Edit: Lune
Thiếu niên ngồi giữa bầy xác sống, vậy mà xung quanh lại không hề có bất cứ con xác sống nào chú ý tới, con nào con nấy chỉ ra sức trèo lên trên.
Những người sốt ruột lo lắng cho Nha Thấu cùng cả đám người vào hóng hớt chuẩn bị chế giễu đồng loạt tắt tiếng, bình luận trong livestream chỉ chững lại chừng một hai giây rồi điên cuồng cập nhật.
【Nha Nha không sao rồi, mừng quá mừng quá, xem livestream bao nhiêu lâu rồi mà lần đầu tiên thấy lo lắng hãi hùng thế này đấy, không sao là tốt rồi (rơi lệ).】
【Vãi! Đây là dị năng của vợ hả? Quá khủng! Thế này khác gì có thể tung hoành ngang dọc trong tận thế?】
【Ừ công nhận, không chỉ ngang dọc mà còn tiến lùi chéo được luôn, dù sao xác sống cũng có thấy được nhỏ đâu.】
【Sao rồi? Thấy vợ ông có dị năng bá đạo cỡ này, cái đám độc hại xấu tính vừa xong đâu rồi? Không phải mới nói tài lắm hả? Sao giờ không thấy đứa nào nói nữa thế?】
【May quá bé con không có việc gì rồi hu hu hu.】
Nha Thấu ngồi dưới đất yên lặng tiêu hóa tin tức này, trên ống quần cậu còn dính đầy đất, thoạt nhìn như công chúa gặp nạn song vẫn xinh đẹp như cũ.
【Ký chủ, còn 5 giây.】
Lúc 001 nói lời này, con xác sống sinh viên thể dục kia đang bật lên trên. Sau khi biến thành xác sống, tốc độ của nó nhanh hơn khi còn sống gấp bội, mấy giây ngắn ngủi đã leo tới độ cao gần chục mét, có điều vừa đến nơi chưa được một giây thì đã bị ai đó đá xuống.
Ban đầu Nha Thấu còn tưởng là Ứng Tinh Uyên hay nhóm Lục Tự cơ, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thì mới hay người đứng ở đó là một người đàn ông lạ lẫm.
Tay đút túi, quần dài màu đen tôn lên đôi chân siêu dài, hắn thong dong đá toàn bộ xác sống đang cố gắng tới gần mình xuống dưới, nhẹ nhàng như đá quả bóng.
Nha Thấu không biết người này, có điều trông dáng đứng với màu sắc trang phục thì rõ ràng hắn là người còn lại đứng trên tường thành ban nãy mà Nha Thấu nhìn thấy.
Tóc bạc phối với đôi mắt màu vàng nhạt, ở trên cao nhìn xuống, quan sát mọi thứ phía dưới.
“Quân Chu, cứu em ấy đi!”
Đây là giọng Mục Hoài Viễn, xem ra hắn cũng biết người đàn ông đứng ở đó. Mục Hoài Viễn muốn chạy tới bên này nhưng lại không sao dứt khỏi đám xác sống kia được, cho nên đành phải gửi gắm hi vọng vào người tới đây bắt mình về.
【Còn 2 giây.】
Nha Thấu thầm đếm ngược.
Thật ra cậu cũng đoán ra rồi, người đàn ông đứng phía trên kia hẳn là “thủ lĩnh” từng nói chuyện qua máy truyền tin với cậu hôm qua lúc ở trên xe.
—— Thủ lĩnh của Devil.
Mà giờ hắn đang quan sát để phán đoán, hoặc cũng có thể là đang đánh giá thực lực của người cả gan dám khiêu khích mình.
Còn người được Quân Chu quan sát lúc này thì bọc áo choàng đen kín mít, chỉ lộ ra mỗi khuôn mặt trắng nõn đang ngước lên.
Xác sống không tới gần nên hiệu ứng của áo choàng cũng không được kích hoạt, nên giờ nó chỉ như một chiếc áo choàng thông thường thôi.
Ứng Tinh Uyên cũng đã xuất hiện ngay phía trên, Nha Thấu biết mình đã bị hắn nhận ra rồi, cũng may đếm ngược đã tới giây cuối cùng.
“Không bắt được tôi đâu.”
Không có chủ ngữ nên không rõ là cậu đang nói với ai.
…
Nha Thấu có một nhiệm vụ là đến khu A, cho nên ngay khi quyền hạn xin dịch chuyển được thông qua cậu lập tức chọn khu A, chẳng qua bị hệ thống đánh giá là khôn vặt nên yêu cầu đã bị bác bỏ, thế là cậu đành phải chọn phương án khác, đó là dịch chuyển đến thành phố nơi mà đội của Thẩm Trường Lâm đang ở.
Đội của Thẩm Trường Lâm di chuyển liên tục nên không có cách nào dịch chuyển thẳng đến chỗ anh ta được, cho nên 001 bèn dịch chuyển Nha Thấu tới một nơi tạm an toàn trước.
Mặc dù nơi này cũng chẳng khá hơn thành phố H là mấy, thế nhưng xác sống lại không thấy được Nha Thấu nên thành ra vẫn thấy an toàn lắm.
Dị năng tàng hình trước xác sống, đây có thể nói là thứ hữu dụng nhất và cũng là thứ mà mọi người muốn nhất trong thời tận thế đâu đâu cũng đầy xác sống này.
Có khi mọi người cũng không nghĩ là lại có loại dị năng này ấy chứ, ngay cả Nha Thấu trước đó cũng thế mà, cho nên cái lúc ở trong hiệu thuốc mà con xác sống không thấy mình, Nha Thấu cũng chỉ tưởng là con xác sống đó bị mù thôi chứ không nghĩ tới khả năng này.
Dẫu sao thì chuyện này cũng vượt ngoài tầm hiểu biết của cậu rồi, cả trong những bộ phim hay tiểu thuyết mà Nha Thấu từng xem cũng chưa thấy loại dị năng này bao giờ luôn.
Nếu có được loại dị năng này thì xã hội loài người sẽ nhanh chóng được tái thiết lại, quỹ đạo vận mệnh cũng sẽ trở lại đúng hướng.
Nhưng đối với Nha Thấu mà nói, một khi bại lộ, nhẹ thì trở thành đối tượng quan sát trọng điểm, nặng thì bị nhốt vào phòng thí nghiệm để bọn họ nghiên cứu ra phương pháp sao chép loại dị năng này.
Sẽ đánh mất tự do.
Vậy nên dù đã thức tỉnh dị năng nhưng “Nha Thấu” lại không hề thông báo lên trên, khi ra khỏi căn cứ còn dẫn theo mấy người để ngụy trang, giả vờ mình là một người bình thường không có dị năng.
Tuy trước đó chỉ là NPC không có ý thức tự chủ, thế nhưng “Nha Thấu” vẫn theo bản năng sinh tồn chọn cho mình một kịch bản có lợi.
Và cậu đã diễn rất thành công, tất cả mọi người đều tin.
Kết hợp các thông tin lại thì có vẻ như là cả hai bên đều đang lừa nhau.
Nha Thấu sờ mũi, ngồi xổm ở cửa siêu thị nghĩ xem giờ nên làm gì.
【Cũng không hẳn.】Trái tim cơ khí thiên vị Nha Thấu vô điều kiện 001 xem thông tin mình mới lấy được xong:【”Nha Thấu” đâu biết lái xe, nói nghiêm túc thì cũng tính là theo nhu cầu thôi, hơn nữa chuyện bọn họ lừa ngài mới là chuyện lớn, mà trước đó ngài có biết mình có dị năng này đâu.】
Nha Thấu nghe nó nói mà thấy hơi ngượng, nhẹ giọng nói lảng sang chuyện khác: “Trong kho dữ liệu có thông tin chi tiết về dị năng này không?”
【Có.】001 chọn ý chính đọc ra:【Dị năng này tiêu hao năng lượng cực kỳ chậm, cho nên chỉ cần không quá mệt thì sẽ không cần thời gian hồi phục.】
Năng lượng không phải vô hạn, sau khi tiêu hao cạn kiệt thì cần phải có một khoảng thời gian nghỉ để hồi phục, giống như lúc trước Lục Tự chiến đấu cả ngày xong cũng phải dành ra một khoảng thời gian sau đó để chờ năng lượng hồi lại vậy.
Có điều dị năng hệ thực vật biến dị lại giống như một cái cây đại thu, rễ cây dưới lòng đất của nó lan rộng khắp nơi, sinh trưởng trong thời gian dài sẽ hình thành nên một mạng lưới dày đặc, mỗi một cái rễ đều có thể hấp thụ chất dinh dưỡng được, cũng bởi thế nên thời gian hồi phục của Lục Tự mới ngắn như vậy.
Lúc trước nghe qua Nha Thấu đã thấy dị năng của Lục Tự đã lỗi lắm rồi, giờ nghe về dị năng của mình lại càng thấy lỗi hơn.
Vốn đã là một dị năng rất khoa trương rồi, đã thế còn tiêu hao cực kỳ ít năng lượng nữa chứ.
001:【Nhưng ngài đừng vội mừng, trên thế giới này không có dị năng nào là hoàn hảo cả.】Nó thở dài rồi lại nói tiếp:【Dị năng này không che được mùi máu, nói cách khác thì ngài không được để bị chảy máu.】
Nha Thấu nghiêm túc gật đầu, đáp: “Ta biết rồi.”
…
Nha Thấu đã định sẵn mục tiêu ngay từ đầu rồi —— tiếp cận Thẩm Trường Lâm, sau đó theo nhóm người sống sót được Thẩm Trường Lâm cứu về cùng vào khu A, như vậy là xong một nhiệm vụ rồi.
Nhưng giữa chừng lại xuất hiện Ứng Tinh Uyên, rồi còn bị thủ lĩnh Devil kia thấy rõ mặt rồi nữa chứ, suy đi tính lại, Nha Thấu quyết định dùng đạo cụ dịch dung cho đỡ sợ.
【Ngài dùng cấp thấp cũng vô dụng thôi, cấp bậc của nhóm Ứng Tinh Uyên cao cỡ đó, bọn hắn nhìn qua là biết đồ giả.】001 nhắc khéo.
Nha Thấu: “Vậy S với S+ thì sao?”
Cậu nhớ hồi ở [Lâu đài Ánh Trăng], 001 có nói với cậu là trong cửa hàng có đạo cụ dịch dung cao cấp, chẳng qua lúc đó cậu chưa đủ điều kiện nên chưa mở khóa được tính năng mua đạo cụ cao cấp thôi.
【Có thì có nhưng mà đắt lắm, chúng ta mua xong là thành nghèo kiết xác luôn.】
Nha Thấu vẫn chưa từ bỏ ý định: “Đắt cỡ nào?”
【Rẻ nhất cũng phải 880 nghìn.】001 nói:【Dù sao cũng là đạo cụ vĩnh viễn, có thể sử dụng lại được.】
“…” Nha Thấu ngơ ra.
Đúng là điểm tích lũy từ hai phó bản [Người cá biển sâu] với [Mai Táng] cộng lại đủ cho cậu mua được thật, nhưng dùng xong thì nghèo luôn.
Không có điểm tích lũy thì những bước sau khó đi lắm, Nha Thấu rưng rưng nước mắt, từ bỏ ý định mua đạo cụ cao cấp, nhưng vẫn lấy đạo cụ dịch dung mình mua lúc trước ra lặng lẽ dán lên mặt.
001 thắc mắc:【Vẫn sẽ bị phát hiện mà?】
Nha Thấu ậm ờ: “Dù sao cũng có còn hơn không.”
001 ngẫm nghĩ thấy cũng có lý.
Bé xinh đẹp lập tức biến thành thiếu niên thanh tú, tuy trông cũng khá ưa nhìn nhưng so với khuôn mặt nguyên bản thì vẫn kém xa lắm.
【Ôi wtf, tui mới qua ngó thử livestream của người chơi khác một lúc, sao về đã thấy mặt vợ thành ra thế này rồi? Mặt đẹp thì nên giữ gìn cẩn thận chớ! Sao lại dùng mặt nạ dởm cỡ này để che!】
【Thấy Nha Nha đối xử với mặt mình thế này, mẹ cũng đau lòng lắm, nhưng Nha Nha làm gì cũng đúng hết, mẹ ủng hộ con vô điều kiện.】
【Thì để tránh Ứng Tinh Uyên với nhóm Lục Tự đấy, xem ra Nha Nha không muốn dính líu gì với bọn họ nữa, không thì đã không che mặt lại như thế. Có điều từ thành phố H tới đây cũng phải mất một ngày, trừ phi là loại xác sống sinh viên thể dục kia mới chạy tới được trong một hai giờ thôi, không thì thời gian này đủ để Nha Nha ẩn nấp kỹ rồi.】
【Đang là tận thế mà, dáng vẻ kiểu vợ mà đi lại lung tung thì sợ là sẽ có mấy thằng biến thái nhịn lâu ngày ra tay đấy, đừng tin tưởng vào nhân tính quá, giờ tận thế rồi, ai cũng chỉ lo cho bản thân thôi, kể cả chuyện đẩy đồng đội ra cản mũi dao vì an toàn của mình cũng không phải không có, Số 3 lấy oán trả ơn kia chính là một ví dụ kìa.】
【Lầu trên nói đúng đấy, huống chi từ lúc tận thế bắt đầu tới giờ đã qua một năm rưỡi rồi, ban đầu thì còn nói là đoàn kết cùng nhau cố gắng được, thời gian về lâu về dài thì càng dễ tan rã, vợ cẩn thận vào.】
Ban đầu Nha Thấu chỉ nghĩ là để che giấu thân phận của mình thôi, giờ đọc hết bình luận, cậu cẩn thận dán lại đạo cụ dịch dung trên mặt rồi nghiêm túc gật đầu: “Cảm ơn mọi người, tôi sẽ chú ý.”
…
Nha Thấu không ngờ trên đường đi tìm Thẩm Trường Lâm sẽ gặp một đợt xác sống bùng phát.
Cậu vội vàng ngồi xổm ở đầu hẻm, che mũi mình lại quan sát tình hình.
Tòa nhà cao tầng cách đó không xa ầm ầm đổ sụp xuống, bụi bay mù mịt bay khắp nơi che khuất phần lớn tầm nhìn. Mà trong màn bụi mù kia là tiếng gào rú quen thuộc của đám xác sống.
Đám xác sống kết thành từng bầy không ngừng húc vào cánh cửa, mãi tới khi một con xác sống cấp cao cầm rìu đi tới, nó nhấc cán rìu lên lắc nhẹ rồi thình lình vung mạnh vào cửa.
Cánh cửa vỡ tung, con xác sống kia đi thẳng vào bên trong, một lúc sau, Nha Thấu nghe thấy tiếng la hét, kế đó là thấy một người đàn ông chạy từ bên trong ra, phía sau còn có một nhóm người nữa.
Thẩm Trường Lâm tới đây cũng đồng nghĩa với việc nơi này có người sống sót.
Tuy nơi này nằm kế bên thành phố H nhưng không trải qua nhiều lần bùng phát virus giống bên đó, có điều những người sống sót không dám tụ tập cùng một chỗ mà chỉ phân tán thành từng nhóm nhỏ ở cách nhau một đoạn không xa không gần.
Nhưng vậy thì cũng tạo cơ hội cho xác sống.
Người sống sót chạy tán loạn khắp nơi, Nha Thấu không kịp nghĩ nhiều, cậu lập tức đứng dậy chuẩn bị trà trộn vào bên trong.
Nhưng cậu chạy chậm quá nên không sao bắt kịp được những người kia, cuối cùng đành phải dừng lại, đứng thở hồng hộc bên cạnh đống đổ nát.
Xác sống không thấy cậu, con người cũng không để ý tới cậu, nhưng cậu lại không thể không giả vờ là mình đang bị xác sống đuổi theo.
Nha Thấu đứng nghỉ bên cạnh tòa nhà cao tầng mới sụp kia, nhìn những người sống sót chạy trốn ẩn náu khắp nơi từ xa. Lúc tòa nhà sụp xuống cũng đè chết rất nhiều xác sống, Nha Thấu đổi lấy một con dao găm từ cửa hàng, muốn đi moi tinh thể của bọn chúng, ai ngờ mới moi được một viên thì nghe thấy uỳnh một tiếng trong đống đổ nát ngay bên cạnh.
Nha Thấu: !!
Nha Thấu giật bắn cả người, cậu trông thấy một cái tay duỗi ra từ bên trong, sau đó là một thiếu niên bò ra.
Mái tóc đen rối bù, vô tình bị vùi dưới đống đổ nát nên tâm trạng cậu ta hết sức cáu kỉnh, đến cả mấy lọn tóc chổng ngược trên đỉnh đầu cũng cho thấy cậu ta đang cực kỳ bực bội.
Nhưng điều khiến Nha Thấu sững sờ tại chỗ là cậu thiếu niên kia có một đôi mắt màu đỏ, tuy giờ đang nổi nóng nhưng đôi mắt ấy vẫn đẹp lạ thường.
Thoạt nhìn như đang học lớp 10 lớp 11, rất trẻ, chỉ có điều động tác lại không mấy ăn khớp với vẻ ngoài.
Hiển nhiên là người kia cũng đã phát hiện ra cậu, cậu ta mất kiên nhẫn nhìn qua, thậm chí Nha Thấu còn lờ mờ cảm nhận được sát ý.
Thế nhưng ngay khi nhìn thấy cậu, cảm xúc trong đôi mắt đỏ kia như lắng lại.
Nha Thấu vừa chớp mắt một cái, người kia đã xuất hiện ngay trước mặt, tốc độ nhanh đến mức hoàn toàn không thấy rõ gì luôn.
Cậu ta khom người xích lại gần, chun mũi hít hít ngửi ngửi mùi trên người Nha Thấu như đang xác nhận cái gì.
Nha Thấu không quen, lập tức lùi lại mấy bước về sau.
Ngoại hình con người, còn thấy được cậu nên chắc không phải xác sống đâu nhỉ, Nha Thấu không xác định được.
Nha Thấu nhỏ giọng hỏi: “Cậu tên gì thế?”
Thiếu niên tóc đen mắt đỏ chỉ mình.
Nha Thấu gật đầu: “Ừ cậu đó.”
Người kia không lên tiếng trả lời.
Lạnh lùng thật đấy, Nha Thấu nghĩ.
Ngay lúc cậu tưởng là tính cảnh giác của người này quá mạnh nên mới không trả lời mình thì rốt cuộc cậu ta cũng mở miệng:
“Diệp Sơ.”
Diệp Sơ dời mắt, nhìn viên tinh thể Nha Thấu đang cầm trên tay: “… Cái gì đây.”
Tạm thời Nha Thấu chưa tìm được manh mối nhưng vẫn lên tiếng trả lời: “Tinh thể.”
“À, tôi cũng có.”
Nha Thấu: “… Ừ.”
Diệp Sơ ngẫm nghĩ rồi nói thêm: “Đẹp lắm, đẹp hơn cái này nhiều.”
Nha Thấu: “… Ừm.”
Biết rồi biết rồi, biết cậu có tinh thể cấp cao rồi.
“Sao người này cứ kể với ta vậy?” Nhớ hồi còn ở khu Chinh phục Tình Yêu cũng hay có mấy người thích nói kiểu này, cứ có cái gì hay cái gì tốt là thích mang ra khoe ra nói, Nha Thấu nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chắc người này cũng giống thế.
001:【…】
Nhìn khuôn mặt ngây thơ dễ bị lừa của Diệp Sơ, Nha Thấu bèn nhắc: “Đừng khoe của ra ngoài.”
Diệp Sơ: “Vì sao?”
“Vì sẽ bị người khác nhòm ngó, sau đó sẽ tới cướp của cậu.”
“Bọn họ không cướp được.” Nói tới đây nghe Diệp Sơ còn rất tự tin, giọng khinh khỉnh: “Trừ phi tôi tự cho, còn không đều bị giết sạch.”
Nha Thấu: “…”
…
Tác giả nhắn lại:
Nha Nha: Máu me bạo lực quá

