Edit: Lune
Giống như tìm thấy đồng loại, cậu thiếu niên bò ra khỏi đống đổ nát kia tới giờ vẫn đang đi theo Nha Thấu.
Nha Thấu cảm thấy Diệp Sơ với Hạ Lộc nói chuyện chắc hợp nhau lắm, dù sao thì cách hai người họ nói chuyện với nhau cũng thẳng thừng máu me thế cơ mà.
Diệp Sơ dáng cao chân dài, cảm xúc bực bội lúc bị chôn dưới đống đổ nát đã biến mất hoàn toàn, sát khí trên người cũng chẳng còn rõ như ban đầu nữa. Tóc mái hơi dài, che khuất mắt, Nha Thấu cảm giác mình có thể túm chỗ đó rồi buộc thành cái chỏm cho cậu ta luôn cũng được ý.
Màu mắt thoạt trông rất giống Tạ Thầm, nhưng mà cũng không giống hẳn, màu mắt của Diệp Sơ sẫm hơn Tạ Thầm nhiều.
Làn da tái nhợt, nếu không phải thể trạng Diệp Sơ khá ổn thì Nha Thấu đã tưởng giây sau cậu ta sẽ ngất luôn rồi. Quần áo trên người chẳng biết nhặt từ đâu, hoặc cũng có thể là lúc bò ra khỏi đống đổ nát bị móc vào đâu đó làm cái áo vốn đã rách lại càng rách to hơn, đến nỗi thấy được cả eo bên trong qua lỗ thủng.
【Còn nhỏ mà đã có cơ bụng lẫn tuyến nhân ngư rồi, quả nhiên, đây là ưu thế của tuổi trẻ hả?】
【Ông thì hiểu cái gì, đây gọi là nam sinh trung học. Nghe câu này bao giờ chưa, nam sinh trung học giống kim cương.】
【Mấy ông gọi tên này là nam sinh trung học á?? Mấy ông thật sự không nhận ra hả?? Tên này có thể xé —— (có chứa nội dung spoil cốt truyện, đã kiểm duyệt).】
【Đùa hả, có thế mà cũng bị che?? (Nhắc mãi không nghe, cấm phát ngôn ba ngày)】
Mà kể từ khi cậu ta xuất hiện, bình luận trong phòng livestream rủ nhau bị kiểm duyệt hết, Nha Thấu không rõ đã xảy ra chuyện gì, cậu nhìn chăm chú chốc lát xem có phát hiện ra điều gì không, thế nhưng phòng livestream quá đông khán giả, tốc độ cập nhật bình luận lại quá nhanh, cho nên một là cậu nhìn thấy bình luận bị kiểm duyệt, còn không thì là bình luận kêu muốn thơm cậu rồi gọi cậu là vợ.
Còn những bình luận có ích dạng muốn tiết lộ thông tin cho cậu thì đều bị trôi sạch.
Nha Thấu cứ cảm giác mình đã bỏ sót điều gì, bèn hỏi 001: “001, Diệp Sơ là con người hả?”
【Cái này liên quan đến cốt truyện chính.】001 nói khéo.
Nha Thấu thoáng ỉu xìu: “Thôi được rồi.”
Diệp Sơ là con người thì là tốt nhất, nhưng lỡ cậu ta là xác sống thì sao, hiện giờ xác sống có thể tiến hóa hoàn toàn thành dáng vẻ con người cũng chỉ có mình Vua xác sống thôi, có điều giờ Vua xác sống đang ở thành phố H mới phải, cho nên sẽ không có chuyện xuất hiện ở đây.
Nha Thấu đi kiểm tra lại thanh năng lượng của mình thấy còn hơn phân nửa, dị năng cũng đang ở trạng thái kích hoạt, nếu Diệp Sơ là xác sống thật thì phải không thấy được cậu mới đúng chứ.
Càng nghĩ cậu càng thấy có lý, thế nhưng để cho an toàn, cậu vẫn hỏi Diệp Sơ mấy vấn đề, chẳng hạn như tuổi tác này hay tại sao lại xuất hiện ở đây.
Ban đầu Diệp Sơ không lên tiếng trả lời, giống hệt ban nãy, cậu ta nhíu chặt mày lại, một lúc lâu sau mới trả lời: “Tuổi thì không nhớ.”
“Chạy nhanh quá nên bị lạc.”
Diệp Sơ không thích nói chuyện lắm, toàn là Nha Thấu hỏi một câu thì cậu ta mới trả lời một câu, trả lời xong thì không mở miệng nữa, thỉnh thoảng mới chủ động nói được một hai câu.
Đứng bên cạnh đống đổ nát rất dễ bị chú ý tới, hơn nữa xác sống lại không tới gần nên cũng dễ khiến người ta nảy sinh nghi ngờ, Nha Thấu đã moi được một viên tinh thể rồi, cậu tính moi thêm viên nữa rồi đi.
Lúc Nha Thấu ngồi xổm trên mặt đất moi tinh thể trong đầu xác sống, Diệp Sơ đang đứng bên cạnh quan sát cậu. Cậu ta không nói lời nào, ánh mắt lại không ngừng chuyển qua chuyển lại giữa đầu con xác sống với khuôn mặt của Nha Thấu, định nói gì xong lại thôi.
Nha Thấu hì hục mãi mà cũng không thấy viên tinh thể đâu.
Trên lưỡi dao găm dính đầy thịt thối, nhưng vì chút năng lượng ít ỏi kia nên Nha Thấu buộc phải ép mình cố gắng.
“Con này mới thành xác sống không lâu, chưa có tinh thể.” Diệp Sơ đột nhiên lên tiếng.
Con xác sống nằm dưới đất này chính là con xui xẻo bị tòa nhà cao tầng đổ sụp đè chết, tay chân xanh lè, vẻ ngoài khác hẳn với nhân loại, đây là loại xác sống điển hình nhất, cho nên Nha Thấu mới muốn moi xem trong đầu nó có tinh thể không.
Còn Diệp Sơ đứng bên cạnh quan sát rất lâu, thấy thiếu niên này đeo găng tay rồi cầm chặt con dao găm, lúc ngồi xổm trên đất trông người nhỏ xíu, Diệp Sơ cảm giác mình xách cậu lên rồi xoay mấy vòng cũng chẳng tốn tí sức nào.
Người trước mặt dường như không biết con chết dưới đất mới thành xác sống chưa được ba tháng, cho nên trong đầu hoàn toàn không có tinh thể, dù cậu có moi nữa khoét nữa thì cũng không tìm thấy.
Cho nên cậu ta mới chủ động lên tiếng.
Đây là lần đầu tiên Diệp Sơ xen vào việc của người khác.
Có thể là vì thiếu niên thơm quá, hoặc cũng có thể là vì đôi mắt kia quá đỗi xinh đẹp, giống hệt viên đá quý màu lam mà mình từng cất giấu.
“Cậu phân biệt được hả?”
Thiếu niên ngẩng đầu lên, nói chuyện với Diệp Sơ bằng chất giọng trong trẻo.
Hiển nhiên là Nha Thấu không có kỹ năng phân biệt cấp bậc của xác sống, cùng lắm cậu chỉ có thể thông qua việc quan sát chuyển động với động tác của bọn chúng để phân biệt xem con nào là xác sống cấp cao, con nào là xác sống cấp thấp thôi. Nhưng giờ cậu cần tích năng lượng để nạp đạn cho nên đành phải dằn cảm giác buồn nôn xuống để kiểm tra từng con một.
Diệp Sơ khẽ “ừ” một tiếng.
Từ lúc Nha Thấu ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu ta vẫn luôn dừng trên mặt cậu, trông có vẻ khá hoang mang.
“Cấp bậc dị năng của cậu cao lắm hả?”
Nha Thấu nhớ nhóm Lục Tự cũng có khả năng phân biệt được cấp bậc của xác sống, cho nên rất tự nhiên gom Diệp Sơ trước mặt vào phạm vi dị năng giả.
Diệp Sơ nghiêng đầu, suy nghĩ trong chốc lát rồi nói thật thà đáp: “Người trong căn cứ loài người đánh giá cấp bậc của tôi cao lắm.”
Hóa ra là đánh giá của căn cứ, vậy thì chắc chắn là cao thật không phóng đại chút nào rồi. Có thể tiến vào căn cứ, theo như các khâu kiểm tra của căn cứ thì nhất định Diệp Sơ là con người rồi.
Nha Thấu có lòng tin tưởng tương đối mù quáng đối với những tổ chức “chính thống” kiểu này.
001 ngập ngừng hé miệng định nói, nhưng đèn tín hiệu cứ sáng suốt, thế là cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.
…
001 vốn cho rằng nơi này không có mấy xác sống nên mới đưa ký chủ tới đây, chỉ là không ngờ mới tới chưa bao lâu thì có đợt xác sống bùng phát.
Người sống sót ở đây đông hơn Nha Thấu tưởng nhiều, tiếng súng lẫn dị năng oanh tạc vang đùng đùng ngay bên tai cậu.
Thường những nơi có đợt xác sống bùng phát thì sẽ có người sống sót ở đó, động tĩnh lớn cỡ này kiểu gì cũng thu hút được đội của Thẩm Trường Lâm tới, giờ Nha Thấu chỉ cần ngồi đây ôm cây đợi thỏ là xong.
Tuy nơi đây khá gần trung tâm thành phố nhưng kiến trúc lại không sát sạt nhau mấy, có điều cũng vì gần trung tâm thành phố nên ở đây khá đông người sống sót, tối thiểu cũng phải ba nhóm.
Có một người đàn ông cầm súng trong đó liếc thoáng thấy nhóm Nha Thấu, lập tức quát to: “Mẹ nó mấy cậu còn đứng đấy làm gì? Lấy được tinh thể rồi thì chạy nhanh lên! Lúc nữa xác sống kéo tới, mấy cậu không đủ nhét kẽ răng chúng nó đâu!”
Rõ ràng là anh ta coi Nha Thấu với Diệp Sơ thành người sống sót trong nhóm khác, mà con dao găm trên tay Nha Thấu với con xác sống nằm dưới đất lại vô tình trở thành chứng cứ ngụy trang.
Nha Thấu vội vàng đuổi theo.
Đường ở đây không hề bằng phẳng, vừa phải để ý tránh đụng phải xác sống vừa phải cẩn thận tránh chướng ngại vật bên đường va vào khiến cậu bị thương.
Chỉ số thể lực của Nha Thấu thấp, mặc dù đã cộng toàn bộ điểm nhận được vào thể lực rồi nhưng nền tảng của cậu vốn yếu sẵn, cho nên cậu nghiến răng chạy được vài trăm mét thì mặt mũi bắt đầu tái nhợt, cổ họng cũng hơi ngái vị máu.
Chẳng qua trên mặt cậu có dán đạo cụ hóa trang nên nhìn từ ngoài không thấy có gì khác.
Nhưng Diệp Sơ vẫn phát hiện được điều khác thường.
Trong nhận thức của cậu ta thì mùi thơm trên người thiếu niên bỗng nhiên nhạt xuống, chân còn hơi run run, bước chân cũng nặng nề hơn nãy rất nhiều.
Nha Thấu đang cố ngậm chặt miệng lại thì bỗng thấy Diệp Sơ đi tới, ấn vai mình xuống, tay còn lại thì quàng qua ôm bụng cậu, có vẻ định xách cậu đi như thế.
Bụng thiếu niên vừa mềm vừa ấm, nhưng tư thế này làm cậu khó chịu quá nên cứ giãy giụa mãi, chỗ thịt mềm tì xuống cánh tay cũng cọ qua cọ lại.
Mềm ơi là mềm, còn thơm nữa, so với tấm ga giường màu trắng bị kẻ kia cướp mất rồi xé toạc thì còn thơm hơn nhiều.
Rất rõ ràng, thiếu niên mà cậu ta đang xách là chủ nhân của mùi hương kia.
Mà đây cũng là điều cậu ta biết ngay từ đầu rồi.
Diệp Sơ sững sờ, con ngươi trong mắt co lại, sống lưng thoáng rùng nhẹ một cái, tay chân luống cuống như ranh con mới lớn.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Diệp Sơ + 20, tổng điểm thiện cảm: 50.】
“Tư thế này khó chịu quá, đổi sang tư thế khác được không.”
Giọng nói nghẹn ngào yếu ớt, vì bị ôm kiểu này nên nói cũng ngắt quãng, thoạt nghe đáng thương vô cùng. Nhưng thật ra Nha Thấu chẳng rơi giọt nước mắt nào cả, cậu quá am hiểu cách tỏ ra yếu đuối nên theo bản năng dùng cách này để đạt được thứ mình muốn.
Diệp Sơ không biết phải làm thế nào.
Cậu ta thấy những người khác toàn xách nhau đi như thế này mà, đúng là thiếu niên này yếu ớt hơn hẳn những con người cậu ta từng gặp thật.
“Thế giờ phải làm sao?”
Diệp Sơ nhượng bộ, lúc nói ra lời này nghe còn hơi bất đắc dĩ.
Nha Thấu cảm giác mình diễn quen cái vai này quá rồi, cậu lập tức “được nước lấn tới”, nắm lấy tay Diệp Sơ: “Bế.”
“Cậu bế tôi nhé.”
…
Trong lúc tiếng thông báo tăng điểm thiện cảm vang lên liên tục thì cậu đang ôm cổ Diệp Sơ, ghé đầu vào vai cậu ta, còn thấy tai cậu ta đỏ rực.
Điểm thiện cảm của Diệp Sơ cuối cùng dừng lại ở 80.
【Ôm một tí mà tai đã đỏ, ban đầu còn muốn chửi mấy câu, ai ngờ tên này lại ngây thơ thế…】
【Hơi ngây thơ quá nhỉ, có khi nào giờ mới đến trình độ nghĩ rằng ôm một cái là có em bé không? Kiểu cho ôm đồng nghĩa với việc đồng ý làm vợ người ta ấy?? Dù sao hồi nhỏ tui cũng nghĩ thế.】
【Chắc là không đến mức đấy đâu, tôi hồi nhỏ thì tưởng hôn xong mới có em bé cơ.】
【Tôi cũng chịu, muốn đoán được tên này rốt cuộc đã tiến hóa tới mức nào rồi thì phải theo dõi người chơi mới biết được, lúc Tạ Thanh Lâm vào phó bản trông cậu ta vẫn ngu ngơ lắm, giờ đã nói chuyện trôi chảy thế này rồi, ai mà biết tốc độ tiến hóa nhanh cỡ nào.】
【Ê nghĩ kỹ thì Diệp Sơ cũng đâu phải không được, gả cho bé con để cậu ta dắt bé con đi tung hoành trong tận thế luôn.】
Đầu Nha Thấu hiện lên dấu hỏi chấm, cậu nghĩ là vì bình luận bị kiểm duyệt nhiều quá nên cậu mới không hiểu mọi người trong phòng livestream đang nói gì.
Sau khi tiếp xúc gần, cậu mới phát hiện trên người Diệp Sơ mát lạnh, khác hẳn với thân nhiệt của cậu. Cánh tay ôm eo cậu rất chặt, năm ngón tay hãm xuống thịt mềm, chẳng qua đang chạy nạn nên Nha Thấu cũng không để ý được nhiều vậy.
Còn đối với Diệp Sơ mà nói thì không khác gì đang ôm cái lò sưởi. Mạch máu dưới làn da cổ mỏng manh khác hẳn với mình, cổ áo thấm đầy mùi thơm trên người thiếu niên, từng hơi thở phả ra cũng nóng hầm hập.
Đợt xác sống bùng phát lần này không nghiêm trọng bằng lần ở thành phố H, nhưng trông cảnh xác sống ùa tới từ bốn phương tám hướng vẫn thấy đáng sợ vô cùng, có con xác sống từ cửa sổ trên tầng cao ngã xuống, có con thì từ dưới cống nước trèo lên, toàn thân hôi thối, răng rợ nhọn hoắt cả hàm.
Người đàn ông kêu bọn họ chạy nhanh lên kia trông cao to vạm vỡ cực, anh ta thành thạo bắn nát đầu con xác sống chạy tới, nhanh tay moi lấy tinh thể rồi dẫn những người còn lại chạy về phía trước.
Thời gian một năm rưỡi đủ để anh ta biết rõ nơi này như lòng bàn tay, biết đường nào dẫn tới đâu, bảy lần quặt tám lần rẽ dẫn mọi người tìm đường sống.
Anh ta không phải nhân viên cứu trợ chuyên nghiệp, cho nên chỉ có thể vừa đảm bảo mạng sống của mình vừa cứu được ai thì cứu thôi.
“Đại ca! Hướng 3 giờ có một bầy xác sống kéo tới, còn 3 phút nữa là đến rồi!” Người được giao nhiệm vụ canh gác quan sát hét to như muốn rách cả cổ họng, trong lòng quá mức tuyệt vọng trước tình cảnh này.
Hắn không hiểu tại sao bọn hắn đã hành động kín đáo tới vậy rồi mà vẫn có xác sống liên tục kéo tới.
Nhóm người sống sót phía sau nghe vậy thì sắc mặt đồng loạt thay đổi, có người thậm chí còn nghĩ rằng người đàn ông cao to kia dẫn sai đường nên mới đưa bọn họ tới nơi còn đông xác sống hơn.
Đám xác sống cách đó không xa lảo đảo chạy tới, vô số xác sống xếp thành một hàng dài đang lao về phía bọn họ với tốc độ cực nhanh.
Trong lúc bọn họ ở yên tại chỗ vì tin tức này thì có một con xác sống dị hình đang nằm rình chỗ mép cửa sổ phía trên thình lình nhảy xuống bấu chặt vào đầu của người đàn ông to con kia.
Người kia chỉ kịp gào lên một tiếng thảm thiết: “Đại ca!!”
Nha Thấu biết những thứ này không trông thấy mình, thế nhưng nhìn mọi người bị chúng bao vây vẫn khiến cậu sợ đến mức nắm chặt lấy áo của Diệp Sơ.
Áo Diệp Sơ vốn đã rách, bị cậu níu chặt lại rách to hơn, Diệp Sơ bất đắc dĩ nói: “Đây là xác sống cấp 6.”
Lúc này rồi mà vẫn còn bình tĩnh nói cho cậu biết.
Nha Thấu trợn tròn mắt, vừa định mở miệng thì nghe thấy tiếng gầm rú quen thuộc. Một chiếc xe bọc thép phóng vút tới, hàng dài xác sống ban nãy bị nó đâm văng tung tóe. Không biết bao nhiêu con xác sống bị nó nghiền nát, kẹt dưới gầm xe thành một đống bầy nhầy.
Trước mắt bỗng sáng chói lên, Nha Thấu phản xạ vùi mặt vào cổ Diệp Sơ.
Sau khi nhắm mắt lại, thính giác trở nên nhạy hơn nhiều, cậu không nghe thấy tiếng hét của xác sống mà chỉ nghe thấy “phụt” một tiếng, sau đó đầu của đám xác sống lập tức nổ tung.
Diệp Sơ như nghĩ tới cái gì, đoạn ngoái đầu nhìn về phía laser bắn tới.
Trên nóc xe bọc thép, một người đàn ông tóc vàng mắt vàng từ từ hạ tay xuống, sau đó nhảy xuống đi giúp người của những nhóm khác.
“Là thủ lĩnh Thẩm phải không!?”
Có người mừng rỡ hô to: “Chúng ta được cứu rồi!”
Nha Thấu cũng quay đầu qua, nhưng chỉ thấy được mái tóc vàng cùng bóng lưng của người kia.
Cậu tìm được thủ lĩnh khu A Thẩm Trường Lâm rồi.

