và +3.

Giống hệt lần Lục Tự chém đứt thực vật biến dị hôm rồi, rõ ràng nó không phải là ảo giác của cậu.

Nha Thấu duỗi tay chỉ thứ dưới đất: “Mục Hoài Viễn, tôi muốn hai viên tinh thể kia.”

Mục Hoài Viễn cúi xuống nhặt hai viên tinh thể lên, bỏ vào tay thiếu niên: “Tinh thể cấp thấp có gì đáng xem đâu? Nếu cậu muốn thì tinh thể cấp 5 cấp 6 tôi cũng kiếm cho cho cậu được.”

Tổ chức bọn hắn xưa nay không đi nhặt tinh thể bao giờ, bởi vì tinh thể bọn hắn cần gần như không rơi ra bao giờ mà chủ yếu toàn phải đi moi. Hơn nữa đầu xác sống sau khi tử vong rồi rất dễ nát, nghĩ đã thấy kinh, thành ra nếu không phải tinh thể cấp cao thì không bao giờ bọn họ nhặt.

Nếu không phải hai viên tinh thể này tự rơi ra thì còn lâu mới có chuyện Mục Hoài Viễn đi moi.

Nha Thấu không để ý tới lời hắn nói, cậu cầm hai viên tinh thể trong tay ngắm nghía, tinh thể cấp thấp rất đục, cấp càng cao thì càng trong. Mà lúc này cậu cảm nhận được lòng bàn tay mình đang nóng lên, cảm giác giống như năng lượng bên trong viên tinh thể đang truyền qua đầu ngón tay cậu vậy.

Tim Nha Thấu bỗng hẫng một nhịp, lập tức mở hậu trường ra xem, thấy chỗ kỹ năng [Phát súng hư ảo] hiện ——【Năng lượng tích lũy: 5 (tích lũy tới 50 có thể bắn một viên đạn khiến đối phương choáng tạm thời) 】.

Hệt như mới phát hiện ra một bí mật rất rất quan trọng, Nha Thấu không tự chủ được mà thốt lên: “Mục Hoài Viễn.”

Mục Hoài Viễn nghiêng đầu: “Nói thẳng.”

“Vừa rồi anh nói thật không?” Nha Thấu xích lại gần, nhìn hắn: “Tôi muốn tinh thể thì anh sẽ kiếm cho tôi hả?”

Mục Hoài Viễn chẳng có tí khí phách nào: “Thật, tinh thể cấp 7 cũng được.”

“Cảm ơn anh.” Tiểu thiếu gia vui thì sẽ nể mặt khen một câu: “Anh lợi hại ghê.”

Bảo Mục Hoài Viễn đi giết xác sống kiếm tinh thể cho mình, Nha Thấu cảm thấy mình hư thật.

Mục Hoài Viễn chưa nghe tiểu thiếu gia nói lời bùi tai bao giờ, giờ tự dưng còn được nghe câu mình tưởng tượng nãy giờ làm tim bỗng đập nhanh như điên, bao bực dọc trước đó cũng tan biến sạch sành sanh.

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn + 10, tổng điểm thiện cảm: 92.】

【Đã mở tư liệu chi tiết, có muốn xem ngay không? 】

Nha Thấu chọn có, tư liệu bắt đầu tải.

Còn Mục Hoài Viễn lại gần như muốn ôm cậu, thấp giọng dỗ dành: “Câu nói sau cùng ấy, em lặp lại lần nữa được không?”

Cùng lúc đó, tư liệu chi tiết về Mục Hoài Viễn hiện ra trước mặt.

【Tên: Mục Hoài Viễn】

【Tuổi: 22】

【Tổ chức sở thuộc: Devil】

Nha Thấu: “…?”

Không, cậu không hư chút nào hết.

Mục Hoài Viễn mới hư.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Không copy nha