Edit: Lune
Mái tóc dài vàng óng buộc sau gáy, đôi mắt cùng màu nhìn chằm chằm vào đám xác sống xung quanh, lưỡi ánh sáng chói mắt hiển hiện tạo thành một vòng tròn sau lưng hắn. Nha Thấu mở to mắt nhìn, không hề chớp mắt, vậy mà không kịp thấy gì thì những lưỡi ánh sáng kia đã bắn xuyên qua đầu của toàn bộ xác sống có mặt ở đây rồi.
Trúng thẳng vào tinh thể, một nhát trí mạng, không một con xác sống nào bị một nhát trí mạng vào đầu mà còn có thể sống được.
Quá mức chói lọi, chém đứt cầu nối giữa tử vong với biển xác thối, khiến chúng không có cách nào phản kháng được.
【Mắt người không thể theo kịp tốc độ ánh sáng.】001 không khỏi giải thích:【Hiện tại phần lớn dị năng bên phía loài người đều thuộc về năm thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Chỉ có một số ít loại biến dị khác thôi, chẳng hạn như dị năng tàng hình của ngài hay dị năng ánh sáng của Thẩm Trường Lâm.】
【Theo như ghi nhận đến giờ thì chỉ có Thẩm Trường Lâm và Lệ Nhiễm là sở hữu dị năng đặc thù thôi.】
Nha Thấu tò mò: “Vậy ban đêm anh ta có chịu ảnh hưởng gì không?”
【Có, nhưng không nghiêm trọng lắm.】
【Tốc độ hồi phục của dị năng ánh sáng vào ban đêm sẽ trở nên rất chậm, cho nên bình thường ban đêm Thẩm Trường Lâm sẽ không dùng dị năng, có dùng thì cũng dùng năng lượng tích lũy được từ ban ngày.】
Mặc dù tốc độ hồi phục rất chậm nhưng vẫn có thể hồi phục được, cho nên ban đêm cũng không nghiêm trọng như tưởng tượng.
Mà ban ngày thì chính là sân nhà của dị năng ánh sáng, nơi đây là chiến trường thiên nhiên của Thẩm Trường Lâm.
Hắn có thể dọn sạch kẻ địch trên diện rộng.
…
Vì Thẩm Trường Lâm đến kịp nên người đàn ông to con không bị xác sống cấp 6 nhào tới cắn đứt cổ, sau khi được cứu, anh ta không ngừng hít khí, hít thở cả hồi lâu mới ổn định lại được, nước mắt thoáng cái chảy ra.
“Anh Thẩm! Tình huống bên anh sao rồi!?”
Người bên kia máy truyền tin bị gió thổi thốc vào mặt, nói năng líu hết cả lưỡi lại, mà có khi tai cũng bị gió thổi điếc rồi cũng nên, âm thanh to đến mức làm Thẩm Trường Lâm phải đưa máy truyền tin xa ra.
“Nha Linh không biết lái xe! Em sắp nôn rồi… ọe khụ!”
Chờ âm thanh ồn ào bên kia nhỏ xuống, một giọng nói lạnh lùng mới vang lên, nghe âm trầm lạ thường: “Cậu mà nôn thì cút xuống cho tôi.”
“Đừng đừng đừng.” Người kia cười lấy lòng, còn xáp lại gần hơn: “Anh Thẩm, các anh tới chỗ tị nạn chưa?”
Phần lớn người sống sót phân tán ở các khu vực khác nhau, mà nhóm lớn nhất thì tập trung ở nơi tị nạn dựng tạm lên từ lúc tận thế mới buông xuống, tìm được chỗ đó thì nhiệm vụ cứu hộ của bọn họ cũng đã thành công hơn nửa rồi.
“Chưa.”
Thẩm Trường Lâm xoa tai, cảm thấy mình thế này có khi cũng được tính thành tai nạn lao động rồi: “Trên đường gặp một nhóm nhỏ, chuẩn bị dẫn họ đi cùng.”
Tiếng gió rít gào, người bên kia máy truyền tin gào to: “Vậy tập hợp ở chỗ tị nạn nhé anh Thẩm?”
Thẩm Trường Lâm đồng ý: “Được.”
Nơi này hơi chếch với trung tâm thành phố, việc có nhiều nhóm nhỏ sống sót được ở đây cho đến giờ cũng chứng tỏ tình hình virus ở đây không nghiêm trọng lắm, nhưng thường xác sống sẽ không di chuyển theo bầy, mà không thành bầy thì đương nhiên không tạo thành làn sóng được, đủ dấu hiệu đều cho thấy làn sóng xác sống bùng phát lần này cực kỳ khác thường.
Điểm nào cũng khác thường, nhất là cái kiểu xếp thành hàng dài tiến lên kia, giống như có thứ gì đó đang cố ý dẫn dắt chúng vậy.
“Là thủ lĩnh Thẩm Trường Lâm phải không?”
Trong đám người có người run rẩy lên tiếng hỏi thăm.
Từ sau tận thế bọn họ vẫn luôn bị mắc kẹt ở đây, thỉnh thoảng bọn họ có gặp một số người đi ngang qua đây tiến về căn cứ, từ miệng họ biết được người mạnh nhất, thủ lĩnh của căn cứ khu A là một người có mái tóc dài màu vàng.
Rất khác biệt, có người nói đây là lập dị, cũng có người nói đây là tự tin cực độ vào bản thân.
Thẩm Trường Lâm đi tới trước mặt bọn họ, khẽ gật đầu: “Tôi là thủ lĩnh của khu A thuộc Căn cứ An toàn Nhân loại, Thẩm Trường Lâm. Tôi tới đây là để đưa mọi người về căn cứ.”
“Vậy nên xin mọi người đừng hoảng loạn, giữ cảm xúc ổn định, phối hợp với chúng tôi để tiếp nhận kiểm tra sơ bộ.”
“Chúng tôi sẽ không bỏ lại bất kỳ ai.”
Người đứng sau lưng Nha Thấu vô cùng bất an, anh ta vẫn chưa hết hoảng trước làn sóng xác sống vừa rồi: “Chúng tôi không làm kiểm tra được không? Lỡ đâu lại có làn sóng xác sống khác đến…”
Một dị năng giả ôm súng lên tiếng: “Kiểm tra sơ bộ là để rà soát những người bị xác sống cắn, chúng tôi không thể để mối nguy tiềm ẩn tồn tại giữa đội ngũ người sống sót được.”
“Người cũng không nhiều, kiểm tra sơ bộ không mất nhiều thời gian đâu.”
Bọn hắn mang súng, cộng thêm danh tiếng lẫn sức mạnh dị năng mà Thẩm Trường Lâm vừa thể hiện mới rồi khiến ai nấy đều cảm thấy an toàn hẳn, sự hoảng loạn ban đầu cũng được xoa dịu phần nào, mọi người cũng bắt đầu nghĩ đến những chuyện khác.
“Vậy có thể đưa chúng tôi đi trước được không? Tôi không muốn tới chỗ tị nạn…” Một người trong đó ấp úng nói.
“Chỗ tị nạn làm sao?”
Vẻ ngoài của Thẩm Trường Lâm vốn đã rất bắt mắt rồi, thêm màu tóc với màu mắt nữa trông lại càng chói lọi. Khuôn mặt sắc sảo cùng quai hàm góc cạnh làm mới đầu sẽ tưởng hắn là một người có tính cách lạnh lùng ngạo mạn, nhưng khi nói chuyện mới biết hắn rất ôn hòa.
Nha Thấu nhìn hắn một hồi lâu, mãi tới khi bị Diệp Sơ nhéo nhéo mới thôi.
“Chỗ tị nạn…” Người kia vốn định kể, nhưng vừa nhớ tới cái gì, sắc mặt anh ta thoáng tái nhợt, lập tức ngậm miệng lại.
Thấy hỏi không ra, Thẩm Trường Lâm cũng không bắt anh ta mở miệng, chỉ ngẩng đầu lên quan sát đám người một lượt.
Người bình thường sau khi bị xác sống cắn sẽ có những thay đổi nhỏ trên nét mặt, ban đầu Thẩm Trường Lâm định kiểm tra những người có biểu hiện bất thường trước, thế nhưng khi trông thấy ai đó thì tức khắc dừng lại.
…
Nha Thấu cảm giác bầu không khí hơi khác thường.
Những dị năng giả cấp cao kia lúc này siết chặt súng, trạng thái căng thẳng hơn vừa rồi nhiều. Mà Nha Thấu lại rất nhạy cảm với cảm xúc, dù bọn họ có quản lý biểu cảm tốt đến mấy thì cậu vẫn cảm nhận được sự sợ hãi lẫn căng thẳng toát ra từ người bọn họ.
Nhất là Thẩm Trường Lâm, ánh mắt của anh ta vẫn dừng ở chỗ cậu từ nãy giờ. Nhưng Nha Thấu cực kỳ chắc chắn một điều, người Thẩm Trường Lâm đang nhìn không phải là mình mà là Diệp Sơ đang bế mình.
Con ngươi mang sắc màu ấm nhưng lúc này lại toát ra vẻ lạnh lẽo.
Đội y tế bước xuống xe, bắt đầu làm kiểm tra sơ bộ cho tất cả mọi người ở đây.
Sau khi đến nơi an toàn rồi, thể lực Nha Thấu cũng hồi phục tương đối, cậu vỗ tay Diệp Sơ bảo cậu ta thả mình xuống, nhưng Diệp Sơ lại hệt như không nghe thấy gì, chẳng những không thả cậu xuống mà trái lại còn ôm chặt hơn.
“Bế cậu ấy suốt có mệt không? Muốn thả cậu ấy xuống không?” Bác sĩ đeo găng tay trắng nói chuyện với Diệp Sơ nghe rất ôn hòa.
Nhưng Nha Thấu lại cảm nhận được bác sĩ này đang sợ hãi.
Người này đang sợ Diệp Sơ.
Diệp Sơ quay đi, không thèm để ý tới vị bác sĩ trước mặt.
Nha Thấu: “…”
Bác sĩ bị phản ứng này làm cho cứng đờ, nhưng anh ta lập tức điều chỉnh lại ngay rồi hỏi lần nữa.
Diệp Sơ vẫn không để ý tới như cũ.
So sánh thì lúc cậu hỏi chuyện ít ra Diệp Sơ còn trả lời mấy câu. Nha Thấu thở dài, vỗ bả vai Diệp Sơ: “Thả tôi xuống đi.”
Chẳng biết có phải ảo giác của cậu hay không mà lúc cậu vỗ vai Diệp Sơ, cậu trông thấy sự hoảng loạn trong ánh mắt của bác sĩ, như kiểu không phải cậu vỗ vai Diệp Sơ mà là vỗ quả bom có thể làm nổ tung toàn bộ chỗ này ấy.
Đặc biệt là thấy dị năng giả bên cạnh đồng loạt để tay lên cò súng, khiến Nha Thấu lờ mờ cảm thấy hình như có cái gì đó không đúng thì phải.
Lúc này, rốt cuộc Diệp Sơ cũng lên tiếng, nhưng lại bướng bỉnh nói: “Không.”
Hệt như trẻ con hờn dỗi, kiểu cách từ chối giống đứa bé hồi xưa Nha Thấu gặp phải như đúc.
Nghi ngờ mới nhen nhóm chưa gì đã lung lay sắp đổ.
“Cậu nhẹ lắm, tôi bế được.”
Thể trọng của thiếu niên đối với Diệp Sơ mà nói thì vừa bế vừa chạy cũng không có chút áp lực nào hết, cả người còn mềm mềm, khác hẳn những thứ mà cậu ta đừng đụng vào trước kia, thậm chí nhéo nhẹ một tí còn đỏ lên, hơn nữa Diệp Sơ còn cực kỳ thích mùi hương trên người cậu.
Diệp Sơ thích thiếu niên làm ổ trong ngực mình, ai ngờ tự dưng lại xuất hiện một người hỏi lung tung này kia, còn hỏi cậu ta có muốn thả thiếu niên xuống không nữa chứ.
Diệp Sơ rất khó chịu với cái tên loài người này.
Trong đôi mắt đỏ lóe lên tia sáng u ám, trên người Diệp Sơ bỗng toát ra sát ý, vừa rồi trước mặt thiếu niên còn ngoan ngoãn là thế, vậy mà chớp mắt một cái đã lạnh lùng nhìn bác sĩ như muốn giết người.
Yết hầu bác sĩ căng chặt, thấy Diệp Sơ bước về phía mình thì vô thức lùi về sau một bước.
Bỗng có một bàn tay đè lên vai anh ta, chẳng biết Thẩm Trường Lâm đi tới phía sau anh ta từ khi nào: “Cậu đi kiểm tra cho người khác đi, để tôi kiểm tra cho hai người họ.”
Bác sĩ liên tục gật đầu: “Được.”
…
Thẩm Trường Lâm muốn đích thân kiểm tra cho cậu.
Ban đầu Diệp Sơ còn muốn bế Nha Thấu đi ra chỗ khác cơ, nhưng chưa được hai bước đã bị Nha Thấu nhéo trở về.
Có lẽ là Diệp Sơ chưa từng nổi giận với cậu, hơn nữa lại hơi ngốc, cho nên Nha Thấu đối với cậu ta càn quấy hơn hẳn bình thường.
“Cậu thả tôi xuống đi, tôi muốn làm kiểm tra.”
Diệp Sơ cụp mắt, ban đầu còn giả điếc coi như không nghe thấy gì, đến khi Nha Thấu không chịu nổi nữa nói “Sau này tôi sẽ không thèm để ý tới cậu nữa” thì thính lực của Diệp Sơ lập tức hồi phục.
Chẳng qua hồi phục thành điếc có chọn lọc, chỉ nghe tới “Tôi muốn làm kiểm tra” thôi là dừng, còn câu sau thì không nghe thấy gì.
Lúc Diệp Sơ ngồi xổm xuống cho Nha Thấu ngồi lên đùi mình thì ngay cả ánh mắt Thẩm Trường Lâm nhìn Nha Thấu cũng mang theo vẻ dò xét.
Thật ra người mà Thẩm Trường Lâm chú ý tới đầu tiên không phải Diệp Sơ, mà là nhóc con đã hóa trang đang được Diệp Sơ bế.
Tóc đen, mắt lam, trên mặt dán một lớp da mặt dày. Thật ra tấm da mặt kia làm cũng coi như khá tinh xảo rồi, thế nhưng da nhóc con này lại quá trắng, nhìn qua là thấy da mặt khác hẳn với những chỗ khác.
Khác với kiểu da nhợt nhạt của Diệp Sơ, da thiếu niên trắng nõn như trứng gà bóc, cứ như được ngâm từ trong sữa ra vậy, chỗ khớp xương còn hơi hồng hồng.
Gì cũng không biết, lúc bảo kiểm tra còn chủ động đưa tay tới.
Bàn tay chạm vào vết chai mỏng trong lòng bàn tay quá mềm mại, khác hẳn với bàn tay to dày thô ráp của đồng đội mình, tay thiếu niên nhỏ hơn hắn một cỡ, mềm mại như con mèo con vậy.
Thiếu niên ngồi ngoan trên đùi Vua xác sống như không ý thức được tình cảnh lúc này, mà ánh mắt Vua xác sống lại cứ dán chặt vào chỗ da thịt hai người chạm nhau, nhíu mày bất mãn cực kỳ.
Kiểm tra sơ bộ thì chỉ cần kiểm tra tay chân thôi là được, cho nên một lúc xong. Nhưng trong một lúc ấy, Thẩm Trường Lâm còn tưởng tên Vua xác sống trước mặt sẽ gỡ ngụy trang xuống, lao vào đánh nhau với hắn rồi.
Vua xác sống đối xử với nhóc con mắt lam trước mặt này rất khác biệt.
Nếu không phải chỗ cổ tay có mạch đập truyền tới thì Thẩm Trường Lâm đã cho rằng nhóc con trước mặt là xác sống cấp cao đang ngụy trang thành con người rồi.
Hắn đứng dậy, trong lòng đã có suy đoán đại khái:
“Lúc nữa hai người ngồi trên xe bọc thép đầu tiên.”
…
Những người sống sót khác thì lên các xe phía sau, còn Nha Thấu với Diệp Sơ thì ngồi ghế sau của chiếc đầu tiên.
Lên xe rồi mà Diệp Sơ vẫn không chịu buông tay.
Mùa hè ngồi dính vào nhau vốn sẽ rất nóng, nhưng người Diệp Sơ lại rất mát nên Nha Thấu đổi tư thế thành ngồi tựa sát vào người cậu ta.
Hai người họ ngồi sát nhau ở hàng ghế sau, bầu không khí trong xe ngột ngạt lạ thường, nhóm dị năng giả im lặng ôm súng, ngồi thẳng tắp, nhìn không chớp mắt, nhưng lại vô thức giữ một khoảng cách với hai người họ.
Nha Thấu chọc chọc Diệp Sơ: “Cậu hung dữ thế, còn không thèm nói chuyện nữa, ngày trước cậu là đầu gấu trường hả?”
Diệp Sơ không hiểu: “Đầu gấu trường là gì?”
“Thì là đánh nhau giỏi nè, trong trường cực kỳ hống hách, chẳng ai dám chọc vào.” Nha Thấu nhớ lại cảnh mình từng thấy, còn nói thêm một câu: “Đến thầy cô cũng không quản nổi, học hành cũng kém.”
Trong phó bản đầu tiên, Hứa Dã cũng y như thế, lúc mới xuất hiện rõ hống hách.
Diệp Sơ gật đầu rồi lại lắc đầu: “Tôi không phải.” Sau đó còn nói thêm một câu như khoe khoang: “Tôi học giỏi lắm, cực kỳ giỏi.”
“Siêu vậy.” Nha Thấu thuận miệng khen: “Vậy trước tận thế cậu học ở đâu thế?”
Cả hai nói rất nhỏ, mọi người trên xe lại đang cảnh giác với hai người nên ai nấy cũng hít thở rất khẽ, thậm chí còn tưởng bọn họ đang trao đổi ám hiệu gì đó.
Thành thử khiến trong xe yên ắng vô cùng.
Cho nên Nha Thấu nghe thấy rõ tên trường học mà Diệp Sơ nói, cậu sững sờ ngước qua nhìn.
Bởi vì Diệp Sơ nói là —— “Trường cấp 3 Hồng Lâm” .
“Tích ——”
Máy truyền tin của ai đó kêu lên, Nha Thấu còn chưa kịp hỏi cho rõ ràng thì đã thấy Thẩm Trường Lâm bấm nghe máy, lên tiếng hỏi: “Sao vậy?”
“Thẩm Trường Lâm, tìm người giúp tôi.”
Giọng nói quá quen thuộc, là Lục Tự.
Âm thanh bên chỗ Lục Tự cực kỳ ồn ào, giọng điệu hắn cũng nặng nề trầm thấp lạ thường, Nha Thấu chưa nghe thấy bao giờ.
Nha Thấu vô thức giơ tay sờ đạo cụ hóa trang trên mặt mình.
Thẩm Trường Lâm: “Sao lại gọi nhờ tôi?”
“Em ấy muốn đến khu A, biết cậu đang ở thành phố kế bên nên chắc chắn sẽ đến tìm cậu.”
“Tóc đen mắt lam, da rất trắng.”
Nha Thấu cảm giác hắn sắp kể hết đặc điểm trên người mình ra rồi.
Nhưng rõ ràng là Lục Tự thấy vẫn chưa đủ, hắn còn gằn từng chữ: “Nhìn màu mắt, rất có thể em ấy sẽ dùng đạo cụ hóa trang lên mặt.”

