Chương 225: Theo anh về khu A

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Lục Tự không ở lại quá lâu.

Đội xe của B nằm giữa đoàn nên đây cũng là nơi an toàn nhất, bởi vậy hắn mới đưa Nha Thấu tới đây.

Hơn nữa để dây leo quỷ bảo vệ cậu còn yên tâm hơn là để cậu ngồi trong xe.

Không có ai để ý tới bọn họ.

Dị năng giả đang bận chiến đấu với đám xác sống, nhóm người sống sót trên xe thì mặt mũi xám ngoét, rúc lại một chỗ, thậm chí có người hoảng loạn còn muốn mở cửa xe chạy ra, chỉ có ít người là để ý tới hai người mới tới bên ngoài, nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua rồi quay đi luôn.

Tuy cách một khoảng nhưng Bạch Duẫn vẫn trông thấy.

Mấy đôi mắt lộ thoáng qua khe cửa kia lộ rõ sự sợ hãi lẫn đề phòng, e là sợ hai người không rõ lai lịch bọn cô sẽ lên xe của họ.

Trên đùi truyền đến cơn đau nhức, Bạch Duẫn cảm thấy mọi thứ thật vô vị. Cô muốn đứng lên nhưng thử mấy lần đều không được, thế nhưng tới lần sắp thành công rồi thì cô lại bỗng từ bỏ.

“Nha Thấu?”

Nha Thấu còn đang đắm chìm trong mấy lời nói của Lục Tự ban nãy nên đầu óc bây giờ đang hơi ngơ ngơ, ban đầu cậu còn chưa phản ứng được là Bạch Duẫn gọi mình cơ, mãi tới khi Bạch Duẫn gọi tiếng nữa, cậu mới hoàn hồn đáp lại: “Sao thế?”

Những lần trước cậu gặp Bạch Duẫn, không phải dưới hầm để xe tối tăm ở khu tị nạn thì cũng là trong chiếc xe đã bị lật nghiêng, đây là lần đầu tiên cậu thấy rõ dáng vẻ của Bạch Duẫn dưới ánh mặt trời.

Làn da tái nhợt, trên cánh tay đầy vết bỏng, còn có cả vết roi.

Cô thấp hơn Nha Thấu cả cái đầu, trên người gần như chẳng có tí thịt nào, chỉ còn mỗi da bọc xương, ngồi chỗ kia cũng chỉ chiếm chút xíu diện tích.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng lại đầy vết thương to nhỏ khác nhau. Bạch Duẫn có đôi mắt rất đẹp, nhìn nó, Nha Thấu có thể tưởng tượng ra được trước khi khuôn mặt bị hủy hoại, Bạch Duẫn là cô gái xinh đẹp tới nhường nào.

Bạch Duẫn ngẩng đầu hỏi: “Sao em lại cứu chị?”

Thiếu niên tên “Nha Thấu” này đã cứu cô hai lần, một lần là lúc cô bị đánh dưới hầm để xe, còn một lần là lúc cô ngã xuống bờ ruộng.

Rõ ràng cô thấy thiếu niên này đã cõng theo đứa bé chạy đi rồi, cô thật sự không ngờ được cậu lại chạy trở về.

Trên người thiếu niên đang đứng trong lồng dây leo có một thứ mà chỉ mình Bạch Duẫn mới thấy được. Bạch Duẫn thấy thiếu niên ngơ ngác nhìn mình rồi hỏi lại: “Chuyện này cũng cần có lý do ạ?”

Bạch Duẫn bỗng im lặng.

Giống như vừa rời ghế nhà trường còn chưa hiểu được sự hiểm ác của xã hội vậy, suy nghĩ vẫn còn ngây thơ, không quá phù hợp với quy tắc của thế giới mà cậu sẽ phải đối mặt sau này.

Thế nhưng không thể vì vậy mà nói rằng cậu nghĩ thế là sai được.

Chẳng những xinh đẹp lại còn hiền lành tinh tế, hẳn là thiếu niên đã được nuôi dạy và bảo vệ cực kỳ cẩn thận. Lúc gắng sức dìu cô, cô còn bảo rằng nếu không dìu nổi thì cứ bỏ cô lại, không sao đâu, thiếu niên lại đáp rằng dù sao em cũng là con trai mà, nên em dìu được chứ.

Thậm chí lúc sau cậu còn nói rằng “Lúc nữa nếu em chạy không nổi thì chị cứ chạy trước đi, không cần lo cho em đâu”.

Bạch Duẫn chưa gặp người như vậy bao giờ, khó mà khiến người ta không thích cho được.

Cô cúi đầu, không đáp lại.

Bạch Duẫn vốn không thích nói chuyện, lúc này chủ động hỏi Nha Thấu mấy câu đã vượt quá sự hiểu biết của Nha Thấu về cô rồi. Nha Thấu không biết liệu có phải mình đã bước vào phạm vi cảnh giác của Bạch Duẫn hay chưa, cậu do dự chốc lát, cuối cùng vẫn mở miệng: “Chị tên Bạch Duẫn phải không?”

Bạch Duẫn: “Ừm.”

Cô không hỏi Nha Thấu sao lại biết tên của mình, cứ như đã đoán được từ trước rồi vậy.

“Chị nghĩ liệu hôm nay chúng ta có chết không?”

Bạch Duẫn ngẩng đầu nhìn cậu, nghiêm túc trả lời: “Em sẽ không chết đâu.”

Giọng điệu cực kỳ chắc chắn, thậm chí còn chắc chắn hơn cả lúc 001 cam đoan.

Nha Thấu sờ chóp mũi, đoạn nói sang chuyện khác: “Lúc trước chị học trường Hồng Lâm ạ?”

“Ừm.”

Trước tận thế, Bạch Duẫn là người nổi tiếng thường xuyên xuất hiện trước công chúng, cho nên việc cô từng học ở trường cấp 3 Hồng Lâm chẳng phải chuyện gì bí mật, thậm chí đến cả tiểu học lẫn cấp 2 học ở đâu cũng bị paparazzi đào ra hết.

“Vậy chị… có biết Diệp Sơ không?”

Khi nói câu này, giọng Nha Thấu ngập ngừng rõ, hiển nhiên là cậu không chắc chắn, cũng rất do dự nữa.

Cậu đột nhiên không chắc liệu mình có thể hỏi được manh mối gì từ Bạch Duẫn hay không, liệu đã tốt nghiệp nhiều năm như thế rồi, Bạch Duẫn còn có ấn tượng gì về một học sinh cấp 3 bình thường ở Hồng Lâm hay không.

Thậm chí cậu còn có một ý nghĩ hoang đường hơn nữa là có khi chỉ là trùng tên thôi, dù sao trên đời này thiếu gì trường cấp 3 trùng tên nhau, tình huống này cũng đâu phải không có.

Nhưng bất ngờ thay Bạch Duẫn lại đáp: “Biết.”

“Cậu ấy là học sinh đứng nhất toàn khối, là học sinh ưu tú được nhà trường bồi dưỡng trọng điểm.”

Khi ấy Bạch Duẫn đã nổi tiếng lắm rồi, còn trở thành cựu học sinh danh dự của trường cấp 3 Hồng Lâm, thời điểm được mời về dự lễ kỉ niệm trường cũ từng rất ấn tượng với cậu học sinh này.

Lần đó, lúc cô về trường tình cờ trông thấy cậu ta đứng trước bảng tin dán đầy ảnh, nghe người quản lý giới thiệu cô mới biết cậu học sinh nọ là Diệp Sơ.

Mấy chữ “đứng nhất toàn khối” tựa như chiếc chìa khóa, Nha Thấu sực nhớ lại điều gì.

Trong chớp mắt, tâm trí Nha Thấu bỗng trở nên mơ hồ.

Bảng vinh danh thành tích trong ký ức cuối cùng cũng được phủi đi lớp bụi rồi dần trở nên rõ ràng theo từng lời Bạch Duẫn nói. Diệp Sơ là học sinh có thành tích xếp thứ nhất toàn khối, mà bảng vinh danh thành tích Nha Thấu từng nhìn thấy trước lúc rời khỏi phó bản, tên Diệp Sơ nằm ngay vị trí đầu bảng khi ấy.

Cậu đã từng gặp Diệp Sơ rồi.

Chỉ là cậu quên mất thôi.

Mà Nha Thấu cũng nhận thức được rằng [Tận thế cuồng loạn] và [Điều 13 nội quy trường] đều ở cùng một không gian, chẳng qua là thời gian khác nhau thôi.

Một cái phía trước, một cái phía sau.

Nha Thấu vô thức níu vạt áo mình, đây là hành vi vô thức mỗi khi cậu thấy căng thẳng. Cậu muốn nói gì đó nhưng lời đến bên môi lại thôi, cuối cùng chỉ ỉu xìu nói một câu: “Cảm ơn chị.”

Thế nhưng lời nói tiếp theo của Bạch Duẫn lại khiến Nha Thấu sững sờ.

“Thật ra thì Nha Thấu à, chị cũng biết em từ rất lâu rồi.”

Bạch Duẫn nói tiếp: “Nhưng chỉ mình chị biết em thôi.”

“Lần chị gặp Diệp Sơ, cậu ấy đang nhìn ảnh chụp trên bảng tin.”

“Và người trong bức ảnh đó là em.”

Lúc đó Bạch Duẫn tò mò lắm, cho nên sau khi Diệp Sơ đi rồi cô mới qua xem thử. Bức ảnh được dán chính giữa bảng tin là một thiếu niên tóc đen rất xinh đẹp, cậu ngồi trên ghế, cằm hơi giương lên trông rõ kiêu ngạo nhưng cũng xuân sắc rạng rỡ vô cùng, khiến người ta chú ý ngay từ cái nhìn thoáng qua.

Cơn đau trên đùi càng lúc càng như xoáy vào xương, Bạch Duẫn mấp máy môi, nhỏ giọng thì thào:

“Hơn nữa, chị phải cảm ơn em mới đúng.”

Bọn họ nói chuyện không lâu lắm, Nha Thanh đã sốt ruột tới tìm em trai rồi.

Nha Thấu từng dùng Dây Leo Quỷ một lần trong [Điều 13 nội quy trường], chẳng biết do cậu dùng sai cách hay là do nguyên nhân khác mà chưa được bao lâu thì người cậu nhốt đã thoát được ra ngoài rồi.

Cậu nghĩ mãi vẫn không hiểu Dung Xích thoát ra kiểu gì.

Nhưng giờ thì Nha Thấu cuối cùng cũng biết làm sao để mở được cái lồng Dây Leo Quỷ này ra rồi.

Thật ra bảo mở thì cũng không đúng lắm, vì Nha Thanh vừa chạy tới đã duỗi tay gỡ nó bằng tay không.

Dây leo đã hấp thụ kha khá máu thịt xác sống rồi nên giờ chắc chắn cực kỳ, vừa thấy có máu thịt tươi lại gần là nhanh chóng trườn tới quấn chặt lấy cánh tay Nha Thanh. Nha Thanh lập tức nổi khùng lên, hùng hổ giật phăng đám dây leo, vừa giật vừa chửi: “Thứ này là của thằng ranh kia phải không? Mẹ kiếp, sao dai thế.”

“Ông phá nát hết cho xem!”

Dây leo khó phá, tay Nha Thanh vừa rồi còn vì né không kịp mà bị nó cứa ra vết máu, hắn cáu quá đấm cho đoạn dây leo kia một cái.

Có lẽ là dây leo bị đấm một cái xong bị choáng ra đấy, hoặc cũng có lẽ là vì ngửi thấy mùi máu của “Phẫn Nộ” nên tốc độ tấn công dần chậm lại, sau đó bị Nha Thanh giật đứt rồi vứt xuống đất.

Nha Thanh muốn dẫn em trai đi luôn, Nha Thấu vội giữ tay hắn lại: “Anh ơi chờ chút, còn Bạch Duẫn nữa.”

“Sao cô ta lại ở đây?”

Nha Thấu thấy câu này của anh trai mình nghe hơi là lạ, như kiểu biết Bạch Duẫn là ai rồi ấy. Cậu không muốn lãng phí thêm thời gian bèn nói luôn: “Em đưa chị ấy tới.”

“Chân của chị ấy bị…”

“Không cần đưa chị đi đâu.”

Nghe ra ý thiếu niên muốn giúp mình, Bạch Duẫn thấy ngại quá vì tận lúc này rồi mà còn làm phiền cậu.

“Chị bị xác sống cắn bị thương rồi.”

Giọng nói của Bạch Duẫn nhẹ bẫng, như người cô vậy, lúc cô lảo đảo đứng lên cảm giác chỉ cần một cơn gió là có thể thổi tan cô vậy.

Chân cô bị xác sống cắn lúc hỗn loạn ban nãy, nếu không thì cũng không đến nỗi bị đẩy một cái đã ngã lăn xuống bờ ruộng, virus lan dọc đùi lên trên, Bạch Duẫn nhìn đường sinh mệnh của mình đang chậm rãi biến mất.

“Em tới gần đây được không?”

Đối với chuyện này, không ngờ Nha Thanh lại chẳng hề ngăn cản, thậm chí còn nói với Nha Thấu: “Em đi đi.”

“Bị xác sống cắn bị thương thì vẫn có khả năng biến thành dị năng giả mà.”

Nha Thấu không diễn tả được cảm giác của mình lúc này thế nào nữa.

Đây là lần đầu tiên, người cậu quen bị xác sống cắn bị thương, nó giống như một tảng đá nặng trịch đè lên lồng ngực cậu vậy, nặng tới nỗi khiến cậu không thở nổi.

“Chị biết, nhưng chị không còn thời gian nữa rồi.”

Giọng Bạch Duẫn nhỏ xíu, nếu không xích lại gần thì đúng là không nghe thấy thật, do đau quá nên nói cũng bị đứt quãng nữa.

“Chị có thể nhìn thấy một số thứ mà người khác không thấy.”

Chẳng hạn như đường sinh mệnh của mỗi người, lại chẳng hạn như những chùm sáng nhiều màu sắc.

Sau khi tận thế buông xuống, năng lực này mới xuất hiện, Bạch Duẫn đã phải tốn rất nhiều thời gian mới hiểu được những thứ ấy đại diện cho cái gì.

Chùm sáng nhiều màu sắc khác nhau đại diện cho các dị năng giả sở hữu những dị năng khác nhau, mà mỗi lần xác sống xuất hiện thì sẽ có một đám sương màu đen.

Cho nên lúc ở trên xe, Bạch Duẫn mới có thể biết trước được chuyện xác sống sắp đến.

Giống NPC nhưng lại là một NPC bị lỗi, nhận thức vượt ra khỏi phạm vi đã được lập trình sẵn để rồi thấy được những thứ mà mình không nên thấy.

Nhưng cô chỉ có thể nhìn thấy thôi, chứ không có năng lực thay đổi nó.

Bạch Duẫn có thể thấy được đường sinh mệnh của mọi người, cô cũng từng muốn ngăn cản cái chết của những người khác, nhưng do hành vi quá khác thường nên bắt đầu bị kẻ khác để ý tới, hơn nữa vì gương mặt này nên còn có kẻ nảy ý xấu với cô.

Mãi đến lúc cô tự tay cào rách khuôn mặt mình thì bọn chúng mới chịu để yên cho cô.

Ngày cô cào rách mặt mình, khu tị nạn đã gặp phải đợt sóng xác sống quy mô lớn.

Có lẽ cũng vì sự kiện này nên Bạch Duẫn mới phát hiện máu mình có sức hấp dẫn với đám xác sống.

Nó giống như sự trừng phạt dành cho năng lực này vậy.

Bạch Duẫn tưởng mình chỉ có thể trông thấy những thứ đó thôi, cho đến khi Nha Thấu xuất hiện.

“Trên người của em, có ánh sáng màu vàng, có cả màu lam nữa.”

Chúng tụ lại thành từng sợi trông rất giống sợi kim tuyến.

Đầu kia của sợi kim tuyến màu vàng được nối với rất nhiều người, còn đầu kia của sợi kim tuyến màu lam được nối với người tên Nha Thanh và Nha Linh ở cách đây không xa.

Ngay cả chính Bạch Duẫn cũng được nối với một sợi kim tuyến màu bạc.

Bạch Duẫn nhìn thấy rất nhiều thứ trên người cậu, cho nên lúc đầu cô mới nhìn cậu lâu như thế.

Cô cảm giác được sinh mệnh của mình đang lụi dần, nếu không phải đột nhiên trông thấy cảnh tượng này thì e là cô đã bỏ cuộc mặc cho mình nằm vậy rồi.

Ông bà cô từng nói với cô rằng, con người ta khi sắp chết sẽ thấy được một số thứ dị thường.

Bầu trời như tối xuống, cực quang màu xanh nhạt lơ lửng phía trên hội tụ về cùng một hướng.

Cô nghĩ, đó có lẽ là đường luân hồi, tới đó rồi sẽ được gặp lại tất cả cả những người đã mất.

Hình như thiếu niên hỏi cô chuyện gì đó, thế nhưng Bạch Duẫn lúc này đã chẳng còn nghe được gì nữa rồi.

Cô yếu ớt lẩm bẩm: “Em sẽ không chết đâu, em sẽ bước tiếp về phía trước.”

Đường sinh mệnh của thiếu niên vốn rất ngắn, trên đó còn bọc một lớp sức mạnh gì đó mà đến Bạch Duẫn cũng nhìn không hiểu, mãi tới khi vượt qua mốc 18 tuổi thì đường sinh mệnh của thiếu niên mới bắt đầu kéo dài không ngừng.

Bạch Duẫn thều thào mấy lời không thành tiếng, nhưng Nha Thấu nhìn môi cô cũng hiểu được, cô đang nói:

“Chị không muốn biến thành xác sống.”

“Rõ ràng trước kia… chị rất xinh mà.”

Trong tận thế, chuyện tự sát hay nhờ đồng đội giết chết mình khi bị xác sống cắn bị thường là một chuyện hết sức phổ biến.

Trên thế giới này đâu có nhiều dị năng giả đến thế, đa phần vẫn là những con người bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa.

Bạch Duẫn không có dị năng, nhưng cô lại sở hữu một năng lực mà chính cô cũng không muốn có, cùng với cả hiệu ứng tiêu cực mà năng lực này mang lại.

Mà cô sẽ không để mặc cho mình biến thành xác sống.

001:【Ký chủ, “Phát súng hỏa mù” dùng viên đạn 100 năng lượng là được, đối phương sẽ không thấy đau đớn gì đâu.】

Vì viên đạn không có thực thể, cho nên cũng sẽ không tạo ra bất kỳ tổn thương nào cho cơ thể.

Dùng nó để làm việc này sẽ tốt hơn việc chĩa súng vào trán rất nhiều.

Nha Thấu: “… Thật sự không có cách nào giúp chị ấy chuyển đổi thành dị năng giả à?”

【Nếu cô ấy nói đúng thì quyền hạn của kỹ năng này quá cao, không có khả năng chuyển đổi thành dị năng giả.】

Nhưng sự thật chính là cái kỹ năng có quyền hạn cao này chẳng có tí tác dụng nào với Bạch Duẫn hết.

Mắt Nha Thấu cay cay, cậu duỗi tay chỉnh lại tóc tai với quần áo cho cô, sau đó phủi sạch bụi bám trên người cô lúc bị ngã ban nãy, thoạt trông như nghi thức chỉnh trang cuối cùng vậy.

Ngón trỏ với ngón giữa tì vào bên thái dương của Bạch Duẫn, Nha Thấu nhẹ giọng nói một tiếng: “Em xin lỗi.”

Bạch Duẫn chớp mắt, đoạn mỉm cười: “Không sao, đây là lời thỉnh cầu của chị mà.”

Lần đầu tiên Nha Thấu trông thấy Bạch Duẫn cười, cô cong mắt nói với cậu: “Chị hát hay lắm.”

“Nếu có cơ hội, em tới buổi hòa nhạc nghe chị hát nhé.”

【Đạo cụ “Phát súng hỏa mù” đã được kích hoạt ——】

Cơ thể Bạch Duẫn bỗng mềm nhũn ngã xuống, ngay sau đó âm thanh từ hệ thống lại vang lên ——

【Tinh —— 】

【NPC Bạch Duẫn chuyển nhượng kỹ năng đặc biệt “Mắt”.】

【Khóa chặt mục tiêu: Nha Thấu.】

Sau mấy tiếng điện xẹt xẹt vang lên, âm thanh của Hệ thống Chủ thình lình xuất hiện, thậm chí còn nghe rõ tiếng nghiến răng.

【Hệ thống Sinh Tồn thông báo: Vì cấp bậc của kỹ năng “Mắt” quá cao nên mỗi phó bản chỉ có thể sử dụng ba lần.】

Nha Thấu đột nhiên hiểu được tại sao Bạch Duẫn lại gọi mình mình qua, hơn nữa còn để chính tay mình hoàn thành chuyện này.

Cậu đỡ cơ thể Bạch Duẫn rồi nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, sau đó nhỏ giọng nói lời từ biệt:

“Chị ngủ ngon nhé.”

Cuộc chiến này kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ mà vẫn chưa kết thúc, xác sống vẫn không ngừng kéo tới, không biết khi nào mới là đợt cuối cùng nữa.

Điều duy nhất có thể xem là tin tốt lúc này thì đó là những đợt xác sống ùa tới đã ít hơn ban đầu rất nhiều rồi.

“Mẹ nó chứ.” Do đã tiêu hao quá nhiều năng lượng nên giờ Ngụy Duy buộc phải chuyển qua dùng súng. Trên trán anh ta đầm đìa mồ hôi, ống quần thì dính đầy thịt thối nát vụn, lúc giao chiến phải gào to quá nên giờ không nghe ra chất giọng vốn có luôn: “Sao mãi không hết thế.”

“Anh Thẩm! Không giết hết xác sống nổi!”

Tuy lượng xác sống mới kéo tới đã giảm nhưng vẫn còn đám xác sống cũ vẫn đang ùa về.

Một dị năng giả bên kia cất cao giọng, gào to: “Anh Thẩm, nhanh rút lui thôi! Trời tối chúng ta không chạy nổi đâu!”

Sắc trời đã bắt đầu nhá nhem, một khi trời tối hẳn, năng lực hoạt động của xác sống sẽ tăng lên đáng kể, trong khi dị năng giả lại đã tiêu hao phần lớn năng lượng, hơn nữa tốc độ hồi phục năng lượng của người có dị năng mấu chốt nhất là Thẩm Trường Lâm cũng sẽ chậm hơn ban ngày nhiều, bọn họ không đảm bảo sẽ bảo vệ được hết toàn bộ nguời sống sót ở đây.

Giờ việc quan trọng trước mắt là phải tìm được nơi ẩn náu trước khi trời tối.

“Anh Thẩm, mặc kệ chúng nó đi!!”

Bên ngoài là đám xác sống như hổ rình mồi chỉ nhăm nhe nhào vào, bên trong là tiếng hét chói tai của nhóm người sống sót trên xe cùng với những người mất khống chế cảm xúc muốn xuống xe để chạy trốn khỏi nơi này.

Còn cả âm thanh đánh nhau ở cuối đoàn xe, tuy cách một khoảng khá xa nhưng vẫn hết sức rõ ràng.

Hiện trường hỗn loạn không thể tả, người thì gào thét khóc lóc, người bị xác sống cắn bị thương thì không ngừng chạy tứ tán cầu sinh. Mắt Thẩm Trường Lâm đỏ ngầu, trán nổi đầy gân xanh, rốt cuộc vẫn phải cầm máy truyền tin lên: “Đội xe cuối cùng của khu C hộ tống những người sống sót đến các xe an toàn tuyến trước, sau đó toàn bộ rút lui.”

“Lặp lại lần nữa, toàn bộ rút lui!”

Cuối cùng bọn họ cũng tìm được một nơi trú ẩn tạm thời —— một siêu thị đã bỏ hoang.

Thẩm Trường Lâm vào kiểm tra một lượt cùng Lệ Nhiễm, không phát hiện thấy xác sống. Nơi này cũng giống như những nơi bị bỏ hoang khác, bẩn thỉu, bụi thì phủ kín khắp nơi, không có điện cũng chẳng có nước, điểm khác biệt duy nhất chính là trên kệ hàng còn rất nhiều đồ ăn chưa bị vơ vét.

Lệ Nhiễm: “E là thành phố này còn rất ít người sống sót.”

Hắn nói tương đối uyển chuyến chứ không nói thẳng suy đoán “Khả năng là thành phố này không còn ai sống sót”.

Chỗ này chưa phải là vùng ngoại thành, nhưng đồ ăn trên kệ lại không bị vét sạch, một số đồ ăn nhanh cũng vẫn còn nguyên tại chỗ.

Thứ thiếu thốn nhất trong tận thế là vật tư, nếu ở đây có người sống sót thì chỗ thức ăn này đã được chuyển về căn cứ của người sống sót từ lâu rồi.

Thẩm Trường Lâm: “Ừ.”

Tay hắn siết chặt rồi lại buông ra, buông ra rồi lại siết chặt, lặp đi lặp lại mấy lần như thế, hắn mới quay đầu hỏi Ngụy Duy bên cạnh: “Nha Thấu đâu?”

Ngụy Duy: “Em ấy ở ngoài.”

Thẩm Trường Lâm thở phào một hơi: “Thật à?”

“Vâng.” Ngụy Duy nói: “Anh Nha Linh chửi suốt cả đường, bảo Nha Thanh chơi không đẹp dụ em trai lên xe bọn họ.”

Dứt lời còn bắt chước bộ dạng Nha Linh lúc vừa lái xe vừa chửi. Nếu Nha Linh lái chiếc đầu tiên thì có khi vừa đạp chân ga đã lao ra khỏi đoàn luôn rồi.

Cuối cùng Ngụy Duy còn hỏi: “Anh Thẩm, anh thấy thế nào?”

Thẩm Trường Lâm: “Anh không thấy thế nào cả.”

Ngụy Duy thắc mắc: “Ủa sao lại thế? Lúc trước anh thích nhận xét mấy chuyện kiểu này lắm mà?”

Thẩm Trường Lâm thoáng nghẹn họng, đoạn nói nhỏ: “Tốt nhất là đừng chọc hai người họ.”

Hắn không dám chọc.

Đoàn xe đỗ thành hình vòng cung vây trước cửa siêu thị, còn các dị năng giả thì chia nhau ra nằm trên nóc xe để có thể quan sát tình hình xung quanh.

“Ai bị cắn thì tự giác đứng ra!”

“Sau đó lên đầu xếp hàng để làm kiểm tra, ai kiểm tra xong thì mới được vào bên trong!”

Nha Thanh bảo vệ em trai đi từ bên ngoài vào.

Không ngoài dự đoán, vừa vào Nha Thấu đã trông thấy Dung Xích đang đứng chờ mình, còn có Lục Tự nữa.

Dung Xích đã thu vũ khí vào hậu trường, mắt hắn sâu thẳm nhìn không rõ cảm xúc bên trong, từ lúc Nha Thấu bước vào, ánh mắt hắn cứ dính chặt vào người cậu.

Đây là lần thứ hai bọn cậu gặp lại nhau kể từ sau khi ra khỏi phó bản [Điều 13 nội quy trường], lần đầu có Tạ Thầm hỗ trợ giải vây, còn lần này thì có anh trai ở bên cạnh nên Nha Thấu cũng thấy vững tin hẳn lên. Hơn nữa tâm trạng cậu lúc này cũng hơi tệ nên cúi đầu đi một mạch suốt.

“Nha Nha.”

Lúc đi ngang qua, nghe Dung Xích nhẹ giọng gọi tên mình làm cả người Nha Thấu thoáng run lên, nhưng cậu cũng không lên tiếng đáp lại mà chỉ cắm đầu tiếp tục đi vào bên trong siêu thị.

Còn Nha Thanh thì dường như nghĩ tới chuyện gì nên quay qua đánh giá Dung Xích từ trên xuống dưới một lượt.

Lần này Dung Xích chọn [Tận thế cuồng loạn] đơn thuần là ngẫu nhiên thôi, vốn dĩ hắn dẫn người trong lãnh địa vào cơ, thế nhưng kể từ lúc vào đây, ngay cả những người chơi khác cũng chẳng thấy đâu.

Hắn không ngờ Nha Nha sẽ xuất hiện ở đây, cũng không ngờ người chơi đầu tiên mà mình gặp được sẽ là Nha Nha.

Dáng vẻ thiếu niên vẫn như ban đầu.

Chỉ có điều so với phó bản đầu tiên thì trông chật vật hơn nhiều. Nhưng kể cả có chật vật thì vẫn xinh đẹp như cũ, giống như bé mèo con lén ra ngoài chơi xong gặp nạn vậy.

Dung Xích từng trông thấy cậu khóc rồi, lần này tuy không rơi nước mắt nhưng trông dáng vẻ ỉu xìu của cậu lại càng khiến người ta đau lòng hơn.

Xưa nay hắn quá quen với việc kiểm soát mọi thứ kể cả cảm xúc của bản thân, nhưng bắt đầu từ khi Nha Thấu khóc trước mặt hắn, cậu đã trở thành yếu tố duy nhất không thể kiểm soát trong cục diện đó rồi, kéo theo cả bản thân hắn cũng trở nên khác thường theo.

【Mau gọi anh vợ đi! Mau gọi đi! Mẹ nó, bé xinh đẹp sắp đi mất rồi kìa!】

【Tôi phục ông sát đất luôn đấy! Ông đứng đực ra đấy làm gì, sao cày phó bản thì giỏi lắm mà bản lĩnh theo đuổi vợ lại chẳng học được tí gì thế. Thậm chí chuyện hiểu lầm lúc đầu mà đến tận giờ vẫn chưa giải thích rõ ràng.】

【Tạ Thầm còn hôn được miệng bé xinh đẹp rồi kia kìa! Ông hôn được cái gì rồi!】

【Ờm… bẹn đùi?】

【… Ông không nói tôi cũng quên mất.】

【Nha Nha đang buồn kìa, Dung Xích, lúc này ông còn không tới thì còn chờ lúc nào nữa?】

Phòng livestream từ ban đầu thảo luận cốt truyện sẽ diễn ra thế nào, rồi đám xác sống này từ đâu xuất hiện, đến giờ đã đổi thành bão bình luận làm người ta hoa cả mắt.

Dung Xích muốn gọi Nha Thấu lần nữa, nhưng vừa thốt ra được một chữ thì thấy người đàn ông đầu đinh kia quay sang cười nói với mình:

“Tôi khuyên cậu đừng có bắt chuyện với em ấy.”

“Tính tôi không thân thiện lắm đâu.”

Vừa vào trong siêu thị, Nha Thanh đã trông thấy Nha Linh đang đứng chờ sẵn bên trong, mặt mũi thì hằm hằm.

Nha Linh lập tức đi tới chỗ Nha Thấu: “Nha Nha sao thế?”

“Xảy ra chút chuyện.” Nha Thanh giải thích nhanh gọn: “NPC thông tin kia chết rồi.”

“Ai?”

“Bạch Duẫn.” Nha Thanh đáp.

Nha Linh nhíu mày: “Hay cô ta đã phát hiện ra cái gì rồi?”

“Chắc là vậy, nếu không đã chẳng muốn nhanh chóng thoát khỏi khống chế tới vậy.”

Nha Thanh: “Mắt cô ta có thể nhìn thấy một số thứ mà người khác không thấy được, nhưng em cảm giác cô ta chưa nói hết những thứ đó ra.”

Hai người họ nói chuyện không hề tránh Nha Thấu, có điều Nha Thấu nghe mà chẳng hiểu bọn họ đang nói gì, cũng giống như Nha Ẩn, nói mấy nội dung mà chỉ có bọn họ mới hiểu.

Nhưng đang mở livestream nên không tiện hỏi rõ ràng, Nha Thấu biết anh trai không nói cho mình biết có lẽ là vì sợ “Hắn” biết, cho nên cậu chỉ ngửa đầu hỏi bọn họ một câu.

“Anh ơi, chị Bạch Duẫn sẽ tới Minh Giới à?”

“Ừ.” Nha Linh dịu dàng xoa tóc em trai: “Chỉ cần linh hồn vẫn còn thì đều sẽ tới Minh Giới.”

“Em đừng buồn, chuyện này cũng coi như là sự giải thoát đối với cô ấy.”

Nha Thấu ỉu xìu “vâng” một tiếng.

Nha Linh một tay xoa đầu em trai, tay còn lại thì kéo em trai tới ôm vào lòng: “Nha Nha đừng nghĩ nhiều, hôm nay ngủ sớm đi nhé, anh trông chừng cho.”

Nha Thấu nhắm mắt lại, gối đầu lên vai anh trai: “Vâng.”

Nha Linh vỗ về em trai xong thì dẫn qua chỗ Nguyễn Lam, sau đó lạnh lùng nói với Nha Thanh đang đứng bên cạnh: “Ngày mai Nha Nha ở với anh.”

“Sao lại thế?” Nha Thanh nổi đóa.

“Hôm nay em ấy ở với em rồi còn gì?” Nha Linh hỏi lại.

“Nha Nha ở cùng em được bao lâu? Còn chưa được một ngày mà sao phải qua ở với anh!” Nha Thanh gằn giọng: “Ai bảo anh nghĩ không ra? Có giỏi thì ra ngoài đánh một trận!”

“Được.” Nha Linh lúc này đâu còn dáng vẻ ôn hòa như ban nãy, hắn xoay cổ tay rồi vẫy vẫy: “Đi thôi.”

Lúc Thẩm Trường Lâm tìm tới, Nha Thấu đang ngồi xổm một chỗ ăn mì tôm.

Có dị năng lửa cộng với dị năng nước của Nguyễn Lam, trong tận thế thì nấu mì bằng nước nóng cũng trở thành một thứ xa xỉ.

Thẩm Trường Lâm thản nhiên nói với Nguyễn Lam: “Cô đi nghỉ trước đi, ở đây có tôi là được rồi.”

Nguyễn Lam: “Không được đâu. Anh Nha Linh nói rồi, ai cũng được, chỉ mình anh là không được để ở riêng với Nha Nha.”

Thẩm Trường Lâm: “?”

Vẻ mặt hắn không sao tin nổi: “Anh ta nói vậy thật à?”

Nguyễn Lam: “Ừm.” Để chứng minh là mình không hề có ý xấu gì hết, cô còn cầm một hộp mì đưa qua: “Anh Thẩm, anh muốn ăn không?”

“Thôi, bị anh ta làm cho tức no bụng rồi.”

Thẩm Trường Lâm nghiến răng, có điều hắn cảm thấy có người ngoài ở đây dù sao cũng tốt hơn là không được nhìn thấy thiếu niên, cho nên nghĩ chưa tới một giây đã quyết định ở lại.

Trong lúc bọn họ nói chuyện thì thiếu niên vẫn yên lặng ngồi bưng hộp mì ăn.

Bên cạnh là cái đèn nhỏ đang chiếu sáng do Thẩm Trường Lâm tạo ra bằng dị năng của mình. Trong ánh sáng mờ ảo, đôi mắt màu lam của thiếu niên trở nên xinh đẹp lạ thường.

Tay không có vết thương nào, trên đỉnh đầu thì có mấy lọn tóc vểnh lung tung, còn khuôn mặt thì đã được Nguyễn Lam rửa sạch sẽ cho rồi.

Thẩm Trường Lâm lại gần, gọi một tiếng: “Nha Nha.”

Nha Thấu khẽ nghiêng đầu, nhìn Thẩm Trường Lâm đang ngồi bên cạnh mình, đoạn hỏi: “Sao vậy?”

Làn da trắng nõn, khuôn mặt nho nhỏ, dáng vẻ nghiêng đầu qua của cậu làm lòng Thẩm Trường Lâm nhộn nhạo hết cả lên.

Thẩm Trường Lâm: “Tâm trạng em không tốt à?”

“Ừm.” Nha Thấu hơi đói, đang mải ăn mì nên chỉ đáp lại một chữ.

“Quen rồi là không sao nữa đâu, mấy chuyện thế này thường xuyên xảy ra trong tận thế lắm. Trước khi tận thế ập xuống, anh ở trong bộ đội cũng gặp cảnh đồng đội hi sinh, sau tận thế thì lại càng nhiều.”

【Anh giai à, em biết xuất phát điểm của anh rất tốt, thế nhưng anh đừng hấp tấp như thế được không?】

【Anh tới dỗ người ta đó Thẩm Trường Lâm, ai không biết còn tưởng anh bắt người ta nghe chuyện anh có thể xé xác mười con xác sống bằng một tay đấy.】

【Chỉ mình tôi thấy câu anh vợ nói buồn cười lắm hả? Không cho Thẩm Trường Lâm ở riêng với Nha Nha, khéo phát hiện ra cái gì rồi nhỉ?】

【Chắc thế rồi, thái độ của Thẩm Trường Lâm rõ ràng thế cơ mà? Tôi mà là anh trai của Nha Nha thì tôi cũng đề phòng.】

【Chênh lệch giữa trai và anh trai lớn như thế sao?】

Nha Thấu nuốt xong miếng mì trong miệng mới nói: “Không sao, giờ em thấy khá hơn nhiều rồi.”

Lúc này Thẩm Trường Lâm mới nhận ra việc mình làm phiền trong lúc người ta đang ăn thiếu lịch sự tới cỡ nào, cho nên hắn ngồi bên cạnh chờ Nha Thấu ăn xong mới thò tay vào trong túi áo lấy một thứ nho nhỏ ra đưa cho Nha Thấu.

Là một cái lọ thủy tinh hình ngôi sao, Nha Thấu vừa chạm tay vào thì nó bỗng sáng rực lên.

Lần ra ngoài vào buổi đêm hôm trước, mặc dù Nha Thấu không nói gì nhưng nhìn biểu cảm lẫn cử chỉ của cậu thì dường như cậu rất sợ tối.

Nha Thấu sợ bóng tối, mà dị năng của Thẩm Trường Lâm lại là ánh sáng.

“Chạm vào là nó sẽ sáng lên.”

【Em thu hồi lại lời trước đó, tuy không biết nói lời an ủi người ta nhưng ít ra cũng biết tặng quà.】

【Trẻ con dễ dạy.】

Nha Thấu rất thích những thứ có hình ngôi sao, cậu nghiêm túc nói cảm ơn với Thẩm Trường Lâm: “Cảm ơn anh nhé.”

“Anh đến tìm em là để cho em cái này à?”

Thẩm Trường Lâm: “Không hẳn.”

Nhớ tới gã tóc đen mắt đen cầm lưỡi hái nọ, trong mắt hắn thoáng lướt qua vẻ u ám: “Em biết Dung Xích à?”

Nha Thấu: “… Cũng coi như biết, sao vậy?”

“Không có gì.”

Mặc dù Thẩm Trường Lâm nói thế nhưng sao lại thật sự không có gì như hắn nói được.

Nha Thấu ngồi nhích tới một tẹo: “Anh mà không nói, lúc nữa anh trai em về rồi có khi em không nói chuyện được với anh nữa đâu.”

“Nên giờ anh có thể nói nhỏ với em nè.”

Cậu bỏ hộp mì đã ăn xong xuống đất, sau đó cũng ngồi xổm xuống theo, cậu gối đầu lên mu bàn tay để trên đầu gối rồi nghiêng mặt qua nhỏ giọng nói chuyện với hắn. Lúc thấy dáng vẻ này của Nha Thấu, Thẩm Trường Lâm thật sự rất muốn ôm cậu vào lòng rồi hôn cho một cái.

Dạo này cảm xúc của Thẩm Trường Lâm dao động chập chờn gần như đều bắt nguồn từ người tên “Nha Thấu” này, mà vấn đề làm hắn nghĩ suy mấy bữa nay thì là ——

“Rốt cuộc em muốn theo anh về khu A, hay trở lại khu B?”

Nếu Nha Thấu biết Dung Xích vậy thì khu B lại có thêm một người nữa, Thẩm Trường Lâm cảm thấy khu A mình chẳng có gì hết.

Làm răng hắn ê hết cả.

Nhưng hắn đâu có biết rằng Nha Thấu chạy ra ngoài chính là vì muốn đến khu A.

“Thẩm Trường Lâm, anh nhích lại gần đây chút đi.”

Thiếu niên gọi hắn, Thẩm Trường Lâm không biết cậu muốn làm gì nhưng vẫn nghe lời nhích qua.

Mà ngay giây sau, cảm xúc mềm mại chạm nhẹ vào bên má hắn rồi tách ra luôn.

“Theo anh về khu A.”

Thẩm Trường Lâm bị cái hôn bất ngờ làm cho đứng hình tại chỗ, tiếng trái tim loạn nhịp đập như trống vang khắp bên tai.

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Thẩm Trường Lâm +20, tổng điểm thiện cảm: 100.】

【Tinh —— 】

【Nhiệm vụ chính 4: Lấy lòng Thẩm Trường Lâm (đã hoàn thành)】

Nha Thấu vừa tính thở phào một hơi thì lại nghe tiếng máy móc vang lên tiếp:

【Tinh —— 】

【Nhiệm vụ chính 5: Lấy lại di vật của cha (gợi ý: Di vật đang ở trong tay Lệ Nhiễm)】

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Lệ Nhiễm -40, tổng điểm thiện cảm: -10.】

Nghe tiếng thông báo này, Nha Thấu chợt ngẩng đầu lên.

Nguyễn Lam đang nấu mì nên không để ý tới mình.

Còn phía kệ hàng đối diện với bọn cậu, Lệ Nhiễm lại đang đứng ở ngay đó.

Hắn cầm một hộp mì từ trên kệ xuống, sau đó không nhìn Nha Thấu nữa mà quay người bỏ đi.

Tới tận tối, đến lúc ngủ rồi Nha Thấu vẫn còn nghĩ về cảnh tượng lúng túng khi đó.

Xấu hổ đến nỗi không tài nào ngủ nổi.

Anh trai nằm ở phía bên kia kệ hàng, còn mình cậu thì nằm trong khoảng nhỏ được ngăn ra này, giờ cậu chỉ ước gì đào được cái hố rồi chôn mình xuống dưới thôi.

Chẳng qua không ngờ đến 12 giờ đêm Diệp Sơ lại tìm tới.

Ban đầu Nha Thấu tưởng là Dung Xích hoặc ai khác cơ, mãi tới lúc bị Diệp Sơ tóm lấy tay thì cậu mới biết được người trước mặt là ai.

“Sao cậu lại đến vậy?”

Có lẽ vì mấy lời mà Bạch Duẫn nói lúc ban ngày nên giờ Nha Thấy không thấy sợ Diệp Sơ chút nào hết, có điều đêm hôm hắn mò tới, xung quanh lại toàn dị năng giả, bên ngoài còn có anh trai cậu nữa, những điều này khiến việc hắn lén lút tới tìm mình như kiểu làm chuyện gì không đàng hoàng ấy.

Cậu không muốn hai bên đánh nhau.

Diệp Sơ nghiêm túc nói: “Ngủ chung với em.”

Nếu không phải giọng điệu của hắn quá mức nghiêm chỉnh thì khả năng là cả phòng livestream đã bị ô ngôn uế ngữ xâm chiếm rồi.

Nha Thấu túm áo hắn, nhỏ giọng thì thầm: “Chuyện hôm nay là do cậu làm hả?”

Diệp Sơ không hiểu: “Chuyện gì hôm nay cơ?”

Nha Thấu kể lại chuyện ban ngày, Diệp Sơ lắc đầu: “Không phải anh.”

“Trong thành phố này có một con xác sống cấp 7 đỉnh cao với một con mới lên cấp 7, do bọn chúng chỉ huy.” Diệp Sơ len lén lại gần, thấy Nha Thấu không tỏ ra khó chịu bèn nằm xáp vào với cậu: “Nha Nha muốn tinh thể của bọn chúng à?”

Nha Thấu tí thì không kìm được giọng mình xuống: “Cậu lấy được hả?”

Diệp Sơ: “Hơi khó, nhưng anh làm được.”

Hắn không vui: “Ai bảo bọn chúng làm em bị thương.”

Nha Thấu: “Tôi có bị thương đâu.”

Diệp Sơ cúi đầu không nói lời nào, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Anh mặc kệ, bọn chúng muốn làm em bị thương, anh sẽ giết chết bọn chúng.”

Có lẽ là do bọn họ nói nhiều quá, tiếng Nha Thanh bỗng truyền tới: “Nha Nha, em vẫn chưa ngủ à?”

Nha Thấu cứng người, máu toàn thân như chảy ngược, cậu vội vàng lên tiếng đáp: “Em ngủ luôn đây.”

“Ngoan, ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều về chuyện hôm nay nữa.”

“Vâng.”

Cậu núp trong ngực Diệp Sơ không dám thở mạnh, còn Diệp Sơ không cần thở lại chẳng ý thức được cái gì.

Nha Thấu cắn răng, bịt miệng hắn lại:

“Ngủ đi, không cho nói nữa.”

Có lẽ vì Diệp Sơ xuất hiện nên ngày hôm sau, lúc xuất phát không đụng phải con xác sống nào hết.

Hôm qua Nha Thanh với Nha Linh cãi nhau cả buổi, cuối cùng quyết định buổi sáng em trai mình ngồi xe khu A, buổi chiều ngồi xe khu B, tối thì cùng nằm một chỗ để trông em.

Không một sinh vật sống nào có thể thoát khỏi tầm mắt trinh sát của bọn hắn hết, nhưng không khéo cái Diệp Sơ lại là một xác sống không cần hô hấp.

Trái tim của hắn đã ngừng đập từ lâu, hơn nữa vì sở hữu dị năng bóng tối nên có thể dễ dàng hoạt động trong đêm mà không ai phát hiện ra được.

Ban đầu Diệp Sơ vốn ghét mấy ông anh trai này lắm, nhưng sau này bị Nha Thấu mắng cho một trận nên sau này mỗi lần chạy đến, Diệp Sơ còn thỉnh thoảng chào hỏi Nha Linh với Nha Thanh nữa.

Ai hiểu thì biết là hắn đang chào hỏi, ai không hiểu thì tưởng rằng hắn đang khiêu khích.

Đêm nào hắn cũng tới, đến nỗi Nha Thấu còn quen luôn rồi.

Ban đầu chỉ nằm dán vào nhau thôi, sau thì đổi thành Diệp Sơ ôm cậu ngủ, Nha Thấu cảm giác mình giống hệt con ếch trong chuyện nước ấm nấu ếch vậy.

Sang ngày thứ ba, xe khu C đổi sang một con đường khác, mà thời gian đến khu A thì cần mất năm ngày.

Từ tối đó, Lệ Nhiễm không hề hỏi han gì thêm Nha Thấu về chuyện có muốn về khu B hay không nữa, bình thường chạm mặt cũng chẳng thèm nói lời nào, ngoài chuyện thiện cảm tăng 10 điểm thì không có tiến triển gì nữa.

Hơn nữa dù thiện cảm có tăng thêm 10 điểm thì tổng cũng vẫn là 0.

Còn một ngày nữa là bọn họ tới khu A, ngày mai chỉ cần chờ máy bay trực thăng tới đón là nhiệm vụ coi như hoàn thành viên mãn rồi.

Đêm nay là đêm cuối cùng trước khi bọn họ về tới căn cứ.

Hôm nay Nha Thấu ngủ rất sớm, tới chừng 12 giờ đêm thì có tiếng gì đó loáng thoáng vang lên.

Hình như có một người đang đứng bên cạnh, nhìn xuống quan sát cậu.

Xung quanh người nọ mát lạnh, lại đúng thời điểm ban đêm nên Nha Thấu rất tự nhiên mà cho rằng đấy là Diệp Sơ nên mới dụi vào bàn tay người kia đưa tới.

Người kia khựng lại, hình như còn khẽ cười một tiếng.

Sau đó còn nhéo nhéo xoa xoa má thiếu niên như trêu mèo.

Động tác của hắn chẳng hề dịu dàng chút nào, Nha Thấu không diễn tả được cảm giác đó ra sao, nhưng ảo giác như đang cận kề nguy hiểm vẫn khiến cậu vùng vẫy tỉnh dậy.

Kế đó, giọng nam mang theo ý cười vang lên:

“Sao dễ tỉnh thế?”

1 bình luận trong “Chương 225: Theo anh về khu A”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Rơi vào hang ổ của kẻ thù không đội trời chung
Chương 2: Cấm để lộ thân phận NPC game Hẹn hò
Chương 3: Vì trượt tay nên quay vào buff Nhan sắc
Chương 4: Rõ ràng người dính tin đồn với cậu là...
Chương 5: Điểm thiện cảm - 40
Chương 6: Đó là cách cậu quyến rũ người khác à?
Chương 7: Tìm kiếm thân phận thật sự của Ứng Tinh Uyên
Chương 8: Tìm thấy rồi nha
Chương 9: Chẳng hạn như... hôn hay gì đó?
Chương 10: Trai đẹp hạ mình vì yêu
Chương 11: Đừng nuôi một lũ chó vô dụng
Chương 12: Vậy nếu là cậu ấy thì sao?
Chương 13: Anh ta bắt nạt tôi
Chương 14: Bọn họ chăm sóc cậu như thế à?
Chương 15: Để anh vào trong
Chương 16: "Nha Nha, em không mặc gì bên trong à?"
Chương 17
Chương 18 
Chương 19: "Có thấy."
Chương 20: "Cuối cùng trò chơi cũng bắt đầu."
Chương 21: Thân phận: Người chơi
Chương 22
Chương 23: "Em ngủ với nó rồi à?"
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32: Chị, có thứ bắt nạt em
Chương 33: Sao mày lại ôm em ấy được?
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thân phận: NPC game Hẹn hò
Chương 37: Căn cứ người chơi
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46: Phía dưới núi tuyết hồng nhạt
Chương 47: Hắn là anh ngài
Chương 48: Nha Nha mở to ra chút nữa
Chương 49: Trà trộn vào đại bản doanh của Thợ săn, tìm ra "Nó"
Chương 50
Chương 51
Chương 52: Kiểm tra cánh
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Bé con chạy trốn rồi!
Chương 56: Làm huyết phó của ta nhé
Chương 57: Ngươi muốn ngủ với ai
Chương 58: Thập tự giá bằng bạc
Chương 59: Đôi mắt màu vàng
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64: Tai mọc ra rồi
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74 - Lucifer không muốn bị phong ấn là vì hắn vẫn đang tìm một người
Chương 75: 【Yêu cầu toàn thể người chơi tấn công Ma cà rồng!】
Chương 76: Khu Chinh phục Tình Yêu bọn em lắm chuyện thật đấy
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81: Lâu đài Ánh Trăng
Chương 82: Trăng sáng ngã vào lòng ta
Chương 83: Nơi trái tim hướng về
Chương 84: Căn cứ người chơi
Chương 85: Căn cứ Người chơi
Chương 86: Phó bản mới
Chương 87: [Người cá biển sâu]
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92: Criller
Chương 93: Cho em sờ đuôi cá của anh được không?
Chương 94: Không được sờ
Chương 95
Chương 96: Kaluya
Chương 97
Chương 98: Cơ sở nghiên cứu thí nghiệm Cory Morodo
Chương 99: Lần này thì ta biết rồi
Chương 100: Mượn tay Nha Nha chút nhé
Chương 101: Vì ngay từ đầu ta đã không chọn lên bờ vì một con người rồi
Chương 102: "Sao em lại cắn anh?"
Chương 103: Cái tên anh trai kia của em rốt cuộc là ai?
Chương 104: Muốn biến em thành người cá
Chương 105: Ấy chết, bị phát hiện mất rồi
Chương 106: Bắt được em rồi
Chương 107: Người biến mất rồi
Chương 108: Lên bờ
Chương 109
Chương 110: "Bên anh còn có dịch vụ khám tại nhà nữa à?"
Chương 111: Trình Tư Niên
Chương 112: Đã trưởng thành
Chương 113: Trở lại bờ biển
Chương 114: Con cá trước mặt ngài là Boss phó bản
Chương 115: Ra biển
Chương 116: Một mảnh bạc sáng lóa
Chương 117: Thích Nha Thấu nhất
Chương 118: Làm quan sát viên của mình em thôi
Chương 119: Tẩy não
Chương 120: Trái tim tôi ở trên người em ấy
Chương 121: Đâu phải chỉ mình anh ta có kỹ năng thiên phú
Chương 122: Nha Nha vốn là người cá mà
Chương 123: #####
Chương 124: #####
Chương 125: Cedles
Chương 126: Anh sẽ trở thành quân át chủ bài của em
Chương 127: Nếu có thể, xin em hãy yêu ta
Chương 128: Linh hồn đã tìm thấy chốn về
Chương 129: Ai là anh vợ của cậu?
Chương 130: Khóa chặt mục tiêu: Tạ Thầm
Chương 131: Kết thúc phó bản 3
Chương 132: Căn cứ người chơi
Chương 133: Yain - Nha Ẩn
Chương 134: Tiểu Lộc
Chương 135: Góa phụ
Chương 136: Lớn chưa?
Chương 137: Nhà tang lễ
Chương 138: Đỗ Bạc Xuyên
Chương 139: Đỗ Thanh Dương
Chương 140: Em hôn anh thêm cái nữa đi
Chương 141: Màu trắng, đáng yêu quá
Chương 142: "Hì hì..."
Chương 143: Tất cả người giấy đều có mắt
Chương 144: "Hay là em tắm ở nhà anh luôn đi?"
Chương 145: "Em lấy đâu ra vợ?"
Chương 146: Đỗ Tri Nam
Chương 147: Tiểu Lộc
Chương 148: Vậy hôm nay em đến nhà anh được không?
Chương 149: Thế anh nhanh lên
Chương 150: Quỷ Môn quan
Chương 151: "Chẳng phải em nói anh đến nhà em cũng được à?"
Chương 152: "Há miệng."
Chương 153: "Đút gì em cũng ăn à?"
Chương 154: Đỗ Nguyên Tu đến
Chương 155: Phía sau có ai à?
Chương 156: Buổi tối đi ngủ nhớ chốt hết cửa sổ lại
Chương 157: Muốn hôn môi em
Chương 158: "Vợ à mai chúng mình kết hôn được không?"
Chương 159: Phó bản dị biến
Chương 160
Chương 161: Nha Nha
Chương 162: Không có tên tôi phải không?
Chương 163
Chương 164: Lên núi
Chương 165: Nó vừa cử động
Chương 166: #####
Chương 167: Sao anh không có số hiệu thế?
Chương 168:【...】
Chương 169: "Nha Nha."
Chương 170: Anh vợ
Chương 171: Nha Nha cười cái nào
Chương 172: Tương Ngô về rồi!
Chương 173: Thích Nha Thấu
Chương 174: Hai người đăng ký kết hôn chưa?
Chương 175: Tại em trêu chọc anh trước
Chương 176: Có người muốn tôi dạy cho cậu một trận
Chương 177: "Không nghe lời gì cả."
Chương 178: "Chào em, Nha Nha."
Chương 179: "Đừng nhúc nhích."
Chương 180: "Xảy ra chuyện rồi."
Chương 181: Tử vong cũng là tân sinh
Chương 182: Căn cứ người chơi
Chương 183: Căn cứ người chơi
Chương 184: Căn cứ người chơi
Chương 185: Căn cứ người chơi
Chương 186: Căn cứ người chơi
Chương 187: Nha Nha, khế ước anh đi
Chương 188: Căn cứ người chơi
Chương 189: Phó bản 5 - Tận Thế Cuồng Loạn
Chương 190: Mục Hoài Viễn
Chương 191: "Cậu chết rồi à?"
Chương 192: "Ngồi lên đùi tôi."
Chương 193:【Thơm thơm.】
Chương 194: "Ừm, có chút tác dụng."
Chương 195: Xuống thế này
Chương 196: Vua xác sống
Chương 197: Ý anh là vậy phải không?
Chương 198: Chỉ vậy thôi
Chương 199: ?
Chương 200: Bôi thuốc
Chương 201: Mùi gì khó ngửi ghê
Chương 202: 【Nhiệm vụ chính 3: Thuận lợi đến được căn cứ khu A!】
Chương 203: Hắn thích mùi hương này
Chương 204: #####
Chương 205: Vậy ai kiểm tra đây?
Chương 206: Mục Hoài Viễn mới hư
Chương 207: Lừa đảo
Chương 208: Ứng Tinh Uyên
Chương 209: Diệp Sơ
Chương 210: Thẩm Trường Lâm
Chương 211: Tìm người giúp tôi
Chương 212: Nha Linh
Chương 213: Em trai Nha Linh
Chương 214: Mày bảo ai đi chết đi cơ?
Chương 215: #####
Chương 216: Cậu không thấy mình nói hơi nhiều rồi à?
Chương 217: ?
Chương 218: "Em đã thích ai chưa?"
Chương 219: Đến xin lỗi em
Chương 220: Nha Nha rất xinh đẹp
Chương 221: Hai anh bị hâm hả?
Chương 222: Nha Thanh
Chương 223: #####
Chương 224: Số phận nói rằng, bọn họ nhất định sẽ gặp lại nhau.
Chương 225: Theo anh về khu A
Chương 226: ####
Chương 227: Người nhập nhằng với cậu ta đâu chỉ có mình cậu
Chương 228: Đừng giả vờ đáng thương
Chương 229: Cậu tính đi chịu chết à?
Lên đầu trang