Chương 209: Diệp Sơ

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Thiếu niên ngồi giữa bầy xác sống, vậy mà xung quanh lại không hề có bất cứ con xác sống nào chú ý tới, con nào con nấy chỉ ra sức trèo lên trên.

Những người sốt ruột lo lắng cho Nha Thấu cùng cả đám người vào hóng hớt chuẩn bị chế giễu đồng loạt tắt tiếng, bình luận trong livestream chỉ chững lại chừng một hai giây rồi điên cuồng cập nhật.

【Nha Nha không sao rồi, mừng quá mừng quá, xem livestream bao nhiêu lâu rồi mà lần đầu tiên thấy lo lắng hãi hùng thế này đấy, không sao là tốt rồi (rơi lệ).】

【Vãi! Đây là dị năng của vợ hả? Quá khủng! Thế này khác gì có thể tung hoành ngang dọc trong tận thế?】

【Ừ công nhận, không chỉ ngang dọc mà còn tiến lùi chéo được luôn, dù sao xác sống cũng có thấy được nhỏ đâu.】

【Sao rồi? Thấy vợ ông có dị năng bá đạo cỡ này, cái đám độc hại xấu tính vừa xong đâu rồi? Không phải mới nói tài lắm hả? Sao giờ không thấy đứa nào nói nữa thế?】

【May quá bé con không có việc gì rồi hu hu hu.】

Nha Thấu ngồi dưới đất yên lặng tiêu hóa tin tức này, trên ống quần cậu còn dính đầy đất, thoạt nhìn như công chúa gặp nạn song vẫn xinh đẹp như cũ.

【Ký chủ, còn 5 giây.】

Lúc 001 nói lời này, con xác sống sinh viên thể dục kia đang bật lên trên. Sau khi biến thành xác sống, tốc độ của nó nhanh hơn khi còn sống gấp bội, mấy giây ngắn ngủi đã leo tới độ cao gần chục mét, có điều vừa đến nơi chưa được một giây thì đã bị ai đó đá xuống.

Ban đầu Nha Thấu còn tưởng là Ứng Tinh Uyên hay nhóm Lục Tự cơ, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thì mới hay người đứng ở đó là một người đàn ông lạ lẫm.

Tay đút túi, quần dài màu đen tôn lên đôi chân siêu dài, hắn thong dong đá toàn bộ xác sống đang cố gắng tới gần mình xuống dưới, nhẹ nhàng như đá quả bóng.

Nha Thấu không biết người này, có điều trông dáng đứng với màu sắc trang phục thì rõ ràng hắn là người còn lại đứng trên tường thành ban nãy mà Nha Thấu nhìn thấy.

Tóc bạc phối với đôi mắt màu vàng nhạt, ở trên cao nhìn xuống, quan sát mọi thứ phía dưới.

“Quân Chu, cứu em ấy đi!”

Đây là giọng Mục Hoài Viễn, xem ra hắn cũng biết người đàn ông đứng ở đó. Mục Hoài Viễn muốn chạy tới bên này nhưng lại không sao dứt khỏi đám xác sống kia được, cho nên đành phải gửi gắm hi vọng vào người tới đây bắt mình về.

【Còn 2 giây.】

Nha Thấu thầm đếm ngược.

Thật ra cậu cũng đoán ra rồi, người đàn ông đứng phía trên kia hẳn là “thủ lĩnh” từng nói chuyện qua máy truyền tin với cậu hôm qua lúc ở trên xe.

—— Thủ lĩnh của Devil.

Mà giờ hắn đang quan sát để phán đoán, hoặc cũng có thể là đang đánh giá thực lực của người cả gan dám khiêu khích mình.

Còn người được Quân Chu quan sát lúc này thì bọc áo choàng đen kín mít, chỉ lộ ra mỗi khuôn mặt trắng nõn đang ngước lên. 

Xác sống không tới gần nên hiệu ứng của áo choàng cũng không được kích hoạt, nên giờ nó chỉ như một chiếc áo choàng thông thường thôi.

Ứng Tinh Uyên cũng đã xuất hiện ngay phía trên, Nha Thấu biết mình đã bị hắn nhận ra rồi, cũng may đếm ngược đã tới giây cuối cùng.

“Không bắt được tôi đâu.”

Không có chủ ngữ nên không rõ là cậu đang nói với ai.

Nha Thấu có một nhiệm vụ là đến khu A, cho nên ngay khi quyền hạn xin dịch chuyển được thông qua cậu lập tức chọn khu A, chẳng qua bị hệ thống đánh giá là khôn vặt nên yêu cầu đã bị bác bỏ, thế là cậu đành phải chọn phương án khác, đó là dịch chuyển đến thành phố nơi mà đội của Thẩm Trường Lâm đang ở.

Đội của Thẩm Trường Lâm di chuyển liên tục nên không có cách nào dịch chuyển thẳng đến chỗ anh ta được, cho nên 001 bèn dịch chuyển Nha Thấu tới một nơi tạm an toàn trước.

Mặc dù nơi này cũng chẳng khá hơn thành phố H là mấy, thế nhưng xác sống lại không thấy được Nha Thấu nên thành ra vẫn thấy an toàn lắm.

Dị năng tàng hình trước xác sống, đây có thể nói là thứ hữu dụng nhất và cũng là thứ mà mọi người muốn nhất trong thời tận thế đâu đâu cũng đầy xác sống này.

Có khi mọi người cũng không nghĩ là lại có loại dị năng này ấy chứ, ngay cả Nha Thấu trước đó cũng thế mà, cho nên cái lúc ở trong hiệu thuốc mà con xác sống không thấy mình, Nha Thấu cũng chỉ tưởng là con xác sống đó bị mù thôi chứ không nghĩ tới khả năng này.

Dẫu sao thì chuyện này cũng vượt ngoài tầm hiểu biết của cậu rồi, cả trong những bộ phim hay tiểu thuyết mà Nha Thấu từng xem cũng chưa thấy loại dị năng này bao giờ luôn.

Nếu có được loại dị năng này thì xã hội loài người sẽ nhanh chóng được tái thiết lại, quỹ đạo vận mệnh cũng sẽ trở lại đúng hướng.

Nhưng đối với Nha Thấu mà nói, một khi bại lộ, nhẹ thì trở thành đối tượng quan sát trọng điểm, nặng thì bị nhốt vào phòng thí nghiệm để bọn họ nghiên cứu ra phương pháp sao chép loại dị năng này.

Sẽ đánh mất tự do.

Vậy nên dù đã thức tỉnh dị năng nhưng “Nha Thấu” lại không hề thông báo lên trên, khi ra khỏi căn cứ còn dẫn theo mấy người để ngụy trang, giả vờ mình là một người bình thường không có dị năng.

Tuy trước đó chỉ là NPC không có ý thức tự chủ, thế nhưng “Nha Thấu” vẫn theo bản năng sinh tồn chọn cho mình một kịch bản có lợi.

Và cậu đã diễn rất thành công, tất cả mọi người đều tin.

Kết hợp các thông tin lại thì có vẻ như là cả hai bên đều đang lừa nhau.

Nha Thấu sờ mũi, ngồi xổm ở cửa siêu thị nghĩ xem giờ nên làm gì.

【Cũng không hẳn.】Trái tim cơ khí thiên vị Nha Thấu vô điều kiện 001 xem thông tin mình mới lấy được xong:【”Nha Thấu” đâu biết lái xe, nói nghiêm túc thì cũng tính là theo nhu cầu thôi, hơn nữa chuyện bọn họ lừa ngài mới là chuyện lớn, mà trước đó ngài có biết mình có dị năng này đâu.】

Nha Thấu nghe nó nói mà thấy hơi ngượng, nhẹ giọng nói lảng sang chuyện khác: “Trong kho dữ liệu có thông tin chi tiết về dị năng này không?”

【Có.】001 chọn ý chính đọc ra:【Dị năng này tiêu hao năng lượng cực kỳ chậm, cho nên chỉ cần không quá mệt thì sẽ không cần thời gian hồi phục.】

Năng lượng không phải vô hạn, sau khi tiêu hao cạn kiệt thì cần phải có một khoảng thời gian nghỉ để hồi phục, giống như lúc trước Lục Tự chiến đấu cả ngày xong cũng phải dành ra một khoảng thời gian sau đó để chờ năng lượng hồi lại vậy.

Có điều dị năng hệ thực vật biến dị lại giống như một cái cây đại thu, rễ cây dưới lòng đất của nó lan rộng khắp nơi, sinh trưởng trong thời gian dài sẽ hình thành nên một mạng lưới dày đặc, mỗi một cái rễ đều có thể hấp thụ chất dinh dưỡng được, cũng bởi thế nên thời gian hồi phục của Lục Tự mới ngắn như vậy.

Lúc trước nghe qua Nha Thấu đã thấy dị năng của Lục Tự đã lỗi lắm rồi, giờ nghe về dị năng của mình lại càng thấy lỗi hơn.

Vốn đã là một dị năng rất khoa trương rồi, đã thế còn tiêu hao cực kỳ ít năng lượng nữa chứ.

001:【Nhưng ngài đừng vội mừng, trên thế giới này không có dị năng nào là hoàn hảo cả.】Nó thở dài rồi lại nói tiếp:【Dị năng này không che được mùi máu, nói cách khác thì ngài không được để bị chảy máu.】

Nha Thấu nghiêm túc gật đầu, đáp: “Ta biết rồi.”

Nha Thấu đã định sẵn mục tiêu ngay từ đầu rồi —— tiếp cận Thẩm Trường Lâm, sau đó theo nhóm người sống sót được Thẩm Trường Lâm cứu về cùng vào khu A, như vậy là xong một nhiệm vụ rồi.

Nhưng giữa chừng lại xuất hiện Ứng Tinh Uyên, rồi còn bị thủ lĩnh Devil kia thấy rõ mặt rồi nữa chứ, suy đi tính lại, Nha Thấu quyết định dùng đạo cụ dịch dung cho đỡ sợ.

【Ngài dùng cấp thấp cũng vô dụng thôi, cấp bậc của nhóm Ứng Tinh Uyên cao cỡ đó, bọn hắn nhìn qua là biết đồ giả.】001 nhắc khéo.

Nha Thấu: “Vậy S với S+ thì sao?”

Cậu nhớ hồi ở [Lâu đài Ánh Trăng], 001 có nói với cậu là trong cửa hàng có đạo cụ dịch dung cao cấp, chẳng qua lúc đó cậu chưa đủ điều kiện nên chưa mở khóa được tính năng mua đạo cụ cao cấp thôi.

【Có thì có nhưng mà đắt lắm, chúng ta mua xong là thành nghèo kiết xác luôn.】

Nha Thấu vẫn chưa từ bỏ ý định: “Đắt cỡ nào?”

【Rẻ nhất cũng phải 880 nghìn.】001 nói:【Dù sao cũng là đạo cụ vĩnh viễn, có thể sử dụng lại được.】

“…” Nha Thấu ngơ ra.

Đúng là điểm tích lũy từ hai phó bản [Người cá biển sâu] với [Mai Táng] cộng lại đủ cho cậu mua được thật, nhưng dùng xong thì nghèo luôn.

Không có điểm tích lũy thì những bước sau khó đi lắm, Nha Thấu rưng rưng nước mắt, từ bỏ ý định mua đạo cụ cao cấp, nhưng vẫn lấy đạo cụ dịch dung mình mua lúc trước ra lặng lẽ dán lên mặt.

001 thắc mắc:【Vẫn sẽ bị phát hiện mà?】

Nha Thấu ậm ờ: “Dù sao cũng có còn hơn không.”

001 ngẫm nghĩ thấy cũng có lý.

Bé xinh đẹp lập tức biến thành thiếu niên thanh tú, tuy trông cũng khá ưa nhìn nhưng so với khuôn mặt nguyên bản thì vẫn kém xa lắm.

【Ôi wtf, tui mới qua ngó thử livestream của người chơi khác một lúc, sao về đã thấy mặt vợ thành ra thế này rồi? Mặt đẹp thì nên giữ gìn cẩn thận chớ! Sao lại dùng mặt nạ dởm cỡ này để che!】

【Thấy Nha Nha đối xử với mặt mình thế này, mẹ cũng đau lòng lắm, nhưng Nha Nha làm gì cũng đúng hết, mẹ ủng hộ con vô điều kiện.】

【Thì để tránh Ứng Tinh Uyên với nhóm Lục Tự đấy, xem ra Nha Nha không muốn dính líu gì với bọn họ nữa, không thì đã không che mặt lại như thế. Có điều từ thành phố H tới đây cũng phải mất một ngày, trừ phi là loại xác sống sinh viên thể dục kia mới chạy tới được trong một hai giờ thôi, không thì thời gian này đủ để Nha Nha ẩn nấp kỹ rồi.】

【Đang là tận thế mà, dáng vẻ kiểu vợ mà đi lại lung tung thì sợ là sẽ có mấy thằng biến thái nhịn lâu ngày ra tay đấy, đừng tin tưởng vào nhân tính quá, giờ tận thế rồi, ai cũng chỉ lo cho bản thân thôi, kể cả chuyện đẩy đồng đội ra cản mũi dao vì an toàn của mình cũng không phải không có, Số 3 lấy oán trả ơn kia chính là một ví dụ kìa.】

【Lầu trên nói đúng đấy, huống chi từ lúc tận thế bắt đầu tới giờ đã qua một năm rưỡi rồi, ban đầu thì còn nói là đoàn kết cùng nhau cố gắng được, thời gian về lâu về dài thì càng dễ tan rã, vợ cẩn thận vào.】

Ban đầu Nha Thấu chỉ nghĩ là để che giấu thân phận của mình thôi, giờ đọc hết bình luận, cậu cẩn thận dán lại đạo cụ dịch dung trên mặt rồi nghiêm túc gật đầu: “Cảm ơn mọi người, tôi sẽ chú ý.”

Nha Thấu không ngờ trên đường đi tìm Thẩm Trường Lâm sẽ gặp một đợt xác sống bùng phát. 

Cậu vội vàng ngồi xổm ở đầu hẻm, che mũi mình lại quan sát tình hình.

Tòa nhà cao tầng cách đó không xa ầm ầm đổ sụp xuống, bụi bay mù mịt bay khắp nơi che khuất phần lớn tầm nhìn. Mà trong màn bụi mù kia là tiếng gào rú quen thuộc của đám xác sống.

Đám xác sống kết thành từng bầy không ngừng húc vào cánh cửa, mãi tới khi một con xác sống cấp cao cầm rìu đi tới, nó nhấc cán rìu lên lắc nhẹ rồi thình lình vung mạnh vào cửa.

Cánh cửa vỡ tung, con xác sống kia đi thẳng vào bên trong, một lúc sau, Nha Thấu nghe thấy tiếng la hét, kế đó là thấy một người đàn ông chạy từ bên trong ra, phía sau còn có một nhóm người nữa.

Thẩm Trường Lâm tới đây cũng đồng nghĩa với việc nơi này có người sống sót.

Tuy nơi này nằm kế bên thành phố H nhưng không trải qua nhiều lần bùng phát virus giống bên đó, có điều những người sống sót không dám tụ tập cùng một chỗ mà chỉ phân tán thành từng nhóm nhỏ ở cách nhau một đoạn không xa không gần.

Nhưng vậy thì cũng tạo cơ hội cho xác sống.

Người sống sót chạy tán loạn khắp nơi, Nha Thấu không kịp nghĩ nhiều, cậu lập tức đứng dậy chuẩn bị trà trộn vào bên trong.

Nhưng cậu chạy chậm quá nên không sao bắt kịp được những người kia, cuối cùng đành phải dừng lại, đứng thở hồng hộc bên cạnh đống đổ nát.

Xác sống không thấy cậu, con người cũng không để ý tới cậu, nhưng cậu lại không thể không giả vờ là mình đang bị xác sống đuổi theo.

Nha Thấu đứng nghỉ bên cạnh tòa nhà cao tầng mới sụp kia, nhìn những người sống sót chạy trốn ẩn náu khắp nơi từ xa. Lúc tòa nhà sụp xuống cũng đè chết rất nhiều xác sống, Nha Thấu đổi lấy một con dao găm từ cửa hàng, muốn đi moi tinh thể của bọn chúng, ai ngờ mới moi được một viên thì nghe thấy uỳnh một tiếng trong đống đổ nát ngay bên cạnh.

Nha Thấu: !!

Nha Thấu giật bắn cả người, cậu trông thấy một cái tay duỗi ra từ bên trong, sau đó là một thiếu niên bò ra.

Mái tóc đen rối bù, vô tình bị vùi dưới đống đổ nát nên tâm trạng cậu ta hết sức cáu kỉnh, đến cả mấy lọn tóc chổng ngược trên đỉnh đầu cũng cho thấy cậu ta đang cực kỳ bực bội.

Nhưng điều khiến Nha Thấu sững sờ tại chỗ là cậu thiếu niên kia có một đôi mắt màu đỏ, tuy giờ đang nổi nóng nhưng đôi mắt ấy vẫn đẹp lạ thường.

Thoạt nhìn như đang học lớp 10 lớp 11, rất trẻ, chỉ có điều động tác lại không mấy ăn khớp với vẻ ngoài.

Hiển nhiên là người kia cũng đã phát hiện ra cậu, cậu ta mất kiên nhẫn nhìn qua, thậm chí Nha Thấu còn lờ mờ cảm nhận được sát ý.

Thế nhưng ngay khi nhìn thấy cậu, cảm xúc trong đôi mắt đỏ kia như lắng lại.

Nha Thấu vừa chớp mắt một cái, người kia đã xuất hiện ngay trước mặt, tốc độ nhanh đến mức hoàn toàn không thấy rõ gì luôn.

Cậu ta khom người xích lại gần, chun mũi hít hít ngửi ngửi mùi trên người Nha Thấu như đang xác nhận cái gì.

Nha Thấu không quen, lập tức lùi lại mấy bước về sau.

Ngoại hình con người, còn thấy được cậu nên chắc không phải xác sống đâu nhỉ, Nha Thấu không xác định được.

Nha Thấu nhỏ giọng hỏi: “Cậu tên gì thế?”

Thiếu niên tóc đen mắt đỏ chỉ mình.

Nha Thấu gật đầu: “Ừ cậu đó.”

Người kia không lên tiếng trả lời.

Lạnh lùng thật đấy, Nha Thấu nghĩ.

Ngay lúc cậu tưởng là tính cảnh giác của người này quá mạnh nên mới không trả lời mình thì rốt cuộc cậu ta cũng mở miệng:

“Diệp Sơ.”

Diệp Sơ dời mắt, nhìn viên tinh thể Nha Thấu đang cầm trên tay: “… Cái gì đây.”

Tạm thời Nha Thấu chưa tìm được manh mối nhưng vẫn lên tiếng trả lời: “Tinh thể.”

“À, tôi cũng có.”

Nha Thấu: “… Ừ.”

Diệp Sơ ngẫm nghĩ rồi nói thêm: “Đẹp lắm, đẹp hơn cái này nhiều.”

Nha Thấu: “… Ừm.”

Biết rồi biết rồi, biết cậu có tinh thể cấp cao rồi.

“Sao người này cứ kể với ta vậy?” Nhớ hồi còn ở khu Chinh phục Tình Yêu cũng hay có mấy người thích nói kiểu này, cứ có cái gì hay cái gì tốt là thích mang ra khoe ra nói, Nha Thấu nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chắc người này cũng giống thế.

001:【…】

Nhìn khuôn mặt ngây thơ dễ bị lừa của Diệp Sơ, Nha Thấu bèn nhắc: “Đừng khoe của ra ngoài.”

Diệp Sơ: “Vì sao?”

“Vì sẽ bị người khác nhòm ngó, sau đó sẽ tới cướp của cậu.”

“Bọn họ không cướp được.” Nói tới đây nghe Diệp Sơ còn rất tự tin, giọng khinh khỉnh: “Trừ phi tôi tự cho, còn không đều bị giết sạch.”

Nha Thấu: “…”

Tác giả nhắn lại:

Nha Nha: Máu me bạo lực quá

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Rơi vào hang ổ của kẻ thù không đội trời chung
Chương 2: Cấm để lộ thân phận NPC game Hẹn hò
Chương 3: Vì trượt tay nên quay vào buff Nhan sắc
Chương 4: Rõ ràng người dính tin đồn với cậu là...
Chương 5: Điểm thiện cảm - 40
Chương 6: Đó là cách cậu quyến rũ người khác à?
Chương 7: Tìm kiếm thân phận thật sự của Ứng Tinh Uyên
Chương 8: Tìm thấy rồi nha
Chương 9: Chẳng hạn như... hôn hay gì đó?
Chương 10: Trai đẹp hạ mình vì yêu
Chương 11: Đừng nuôi một lũ chó vô dụng
Chương 12: Vậy nếu là cậu ấy thì sao?
Chương 13: Anh ta bắt nạt tôi
Chương 14: Bọn họ chăm sóc cậu như thế à?
Chương 15: Để anh vào trong
Chương 16: "Nha Nha, em không mặc gì bên trong à?"
Chương 17
Chương 18 
Chương 19: "Có thấy."
Chương 20: "Cuối cùng trò chơi cũng bắt đầu."
Chương 21: Thân phận: Người chơi
Chương 22
Chương 23: "Em ngủ với nó rồi à?"
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32: Chị, có thứ bắt nạt em
Chương 33: Sao mày lại ôm em ấy được?
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thân phận: NPC game Hẹn hò
Chương 37: Căn cứ người chơi
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46: Phía dưới núi tuyết hồng nhạt
Chương 47: Hắn là anh ngài
Chương 48: Nha Nha mở to ra chút nữa
Chương 49: Trà trộn vào đại bản doanh của Thợ săn, tìm ra "Nó"
Chương 50
Chương 51
Chương 52: Kiểm tra cánh
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Bé con chạy trốn rồi!
Chương 56: Làm huyết phó của ta nhé
Chương 57: Ngươi muốn ngủ với ai
Chương 58: Thập tự giá bằng bạc
Chương 59: Đôi mắt màu vàng
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64: Tai mọc ra rồi
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74 - Lucifer không muốn bị phong ấn là vì hắn vẫn đang tìm một người
Chương 75: 【Yêu cầu toàn thể người chơi tấn công Ma cà rồng!】
Chương 76: Khu Chinh phục Tình Yêu bọn em lắm chuyện thật đấy
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81: Lâu đài Ánh Trăng
Chương 82: Trăng sáng ngã vào lòng ta
Chương 83: Nơi trái tim hướng về
Chương 84: Căn cứ người chơi
Chương 85: Căn cứ Người chơi
Chương 86: Phó bản mới
Chương 87: [Người cá biển sâu]
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92: Criller
Chương 93: Cho em sờ đuôi cá của anh được không?
Chương 94: Không được sờ
Chương 95
Chương 96: Kaluya
Chương 97
Chương 98: Cơ sở nghiên cứu thí nghiệm Cory Morodo
Chương 99: Lần này thì ta biết rồi
Chương 100: Mượn tay Nha Nha chút nhé
Chương 101: Vì ngay từ đầu ta đã không chọn lên bờ vì một con người rồi
Chương 102: "Sao em lại cắn anh?"
Chương 103: Cái tên anh trai kia của em rốt cuộc là ai?
Chương 104: Muốn biến em thành người cá
Chương 105: Ấy chết, bị phát hiện mất rồi
Chương 106: Bắt được em rồi
Chương 107: Người biến mất rồi
Chương 108: Lên bờ
Chương 109
Chương 110: "Bên anh còn có dịch vụ khám tại nhà nữa à?"
Chương 111: Trình Tư Niên
Chương 112: Đã trưởng thành
Chương 113: Trở lại bờ biển
Chương 114: Con cá trước mặt ngài là Boss phó bản
Chương 115: Ra biển
Chương 116: Một mảnh bạc sáng lóa
Chương 117: Thích Nha Thấu nhất
Chương 118: Làm quan sát viên của mình em thôi
Chương 119: Tẩy não
Chương 120: Trái tim tôi ở trên người em ấy
Chương 121: Đâu phải chỉ mình anh ta có kỹ năng thiên phú
Chương 122: Nha Nha vốn là người cá mà
Chương 123: #####
Chương 124: #####
Chương 125: Cedles
Chương 126: Anh sẽ trở thành quân át chủ bài của em
Chương 127: Nếu có thể, xin em hãy yêu ta
Chương 128: Linh hồn đã tìm thấy chốn về
Chương 129: Ai là anh vợ của cậu?
Chương 130: Khóa chặt mục tiêu: Tạ Thầm
Chương 131: Kết thúc phó bản 3
Chương 132: Căn cứ người chơi
Chương 133: Yain - Nha Ẩn
Chương 134: Tiểu Lộc
Chương 135: Góa phụ
Chương 136: Lớn chưa?
Chương 137: Nhà tang lễ
Chương 138: Đỗ Bạc Xuyên
Chương 139: Đỗ Thanh Dương
Chương 140: Em hôn anh thêm cái nữa đi
Chương 141: Màu trắng, đáng yêu quá
Chương 142: "Hì hì..."
Chương 143: Tất cả người giấy đều có mắt
Chương 144: "Hay là em tắm ở nhà anh luôn đi?"
Chương 145: "Em lấy đâu ra vợ?"
Chương 146: Đỗ Tri Nam
Chương 147: Tiểu Lộc
Chương 148: Vậy hôm nay em đến nhà anh được không?
Chương 149: Thế anh nhanh lên
Chương 150: Quỷ Môn quan
Chương 151: "Chẳng phải em nói anh đến nhà em cũng được à?"
Chương 152: "Há miệng."
Chương 153: "Đút gì em cũng ăn à?"
Chương 154: Đỗ Nguyên Tu đến
Chương 155: Phía sau có ai à?
Chương 156: Buổi tối đi ngủ nhớ chốt hết cửa sổ lại
Chương 157: Muốn hôn môi em
Chương 158: "Vợ à mai chúng mình kết hôn được không?"
Chương 159: Phó bản dị biến
Chương 160
Chương 161: Nha Nha
Chương 162: Không có tên tôi phải không?
Chương 163
Chương 164: Lên núi
Chương 165: Nó vừa cử động
Chương 166: #####
Chương 167: Sao anh không có số hiệu thế?
Chương 168:【...】
Chương 169: "Nha Nha."
Chương 170: Anh vợ
Chương 171: Nha Nha cười cái nào
Chương 172: Tương Ngô về rồi!
Chương 173: Thích Nha Thấu
Chương 174: Hai người đăng ký kết hôn chưa?
Chương 175: Tại em trêu chọc anh trước
Chương 176: Có người muốn tôi dạy cho cậu một trận
Chương 177: "Không nghe lời gì cả."
Chương 178: "Chào em, Nha Nha."
Chương 179: "Đừng nhúc nhích."
Chương 180: "Xảy ra chuyện rồi."
Chương 181: Tử vong cũng là tân sinh
Chương 182: Căn cứ người chơi
Chương 183: Căn cứ người chơi
Chương 184: Căn cứ người chơi
Chương 185: Căn cứ người chơi
Chương 186: Căn cứ người chơi
Chương 187: Nha Nha, khế ước anh đi
Chương 188: Căn cứ người chơi
Chương 189: Phó bản 5 - Tận Thế Cuồng Loạn
Chương 190: Mục Hoài Viễn
Chương 191: "Cậu chết rồi à?"
Chương 192: "Ngồi lên đùi tôi."
Chương 193:【Thơm thơm.】
Chương 194: "Ừm, có chút tác dụng."
Chương 195: Xuống thế này
Chương 196: Vua xác sống
Chương 197: Ý anh là vậy phải không?
Chương 198: Chỉ vậy thôi
Chương 199: ?
Chương 200: Bôi thuốc
Chương 201: Mùi gì khó ngửi ghê
Chương 202: 【Nhiệm vụ chính 3: Thuận lợi đến được căn cứ khu A!】
Chương 203: Hắn thích mùi hương này
Chương 204: #####
Chương 205: Vậy ai kiểm tra đây?
Chương 206: Mục Hoài Viễn mới hư
Chương 207: Lừa đảo
Chương 208: Ứng Tinh Uyên
Chương 209: Diệp Sơ
Chương 210: Thẩm Trường Lâm
Chương 211: Tìm người giúp tôi
Chương 212: Nha Linh
Chương 213: Em trai Nha Linh
Chương 214: Mày bảo ai đi chết đi cơ?
Chương 215: #####
Chương 216: Cậu không thấy mình nói hơi nhiều rồi à?
Chương 217: ?
Chương 218: "Em đã thích ai chưa?"
Chương 219: Đến xin lỗi em
Chương 220: Nha Nha rất xinh đẹp
Chương 221: Hai anh bị hâm hả?
Chương 222: Nha Thanh
Chương 223: #####
Chương 224: Số phận nói rằng, bọn họ nhất định sẽ gặp lại nhau.
Chương 225: Theo anh về khu A
Chương 226: ####
Chương 227: Người nhập nhằng với cậu ta đâu chỉ có mình cậu
Chương 228: Đừng giả vờ đáng thương
Chương 229: Cậu tính đi chịu chết à?
Lên đầu trang