Edit: Lune
Lúc này Nha Thấu chỉ muốn tách khỏi Mục Hoài Viễn thôi, não cậu còn chưa kịp xử lý đống thông tin vừa rồi nên còn tâm trí nào mà để ý tới vẻ mặt sững sờ của Mục Hoài Viễn nữa.
Trong nhà vệ sinh vừa tối vừa bụi, có điều Nha Thấu cũng không phải muốn đi vệ sinh thật, chẳng qua cậu chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để suy nghĩ thôi.
Như vừa nãy có dùng cái cớ gì thì Mục Hoài Viễn cũng nhất định sẽ bám theo cậu, cho nên chỉ có thể nói tới vấn đề khá nhạy cảm kiểu này mới được thôi.
Sau khi trốn vào trong, Nha Thấu lập tức xem lại tư liệu chi tiết của Mục Hoài Viễn và Lục Tự một lượt.
Nhưng lạ cái là tư liệu chi tiết của Lục Tự lại rất ít thông tin, ngoài mấy cái thông tin cơ bản nhất định ra thì những cái khác cộng lại cũng chỉ gọn lỏn có mấy dòng, thậm chí còn chưa được gọi là tư liệu chi tiết ấy. Nha Thấu muốn biết hắn đã gia nhập vào Devil thế nào, rồi tại sao hắn lại đến khu B cơ, mấy chuyện này thì đều không thấy có.
Của Mục Hoài Viễn nhiều hơn một chút nhưng cũng không giải thích trọng điểm.
Nha Thấu vẫn chưa từ bỏ ý định, cậu kiểm tra cẩn thận lại lần nữa, sau khi xác định chỉ có vậy mới tắt bỏ màn hình giả lập.
Tuy khá ít thông tin nhưng cậu vẫn biết được một sự thật: Lục Tự và Mục Hoài Viễn đều là người của Devil.
Đến tận lúc này Nha Thấu mới thấy rõ điểm khác thường ở đâu: Chẳng hạn như lúc bắt được Mục Hoài Viễn, Lục Tự đã nói ra ngay loại dị năng lẫn cấp bậc của Mục Hoài Viễn, lý do mà hắn đưa ra khi đó cho việc này là “Đã giao chiến qua”, nhưng thính lực của Nha Thấu tốt hơn hẳn người bình thường nên không thể nào có chuyện cậu không nghe thấy bất cứ động tĩnh nào nếu hai người họ đánh nhau được.
Chưa nói tới việc Mục Hoài Viễn bị thương không nặng lắm, không có khả năng bị Lục Tự bắt được dễ dàng như vậy.
Hơn nữa với tính tình của Mục Hoài Viễn, nếu quả thực hắn bị kẻ khác bắt lại nhân lúc bị thương thì việc đầu tiên hắn làm ngay khi hồi phục sẽ là thẳng tay giết chết Lục Tự, chứ không phải là hợp tác với Lục Tự.
Cho nên chỉ có thể nói rõ một điều, bọn hắn đang diễn kịch.
Hợp tác là diễn, ngay cả không quen biết cũng là diễn.
Nha Thấu không biết nhiều về Devil, một nửa tới từ 001 và Hệ thống Tình Yêu, một nửa đến từ bão bình luận trong livestream, cho nên hiểu biết của cậu về Devil chỉ giới hạn ở việc đây là một tổ chức không có ai bình thường.
Bởi vì không bình thường nên kẻ nào cũng có tính có thù tất báo.
Bảo sao vừa hay chuyện mình bắt Mục Hoài Viễn, tên thủ lĩnh kia đã chuẩn bị tìm đến.
Nha Thấu không ghét Devil, cậu chỉ là một người chơi muốn vượt ải nên chẳng có cảm giác thuộc về với nơi này, nhưng cậu rất ghét cái cảm giác bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Ban đầu cậu tưởng mình chủ động trêu chọc Mục Hoài Viễn nên cũng không có lập trường gì trách hắn chuyện giấu giếm tổ chức sở thuộc, nhưng giờ tình huống đảo ngược, biến thành hai người thuộc Devil cấu kết lừa cậu.
Vậy sao lúc đầu Lục Tự lại bảo cậu cho Mục Hoài Viễn uống thuốc?
Nha Thấu ấm ức, Nha Thấu không nghĩ ra được, Nha Thấu cảm thấy mình đúng là đồ ngốc.
Tức chết đi được, cậu đá chân tường: “Tức thế không biết.”
001 vuốt lông cho cậu:【Ký chủ đừng giận.】
Nha Thấu thuận thế xuôi xuống: “Ta có thể rời khỏi đây không?”
【Ngài muốn dịch chuyển tới nơi khác à?】
“Ừm.”
【Tôi còn dịch chuyển được thêm một lần nữa, nhưng khoảng cách vẫn sẽ bị hạn chế. Nếu muốn dịch chuyển tới nơi xa hơn hay vị trí chỉ định thì chỉ có Hệ thống Chủ mở khóa quyền hạn mới làm được thôi.】
【Mà tiền đề để được cấp quyền là phát hiện ngài đang gặp nguy hiểm.】
Nha Thấu ngẫm nghĩ gì đó, khẽ gật đầu.
001 cảnh giác:【Trong lúc xin cấp quyền sẽ có một khoảng thời gian chờ đấy, ký chủ đừng có làm bậy.】
“Yên tâm yên tâm, ta không làm gì đâu.”
…
Mục Hoài Viễn chưa có lúc nào khó xử như lúc này.
Dáng vẻ sau cùng của thiếu niên vẫn đang không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu hắn.
Cửa gỗ hơi hé, khuôn mặt trắng nõn bị che gần nửa, trong đôi mắt lam nọ đầy vẻ ghét bỏ lẫn bực bội.
Đôi môi mướt nước khẽ mở, thiếu niên cất giọng nói trong trẻo.
“Còn lâu tôi mới muốn nhìn cái thứ xấu xí kia của anh.”
Vui giận thất thường, tính tình Mục Hoài Viễn vốn đã dễ nóng sẵn rồi, giờ đụng chạm tới vấn đề tự tôn tức thì máu nóng dồn lên não, rất muốn đá văng cái cánh cửa gỗ mỏng manh trước mặt rồi xách thiếu niên từ bên trong ra dạy cho một trận.
Hắn ở chỗ Nha Thấu đã vấp ngã mấy lần rồi, câu cuối không khác gì đá hắn bay xuống vực, làm hắn muốn trèo lên cũng không được.
Mục Hoài Viễn quyết định không thèm để ý tới Nha Thấu nữa.
Gì mà mỗi ngày một tinh thể cấp 5 mỗi tuần một tinh thế cấp 6, dẹp hết đi.
…
Nghỉ ngơi hồi phục xong, cả nhóm lần nữa lên đường.
Mà lần này, thế mà Mục Hoài Viễn lại chủ động đi lái xe, còn Nha Thấu lại chọn lên nóc xe ngồi chứ không ngồi trong xe nữa.
“Cãi nhau với Mục Hoài Viễn à?” Lục Tự leo lên.
Lẽ ra Nha Thấu cũng không muốn để ý tới hắn đâu, nhưng ngặt nỗi giờ còn có chuyện muốn hỏi Lục Tự cho nên đành phải trả lời: “Không.”
“Anh lên đây làm gì?”
Lục Tự ngồi bên cạnh cậu, giải thích: “Khả năng lối ra sẽ có mai phục, em ở ngoài một mình không an toàn.”
Vùng này không phải đồng bằng hoàn chỉnh, xung quanh toàn núi nhỏ, càng gần lối ra, địa hình lại càng hiểm trở: chỉ có con đường bọn họ đang đi là nhô cao lên, đất bằng phía dưới cách mặt đường ít cũng phải năm sáu mét, mà càng đến gần lối ra thì khoảng cách đó càng kéo xa ra.
Suốt dọc đường lại không gặp con xác sống nào, điều này quá bất thường.
“Qua vùng này em vào trong xe ngồi đi.”
Thật ra giọng Lục Tự nghe rất hay, chất giọng vốn đã trầm, giờ còn hạ giọng dặn dò khiến người ta khó mà tin được người này vẫn luôn diễn kịch.
Tay chống phía sau nắm chặt lại, Nha Thấu lên tiếng: “Sao anh lại theo tôi ra khỏi khu B?”
“Tôi muốn nghe anh nói thật, anh mà lừa tôi thì sau này tôi sẽ không để ý tới anh nữa.”
Cậu cũng cảm thấy mình hỏi rất đường đột, nhưng đồ ngốc không biết diễn kịch thì còn có thể làm sao nữa.
Bên người có tiếng loạt xoạt nhỏ vang lên, Nha Thấu cảm giác được có thứ gì đó đang cọ vào tay mình, cậu ngoái đầu lại mới phát hiện đó là một đoạn dây leo màu xanh lục.
Không phải dây leo có nụ hoa kia mà là dây leo quỷ khổng lồ chui từ dưới lòng đất lên.
Loại thực vật thân dây leo vốn vừa mềm vừa dễ đứt, vậy mà ở trong tay Lục Tự lại có thể xuyên thủng đất bằng chui lên, có thể quét văng đám xác sống ra xa ba mét.
Mà giờ nó đang nhẹ nhàng cọ vào tay cậu, hệt như con mèo con đang lấy lòng muốn được chủ nhân vuốt ve khích lệ.
Nha Thấu bỗng thấy cảnh này quen thuộc lạ thường.
Trên dây leo không có lá, nhìn cũng không giống mấy loại dây leo thường thấy ngoài hiện thực, hơn nữa trên đó còn có một chỗ nhạt màu hơn những chỗ khác nhiều.
Trông cứ lạc lõng thế nào ấy nhỉ.
“Có người đã cắt mất một đoạn dây leo của anh.”
Lục Tự bình tĩnh lên tiếng, vừa nói vừa chỉ vào chỗ nhạt màu kia, ý bảo nơi đó chính là chỗ dây leo bị cắt đứt.
“Anh vẫn luôn đi tìm thứ mình đã mất.”
Nha Thấu thoáng khựng lại, đoạn nhỏ giọng hỏi: “Tôi tưởng anh có thể cảm nhận được qua dây leo mà? Anh không nhìn thấy nó đang ở đâu à?”
“Có, nhưng anh chỉ thấy không gian tối đen từ đoạn dây leo bị cắt kia thôi.”
Mãi sau này hắn mới biết được đoạn dây leo đó bị cất trong một cái hộp kín, rồi cũng từ trong bóng tối thật lâu về sau, hắn trông thấy một bàn tay mảnh khảnh lấy nó ra.
Lục Tự như nhớ tới chuyện gì: “Có người nói với anh, lúc này ra khỏi căn cứ là có thể tìm được thứ anh muốn tìm.”
“Cho nên anh mới ra khỏi khu B.”
Nha Thấu “à” một tiếng.
Cậu không biết những lời này của hắn có mấy phần là thật mấy phần là giả nữa, kể từ khi biết Lục Tự là thành viên của Devil, cậu không cách nào tin tưởng hắn hoàn toàn được.
Lục Tự nhìn chăm chú vào thiếu niên lúc thì nhăn mặt lúc lại giãn mày, chợt lên tiếng hỏi cậu: “Nha Nha.”
“Em có tin vào số phận không?”
…
Mục Hoài Viễn tức thì tức lắm song vẫn để ý không biết rốt cuộc tên Lục Tự kia với Nha Thấu đang nói chuyện gì, nhưng lại không hạ nổi cái tôi xuống để mà đi hỏi.
Bọn hắn đang chiến tranh lạnh, đang cãi nhau, là Nha Thấu mắng hắn trước.
Thế mà cậu vẫn có tâm trạng ngồi nói chuyện phiếm với Lục Tự được.
Mục Hoài Viễn tức chết đi được.
“Anh Lục!” Phát hiện thấy tình huống khác thường, sắc mặt Số 4 căng ra: “Hai người xuống trước đi, tình hình không ổn rồi!”
Tình hình chỗ gần lối ra không khác Lục Tự lường trước là mấy.
Phải công nhận là Vua xác sống đã tiến hóa quá nhanh, vì nó chọn chặn bọn họ ở lối ra chứ không phải ở trên đường.
Bọn họ có thể chọn nhiều tuyến đường để đi, thế nhưng lối ra thì chỉ có một nên kiểu gì bọn họ cũng phải đi qua đó.
Một con xác sống vừa mạnh lại vừa thông minh, chuyện này đối với loài người mà nói thì chẳng phải tin tức tốt gì.
Lượng xác sống mai phục chỗ lối ra e là sẽ còn nhiều hơn, cho nên ngay từ giờ đã phải tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu rồi.
Nha Thấu ngồi trên ghế, cậu duỗi tay chọc chọc Mục Hoài Viễn rồi bưng má nhìn hắn: “Mục Hoài Viễn.”
Mục Hoài Viễn không trả lời.
Hắn đã hạ quyết tâm không thèm nói chuyện với Nha Thấu rồi.
Dáng dấp tiểu thiếu gia quả thực rất đẹp, mắt tròn môi hồng mặt còn nho nhỏ, cả người chỗ nào cũng vừa trắng vừa xinh, cứ như dựa vào gu hắn mà tạc ấy, thế nhưng còn khuya mới có chuyện đá hắn xuống vách núi rồi mà hắn còn phải đối tốt với cậu nhé, bị mắng bị nói nhiều hắn cũng thấy bực chứ, huống chi tính tình hắn vốn đâu có tốt…
“Tôi muốn một viên tinh thể cấp 7, được không?”
Giọng nói nhỏ nhẹ, lại khôi phục về lúc không giận trước đó, giờ hắn chỉ cần ngoái đầu lại là có thể trông thấy tiểu thiếu gia đang bưng má nhìn mình.
“Được.”
Mục Hoài Viễn đáp ngay không chút do dự.
Cái người vừa rồi còn nghĩ cả đời này không thèm để ý tới Nha Thấu nữa lúc này chẳng còn chút chí khí nào.
…
Hệ sét là một trong những dị năng hệ tấn công mạnh hàng đầu, mà hệ sét biến dị lại càng hung mãnh hơn hệ sét thuần rất nhiều.
Cấp 6 đỉnh cao có khả năng vượt cấp đánh với cấp 7 hoặc cấp 7 đỉnh cao, ngay cả cấp 8 cũng có thể thử.
Cũng bởi sức tấn công của nó quá mạnh nên việc thăng cấp lại chậm hơn những hệ khác nhiều.
Chỉ là tinh thể cấp 7 thôi mà, quá đơn giản, chưa gì Mục Hoài Viễn đã thầm đắc ý trong lòng.
Dù sao thì việc tiểu thiếu gia hỏi hắn tinh thể cũng xem như đã chủ động làm lành với hắn rồi.
Đừng nói là cấp 7, có là cấp 8 cũng phải nghĩ cách để kiếm được cho cậu.
Nhưng tiểu thiếu gia mà Mục Hoài Viễn luôn tơ tưởng lúc này lại xoay người về phía khác: “Lục Tự, tôi muốn một viên tinh thể cấp 7.”
“Ừ.” Lục Tự hỏi: “Muốn gì nữa không?”
Nha Thấu lắc đầu.
“Nhưng xác sống có cấp bậc cao thường sẽ không chủ động ra trận bao giờ.” Điều này cũng đồng nghĩa với việc nếu muốn lấy được tinh thể cấp 7 hoặc cấp 7 trở lên thì phải tiến sâu vào nội bộ bọn chúng.
Nhớ tới việc mình để Nha Thấu lại tầng hầm một mình, cảm giác tìm lại được sau khi mất kia khiến Lục Tự không muốn trải qua nó thêm lần nào nữa, khiến người luôn điềm tĩnh xưa nay nhíu chặt mày, cuối cùng Nha Thấu phải lên tiếng đảm bảo: “Tôi sẽ tự bảo vệ mình cẩn thận mà.”
Lục Tự im lặng một lúc, bấy giờ mới đồng ý: “Được rồi.”
Số 4 biết lái xe bọc thép nhưng không thạo lắm, cho nên Lục Tự điều khiển dây leo phối hợp với Mục Hoài Viễn đi phía trước mở đường, còn bọn họ thì theo phía sau.
Lúc này có một người đang đứng trên tường thành, lẳng lặng nhìn xuống hết thảy phía dưới.
Nha Thấu như cảm ứng được, cậu ngẩng đầu nhìn qua cửa vào phía trên, trông thấy người đang đứng trên tường thành ——
Là Ứng Tinh Uyên đã biến mất trước đó giờ lại xuất hiện.
Với một người nữa Nha Thấu không biết, người kia đứng đút tay vào túi quần, hờ hững chạm mắt với Ứng Tinh Uyên đứng cách đó.
Khoảng cách giữa hai người trông cũng không gần lắm, thoạt nhìn hết sức căng thẳng.
Cậu chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm thì nghe thấy tiếng gào rú vang tới từ khắp phía.
“Gào ——”
Hệt như bấm chốt mở, sau tiếng gào này, ngày càng có nhiều tiếng gào vang vọng cả vùng.
Nhìn về đằng xa phía trước, Nha Thấu thấy càng ngày càng có nhiều bàn tay màu xanh đen bám vào mép đường leo lên.
Đến rồi!
Thì ra toàn bộ xác sống đều ẩn nấp ở đất bằng phía dưới, giờ đang không ngừng từ dưới trèo leo trên.
Xác sống cấp thấp nhào tới phía xe bọc thép, bị cuốn vào gầm xe biến thành đống thịt thối bầy nhầy không còn hình dạng, để lại những vệt dài trên đường đất.
Có vài con xác sống cấp cao nhảy lên, bám chặt góc xe muốn trèo lên nóc.
Không chỉ có xác sống từ trước sau lao tới mà còn vô số con vẫn đang không ngừng trèo lên từ vùng đất bằng sâu hơn mặt đường mười mấy mét phía dưới.
Đường đoạn này lại còn hẹp hơn nữa, miễn cưỡng chỉ đủ chỗ cho một cái xe tải lớn đi qua, còn xe bọc thép thì bị ép đến mức phải nghiêng về một bên liên tục.
Ban đầu dây leo còn có thể để ý tới phía sau, nhưng phía trước càng lúc càng đông xác sống cấp cao xuất hiện, cho nên Lục Tự với Mục Hoài Viễn buộc phải tập trung đối phó với bọn chúng.
Ngày càng đông xác sống bám lên được xe bọc thép, ngặt nỗi đường quá hẹp nên Số 4 không đánh tay lái để hất văng cái đám ghê tởm bám dai này xuống được.
Số 2 nghiến răng: “Mở cửa sau đi! Để tôi với Số 3 xử lý chúng!”
Dị năng của bọn họ gần như đã hồi phục hoàn toàn rồi, hơn nữa chạy một đoạn nữa là sẽ ra khỏi thành phố, lúc đấy tới đoạn đất bằng rồi bọn họ cũng dễ xử lý đám xác sống này hơn.
“Được!”
Nói nhiều vô ích, giờ mà không mở cửa xe thì chiếc xe này cũng sẽ quá tải rồi chạy càng lúc càng chậm thôi.
Cửa xe mở cực kỳ chậm cũng tạo cơ hội cho Số 2 với Số 3 bắn nổ đầu mấy con xác sống bám đuôi xe khiến chúng bay xuống dưới.
Tay ghì cò súng của Số 3 run rẩy, lúc cửa mở ra, mùi hôi thối tanh tưởi lập tức ập vào mặt gã, gã phải cố nhịn lắm mới không nôn ọe, tập trung phối hợp với Số 2 nổ súng quét lùi đám xác sống phía sau.
Khoảng cách này đủ để bọn họ kịp…
Gã còn chưa nghĩ xong thì bỗng có một con xác sống dị chủng bên đường nhảy tới, ngoạm chặt vào ống súng của Số 3 rồi kéo cả người gã xuống!
Con ngươi trong mắt Số 3 co lại, ngay khi phát hiện con xác sống kia nhào tới gã đã nhanh chóng bóp cò bắn nổ đầu nó.
Nhưng đã quá muộn, cả người Số 3 lăn xuống theo cửa xe đã hạ, máu tươi thấm ra, mùi máu kích thích đám xác sống đang bám sau xe càng hăng hơn.
“Nhanh!!”
Số 2 lập tức ném cái móc xuống, gào to: “Bắt lấy!”
Hắn vừa nói vừa sử dụng dị năng đẩy lùi đám xác sống đang manh nha nhào tới kia, không rảnh được tay nào để đi kéo Số 3 cả, mà trong xe hiện giờ, người có thể kéo Số 3 lên cũng chỉ còn mình Nha Thấu.
“Tiểu thiếu gia, xin cậu qua đây giúp tôi một tay với.”
Số 2 mở lời nhờ vả, Nha Thấu đang ở ngay phía sau, nghe vậy thì nhanh chóng ngồi xổm xuống, túm chặt lấy dây thừng rồi ra sức kéo về sau.
Kéo được một lúc, cậu duỗi tay toan kéo Số 3 lên.
Số 3 thì đã sợ đến mức không nghĩ ngợi được gì, nghe tiếng gào của đám xác sống phía sau mà gã cảm giác như chúng đã gần ngay sát nút rồi, sau đó gã thấy Nha Thấu vươn tay về phía mình.
Trong đầu gã lúc này chỉ còn một ý nghĩ, nếu không có ai đệm lưng cho gã thì gã sẽ chết mất.
Cho nên lúc tóm được tay Nha Thấu, Số 3 kéo mạnh tay cậu về phía sau rồi lộn người lên xe.
Hai mắt Nha Thấu trợn tròn như không thể ngờ được, cả người cậu cứ thế ngã khỏi xe.
“Mẹ kiếp anh làm gì đấy!”
Số 2 mất khống chế gào to, vội vàng duỗi tay ra giữ nhưng không kịp nữa. Còn Số 3 thì nằm vật ra thở hổn hển, tới khi tỉnh táo lại thì trong xe sớm đã không còn bóng dáng tiểu thiếu gia nữa rồi.
“Chết tiệt, sao anh lại kéo cậu ấy!?”
“Cậu ấy mà chết thì tất cả chúng ta cũng xong đời!”
…
Khoảnh khắc ngã xuống, Nha Thấu trông thấy người đứng trên tường kia nhảy xuống.
Sau đó hắn lao thẳng về phía này như thể cuối cùng cũng phát hiện ra điều gì.
Nha Thấu suýt quên mất, Phương Chí, Hứa Dã với Dung Xích đánh nhau lúc đang bay, cho nên Ứng Tinh Uyên chắc chắn cũng biết bay.
Ngoài ra thì còn cả tiếng hét mất khống chế của Lục Tự với Mục Hoài Viễn nữa.
Xung quanh rất ồn, cả người Nha Thấu rơi nhanh xuống phía dưới, cậu nghĩ bụng bên dưới toàn là xác sống, ngã lên người bọn chúng chắc sẽ không thấy đau.
001 thì có vẻ như rất tức giận trước suy nghĩ của cậu nên hồi lâu không nói gì, lúc sau không nhịn được nữa mới lên tiếng:
【Ký chủ, còn 10 giây nữa quyền hạn dịch chuyển mới được mở khóa.】
10 giây đủ để cậu đáp đất rồi.
Nha Thấu lập tức lấy áo choàng mình đã chuẩn bị sẵn ra mặc vào.
Cứ theo đà này thì cậu sẽ rơi thẳng vào giữa bầy xác sống, thiếu niên như vậy không khác gì miếng thịt rơi vào giữa bầy sói đói.
Toàn bộ bình luận trong phòng livestream đồng loạt chuyển sang kêu cứu.
【Mẹ kiếp cái thằng Số 3 kia đáng bị xiên cho ngàn nhát! A a a a, bé con nhà ông tốt bụng cứu mày, mày kéo bé con nhà ông làm gì!?】
【Ứng Tinh Uyên phải không? Giờ anh lập tức đi xiên chết cái tên Số 3 kia đi cho tôi, tôi sẽ đơn phương đồng ý cho anh thêm một cơ hội được theo đuổi cục cưng nhà tôi.】
【Vợ mau xem trong cửa hàng có cái đạo cụ bay nào không, mau mua lấy một cái! Chứ rơi vào giữa bầy xác sống là đi đời nhà ma đấy.】
【Ủa lạ nhỉ, sao streamer rơi xuống mà không có con xác sống nào quay đầu qua vậy? Chẳng lẽ streamer không thơm?】
【Lầu trên nói nhảm cái gì đấy?】
Mặc dù rất tức giận nhưng lúc này Hệ thống Tình Yêu lại không thể hiện thân được, cho nên lúc Nha Thấu sắp tiếp đất, Hắn chỉ có thể quét sạch đám xác sống gần đó rồi bày sẵn một tấm nệm giảm xóc vô hình cho cậu.
Nha Thấu rơi xuống giữa bầy xác sống, cậu căng thẳng bắt đầu đếm ngược, trong tay nắm chặt đạo cụ đồng thời quan sát xung quanh, kẻ nào bén mảng tới thì ném kẻ đó.
Áo choàng trên người chỉ từng phát huy tác dụng với Ứng Tinh Uyên, chẳng biết nó có hiệu quả với xác sống hay không nữa.
Nhưng Nha Thấu nhanh chóng phát hiện có điều gì đó hơi sai sai.
Đám xác sống bị Hệ thống Tình Yêu quét bay vừa nãy lảo đảo đứng dậy, sau đó đi vượt qua cậu rồi trèo dọc vách tường đất lên trên.
Nha Thấu ngẩn ra.
Nếu như đây là ảo giác của cậu vậy thì con xác sống ít cũng phải cấp 6 đằng kia giải thích thế nào.
Con xác sống kia chính là loại thường được gọi là xác sống sinh viên thể dục, một tay nó đang cầm dao găm, tay còn lại thì bám tường đất trèo lên trên, suốt quá trình không hề liếc mắt nhìn Nha Thấu đang ngồi dưới đất lần nào, cứ như thể ở đó không phải là người sống mà là không khí vậy.
Nha Thấu bỗng nhiên hiểu được tại sao mình lại dám chạy ra khỏi căn cứ khu B.
Cậu không hề ngu ngốc, cũng không phải đang tìm đường chết.
Mà là vì đám xác sống không nhìn thấy cậu, hay nói đúng hơn là chúng hoàn toàn không phát hiện được cậu.
Đây chính là dị năng đã thức tỉnh của Nha Thấu.

