Edit: Lune
Không có nước mưa lẫn được tưới tiêu nên ruộng đồng khô cạn, nứt toác. Thật ra thì chỗ Ứng Tinh Uyên đứng cách xe bọc thép xa lắm, nhưng từ lúc hắn quay đầu nhìn về phía này lại không hề quay qua chỗ khác nữa.
Hắn lẳng lặng quan sát, cũng không biết đã phát hiện được cái gì rồi.
Có thể là đang quan sát chiếc xe chạy ra khỏi trung tâm thành phố này, cũng có thể là đang quan sát hai người kỳ lạ đang ngồi trên nóc xe kia.
Nha Thấu không chắc Ứng Tinh Uyên đã thấy mình hay chưa.
Cậu sợ bị phát hiện nên lúc này không dám cử động, giờ mà nằm xuống thì e là sẽ khiến người ta nghi ngờ hơn, cho nên cậu chỉ có thể ngồi yên nắm chặt quần mình, mãi tới khi Lục Tự bên cạnh đứng dậy.
Lục Tự chắn gió đi lên phía trước mấy bước, vừa khéo ngăn lại ánh mắt của Ứng Tinh Uyên.
Nha Thấu mím chặt môi, gương mặt tái nhợt đầy lo lắng, lòng bàn tay thì rịn mồ hôi mỏng. Gió cuốn theo cái oi nóng thổi tới, một lúc sau Lục Tự mới ngồi xổm xuống, nhỏ giọng trấn an: “Hắn biến mất rồi.”
Tay đàn ông trưởng thành vốn đã nóng, tay dị năng giả đang ở trạng thái hồi phục năng lượng lại càng nóng hơn nhiều, đến nỗi vừa chạm vào da đã khiến thiếu niên run lên.
Lòng bàn tay chai sần với làn da mịn màng của tiểu thiếu gia hệt như hai thái cực, nếu Lục Tự không nhẹ tay thì e là làn da mềm mại kia đã bị mài đỏ bừng lên rồi.
Ánh mắt nhìn về phía sau Lục Tự, quả nhiên không thấy bóng dáng Ứng Tinh Uyên đâu nữa.
Đồng ruộng trải dài mênh mông, ngoài tiếng gió lẫn mùi máu bốc lên từ dưới đất ra thì chẳng còn gì khác.
Hơn nữa Lục Tự nói là “Hắn biến mất rồi” chứ không phải “Hắn đi rồi”, Ứng Tinh Uyên có thể ra khỏi phó bản thì cũng có thể biến mất trong chớp mắt. Biến mất rồi sẽ đi đâu, rồi tại sao hắn lại đột nhiên biến mất khiến Nha Thấu thấp thỏm không yên.
Trong số những phó bản cậu từng vào thì hình như chỉ có mỗi quan hệ với Ứng Tinh Uyên là kém thôi. Trong [Điều 13 nội quy trường], cuộc thảm sát trên sân trường hay những người chấp pháp, tất cả đều nằm trong sự kiểm soát của Ứng Tinh Uyên.
Nha Thấu không biết giữa xác sống với người cháp pháp thì bên nào kinh khủng hơn nữa. Cậu mím môi, thấy tình cảnh hiện giờ của mình cực kỳ tệ.
Có lẽ là do sắc mặt cậu kém quá nên Lục Tự nửa quỳ xuống, đoạn giơ một tay ra sau gáy cậu chắn lại chút gió thổi tới.
Thoạt nhìn như thể Lục Tự đang ôm hờ thiếu niên vào lòng mình vậy.
Hắn cúi đầu nhìn vào mắt Nha Thấu.
Cử chỉ này của Lục Tự khiến Nha Thấu cảm thấy có vẻ như hắn đã biết được gì rồi, chẳng qua hắn không nói thôi.
Tuy nhiệm vụ cá nhân kia chưa thông báo đã thất bại nhưng Nha Thấu cảm giác thiết lập nhân vật của mình trước mặt Lục Tự đã sập hoàn toàn rồi.
Không biết còn cơ hội cứu vãn hay không nữa.
Cậu không dám nghĩ tiếp, trái tim trong lồng ngực đập loạn, cậu bối rối gạt tay Lục Tự xuống, quay qua chỗ khác rồi hạ giọng nói.
“Tôi muốn xuống dưới.”
…
Trong xe nồng mùi máu.
Số 3 ngồi bên trong nghiến răng cầm gói thuốc còn lại trong xe để băng bó. Cánh tay trái của gã bị cắn mất một mảng lớn, quần cũng bị móng tay sắc nhọn cào rách, nếu không nhờ đám dây leo khổng lồ của Lục Tự quét sạch đám xác sống thì e là cái chân kia của Số 3 đã bị bọn chúng xé toạc rồi.
Gã từng tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ mình bị xác sống cắn, tận mắt chứng kiến cảnh bọn họ biến thành quái vật người không ra người quỷ không ra quỷ, cũng từng tận mắt chứng kiến cảnh anh em đồng đội của mình vì cứu người sống sót mà bị xác sống xé xác ăn thịt.
Ruột bị móng tay xanh đen móc ra, nội tạng thì bị đám xác sống coi như của quý mà tranh giành, rồi bị chúng xe thành từng mảnh nhỏ rồi nhét vào miệng. Thậm chí dị giả năng mạnh hơn gã nhiều tới phút cuối còn không ngừng cầu xin, không ngừng kêu gào cầu cứu về phía đồng đội đã rời đi, hắn không muốn chết.
Bọn hắn không phải thần thánh, không thể thản nhiên đối mặt với cái chết được, khi cái chết thực sự xảy đến, bọn hắn vẫn sợ hãi.
Số 3 gặp quá nhiều cảnh như vậy rồi, từng tiếng kêu thảm thiết lẫn vô số cảnh tượng máu me khiến gã ngày càng sợ chết. Nhiều lần bừng tỉnh giữa đêm, trong đầu gã toàn là những gương mặt bị cắn xé.
Máu thịt bị cắn rách toạc, Số 3 chịu đựng cơn đau từ vết thương, nhắm mắt làm ngơ trước người có khả năng là người sống sót nọ. Liên tục nhấn mạnh sự bất thường của người kia để chứng minh rằng người kia không phải là người sống sót, gã muốn dùng cách này để xóa đi cảm giác tội lỗi trong lòng mình.
“Kiểm tra!”
Nha Thấu vừa mới vào trong xe đã thấy Số 3 bỗng ngồi phắt dậy, nhìn chòng chọc vào mình rồi lặp lại: “Nhất định phải kiểm tra cậu ta!”
Số 2 vốn đang chợp mắt nghỉ ngơi, nghe tiếng gã gào mà giật cả mình: “Anh lại nổi điên cái gì đấy!?”
“Tôi không nổi điên.” Số 3 cắn răng, chỉ vào thiếu niên được Lục Tự ôm xuống: “Tầng hầm cách hiệu thuốc kia xa như thế, cậu ta qua đó kiểu gì?”
Khoảng cách giữa hiệu thuốc với tầng hầm không hề gần, xác sống trên đường dù không đông đến mức tạo thành bầy nhưng cũng không ít. Chưa kể tới việc lúc sau xuất hiện một đợt sóng xác sống kéo tới, trên đường đâu đâu cũng là xác sống.
“Ngay cả dị năng giả từ đó qua còn phải tốn sức, một người không có dị năng như cậu ta thì qua kiểu gì?” Giọng Số 3 cộc cằn: “Chẳng lẽ bay qua chắc?”
“Mấy người khỏi phải giấu giấu giếm giếm, tôi biết mấy người đều muốn hỏi, mấy người đã không dám lên tiếng thì để đấy tôi làm kẻ xấu.”
Số 3 nói một tràng dài: “Cậu ta biến mất lâu như thế, lại không có dị năng, chạy một quãng đường xa như vậy, sao mấy người biết chắc cậu ta không bị cắn? Nếu cậu ta bị cắn thì sao? Cả xe chúng ta sẽ bị diệt sạch! Mấy người muốn chuyện ở căn cứ khu D lặp lại lần nữa à?”
“Chỉ có mình cậu ta không có dị năng, giờ phải cởi quần áo ra kiểm tra…”
“Chát ——”
Tiếng bạt tai vang lên cắt ngang lời Số 3.
Mặt Số 3 bị tát lệch sang một bên, gã sững sờ không thể tin nổi.
Tiếng tát rõ vang, đến cả Số 4 đang định nói gì cũng ngẩn ra.
Trong xe lập tức yên tĩnh lại.
Số 4 quay qua thì thấy tiểu thiếu gia vừa thu tay về, đang nhíu mày nhìn tay mình. Do tát khá mạnh nên lòng bàn tay cũng bắt đầu đỏ lên.
“Đây là lần thứ hai anh chống đối tôi, là do tôi khiến anh có ảo giác rằng anh có thể tùy tiện đè đầu cưỡi cổ tôi à?”
Thiếu niên lộ vẻ khinh ghét, ánh mắt nhìn Số 3 như nhìn một con chó đang cắn người bừa bãi, đã thế thiếu niên còn cố ý nói thêm: “Cảm xúc không ổn định, cha tôi thu anh vào đội đúng là một quyết định sai lầm.”
“Quần áo của tôi không bị rách, cũng không có dấu vết bị cắn.” Cậu giương cằm lên, sắm vai tiểu thiếu gia dù có bị cắn nhưng đánh chết cũng không chịu cúi đầu: “Tôi qua đó kiểu còn phải báo cáo với anh à?”
“Anh là thuộc hạ hay tôi là thuộc hạ?”
Theo thiết lập nhân vật vốn có của nguyên chủ thì lẽ ra cậu phải dạy cho Số 3 một bài học lúc gã nổi điên đêm qua rồi.
Nhưng Nha Thấu kéo dài tới bây giờ.
Bởi vì cậu chưa hiểu được hành vi của Số 3.
Số 3 theo cậu từ khu B ra ngoài, một là tự nguyện hai là do bị ép. Nhưng từ lúc vào phó bản Nha Thấu đã biết Số 3 không thích mình rồi, dù thiện cảm đã có sự thay đổi trong thời gian ngắn nhưng thái độ của gã vẫn không thể nào gọi là thân thiện, cho nên giả thiết tự nguyện không hợp lý.
Nếu là bị ép buộc thì có thể khẳng định rằng Số 3 đã uống thuốc, dù sao thì chỉ bằng mỗi cách này tiểu thiếu gia mới có thể khống chế những người khác. Nhưng nếu đã uống thuốc rồi, thuốc giải lại đang ở trên người cậu, thì hành vi liên tục chống đối cậu của Số 3 rõ là đang tự tìm đường chết.
“Số 3 rất kỳ lạ.” Nha Thấu khẽ nói với Hệ thống Tình Yêu, cậu ngẫm nghĩ rồi lại thầm lắc đầu: “Không chỉ mình anh ta kỳ lạ.”
Mà cả đội ngũ này đều rất kỳ lạ.
Còn cả người không có dị năng như “Nha Thấu” lại dám dẫn theo mấy người này chạy ra khỏi khu an toàn cũng rất kỳ lạ.
…
Quả thật nhóm Số 4 không biết tiểu thiếu gia chạy từ tầng hầm tới hiệu thuốc thế nào.
Lúc trông thấy xác sống kín mít chỗ lối xuống hầm, cả người Số 4 lạnh ngắt.
Trong hoàn cảnh này, xác suất tiểu thiếu gia còn sống là 0. Chấn động dị năng giữa Lục Tự với Vua xác sống càn quét lượng lớn xác sống xung quanh, nếu không phải Mục Hoài Viễn lái xe thì e là xe bọc thép đã bị lật nghiêng từ lâu rồi.
Trên giao diện máy truyền tin vẫn còn hiện tin nhắn của Số 1 vừa gửi tới, mà “cậu ấy” trong tin nhắn của Số 1 thì rất có thể đã trở thành một trong đám xác sống kia rồi.
Nhớ tới thủ đoạn tra tấn người khác của Số 1, cả người Số 4 run bần bật, mãi tới khi máy truyền tin bắt được vị trí của tiểu thiếu gia, cô mới thấy mình như sống lại.
Sau khi được cứu về, tiểu thiếu gia vẫn luôn ngồi trên nóc xe, mãi lúc vừa rồi mới đi xuống.
Lục Tự không chủ động hỏi việc này nên bọn họ có thắc mắc tới mấy cũng không dám lên tiếng.
Số 4 có cảm giác rằng dường như anh Lục không quan tâm tiểu thiếu gia qua đó bằng cách nào, anh Lục chỉ cần tiểu thiếu gia an toàn sống sót thôi.
Số 3 giơ tay lên che bên má đau rát, sắc mặt sầm xuống. Bị tát một cái trước mắt bao nhiêu người chẳng khác nào vứt thể diện của gã xuống đất mà giẫm. Gã nghiến răng, đang tính mở miệng nói thì bắt gặp ánh mắt âm trầm của Mục Hoài Viễn.
Khuôn mặt của Mục Hoài Viễn vốn đã hung dữ sẵn, đường nét sắc sảo, ánh mắt lại lúc nào cũng lộ vẻ hung hăng hiếm khi dịu xuống. Lúc này hắn sa sầm mặt, nhìn cứ như thể chỉ ngay giây sau là có thể bẽ gãy cái vô lăng trong tay xuống đập nát đầu Số 3 vậy.
“Lần sau còn dám mở miệng láo toét như thế nữa thì cẩn thận cái lưỡi đấy.”
Hôm qua Mục Hoài Viễn còn đứng ngoài xem kịch, vậy mà giờ đã ra mặt vì thiếu niên.
Số 3 tức nghẹn họng, gã che mắt, ánh mắt đăm đăm đầy oán hận.
Sau khi Mục Hoài Viễn quay người lên, Số 4 mím môi, lên tiếng nhắc Số 3 lần cuối: “Số 1 biết hết rồi, mấy chuyện anh làm… Dù sao thì anh cũng cẩn thận đấy.”
Nha Thấu cảm thấy vị trí của Số 1 chắc phải cao lắm, nếu không sao Số 3 bình thường chỉ nghe lời Lục Tự lại lộ vẻ sợ hãi khi nghe thấy tên Số 1 thế kia.
Đêm qua cũng thế.
Số 4 đã nói cho Số 1 biết toàn bộ chuyện kể từ khi bọn họ rời khỏi khu B cho tới giờ, bao gồm chuyện hôm qua Số 3 chống đối lẫn chuyện tiểu thiếu gia mất tích mới tìm được xong.
Số 2 căng thẳng, lại gần hỏi: “Vậy anh ta có nói gì không?”
Số 4 không tiện nói, bèn cho bọn họ xem tin nhắn trên máy truyền tin.
Cô giơ máy khá cao nên Nha Thấu cũng trông thấy.
Trên máy truyền tin chỉ có đúng một câu, ngắn gọn nhưng lại toát ra áp lực khó hiểu ——
【Kiểm tra kỹ xem cậu ấy có bị thương không.】
Trong tận thế, việc kiểm tra xem có bị thương hay không đối với người không phải dị năng giả mà nói chính là để kiểm tra xem trên cơ thể có vết xác sống cắn hay không.
Mà bước này không khác gì quy trình lúc người sống sót vào căn cứ là mấy.
Số 4 hơi xấu hổ, cô nhìn mấy người đàn ông trong xe một lượt, sau đó co ngón tay lại che trước miệng, nhỏ giọng hỏi:
“Vậy ai kiểm tra đây?”


Hong hiểu editor có bùa gì hong mà edit chương nào cũng mượt, đọc tới đâu ghiền tới đó ý✨
Người đâu mà nói chuyện ngọt như mía lùi ý ヽ(*゚ー゚*)ノ